Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
2009-May-20 23:36 - Truyện Thứ Nhất

Trong lòng mỗi cô gái, đều có một cái kết.

 

Cô và anh yêu nhau đã lâu, nhưng anh chưa từng nói với cô ba chữ "anh yêu em". Từ trước đến nay anh vẫn chỉ nói "anh thích em", là vì anh nói : " đợi đến lúc anh có đủ tiền bạc để lấy em làm vợ anh sẽ nói ba chữ đó". Anh rất cố gắng, cố gắng học tập, cố gắng công tác, cố gắng nói "thích" cô. Cô cũng đợi, đợi đến lúc anh trưởng thành, đợi đến lúc anh thành công, đợi đến lúc anh nói với cô ba chữ kia. Đợi rồi lại đợi, ngày tháng qua đi khiến cô mệt mỏi, cô cảm thấy chờ đợi như thế này không biết sẽ phải đợi đến khi nào nữa. Cái gọi là lời hứa ấy trở thành có mùi kể chuyện.

 

Người theo đuổi cô rất nhiều, có một ngày, cô cùng với một "vận động viên chạy đường dài" đi ăn tối. Vài ba cốc rượu, hai bên xoá bỏ khoảng cách, dốc bầu tâm sự, những điều không dám nói, những thứ khiến mình tổn thương trong lòng đều thổ lộ hết. "vận động viên chạy đường dài" đột nhiên ngẩng đầu, chăm chú nhìn cô, bỗng nhiên nói "anh yêu em". Tim cô đập mạnh, cái câu cô đợi anh nói với mình bao lâu nay không ngờ lại bị người khác nói mất. Dao động, tuy nhiên cô vờ như không để ý đến lời mà anh ta nói, nhưng trong lòng lại là trăm mối tơ vò.

 

Sau đó, cố chấp một thời gian, bàng hoàng một thời gian, chờ đợi thêm một thời gian, cuối cùng cô và anh cũng chia tay, cô đến bên "vận động viên chạy đường dài".

 

Nhưng chắc chắn nguyên nhân không phải vì sự đeo đuổi nhiệt tình của "vận động viên chạy đường dài", chỉ là do ba chữ kia đã vướng mắc ở trong lòng cô quá lâu rồi, 3 chữ đó chính là cái kết mà cô muốn. Cái kết ấy đã bị "vận động viên chạy đường dài" nhìn ra, cho nên anh ta mới dễ dàng đi được đến đích như vậy.

2009-May-20 23:35 - Truyện Thứ 2

Mối tình đầu, bất kể là kết thúc ra sao, luôn khiến người ta phải hoài niệm. Bất luận hai người có bước được bước nào hay không, cũng sẽ không thể thay đổi được một sự thực: Tôi từng yêu em như thế.

 

Thế là đủ rồi. Có những lúc, duyên tình chỉ đến vậy mà thôi. Từng yêu em, từng trải qua một khoảng thời gian tươi đẹp, thì cũng đã là món quà mà ông trời ban tặng. Khi đã yêu một người, dù cô ấy tốt hay xấu, thì vẫn sẽ tồn tại ở trong lòng bạn, mặc cho đã không còn quan hệ, đã không còn yêu. Đó là nỗi đau trong tâm hồn, chỉ là vì, tôi đã yêu em như thế.

 

Cà Phê Không Đường

 

Cô ấy là một ly ca phê không đường, đắng ngắt, nhưng rất tự nhiên.

 

Cô thích uống cafe, uống cafe không bỏ đường, cô nói rằng cô thích vị đắng của cafe, thứ cafe không đường mới thực sự là cafe. Cô nhấp từng hớp cafe một, để cho cái đắng chát đậm đặc ấy ngấm vào tâm can. Cô ấy, đa sâu đa cảm, thích cảm giác đau buồn. Cô ấy, sống một mình trong thành phố, một mình đi rồi lại một mình trở về, không có bạn bè, thích một mình ngồi bên cửa sổ lặng lẽ ngây ngô, vừa nghĩ đến những tâm sự, vừa chầm chậm nhấm nháp ly cafe, cũng là nhấm nháp mùi vị của nỗi cô đơn.

 

Sau này, cô quen anh, bọn họ yêu nhau rất nồng nhiệt, anh cũng thích uống cafe, nhưng cafe phải bỏ thêm thật nhiều đường, một muỗng không đủ, lại thêm một muỗng, anh thích cảm giác ngọt ngào. Anh rất nhiệt tình và thoải mái, hoàn toàn trái ngược với cô. Bên cạnh anh "có nhiều đàn bà", ai cũng đẹp và sành điệu, nhưng anh nói với cô " anh chỉ yêu mình em, vì em mộc mạc giản dị, không điệu đà." cô rất yêu anh, cho nên cô muốn dùng cách của chính mình để yêu anh, cô thử thay đổi để tương xứng với anh.

 

Lúc mới đầu cô thử bỏ ít đường vào cafe, cô nói chuyện lớn tiếng, cô đứng trước gương để tạo một nụ cười, nụ cười có thể thu hút được nhiều hơn sự chú ý của anh , cô bắt đầu để ý đến độ dài của váy, trang điểm hàng ngày, thế mà anh không hề cảm kích, anh nói : " em nên tự nhiên một chút thì hơn, em không cần vì anh mà thay đổi, anh yêu em, nhưng không hy vọng em biến thành người khác." Nhưng cô rất ngoan cố, cô ấy biết anh rất ưu tú, cho nên càng sợ sẽ mất đi anh, bởi vậy việc cô cô vẫn làm, vẫn ngày ngày thay đổi chính mình, vẫn dùng cách của riêng mình để yêu anh.

 

Lúc cô đã quen với việc bỏ thêm hai muỗng đường vào cafe rồi mới uống, thì cũng là lúc anh nhận ra mình không thể tiếp nhận sự thay đổi ở cô, phải chia tay cô, anh nói với cô " em còn là em không? em vẫn là cô gái thích uống cafe không đường phải không ? em soi gương mà xem, hay là chúng mình chia tay đi, anh phải đi, như thế tốt cho em" nói xong anh đi thật. Trong đầu cô vang lên một âm thanh chát chúa, cô bất thình lình tỉnh ngộ : thì ra anh ta không thích mình thay đổi, trước đây vì sao anh ta nói rất nhiều lầm mà mình đều không để ý đến ? nước mắt lặng lẽ rơi. Cô tháo giầy cao gót, thẫn thờ ngồi trước bàn trang điểm, trên bàn trang điểm đặt không biết bao nhiêu loại mỹ phẩm to nhỏ, ánh mắt cô bất thần quét qua gương, "a" cô đột nhiên thét lên, người đó là ai ?, chỉ thấy gương mặt hiện lên trong gương giống như một con quỷ, phấn hoa trang loang lổ, những nơi nước mắt cô chảy qua đều hình thành những đường rãnh nhỏ, đó là tôi phải không ? tại sao lại thành ra thế này ?

 

Mấy tháng sau, cô chấp nhận sự thật rằng anh đã rời bỏ cô, có làm thế nào thì cũng không thể như trước được nữa, cô vẫn ngồi trước cửa sổ, nhìn ánh đèn nhấp nháy bên ngoài, nhưng trong lòng thì không thể yên bình, cô thử uống cafe không bỏ đường, nhưng khó mà nuốt nổi, cô đã quen với vị ngọt của cafe, quen trang điểm, cũng đã quen với cuộc sống loè loẹt, thế nhưng, trước khi ngủ cô luôn nghĩ : mình làm sao có thể quay lại như trước bây giờ ? mình có thể làm một ly cafe không đường được nữa không ?

 

2009-May-20 23:34 - Truyện Thứ 3

Cỏ Băng Lệ

 

Trên đỉnh tuyết sơn lạnh lẽo, sinh trưởng một loại cỏ màu xanh, trên mỗi chiếc lá của nó đều có những giọt nước mắt đã hoá đá. Nếu như bạn có may mắn tìm thấy nó, thì sẽ biết được hạnh phúc thực sự của mình đang ở nơi nào ...

 

Cô gái quyết định lên núi tìm loại cỏ băng lệ trong truyền thuyết ấy, chàng trai khuyên cô không nên đi, vì như thế rất nguy hiểm. Nhưng cô bởi đã hạ quyết tâm, cho nên cô quyết phải đi cho bằng được. Anh không biết làm thế nào, đành xin đi theo.

 

Tối hôm đó, anh đi tới công viên ...

 

Sắp xuất phát rồi, anh khoác cho cô gái chiếc áo lông, hỏi cô " Em có cần thiết phải đi không?" ,"phải" cô gái nói một cách kiên quyết. "Được rồi, chúng ta đi nào".

 

Dưới chân núi, anh chỉnh lại chiếc mũ cho cô, "phải đi rồi, rất nguy hiểm, không sợ phải không ?" "không sợ" cô gái lại nói một cách kiên quyết. "vậy thì được rồi, đường lên núi rất trơn, nắm chặt lấy tay anh !"

 

Lưng chừng núi, anh nhìn cô run lẩy bẩy trên tuyết, đau lòng mà ôm lấy cô, "chúng ta về đi, nhìn em sắp đông lại rồi kìa" "em ... không về" cô gái bướng bỉnh nói. "được rồi, đến đây anh cõng em"

 

Đỉnh núi, anh cởi áo khoác của mình ra, nhẹ nhàng đắp lên người cô, xoa lên khuôn mặt đang tím tái vì lạnh của cô, nói : "trở về được chưa, bây giờ về thì trước khi trời tối có thể về đến nhà, đừng tìm nữa, thật sự là không hề có loại cỏ đó." "không, tìm lại xem, thảy nào cũng tìm thấy" cô gái ngoan cố nói. "Được rồi, vậy thì tiếp tục tìm thử xem ... "

 

Bão tuyết đến, cô gái hoảng sợ, gió thổi mạnh đến mức làm cô phải nhắm tịt mắt lại. Trong lúc hỗn loạn, cô tuột khỏi tay anh, lập tức thì mất phương hướng, chỉ cảm thấy có một cái gì đó nặng khủng khiếp sắp đổ ập lên người mình ...

 

Cô gái tỉnh dậy, phát hiện ra anh không ở bên. Cô gái khóc, cô cuối cùng cũng nhận ra mình quá trẻ con, những việc mình làm thật đáng buồn cười ... rất lâu, cô gái mới đứng dậy, đột nhiên phát hiện dưới chân có một cây cỏ màu xanh, trên chiếc lá mỏng manh đọng mấy giọt châu óng ánh. " Cỏ băng lệ" cô gái kêu lên. Cô vừa lượm lấy nhánh cỏ, vừa gọi tên anh, tìm anh ở khắp nơi ...

 

Cô gái được cứu, nhưng anh mất tích.

 

Cô gái mãi mãi sẽ không biết được, ở dưới nhánh cỏ băng lệ ấy, có một đôi bàn tay còn ấm ... Vào thời khắc bão tuyết cận kề, chàng trai dốc hết sức để nâng cô gái lên, cô gái được cứu, nhưng còn anh thì bị chôn ở phía dưới ... cái gọi là cỏ băng lệ ấy, thực ra là nhánh cỏ anh ngặt ở công viên ... băng châu trên đó, chính là nước mắt của cô ... cô gái không biết, tình yêu chân thật mà cô muốn tìm, luôn ở trước mặt cô, nhưng cô không biết quý trọng.

 

 

2009-May-20 23:33 - Truyện Thứ 4

Có một chàng trai yêu một cô gái, anh biết mình là người không xuất chúng, nhưng không vì thế mà anh từ bỏ tình yêu của mình. Từ đó, anh bắt đầu viết thư cho cô, anh ngày nào cũng viết những bức thư kín chữ gửi cho tình yêu của anh. Cứ như thế, anh lặp đi lặp lại việc đó hàng ngày, nhưng thư của cô trả lời thì một bức cũng không thấy, việc đó làm chàng trai rất buồn, nhưng anh quyết không từ bỏ việc mình làm, anh lại tiếp tục viết. Lúc anh viết đến lá thư thứ 98, cũng vẫn chưa thấy cô hôi âm. Đêm đó, anh đem gửi lá thư thứ 99, trong thư anh nói cho cô biết rằng mình sẽ rời khỏi thành phố này, vĩnh viễn quên cô đi. Sau đó, anh đi uống rượu, uống rất nhiều, rất nhiều ....

 

Cô gái đọc xong lá thư thứ 99, gục đầu xuống giường khóc thất thanh

 

Nhật ký của cô gái:

 

Ngày 11 tháng 3 năm 2005

 

Sau khi nhận được lá thư thứ 100, em sẽ lấy anh ...

 

2009-May-20 23:32 - Truyện Thứ 5

Để em ở thiên đường đợi anh

 

Tôi nghe thấy nhịp trái tim tôi đập, từ từ lịm đi. Tôi chứng kiến mọi người xung quanh đều nhìn tôi, nhưng riêng anh ta là tôi không nhìn thấy. Người tôi yêu sâu đậm nhất. Nước mắt tôi rơi, người ta nói đó là giọt nước mắt nuối tiếc, là giọt nước mắt người khác không thể nhìn thấy, là giọt nước mắt lưu luyến thế gian.

 

Giây phút cuối cùng của cuộc đời, tôi cũng không nhìn thấy anh ở bên cạnh, tôi rất thất vọng. Lý do mà tôi tự sát, là vì tôi cảm thấy một ngày sống trên đời này, hay một năm đi chăng nữa đều rất mệt mỏi. Tôi sống giả tạo, nhưng bây giờ tôi hiểu ra rồi, vì anh ta mà chết, thật không đáng. Tôi thấy mẹ tôi dường như đang khóc, tôi thấy ba tôi cứ đốt thuốc. Hút thuốc rất có hại. Tôi nghe thấy trái tim tôi đập rộn lên, tôi hiểu rồi, trước mắt tôi là thiên đường, truyền thuyết kể rằng thiên đường không có nước mắt, thiên đường không có ưu phiền.

 

Sóc, con và anh ta chia tay đi, mẹ cầu xin tôi, anh ta không phải là người tốt, không thích hợp với con. Tại sao mẹ lại nói anh như thế, tôi và anh yêu nhau đã hai năm, anh yêu tôi hay không, trong lòng tôi hiểu rõ nhất. Đừng bắt tôi và anh chia tay, làm như thế tôi sống có khác gì đã chết, tôi thực sự không thể rời bỏ được anh. Đừng làm con khó xử, mẹ, làm thế khác nào bắt con đi chết.

 

Chồng, anh vì sao không chụi cố gắng, người nhà em không đồng ý chuyện hai chúng ta, nhưng vì sao anh vẫn vậy, tính cách của anh, cả con người anh sao không vì em mà thay đổi. Trước đây anh như thế nào, anh tự mình hiểu rõ, vì sao miệng nói yêu em mà đến cuối cùng lại không vì em mà thay đổi. Anh bảo em phải làm sao để tin rằng người anh yêu là em. Vì anh, hai năm qua em đã chịu biết bao đau khổ, khóc biết bao nhiêu lần, chịu đựng biết bao mệt mỏi, anh có hiểu, em đối với anh tốt như thế, nhưng anh lại đối với em thế này. Anh cảm thấy bất công với em không ?

 

Em vẫn chưa nói không để anh tìm được, em phải đi rồi, từ nay về sau em để lại vị trí này cho anh.

 

Em gấp lắm rồi, có người nói cho anh rồi phải không, anh có còn là con người không ?, đùa em đủ rồi thì muốn đẩy em đi. Lúc anh không có tiền anh biết đến tìm em, lúc đó biết đến xin em, em từng nói với anh, đừng đến làm tổn thương em. Anh vì sao vẫn vậy, lẽ nào yêu anh là sai sao ?

 

Chồng, đừng đến, bố em bây giờ đang buồn phiền.

 

Em lúc này vẫn chưa lấy anh, anh thì đối với em như thế, thực sự nếu đợi đến sau khi kết hôn xong thì sẽ không biết thế nào, mẹ em không đồng ý chuyện hai chúng ta, lúc em khen anh với mẹ, nói anh tốt với em thế nào, em vẫn còn là con người phải không? được, em để anh thấy, cho dù thế này, kể cả em chết đi, em cũng sẽ không ở bên anh, tôi nói rất xúc động.

 

Được, em nhanh lên một chút, sau khi em chết tôi sẽ tìm một người đẹp thay thế chỗ em, thân hình em quá khổ, tìm đến tôi, em đã đem hết niềm vui của tôi đi ! anh ta nói một cách tức giận.

 

Thực ra tôi không phải là không rời xa được anh ta, tôi bởi anh ta mà ba lần phá thai, mỗi đứa trẻ đều là cốt nhục của tôi, tôi thích trẻ con, nhưng chưa đủ tuổi, cho nên không thể có con. Tôi phải đem phá. Những lần anh ta đối với tôi như thú vật, mỗi lần tôi đều nhẫn nhịn. cứ thế hết lần này đến lần khác, nhưng vô dụng, trái lại càng khiến anh ta tệ bạc hơn với tôi. Ngoại hình tôi không bắt mắt, vóc dáng cũng không đẹp như người ta, chỉ là gia đình tôi khá giả. Gia đình anh ta rất nghèo, nghèo đến mức cái gì cũng không có, mỗi lần bất kể làm việc gì đều là tiền tôi bỏ ra. Chỉ cần anh tốt với em, cho dù phải chi ra khoản tiền lớn đến đâu cũng đáng. Thế nhưng ...

 

Người ta nói em hèn hạ, nói em không thể rời xa anh. Em tự nghĩ, đúng, em không thể rời xa anh. Nhưng em cũng có lời oán giận. Cho dù không thể rời xa, cũng chẳng thể làm gì hơn, em phát hiện anh vốn không yêu em. Bên em hai năm, mỗi lần cãi nhau luôn là em bắt đầu, mỗi lần cần tiền đều là em trả, người ta vẫn nói, hai người cãi nhau, người nói trước là một vị thiên sứ, em đã làm thiên sứ hai năm nay, hai năm qua đi, nhưng thiên sứ rồi cũng sẽ mệt, em rất mệt, em cần tìm một nơi để em có thể suy nghĩ, có thể yên tĩnh, nghỉ ngơi sau hai năm.

 

Tôi đi đến hiệu thuốc, mua hai vỉ thuốc an thần, mua hai lon bia, đến bờ biển, nơi mà tôi muốn đến nhất.

 

Ở nơi đó tôi khóc rất to, khóc hết lần này đến lần khác, mở bia, hét một tiếng thật lớn, Trương Vân, để em nói lần cuối cùng, em yêu anh. Xin lỗi, em chỉ có thể ở thiên đường đợi anh. Bởi vì nơi đó rất yên tĩnh.

 

Tôi nhìn cha mẹ tôi đang khóc rất đau lòng, lúc đó, không nhìn thấy anh tôi cũng rất đau lòng. Có lẽ tôi không đáng vì con người như thế mà chết. Nhưng nó đã thành sự thực rồi. Không thể thay đổi được nữa.

 

Thân thể tôi càng lúc càng nhẹ, tôi bay đến nhà của chúng tôi, thấy anh ta đang ngủ, chăn bị đạp ra một bên. Để tôi lần cuối cùng đắp chăn cho anh, tôi bình tĩnh nói. Tôi đi vào giấc mơ của anh ta, để xem anh ta đang nghĩ gì. Đó là đêm cuối cùng tôi ở lại nhân gian.

 

Tôi đi vào giấc mơ của anh rồi, thì tôi rất hối hận, như thế tôi sẽ không an tâm ra đi, nhìn thấy giấc mơ của anh rồi thì tôi khóc, anh đang nói, vợ, anh yêu em, kỳ thực nói ra trái tim tôi rất mềm yếu . Anh vì sao phải rời xa em. Tôi nhìn thấy anh đang khóc, những giọt nước mắt của anh rơi trong lòng tôi, tôi không thể chịu đựng cú sốc như thế, thoát khỏi giấc mơ của anh, tôi nghe thấy anh gọi tên tôi, anh đang khóc, nhắm mắt khóc. Anh nói, xin lỗi, anh hại em rồi.....

 

Em sai rồi, chồng, em sai rồi. Vốn dĩ anh yêu em như thế tại sao không nói, lúc em sống sao anh không nói, nước mắt của tôi chảy mà không thể dừng lại. Bây giờ nói thì đã muộn rồi, em chỉ có thể đợi anh ở thiên đường, một mình đợi anh, anh đến rồi chúng ta sẽ lại yêu nhau. Tôi bay ra khỏi phòng, đi qua chiếc cầu mà mỗi một con người đều sẽ phải qua, cầu nại hà. Mộng bà bà vừa cầm bát canh vừa nhìn tôi, tôi quay đầu nhìn anh, tôi không muốn quên anh, thế nhưng, đó là việc tôi phải làm. Bà bà nói với tôi, nếu như chúng tôi thực sự có duyên phận, kiếp sau sẽ gặp lại. Tôi tin lời bà bà. Tôi uống canh xong, bay lên thiên đường ...

 

Thời gian ở đây, tôi luôn phát hiện có những đồ vật tác động đến tôi, khiến tôi mất tự chủ mà nhớ lại ngày trước. Tôi nhớ đến anh, Trương vân, anh là người em yêu suốt đời này, anh sống tốt không?, vui vẻ không?, quên em rồi phải không?, em nghĩ anh không biết, được rồi, để chúng ta hẹn ước ở thiên đường, đây là nơi thích hợp nhất cho chúng ta, là nơi yên tĩnh nhất. Anh thân yêu, chồng, em ở thiên đường đợi anh. Đợi anh, vĩnh viễn đợi anh. Em sẽ không tiếp tục sai lầm, là vì em biết người anh yêu là em, như thế là đủ lắm rồi, đủ rồi, em sẽ mãi yêu anh, vì đó là lý do khiến em có thể chờ đợi anh, đó là lý do khiến em vượt qua tất cả để đợi anh.

 

Dù chồng chéo, bài hát này, tự nó buồn, tự nó khóc .....

2009-May-20 23:32 - Truyện Thứ 6

5 năm trước hai người họ quen nhau, sau đó anh phải đi Nhật du học. Trước khi anh đi một ngày, hai người họ cùng nhau tản bộ trên đường. Góc phố có một cô bé bán nhẫn, cô cứ nhìn về phía đó. Anh bỏ tiền, mua một chiếc nhẫn đeo cho cô. Chiếc nhẫn đó chỉ có giá 8 tệ, nhưng cô cảm thấy chiếc nhẫn thần kỳ không gì so được.

 

Tháng 3, anh đi rồi. Trước lúc đi anh nói, mùa xuân năm sau sẽ trở lại thăm cô, nếu như cô đồng ý gặp anh, thì ngày 14 tháng 2 đứng đợi anh dưới gốc cây ở đường Tân Kiện. Anh nói, đừng đánh mất chiếc nhẫn đó.

 

Mùa thu, cô đánh mất chiếc nhẫn anh tặng. Cô từng hứa sẽ đeo nó mãi mãi, nhưng chớp mắt thời gian ... cô trở thành một cô gái xinh đẹp, sau khi đánh mất chiếc nhẫn, trái tim cô dù không thay đổi, nhưng ngoài nó ra tất cả đều thay đổi.

 

Anh quả nhiên trở về. Ngày 14 tháng 2, đã hẹn cô. Đời người quan trọng nhất là lời hứa, nhưng cô không có dũng khi để thực hiện lời hứa đó. Nhưng cô không thể chịu đựng hơn được, cô nhờ bạn đi gặp anh. Bạn cô chưa gặp qua anh, sau khi trở về nói, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo choàng đứng dưới gốc cấy, trên tay cầm một đoá hoa hồng, đêm hôm đó cô khóc, ướt đẫm cả khăn mui xoa.

 

Lễ tình nhân thứ hai, cô vô hồn bước trên đường, không biết làm cách nào lại đi đến đường Tân Kiện.

 

Dưới gốc cây đó có một chàng trai đang đứng, trái tim cô đập loạn, không thể điều khiển được đôi chân mình, cứ thế đi về phía chàng trai. Chính là anh.

 

Anh đưa đoá hoa hồng ra trước mặt cô, anh nói " Anh biết năm nay nhất định có thể đợi được em đến." cô hỏi : "nếu như em không đến" anh cười rồi trả lời " thì năm sau anh lại đợi"

 

Cô thuỷ chung không nhận hoa của anh. Lúc cô quay lưng ra đi thì nghe thấy anh hỏi : " chiếc nhẫn ngày xưa em còn giữ không ?" " xin lỗi em đánh mất nó rồi ". Cô không dám quay lại nhìn anh.

 

Từ đó về sau cô không gặp anh nữa. Chớp mắt đã mấy năm qua đi. Cô nghe tin anh sắp kết hôn.

 

"em yêu anh" câu nói đấy cô đã giữ trong lòng bao năm nay. Nhưng cô không có cách nào mở miệng nói cho anh. Có lẽ anh chỉ thỉnh thoảng mới nghĩ về cô, nhưng thực sự cô có nỗi khổ của riêng mình. Mấy năm trước, trong lúc đi thực tập, cô mất đi không chỉ là chiếc nhẫn anh tặng, còn có cả một bàn tay trái.

 

 

 

 

[ Last Page ] [ Page 1 of 3 ] [ Next Page ]