Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
Fri 5 December 2008
 

Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm, vì một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Anh ta thấy mình bơi trong một cái hồ, bơi giỏi như một vận động viên.

Tuy nhiên, cái hồ rất rộng mà chân tay anh ta thì mỏi, anh ta khó lòng bơi tới được bờ. Bỗng nhiên, cha anh ta bơi thuyền đến gần, đưa tay ra, bảo anh ta bám lấy. Anh ta nhớ lại hồi nhỏ thường bị bố mắng mỏ, thậm chí đánh đòn, nên mỉm cười khô khan và nói: "Cảm ơn bố, cứ kệ con!".

Anh ta bơi tiếp, cố hết sức hướng về phía bờ. Rồi anh ta nhìn thấy một người khác bơi thuyền lại gần. Ðó là cô em gái. Cô em gái quăng một chiếc phao về phía anh ta và bảo: "Anh dùng phao đi!". Nhưng nhớ lại rất nhiều lần cô em gái hỗn hào ương bướng cãi lời mình, anh ta lắc đầu và xua tay.

Sau những nỗ lực lớn lao, cuối cùng anh ta cũng vào được đến bờ. Anh ta nằm vật ra trên bãi cát ướt, sự mệt mỏi làm đầu óc trở nên lơ mơ, còn chân tay thì không cử động nổi. Một đám đông người tụ tập quanh anh ta. Khuôn mặt nào anh ta cũng thấy quen. Ðó là gia đình, họ hàng, bè bạn của anh. Người thì muốn đưa anh vào bệnh viện, người thì muốn đốt lửa, người thì muốn lấy bộ quần áo khô và khăn cho anh lau… Nhưng cứ khi mỗi người định làm gì, anh ta lại nhớ lại những khi con người đó đối xử không tốt với mình. Và "Không, cảm ơn!" - Anh ta lại nói - "Cứ kệ tôi!". Anh gượng đứng dậy, quần áo ướt sũng, dính đầy cát, chân tay rã rời, mệt mỏi đi xa đám đông.

Sau khi liên tục nằm mơ thấy giấc mơ đó trong vòng vài đêm, anh ta liền đi hỏi bà, người duy nhất chưa bao giờ làm gì không tốt với anh, và người mà anh tin tưởng sẽ không bao giờ làm gì không tốt với anh cả.

- Bà không phải là người biết ý nghĩa của những giấc mơ - bà anh nói - Nhưng bà nghĩ cháu đang giữ trong đầu quá nhiều bực bội và hằn học.

- Bực bội ư? Hằn học ư? Không thể thế được! - Anh ta kêu lên - Nếu có thì cháu phải cảm thấy chứ!

Bà của anh ngồi yên và bình tĩnh đáp :

- Những cố gắng của cháu và hồ nước trong giấc mơ chính là những gì cháu đang phải cố gắng trong tâm trí cháu. Cháu cần sự giúp đỡ, cháu muốn được quan tâm, nhưng cháu thấy không ai đủ tốt cho cháu tin tưởng. Cháu đã bơi được tới bờ một lần, nhưng còn những lần khác thì sao? Sự tha thứ không phải là những điều mà chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi. Vì khi chúng ta không tha thứ, có phải là chúng ta đã xây dựng trong tâm trí mình những bực bội và tức giận ngày càng lớn đó không?

Có một câu nói thế này: "Bạn không phải là người hoàn hảo, nên bạn cũng có những sai lầm. Nếu bạn tha thứ những sai lầm của người khác đối với bạn, bạn cũng sẽ được những người khác tha thứ những sai lầm của bạn".

Fri 5 December 2008
 

Nói đến nghệ thuật, cho dù là nghệ thuật gì, lòng trí chúng ta như đều cảm thấy tươi vui nhẹ nhàng và khoan khoái. Nói đến chiến tranh, dù là chiến tranh bom đạn hay chiến tranh trong ‘âm thầm’ hoặc đã từng bộc phát do bởi chuyện Thương, chuyện Ghét, giữa chúng ta với chúng ta, người yêu chân lý không khỏi bùi ngùi và đau xót. Người Kitô hữu, nhất là người chọn con đường Sống theo Linh đạo Phan Sinh, vấn đề bao dung Tha Thứ cho nhau, đòi hỏi chúng ta nếu chưa áp dụng được triệt để thì cũng có phần hay hơn và sáng giá hơn nhiều người khác ?  Dạo ấy, vị sư trụ trì đúc kết ba vấn đề chính yếu, giúp chúng ta Tha Thứ và Yêu Thương ‘người ấy’, (người đem đến sự oan ương đau khổ cho chúng ta ) một cách nhẹ nhàng và dễ dàng. Nếu chúng ta không phải là người thường xuyên nhìn mọi sự kiện xảy ra trước mắt với bản tâm cố chấp :

* Xin hãy nghĩ, rất có thể vì ‘người ấy’ cũng được sinh ra từ nhiều nhân chủng đạo đức tốt lành. Nhưng lại bị rơi vào căn duyên của tầng lớp thiếu sự trong sáng.

*Xin hãy nghĩ, rất có thể vì ‘người ấy’ không được nuôi dưỡng và lớn lên trong một môi trường giáo dục đúng đắn. Hoặc cũng có được như vậy, nhưng do tâm linh của ‘người ấy’ thiếu độ  mềm dẻo và trong suốt, để thuần thấm hết sự huấn dạy theo đường hướng thiện lành.

 *Xin hãy nghĩ,  rất có thể vì đời sống quá khứ lẫn hiện tại của ‘người ấy’ bị bất hạnhbị bất công nhiều mặt. Từ đó, ‘người ấy’ sinh ra trong chính ‘người ấy’ biết bao điều tối tăm : Như  ích kỷ, hận thù, ganh tỵ và thường xuyên thất vọng ngay cả chính bản thân ‘người ấy’ nữa.

Các bạn Giới Trẻ Phan Sinh ơi ! ‘Người ấy’ của chúng ta có đáng thương không các bạn ? Vâng, quá đáng thương đi thôi. Có đáng được tha thứ các lỗi lầm của họ không các bạn ? Ừ, có chứ! Vì máu của họ cũng đỏ, nước mắt của họ cũng mặn như máu và nước mắt của chúng ta.  Để kết thúc bài viết nầy, mình xin ‘chôm’ tâm tình của Cha Phaolô Vũ Xuân Quế ofm, Cha cựu Trợ Uý GTPS, trong bài Lá Thư Trợ Uý trang 03 báo Huynh Đệ Phan Sinh, số 177 tháng 03/2008 :

Mặc dù ai trong chúng ta cũng có lý cả, nhưng muốn sống trong bình an, điều không thể thiếu là biết cảm thông và tha thứ cho nhau...

Thu 4 December 2008

 

Khi biết rằng Minh Sư của mình sắp lìa xa cõi trần, các đệ tử vô cùng thất vọng. Minh Sư nhìn họ và tươi cười bảo :
- Các con không thấy rằng cái chết làm cho đời sống của ta đáng yêu, đáng qúy hơn sao?
- Dạ không. Chúng con chỉ ước mong thầy đừng bao giờ chết thì hơn.
- Các con ơi! Bất cứ cái gì thực sự sống thì đều phải chết. Các con hãy nhìn xem những bông hoa ngoài kia: chỉ những bông hoa giả, làm bằng giấy, bằng nhựa mới không bao giờ chết.
(Anthony de Mello, trích trong The Song Of Bird)
Bạn thân mến! Chết là điều chắc chắn sẽ xảy đến cho mỗi người chúng ta, không ai trên cõi đời này mà không có ngày phải đi qua sự chết. Chết là một kết thúc của cuộc sống này và là một khởi đầu cho một cuộc sống khác. Ðó là một chân lý hết sức rõ ràng và chắc chắn. Nó nhắc nhở chúng ta về bản chất thật ngắn ngủi, thật mong manh phù du của đời sống con người trên dương thế này.
Khi nghĩ đến những người đã chết, chúng ta cũng phải nghĩ tới cái chết của chính bản thân mình. Có những điều chắc chắn về cái chết của cuộc đời mình, đó là:
- Tôi là một con người nên tôi phải chết
- Khi chết tôi không mang theo được điều gì ngoài trừ tội lỗi và công phúc
- Chết không phải là hết, mà là còn...còn đời sau, còn lãnh lấy thành quả đời sống mình, tùy mình đã làm lành hay làm dữ
Cũng có những điều không chắc chắn về cái chết của cuộc đời mình, đó là:
- Cái chết sẽ đến với tôi vào lúc nào ? Ngay bây giờ ?, Ngày mai hay vài ba năm sau
- Cái chết đến với tôi ở đâu? chỗ nào? Trong bệnh viện ? Ngoài xa lộ ? Trên biển cả ? Trên máy bay?
- Cái chết đến với tôi bằng cách nào? Chết vì bệnh? Vì tuổi già? vì tai nạn ?
- Sau khi chết, tôi sẽ đi về đâu? Đi về cõi trường sinh vĩnh phúc hay nơi trầm luân đời đời?
Cái chết của mỗi người là một chuyến đi cuối cùng, một chuyến đi quyết định và quan trọng, chuyến đi vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Nhất định nó phải xảy ra.
Một chuyến đi một vài tuần về thăm quê nhà, hoặc một chuyến đi nghỉ hè đôi ba bữa…Tôi đã phải xắp xếp chuẩn bị nhiều ngày, có khi nhiều tuần …. Nhưng tôi đã chuẩn bị được những gì cho chuyến đi cuối cùng và thật quan trọng của cuộc đời tôi? Tôi có nỗ lực để xắp xếp chuẩn bị cho chuyến đi vĩnh viễn và không bao giờ trở lại này không?
"Nếu hạt lúa mì gieo vào lòng đất mà không thối đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình. Còn nếu nó chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác"


Thu 4 December 2008
 

Tha thứ là một hành động thật cao thượng, nhưng không phải là việc làm dễ dàng chút nào. Khi ai đó thực sự làm tổn thương bạn, sẽ là khó vô cùng tránh khỏi lòng oán giận. Hãy biết khoan dung để mỗi ngày của bạn chỉ là những ngày vui.

1. Bình tĩnh. Để làm dịu cơn giận của bạn, hãy thử một kỹ năng kiểm soát stress đơn giản. Hít thở sâu vài lần, sau đó nghĩ về những điều làm bạn thoải mái như một cảnh đẹp của tự nhiên, một câu chuyện hài hước hay một người mà bạn yêu thương.

2. Đừng chờ một lời xin lỗi. Nhiều lúc người làm tổn thương bạn không có ý định xin lỗi. Có thể họ muốn làm tổn thương bạn hay chỉ là họ không thấy việc họ làm khiến bạn giận dữ. Vì vậy nếu bạn chờ một lời xin lỗi, có thể bạn sẽ phải chờ khá lâu đấy. Hãy luôn nhớ rằng tha thứ không cần thiết phải là hòa giải với người làm bạn đau khổ hay bỏ qua cho hành động của anh ấy/cô ấy.

3. Cần phải hiểu rằng tha thứ không có nghĩa là cho phép hành vi đó được lặp lại. Nó cũng không có nghĩa những gì xảy ra là có thể chấp nhận được. Tha thứ cần đến khi có những hành vi không thể chấp nhận được và rằng bạn không nên cho phép nó được lặp lại.

4. Không cần yêu cầu được biết “tại sao” như một điều kiện tiên quyết để tha thứ. Biết được lý do tại sao lại có hành vi đó cũng không thể làm dịu bớt nỗi đau bởi nỗi đau đến vào lúc bạn không biết tại sao. Cũng có những lúc khi biết được lí do tại sao rồi thì tha thứ không còn cần thiết nữa, nhưng rất hiếm.

5. Liệt kê những gì bạn cần tha thứ. Những gì đã xảy ra và gây vết thương lòng cho bạn? Không phải những gì bạn cảm thấy, mà là những gì đã xảy ra.

6. Viết một lá thư cho người đó (không cần phải gửi). Thừa nhận những gì bạn có được từ mối quan hệ đó và bày tỏ sự tha thứ vì lỗi lầm của họ. Cho phép bản thân thể hiện tất cả những xúc cảm của bạn. Đừng chỉ tập trung vào vết thương lòng.

7. Tổ chức một buổi lễ “chia tay” bản danh sách và lá thư để đặt lời kết cho nỗi đau. Có thể đặt chúng lên một con thuyền giấy và ngắm nhìn nó trôi nhẹ nhàng ra xa trên dòng sông. Hoặc bạn có thể đốt hay xé vụn chúng.

8. Hình dung người được bạn tha thứ đang sung sướng bởi lòng khoan dung của bạn, từ đó không lặp lại hành vi gây tổn thương bạn nữa.

9. Cần nhớ rằng: sống một cuộc sống tốt đẹp chính là sự trả thù ngọt ngào nhất. Thay vì chỉ tập trung đến những xúc cảm bị tổn thương và từ đó mang đến cho người gây ra nỗi đau cho bạn sức mạnh đối với bạn, hãy học cách tìm kiếm tình yêu thương, vẻ đẹp và lòng nhân ái xung quanh bạn.

(Phước Đại)
Thu 4 December 2008
 

Chúng ta không phải là thánh để sẵn sàng bao dung mọi thứ. Trong cuộc sống hằng ngày, đôi khi ngay cả người thân yêu nhất cũng có thể khiến ta phải đau lòng. Song tha thứ là một việc đáng làm - nó không chỉ mang đến sự khuây khỏa mà còn rất có lợi cho sức khỏe.

Một nghiên cứu mới đây của Đại học Hope, Michigan (Mỹ), cho thấy, hệ tuần hoàn của con người sẽ bị căng thẳng nghiêm trọng khi tồn tại suy nghĩ thù hận và được cải thiện đáng kể khi họ hình dung tới việc tha thứ cho ai đó. Các nhà nghiên cứu của Đại học Stanford cũng nhận thấy những người tích cực tha thứ thường ít cáu giận bực bội hơn và ít có triệu chứng sinh lý như stress.

Đừng đợi lời xin lỗi. "Chúng ta thường tự cho là đúng theo kiểu: "tôi sẽ không tha thứ trừ phi hắn xin lỗi". Song khi cư xử như thế, chúng ta đã tự ôm mối thù dai dẳng nhiều năm, và coi như đã đặt cuộc sống của chính mình vào tay người khác kể từ đây", bà Mariah Burton Nelson, tác giả cuốn The Unburdened Heart: Five Keys to Forgiveness and Freedom (Trái tim khuây khỏa: 5 bí quyết để tha thứ và tự do), viết. Cho nên hãy bắt đầu ngay bây giờ bằng cách nhớ lại vụ việc đó và chấp nhận tổn thương.

Thông cảm với "kẻ thù"

Người "đáng ghét" đó có thể đã xúc phạm bạn mà không hề nhận ra, hoặc vì sợ hãi hay đang đau khổ. Tiến sĩ Everett Worthington, tác giả cuốn 5 Steps to Forgiveness: The Art and Science of Forgiving (5 bước tha thứ: Nghệ thuật và khoa học của sự tha thứ), đã gợi ý rằng hãy đứng vào vị trí của người có lỗi để suy ngẫm.

"Đừng quên rằng thậm chí đến cả những người yêu thương bạn nhất cũng có thể làm tổn thương và đôi khi còn phản bội. Tuy nhiên, điều đó không nói lên một cái kết trong quan hệ", tiến sĩ Robert Karen, chuyên gia tâm lý ở New York, phát biểu.

Hãy nghĩ về sự khuây khỏa khi được một người thân yêu tha thứ. Bạn thấy biết ơn và hạnh phúc biết bao khi được tha thứ cho lỗi lầm của mình, vậy hãy mang lại cảm giác này cho người mà bạn đang hận. Trên thực tế, "tự suy ngẫm về những lỗi lầm và khuyết điểm của bản thân còn đau khổ hơn nhiều" - Nelson nói - "Nhưng điều quan trọng là lấy lại cân bằng".

Thực hiện một hành động tượng trưng. Worthington viết: "Nếu bạn không công khai theo cách nào đó, thì bạn sẽ không thể tin rằng mình đã tha thứ". Hãy đốt một ngọn nến và tưởng tượng rằng sự tức giận của bạn đang tan chảy theo dòng sáp nến kia.

Nên nhớ tha thứ không có nghĩa là quên. Cảm giác bị tổn thương có thể sẽ vẫn tồn tại sau khi bạn đã tha thứ. Song trong nghiên cứu của Đại học Stanford, những người tích cực tha thứ cho biết vụ việc gây tổn thương đó không còn mang lại cảm giác đau đớn như trước nữa.

Cuối cùng, hãy ghi tên vào danh sách tha thứ của chính mình. Vì tha thứ cho người khác thực chất là tha thứ cho chính bản thân mình.

Mỹ Linh (theo MSN)