Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
2009-May-20 23:31 - Truyện Thứ 7

Năm đó, anh vẫn còn là một cậu bé 17 tuổi, tại nhà bác mình nhìn thấy cô năm đó mới 16 tuổi.

 

Một năm sau, anh thi đỗ vào một trường đại học phía bắc. Anh một lần đến nhà bác, muốn ngắm nhìn cái người mà đã để anh thương nhớ, nhưng bác anh nói với anh rằng, cô vì không có tiền đi học nên đã đến một thành phố phía nam tìm việc. Anh nghĩ ra cách làm bạn với em trai của cô, nhờ đó mà có được mấy ảnh.

 

Thời gian qua đi rất nhanh, anh từ một cậu bé đã biến thành một người đàn ông, anh có vợ, và trở thành bố của một cô con gái đáng yêu. Ngày con gái anh đầy tháng, bác anh đưa đến một cô gái, giải thích với anh rằng nhà cô gái ấy đang khó khăn, chồng sinh bệnh còn con trai lại quá nhỏ, nên đưa sang đây làm bảo mẫu kiếm một chút tiền. Anh nghe xong liền đồng ý, bảo vợ cho cô ở chiếc giường trong phòng đọc sách.

 

Ảnh con gái đầy tháng đã rửa xong, anh đem bỏ vào album, bỏ từng cái từng cái một. Anh phải nghe điện thoại nên buông cuốn album xuống đi ra phòng khách, trong lúc đợi anh trở lại, cô bảo mẫu vừa nhìn cuốn album vừa tỏ thái độ hết sức kỳ quái. Anh hỏi : Có chuyện gì sao - Cô nói : Đây là những bức ảnh tôi chụp năm 17 tuổi, làm cách nào anh có. Anh kinh ngạc, nhìn vừa nhìn cô vừa cố gắng tìm ra những điểm tương đồng. Phải rồi, ngoài những vết tích của thời gian thì cô và cô gái trong bức anh thực sự là một người.

 

Đêm hôm đó, anh không thể ngủ, nhìn vợ và con gái anh bỗng có cảm giác rất lạ. Nhiều năm trở lại đây, tuy anh không đi tìm cô gái trong ảnh, nhưng trong lòng anh, cô gái mãi mãi đẹp và đáng yêu. Anh thậm chí gặp vợ mình đã yêu ngay cũng là bởi vợ anh và cô ấy có sáu bảy phần giống nhau, mà ở trong đáy lòng anh, lúc biết mình có con gái, cũng âm thầm hy vọng, con gái sau khi lớn lên không biết sẽ giống như cô gái đó không ? Nhưng lúc cô ấy xuất hiện, tất cả mọi việc trở thành một cái gì đó đáng buồn cười.

 

Anh cuối cùng cũng hiểu, vì sao lại nói gặp mặt không giống như hoài niệm. Tình đầu mà anh ôm ấp chỉ là ảo ảnh trong mơ, nó mỏng manh như pha lê, không tránh khỏi sự tàn phá của thời gian. Có lẽ không gặp nhau so với gặp nhau thế này là đẹp hơn cả.

 

2009-May-20 23:30 - Truyện Thứ 8

Có Một Thứ Nỗi Nhớ Không Phải Là Tình Yêu.

 

 

Có một cô gái bị người yêu phụ bạc, cô rất đau khổ, đau khổ đến nỗi cảm thấy như cả thế giới này đều bỏ rơi mình. Cô thề rằng suốt đời này sẽ không yêu ai nữa. Cô đem việc này nói cho một chàng trai, từ đó chàng trai tìm mọi cách để an ủi cô, mỗi ngày anh đều đặn gửi những tin nhắn vui vẻ đến để làm cô vui, cứ như thế, cô gái dần dần vượt qua đau khổ, trở về với sự hoạt bát đáng yêu thủa nào.

 

Bỗng nhiên có một ngày cô không nhận được tin nhắn của anh nữa, trong lòng không hiểu vì sao mà cảm thấy mất mát, bất an. Cô gái tự hỏi mình, không biết có phải đã yêu chàng trai kia rồi không. Cô lại nhớ đến lời thề trước đây, bắt đầu tìm mọi cách để ép mình không nhớ đến chàng trai nữa, nhưng hình ảnh anh cứ ẩn hiện, phiêu giật trong tâm trí cô. Cô cảm thấy nỗi nhớ này thật là kỳ lạ, không giống như cảm giác khi yêu : Lúc cô yêu, nỗi nhớ kia mãnh liệt như lửa đốt, cháy lên không ngừng, nó chiếm hữu hết tất cả những gì riêng tư nhất, kể cả linh hồn, ngoài nhung nhớ ra thì không thể làm bất cứ việc gì. Nhưng hiện tại thì sao, cô cũng không rõ, cô cảm thấy rằng nhớ nhung như vậy là chưa đủ, có chút gì đó hư vô nhưng lại vẫn hiện hữu , không cần trao nhưng vẫn luôn cảm thấy dụi dàng, giống như ở góc phòng có đặt một chậu hoa bách hợp, mùi hương không nồng nhưng vẫn toả khắp căn phòng, nó không khiến bạn nghĩ đến nó, không để bạn cảm thấy mất tự nhiên.

 

Cô gái quyết tâm hiểu cho ra ngọn ngành. Một ngày, chàng trai gọi điện thoại cho cô, hỏi cô việc gần đây nhất làm cho cô vui vẻ. Đang nói chuyện thì cô đột nhiên hỏi anh tại sao chưa có bạn gái, có cần cô giới thiệu cho một người không. Lúc cô hỏi tim đập rất nhanh, nhưng lại làm ra vẻ đó là câu nói vô tư. Chàng trai nói được, được. Cô không biết lấy dũng khí từ đâu nhưng bỗng hỏi anh thấy cô có thể xem xét được không. Điện thoại ngừng rất lâu, cô gái cảm thấy mình đã bị kích thích quá mức, dự cảm cho cô biết hình như cô đã làm hỏng cái gì đó. Chàng trai cuối cùng cũng nói, nói chúng ta hãy vẫn cứ là bạn tốt. Cô không bằng lòng lại hỏi anh vì sao, không thích cô ở điểm nào. Điện thoại lại ngừng một lúc lâu, sau đó anh từ tốn nói, giống như muốn để từng câu từng chữ kia đi vào trái tim cô :

 

" Anh lo, lo rằng nếu sau này em lại bị phụ bạc, thì sẽ không còn ai ở bên an ủi em nữa"

 

Nước mắt không ngừng được, cô gái cuối cùng cũng hiểu ra, có một thứ nỗi nhớ không phải là tình yêu.

2009-May-20 23:30 - Truyện Thứ 9

Có thể cho anh ôm em một lần được không?

 

 

Anh và cô là bạn cùng lớp đại học. Anh yêu cô bốn năm cũng như một ngày, nhưng cô không yêu anh, vì anh không phải là chàng bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của cô.

 

Tốt nghiệp xong, cô nhận công tác ở một thành phố phía nam. Anh cũng tự nguyện vứt bỏ hết tất cả những gì đang có ở đây để theo cô. Nhưng cô không vì vậy mà thay đổi cái nhìn đối với anh, hơn nữa còn tỏ vẻ không hài lòng mỗi khi anh xuất hiện. Cô có bạn trai, trong một lần anh đến tìm cô, cô nói : "anh đừng đến đây nữa, em có bạn trai rồi !".

 

Cô nhìn thấy trong mắt anh sự thất vọng, cô muốn anh đừng hy vọng nữa, anh trầm ngâm một hồi rồi hỏi " Em yêu anh ấy ?". Cô không trả lời, nhưng có thể nhìn thấy niềm hạnh phúc từ trong mắt cô. Lúc anh quay lưng ra đi anh nói " Có thể cho anh ôm em một lần được không?". Cô kiên quyết lắc đầu. Từ đó anh thực sự không đến tìm cô nữa, cô cũng dần dần quên anh đi.

 

Bỗng nhiên có một ngày anh tìm đến cô nói : "đi uống cafe được không, anh ngày mai phải đi mỹ rồi!". Cô đồng ý vì nghĩ rằng anh sắp phải đi xa. Một ly cafe uống mãi không xong, chuông điện thoại của cô reo, là điện của bạn trai cô, cô cười cười xin lỗi nói : "Em phải đi rồi" Anh cũng cười nói "Vậy để tôi tiễn em". Cô vừa mới mở cửa anh đã kéo cô đứng lại, nói dứt khoát " Có thể cho anh ôm em một lần được không?".

 

Cô muốn cự tuyệt, nhưng suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Anh đi tới trước mặt nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cô ngửi thấy hơi thở của anh, lập tức dây thần kinh toàn thân đều căng ra. Anh bắt đầu vuốt nhẹ lưng cô, từ gáy chầm chậm men theo cột sống , không nặng không nhẹ, một ngón tay di xuống dưới. Lửa giận trong lòng cô bốc lên, cô nghĩ " Chỉ cần anh ta nhích thêm một phân nữa thôi thì sẽ dùng chân đá anh ta" . Nhưng anh đến đó thì ngừng lại, nhẹ nhàng buông cô ra nói : " Anh yên tâm rồi"

 

Cô sững sờ một hồi, lập tức hiểu ra điều anh muốn nói, cổ họng ngẹn lại,trước mắt cô là một trường sương khói. Năm thứ 3 đại học, trong một chuyến đi chơi cô bị tai nạn giao thông, xương cột sống bị gãy, vẫn âm ỷ đâu cho đến lúc tốt nghiệp. Cô đến giờ vẫn nghĩ rằng anh không hay biết chuyện đó.

 

Ngày thứ hai, anh bay đi Mỹ. Cô đứng trên sân thượng nhìn chiếc máy bay bay qua, trước mắt là cái gì đó mơ hồ ...

 

 

2009-May-20 23:29 - Truyện Thứ 10

1000 Con Hạc Giấy

 

Lúc anh mới yêu cô, anh gấp cho cô một 1000 con hạc giấy để cô treo trong phòng. Anh nói với cô, 1000 con hạc giấy này là nói hộ 1000 phần trái tim anh. Lúc đó, họ bên nhau tận hưởng từng giây từng phút hạnh phúc ngọt ngào.

 

Nhưng sau này, cô dần dần xa lánh anh. Cô kết hôn, đi pháp, đến pari nơi đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của cô. Lúc cô chia tay anh, cô nói với anh : chúng ta nhất định phải nhìn thẳng vào hiện thực, hôn nhấn đối với người con gái là lần đầu thai thứ hai. Chúng ta phải nắm lấy tất cả những cơ hôi, anh quá nghèo, em không thể tưởng tượng ra ngày chúng ta kết hôn .... Sau khi cô đi pháp, anh bán báo, làm thêm ngoài giờ, buôn bán nhỏ, mỗi một công việc anh đều cố gắng làm hết sức mình. Nhiều năm qua đi, nhờ sự giúp đỡ của bạn bè và nỗ lực của bản thân, anh cuối cùng cũng có một công ty riêng. Anh có tiền, nhưng trong lòng vẫn không quên được cô.

 

Có một ngày mưa tầm tã, anh từ trong xe nhìn thấy hai người đang dắt nhau dò dẫm đi ở trước mặt. Anh chợt nhận ra đó là bố mẹ của cô, anh quyết định đi theo họ. Anh muốn cho hai người họ chứng kiến chiếc xe anh dùng đã không phải là chiếc xe nhỏ, hơn nữa lại còn có biệt thự và công ty riêng, để bọn họ biết anh không còn là thằng khố rách áo ôm nữa, mà anh đã là một ông chủ trẻ tuổi. Anh lái xe chầm chậm theo họ cả quãng đường. Mưa không ngừng rơi, đổ lên chiếc ô của hai người, họ bị mưa làm cho ướt sũng. Nơi họ đến trước mắt làm anh thần người, đó là một nghĩa trang. bức tượng gốm đặt trên mộ giống như đang cười với anh và ở bên cạnh mộ treo một sâu hạc giấy. Trong cơn mưa, hạc giấy bay thật sinh động.

 

Cha mẹ cô nói với anh, cô không hề đi pari, cô bị mắc bệnh ung thu và giờ đây đã rời xa cõi đời. Cô hy vọng anh có thể thành danh, có thể có một gia đình êm ấm, cho nên cô mới phải theo cách này. Cô nói cô hiểu anh, làm như thế anh nhất định sẽ thành công. Cô nói nếu như có một ngày anh đến trước mộ thăm cô, Chỉ mong anh đem đến vài con hạc giấy. Anh quỳ xuống, quỳ trước mộ cô, nước mắt dàn dụa. Tết thanh minh mưa rơi không ngớt, anh ướt từ trong ra ngoài, anh nhớ lại nụ cười hồn nhiên của cô nhiều năm trước. Anh cảm thấy trái tim mình từng giọt, từng giọt máu đang chảy.

 

Lúc hai ông bà rời khỏi nghĩa trang, đã trông thấy anh đứng mở sẵn cửa xe. Từ trong chiếc xe vọng ra những lời ca ai oán " Trái tim anh không hối hận, làm tất cả là cho em, nghìn con hạc giấy, nghìn phần yêu, bay trong gió ...."

2009-May-20 23:29 - Truyện Thứ 11

98 lần yêu và chờ đợi

 

Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại. Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ. Anh cuối cùng chỉ im lặng.

 

Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói.

 

Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông nhỏ, cô nói "Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần". Sau đó cô bước lên máy bay mà không hề quay đầu lại.

 

Trời đang trong xanh thì đột nhiên mưa, anh vừa khóc vừa nhìn chiếc máy bay cất cánh, chính lúc ấy, anh đột ngột phát hiện mình đã phạm một sai lầm đáng sợ, anh quên không hỏi cô địa chỉ và số điện thoại của cô ở nơi ở mới.

 

Thế là từ đó anh bắt đầu chờ đợi, ngày ngày ôm lấy chiếc điện thoại không dời, anh nghĩ cô nhất định sẽ gọi điện về. Nhưng không có, mãi mà không có.

 

Lúc anh nhớ cô, anh lại mang con lợn bông ra xoa đầu, anh xoa đầu nó hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ càng làm cho mình nhớ thêm.

 

Anh đợi cô tròn ba tháng, sau đó chuyển thành tuyệt vọng. Anh cảm thấy cô hình như đã quên anh mất rồi, thậm chí anh bắt đầu hận cô.

 

Anh bước ra khỏi phòng, từ giây phút đó anh quyết định quên đi tình yêu này. Quan trọng với anh bây giờ là bắt đầu lại. Anh ôm lấy con lợn bông, nghĩ một lúc, rồi đành ném nó ra ngoài cửa sổ. Ném đi tất cả những ký ức về cô. Anh từ đây cũng không nhìn lại qua khứ nữa.

 

Sáng sớm ngày thứ hai, có một người làm công đến dưới lầu dọn dẹp vệ sinh. Bà ta nhìn thấy một con lợn bông, bà ta ôm lấy nó, vuốt ve, đột nhiên con lợn bông động đậy, miệng nó từ từ mở, rồi nhả ra một mảnh giấy. Trên mẩu giấy là địa chỉ và số điện thoại của cô gái.

 

Con lợn bông ấy là người trong xưởng đồ chơi phải mất rất nhiều tâm huyết mới làm ra món quà đặc biệt này cho cô . Nếu như xoa đầu nó một trăm lần, nó sẽ nhả ra mảnh giấy cô viết. Cô đã âm thầm quyết định, chỉ cần nhận được điện thoại của anh là sẽ từ bỏ tất cả để trở về, không chia tay anh nữa.

 

Nhưng anh cuối cùng chỉ vuốt ve nó 98 lần.

 

Người làm công nghĩ : Con lợn bông này thích như vậy, nên đem nó về cho con mình chơi. Bà ta ôm con lợn bông, quẳng đi mảnh giấy.

 

Anh và cô từ đây đã để tuột mất một nửa cuộc đời.

2009-May-20 23:28 - Truyện Thứ 12

Tôi và Lam chia tay rồi ! Lam là một cô gái tốt, rất đẹp cũng rất dụi dàng. Tuy rất nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi cũng không nỡ.

 

Ngày thứ nhất : Cô ấy không chịu dậy, lấy chăn chùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Cô ấy hôm nay không ăn cơm, đánh răng rửa mặt cũng không làm. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy cô ấy khóc ở trong chăn.

 

Ngày thứ hai : Hôm nay cô ấy đã ăn cơm, là bạn trong ký túc xá làm cho cô ấy ăn, quầng mắt cô ấy đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là con ma thích khóc nhè, mỗi lần mở miệng cô ấy đều phủ nhận.

 

Ngày thứ ba : Hôm nay cô ấy mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên " cô gái, cô rất đẹp". Cô ấy uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy " Cô gái, anh đưa em về nhà nhé" cô ấy cầm chén rượu trong tay hất tất cả vào mặt ông ta. Cái thằng cha đáng chết dơ tay lên định đánh , đám phục vụ liền chạy đến cứu Lam. Tôi biết tất cả, tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi.

 

Ngày thứ tư : hôm nay cô ấy dậy rất sớm, tất bật cả một buổi sáng, sau đó vào nhà tắm rất lâu, lúc các bạn cùng phòng đẩy cửa vào đều kinh ngạc kêu lên : Sạch sẽ thế.

 

Ngày thứ năm : Cô ấy đã đi học lại, thật ra cô ấy học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng thành tích cô ấy có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn.

 

Ba tháng sau .... Cô ấy làm chủ tịch hội sinh viên, cô ấy càng ngày càng giỏi, xinh lên, cũng gần đến ngày thi rồi.

 

Một năm sau ... Bên cạnh cô ấy có rất nhiều đàn ông, nhiều người đẹp trai hơn tôi, nhưng căn bản cô ấy không để ý tới. Cô ấy và Lượng quan hệ rất tốt, chuyện bọn họ trong trường rất đáng ngờ. Cô ấy chỉ coi Lượng là anh, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu.

 

Ba năm sau ... Cô ấy sắp kết hôn rồi, chú rể là Lượng. Cô ấy đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái ... viết đến cái thứ mười hai thì cô ấy khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại. Tôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là tên của tôi.

 

Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt.

 

Ba năm trước : Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh ga tô mua tặng sinh nhật cho Lam.

 

 

[ Last Page ] [ Page 2 of 3 ] [ Next Page ]