Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
2009-May-20 23:45 - Anh còn yêu em không...

 

Tôi và anh quen nhau trên một ảo quốc, anh đã nói như vậy - một diễn đàn của Việt Nam Net - ở đó chúng tôi đã nói với nhau thật nhiều, và cũng hứa nhiều điều. Lúc đó anh đang sống ở Mỹ, anh học về xây dựng, còn tôi lại ở Việt Nam, ngày ấy tôi còn trẻ lắm, chỉ là một cô gái mới lớn ở cái tuổi 21 với nhiều ngây ngô và vụng dại. Trong mắt tôi lúc ấy anh lại là một người lớn rất bao dung, một bờ bến bình yên mà mỗi khi buồn tôi lại tìm đến anh để tâm sự, trút bỏ mọi hờn giận vào anh. Tôi đã được nghe anh kể về tình yêu của anh, về sự phản bội của bạn gái anh ngày xưa, về nỗi đau của người bị bỏ rơi. Tôi lúc ấy hồn nhiên lắm, vô tư lắm và hứa rằng mình sẽ không bao giờ như thế, sẽ không làm anh buồn. Thế rồi anh nói anh yêu tôi, anh yêu điều gì ở tôi mà cho mãi đến bây giờ tôi vẫn không thể biết được. Tôi chỉ cảm nhận được rằng anh rất cưng chiều tôi, anh có thể thức dậy để gặp tôi trên mạng vào lúc sáng sớm, anh có thể ngủ muộn để nói chuyện vu vơ với tôi. Và anh là người gọi điện thoại cho tôi vào đúng 12h đêm của ngày 19/11 để nói với tôi lời chúc mừng sinh nhật, nói lời yêu và lời hôn. Những lúc đó tôi rất hạnh phúc, tràn ngập trong tôi là một trời bình yên và hy vọng.

 

Tâm sự có biết không, lúc đó tôi đang làm việc ở một trung tâm du lịch, giữa tôi và anh đã có những hẹn ước rằng mỗi lúc tôi nháy máy điện thoại của anh thì anh vào mạng và chúng tôi gặp nhau. Hầu như ngày nào tôi cũng trốn trung tâm để gặp anh, có lúc chỉ là 30 phút. Ngày nào cũng đều đặn như vậy, và mỗi chiều khi tan giờ làm việc tôi lại gặp anh. Khi ấy chúng tôi rất vui dù rằng cả hai đang sống ở hai nơi rất xa, và dẫu rằng cả hai cũng chưa một lần gặp mặt. Nhưng anh đã hẹn là sẽ về gặp tôi, anh hứa là sẽ cưới tôi làm vợ, những ngày ấy anh thường hay gọi tôi hai tiếng vợ yêu, và tôi cũng gọi anh là chồng yêu.

 

Thế rồi việc làm của tôi không được suôn sẻ như ý tôi, khi tôi chuyển công việc cũng là lúc tôi và anh ít có thời gian gặp nhau, vì tôi đã phải làm ca thay vì làm hành chính, tôi đã không sắp xếp được thời gian gặp anh, và cũng vì thời gian luôn chênh lệch, lúc tôi thức thì anh ngủ, còn lúc tôi đã ngủ thì anh lại thức. Ngày ấy mỗi lần gặp anh tôi đều phải tìm những quán net, và phải luôn đi sớm, khi tôi đi trễ thế là anh giận tôi, chúng tôi cãi nhau, có lúc tôi rất buồn vì sao anh không hiểu tôi không có đủ khả năng. Và rồi tâm sự ơi tôi đã phản bội anh, phản bội tình yêu của anh và lòng tin của anh. Khi công việc đang rất buồn thì tôi lại gặp một người con trai làm cùng với trung tâm, người đó không có gì là đặc biệt cả, chỉ hơn anh là người đó ở gần tôi thôi. Nhiều lần đi chơi với cả trung tâm, tôi và người đó có cơ hội nói chuyện với nhau, và người đó đã ngỏ lời với tôi. Tôi lúc ấy không biết mình có yêu hay không, chỉ biết rằng nỗi buồn công việc đã được người đó chia sẻ. Nhưng mối quan hệ của tôi và người đó chỉ kéo dài được hơn 3 tháng, khi chia tay người đó tôi khóc rất nhiều, khóc không phải vì chia tay mà tôi khóc vì tôi đã phản bội người tôi yêu, phản bội lại lời thề của tôi rằng sẽ không làm anh buồn, sẽ không yêu ai ngoài anh. Tâm sự ơi, có lẽ là tôi tàn nhẫn lắm, sau đó tôi lại gặp anh, lại nói chuyện với anh, và trong đời tôi sẽ không bao giờ tôi có người nào yêu tôi nhiều như anh, anh đã tha thứ cho tôi, đã bỏ qua sự vụng dại đó, đã coi như không có gì. Tôi và anh lại nối tiếp những ngày yêu nhau, nhưng tôi biết lòng tin về tôi đã không còn trọn vẹn như lúc đầu, tôi luôn đọc được nỗi buồn trong anh, và tôi luôn ác cảm với mình. Sau đó tôi nghỉ việc để đi học, suốt một thời gian dài không có việc làm, tôi rất khốn đốn và cũng rất buồn. Những lúc tôi nhớ anh, tôi ao ước được nép vào lòng anh để khóc, rồi lại thèm muốn một lần được anh ôm tôi vào lòng nhưng những điều ấy rất xa vời, bởi tôi vẫn chưa gặp anh và cũng bởi anh vẫn còn đang ở một nơi mà tôi chẳng thể nào đến được. Tôi giận hờn anh sao lại để tôi chờ đợi lâu, sao không về gặp tôi dù chỉ một lần. Anh hứa anh về, rồi lại không về, bao nhiêu lần như thế khiến tôi buồn vô cùng.

 

Tâm sự có biết không. Tôi không phải là một người con gái xinh đẹp, chỉ là một gương mặt rất đỗi bình thường, nhưng tôi lại có khá nhiều người theo đuổi. Và rồi tôi lại không tránh được một người, người này tôi quen rất tình cờ, nhưng tôi lại không cản được lòng mình đến với họ. Tôi phản bội anh lần nữa. Trước lúc quyết định đến với người yêu mới, tôi đã gửi cho anh một bức thư rất dài, tôi đã nói tôi cần một sự thật, cần anh, cần một gia đình. Tôi đã chờ đợi, đã không còn đủ tự tin đợi ngày anh về. Có lẽ lời chia tay của tôi đã làm anh đau đớn lắm, vì sau đó tôi tình cờ biết được rằng ngày nào anh cũng uống thật say để quên tôi, anh trở nên bất cần và anh không còn gọi tôi là vợ yêu nữa. Thời gian tôi đến với người thứ hai, lúc đó gia đình tôi xây nhà, người này đã giúp ba mẹ tôi rất nhiều, gia đình tôi ai cũng yêu mến và thầm nghĩ rằng tôi sẽ lấy người này làm chồng. Tôi cũng đã có lúc nghĩ vậy. Nhưng! Có lẽ không có ai có nhiều chữ nhưng khi kể về đời mình như tôi đâu. Sau gần một năm quen nhau, khi tôi và người đó tính đến chuyện làm đám hỏi thì cũng là lúc gia đình người đó gặp chuyện buồn. Và rồi tôi lại phát hiện ra rằng người mà tôi đang yêu đã lừa dối tôi, người đó đã có gia đình, đã từng có vợ và một đứa con trai, hơn thế trong suốt thời gian quen tôi người đó đã phản bội tôi để đi với những người con gái khác, lúc tôi nhìn thấy người ta chở một người con gái khác qua đêm, trái tim tôi đã đau nhói vô cùng. Thật lạ lùng, lúc đó tôi chỉ nhớ đến người “chồng yêu“ trước kia của mình, và hơn lúc nào hết khi buồn tôi lại tìm đến anh, chỉ nói vu vơ để thỏa nỗi nhớ anh. Thì ra sâu tận trong tim tôi tôi vẫn chưa thể nào quên được anh, chưa thể nào quên được những kỷ niệm, và có lúc lại thầm gọi tên anh, thầm gọi Bao Thieu ơi. Và tôi đã làm một việc rất ngu ngốc, vì quá đau khổ, vì cảm thấy mình không nên sống trên cõi đời này, và vì tôi đã không còn nơi nào để đặt niềm tin. Tôi đã uống thuốc tự tử. Sau khi uống thuốc, trong đầu tôi chỉ nghĩ đến anh, tôi đã gọi điện thoại qua Mỹ gặp anh, nói những lời cuối cùng để từ biệt. Tôi đã khóc rất nhiều, khóc và lả người đi vì thuốc. Khi gia đình tôi phát hiện và đưa tôi đi cấp cứu, tôi đã rất may mắn thoát được cái chết trong gang tấc. Ra viện, trở về nhà, việc đầu tiên tôi làm là vào mạng nhắn tin cho anh, nói với anh là mình đã uống thuốc tìm đến cái chết, dường như anh không tin những gì tôi nói. Tôi lúc này đã biết tình yêu ngày nào anh dành cho tôi bây giờ không còn nữa, chỉ là một sự gặp nhau miễn cưỡng mà do tôi tìm đến. Tôi thật sự rất buồn, khi bình tâm nghĩ lại, tôi đã hối hận, hối hận vô cùng. Giờ đây muốn quay trở về bên anh cũng không được nữa, tôi luôn mặc cảm với những gì đã gây ra, có lẽ do tôi đã phản bội anh nên tôi đã không thể nào tìm được tình yêu chân thật. Âu cũng là ông trời trừng phạt kẻ như tôi.

 

Mấy tháng sau tôi nhận được tin anh về VN, tâm sự không biết là tôi đã vui như thế nào đâu, từ một người ốm yếu không chút sức lực sau cú sốc và thoát chết ấy, tôi đã bình phục rất nhanh, mọi người không ai biết rằng tôi đã sống và hy vọng vì sẽ được gặp anh, ngày nào tôi cũng nghĩ đến anh và cầu mong gặp người tôi yêu nhất dù chỉ là một lần. Tôi đã cầu xin anh, cầu xin anh hãy biến ước mơ của tôi thành hiện thực. Và cuối cùng tôi cũng đã hoàn thành tâm nguyện của mình. Anh về VN và ra ĐN gặp tôi. Tâm sự có biết không, khi đón anh ở sân bay trái tim tôi như ngừng đập, cảm giác run sợ tràn ngập con người tôi, tôi không dám nhìn anh, không tin ở mắt mình rằng anh đang hiện hữu phía trước. Lúc ấy anh rất bình dị, rất tự nhiên, phải chăng vì điều ấy đã giúp tôi nhanh chóng hòa hợp với anh. Buổi chiều lúc tôi và anh ở khách sạn, anh đã nói chuyện với tôi rất nhiều. Anh nói rằng anh về VN không phải để đi chơi, và anh ra ĐN cũng không phải để đi chơi, tất cả đều có mục đích là gặp tôi. Anh đã nhắc lại lời yêu ngày xưa, đã bỏ qua mọi lỗi lầm của tôi lần nữa. Anh nói rằng anh hiểu và thông cảm cho tôi, anh nói rằng anh yêu tôi và không thể nào quên được tôi, anh muốn tôi vẫn là bạn gái của anh, và muốn tôi đừng phản bội anh lần nào nữa. Tôi không nghĩ rằng mình được anh yêu nhiều đến vậy, tôi không dám nhìn anh, cũng không dám đón nhận tình cảm ấy, vì tôi sợ, tôi sợ anh sẽ coi thường sẽ khinh bỏ tôi. Tôi lúc ấy rất bối rối, nhưng lại rất sợ rằng anh sẽ đùa giỡn tình cảm với tôi. Buổi tối bên anh, nhìn anh buồn mà lòng tôi tan nát. Tôi đến bên anh, ôm anh. Đây là điều mà tôi đã hằng ao ước bao nhiêu năm, tình cảm trong tôi như bùng cháy, tôi đã rất hạnh phúc. Và càng hạnh phúc hơn khi đêm ấy nằm bên anh, gối đầu lên tay anh, tôi và anh đã có một giấc ngủ muộn màng nhưng trong sáng. Tôi không còn ao ước gì hơn thế. Và anh đã hứa anh sẽ lại ra ĐN gặp tôi trước lúc về Mỹ. Những ngày sau đó tôi và anh chỉ liên lạc với nhau bằng điện thoại, tôi như sống lại chính mình, sống lại những ngày xưa. Nhưng, lại nhưng, tôi vụng dại lắm, thế mới biết mình chưa lớn khôn được. Tôi đã làm anh giận, giận vì những trách móc của tôi. Và tôi đã có một quyết định khá liều lĩnh, tôi vào SG gặp anh, khi đó trong lòng tôi chỉ nghĩ rằng, mình gặp anh lần này là lần cuối, mai này khi xa nhau biết bao giờ mới gặp lại anh, và tôi như luôn có cảm giác mình không còn sống cho đến ngày anh học xong dù chỉ còn hơn một năm thôi. Với suy nghĩ ấy tôi đã ở lại SG một đêm. Tâm sự có biết không, đêm đó là một đêm hạnh phúc nhất trong đời tôi, tôi nghĩ vậy. Sau chuyến bay đầy mệt mỏi, anh đã xóa tan tất cả ưu phiền và hờn giận trong tôi. Tôi đã được anh yêu thương trọn vẹn. Lúc đó tôi ước sao đừng bao giờ xa nhau, ước sao tôi và anh đừng có sự chia ly nào.

 

Những ngày còn lại, tôi buồn lắm, buồn vì sắp xa anh, và càng buồn hơn khi có cảm giác như anh ít quan tâm đến mình, anh nói vì anh có công việc, nhưng sao tôi lại không tin điều ấy. Trước lúc anh lên máy bay về Mỹ anh gọi điện cho tôi và nói tất cả, nói về cái sự trẻ con hay trách móc hờn giận của tôi, nói rằng tôi chỉ biết đến cái khó của tôi mà không nhìn thấy cái khó của anh. Nói rằng tôi đã làm phiền anh những lúc anh bận. Tôi ngỡ ngàng, khóc và chỉ biết khóc thôi. Từ hôm anh về Mỹ đến giờ đã hơn nửa tháng nhưng tôi không hề nhận được dòng tin nào, có lẽ anh đã quên tôi rồi. Có lẽ anh gặp tôi chỉ là để thỏa lòng, và có lẽ lời yêu anh nói chỉ thoáng qua, có lẽ ân ái chỉ như một điều gì đó bình thường với anh. Tôi đánh mất mình, đánh mất tình yêu, đánh mất tất cả. Tôi lúc này không biết lỗi do ai, nhưng thật sự tôi hối hận, hối hận vì đã có những cử chỉ trẻ con, hối hận vì ngày xưa đã phản bội anh, hối hận vì không nhận ra tình yêu dành cho tôi, hối hận vì chỉ biết đến riêng mình. Tôi đã nhắn tin cho anh, nhưng anh không trả lời. Tôi đã hỏi anh có còn yêu tôi không, nhưng anh không trả lời. Sự im lặng của anh nó đang giết chết tôi, tôi một lần nữa rơi vào tuyệt vọng. Rồi tình cờ tôi lại gặp những người thân của anh, họ thử thách tôi, tìm hiểu tôi, như lời họ nói rằng muốn tìm hiểu xem bạn gái của anh mình thế nào, tôi đã không hay biết, đã ngông cuồng và chán nản trả lời vô thức, những điều đó khiến mọi người có ác cảm với mình. Tôi thật sự không hiểu, không hiểu hành động đó, là họ muốn chọc phá tôi, đùa giỡn tôi hay muốn tìm hiểu tôi để xem thái độ tính tình tôi để tính chuyện tương lai. Mọi người làm tôi hoang mang, tôi bối rối và không tìm cho mình được lối đi. Hôm nay tôi đã gọi điện cho anh rất nhiều lần nhưng không lần nào được. Tôi đã chờ anh, chờ anh cả một ngày dài nhưng không gặp anh. Tâm sự ơi hãy thay tôi gửi đến người tôi yêu lời nhắn cuối cùng “Anh có còn yêu em không, hãy trả lời em dù đó là một lời nói phũ phàng, đừng im lặng với em nữa. Em cần biết trong tim anh có em hay không để em có đủ tự tin và nghị lực chờ đợi anh, em biết là trái tim em đang nghĩ về anh, nhớ anh, và yêu anh rất nhiều. Mong anh tha lỗi cho em, cho em một cơ hội để được làm lại từ đầu với anh“.

 

 

 

 

Sau những cơn mưa Sự vô tình nhầm lẫn của Thiên khơi gợi nỗi cô độc của trái tim con gái trong tôi thiếu vắng nhịp yêu thương. Tôi miên man nghĩ đến những tình cảm trước đây đã đến với mình. Họ là những người rất tốt và chân thành, nhưng không hiểu sao vẫn không thể làm tôi rung động.

Chúng tôi là bạn thân từ thuở trung học. Hai đứa tôi cũng có tên giống nhau, chỉ khác mỗi chữ đệm.Tôi, Nguyên Anh, còn bạn tôi là Ngọc Anh. Phải công nhận rằng Ngọc Anh rất dễ thương, cậu ta có đôi mắt dài và sắc, gương mặt đẹp ưa nhìn. Môi cong, mũi thẳng, dáng lại dịu dàng nhưng mong manh. Ngọc Anh hát rất hay, chất giọng rưng rưng nghe dễ yêu, dễ động lòng người lắm. Tôi thì không được như Ngọc Anh vì tướng mạo không dịu dàng, lại hay nghịch những trò con trai nên đôi lần Ngọc Anh nói: “Lớn lên tớ chả thèm lấy chồng, cứ ở với cậu thế cũng thích nhỉ”. Tôi cốc đầu Ngọc Anh: “Vớ vẩn, làm gì có chuyện đó“. Ngọc Anh lại nghĩ ra một ý: “Hay lớn lên tụi mình cùng yêu một người đi”. Trời ạ, toàn nghĩ chuyện không bao giờ có thật cả...

 

***

Ngọc Anh lớn lên ngày càng xinh đẹp mặn mà và lôi cuốn sự chú ý của rất nhiều chàng trai. Và lần hội diễn văn nghệ hôm đó, Ngọc Anh và tôi gặp rồi quen Thiên, anh là cây guitar của đội trường khác. Thiên tài hoa, biết ga lăng với bọn con gái. Biết bày ra đủ thứ trò khi đi dã ngoại. Lâu dần thì Ngọc Anh và Thiên yêu nhau. Đó là một cặp đẹp đôi, thuận lòng vừa ý đã làm cho bao người phải trầm trồ và ghen tị. Tôi gần như chông chênh khi biết bạn thân của mình có tình cảm khác đang hiện diện. Tôi có gì bất ổn thì phải vì từ khi đó, tôi buồn phiền hơn vui. Tội cho Ngọc Anh cứ sợ tôi buồn nên cậu ấy chia sẻ tất cả những gì đã cảm nhận với tình yêu của Thiên. Chuyện của Ngọc Anh và Thiên đan xen trong suy nghĩ của tôi mỗi ngày. Và cuộc sống tinh thần của tôi ảnh hưởng rất nhiều cảm xúc từ những gì mà cả hai mang lại. Cảm giác Ngọc Anh san sẻ tình cảm cho Thiên không còn làm tôi nặng lòng buồn phiền nữa mà thay vào đó là niềm vui về những chuyện thật hồn nhiên cùng những ước mơ của hai người.

 

***

Một buổi chiều rưng rưng mưa đổ. Lòng tôi quạnh buồn bởi thứ âm thanh lộp thộp rơi trước hiên nhà. Máy báo có tin nhắn với dòng chữ: “Bé có mắc mưa không? Đang ở đâu vậy?“. Nhìn số máy biết ngay tin nhắn đó của Thiên gửi cho Ngọc Anh, chắc bận rộn nên anh ấy nhắn nhầm vào máy tôi rồi. Định trả lời là anh đã nhắn nhầm máy, nhưng không hiểu sao chút nghịch ngợm nên tôi gửi lại dòng tin: “Em không mắc mưa và chỉ nhớ anh thôi...“. Lát sau Thiên nhắn lại: “Bé nhõng nhẽo quá, anh cũng vậy, rất nhớ em...“. Sau nữa Thiên lại nhắn tiếp: “Tối nay mình gặp nhau chỗ cũ nhé!“. Tôi tiếp tục trả lời “vâng“. Vừa nhắn cho Thiên tôi lại vừa buồn cười. Cảm thấy thinh thích được ai đó gọi mình là cô bé, mà người đó không ai khác chính là Thiên. Mưa mỗi lúc một lớn hơn với những giọt thật nặng nề và phố phường trở nên ướt át. Tôi nghĩ đến Ngọc Anh và Thiên thật nhiều. Lòng buồn rượi vì biết rằng những dòng tin nhắn ấy chắc chắn không phải dành cho mình. Sự vô tình nhầm lẫn của Thiên khơi gợi nỗi cô độc của trái tim con gái trong tôi thiếu vắng nhịp yêu thương. Tôi miên man nghĩ đến những tình cảm trước đây đã đến với mình. Họ là những người rất tốt và chân thành, nhưng không hiểu sao vẫn không thể làm tôi rung động. Vậy mà sự vô tình của Thiên lại khiến tôi chung chao và ước mong phải chi mình đang có một tình yêu như thế. Mơ hồ - lãng đãng - khoắc khuây nó gậm nhấm nỗi lòng tôi đến nỗi thấy mình sợ hãi cô độc như chưa từng có điều ấy bao giờ. Gần đến giờ Thiên hẹn như đã nhắn vào máy chiều nay càng khiến tôi bối rối. Tôi, một điều gì đó đang khuấy động tâm tư khiến sự hồn nhiên của tôi trở nên vỡ vụn đi. Tự trách bản thân nhưng tôi vẫn khoắc khoải bởi những điều thật mong manh sẽ mãi mãi không thuộc về mình. Cầm máy, tôi gọi Ngọc Anh: “Cậu đang ở đâu vậy? Chiều nay anh Thiên nhắn nhầm vào máy tớ...”. Chưa dứt câu thì đầu dây kia Ngọc Anh cười ngặt nghẽo: “Ừ, anh Thiên vừa mới nói với mình là hình như anh nhắn cho em mà nhầm qua máy của Nguyên Anh thì phải“. Ngọc Anh cười và cũng không biết lòng tôi đang rối bời vì cảm giác như mình bị rớt lại bên lề của cuộc sống đời cậu ấy mất gần mười năm vậy. Ngọc Anh hồn nhiên hỏi: “Cậu rảnh không ra đây đi, tớ và anh Thiên chờ nhé!”. Tôi từ chối và nghe họng mình gần như thắt nghẹn rồi gác máy.

 

***

Tôi chuyển công tác xuống miền tây sau một thời gian suy nghĩ với tâm trạng thật bình lặng dịu dàng như sau những cơn mưa tầm tã của mùa thu. Và từ đó ít khi tôi về thành phố. Nhưng Ngọc Anh thì hay gọi điện hỏi thăm và kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện. Cậu ấy thật sự là một người bạn tôi yêu quý nhất trên đời, nhưng cậu ấy cũng đâu ngờ rằng chính tôi đôi lúc còn rung động vì Thiên, bởi những gì từ Thiên và cậu ấy cảm nhận luôn làm tôi choáng ngợp và ước ao có một tình yêu như thế đến với mình. Thiên rất chân tình với Ngọc Anh và cũng là người bạn rất tốt của tôi. Đôi lần Thiên gọi điện chỉ để hỏi thăm tôi lúc này thế nào, có vui không. Hình như anh ấy hiểu những gì mà tôi đã trải qua trước đây, nên hôm ấy Thiên đã nói: “Thiên không biết trên đời này còn thứ tình cảm nào khác ngoài tình yêu đôi lứa nhưng vẫn rất đẹp, rất dễ thương mà thật trong sáng và dịu dàng, để một người con trai có thể yêu quý hai người con gái cùng một lúc không. Bởi vì... vẫn còn một người nữa đã làm Thiên rung động... Sự rung động chân thành nhưng chưa bao giờ Thiên phản bội lại tình yêu đã dành cho Ngọc Anh cả”. Đêm đó tôi khóc vì lòng biết ơn, vì sự thổ lộ chân thành của anh đã cho trái tim hoang vu của tôi một tia nắng ấm áp. Bấy nhiêu đó cũng đủ để tôi yên tâm là Ngọc Anh của tôi sẽ mãi mãi được Thiên chăm sóc, yêu thương. Tôi mở nhật ký đọc lại lần cuối đoạn viết của mình: “Trái tim tôi biết rung động vì một người. Tôi đang yêu mà cứ tưởng mình mơ chứ không thật. Một giấc mơ giữa đời thường bận bịu, lo toan và không thể thổ lộ cùng ai... Thế nhưng không thể kìm hãm được hình ảnh người ấy ngày một lớn dần lên trong suy nghĩ và nỗi nhớ của lòng tôi. Tôi biết yêu người là ngang trái, là rơi vào vòng luân phiên của hạnh phúc, mệt mỏi lẫn khổ đau. Nhưng Thượng đế ơi, hãy cho con được lặng lẽ yêu người, một tình yêu đơn phương và biết chắc rồi sẽ theo con xuống sâu tận lòng đất lạnh. Nơi đó thân xác con có thể rã mềm vì thời gian, nhưng tình yêu của con dành cho người ấy vẫn ấm áp nhịp đập của sự sống với vô vàn cảm nhận. Cảm ơn cuộc đời đã cho con được gặp gỡ và yêu người...“.

 

***

Gấp quyển nhật ký lại, tôi khóc cho trái tim lẻ loi của mình lần cuối rồi sau đó cầm máy lên nhắn tin cho Ngọc Anh: “Tớ yêu cậu nhiều lắm và cậu hãy hứa với tớ sống thật hạnh phúc nhé, bạn thân yêu của tôi!“. Ngọc Anh rất nhạy cảm nên gọi lại ngay: “Cậu sao thế, có chuyện gì vậy?“. Nghe giọng cậu ấy tôi càng nghẹn ngào hơn, nhưng lòng tôi ấm áp và thật sự thanh thản vì với tôi, hạnh phúc của Ngọc Anh là điều tôi quan tâm trên hết tất thảy mọi điều...

 

 

 

 

 

Ngày quen anh tôi vẫn chưa có khái niệm gì về tình yêu. Tôi là đứa con gái không xinh đẹp cũng chẳng dịu dàng, nhưng mọi người thường bảo tôi nói chuyện có duyên. Có lẽ vì lý do đó mà anh thích tôi.

 

Anh luôn tìm mọi cơ hội để được gặp tôi. Anh hiền và đẹp trai mặc dù có làn da không trắng lắm, vậy mà không hiểu sao tôi luôn tỏ thái độ ghét anh ra mặt.

 

Năm đó sau hai kỳ thi vất vả, tôi háo hức với vai trò một cô nữ sinh trung học. Anh lên đường vào Nam lập nghiệp. Khi gặp lại, tôi đã tốt nghiệp còn anh cũng có một vị trí trong công ty xây dựng. Anh nói vẫn dành tình cảm cho tôi. Tôi đón nhận sự quan tâm, chăm sóc của anh chỉ vì tôi thích được như thế.

 

Rồi tôi đậu đại học. Lúc tôi khăn gói vào Nam thì anh chuyển ra Hà Nội công tác. Tôi thầm cảm ơn ông trời vì đã không cho anh có cơ hội được ở gần tôi.

 

Hai năm sau, tôi về quê ăn tết cùng gia đình. Anh vẫn săn đón và quan tâm tôi. Tôi chấp nhận làm người yêu anh vì muốn có người chở đi chơi tết và vì thật sự buồn khi bạn bè cùng trang lứa đã đều có cặp có đôi.

 

Những ngày nghỉ tết rồi cũng nhanh chóng qua đi, tôi lại vào Sài Gòn để tiếp tục việc học. Thật lạ là tôi có thể đi chơi với anh cả ngày, đi bất kỳ nơi nào, nhưng khi vừa bước chân lên xe là tôi quên hết, không còn nhớ rằng mình đã có người yêu. Anh vẫn điện thoại, nhắn tin hằng ngày, vẫn gửi quà những dịp sinh nhật, những ngày lễ, nhưng tôi chưa bao giờ chủ động gọi hay nhắn tin cho anh. Anh không giận, cũng không hết yêu tôi.

 

Lại một cái tết đến, tôi thật sự cảm nhận được tình yêu chân thành anh dành cho tôi và nhận ra những xao động trong con tim mình. Chúng tôi đã có một cái tết thật sự hạnh phúc. Lúc trước không bao giờ tôi nghĩ tới việc học xong sẽ về quê làm việc, thì bây giờ tôi mơ đến một gia đình mà ở đó có anh.

 

Còn một năm nữa tôi sẽ tốt nghiệp. Những tưởng rằng ước mơ giản dị đó sẽ thành hiện thực vì anh yêu tôi. Vậy mà mọi chuyện lại không như mong ước. Ông trời thật khéo trêu ngươi...

 

Tôi vào Sài Gòn chưa đầy một tháng thì anh lấy vợ. Anh không phải là người báo tin này cho tôi mà là đứa bạn thân của tôi. Tôi không nhắn, không gọi cũng không hỏi lý do vì không muốn anh khó xử. Tôi đau nhưng vẫn tự an ủi mình rằng: “Chẳng phải mình vẫn luôn muốn vậy sao”. Đêm ấy, tôi đã khóc thật nhiều vì biết rằng tôi đã mất anh mãi mãi, biết rằng người đi bên cạnh anh trong ngày trọng đại ấy sẽ không bao giờ là tôi.

 

Đã 2 năm trôi qua, ngày sinh nhật tôi anh vẫn nhắn tin chúc mừng nhưng không bao giờ tôi hồi âm. Trong dòng tin nhắn đó bao giờ anh cũng khéo léo nhắc nhở: khi nào tôi tìm được hạnh phúc của mình anh mới không còn cảm giác tội lỗi. Bây giờ anh đã có một gia đình nhỏ. Tôi biết cuộc sống của vợ chồng anh không mấy hạnh phúc vì anh không yêu vợ.

 

Mãi sau này bạn anh mới cho tôi biết hôm đó vì tôi cương quyết từ chối không cho anh chuyển công tác vào trong này nên anh buồn đi uống rượu. Và rồi không làm chủ được bản thân anh đã quan hệ với cô gái làm cùng công ty luôn dành tình cảm cho anh.

 

Có lần anh đã gọi cho tôi nói rằng anh có thể từ bỏ tất cả nếu tôi cho anh một cơ hội. Mặc dù còn yêu anh nhưng tôi không muốn sẽ có thêm một người đau khổ như tôi.

 

Tôi không trách, không hận anh nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng cho một cuộc tình mới vì nỗi đau vẫn chưa nguôi. Tôi luôn hi vọng một ngày nào đó có thể đối diện nói với anh rằng: Em thật lòng mong anh hạnh phúc…

 

2009-May-20 23:43 - Anh yêu thương!

Em đã suy nghĩ rất nhiều, nhiều lắm anh à. Mỗi lần nghĩ đến anh là nước mắt lưng tròng, em đã khóc rất nhiều khi nghĩ đến ngày phải xa anh, khóc cho em và khóc cho anh. Em hiểu gia đình đã đặt nhiều kỳ vọng vào anh cả về sự nghiệp và người sẽ đi cùng anh đến hết cuộc đời này. Vậy mà em - người yêu của anh không thể mang lại được cho anh cả hai điều ấy. Em biết làm sao được hả anh, em không có quyền trách gia đình anh, em không có quyền cướp đi niềm hy vọng đó, làm cha làm mẹ ai chẳng mong con mình được sung sướng, hạnh phúc, phải không anh?

Có chăng chỉ trách ông trời sao lại sắp đặt trái ngang như vậy mà thôi. Sự nghiệp của anh ở nơi mà anh đã chọn, em biết chỉ ở đó anh mới phát huy được khả năng của mình và làm nên sự nghiệp, sao em lại có thể ích kỷ đến vậy, bắt anh phải về đây - về một nơi kém phát triển như thế này. Mặc dù trái tim em luôn thổn thức, luôn mong mỏi một ngày không xa mình sẽ được ở gần nhau, chăm sóc cho nhau, tình yêu của mình sẽ ấm nồng như xưa. Khó quá phải không anh? Lần đầu tiên em không định nổi cho mình một con đường, một hướng đi cho cuộc đời mình. Lý trí và con tim đang dằn vặt từng ngày, anh có hiểu cho em không, nó làm cho em trở nên cáu bẳn, nghi ngờ mọi thứ, em không còn niềm tin vào chính mình nữa, em bất lực trước ngã rẽ. Có lẽ anh cũng vậy phải không, anh đã và đang trấn an em rằng anh sẽ về đây nhưng làm sao anh có thể làm được điều này đây, em biết nó quá sức đối với anh, một người con luôn luôn có trách nhiệm với gia đình. Vậy nên, anh cũng đừng cố ép mình nữa, thà đau một lần thật đau. Em không biết những ngày không có anh em sẽ như thế nào nhưng em sẽ cố để vượt qua, không để những dằn vặt, những suy nghĩ đời thường giết dần tình yêu của chúng ta, “khi chết ở tuổi thanh xuân con người ta sẽ trở nên bất tử”, tình yêu cũng vậy.

Em không đủ can đảm để cầu chúc anh tìm được một tình yêu như anh đã yêu em, như em đã yêu anh, em không đủ can đảm anh à, em chỉ có thể mong anh thành công trong sự nghiệp và hài lòng với những điều anh sẽ có được trong tương lai. Nước mắt em tràn ngập từng câu, từng chữ khi viết những dòng này gửi đến anh, hãy hiểu cho nỗi lòng của em, điều duy nhất em mong muốn cho riêng mình, mong anh đôi lần trong đời hãy nhớ đến những kỷ niệm đẹp, những khoảnh khắc mình đã hạnh phúc bên nhau, khoảng thời gian không dài nhưng đủ để lại một niềm đau, một nỗi nhớ trong cuộc đời. Thế nhé anh! Em

 

 

 

2009-May-20 23:42 - Hãy hiểu cho anh!

 

 

Em của anh!

Anh đành lựa chọn cách gửi thư này cho em, vì thực sự anh không biết có cách nào hợp lí hơn không. Đã có nhiều chuyện xảy ra với anh, nó đã khiến anh phải suy nghĩ rất nhiều, về quá khứ, hiện tại và tương lai. Anh đã làm sai nhiều chuyện mất rồi, anh đã sai.

Những giờ phút bên em thật hạnh phúc, em là cô gái bé bỏng và dễ thương. Em mong manh và nhỏ bé quá. Anh thương em lắm. Anh đã nghĩ rằng chúng mình có thể yêu nhau vô tư, không cần suy tính gì hết, chỉ có 2 đứa mình... Nhưng anh đã nhầm. Nếu anh nghĩ như thế thì anh đã quá ích kỷ, anh chỉ nghĩ cho mình. Còn em, em là con gái... Chính anh cũng đã nhiều lần nghe em nhắc đến một tương lai nào đó... mà với anh em không cảm thấy được nó, phải không em?

Giờ phút cuối cùng của thời sinh viên cũng không còn xa nữa, sau này rồi sẽ ra sao? Anh còn chưa chắc chắn được cho anh, liệu anh có thể đảm bảo được gì cho em? Em cần một cái gì đó lớn hơn những điều anh đang mang đến cho em. Sự thật là như thế đó. Em thấy có đúng vậy không. Anh đã nghĩ kỹ rồi, chúng mình nên dừng lại thôi em à. Trước khi mọi việc đi quá xa. Anh biết, em đã dành cho anh tình yêu của em mất rồi, và anh cũng thế. Nhưng mọi việc không thể diễn ra một chiều theo ý muốn của chúng mình được. Chắc chắn sẽ có nhiều đau khổ và nước mắt... không chỉ của riêng em. Có lẽ đọc đến đây, em vẫn tự hỏi tại sao, tại sao anh lại thế? Phải không em? Em ơi, anh đã phải suy nghĩ và dằn vặt rất nhiều trước khi có quyết định thế này.

Nó tốt cho cả 2 đứa mình, và đặc biệt là em. Sau khi ra trường, anh sẽ còn rất nhiều việc phải làm, anh còn phải tiếp tục phấn đấu nhiều thứ... Và bây giờ, ngay lúc này... anh thấy bầu nhiệt huyết, sự quyết tâm của anh đang lên rất mãnh liệt... anh như thấy trước một tương lai, nếu như chúng mình tiếp tục bên nhau... có lẽ em sẽ cảm thấy chán chường và đau khổ...vì anh -người đang chuẩn bị lăn lóc vào đời - một cuộc đời đen bạc.Chắc chắn em sẽ phải hối tiếc, vì anh sẽ mãi như một cơn gió thôi, anh sẽ tiếp tục thổi, anh sẽ vẫn bay đi mãi thôi... và anh chưa biết cụ thể một cái đích sẽ như thế nào... Em ạ, anh ngàn lần xin lỗi vì đã trót khuấy động cuộc sống đang yên ả của em. Anh là người bắt đầu, hãy cho phép anh kết thúc. Anh chỉ có một nỗi dằn vặt duy nhất, là tình yêu của em và anh đang ở trong giai đoạn thăng hoa nhất. Anh thấy đau khổ khi biết chắc chắn em sẽ rất đau buồn khi anh đột ngột có quyết định thế này.

Anh biết làm sao hơn hả em, chẳng phải chính em cũng luôn băn khoăn về tương lai của chúng mình ư. Em đã nói giá như anh 25 tuổi... Em có biết câu nói đó đã đưa anh về lại thực tế không? Một thực tế rằng anh cũng chẳng hơn gì em, một thằng nhãi 22 tuổi rưỡi. Anh chẳng có gì cả. Ngoài một ít kiến thức bé xíu mà anh luôn tự đắc... Anh đã sai.

Thế đấy, liệu em có cảm thấy an toàn không khi ở bên một người như anh... một kẻ luôn có xu hướng bay ra ngoài vòng tay của em không phải là vì không yêu em - mà vì kẻ đó chịu quá nhiều điều ràng buộc, có nhiều người đã và đang hi vọng ở kẻ đó, và bản thân kẻ đó không thể làm họ thất vọng hơn được nữa.

Anh viết những dòng chữ này vào một lúc rất yên tĩnh, và anh cho rằng mình đang hoàn toàn bình tĩnh và sáng suốt. Và anh cũng biết, từ trong sâu thẳm của em, dù yêu anh nhưng trong em vẫn luôn có những mối lo ngại... phải không em? Anh hiểu chứ, chính vì vậy anh chọn giải pháp này. Biết rằng sẽ đau, “nhưng thà một lần rồi thôi...”.

Vết thương nào rồi cũng sẽ qua, nhưng vết thương lòng thì còn mãi. Em à, mình đã trao cho nhau một mảnh của trái tim, mảnh của em trao cho anh có thể không vừa khít với mảnh anh trao ngược lại... Nhưng chúng mình trân trọng nó.

Có thể em thấy anh lạnh lùng quá, sao anh lại có thể tàn nhẫn như thế... nhưng, anh vốn là vậy... Mong em hiểu cho anh. Anh sẽ trở thành anh trai của em được không? - Em hãy lau nước mắt đi. Mạnh mẽ lên em. Anh vẫn còn ở đây mà. Anh vẫn còn ở bên em.

 

 

(Một kẻ đang đấu tranh với chính mình)

Hãy hiểu cho nỗi lòng của anh!!

 

Người đàn ông là người mang đến cho ta tột đỉnh của hạnh phúc và cũng là người đem lại cho ta sự đau khổ tột cùng...Mong anh hãy đọc,đọc những lời cuối em viết cho anh,cho cuộc tình của chúng mình,em kô níu kéo hay cầu xin anh về bên em mà chỉ mong anh hiểu là em đã từng yêu anhvà ngóng đợi anh như nào và kết thúc 1 câu chuyên tình thật đẹp và cũng thật buồn của chúng mình

 

Anh, emkô biết diễn tả thế nào để anh hiểu đáng lẽ ra em kô nên tìm gặp anh đúng kô anh? em đã cô gắng quên,cô gắng kìm nén tình cảm của mình để rời xa anhnhưng điều đó đối với em quả thật là rất khó, anh biết kô? lẽ ra em kô nên nói kô nên kể cho anh nghe về em nưa vì bây giờ em kô còn là mối quan tâm của anh nữa những em sẽ nói nói hết lần cuối để trong lòng kô còn vương vấn nữa.

Anh biết kô bao năm qua em vẫn ngóng đợi, đợi anh vê và hi vọng anh vẫn còn yêu em,em dại quá phải kô anh? em đã sống và làm viẹc thật tốt, đã cố sống tốt và thay đổi tốt để đợi anh về, hi vong anh sẽ vui vì em đã sống và thay đổi tốt như thế nào tất cả là vì anh. em đợi anh,ngóng trông anh từng ngày. đếm tưng ngày trôi qua anh sẽ về bên em.và ngày đó đã đến.mặc dù anh kô hề báo trước nhưng em vẫn đợi,chờ và đón anh nơi phi trường,mọi người thật hạnh phúc được ôm và đón anh,còn em ở 1 góc khuất, em chỉ biết đứng nhìn và khóc 1 mình nhìn bóng anh dần xa. Anh cũng kô đưa anh mắt tìm kiếm. kô thấy em đối với anh đó cũng là điều bình thường vì anh kô ngóng đợi sự hiện diện của em. điều đó làm lòng em tan nát đau khổ nhưng em vẫn đợi chờ,chờ anh sẽ gọi điện, tìm gặp em. nhưng điều đó kô xảy ra.tưng ngay qua là chuỗi ngay đau khổ. Đau khổ nhất của đời em.từng ngay,tưng ngày trôi qua em ngóng đợi cả trong lúc làm việc lúc ăn,lúc ngủ em luôn ngóng chờ.em đã khóc,đã thất vọng,càng đau khổ em lại càng yêu anh. Tình yêu thật là mù quáng. Và cái gì cũng có giới hạn của nó.em kô thể chịu đựng được ý nghĩ ở trong cùng 1 thành phố mà kô gặp được anh,nhìn thấy anh.hôm 30 tết em đã ggọi điện cho anh.lấy hết can đảm và đạp đỏ lòng tự trong của mình đẻ gọi điện cho anh,hôm đó em kô có ý nói chuyen như vậy với anh và cũng kô mong được gặp anh,em chỉ muốn nghe anh nói.nhưng em đã thất vọng,lại 1 lần nữa thất vọng em nghĩ là sẽ như vậy....anh biết kô???3 năm nay kô đêm giao thừa nào là em kô khóc và giao thừa năm nay em vẫn khóc,khóc nhiều hơn,thât phũ phàng phải kô anh?tất cả,tất cả cuộc sống tình yêu em dành cho anh nhưng hạnh phúc kô mỉm cười với em.về đến tận chiều mung 3 tết khi mà con tim em kô thể nghe theo lí trí của em nữa thì em đã tìm gặp anh.nhưng“Anh Bận“sau 3 năm gặp lại anh chỉ hỏi 1 câu“em có khoẻ kô và anh nói là anh bận“anh bận đi uống rưọu với bạn.thật buồn và đau xot. lúc đó em kô thể diễn tả cảm giác đang diễn ra trong em.ngày mai em đi rồi và sẽ kô bao giờ gặp lại nhau nưa nhưng anh bận kô thể dành cho em 1 chút thời gian,uống với em 1 cốc nước.điều đó đối với 1 người bạn bình thường cũng có thể được anh mời.con em điều đó lại kô thể“có gì thì em nói luôn đi,anh phải đi“ anh nghĩ rằng những gì dồn nén trong 3 năm có thể nói bằng vài câu thôi sao?em đội mưa đội gió đi tìm anh còn anh...vì vui với bạn nên kô thể dành cho em dù chỉ vài phút.em kô bằng 1 người bạn bình thường của anh sao?và lúc đó anh nói 1 câu mà giờ đây em vẫn hận“tối anh xuống,anh hứa là tối anh xuống“anh có biết anh hứa với em nhưng gì kô?và anh có thể đếm được la có bao nhiêu lời hứa với em mà anh đã kô thực hiên em buồn lắm anh ah?và điều khiến em đau khổ nhất là gì anh biết kô?từ xưa tới nay em chưa biết ghen là gì nhưng anh,chính anh đã làm em ghen tức.em biết em chẳng có quyền gì đẻ ghen với anh cả.ở bên kia anh có ngươif yêu đã đành vậy mà về Nam Định anh lại có người yêu mới điều đó làm em kô chấp nhận được.em kô thể chịu được cái cảm giác anh yêu và ôm ai trong vòng tay anh.cung ai đó nói những lời yêu thương ngọt ngào mà anh đã dành cho em,riêng em mà thôi.nói ra nhưng điều này kô phải là anh trách anh đâu,em chỉ trách minh,chính em đã kô giữ được tình yêu của anh dành cho em mà thôi,em buồn và đau khổ cho chính bản thân minh, anh kô tìm gặp em dù chỉ 1 lần ngồi và nghe em nói.em kô tin anh chỉ nghe nhưng điều người khác nói về em mà thôi.em buồn lắm.thế laaàa hết rồi anh ạ.em kô biết bao giờ,kô bao giờ nữa được gặp anh ,được ở bên anh.từ nay chính em phải tự đặt dấu chấm hết cho cuộc tình buồn của em.yêu anh nhiêu lắm anh có biết kô???dù xa nhau nhưng em vẫn luôn ở bên anh luôn dõi theo anh từng bước trên cuộc đời này dù biết anh kô tôt kô như em mong đợi nhưng em vẫn yêu 1 tinh yêu mà chỉ riêng em mới có.mong anh được hạnh phúc

Người yêu ơi có biết em nhớ anh nhiều lắm nhưng năm tháng trôi qua em vẫn mong chờ anh.......

tất cả đã qua, đã hết rồi em đã nói những điều mà em muốn nói cùng anh.vĩnh biệt anh ,vĩnh biệt mối tình đầu của em từ nay trên cõi đời này chúng ta đã vĩnh viễn mất nhau.

Em rất yêu nhưng phải ra đi

 

Có lẽ chúng mình nên dừng lại ở đây thôi anh nhé. Lần đầu tiên gặp em sau những tin nhắn trên điện thoại, anh về và nhắn cho em rằng: Em làm anh bất ngờ quá.

Chỉ sau 1 tuần, anh lại nhắn tin với những lời yêu thương, em thấy hay hay nhưng nghĩ rằng anh không phải là người sâu sắc, mà em thì có thừa lãng mạn và sự vẩn vơ để không thích một kẻ vội vàng như thế. Anh có vẻ “ít muối” quá. Bà mối kể rằng anh hay hỏi về em, cứ đòi kể về em. Em cũng nghe nói rằng anh là chàng trai hiền lành, từng học rất giỏi, và nhất là rất “nhát gái”, chưa có mảnh tình vắt vai. Nghe cũng ấn tượng thật đấy, nhưng những gì anh thể hiện với em thì dường như ngược lại hoàn toàn. Anh vội vã trong việc thổ lộ tình cảm, anh hấp tấp trong công cuộc chinh phục, rồi có lúc anh biến mất không dấu vết.

Em có nhiều đuôi lắm, và cũng không ưng ý ở anh mấy điểm, nhưng không hiểu sao vẫn dành cho anh những lưu tâm đặc biệt hơn. Em cũng không hiểu nổi chính mình. Những lần gặp gỡ liên tục, thêm vào sự ủng hộ hết mình của bạn bè anh làm em bắt đầu chao đảo. Em nhận được sự quan tâm thường xuyên, những cuộc gọi điện vào nửa đêm, lúc con người ta thích đón nhận những điều ngọt ngào để ru mình vào giấc ngủ dịu êm, những tin nhắn hỏi han về bữa ăn, giấc ngủ… Dường như anh chỉ muốn dành tất cả cho em. Em hạnh phúc khi nghĩ đến điều đó. Nhưng, ừ buồn quá, sao cuộc đời luôn tồn tại chữ “nhưng” làm thay đổi nhiều thứ đến thế?! Càng gần anh - gần như đã chấp nhận vai trò là bạn gái của anh – em càng nhận ra những điều không hoà hợp giữa 2 đứa. Anh nhiều bạn lắm, có vẻ toàn là bạn tốt, em cũng quý những người bạn của anh, và như thế cũng có nghĩa là anh phải giành thời gian cho nhiều người. Em thì quá rảnh rỗi để rồi cứ nghĩ đến anh. Em thấy giận mình quá.

Anh thích tụ tập bên bạn bè, với những cốc bia mát lạnh, những câu chuyện phiếm hay ho. Anh cũng có rủ em tham dự một số cuộc vui, nhưng ghét quá, lại “nhưng”, không vất vả lắm để em nhận thấy: anh có thể có bạn mà thiếu em, chứ không thể có em mà thiếu bạn. Anh thử đếm xem có mấy lần anh và em ngồi riêng với nhau? Rất ít phải không? Lần nào cũng được một lúc anh lại gọi bạn anh đến. Ừ, có thể như thế là anh muốn công khai chuyện anh và em với bạn, có thể như thế là anh cũng tự hào chút ít về em (thế anh mới không ngần ngại giới thiệu em với tất cả bạn bè của anh chứ, nhỉ). Nhưng thế cũng có nghĩa là anh em mình không tâm sự được điều gì riêng tư cả. Mà phải công nhận rằng, anh và em ngồi một lúc là hết chuyện để nói, đứa nhìn ngược, đứa nhìn xuôi, kẻ quay trái, người quay phải. Em vốn là con bé hay chuyện (anh không biết đâu, ngồi với bạn, em toàn giành hết phần nói chuyện thôi, chủ đề nào em cũng chơi được cả), hồi mới quen anh cũng thường trêu là em hay nói đấy, anh nhớ không? Ngồi cạnh “người ấy” mà chẳng có gì để nói cả thì chán thật anh nhỉ.

Em vẫn nghĩ bên người yêu của mình em sẽ thao thao bất tuyệt, chuyện gì cũng có thể nói, chuyện gì cũng có thể chia sẻ, như thế mới hiểu nhau, mới biết những trăn trở, khó khăn của nhau để cảm thông và cùng tháo gỡ chứ. Nhưng hình như anh không để tâm lắm đến những điều em nói. Mà em cũng chẳng nghe anh nói gì về tương lai, dự định, hay anh yêu em cho vui thế thôi, còn chuyện sau này thì anh chưa nghĩ đến? Em có đang đi trên mây không? Khi “chưa là gì của nhau”, mỗi tối nhắn tin, em là người đề nghị “đi ngủ nha anh, em buồn ngủ lắm rồi” và anh nài nỉ “ nói chuyện một lúc nữa đi”. Bây giờ đổi lại anh là người kết thúc “mình đi ngủ nha em, chúc em ngủ ngon”. Buồn cười quá anh nhỉ.

Qua đây em thấy anh sẽ khó có thể là người đàn ông của gia đình. Trông anh còn trẻ con lắm so với tuổi của anh. Anh đừng giận vì câu này của em nhé. Em, lại là em vẫn hi vọng là chồng mình (em ngoan lắm, yêu ai là em nghĩ đến chuyện lâu dài với người ấy ngay) đủ trưởng thành và chín chắn, từng trải để là chỗ dựa vững vàng cho em và gia đình nhỏ của mình. Hi vọng này có hão huyền không anh? Tất nhiên là anh và em cũng chưa vội đâu, em vẫn xác định là 2,3 năm nữa cơ mà, chỉ có anh từng bảo “ chơi chán rồi, giờ muốn có vợ thôi”. Đến đoạn này em lại buồn nữa rồi.

Em thấy anh còn mải chơi lắm. Đi làm xa, cuối tuần mới về mà chả mấy khi anh ở nhà với bố mẹ, đúng không? Em tự hỏi, tình cảm của anh dành cho gia đình ra sao? Tất nhiên là em biết em cũng còn non nớt lắm, cần phải cố gắng rất nhiều để hoàn thiện mình, nhưng em mong nhìn thấy người yêu mình là người đàn ông có trách nhiệm và biết lo toan. Em đòi hỏi ở anh quá nhiều thì phải, trong khi em chưa làm gì được cho anh. Nhưng anh ơi, em là con gái, hơi tham lam muốn nhận được sự quan tâm thật nhiều của người ấy khi yêu, vì khi đã lập gia đình, em lại ở vị trí khác, lại quay sang với nghĩa vụ chăm sóc chồng con.

Anh ạ, em than thở hơi nhiều phải không? Tại vì em buồn quá, em cứ tưởng mình đã gặp bạn trăm năm, nhưng giờ đây em lại hoài nghi, hoài nghi tình cảm anh giành cho em, hoài nghi cả bản thân em nữa. Hình như anh cũng đã nhận thấy là em không thú vị như anh nghĩ, phải không? Anh không còn hay nghĩ về em nữa, nhỉ? Em giận mình lắm vì đã vội vàng lao vào vòng tay anh khi chưa hiểu rõ về anh. Mà cũng chẳng biết được, có thể chỉ khi là bạn gái của anh (chứ không phải là đối tượng tán tỉnh của anh nữa) mới hiểu được rõ hơn về anh. Anh có nhiều điểm tốt, em nhận thấy và vì thế mà em cảm động. Em hạnh phúc thật sự khi ở bên anh, trong vòng tay anh với những cái ôm thật chặt và nụ hôn nóng bỏng, đam mê, nhưng anh cũng có nhiều điểm không hoà hợp với em, khiến em cứ phải suy nghĩ và buồn. Em không thể đòi hỏi anh phải thay đổi vì em, em sợ anh thấy khó chịu khi cứ phải chiều theo ý em. Nên, anh ạ, chúng mình hãy tạm xa nhau một thời gian nhé. Để anh và em, cả hai có khoảng lặng mà xem lại tình cảm của mình. Không còn ở tuổi mộng mơ để “cứ yêu, đến đâu thì đến”, phải không anh.

Em là con gái, rất sợ mỗi lần tổn thương tình cảm. Buồn và đau lắm anh ơi. Anh là con trai, và có lẽ, với anh sẽ dễ dàng bắt đầu lại. Em thèm được vô tư cười đùa, làm việc, thỉnh thoảng đi uống nước chè với mấy đứa bạn, đôi khi là một cái đuôi nào đấy cũng nên (bắt đền anh đấy, thời gian em giành tình cảm cho anh, em đã mất đi khá nhiều đuôi rồi). Em sẽ được ngủ yên mà không phải chập chờn vì chờ tin nhắn của ai kia, không phải khổ sở vì mỗi lần giận hờn, trách cứ, dù em luôn là người chủ động để bắt anh phải xin lỗi, thanh minh (Giá như anh đừng để em chờ đợi và giận hờn như thế nhỉ?). Con bé vô tư như nghé ngày xưa ấy lâu lắm rồi em không gặp, em nhớ nó quá anh ạ. Anh hãy để em đi tìm nó nhé. Nếu anh, sau một thời gian vắng nó mà thấy nhơ nhớ, thiêu thiếu và anh đi mãi mà vẫn không gặp người thay thế được nó thì hãy thử gọi cho nó nhé.

Có thể em sẽ đến bên anh, vô tư, lí lắc như một cô em gái hoặc sẽ lại là một ai đó của anh nếu em cũng có tâm trạng giống anh khi xa anh. Còn như anh thấy thoải mái hơn, dễ chịu hơn vì không phải đau đầu nghĩ cách chia bớt chút thời gian ít ỏi trong những ngày nghỉ cuối tuần bận rộn cho em, không phải bực mình vì mỗi lần em giận dỗi và nhất là gặp một cô gái hợp với anh hơn, làm anh hạnh phúc hơn thì anh cứ bước tiếp đi nhé, có lẽ em sẽ buồn nhưng em sẽ chúc phúc cho anh. Anh tin em chứ? (Câu này hơi giống câu trước đây anh thường nhắn cho em nhỉ: “N. à, hãy tin anh nhé”). Em biết sẽ rất khó khi bắt mình không mong chờ tin nhắn của anh, cuộc gọi của anh, nhưng em sẽ làm được, em hứa đấy, vì em vốn là con bé bướng bỉnh và hơi bị mạnh mẽ một tí mà. Chúc anh và chúc em mọi điều tốt đẹp trên bước đường tương lai dù chưa biết rằng sẽ cùng sánh đôi hay mỗi người một ngả.

 

 

[ Last Page ] [ Page 1 of 3 ] [ Next Page ]