Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube

 

Mọi cái trong giấc mơ không được rõ ràng cho lắm, anh chỉ thấy đó là không khí của buổi học, cả lớp có vẻ hào hứng với những gì cô nói. Và anh như thường lệ, vẫn thi thoảng nói leo theo lời cô giáo. Nhưng tất cả tâm trí trái tim anh đang để ở góc lớp, nơi đó có người con gái mà anh thương.

From: Phuong Hong
Sent: Thursday, January 08, 2009 9:24 AM
Subject:  Gui tam su

"Đêm qua anh mơ thấy bóng em yêu đến trong mộng buồn...". Giấc mơ đưa anh trở về thời ngày xưa, ngày còn chung ghế nhà trường, đưa anh về với những giờ học, với ngày tháng ở đó anh có em...

Mọi cái trong giấc mơ không được rõ ràng cho lắm, anh chỉ thấy đó là không khí của buổi học, cả lớp có vẻ hào hứng với những gì cô nói. Và anh như thường lệ, vẫn thi thoảng nói leo theo lời cô giáo. Nhưng tất cả tâm trí trái tim anh đang để ở góc lớp, nơi đó có người con gái mà anh thương (chưa khi nào anh dám gọi là "em").

Hình như ấy không ổn lắm, có lẽ là bị ốm, nhưng trong giấc mơ, tất cả mọi người kể cả cô giáo đều không nhận ra, không ai để ý quan tâm rằng ấy không ổn, chỉ ngồi thu mình trong góc lớp rất trầm lặng. Cuối cùng rồi giờ học cũng kết thúc, tan trường, tụi con trai rất nhanh chóng thu dọn và ra về, nhanh khủng khiếp. Anh chậm rãi thu sách vở vào cặp, mắt liếc nhìn góc lớp... Thấy ấy vẫn không ổn, nhưng kẻ vô tâm này cũng chẳng biết làm gì mà từ từ rời lớp.

Ra khỏi phòng anh mới biết rằng trời đang mưa, mưa rất to, mưa như trút nước. Đi xuống nhà xe lầm lũi tìm cái xe của mình, bình thường đi học rất sớm, sao không thấy xe của mình ở bên trong nhỉ? Luẩn quẩn một hồi, cũng thấy con chiến mã, có lẽ có ai đó đã đẩy nó ra ngoài để lấy xe của họ cho tiện...

Ngoài cổng anh gặp cô bạn thân, nó nói ấy ốm khá nặng, nó nghiêm nghị nhìn anh rồi hỏi anh có thể vô tâm được sao? Anh miệng cười trả lời "tao có thể làm gì" mà lòng đau như cắt. Anh luôn là thế mà, tâm khẩu bất nhất, người đơn giản chỉ nhìn bề ngoài thì chẳng thể bao giờ hiểu được trong lòng anh nghĩ gì hết.

Anh đã nghĩ rằng mình có thể thờ ơ đạp xe về, nhưng không. Anh cảm thấy không yên tâm, tâm hồn bất an, anh đã quyết định quay lại tìm ấy. Tới hành lang thì thấy ấy, thực sự là không ổn thật, anh càng lo lắng, bước thật nhanh về phía ấy.

- Bạn thấy thế nào, có ổn lắm không?

- Tớ ổn, không sao cả.

- Để tớ đưa ấy về.

- Tớ tự về được mà, đừng lo.

- Nhưng tớ không yên tâm...

Trời thì càng lúc mưa càng to, chỉ có 2 người nhìn sâu vào mắt nhau mà chẳng nói gì, chẳng để ý gì tới mọi thứ xung quanh. Chẳng biết cái gì đã đánh thức anh, đúng vào cái thời điểm anh chờ đợi nhất, chờ đợi câu trả lời của ấy. Đến giờ anh vẫn không hiểu vì sao ấy không để cho anh được quan tâm chăm sóc ấy, khi nào ấy cũng muốn lảng tránh anh. Anh biết bề ngoài ấy luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng bên trong ấy cũng giống mọi cô gái khác, rất yếu mềm và cần có người bảo vệ chở che...

Đã hơn 7 năm quen nhau, 3 năm chung học, 4 năm anh đi học xa nhà, chỉ có vài lần gặp gỡ và cũng đã hơn 1 năm rưỡi ngày cuối cùng anh "được quyền" gặp ấy. Anh đã hứa là sẽ không làm phiền tới cuộc sống của ấy, và tới giờ anh đã giữ trọn lời hứa, không thư từ điện thoại, không nhắn tin, không hỏi thăm qua bạn bè.

Bên ngoài anh như không quen biết một người tên như thế, nhưng ấy có biết anh mong được gặp ấy thế nào không? Anh muốn được hỏi han, được nghe giọng nói thân thương đó, được biết giờ ấy sống thế nào, mọi cái có ổn không? Anh không biết anh sẽ giữ được lời hứa này tới khi nào, liệu có ngày nào....?

Đường đời nhiều lối rẽ, anh muốn đi tới tận cùng con đường, và anh tin ở một lối rẽ nào đó của cuộc đời anh sẽ gặp lại ấy, thật tình cờ, khi đó anh sẽ hỏi "trái tim ấy bằng gì mà sắt đá hơn cả ý chí của người lính".

Viết cho mùa yêu xưa, viết cho người con gái anh thương.

 

Bao nhiêu năm qua tôi cứ an ủi mình chưa yêu anh, nhưng sao tôi cứ bắt gặp hình bóng anh ở mọi lúc mọi nơi. Khi con trai tôi bằng tuổi nào của anh thuở trước, tôi lại nhớ những trò chơi tinh nghịch của anh thời đó. Nhìn thấy bóng dáng người lính nào từ xa tôi cứ mơ là anh. Mỗi lần ngắm cha trong bộ lễ phục tôi lại mường tượng đến anh... (Xuan Ha)

From: Xuân Ha
Sent: Friday, January 09, 2009 7:40 PM
Subject: Minh da het yeu chua

Đêm qua tôi không chỉ mơ thấy anh trong lớp học ngày xưa cùng các bạn mà cả ngày hôm nay tôi vẫn trò chuyện với anh trong tâm tưởng. Hãy để tôi òa vỡ trên trang tâm sự này.

Tôi chẳng nhớ lần đầu anh gây ấn tượng cho tôi là lúc lên 6 hay 7 tuổi. Hồi đó khu nhà của chúng tôi mới xây xong, các hộ gia đình lác đác dọn về ở. Nhà tôi về gần như sớm nhất. Bọn trẻ con trong khu đông dần và tôi đã biết anh qua một vụ hỏa hoạn. Khi mà người lớn chạy tới đám cháy hò nhau dập lửa, chúng tôi cũng chạy ra để xem, nhưng cô bé tôi lại hoảng sợ quá khóc toáng lên gọi mẹ như thể nhà mình cháy.

Thế rồi đám cháy cũng dược dập tắt. Tôi chân trần bước rón rén trên sỏi đá lởm chởm về nhà mà vẫn còn nấc thút thít. Bỗng tiếng thằng bé nào đi phía sau nói: "Có thế mà cũng khóc, đúng là đồ con gái, lần sau sợ thì đừng có xem mà đã xem thì không được sợ". Tôi quay lại nguýt dài "đồ đáng ghét".

Ngày tựu trường tôi lũn cũn xếp hàng bị thầy giáo mới đuổi ra chỗ khác chơi cho các anh chị học. Vào lớp tôi nhận ra kẻ "đáng ghét". Tôi học sớm nên kém tuổi anh. Chơi chung, học chung với nhau tôi không để khóc trước mặt anh, nhưng có hai lần cố gắng lắm mà tôi vẫn khóc tu tu.

Đó là lần ba anh trích bọc chín mé ở ngón tay cái cho tôi và một lần bị thằng bạn quăng báng súng cao su trúng đầu. Lúc đó trán tôi sưng quả ổi vù vù, khóc mà tôi vẫn cố liếc nhìn thấy anh bĩu môi khinh khỉnh. Lên cấp hai anh học chuyên Toán nên chuyển trường khác. Tôi phục anh lắm. Mỗi ngày, tôi nấp sau cửa sổ đợi anh đi học qua.

Tôi mê bóng đá từ hồi còn là cô bé con đi sơ tán ở Phùng Thượng cùng đội Thể Công và thường nghe chú Giáp, chú Khánh kể chuyện ma sau mỗi tối sinh hoạt đội. Tôi là fan trung thành của đội Thể Công và của đội nào có anh trên sân khu tập thể. Tôi cố gắng không để anh chê là đồ con gái nên học chơi cờ tướng, cờ vua, nhưng đối thủ của tôi chỉ là cậu em trai nhỏ mới biết mặt quân cờ và cách đi.

Lên cấp ba tôi lại được học cùng với anh và thỉnh thoảng tôi thích chí ra mặt khi có bài kiểm tra Toán mà bằng hoặc hơn điểm anh. Tôi ganh đua với anh từng điểm. Nhưng tôi sợ môn Lý, còn anh thì thật giỏi. Tôi âm thầm lặn lội vào tận trường Tổng hợp để tham gia câu lạc bộ Vật lý mà cũng chẳng ăn thua gì với anh.

Nhưng tôi cũng đã "thắng" được anh một lần khi mà cái đài nhà tôi trục trặc không ọ ẹ được gì. Lúc tháo nắp đậy phía sau đài ra tôi chẳng biết làm gì ngoài việc ngó nghiêng sờ mó mấy cái bóng, cái tụ điện tí xíu thì thấy có bóng người đứng cửa sổ. Tôi ngẩng đầu nhìn lên thấy anh đã quay bước về với vẻ mặt hoài nghi khó hiểu. Tôi cười thầm thích thú.

Anh bớt chê bai tôi hơn khi mẹ anh sinh thêm bé gái. Tôi thân thiết yêu quý cô bé và chúng tôi lớn lên mỗi ngày cùng nhau. Trong khu mọi người gán ghép tôi với anh, còn anh thì mạnh miệng nói sau này sẽ lấy tôi làm vợ. Tôi mắc cỡ đỏ mặt lảng đi.

Rồi chúng tôi vào đại học. Mỗi đứa một nơi xa nhà, thỉnh thoảng mới gặp. Thư đi thư lại, anh ngỏ lời yêu tôi, nhưng tôi chẳng biết nhận lời anh thế nào. Trường anh cùng thị xã với nhà bà ngoại tôi. Tôi lấy lý do lên thăm bà để thăm anh. Anh cũng đến chơi nhà bà ngoại tôi. Hai gia đình chỉ đợi ngày chúng tôi ra trường là người lớn nói chuyện.

Mỗi lần anh về muốn rủ tôi đi chơi, nhưng tôi cứ khất lần vì chưa biết bắt đầu như thế nào. Chẳng là năm thứ nhất trường tôi có một đôi là học sinh phổ thông nên thích nhau. Lần đầu tiên đi dạo anh chàng nghe mấy anh già quân sư thế nào mà choàng tay ôm ghì cô bé làm cô ta hoảng sợ bỏ chạy. Các đôi tình nhân khác ngơ ngác nhìn, sau đó cả trường kháo nhau ầm ĩ thế là hai anh chị mắc cỡ chẳng gặp lại nhau nữa.

Tôi đã chuẩn bị không biết bao nhiêu kịch bản cho lần đầu hẹn hò. Nhưng mỗi lần gặp, tôi với anh chỉ ngồi giữa sân nhà nói chuyện học hành, bạn bè, chuyện thời sự và cả chuyện chiếc lá rơi... Tôi chẳng dám rời nhà dạo chơi với anh vì sợ tụi em ma mãnh giống như chúng tôi khi xưa hay rình bắt "đôi gian".

Cô bạn gái của chúng tôi có vẻ cũng thích anh. Cô ấy bóng gió nói mẹ anh thích cô ấy, nhưng cô ấy không "thèm" anh. Có vậy thôi mà tôi đã hờn ghen giận anh để năm thứ tư đó anh chẳng vui được cái Tết trọn vẹn. Anh viết thư trách tôi và rất buồn.

Còn tôi, tôi cũng hờn trách anh sao chẳng đến trường đón tôi, dù chỉ một lần chiều thứ bảy để các bạn tôi được biết tôi có anh. Tôi đã phải mệt mỏi né tránh bao nhiêu chàng trai theo đuổi. Anh xa nhà, anh là lính sinh viên thì trong trường cũng có cô bạn dưới khóa tôi được người yêu cũng dưới khóa anh vài lần đón đưa.

Thư đi chẳng có thư lại, tôi lên trường tìm anh, nhưng khóa của anh đã vào sâu trong núi. Khi anh về tôi lại đi thực tập môn học liên miên. Nhà gần mà tôi và anh mất liên lạc. Mỗi chiều thứ bảy tôi ngóng trông anh. Qua nhà anh chỉ thấy có cô bé lạ xuất hiện, tôi cứ ngỡ bà con của gia đình anh. Năm cuối, sau đợt đi thực tập tốt nghiệp về, cô bạn gái báo tin anh đã có bạn gái là cô sinh viên trọ học. Tim tôi thắt nghẹn nhưng mắt ráo hoảnh, tôi chẳng cho một giọt lệ nào được rơi.

Tôi đã tránh con đường qua nhà anh, tôi tránh mặt cả cô em gái nhỏ thân thương và cả những người hàng xóm từng vun vào cho chúng tôi. Ra trường tôi đã đi thật xa, bỏ lại khoảnh sân tuổi thơ cho anh.

Bao nhiêu năm qua tôi cứ an ủi mình chưa yêu anh, nhưng sao tôi cứ bắt gặp hình bóng anh ở mọi lúc mọi nơi. Khi con trai tôi bằng tuổi nào của anh thuở trước, tôi lại nhớ những trò chơi tinh nghịch của anh thời đó. Nó đến tuổi đi học tôi nhớ anh hay khịt mũi mỗi khi trả bài. Nhớ cái cặp bé tẹo của anh chẳng bao giờ mang sách mà chỉ có mấy cuốn tập.

Anh thường quay xuống mượn sách của tôi để tôi phải dùng chung sách với nhỏ bạn bên cạnh. Mỗi lần ăn cá tôi nhớ anh vì tôi nói thích ăn cá giống Mác thì anh trề mỏ nói tôi thích "vĩ đại". Cũng chính vì tôi muốn tự chứng minh mình thích ăn cá thật mà tôi cố gắng ăn để rồi bị hóc xương. Cha đã phải đưa tôi đến viện nói dối tôi hóc xương gà để được vào phòng cấp cứu. Nhìn thấy bóng dáng người lính nào từ xa tôi cứ mơ là anh. Mỗi lần ngắm cha trong bộ lễ phục tôi lại mường tượng đến anh...

Tưởng chừng cuộc mưu sinh làm tôi quên anh, nhưng mỗi lần tình cờ gặp lại bạn cũ, người xưa sao vẫn làm tôi nghèn nghẹn. Hai gia đình trách tôi, hàng xóm thân thiết trách tôi. Anh cũng trách tôi đã chẳng yêu anh, đã không chọn anh. Tôi đã chẳng trách anh sao ngày đó dễ dàng rời xa tôi mà anh lại trách tôi trước mặt bạn bè như thể cho mọi người biết tôi đã sai vì không chọn anh.

Tôi chưa nói yêu anh nên chẳng thể thanh minh. Anh đến thăm tôi chỉ là để xem tôi đã sống thể nào khi không chọn anh. Tôi cứ dần lảng tránh vì giờ đây anh đã thành đạt và quá nổi tiếng. Họp lớp tôi chỉ lướt nhìn anh từ xa. Gặp bạn cũ tôi không muốn nhắc tới anh, nhưng muốn các bạn kể về anh. Tôi đã không gọi, không nhắn và không muốn gặp anh bởi tôi sợ vỡ òa... Còn anh, thỉnh thoảng gọi cho tôi ôn lại một kỷ niệm với người xưa.

Trở về thăm lại khoảng trời xưa, tôi lặng lẽ đến nơi tôi và anh hay đứng trò chuyện nhìn về dãy nhà cũ và tôi lại tự hỏi mình đã hết yêu chưa?

2009-May-22 08:57 - Anh xin giải thoát cho em

 

Anh như muốn nghẹt thở, con tim đau nhói như có ai đâm vào hàng ngàn mũi kim nhọn. Thôi anh đành phải chấp nhận để em bay đi tìm kiếm những điều em khao khát, ước mơ. (Thành)

From: Thành
Sent: Monday, January 12, 2009 9:29 AM
Subject:  Chia Tay.

Gởi em,

Anh rất buồn và ngỡ ngàng khi biết em sống như là ác mộng bên anh. Bao năm chung bước bên nhau, được chăm sóc em, anh cứ tưởng mình là đôi uyên ương hạnh phúc đang yêu và được yêu, cho đến cuối cuộc đời. Anh đúng là khờ khạo, nông cạn và không có chiều sâu, như có lần em nói với anh.

Nay anh hiểu vì không yêu anh nên em đã có những thái độ và lời nói thiếu tôn trọng làm anh buồn lòng. Em có thể cho anh biết, từ lúc nào em hết yêu anh, hay điều đó không bao giờ… có thật? Thật là tội nghiệp cho em phải sống với người mà em không yêu, sao vậy em?

Anh như muốn nghẹt thở, con tim đau nhói như có ai đâm vào hàng ngàn mũi kim nhọn. Thôi anh đành phải chấp nhận để em bay đi tìm kiếm những điều em khao khát, ước mơ.

Qua bao đêm thao thức suy nghĩ chuyện chúng mình, anh đi đến quyết định, vì yêu em, anh sẽ chấp nhận hy sinh, chứ không thể quá ích kỷ nhìn em đau khổ, khô héo bên anh được. Anh hứa sẽ tranh đấu với chính mình để cho em được điều em đang mong muốn, được tự do bay nhảy, sống cho riêng mình, thảnh thơi, hoàn toàn, thoát khỏi mọi hệ lụy gia đình ràng buộc.

Các con của mình khỏi phải chứng kiến ba mẹ chúng lớn tiếng cãi nhau, có lẽ đây là cách tốt nhất cho cả hai chúng mình. Em còn trẻ đẹp tràn đầy sức sống, giỏi dang, năng động không thể nào sống dối lòng mình mãi được. Còn anh thì lại ích kỷ, nóng nảy, chỉ muốn em là tất cả của anh thôi, cả thể xác lẫn tâm hồn nguyên vẹn. Anh không thể nào chia sẻ em với bất cứ ai được, không bao giờ! Hoặc là tất cả hay mất tất cả mà thôi. Anh đòi hỏi quá nhiều phải không em?

Đã bao lần anh tâm sự với em làm sao để xây dựng hạnh phúc cho hai chúng mình, nhưng em vẫn không thông cảm được tâm sự của anh. Khi chúng mình có mâu thuẫn, em lại đi nói xấu chồng mình thay vì nói chuyện một cách thông cảm, nhẹ nhàng với anh. Nay thì anh hiểu điều gì đã làm cho cả hai chúng mình mỗi lúc càng xa cách hơn?

Thôi, anh không muốn nhiều lời thanh minh hay đổ lỗi cho ai. Đã bao năm chung sống tưởng đã hiểu nhau, nhưng khi trái tim mình không cùng chung nhịp đập thì đó là lúc chúng mình phải chia tay. Mình sẽ không bao giờ gây gổ nhau nữa, có lẽ đây là duyên số? Anh còn nhớ có lần em nói những gì không phải của mình thì không giữ được. Em không còn nợ anh và anh cũng không muốn đòi nợ em đâu.

Anh đang bồi hồi, xúc động, đứng trước ngã ba cuộc đời, lòng xao động như con thuyền nhỏ dưới mây đen bão tố bao quanh, không biết phải làm chi. Chỉ biết từ nay mình không có nhau. Nhìn lại khoảng thời gian đã chung sống với nhau, bao chuyện vui buồn đã có những lúc chúng mình yêu nhau thật là hạnh phúc, phải không em?

Anh cũng xin cám ơn em đã chia sẻ một khoảng đời của em cho anh. Anh không làm được như em đâu. Anh sẽ vui với niềm vui của em và đừng lo gì cho anh nữa, vì hạnh phúc của em cũng là của anh. Anh chân thành chúc em được hạnh phúc hơn, yêu đời hơn và mãi xinh đẹp từ đây.

Anh thấy lòng mình nhẹ nhàng, thanh thản hơn, sau khi viết cho em những dòng chữ này. Mây đen dần dần tan đi, báo hiệu một ngày mới đầy ánh sáng. Sau này, lúc con cái lớn khôn lập gia đình, anh đến thăm em, em có mời anh món bún bò Huế đặc biệt em nấu cho anh khi xưa, kể chuyện vui buồn cho nhau nghe, được không em?

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở.
Đời hết vui khi đã trọn câu thề.

Vĩnh biệt em yêu.

Anh Thành

Bởi lẽ lúc nào anh cũng đi sau so với bạn bè và xã hội. Và anh còn mềm yếu đến mức không dám lên tiếng vì em hay là vì… Anh thấy đó có bao giờ anh biết bảo vệ cho em trước những phán xét của gia đình anh chưa. Và chắc chắn nó khiến em rất đau lòng. (Linh)

From: Linh
Sent: Friday, January 16, 2009 11:40 AM
Subject:  Mong anh hieu long em!

Mong anh hiểu lòng em!

Có bao giờ anh chăng nỗi lòng của em? Em thật buồn và rối. Có nhiều lúc em không biết mình nên quyết định như thế nào cho phù hợp với tình cảm của mình nữa bởi lẽ em luôn bị mâu thuẫn anh à.

Chúng mình quen nhau cũng đã hơn 4 năm rồi, em đã hiểu về anh rất nhiều và cũng chính vì quá hiểu anh nên em mới rối bời thế này. Em biết chúng mình rất yêu nhau, nhưng liệu chỉ có tình yêu không thì có đủ cho mình xây dựng nên một gia đình hạnh phúc không anh?

Cuộc sống của mình hoàn toàn không ổn định về kinh tế cũng như tinh thần. Anh đừng nói với em rằng mới đi làm nên chưa ổn định. Em không tin điều đó bởi lẽ em chỉ nhìn vào bản thân anh. Anh là một người nhân hậu, nhưng quá mềm yếu, anh không quyết đoán và lập trường không vững chắc.

Em không dám tin rằng anh có thể là chỗ dựa chắc chắn cho em bởi lẽ lúc nào anh cũng đi sau so với bạn bè và xã hội. Và anh còn mềm yếu đến mức không dám lên tiếng vì em hay là vì… Anh thấy đó có bao giờ anh biết bảo vệ cho em trước những phán xét của gia đình anh chưa, em biết đó là còn những chuyện anh chưa kể ra nữa… Và chắc chắn nó sẽ khiến em rất đau lòng.

Đối với anh, gia đình anh lúc nào cũng đúng. Anh biết không có những lúc em muốn phân tích với anh, nhưng em chỉ sợ anh hiểu lầm cho rằng em thành kiến với gia đình anh. Nhưng anh ơi hãy tin em! Em yêu anh cũng bởi vì lòng nhân hậu của anh và tính hiếu thảo thì không có lý gì em không hiếu thảo với ba mẹ anh. Chỉ có điều giờ đây mình đã không còn là trẻ con nữa, mình có chính kiến riêng của mình và gia đình là chỗ dựa tinh thần, góp ý và bảo ban mình chứ không thể quyết định tất cả mọi việc cho mình nữa anh à!

Lập trường của anh đâu? Bản lĩnh của anh đâu? Đến bao giờ thì anh mới có thể trưởng thành được? Em rất buồn và đau lòng khi nghĩ về anh như vậy. Có những lúc em muốn từ bỏ tình cảm của mình, nhưng em không thể làm được vì em rất yêu anh. Em vẫn luôn hy vọng anh sẽ thay đổi bởi nếu chỉ trong gia đình anh còn không thể trưởng thành được thì trong xã hội này anh làm sao có thể thành công được.

Không phải em so sánh anh đâu, nhưng em muốn anh hiểu được điều này. Là con gái họ luôn muốn được tự hào về người yêu của mình. Họ luôn muốn lấy người yêu của mình ra khoe với mọi người. Em thì không được điều này hỏi thử em có buồn không anh? Đã vậy anh còn hay trách em không công bằng với anh. Em không có như vậy đâu anh. Vì em yêu anh và muốn cùng anh xây đụng hạnh phúc thì cớ gì em lại không dành những gì tốt đẹp nhất cho anh chứ.

Có chăng là vì em muốn anh thấy vậy phấn đấu nỗ lực hơn. Còn nếu anh không tin em nữa thì anh hãy tự hỏi tại sao em như vậy? (Em không biết phải nói làm sao cho anh hiểu cả). Em biết em cũng không phải tài giỏi gì đâu. Em cũng chỉ là một bé con bình thường thôi, em vẫn là mèo con của anh mà. Chỉ có điều em có thể quyết định mọi chuyện cho bản thân mình.

Em hy vọng anh sẽ đọc được những dòng tâm sự của em mà cố gắng lên anh nhé. Hãy cho em thấy được sự cố gắng của anh!

 

Cảm ơn anh đã tin tưởng và chia sẻ với em những lúc anh gặp khó khăn nhất trong công việc, gia đình, và cả những lúc tình cảm anh xáo động. Em mong sẽ luôn là hậu phương vững chắc của anh, và em tin rằng anh cũng luôn là chỗ dựa tin cậy cho bố mẹ, các con và cho em, vợ yêu của anh! (Lan Tran)

From: Lan Tran
Sent: Tuesday, January 20, 2009 1:15 PM
Subject: Yêu anh!

Hôm nay đọc tâm sự của một cô bé trên mục "Lời yêu", em lại cảm thấy chạnh lòng vì thấy sao giống trường hợp của anh đến thế. Cũng một cô gái trẻ có tình cảm với một người đàn ông nhẹ nhàng, hay quan tâm tới người khác, nụ cười hiền, ánh mắt đắm đuối, nhưng ẩn chứa sự mạnh mẽ của người có nghị lực. Cũng hoàn cảnh phải gặp nhau hằng ngày, thương nhớ mà cô bé ấy không thể có anh.

Thật sự em chỉ muốn gây sự với anh với hàng nghìn câu hỏi "tại sao" mà chính em biết rằng chẳng thể có câu trả lời. Nhưng người phụ nữ từng trải trong em đã giúp em đủ tĩnh tâm để biết mình phải làm gì. Nếu người ta yêu anh một thì em yêu anh gấp trăm lần, và em biết tình yêu của em mới là thật và đáng quý đối với anh, rằng chỉ có em mới có thể dành tình yêu đầu tiên và duy nhất của mình cho anh cách đây 17 năm và đến bây giờ vẫn còn yêu rất nhiều.

Điều ấy đâu phải tự nhiên mà có. Chúng mình đã cưới nhau hơn 10 năm, có hai đứa con tuyệt vời. Thời gian cũng đủ dài, mâu thuẫn hay hiểu nhầm cũng không thiếu để có thể, như nhiều người vẫn nói, thấy nhau quá quen, quá nhàm chán. Nhưng vì cả hai chúng ta đều đã có ý thức phải gìn giữ tình yêu của mình từ khi mới yêu (thấm thoát đã gần 20 năm rồi đấy anh nhỉ) nên những tác động bên ngoài của một phụ nữ khác đối với anh hay một người đàn ông khác đối với em dường như không thể phá hoại tổ ấm của chúng mình, không thể thay đổi được một điều rằng tình yêu của chúng mình mới là thật.

Cô gái trẻ ấy mong ước rằng giá như thời gian quay về trước đây hơn 10 năm, khi chúng mình chưa kết hôn thì cô ấy có thể đến với anh. Có thể cô ấy tin vào sự trẻ đẹp của mình chăng? Nhưng chỉ vì cô ấy cũng không biết em, và cũng không thể biết được rằng tình yêu của chúng mình đã bắt đầu từ cách đây 17 năm, không phải chỉ 10 năm, và em cũng là một trong cô gái đẹp nhất khóa của chúng mình ngày đó. Đến bây giờ khi đã là một phụ nữ gần 40 tuổi, nhưng đi đến đâu em vẫn thu hút được sự chú ý của mọi người, và anh cũng đã phải chân thành và kiên trì đến như thế nào để có được tình yêu của em.

Cũng có thể cô ấy tin vào sự mới lạ của mình chăng? Nhưng cô ấy cũng không biết rằng có cảm tình với nhau trong chốc lát thì thật dễ, nhưng để chúng mình còn có thể yêu thương nhau sau gần 20 năm là cả một sự nỗ lực rất lớn của cả anh và em.

Còn em, em có những thứ mà một cô gái trẻ không thể có. Kho cảm xúc của em ngày càng trở nên giàu có, em có ý thức gom dần trong đó những cử chỉ thân thiết chăm chút đầy cảm động, bất ngờ, tinh tế anh dành cho em (anh không thích phô trương và hình thức), những ánh mắt và nụ cười trìu mến mỗi khi cả nhà quây quần bên bàn ăn, cùng xem phim hay chỉ đơn giản là khi đang trong cầu thang máy hay đang đi trên ôtô, những vòng tay ấm xiết chặt khi anh biết em cảm thấy buồn hay cảm thấy lạnh khi mùa đông tới... Tất cả cho em một niềm tin rằng anh yêu, chỉ mình em và anh chỉ của mình em.

Có thể cô gái ấy nghĩ rằng em may mắn vì đến với anh trước, nhưng không phải như vậy. Em hoàn toàn xứng đáng với những gì em có ngày hôm nay, và em hoàn toàn tin rằng anh sẽ vẫn lựa chọn em cho dù 10 năm trước hay 10 năm sau vẫn thế, đúng không anh!

Cô gái ấy muốn xin một ngăn nhỏ trong trái tim anh, nhưng không được. Em có thể giúp đỡ cô ấy về công việc, hay về cách làm sao thoát ra khỏi hoàn cảnh trớ trêu này để có thể hạnh phúc, để có thể tìm được người đàn ông khác mà gửi trọn niềm tin yêu của mình như em từng tìm thấy anh. Còn tình yêu của anh thì không thể sẻ chia, cho dù cô ấy có cố cách nào cũng không thể được.

Còn có biết bao nhiêu người đàn ông khác cần có một người phụ nữ yêu thương mình, và không có ai hoàn hảo cả, chẳng có một người đàn ông nào lại có đủ ngay những điều mà phụ nữ mong muốn. Nhưng một khi đã xác định yêu thương họ thì người phụ nữ phải một lòng một dạ với người đàn ông mà họ đã chọn.

Và sau gần 20 năm phấn đấu không mệt mỏi em đã có được một người chồng như anh hôm nay, và em biết em sẽ còn phải cố gắng nhiều nhiều nữa để gìn giữ hạnh phúc của chúng mình cũng như của cả gia đình hai bên. Bố mẹ chúng ta và cả các con nữa đều chỉ trông mong vào hạnh phúc của chúng mình, và em biết em có vai trò vô cùng quan trọng. Chỉ cần em buông xuôi dù chỉ trong giây lát, có thể điều gì sẽ xảy ra em cũng không biết nữa, nhưng em luôn tin tưởng vào sự giàu có trong cảm xúc và kiến thức của mình.

Cảm ơn anh đã tin tưởng và chia sẻ với em những lúc anh gặp khó khăn nhất trong cả công việc, chuyện gia đình, và cả những lúc tình cảm anh xáo động. Em mong rằng sẽ luôn là hậu phương vững chắc của anh, và em tin rằng anh cũng luôn là chỗ dựa tin cậy cho bố mẹ, các con chúng mình, và cho em, vợ yêu của anh, anh nhé!

Tết rồi, em muốn viết những dòng này để xóa hết những hiểu nhầm năm cũ, đón chào một năm mới hứa hẹn có nhiều yêu thương và hạnh phúc.

 

Em biết không, công việc của anh nhiều khi phải trả giá bằng chính cuộc sống của mình. Anh sẽ là người thất hứa với em nếu như một ngày anh không còn nữa, vì vậy nên anh đã không hứa với em, cho dù anh luôn khát khao, luôn khát khao được sống bên em đến hết cuộc đời này.

From: T.N.
Sent: Friday, January 23, 2009 3:21 PM
Subject: Goodbye "My girl " - Goodbye My Love

Có lẽ là em sẽ chẳng bao giờ đọc được những dòng chữ này, những dòng chữ anh viết cho em trước khi lên đường, những dòng chữ có thể là cuối cùng khi nhắc về em. Không phải là anh sẽ quên em mà ngược lại anh sẽ mang nó theo suốt cả cuộc đời. Chỉ vì một lý do anh sợ mình sẽ không còn được trở về nữa. Một đêm thức trắng, một đêm với những giọt nước mắt của đàn ông.

Cuộc sống của anh là vậy, con đường anh đã chọn là như vậy, chỉ có sự hy sinh và cống hiến, không có chỗ dành riêng cho những hạnh phúc cá nhân. Cho dù anh đã khát khao có nó nhiều đến bao nhiêu. Nhưng ước mơ về gia đình, có em và con, ước mơ ngày về của một người đàn ông đã thực hiện xong nhiệm vụ mà đất nước đã giao phó, ước mơ của ngày trở về...

Chúng ta, vì nhiều lý do khác nhau đã đến với nhau không trọn vẹn như bao đôi lứa yêu nhau khác. Nhưng anh đã và đang luôn dành tất cả tình cảm và sự trân trọng cho tình yêu của chúng mình. Anh vẫn luôn mơ một ngày anh được trở về, có em đang chờ đón trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Vậy mà anh đành lòng phải đánh mất nó.

Khi chưa có em, anh vẫn hy sinh cho nhiều người, một sự hy sinh không bao giờ và vĩnh viễn không bao giờ được nhắc đến. Vậy nhưng anh vẫn làm, vì đó là con đường anh đã chọn. Khi quen em, yêu em, anh đã không dám nói ra những gì anh đang và sẽ làm, vì anh không muốn người yêu của mình phải lo lắng. Không dám hứa hẹn, thề thốt với em như những người khác vẫn làm với người mình yêu thương. Em sẽ không bao giờ biết vì sao em yêu của anh ạ, vì anh không muốn làm người thất hứa đối với em.

Em biết không, công việc của anh nhiều khi phải trả giá bằng chính cuộc sống của mình. Anh sẽ là người thất hứa với em nếu như một ngày anh không còn nữa, vì vậy nên anh đã không hứa với em, cho dù anh luôn khát khao, luôn khát khao được sống bên em đến hết cuộc đời này. Càng gần đến ngày anh phải đi anh càng cảm nhận được sự rủi ro đến với mình trong chuyến đi sắp tới. Và anh đã cố tình gây sự với em những chuyện không đâu, dù anh rất buồn mỗi khi hai đứa giận nhau.

Cũng có thể là do anh biết anh sắp sửa phải xa em mãi mãi nên anh đã tỏ ra ích kỷ. Nhưng phải đành lòng làm như vậy để mình cãi nhau một trận thật to, rồi để anh ra đi, em không còn vương vấn. Em không biết những lời mà anh cho là "chân thật nhất" dám tự mình nói ra với em lại là những điều nói dối đầu tiên của anh với em từ khi chúng ta đến với nhau. Em sẽ thanh thản rời xa anh và chẳng còn phải nhớ về anh như những ngày mình còn hạnh phúc...

Anh ra đi vì đồng đội, vì cuộc sống của anh vốn dĩ phải như thế em à. Anh tự mình nhận lấy nhiệm vụ này, vì đồng đội của anh họ còn có gia đình, gia đình hạnh phúc mà anh đang hằng mong ước. Cái khái niệm gia đình mà anh chưa từng được trải qua, nhưng chỉ nghĩ đến nó anh cũng phần nào cảm nhận được. Phải chia tay em là điều anh còn cảm thấy khó khăn và muôn vàn đau khổ, vậy thì người vợ của đồng đội anh sẽ ra sao khi anh ấy không về nữa. Anh đã nghĩ như vậy và anh nhận nhiệm vụ. Bởi vì anh không hề có một người vợ như những người đồng đội của anh. Em còn nhớ cái test anh đã viết cho em bằng tiếng Nga?

"Em ơi đợi anh về
Vì sao anh chẳng chết?
Nào bao giờ ai biết
Có gì đâu em ơi
Chỉ vì không ai người.
Biết như em chờ đợi".

Nó dường như là một điềm gở đối với anh. Anh chưa bao giờ bắt em chờ đợi, dù trong lòng rất muốn em chờ ngày trở về của anh. Nhưng anh vẫn là con người bằng xương bằng thịt, vẫn có thể bị gục ngã. Khi ấy anh không thể trở về với em được nữa. Sự chờ đợi của em thành vô vọng, như thế anh không muốn làm em buồn. Đó cũng chính là lý do chúng ta cãi nhau, cũng chính là lý do có cuộc chia tay này, anh không thể nào làm khác được.

Anh đã nói dối em, lời nói dối núp dưới bóng "những lời nói chân thật nhất". Em đã không để ý những dòng anh copy cho em xem, nó được viết trong lúc em đang đi chơi, chỉ trước khi em và anh gặp nhau có vài giờ, một sự chuẩn bị sẵn cho kịch bản để anh yên lòng ra đi vì biết là em sẽ thanh thản rời bỏ anh.

Anh sẽ chẳng bao giờ quên những nụ hôn vội vã trên xe taxi mỗi lần em tiễn anh ra bến xe để về nơi xa xôi. Chẳng bao giờ quên được cái xiết tay thật chặt, chẳng bao giờ quên được mùi hương tóc em, chẳng bao giờ quên được cái giọng ngái ngủ trả lời "Anh à" mỗi khi anh gọi điện thật sớm để nói anh nhớ em. Chẳng bao giờ quên những sms em send để "chúc anh ngủ ngon" cho dù lúc đó 2-3hsáng. Tất cả những thứ đó anh sẽ mang theo đến bất cứ đâu cho dù ngày mai anh có trở về nguyên vẹn hay nằm sâu dưới lòng đất lạnh...

Anh viết những dòng này, nửa muốn em đọc được và nửa muốn em chẳng bao giờ đọc được nó. Nếu như em đọc được nó, em sẽ hiểu cho những gì anh đã nói với em hồi tối, hiểu vì sao anh phải ra đi, hiểu cho những lời nói dối của anh. Nhưng nếu em đọc được nó quá sớm thì anh lại vô tình để lại sự day dứt trong em. Em không bao giờ đọc được cũng là một điều tốt, bởi lẽ em sẽ thanh thản bước tiếp những bước còn lại trên cuộc đời mà chẳng bao giờ vướng bận vì một kẻ đã đi qua cuộc đời em như anh. Nhưng như vậy anh sẽ rất buồn, rất buồn vì em không hiểu được.

Quá yêu em nên anh mới phải làm như vậy. Hy vọng ông trời có mắt, cuộc đời và công việc đã lấy của anh quá nhiều thứ rồi. Anh vẫn muốn mình được sống, được trở về để được nghe em nói "Em đã hiểu". Anh vẫn hy vọng và có niềm tin mãnh liệt vào điều đó. Anh vẫn sẽ mãi yêu em ngay cả khi chết đi rồi...

Vĩnh biệt em - Người anh yêu thương nhất.

[ Last Page ] [ Page 2 of 5 ] [ Next Page ]