Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
2009-May-20 23:40 - Lời từ chối dịu dàng

 

 

Tôi quyết định đi Hà Nội trong chuyến bay sớm nhất. Bên ngoài ô cửa sổ phi cơ là những dải mây dài trắng như bông tuyết. Tôi chưa biết mình sẽ phải nói gì khi gặp anh.

Tôi chỉ biết mình cần phải đi. Có lẽ nơi ấy với không gian riêng, tôi và anh sẽ không ngần ngại khi nhìn sâu vào mắt nhau.

Tôi nhắn tin cho anh tối hôm qua khi quyết định “Em sẽ ra Hà Nội gặp anh“. Một lúc lâu sau anh mới trả lời: “Có nhất thiết phải như thế không? Đường sá xa xôi em ra làm gì, đằng nào anh cũng sẽ về lại trong Sài Gòn kia mà“.

Anh thừa biết tính tôi. Muốn là làm, chỉ có trời mới cản nổi. Gặp và yêu anh, chưa bao giờ tôi chờ mong ở anh một sự ràng buộc nào ở tương lai. Và tình yêu tôi dành cho anh tới giây phút này vẫn còn đơn phương.

Ngộ kỳ, cái cách anh quan tâm có đôi lúc tôi dễ khiến mình trở nên hoang tưởng, nhưng sự hoang tưởng đó tới đâu và dừng ở điểm nào vẫn là điều tôi chưa thể hình dung. Có lẽ vì thế trong mắt anh, tôi mãi mãi là một cô bé lì lợm ương bướng.

Máy bay hạ cánh khi đã gần chín giờ sáng mà màu trời thì vẫn âm âm buồn ngủ. Tôi nghe tim mình nóng bỏng như có thể sưởi ấm cả phố phường. Lòng nôn nao mong được gặp anh, nhưng lại muốn trì hoãn cảm xúc này thật lâu ở trong lòng.

Phố Hà Nội êm ả, không ồn ào náo nhiệt như đất Sài Gòn. Tôi vác túi thả bộ, nghe rõ bước chân mình trên nền đường. Thứ âm thanh buồn bã này gợi trong tôi nỗi cô đơn rõ nét nhất. Tôi yêu lẫn ghét loại âm thanh này vô cùng.

Anh sẽ nghĩ gì khi thấy tôi xuất hiện thật nhỉ? Nhưng mặc, tôi sẵn sàng phiêu lưu để tìm ra tên gọi đó là gì trong những thứ tình giữa hai chúng tôi. Ngồi trước mặt tôi anh như một chàng trai mới lớn. Khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày tôi vẫn gặp.

Hình như tôi làm anh bối rối. Anh nghiêng đầu nhìn tôi, vẫn đúng cái nhìn của một người anh trai. Anh nói rất nhiều, nhiều lắm. Anh sợ làm tôi tổn thương. Mặt tôi khi đó chắc trông rất buồn cười, nét ngây dại hoang sơ trong đôi mắt tôi làm anh trăn trở.

Trời hắt hiu quấn vào những tán cây ven đường như những tơ lụa dịu dàng ôm lấy không gian này của chúng tôi. Thế mà lòng tôi se sắt mong manh như một tấm bánh tráng sẵn sàng dễ vỡ vụn. Tôi cảm giác như ai đó đang vô tình rưới từng giọt lạnh buốt vào trái tim mình giữa chốn êm đềm của mùa đông Hà Nội.

Mùa không mang hoa sữa cho một ai. Đêm bên Hồ Tây lạnh ngát gợi nỗi nhớ xa xăm nào đó trong quá khứ. Cái lạnh vừa đủ để ước cho mình có một vòng tay ai đó ôm ấp dịu dàng. Tôi như người ngủ mơ hay say rượu mà ẩn ức mình mãi trước cái lạnh căm căm của nỗi lòng.

Đèn đường và những chiếc xe nối đuôi nhau tạo thành những vệt dài, tôi ngắm đêm Hà Nội với chút nhớ về Sài Gòn ồn ã. Một nỗi buồn mênh mang không tìm ra bến bờ vì hai chúng tôi đã không cùng trên một chuyến du thuyền hứa hẹn một bến đỗ bình yên.

Một chút vui vì dẫu sao trong giờ khắc này, tôi vẫn đang được bên anh. Được ngắm mặt hồ yên ả, được ngắm anh, người quan trọng đối với tôi ở một thời khắc hết sức quan trọng.

Anh lý giải thật rõ ràng và thẳng thắn. Anh sợ hôn nhân vì đã tan vỡ một lần. Anh không muốn sự ràng buộc nào chạm đến cái đẹp của tình yêu. Anh bảo anh rất vụng về trong tình yêu, vì thế anh không giữ được người vợ trước của mình. Tôi đừng chờ và hãy dành tình yêu mình cho một người khác, biết đâu người ấy sẽ xứng đáng hơn.

Tình cảm lớn lao của tôi dành cho anh vậy mà anh xem như đó là một thứ trách nhiệm.

Anh không đón nhận thì tôi mang về được sao? Tội nghiệp cho con tim bé bỏng của tôi quá. Nếu yêu mà không đau khổ khi bị khước từ, người ta đâu còn ca thán về tình yêu như thế này nữa hở anh?

Tôi yêu anh bằng một thứ tình yêu thiêng liêng không chỉ dành riêng cho đôi lứa, nó lớn lao hơn nhiều anh không biết sao, Thanh? Trong mắt anh, tôi chỉ là một con bé thích mè nheo, nằn nì. Và hình bóng tôi trong trái tim anh chắc chỉ là bé tẹo như một thứ tình cảm đầy ắp giữa chốn nhân gian anh dành cho đồng loại.

Đất Sài Gòn ngậy lên thứ mùi nồng nặc bởi cơn mưa cuối mùa. Đông Sài Gòn không có chút gì se lạnh của gió heo may. Cái nóng phũ phàng không hề e ngại với người từ phương trời buốt giá trở về.

Tôi về nhà buồn nhiều hơn vui. Sự hầm hập khí hậu Sài Gòn phả vào da thịt nghe thật bức bối. Chia tay tại phi trường, giờ chúng tôi vẫn thở chung một bầu khí quyển của một thành phố, thế mà trong lòng tôi anh chợt xa lạ, khoảng cách rộng lớn khôn cùng.

Đôi khi tôi nghĩ, mình đã thật yêu anh không? Hay vì sự cô đơn cho tôi cái ảo giác đó? Tưởng chừng đây là người có thể khỏa lấp nỗi cô đơn trong tôi nhưng hoàn toàn anh vẫn là anh, là một người bạn, đúng hơn là một người anh quan tâm, chăm sóc và chỉ dành cho tôi trong chừng mực như thế, và chỉ thế mà thôi?...

Đêm đang trở mình sang một ngày mới, còn tôi vặn vẹo suốt vì những gì còn quá hỗn độn trong đầu. Tầm hai giờ sáng, anh lại nhắn tin “Em hãy ngủ ngon, như chưa bao giờ có vấn đề gì làm em suy nghĩ. Anh biết rõ trái tim mình chưa yêu như em muốn, nhưng ít ra trong một tình yêu theo cách riêng, anh luôn luôn bên em nếu như em vẫn mãi cần ở anh điều đó. Ngủ ngon nhé, cô bé của anh...“.

Nước mắt tôi chảy dài bên khóe. Tôi đã muốn và đã cố quên anh rồi, sao anh không nhẫn tâm hơn một chút nữa, một chút nữa thôi sẽ giúp tôi có cớ mà oán hận và quên anh, để tôi có thể dễ dàng loại hình bóng anh ra khỏi lồng ngực hâm hấp nóng của mình hơn.

Đằng này anh như thế làm tâm tư tôi càng thêm khắc khoải chờ mong, như hy vọng sẽ có một phép màu nào đó vào một ngày không xa. Thêm một năm nữa tôi sẽ bao nhiêu tuổi nhỉ? Chợt ước gì tôi có thể quên đi năm tháng tàn phai hiện trên mái tóc của mình. Chợt ước gì, tôi chưa bao giờ gặp gỡ anh trong đời. Có lẽ trái tim tôi sẽ ngủ yên hơn, đỡ khoắc khoải mơ mộng.

Từng bước chân tôi chậm rãi vang trên hè phố. Đất Sài Gòn nhiều người qua lại nhưng sao tôi thấy mình quá đơn côi. Tiếng hát trong veo từ nhà ai... “Nửa đêm nghe xuân về, nghe đời lên rất trẻ, gọi tên anh thầm nhớ, lời ru ngọt ngào...“.

Tôi khẽ khàng cất cao giọng hát tiếp “Mùa xuân đến thật lâu, mới hay tình ban đầu...“, sương đêm như tỏa lan theo từng hơi thở của cõi lòng mình. Có lẽ tôi cũng nên yêu anh bằng tình nhân gian như anh đang dành cho tôi. Và nếu con tim tôi làm được thế thì còn gì để tôi phải ưu tư hơn nữa.

Tôi không rõ mình buồn hay vui. Chỉ thấy khi chớp mắt biết mắt mình đang ướt..., hay hạt sương hồ Gươm còn vấn vương đọng lại trên mi mắt mình? ...

 

Ngay từ lần gặp đầu tiên, anh đã không dấu nổi cảm xúc, đôi mắt anh nhìn em như có lửa khiến cho khuôn mặt em nóng ran. Không khi nào anh làm em thất vọng hay mảy may hoài nghi vào tình yêu của anh. Tất cả mới toàn vẹn và huyền diệu làm sao!

 

Em dạt dào hạnh phúc trong tình yêu của anh. Mỗi ngày em đều thầm cảm ơn Thượng Đế đã mang anh đến với em, như cô bé Lọ Lem gặp được chàng hoàng tử trong cổ tích. Anh là một người đàn ông hoàn hảo nhất mà em biết. Em bắt đầu những mơ tưởng về tương lai của chúng ta…

 

Và ngày hôm qua, lần đầu tiên bước tới căn phòng của anh. Lần đầu tiên anh không mang trang phục của một ngài giám đốc. Em hồn nhiên như con chim nhỏ bước vào một khu vườn hứa hẹn nhiều thú vị. Khi khám phá ra anh là cây ghi ta lão luyện qua những tấm hình ghi lại từ những cuộc thi anh đã tham gia. Em có cảm giác như nàng Eva lấy được trái cấm của Thượng Đế, hồ hởi đòi anh đàn cho một bản nhạc với một lời trách móc, sao chưa bao giờ anh trổ tài đàn trước em?

 

“Không em à! Em muốn thứ gì cũng được nhưng anh đã đốt cây đàn của mình thề không bao giờ chơi đàn nữa vì… anh không thể… “. Chưa bao giờ anh như thế! Làm sao anh lại có thể từ chối em? Giá như em không đi tìm lời giải thích, để không bao giờ em nghĩ, mình là chiếc bóng…

 

Anh yêu! Em biết anh đã vô cùng đau đớn khi mất đi người con gái mà anh đã yêu thương. Cô ấy gặp tai nạn trong lần đón anh, khi anh về nhà mang cây đàn đến bữa tiệc. Em đã hiểu vì sao, từ khi yêu nhau, dù bận đến đâu anh vẫn không để cho em một mình lái xe. Anh còn đưa ra một thoả thuận, cứ hai giờ là anh sẽ gọi điện hoặc là em phải thông báo với anh mình đang ở đâu… Nỗi đau ám ảnh anh trong suốt 5 năm trời. Em thương anh vô hạn và cũng ngậm ngùi cho chị ấy!

 

Nhưng em phải làm sao đây, khi thỉnh thoảng anh gọi em bằng cái tên khác, không phải là tên em? Em phải làm sao đây, khi em thích hồng vàng mà anh lại quen tặng em hoa lan tím?… Đến khi nào em sẽ được nghe tiếng đàn của anh thêm một lần nữa?

 

Bạn bè khuyên em không nên “ghen“ với một người đã khuất, em có thể nắm giữ hạnh phúc thực tại của mình. Và anh nữa, anh luôn khẳng định rằng: Anh yêu em, cả đời này chỉ yêu mình em…

 

Với em, anh mãi là một người đàn ông hoàn hảo, là một chàng hoàng tử của lòng mình. Em tin tưởng anh có thể làm tất cả để em hạnh phúc! Chỉ có một điều, trái tim em đang rỉ máu khi nghĩ mình là một chiếc bóng! Em nên thoát ra khỏi chiếc bóng hay để anh yêu theo cách của riêng mình?

2009-May-20 22:50 - Vẫn mãi đợi chờ

 

Nắng buồn đến nao lòng ngày anh không còn em. Đã lâu rồi sao tim anh vẫn mênh mang trống vắng?

 

 

Rồi không biết sau này cuộc đời đưa anh về đâu. Nhiều bình minh đi qua trước mắt và anh ngỡ ngàng nhận ra mình đã không còn em.

 

Những ước mơ theo năm tháng đợi chờ vô vọng, chợt vỡ òa trong xót xa. Em chắc chẳng thể hiểu vì sao sự chấp nhận của anh phải đánh đổi bao nhiêu tiếng thở dài. Em có thể hiểu không cái cảm giác nhìn người duy nhất mình yêu rời bỏ mình mãi mãi một cách chậm rãi và buông xuôi như thế? Anh nên làm gì khi đây là lần thứ ba em chia tay anh không vì một lý do nào cả?

 

Vì anh yêu em, nên buồn vui trong anh cũng theo em và vì em tất cả. Vì em không yêu anh nên em đến và đi, vô tâm như chưa từng cùng anh hạnh phúc. Anh thích nhìn em cười, cũng thích lau nước mắt dỗi hờn trên má em, vỗ về những đòi hỏi vô lý và chấp nhận những mơ hồ trong tình yêu của em.

 

Anh yêu em và anh cố gắng tự dối lòng rất nhiều, an ủi rằng có nhiều khi em nồng nàn tha thiết, để tin tưởng rằng em vẫn là của anh từ trong ý nghĩ. Nhưng, dù thế nào đi nữa, em vẫn luôn xa tầm tay với.

 

Anh nhạy cảm, nên anh dễ thấy lòng bất an. Vui khi em quan tâm anh, lại càng hoang mang khi nhiều lần em hờ hững. Anh là gì trong cuộc sống của em? Vị trí ấy thật bấp bênh, đủ để anh sống trong lo sợ, ngần ngại, ngờ vực, nhưng lại không đành lòng rút chân, chỉ vì còn nuôi hy vọng mong manh. Trong tình yêu của chúng mình, có phải anh rất giống một chiếc giường ngủ, chỉ đủ để sưởi ấm khi lòng em trống trải, chỉ để ngả lưng khi thân thể em rã rời? Em càng gần, anh càng thấy xa xôi, càng tha thiết anh càng trở nên khó nắm bắt.

 

Anh chỉ thực sự an tâm khi ôm em chặt trong tay, khi em kề môi, vùi đầu vào ngực anh say giấc. Em có biết em đáng yêu thế nào ko? Đáng yêu đến mức anh không đủ can đảm thể hiện ham muốn giản đơn nhất của đàn ông. Chỉ dám siết cơ thể mềm mại vào lòng, chỉ sợ một sai sót nào đó làm em hiểu lầm, sợ làm em tổn thương như những thương tổn em đã gây ra cho anh.

 

Vậy mà em vẫn đi! Anh cũng không dám chắc em sẽ ở lại bên đời anh như em hứa, nhưng dù sao, xót xa nhiều em ạ! Anh vẫn tìm, em biết không, giấc mơ mang tên anh và em. Một lúc nào đó nếu thoáng chút nhớ anh, xin em nhớ anh luôn chờ đợi em!

 

2009-May-20 22:50 - Nhật ký cho anh

 

Anh như một cơn gió thoảng qua cuộc đời em và để lại những dư âm không dứt. Em sẽ mãi nhớ về anh - người em đã từng yêu thương nhất.

 

 

Anh đã nói là sẽ yêu duy nhất em, sẽ mãi mãi bên em, luôn cần có em... Nhưng đó chỉ là lúc anh yêu em mà thôi. Còn đến khi anh không còn yêu em nữa thì tất cả những cái đó chỉ là quá khứ!

 

Em không biết mình phải làm gì để níu giữ anh, nhưng có lẽ là em không nên giữ cái gì không phải là của mình. Phải không anh?

 

Bây giờ và mãi mãi về sau, anh không còn là tình yêu của em nữa, cho nên anh hãy sống thật hạnh phúc, anh nhé! Hôm nay xem ảnh của anh mà em nhớ anh nhiều lắm. Nhưng đó chỉ là cảm giác nhất thời thôi anh nhỉ? Có những người gặp rồi không thể quên, và với em anh là một người như thế! Em sẽ chẳng bao giờ có thể quên anh! Em chưa gặp được ai yêu em như anh, và cũng chưa có ai em yêu như yêu anh cả. Không phải so sánh ở mức độ chân thành hay ít nhiều, mà là... là gì anh nhỉ? Em cũng không biết nữa. Đó là một tình yêu thật đặc biệt theo cách của riêng anh...

 

Bây giờ anh ra sao rồi nhỉ? Em muốn biết về cuộc sống của anh, tình yêu của anh, công việc của anh...? Nhưng anh lại không trả lời bất cứ câu hỏi nào của em cả. Điều đó làm em hơi thất vọng! Dù em cứ nghĩ mình không mong đợi điều gì từ phía anh, nhưng thật lòng em rất muốn biết!

 

Một ngày trời mưa bão, và sau một năm rồi em mới lại viết nhật kí cho anh? Nhưng chỉ hôm nay thôi, không có lần sau nữa. Vì hôm nay em nhớ anh - nhớ như nhớ một cái gì đã mất. Chỉ thế thôi anh ạ! Mà cái gì mất đi bao giờ chẳng tiếc? Càng quý, càng tiếc. Mà với em, anh từng quý giá biết bao! Nếu chỉ vì anh không yêu em nữa mà em ghét anh thì em thấy mình thật nhỏ nhen, ích kỷ...

 

Em biết anh cũng có những lý do của riêng anh, và em tôn trọng những điều đó, dù nó có là giả dối.

 

Mưa to quá anh ạ? Ngày xưa, cũng có những đêm mưa, em nằm nhớ anh không chịu nổi. Nhưng bây giờ thì trống rỗng. Không biết có ai nhớ đến em không? Mà em thì chẳng có ai để nhớ cả. Em cũng muốn nhớ một ai đó lắm, nhưng thật sự, tình cảm của em chưa đủ lớn anh ạ! Chẳng biết đến bao giờ em mới tìm được một người để thương, để nhớ đây? Khi đó anh cũng sẽ mừng cho em, phải không anh? Anh bảo “người yêu em sau này sẽ rất yêu em“. Em cũng mong là như thế!

 

Ngày xưa em vẫn ước hai năm trôi thật nhanh để anh về với em. Bây giờ cũng đã qua hai năm rồi, thời gian trôi nhanh quá! Nhưng cái mơ ước nhỏ nhoi thì không còn. Anh đi và không trở về. Đó là thực tại, không phải bây giờ em mới biết, em đã chấp nhận nó từ lâu lắm rồi! Anh cũng bảo “Cái gì qua rồi thì cho qua luôn đi“. Em đã cho qua tất cả để được như bây giờ. Em có thể tự tin đứng trước mặt anh và nói “Em không còn là cô nhóc ngố của anh nữa rồi“. “Nhóc“ của anh chỉ biết yêu anh, cười khi bên anh, khóc khi nhớ anh... Anh từng bảo anh lo, anh muốn em luôn vui vẻ, khóc thì phải dựa vào vai anh mà khóc, rằng em phải luôn cố gắng học tập, phải giữ gìn sức khoẻ... Em vẫn nhớ, em không quên, sẽ không bao giờ em quên!

 

Với em, anh từng là một phần cuộc sống. Khi mất anh rồi, cuộc sống của em luôn có một lỗ hổng. Em thay thế tình yêu của anh bằng một thứ tình cảm khác. Tình cảm gì em cũng không biết nữa nhưng em vẫn luôn kính trọng anh, yêu quý anh và sẽ chẳng bao giờ em có thể ghét anh được! Thôi, cứ cho đó là tình anh em đi anh nhé!

 

Rồi sẽ có một ngày em tìm được hạnh phúc thực sự là của em, nhất định là như thế! Chúc anh hạnh phúc!

 

 

 

2009-May-20 22:49 - Tình cuối mùa đông

 

Nắng đã lên màu hanh hao ấm áp, thế nhưng em còn thấy lạnh lẽo quá chừng.

 

 

 

Anh ạ, đông cuối mùa rồi! Con đường mình đi ngày nào lá xanh rợp thì bây giờ chỉ còn vài chiếc vàng úa đọng lại và vẻ như cũng đang rã rời muốn lìa cành. Lạnh quá! Mà đâu phải rét nàng Bân. Em lại ngồi tỉ mẩn với những sợi len, gỡ từng lượt từng lượt của chiếc khăn, chiếc khăn xanh thẫm em đan cho anh mà chưa kịp tặng. Để làm gì, em có gỡ nổi lòng mình đâu.

 

Anh sẽ chẳng bao giờ còn thấy lạnh nữa đâu phải không? Em lại bắt đầu những chuỗi dài cô đơn lạnh lẽo như khi chưa từng gặp anh. Ngày mai, anh - người em yêu đi lấy vợ, nhưng cô dâu không phải em. Vậy mà trước đó có mấy tuần, mình còn tay trong tay hạnh phúc biết bao nhiêu. Anh vẫn kể cho em về ngôi nhà có hoa giấy, cây tường xuân, có anh và có em… Đó sẽ là ngôi nhà chúng mình muốn sống bên nhau trọn đời.

 

Nhưng giờ anh bắt buộc phải quên đi những điều đó. Quên cái hôm gió lạnh đầu mùa tràn về, mình đi ăn kem, anh còn bẹo vào má em “Trời lạnh thế này ăn nhiều kem sẽ đau họng đấy em!“. Anh còn cởi áo khoác của mình choàng cho em, bên cạnh anh em chưa bao giờ thấy lạnh. Lúc này đây em đang thấy buốt giá vô cùng.

 

Có lẽ anh đang bận rộn chuẩn bị cho ngày vui của mình? Liệu anh có biết có một người đang nhớ về anh. Hôm anh đưa thiệp hồng, em không thể còn đủ sức rơi nước mắt. Em không thể trách anh, bởi chuyện này ngoài ý muốn của cả anh và em. Anh không thể vì em mà trở thành người con bất hiếu. Em biết chúng mình sẽ vượt qua tất cả để đến với nhau, trừ việc anh phải lựa chọn hoặc mẹ hoặc em. Em biết ngay từ đầu mẹ anh đã không ưng em, một cô gái tỉnh lẻ và tệ hơn, em chỉ là đứa con gái mồ côi được chú dì nuôi lớn. Em và anh là đôi đũa lệch so sao cho bằng. Em cảm ơn anh vì những ngày anh bất chấp ngăn cản của mẹ để yêu em. Nhưng lúc này, khi mẹ anh đang trên giường bệnh và chỉ muốn nhìn mặt con dâu - phải là cô gái mà mẹ anh đã nhắm cho anh từ trước. Em không muốn anh vì em mà trở thành đứa con bất hiếu đâu anh.

 

Cho dù khi anh nói những điều đó, trái tim em như tan vỡ ngàn mảnh, nhưng em cảm thấy mình đã không yêu nhầm người. Anh là người có đạo hiếu, có lễ nghĩa như vậy cơ mà. Cho dù anh không giữ trọn lời hứa sẽ cùng em đi suốt cuộc đời nhưng em đâu trách gì anh. Có trách em chỉ trách số phận của chính mình đã không được an bài bên anh mà thôi. Lòng em không thể thôi khóc, trái tim em không thể thôi đau đớn vì em phải rời xa người mà mình thật lòng yêu thương. Anh ạ, em biết ngày mai sẽ tươi sáng hơn bởi mùa đông đang qua đi.

 

Ngày mai, em sẽ vào miền Nam, đi thật xa nơi đây. Không phải em trốn chạy đâu anh, em biết em muốn trốn chạy cũng không thể được. Bởi anh đã nằm trong trái tim em, nhập vào tâm hồn em. Ai có thể trốn những nhịp đập trái tim của chính mình chứ. Nhưng ở nơi này, em đi đến đâu cũng va vào kỉ niệm. Em đã muốn đốt những thứ mà anh từng tặng em. Thế nhưng khi ngọn lửa bùng lên, em chợt bừng tỉnh và dập đi. Tại sao em không tự cho phép mình được quyền giữ lại mối tình đầu dù chỉ là kỉ vật mà thôi. Có cần phải xóa đâu anh vì ít nhất chúng ta đã dám yêu hết mình, với những tháng ngày bên nhau hạnh phúc biết bao nhiêu. Ai bảo tình đẹp là tình dang dở anh nhỉ?

 

Em lang thang, con đường quen mà giờ lạc lối. Con đường mình yêu nhau, nói lời chia tay nhau. Tất cả qua như chiếc lá cuối cùng đang rơi rụng kia. Chút tình cuối đông làm trái tim em băng giá, biết ngọn lửa nào mới xua tan được đây. Em sẽ đi, chỉ còn dĩ vãng tình yêu, anh nhỉ?

 

Ước chi gió đừng cuốn mãi lá khô nữa. Cuối đông, sao trời còn lạnh thế? Nhưng em vẫn mừng cho anh đã ấm áp hạnh phúc gia đình. Em ngàn lần chúc anh hạnh phúc !

 

 

 

2009-May-20 22:49 - Mình chia tay đi anh!

 

 

 

Khi không được như mong muốn em lại một lần nữa tự an ủi mình “không phải anh ấy không quan tâm, mà do anh ấy vụng về không biết thể hiện tình cảm” nhưng những gì đã xảy ra trong thời gian qua em thấy mình hoàn toàn đổ vỡ...

 

 

Anh!

 

Em đã suy nghĩ rất nhiều và cố hiểu mọi chuyện, giờ đây chúng ta đang đi trên hai con đường mà phía trước chẳng có điểm chung nào cả, rất xa xôi và mờ mịt phải không anh? Chúng ta đã từng rất yêu nhau, cũng có quá nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng cái hạnh phúc ấy thật mong manh vì nó được tạo nên từ những điều không thực tế. Chúng ta đã tự lý tưởng hóa tình yêu, để rồi những khó khăn của cuộc sống khiến chúng ta không đủ cảm thông, lòng kiên nhẫn để vượt qua. Cả hai đã gây cho nhau sự hụt hẫng và thất vọng. Những gì đã xảy ra làm chúng ta bất cần và không muốn cố gắng vì nhau nữa.

 

Em không hối hận vì quá yêu anh, đã cho đi rất nhiều, chỉ tiếc một điều rằng cả hai chúng ta đã gửi yêu thương nhầm chỗ. Riêng bản thân em chừng ấy năm chờ đợi, dù trong xa cách hay gần nhau thì cũng chừng ấy năm tình yêu em dành cho anh trọn vẹn. Lý do duy nhất em vượt qua được mọi cám dỗ của cuộc sống là do em nghĩ rằng em yêu anh quá nhiều, và trên đời này sẽ không có ai yêu em nhiều như anh cả… Em là người con gái yếu đuối nên em thích được quan tâm, thích được đón nhận nhiều sự yêu thương, và em đã rất mong chờ đón nhận điều đó từ nơi anh, nhưng thực tế đã cho em câu trả lời.

 

Đôi khi em nghĩ rằng hay do mình quá đáng, mình đòi hỏi quá nhiều? Không phải thế, bởi trong suốt những năm qua em đã sống vì anh quá nhiều, em đã không đòi hỏi những chiều thứ bảy đón đưa, không đòi hỏi anh phải có mặt kịp thời mỗi khi em yếu đuối, không đòi hỏi anh phải mua cho em thứ này thứ nọ, không đòi hỏi anh phải tay trong tay mỗi khi em buồn và em thích đi dạo, em đã làm tất cả một mình thay cho cả trách nhiệm của anh. Em đã từng không tủi thân, và vẫn thấy hạnh phúc cũng bởi em nghĩ rằng “không ai yêu em nhiều như anh”. Em nghĩ rằng dù mình không được như những người con gái khác nhưng mình hơn họ vì mình được yêu nhiều hơn và được quan tâm nhiều hơn. Khi không được như mong muốn em lại một lần nữa tự an ủi mình “không phải anh ấy không quan tâm, mà do anh ấy vụng về không biết thể hiện tình cảm” nhưng những gì đã xảy ra trong thời gian qua em thấy mình hoàn toàn đổ vỡ.

 

Em biết anh suy nghĩ rằng những gì đã xảy ra là do em cả, “em hay cáu gắt, bảo thủ”… Có thể lắm, nhưng anh lại chưa bao giờ trả lời hay đặt câu hỏi tại sao em lại thế?! Thử nghĩ lại một chút, anh đã thực sự muốn quan tâm và chia sẻ với em chưa. Giai đoạn em thấy khó khăn nhất, dễ thất vọng và mất thăng bằng nhất, anh có từng suy nghĩ rằng anh sẽ vượt qua cái rào cản của công việc, cái mà anh gọi là “hoàn cảnh” để dành một chút thời gian trực tiếp tới gặp em chưa, anh đã trực tiếp gặp em để an ủi động viên và nói em cố gắng vượt qua chưa? Hay cũng chỉ là những lần qua điện thoại và anh nghe thấy em cáu gắt rồi thổi bùng cái “tôi” trong anh lên, rồi anh cũng bất cần như ai đó. Điều đó làm em tổn thương, cảm giác mình bị bỏ mặc và em đã nghĩ rằng anh không sống cho em, anh đã không nghĩ rằng em đã sống như thế nào trong những năm qua, anh chỉ nghĩ tới cảm giác trong anh “mình không thể lúc nào cũng chạy theo cái thói đỏng đảnh của cô ta, cần mình thì mình cần lại” em nói quá đúng phải không anh? Anh vẫn biết em là cô gái bướng bỉnh nhưng lại vô cùng yếu đuối, ngay lúc viết cho anh những dòng này em đã khóc, khóc rất nhiều và em sợ mình suy sụp. Em cứ nghĩ rằng trong tình yêu người con trai phải chịu nhiều thiệt thòi và khổ sở hơn vì họ phải chiều chuộng người con gái họ yêu, vì họ là điểm tựa, là chỗ dựa cho người con gái nên trách nhiệm của họ rất lớn, nhưng em biết mình đã sai, em không nghĩ được là tình yêu rất bình đẳng và đòi hỏi sự cân bằng.

 

Xin lỗi anh vì em không làm được như những gì mình đã hứa, không thể đi được cùng anh đến cuối con đường. Chúng mình khác nhau nhiều quá nên bây giờ cả anh và em như hai con người khác biệt. Nếu tiếp tục kéo dài chỉ gây khổ đau và tổn thương cho nhau mà thôi. Tình yêu đã có thật non nớt và ngộ nhận. Tình yêu của chúng ta thiếu nhiều quá, điều quan trọng nhất là không còn đủ quan tâm, không còn đủ yêu thương, thì dù lúc này rất đau khổ nhưng em vẫn chấp nhận để tình yêu ra đi.

 

Sáu năm yêu nhau không phải quá dài, nhưng cũng phải là ngắn để có thể dễ dàng kết thúc, nhưng những gì cả anh và em thể hiện đã chứng tỏ chúng ta không còn dành cho nhau.

 

Đây là những điều lẽ ra em phải trực tiếp nói với anh nhưng em sợ rằng mình không đủ can đảm, em đã suy nghĩ rất kỹ không phải bồng bột nữa đâu. Chúng ta không thể cố tiếp tục khi mà lúc nào cái tôi cũng trực sẵn đối đầu, mỗi lần như thế cả hai đều có cảm giác bị coi thường, như vậy sẽ không tránh khỏi mệt mỏi và tổn thương.

 

Chúng ta xa nhau thì em sẽ là người chịu nhiều thiệt thòi hơn, sẽ để lại tiếng tăm với hàng xóm, bạn bè vì em là con gái, em yếu đuối nên sẽ mất rất nhiều thời gian để cân bằng hơn. Nhưng em không thể ích kỷ cứ giữ khư khư tình yêu cho mình khi mà em không thể mang lại cho anh tình yêu và hạnh phúc.

 

Cuộc chia ly nào cũng để lại nỗi đau, nhưng chúng ta hãy chôn vùi tất cả, rồi mỗi người sẽ có một cuộc sống riêng, anh sẽ tìm được tình yêu đích thực, chỉ có tình yêu đích thực thi mới có thể đem lại sự quan tâm và hạnh phúc cho nhau, tình cảm xuất phát từ con tim mà.

 

Em sẽ cố quên anh, và anh cũng thế, cả hai hãy cố gắng sống thật vui vẻ khi không còn có nhau...

 

 

 

[ Last Page ] [ Page 2 of 3 ] [ Next Page ]