" Sống là không chờ đợi "---Minh da suu tam duoc tren blog cua ban nao do...thanks!
|
Anh ra đi, bỏ lại cô chơ vơ giữa quán vắng trong một ngày mưa buồn rả rích. Cô không khóc, không gào gọi tên anh, cô nhìn theo bóng anh như nhìn vào một khoảng không vô định, trống hoác. Cô cay đắng nhận ra, một tình yêu tưởng chừng sẽ sống chết vì nó có ngày cũng tan vào hư không tựa như những bong bóng xà phòng.
Họ đã từng yêu nhau. Nghe tưởng chừng xa xôi lắm. Không, chỉ mới đây thôi, họ vẫn là đôi sam quấn quýt không rời. Họ sinh ra là để cho nhau cơ mà. Họ bên nhau từ hồi bé xíu, khi còn là những đứa trẻ lem luốc, ngày ngày tha thẩn với đống đồ chơi toàn vỏ ốc, vỏ sò chờ cha mẹ trở về từ phía biển.
Những đứa con miền biển bao giờ cũng cứng cỏi và biết tự lập từ rất sớm. Chúng rất ngoan, biết cha mẹ vất vả nên chẳng bao giờ vòi vĩnh hay đòi hỏi bất kỳ thứ gì cho mình. Nhà chúng nằm sát cạnh nhau và đều trông ra biển. Cha mẹ chúng cứ sáng ra, vội vàng dúi cho con nắm xôi rồi lại tất tả ra biển. Họ yên tâm vì lũ trẻ có thể tự trông lấy nhau và trông chừng nhà cửa. Họ vẫn thường nói đùa: sau này chúng ta thành thông gia.
|
|
|
Biển chứng kiến tình yêu của họ
|
Bọn trẻ cứ thế lớn lên. Chúng vẫn luôn ở bên nhau như hình với bóng. Có điều chúng không còn chơi trò làm bố mẹ, không còn chơi bán hàng với những con ốc con sò hay vô tư nắm tay nhau chạy dọc bờ biển như ngày xưa. Cô bé đã trở thành một thiếu nữ rất có duyên, đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh ánh cười. Còn cậu bé đã là một tay đi biển cừ khôi, nuớc da đỏ au rắn rỏi trên cơ thể cường tráng. Chúng đã biết thẹn thùng khi nhìn vào mắt nhau.
Thế rồi họ yêu nhau như một lẽ tự nhiên. Chàng trai đã thề nguyền trước biển, sẽ mang lại hạnh phúc cho người mình yêu. Anh là một người không an phận. Dù rất yêu biển, nhưng anh biết, nếu anh ở lại đây, anh sẽ lại như cha mẹ mình, ngày ngày vật lộn với cái đói, cái nghèo. Anh muốn ra đi, muốn thoát nghèo và con đường duy nhất đi lên không gì khác ngoài trừ phải học thật giỏi. Anh muốn cô đồng hành cùng anh trên con đuờng đó. Họ học ngày học đêm, học vì tương lai rực rỡ đang mở ra trước mắt. Trời không phụ lòng người, cả anh và cô đều đã trúng vào đại học. Đó là một sự kiện trọng đại của làng chài. Từ trước đến nay, chưa từng có ai học cao quá bậc trung học. Cha mẹ họ mừng lắm. Những đứa con họ sẽ rồi đổi đời, sẽ không còn quẩn quanh với cái nghèo như họ.
|
|
|
Tình yêu trở thành động lực để hai người làm được những điều thật lớn lao
|
Trước ngày lên đường nhập học, họ lại ra biển. Biển bao la xanh ngát, cứ mãi rì rầm như lời cầu chúc cho họ sẽ công thành danh toại, sẽ mãi giữ trọn một lời thề sắt son. Họ ra đi, để lại phía sau là nỗi nhớ thương làng chài, mẹ cha và đàn em nhỏ. Họ sẽ thực hiện những gì mà những người đi trước chưa thể, thổi lên niềm tin và hy vọng cho lớp đàn em đi sau.
Lên thành phố, họ vẫn là những người nghèo. Cả bốn năm học, họ sống bằng tiền học bổng và những miếng cá khô mặn mòi hàng tháng cha mẹ gửi lên. Nhưng có hề gì, tình yêu của họ thật đẹp. Họ thấy vui, thấy mình hạnh phúc. Giấc mơ của họ đã sắp thành sự thực. Với tấm bằng giỏi, chưa ra trường anh đã được vài công ty nước ngoài mời làm việc với mức lương cao ngất ngưởng. Cô cũng mau chóng tìm được việc làm phù hợp không lâu sau đó. Những tưởng uớc mơ đã nằm trong tầm tay, chỉ còn chờ ngày lành tháng tốt là họ sẽ chính thức được ở bên nhau. Thế nhưng, ở đời nhiều khi lại luôn xuất hiện một chữ “nhưng” không đúng lúc như thế.
Anh hầu như không có thời gian dành cho cô. Lúc nào anh cũng than bận rộn, công việc chất chồng, tiếp khách liên miên. Thấy anh như vậy, cô cũng không dám làm phiền anh nhiều. Cô lặng lẽ chăm sóc anh nhiều hơn. Cô dặn dò anh dùng bữa đúng giờ, đi ngủ sớm hay nấu cho anh những món ăn anh thích. Nhưng thậm chí anh không còn có thời gian để gọi điện hỏi thăm cô nói gì đến việc ăn những bữa cơm cô nấu. Linh tính của người phụ nữ mách bảo cho cô có điều gì đó không ổn.
|
|
|
Nhưng linh tính của người phụ nữ bắt đầu mách bảo cho cô có điều gì đó không ổn.
|
Sinh nhật mình, cô ngồi lặng im chờ anh đến khuya. Anh không đến. Lần đầu tiên anh quên. Ngày hôm sau, anh gọi điện, giọng ngượng nghịu
- Anh xin lỗi. Hôm qua anh đi tiếp khách uống say quá! Chúc em sinh nhật vui vẻ. Anh đền sau nhé, được không?
- Không sao anh.
- Em sao thế? Vẫn giận anh à?
- Em thấy anh dạo này khác quá. Có chuyện gì không anh?
- Không, anh vẫn bình thường. Chỉ có điều anh bận quá thôi. Em đừng suy nghĩ nhiều.
- Em luôn tin ở anh.
Cô nói xong rồi dập máy. Anh chột dạ khi nghe câu nói sau cùng của cô. “Cô ấy đã biết cái gì chăng?”.
|
Cô không thể ngăn lại những giọt nước mắt cứ thi nhau rớt xuống. “Mình sẽ chỉ khóc đêm nay thôi, đau khổ hết đêm nay thôi.” Cô tự dặn lòng như thế. Một tình yêu đã qua đi. Biết bao giờ có thể quên?
Anh đến, mang cho cô rất nhiều hoa và một hộp quà sang trọng. Anh nói nhiều, như để xoa dịu và xua đi những hồ nghi đang âm ỉ cháy trong lòng cô. Cô không thấy vui. Đây không phải là anh. Người yêu của cô không bao giờ như thế. Anh chân chất, mộc mạc và không biết nói những lời có cánh như vậy. Cô ngạc nhiên nhìn anh, ánh mắt chứa chan một nỗi buồn, một sự thất vọng lớn lao. Anh vội vàng tránh ánh mắt ấy.
- Anh thay đổi nhiều quá.
- À, ừ. Có lẽ cuộc sống mới làm cho anh có khác đi đôi chút. Nhiều khi đi tiếp khách, cứ phải nói những lời bay bướm như thế.
- Em có phải là khách của anh?
- Không, đương nhiên không phải vậy.
- Em không muốn làm cản trở con đường sự nghiệp của anh. Những gì đúng, anh hãy cứ làm. Chỉ có điều, với em, anh hãy là chính mình.
|
|
|
Món quà sang trọng không thể che lấp thực tế là anh đã rất khác xưa
|
- Anh xin lỗi. Gần đây, anh không có thời gian dành cho em. Chúng mình phải cố gắng để sau này có một cuộc sống tốt hơn. Em phải thông cảm cho anh.
Cô không nói gì. Chỉ lặng im nhìn thật sâu vào trong mắt anh. Cô cố gắng tìm kiếm lại hình ảnh thân thuộc của anh. Một lần nữa, cô thấy tê tái trong lòng khi thấy đôi mắt anh ẩn chứa sự hối lỗi và pha chút sợ hãi. Cô biết, dù thay đổi thế nào nhưng anh không phải là người quen nói dối. Ánh mắt ấy đã tố cáo anh.
Trong một lần đi khảo sát thực địa gần thành phố, cô tình cờ bắt gặp anh tay trong tay với một cô gái rất trẻ và sang trọng. Trông họ thật hạnh phúc. Thỉnh thoảng anh còn nghiêng đầu hôn lên mái tóc người con gái đó rất dịu dàng. Niềm hy vọng mong manh trong cô vỡ tan. “Thì ra đây là lý do anh ấy không có cả thời gian gọi điện cho mình.” Cô chới với như người hụt hơi, không đứng vững để tin vào những gì diễn ra trước mắt mình. Cô thấy mình thật cô đơn và xa lạ giữa thành phố ồn ào này.
Cô về nhà trong chuyến xe cuối cùng ngày hôm ấy. Cô ra biển, ngồi hàng giờ để gặm nhấm nỗi đau. Cô chợt nghe đâu đó tiếng anh, rất rõ ràng.
|
|
|
Tiếng yêu nồng nàn bên biển ngày xưa đã chỉ còn là quá khứ
|
- Anh yêu em!
- Ôi, anh nói to thế. Ai nghe được kỳ chết.
- Anh muốn gào thật to nữa kìa. Để biển xanh bao la kia cũng phải nghe thấy.
- Em nghe là đủ rồi mà.
- Không được, tiếng sóng to quá. Biển chưa thể nghe thấy được đâu. Anh muốn biển là nhân chứng cho tình yêu của chúng mình. Anhhhhhh yêuuuuuuuuuuu emmmmmmmmm!
Cô giật mình khi một cơn sóng rất to xô vào tận nơi cô ngồi. Những kỷ niệm bên anh làm cho cô thấy xót xa. Cô thở dài nhìn biển. “Anh ấy đã quên rồi.”
Cô quay trở lại thành phố, tiếp tục công việc của mình. Anh vẫn không nhận ra sự vắng mặt cô cả tuần liền. Chắc mấy ngày qua, anh chưa có thời gian để hỏi thăm cô. Cô không thấy buồn... Mọi kỷ niệm, niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc và khổ đau của tình yêu này, cô đã cất sâu vào ký ức. Từ nay, cô sẽ quên anh.
Cô hờ hững với những cuộc điện thoại của anh. Không tra vấn anh xem cô gái anh đi cùng dạo trước là ai? Không mảy may hỏi thăm anh hay lo lắng cho anh như trước. Anh cảm thấy lạ. Không hiểu tại sao cô lại như vậy. Anh nghĩ có lẽ tình yêu cô dành cho anh cũng đã nhạt phai. Có thể cô cũng như anh, đã tìm được một bờ bến mới. Cho đến một ngày, anh hẹn gặp cô.
|
|
|
Anh đề nghị chia tay, cô bình thản đồng ý
|
- Chúng mình cần nói chuyện - Anh mở đầu trước
- Em nghe anh nói đây - Giọng cô trở nên xa vắng.
- Dạo gần đây, hai đứa mình không còn gần gũi như trước. Anh bận bịu, không có thời gian qua lại thăm nom em thường xuyên. Tình cảm của bọn mình cũng trở nên xa cách. Anh thấy em cũng khác nhiều. Anh không biết nói sao. Anh nghĩ tốt hơn hết là … là mình chia tay.
- Vâng. Em đồng ý. - Cô nói nhẹ như gió thoảng.
- Em không có gì để nói sao?
- Không anh ạ. Vậy là đủ rồi.
Một lần nữa, cô lại nhìn sâu vào trong đôi mắt anh. Ánh mắt thấm đẫm một nỗi buồn mênh mang, nửa như thất vọng, nửa như tra vấn anh. Anh vội vã quay đi lảng trốn. Anh không nghĩ cô lại bình thản đến vậy. Người con gái ấy lúc nào cũng thật bình tĩnh, cho dù gặp bất kỳ tình huống khó khăn nào. Anh cảm thấy hổ thẹn trước cô.
- Em giữ gìn sức khoẻ. Anh mong em hạnh phúc.
Anh không thể ở lại lâu hơn nữa để đối mặt với cô. Anh đi như trốn chạy. Hôm đó là một ngày mưa, buồn đến nao lòng.
Cô viết đơn xin chuyển công tác. Cô sẽ đi xa khỏi thành phố này. Đó là cách nhanh nhất để quên anh. Lúc này nỗi đau mới thật sự ngấm vào người cô. Cô không thể ngăn lại những giọt nước mắt cứ thi nhau rớt xuống. “Mình sẽ chỉ khóc đêm nay thôi, đau khổ hết đêm nay thôi.” Cô tự dặn lòng như thế. Một tình yêu đã qua đi. Biết bao giờ có thể quên?