Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube


Sau khi nghe câu hỏi thứ nhất của của một bác đầu tiên hỏi, ý của bác hỏi là trong quá trình đi tìm, ví dụ như là khi mà đi tìm thì có bao giờ bị các em bé cản trở hay không. Thì cái điều đó là có vì xuất phát là từ cái câu « Trần sao âm vậy ». Cái câu hỏi của cháu cháu trả lời ở đây không có nghĩa là khẳng định là ở dưới âm là như vậy. Đây là cháu chỉ trả lời theo những cái hiện tượng cháu đã gặp.

Ví dụ cháu đi tìm… có một lần cháu đi tìm cho một cái chị tên là chị Khúc Thảo Vân, đi tìm ở Hưng Yên. Khi vừa mới đến cái vị trí ấy xong, thắp hương xong thì tự nhiên có một cậu bé nhẩy xổ ra « Tại sao, tại sao đến đây tìm lại không trình báo ? ». Tức là cái cậu bé này ở dưới âm ấy. Xong hỏi « Trình báo ? Tại sao lại phải trình báo ? ». « Đây, đây là Trạng Trình đây này. Muốn đi vào đây phải qua chỗ này ». Xong rồi lại nhìn, bảo chứ « Thế không cho tớ cái gì à ? Ra đây tớ chỉ cho ». Thế, xong bảo « Này, bố con nhà ông Kim, ông Chỉ ở tất trong kia kìa. Nhưng mà phải cho Trạng Trình cái gì đã ». Ấy, thế cậu ra cậu nói như thế. Thế xong cậu chạy vào cậu chỉ. Thế thực ra hôm đấy gia đình họ đi họ chuẩn bị khá là sơ sài. Thậm chí khi xuống đến nơi cũng chả mua cái gì cả, hương cũng không có cơ. Thế thì cũng chỉ để trên mộ cậu ấy được một chút quà và một ít giấy tiền. Xong bảo cậu chỉ. Cậu chỉ « Kia, ông Kim kia, ông Chỉ kia. Cứ ra đấy vào đi, bởi vì tớ tớ bảo là ông ấy ra ông ấy đón ». Tưởng là ông ấy ra ông ấy đón cái gì. Xong cậu le te cậu chạy trước, chạy trước. Thế là cháu chạy theo, chạy theo mà bờ ruộng thì mấp mô, đến là mệt, mà lại đi dép cao gót chứ. Chạy theo, chạy vào tới nơi. Tự nhiên thấy một con rắn từ bụi cỏ phi ra. Rồi ôi, sợ quá. Xong nghe cậu nói « Đấy, ông Kim đấy ». Thế mà đúng, đấy là ông Kim thật. Thế, ví dụ như thế.

Nhưng mà còn đi một trường hợp khác thì tới nơi xong hỏi « Tìm ai ? ». Bảo tìm khấn tên ông này, « Đây, ông này đây ». Xong bảo « Có biết gì về gia đình người ta không mà tự nhận ». « Nhà nó có mỗi thằng này, thằng kia. Ôi, còn lạ gì ». Nói như thật ấy. Thế hóa ra là một người hàng xóm, ngày xưa chết lúc mười mấy tuổi, ở ngay cạnh nhà. Hóa ra là biết. Thế xong hỏi, sau đấy rồi nói nói, bảo là « Nhà ông ấy có những người đấy, người đấy ». Mãi sau đến lúc mình chuẩn bị đi về rồi thì ông bảo chứ « Nói vậy thôi, bảo nhà nó nhắn hộ cho nhà tớ cái, tớ nằm chỗ này ».

Đấy, nhiều khi như thế. Tức là rất là nhũng nhiễu, nhưng mà hầu như cháu khi nào đi làm mà bế tắc thì cháu hay nhờ những vong trẻ con. Đến phút cuối cùng các cụ hay dỗi mà. Chả chỉ cho mình biết ở đâu cả. Thế là tự nhiên là thấy có mấy cậu trẻ con đi tìm, tìm được cái mộ trẻ con hỏi thì lập tức là chỉ được ngay đến tận nơi, tận nhà « Cụ ơi, cụ có người này đến hỏi mộ đây này ». Thế thì là tìm thấy ngay. Thế nhiều khi trẻ con cũng trở thành một cái gọi là nhiễu, nhưng mà chính ra cũng là một cái… một cái quân bài rất là hiệu quả trong cái… khi nào mà gặp phải những cái tình huống khó khăn. Đấy là câu hỏi thứ nhất.

Câu hỏi thứ hai là khả năng thấu thì và nhìn thấy ở dưới đất cái gì không, thì cháu xin trả lời. Cách đây mười, hơn mười năm, tức là vào khoảng những năm 1990, lúc đó là cháu có khả năng thấu thị mà không những thế, cháu còn… cháu còn tổ chức những cái thí nghiệm cho bản thân mình để biết sâu bao nhiêu, nhìn thấy ở sâu bao nhiêu, dưới đấy có cái gì. Và cháu cũng nói cho các cô, các bác, các chú biết những ngày đầu tiên cháu tìm bằng khả năng thấu thị chứ không phải bằng khả năng đối thoại, ngoại cảm. Cháu chả nghe thấy họ nói gì cả. Cháu chỉ biết nhìn ở dưới đất và biết họ nằm trong cái vật liệu gì, quan tài hay là gỗ, hay là gì gì đấy, tiểu hay là nồi tròn. Và nhìn thấy ở đó, và cháu còn nhìn thấy vật tùy táng đi theo là những cái gì. Nhưng cháu cũng rất tiếc, tức là sau này thì, cho đến khoảng những năm 95, 96 thì hầu như những khả năng đấy tự nhiên nó bị mai một đi. Không biết là có phải lúc đó là cháu có khả năng hỏi rồi, cháu không… cháu không vận dụng cái khả năng đó, nó mất đi hay là tự nhiên là cứ khả năng này nó xuất hiện nó triệt tiêu cái khả năng kia đi, thì cháu chưa hiểu được. Nhưng mà trước đây là cháu… ví dụ người ta bảo là ‘bố người ta để trong quan, ngoài quách’, thì chỉ đi tìm theo đúng cái trong quan, ngoài quách. Nếu đúng như vậy thì đúng là bố họ. Thế còn hồi đấy chưa giao tiếp được nên chưa biết. Thế còn sau đấy khi… khi tiếp xúc được rồi thì thấy dễ quá, chỉ cần hỏi cụ thôi là biết được ngay. Hoặc không tìm thấy cụ ở chỗ này thì hỏi thăm người hàng xóm sẽ biết. Thế là quên, lâu dần không vận dụng đến thấu thị. Mà cũng sau một cái sự kiện nữa.

Tức là sau sự kiện là cháu…, chính vì thấu thị thấy nên mới đi theo một số người để đi tìm vàng ạ. Rồi đi tìm ở làng Mộ Lực, xã Yên Cường, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Hà. Và khi tìm thấy rồi, vàng đâu chẳng được, suýt nữa thì mất cả mạng. Bởi vì thời ấy, khi mà chưa tìm thấy thì có thể là người ta cũng chưa có gì cả, nhưng khi tìm thấy rồi thì máu tham của con người nó nổi lên. Thế là lúc đấy mình là người ở đâu, xa lạ đến. Họ bất chấp cả đạo lý, họ không cần cái gì hết. Họ cứ nghĩ rằng, cái nghiên, cái cốc tìm được, những cái này đáng lý ra phải thuộc họ cả. Thế rồi tự nhiên phải chia ra làm ba phần rất là vô lý. Vậy là chi bằng cho bọn này một trận để mình được cả cái cốc này. Thế là cuối cùng là suýt nữa là mất mạng. Đấy là vào năm 90. Còn từ đấy trở đi là cháu quên luôn, không bao giờ là cháu dám nghĩ đến cái chuyện là thử nhìn vào lòng đất nữa.

Còn cũng có một chuyện rất là thú vị khi thấu thị. Mấy cái thằng bạn trai nó cứ xênh xang đi lại trước mặt mình, xong nó bảo chứ « Thế cậu nhìn ở dưới đất được bao nhiêu ». Bảo « Tớ nhìn được hai, dưới bốn mét rưỡi là không nhìn thấy gì nữa. Nhưng mà từ bốn mét rưỡi trở lên tớ vẫn nhìn thấy ». Thế xong nó bảo « Vậy thì có nhìn xuyên qua đất được, đất nó dầy thế còn nhìn được, có đúng thế không ? Có chắc chắn là được? ». Bảo « Chắc chắn rồi ». « Thế thì tớ cần quái mặc quần áo trước mặt cậu ». Nó bảo « Tớ mặc quần áo trước mặt cậu bằng vô nghĩa ». Đấy, nó lại trêu trọc thế. Thế sau này là… cháu mới nghĩ cháu bảo là đúng thế thật, tại sao mình nhìn dưới đất được mà lại không nhìn qua một số cái vật ấy được. Đấy, thì từ năm 95, 96 cháu cũng không nhớ rõ lắm, nhưng mà đại để là có một hôm thách đố nhau cái gì đấy, thế là vận dụng cái khả năng đấy thì trả nhìn thấy cái gì cả. Thế là hết. Ngày trước cháu có lần cháu còn đố chúng nó úp đồng xu vào trong bát, nhìn xuyên qua bát ấy. Thế chúng nó bảo « Con này mà đi đánh bạc thì nhiều tiền lắm ». Đấy, thế sau đấy rồi thì mất cái khả năng ấy đi.

Thế còn bác hỏi cái câu là bào thai thì có gặp được không. Thế giờ cháu làm bao nhiêu năm rồi, nghe người ta nói đến bào thai thì có nhưng mà cháu chưa bao giờ cháu gặp. Thực sự là không bao giờ gặp. Cháu chỉ có một lần gặp cái bào thai, tức là người này là bị đẻ sớm, rồi là cái thai nhi ấy bị chết đi, thế mà lúc đó cũng phải tám chín tháng rồi. Tức là đã thành người rồi, ra cũng còn sống được mấy ngày cơ mà. Thế còn chưa bao giờ cháu gặp cái bào thai nào mà chưa sinh ra đời, tức là chưa… theo cháu hiểu thì chưa cất tiếng khóc chào đời thì cũng chưa thể có ngôn ngữ được. Bởi vì tiếng khóc chào đời là ngôn ngữ đầu tiên mà, khi chưa cất tiếng khóc chào đời thì làm sao có thể có ngôn ngữ được. Thế còn kể cả khi đã cất tiếng khóc chào đời rồi mà chỉ một hai ngày, một vài tháng chết, khi trở thành linh hồn thì họ vẫn có thể trao đổi được. Thật ra lúc đó mình tiếp nhận thông tin, thông tin đó có phải là lời nói hay không ? Thông tin đó là suy nghĩ, tức là cái suy nghĩ của cái linh hồn đấy bật ra và nhà ngoại cảm bắt được cái thông tin đấy.

Thế, thế còn nếu bình thường những người biết nói rồi cháu có thể phân biệt được giọng Bắc, Trung, Nam. Thậm chí người nào nói nhíu, nói ngọng, ngắn lưỡi, biết hết, nghe được hết. Nghe theo cái kiểu có thể hiểu nghe theo kiểu gì, người ta có nói mấp máy mồm không. Có, nhìn thấy mấp máy mồm. Còn thì âm thanh các thứ, âm thanh nó phát ra thì có phải là âm thanh bình thường như mình nói với nhau không. Thật ra thì cháu nghe thấy không phải rành rọt như chúng ta nói với nhau đâu. Mà nghe nó chỉ lờ mờ thôi. Nghe trong một cái mớ hỗn tạp âm thanh, như tiếng gió, như tiếng côn trùng, rồi là thậm chí nhiễu, nhưng mà vẫn nghe thấy, vẫn lọc được ra những gì mình cần và mình muốn. Là chưa nói đến cái chuyện là đến nghĩa trang liệt sĩ chẳng hạn, thì muôn vàn tiếng nói. Nhiều kinh khủng, anh thì nói, anh thì hát, anh thì gõ bát, gõ đũa. Nhiều khi đi tìm liệt sĩ bảo phải chi mình là đàn ông thì phải. Vì là phụ nữ nên các anh cũng hay trêu chọc. Cõi âm người ta cũng có cuộc sống tinh thần chứ. Người ta cũng trêu đùa. Đấy. Nên là thấy mồm người ta mấp máy, nghe thấy âm thanh.

Còn nhìn thì cũng chả cần nhìn rõ như mình đang nhìn thấy nhau như thế này đâu. Mà nhìn thấy cũng mờ mờ thôi. Hư hư, ảo ảo. Có những lúc nhìn thấy xong họ lại tan biến đi mất. Cho nên là nhiều người cứ thắc mắc là tại sao mỗi lần cháu nghe, cháu xem, cháu nói chuyện, cháu cứ lấy tay, lấy cái tờ giấy cháu đỡ, cháu đón. Là bởi vì lúc đấy cái hình ảnh nó tan ra buộc phải lấy tay giữ lại, hoặc lấy cái giấy để đón đón lại. Chứ còn nếu không như vậy thì nó tan mất đi.

Thế còn cái chuyện vàng mã thì thật ra cháu không dám khẳng định rằng cái này nó là một cái khái niệm chung hoặc là đây là một cái gì đấy gọi là có tính chất là chính thống. Nhưng mà cháu giải thích theo cách mà cháu đi làm nhiều năm rồi cháu thấy. Tức là người ta là cõi vô hình. Người âm ấy, người ta là cõi vô hình, còn chúng ta tồn tại ở cái hữu hình. Thế thì có những cái hữu hình đã là hữu hình thì phải có hình ảnh thì mới nhìn thấy. Nhưng mà cái vô hình thì không cần hình ảnh gì cả, người ta vẫn có thể nhìn thấy được. Người ta nắm bắt bằng cái siêu hình. Chính vì thế nên là cháu đi gặp người âm ấy, mọi người bảo sao chả nhìn thấy gì cả. Hy hữu trong bao nhiêu lần có một lần duy nhất là thiếu tướng Nguyễn Chu Phác chụp ảnh được, và chụp ảnh được trường hợp cho gia đình nhà chú Nguyễn Văn Đạo, Giám đốc Đại học quốc gia, hình bố của chú ấy. Thế và chụp được cái hình khi lên nói chuyện. Bác Phác đã chụp hàng trăm kiểu ảnh và chỉ được một cái ảnh, là chụp được cái hình của ông ấy trong cái làn khói hương đấy. Thế là trong cái đợt báo cáo đề tài TK05 có đưa cái ảnh đó lên. Nhìn rất rõ. Nhìn cả thấy râu, thấy tóc nữa. Thì không hiểu vì sao mà bác Phác… đến bây giờ vẫn không hiểu tại sao hôm ấy tự nhiên lại chụp được, những hôm khác không chụp được. Đấy, thế thì có một cái hình ảnh, lưu hình ảnh lại như vậy.

Thế mà cõi vô hình tồn tại xung quanh chúng ta nhiều lắm. Có em nào vừa mới hỏi đấy. Tồn tại xung quanh chúng ta rất nhiều và những cái mà người ta làm và người ta suy nghĩ và người ta làm và người ta nói lại với những người còn sống là tất cả những điều rất là tốt, rất là hướng thiện. Và những việc họ làm đấy là chỉ là để báo ân, chứ họ chưa bao giờ báo oán. Họ biết đấy, họ biết là cái người này chính là cái thằng đã đâm lưỡi lê chết họ. Ví dụ như trường hợp anh Giang và với trung tá ngụy Túy. Nhưng mà anh ấy vẫn bình thường. Anh ấy bảo vẫn hút chung với nhau một điếu thuốc. Cũng giống như chúng ta nói là sai trái gì thì đã có pháp luật chứ không phải tôi giết ông, ông quay lại ông giết tôi. Như vậy là không được. Tức là ở dưới đấy họ rất là rõ ràng. Có ơn thì họ báo ơn, họ độ trì giúp cho mình, nhưng cái việc báo oán, không bao giờ biết được người này giết họ, họ hành hạ. Không, họ không làm như thế.

Hoặc là cái ví dụ của vị sư tổ ở Chùa Vua vừa rồi cũng là một ví dụ mà thấy rất điển hình về tính thiện của người âm rất là cao. Dù ở cõi nào đi chăng nữa thì xuống âm, về cõi âm họ cũng rất là thiện. Còn thiện ở mức độ nào, nhiều hay ít thì chưa biết, mình chưa thể biết được. Còn cái việc cúng vàng mã cũng vậy. Vì họ là vô hình nên họ sử dụng tất cả đều là vô hình, và với cái tinh thần mang giá trị tức là mang giá trị về mặt tinh thần. Cháu chưa bao giờ nhìn thấy họ mặc quần áo giấy. Chỉ nhìn thấy họ hiện lên với những cái trang phục đời thường của mình. Cái trang phục đó là do người ta vẫn lưu lại được, hay trang phục đó là do cái ngoại cảm của cháu hình dung nên, thì cái đấy chưa trả lời được. Nhưng những lúc nhìn thấy mặc cái gì thì gần giống như cái lúc người ta còn sống người ta hay mặc. Còn chưa bao giờ nhìn thây ai mặc một bộ quần áo giấy cả. Và cũng chưa thấy ai đi cái Honda bằng giấy, cái ô-tô bằng giấy. Cháu chưa bao giờ nhìn thấy. Mà cũng chỉ thấy… nhưng mà thấy các vong cứ bảo rằng là phải gửi quần áo, phải gửi tiền. Phải chăng là, có thể họ ở dưới cõi âm nhưng họ vẫn muốn, tức là vẫn muốn người sống quan tâm đến. Tức là họ vẫn muốn có các nhu cầu ăn, mặc như mọi người. Và họ muốn được mọi người quan tâm, được mọi người nhớ đến họ. Họ cũng như mình, cũng vậy thôi, từ cái tâm lý cũng muốn là người mất đi rồi thì tình cảm giữa gia đình người thân với nhau thì cũng muốn có một chút gì đấy để bầy tỏ tình cảm đối với người mất, nên là mua sắm. Chứ còn cháu vẫn thấy các cụ vẫn bảo chứ « Ấy thế mày không đốt cho tao cái gì à ? ». Thế xong…, đấy, ngay cậu bé ấy cậu bảo « Cho mỗi viên kẹo thôi, thế tớ xin tiền bằng gì ? Cho tớ tiền chứ ». Mọi người vẫn cứ đòi tiền. Nhưng mà tiền thì các loại. Nào là ‘Ngân hàng địa phủ’, rồi đô-la Mỹ, rồi các thứ rất nhiều. Nhưng chẳng thấy ai phân biệt những khoản tiền ấy là cái gì. Mà họ chỉ miễn cần có, tức là họ có khái niệm thôi là họ đã có quần áo, họ đã có tiền. Thế thôi. Chứ cháu chả thấy bao giờ có ai mặc. Cứ bảo « Cố ơi, cái hôm trước gửi cái gì đấy mặc lên, cháu thử nhìn xem nào ». Chẳng thấy ai mặc bao giờ cả. Vẫn chỉ thấy là sơ mi bình thường hay ca vát, thậm chí có người mặc áo nái nâu.

Nên là, cháu thì cháu có quan điểm là cái chuyện đốt vàng mã, nên hay không nên thì cháu không dám trả lời một cách khẳng định. Thế nhưng mà có thể là những cái việc đó làm cho người âm, tức là những người ông, bà, cha, mẹ của mình cảm thấy vui, cảm thấy ở cõi âm được an ủi về mặt tinh thần, thì nên chăng, là mình còn làm được chút gì cho người đã khuất. Đấy cũng là một sự biểu hiện cái tình cảm. Đấy là cái sự hiển thị. Cái quần cái áo chẳng qua nó là cái vật dụng để hiển thị được cái tình cảm ở trong lòng thôi. Thế còn, cháu chỉ thấy, chỉ nghĩ là tự nhiên lại cái ti vi, tủ lạnh, xe hơi, những cái thứ đấy chả bao giờ thấy ai dùng cả. Đấy, nhưng mà rồi mọi người vẫn cứ muốn mua sắm. Tự nhiên lại mua cái tòa nhà to đùng. Cái mộ đã là cái nhà của người ta rồi còn gì nữa. Mua làm cái gì, đốt làm cái gì cho nó khổ ra. Thế nhưng mà những cái nhu cầu thiết yếu như là mặc, như là tiền thì họ cứ nghĩ là họ phải có ăn, có mặc, thì cũng có tượng trưng để an ủi cái người đã mất và làm cho người sống mình cảm thấy yên lòng, cảm thấy thoải mái tư tưởng là mình đã làm được một chút gì cho người đã khuất.

Thế còn gì nữa không ạ ? Còn thiếu gì nữa không chú ?

Còn một ý nữa của em áo đỏ, em hỏi cái cư xử giữa thế giới vô hình và thế giới hữu hình. Thì thực ra cái cư xử giữa thế giới vô hình với cái thế giới hữu hình thì gần như là nó có một cái mẫu số chung. Có nghĩa là dù là vô hình hay là hữu hình, chúng ta hãy cư xử với nhau bằng những nghĩa cử rất là tốt đẹp. Hãy cư xử với nhau bằng cái tình cảm và cái thiên lương trong sáng của mình thì dù là vô hình hay hữu hình thì những cái điều đó cũng đều được chấp nhận.

Thế ví dụ như cái việc mà cái người trung ta kia, đấy là cái thế giới vô hình đấy. Trước đây người ta có độc ác thế nào đi chăng nữa, thế nhưng mà bây giờ cái thế giới vô hình của người ta, là người ta đã mất rồi, thì cái anh vô hình là cái anh Giang, là người chiến sĩ giải phóng mà quê ở Bắc Giang ấy. Anh ấy cư xử, một nghĩa cử rất là cao đẹp, anh ấy bảo với người em của anh ấy là chia những cái tiền và những cái lễ của anh sang cho cái anh kia. Thuốc lá xẻ ra làm đôi. Đấy. Thế cho nên đối với cái thế giới vô hình ấy, thì chúng ta cũng…, tức là không báng bổ. Có nghĩa là không phải vô hình không có đâu, không tin là có, cho nên là chúng ta cứ báng bổ những cái điều mà hương khói, rồi cũng lễ. Tất nhiên là tín nó phải có ngưỡng. Đã dùng cái từ tín ngưỡng phải nên biết tín phải có ngưỡng, chứ đừng nên cuồng tín, cũng đừng có rơi vào cái trạng thái mê tín. Mê tín hay cuồng tín rồi sẽ trở thành mê tín dị đoan. Rồi cuồng tín sẽ có những cái kết quả nó không tốt. Thế còn đối với cái thế giới vô hình, hữu hình, chúng ta hãy đối xử bằng cái chân thành, bằng cái thiên lương trong sáng. Và tôi…, theo chị thì chị cũng thấy rằng là, khi đi làm cái việc cho thế giới vô hình thì hầu như những người của thế giới hữu hình này gần như là đằm xuống. Gần như họ tốt hơn lên. Bởi vì, sau khi… Cái tốt thứ nhất là người ta đã biết được tìm lại cái thế giới vô hình, tức là người ta biết quay trở về cội nguồn, tìm lại được ông bà, cha mẹ người ta đã mất. Đó là biểu hiện cái tình cảm, cái đạo lý. Đúng không ? Và cái điều thứ hai nữa, khi làm việc đấy thì người ta biết có cõi âm, cõi dương, thì người ta nghĩ rằng thế giới vô hình nó bủa vây xung quanh ta. Xung quanh ta toàn là thế giới vô hình hết. Bởi vì thế giới hữu hình, ta có thể dùng một tấm vải, một bức tường, ta có thể che chắn đi được. Nhưng thế giới vô hình, biết ở chỗ nào mà che chắn. Chính vì thế cho nên những con người hiểu biết về thế giới vô hình thì người ở thế giới hữu hình sẽ sống tốt hơn và sẽ bớt đi những việc làm xấu. Và rất mong là, ví dụ như câu lạc bộ Tiềm năng con người này sẽ có thêm rất nhiều thành viên nữa, bởi vì càng nhiều thành viên nữa, thì cái người mà thiện và hiểu được cái vô hình càng nhiều hơn. Và xã hội của chúng ta sẽ càng tốt đẹp hơn. Như vậy, nếu biết là buôn ma túy mà gây nên những cái tội rất là lớn, xuống dưới kia bị đút vào ngục, thì chắc là cũng ít người đi buôn, chắc là họ sẽ làm việc tốt hơn.
[ Last Page ] [ Page 2 of 2 ] [ Next Page ]