Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube

 

Có lẽ không nhiều người thực sự hiểu được lý do khi em quyết định rời xa nơi này, rời xa nơi mà em đã gắn bó vô cùng, yêu vô cùng. Em ra đi với một niềm đau, với sự tổn thương ghê gớm trong tim mình. Em ra đi với cái thai đã gần 4 tháng tuổi. Với một sự cam chịu không oán trách. Và với sự lạnh lùng của chính anh. (Giang)

From: Giang
Sent: Tuesday, November 18, 2008 10:02 PM
Subject: Viet cho 09..899!

Mình xa nhau, mình đã xa nhau thật rồi. Cuối cùng thì em cũng phải quyết định ra đi, trả lại cho anh sự bình yên, trả lại cho anh những tháng ngày mà niềm hạnh phúc vốn dĩ không thuộc về em.

Có lẽ không nhiều người thực sự hiểu được lý do khi em quyết định rời xa nơi này, rời xa nơi mà em đã gắn bó vô cùng, yêu vô cùng. Em ra đi với một niềm đau, với sự tổn thương ghê gớm trong tim mình. Em ra đi với cái thai đã gần 4 tháng tuổi. Với một sự cam chịu không oán trách. Và với sự lạnh lùng của chính anh.

Em không thể nói em không hiểu anh. Vì quãng thời gian mình quen nhau có trên 10 năm. Phải, 10 năm trước, anh là một người con trai hiền lành, thật thà và vô cùng nhút nhát. Nhát đến nỗi mà dù thích em, nhưng chưa một lần anh dám ngỏ lời yêu. Để rồi 10 năm sau đó, anh dõng dạc tuyên bố: "Anh từng để một lần không thể có em, anh không muốn có lần thứ hai như thế".

Cuộc đời em là một chuỗi những tháng ngày đau khổ, kể từ khi em sinh Moon. Em không ân hận vì điều đó. Mặc dù Moon chỉ là kết quả tội lỗi của một người đàn ông đốn mạt đã cướp đi sự trinh trắng của em, lợi dụng khi em không tỉnh táo để làm chuyện đồi bại thì Moon vẫn là con em, vẫn là giọt máu hình thành từ những tế bào và sự yêu thương của em.

Đã nhiều người khuyên em nên bỏ cái thai. Bởi vì em còn một tương lai rộng mở. Một cô bé xinh xắn, vô tư và giỏi giang theo đánh giá của nhiều người, một cử nhân tương lai với nhiều cơ hội sau khi ra trường. Nhưng cuối cùng em quyết định đánh đổi tất cả để giữ lại đứa con bé bỏng đang ngày một lớn dần trong em.

Em sinh con trong cô đơn và buồn tủi, không người thân, không gia đình. Nhưng vì tình yêu dành cho con, vì cuộc sống em đã vượt qua tất cả, làm lại từ đầu. Phấn đấu hết mình vì con, dành cho con những gì tốt đẹp nhất.

Và rồi, đúng vào lúc cuộc sống của em ổn định nhất, đúng vào lúc em bằng lòng với số phận, với cuộc đời mình... thì anh xuất hiện. Anh như một cơn gió lành thổi vào cuộc sống của mẹ con em muôn ngàn hương thơm của trăm vạn đóa hoa khác nhau, để em hiểu được thế nào là đầy đủ dư vị của cuộc sống. Nhưng... em không dám đón nhận.

Phải, em đã sợ, em thấy thực sự sợ hãi. Em sợ ông trời cho em quá nhiều rồi sẽ lại lấy đi hết. Em sợ cái cảm giác hụt hẫng khi bị buông tay. Em sợ rồi một ngày nào đó anh sẽ bỏ em mà đi. Bởi vì, làm sao một người con gái lỡ làng như em lại cho thể xứng đáng với anh, làm sao để gia đình anh có thể chấp nhận. Em chia sẻ với anh tất cả những sợ hãi đó. Mong anh hãy để em yên bình với cuộc sống hiện tại, mong anh đừng khiến em phải yêu anh...

Nhưng anh đã mặc kệ tất cả, anh nói anh yêu em nhiều! Tình yêu ấy em cảm nhận được sao nó chân thành đến vậy. Nhìn anh vui chơi với Moon, chăm lo cho Moon, quan tâm mẹ con yêu từng chút em thấy lòng mình vô cùng ấm áp. Và em trót yêu anh tự lúc nào. Nhưng em cố gắng kìm nén tình cảm ấy trong lòng...

Tự giấu mình, giấu người, rằng sẽ không yêu anh nhiều đâu, sẽ không dành cho anh nhiều đâu. Ngày anh quyết định rời xa em, nhiều người đã nói rằng anh chẳng tốt đẹp gì đâu, anh chỉ muốn lợi dụng em mà thôi. Em không biết có đúng như vậy không, nhưng rõ ràng giữa em và anh, chưa từng có một "quan hệ" thực sự nào theo đúng nghĩa. Chỉ duy nhất một lần, một lần "hơi hơi"... Và chính em cũng không ngờ cái lần "hơi hơi" ấy lại để lại hậu quả...

Sau đó mình chia tay, mình chia tay khi cả em và anh đều không hề biết, em đã mang thai đứa con của anh. Em đã rất đau khổ, thậm chí em còn không biết mình nên làm gì, nên sống những tháng ngày tiếp theo như thế nào. Em đã lạc bước, đã để mất chính mình. Đối với Moon, em trở thành một người mẹ vô trách nhiệm, sống buông thả với những tháng ngày say lướt khướt, luôn trong tình trạng không tỉnh táo, chỉ có rượu làm bạn...

Cứ như vậy, thời gian cứ trôi, 1 tháng, 2 tháng, 3 tháng... Khi em giật mình chợt nhận ra những thay đổi trong em thì cũng là lúc em sực tỉnh cũng chính bởi sự tuyệt tình của anh... Lý do mình chia tay, nghe thật buồn cười, nhưng thật hợp lý. Anh nói ba mẹ anh muốn anh lấy một người con gái toàn vẹn.

Ôi, hai chữ toàn vẹn em nghe anh nói mà sao như sét đánh bên tai. Hai chữ ấy như con dao nhọn cứa nát tim em, làm em đau nhói. Em đã ước gì, chỉ một lần thôi, anh có thể đấu tranh vì tình yêu của hai đứa. Nhưng không, anh buông xuôi, anh buông xuôi ngay khi chưa thử làm bất kỳ một điều gì để cứu lấy tình yêu của mình đang bị đẩy sâu vào đường cùng.

Anh hèn nhát, anh trốn tránh, anh bỏ mặc em với nỗi đau đớn. Anh quay đi không một lần ngoảnh lại. Nói yêu em nhiều, dù sau này có như thế nào, dù anh có lấy vợ, em mãi mãi là người anh yêu. Nói như thế để làm gì hả anh? Yêu em? Tình yêu ấy lớn bao nhiêu? Nhiều bao nhiêu? Sao không đủ để có thể vì nhau? Sao không đủ để có thể bên nhau?

Và ngay cả khi biết em có thai, anh cũng chỉ vô tình nhắn một dòng tin: "Dù em quyết định như thế nào anh cũng không trách em". Trách em? Anh có thể trách em được sao? Anh thừa biết em sẽ không bao giờ làm điều gì ảnh hưởng đến anh. Anh thừa biết dù như thế nào em cũng sẽ ôm hết đau khổ cho riêng mình.

Mình chia tay được 3 tháng, cũng là khi cái thai trong bụng em bước sang tuần thứ 15. Em quyết định ra đi. Một lần nữa em không thể quyết định phá thai, một lần nữa em lại không đủ dũng cảm để từ bỏ giọt máu của mình. Một lần nữa em phải chấp nhận nhục nhã, xấu hổ...

Em ra đi vì em muốn giữ lại con mình. Nhưng rồi chính em cũng không ngờ, mọi đau khổ không chỉ dừng lại ở đó. Chỉ vì quá buồn, chỉ vì buông thả mình, đắm chìm trong rượu bia, cái thai bị ảnh hưởng, và có hiện tượng suy tim thai. Bác sĩ khuyên hãy bỏ đi, vì dù có sinh con thì cũng sẽ có nhiều rủi ro. Nhưng em không đồng ý.

Và dù đã cố gắng hết sức, cuối cùng cái thai vẫn bị chết lưu. Em không thể giữ con. Em không thể giữ lại kết quả tình yêu của mình. Đứa bạn thân nói, đó cũng có thể là một sự may mắn đối với cuộc đời em. Còn anh, anh nghĩ sao?

Ngay cả khi yêu em nhiều, ngay cả khi em đang mang trong mình đứa con của anh, thì anh cũng chỉ vô tình... hay đúng hơn là tuyệt tình. Vậy thì tình yêu đó là gì?

 

Sức chịu đựng của em dường như đã đến giới hạn của nó rồi. Nhiều điều em muốn nói cùng anh lắm, nếu viết ra giấy chắc không biết bao giờ mới chấm dứt đây? Thôi thì không nói nữa, sẽ thôi không yêu anh nữa đâu, em sẽ cố gắng để làm điều đó.

From: Boo Boo
Sent: Sunday, November 23, 2008 2:19 PM
Subject: Em se thoi khong yeu anh nua!

Anh của em!

Điều gì đang xảy ra vậy anh? Câu hỏi này thật là khó trả lời quá phải không anh? Em cũng không thể trả lời được nữa rồi anh à. Giận và buồn anh lắm, nhưng cũng càng yêu anh hơn. Anh đã buộc chiếc gút này quá chặt rồi anh và chỉ có mình anh có thể tháo gỡ chiếc gút đó ra thôi, nhưng sao anh không muốn làm điều đó hả anh? Anh có biết em đau đến tan nát lòng không khi anh bảo rằng không làm được.

Trời à, em như muốn sụp đổ thật rồi anh à, bởi vì đây không phải là lần đầu em hỏi anh như vậy, nhưng lần nào anh cũng trả lời em như thế, suốt 1 năm rồi. Làm sao em có thể san sẻ tình cảm cho ai được đây anh? Làm sao có thể cùng lúc yêu thương quan tâm đầy đủ và trọn vẹn cho cả 2 đây hả anh? Lại thêm vấn đề học hành mệt nhọc nữa, nó đã làm anh quá căng thẳng rồi, nhưng sao anh không làm điều gì đó để thay đổi mà anh lại đổ hết sự buồn bực và mệt nhọc lên em vậy anh?

Xin anh đừng làm như vậy nữa anh ơi, xin anh hãy thôi đừng lạnh lùng thờ ơ như vậy với em nữa. Thì thôi em chịu thua anh rồi đấy, em thua thật rồi, em sẽ rút lui mà, em sẽ không để anh phải mệt mỏi căng thẳng như vậy nữa là được rồi mà. Anh ơi có biết em cũng căng thẳng và mệt mỏi đến nhường nào không anh, thấy anh buồn em càng buồn hơn, thấy anh mệt mỏi em càng mệt mỏi hơn.

Lâu lắm rồi, e sụt kg nhiều quá, em gầy đi nhiều quá, không có gì là không có lý do của nó cả, vấn đề này cũng vậy. Em thì cũng căng thẳng lắm chứ anh, sợ lắm, nhưng em vẫn có thể thi tốt được nếu như em đừng vô tình tò mò để rồi em đã phát hiện ra thì ra anh vẫn giấu em, anh vẫn liên lạc với chị ấy mà lại là liên lạc rất thường xuyên, hầu như ngày nào 2 người cũng nhắn tin cho nhau cả.

Anh ơi, em đau lắm còn hơn là có ai đó đang cứa vào tim em vậy. Chị ấy kể cho anh nghe chị ấy đã về nhà anh chơi, nói chuyện rất vui vẻ với gia đình anh. Anh ơi bỗng dưng em cảm thấy mình là người thừa thải, là người đã xen chân vào một gia đình đầm ấm của anh vậy. Em đã cảm nhận được cả cơ thể của em nó đã run lên bần bật như thế nào, em cố gắng cắn vào môi mình thật đau để thôi đừng run lên nữa, đau lắm nhưng sao vẫn không thể ngừng lại được.

Em cố gắng để thôi đừng suy nghĩ lung tung nữa, chỉ còn một môn cuối cùng nữa thôi là xong rồi mà, nhưng sao khó quá. Em vẫn biết anh thường chat với chị ấy nhưng có điều là anh đã đổi thời gian chat vào ban ngày, lúc mà em không có ở nhà, hoặc là anh chat trên trường để em đừng bắt gặp. Em vẫn biết điều đó nhưng em không thể làm được gì khác cả. Em đành chấp nhận nó như một điều hiển nhiên em phải chấp nhận nếu như em vẫn muốn được gần bên anh, nếu như em không muốn lại phải căng thẳng và gây gổ với anh.

Em vẫn cố gắng để cười, để quên đi, ừ thì thôi, miễn sao là anh ấy vẫn ở bên cạnh mình là được mà. Em đã nghĩ cứ cố gắng đi, rồi một ngày nào đó 2 người sẽ thôi không còn liên lạc với nhau nữa mà, rồi một ngày nào đó anh sẽ chỉ yêu một mình em thôi mà. Nhưng...

Nhiều khi tưởng chừng như em sẽ buông tay rồi, nhưng em lại không làm được, em rất muốn rời xa anh, nhưng em lại không đủ dũng cảm để làm điều đó, vì em đã quá yêu anh mất rồi anh ơi!

Em phải làm sao đây anh? Anh vẫn còn nặng tình với chị ấy lắm, và còn quá vấn vương đến mối tình đầu của anh nữa, chỗ nào là dành cho em hả anh? Nó có được lớn hơn 2 phần kia không anh? Hay chỉ là bằng hoặc thậm chí là ít hơn thế nữa? Anh ơi em đã nói, đối với em anh là quan trọng nhất, em không cần điều gì cả, cũng chẳng có gì để em phải quan tâm và lo lắng cả, chỉ trừ anh thôi.

Em ghen lắm đấy, dễ hờn giận lắm đấy, nhưng em đã chịu đựng được điều đó cả 1 năm trời rồi. Còn nhiều điều lắm mà em đã buồn tủi một mình mãi. Càng ngày càng ngày em cảm thấy mệt mỏi hơn, chịu hết nổi rồi. Đã bao đêm em khóc thầm một mình, mặc dù ở cạnh anh, vẫn ăn cơm chung, vẫn nói chuyện với nhau, nhưng anh có biết đã lâu lắm rồi anh không ôm e chưa? Đã lâu lắm rồi anh không hôn em chưa? Đã lâu lắm rồi anh không còn trò chuyện với em nữa?

Anh biết sao lúc nào em cũng muốn anh làm điều này điều nọ giùm em không? Anh có biết vì sao em không bao giờ nhớ đường đi không mặc dù em đã đi qua con đường đó rất nhiều lần? Bởi vì em muốn em phải lệ thuộc vào anh, để nếu như không có anh em sẽ vất vả lắm với tất cả những thứ lặt vặt linh tinh rối mù này. Như vậy em sẽ không dám rời xa anh đâu.

Em rất thích câu nói này: "Ta sợ mất một ai đó nhưng bản thân ta lại không níu giữ, ta muốn người đó quay lại nhưng lòng kiêu hãnh đã đẩy người đó đi xa hơn. Trong tình yêu, nếu bạn yêu một ai đó, hãy cố gắng bên người đó. Và khi người đó thuộc về bạn, hãy trân trọng và gìn giữ. Bởi tình yêu không phải là một món đồ mà khi mất ta dễ dàng tìm lại được. Và nếu bạn may mắn có lại được thì trong tim người đó cũng đã hiện hữu một vết thương khó lành".

Em đã cố gắng để níu giữ anh lại rồi, nhưng bây giờ em kiệt sức rồi, sức chịu đựng của em dường như đã đến lúc đến giới hạn của nó rồi. Nhiều điều em muốn nói cùng anh lắm, nếu viết ra giấy chắc không biết bao giờ mới chấm dứt đây? Thôi thì không nói nữa, sẽ thôi không yêu anh nữa đâu, em sẽ cố gắng để làm điều đó. Em sẽ vẫn cười vẫn nói bởi vì đó là cuộc sống chỉ có khác là em sẽ thôi không yêu anh nữa!

Boo Boo!

2009-May-22 09:04 - Sao anh lại bỏ em?

 

Sắp đến sinh nhật anh rồi, em cũng không có cơ hội để chúc anh, chỉ mong sinh nhật anh vui vẻ hạnh phúc bên người anh yêu. Yêu 10 năm rồi chỉ một lời... là kết thúc, là chấm hết. (Phuong Ngoc)

From: phuongngoc
Sent: Saturday, November 29, 2008 8:15 PM
Subject:  ket thuc

Có ai nói cho em biết em phải làm gì đây. Em rất mệt, em căm thù tất cả. Sao em có thể quên được đây, tình cảm 10 năm. Em từng nghĩ em sẽ không khóc nữa, em không phải buồn, em vẫn có cuộc sống của mình mà. Em thật sự tổn thương, em đau khổ.

Gần 7 tháng khó khăn đó còn 3 tuần nữa anh về rồi mà, tim em đau lắm. Em mất anh rồi, mất thứ quan trọng nhất trong đời em. Em không biết anh có yên lòng hay không? Anh có vui vẻ không khi làm thế? Không biết em chết đi anh có thấy hối hận điều mình làm không?

Em rất mệt, em muốn giải thoát, em mệt lắm rồi. Em không biết phải làm gì ngoài ngồi khóc, khóc cho em. Em thật thảm hại. Em thật sự rất nhớ anh. Em cứ nghĩ và tưởng tượng mọi thứ tốt đẹp khi anh về nữa chứ. Đúng là trên đời này mãi chẳng có tình yêu, toàn toan tính, toàn giả dối với nhau. Anh có từng nghĩ hậu quả mình làm không? Anh đối xử với em như vậy anh có chắc rồi mình sẽ có tình yêu tốt đẹp không?

Có lẽ mãi mãi em cũng không thể quên ngày hôm nay. Ngày tệ hại nhất đời em, đáng đời cho em phải không anh. Nước mắt em nhòa mặn đắng, em không thể nào tin, em cũng không thể chấp nhận. Em thật sự yêu anh, em rất mệt, em không còn sức để viết nữa rồi. Xin lỗi anh, xin lỗi mọi thứ trước kia. Xin lỗi, một lời chia tay cũng thật sự không có.

Buồn cười 10 năm như trò chơi vậy, yêu 10 năm rồi chỉ một lời... là kết thúc, là chấm hết. Nói thật em đếm từng ngày anh về kia, cho dù sau này anh thật sự yêu ai, anh hãy mở lòng mình để hiểu người anh yêu, như vậy tình yêu mới thật sự đồng cảm, sẻ chia vui buồn, mới hiểu nhau.anh hiểu không? Phải chi những lời này anh có thể đọc và hiểu nó, hiểu em đang nghĩ gì? Có lẽ mãi mãi em cũng không thể quên anh, em không muốn như thế. Em khổ sở lắm, em chỉ dám khóc thầm, em sợ mọi người biết.

Sắp đến sinh nhật anh rồi, em cũng không có cơ hội để chúc anh, chỉ mong sinh nhật anh vui vẻ hạnh phúc bên người anh yêu. Em thích biết món quà em gửi vào ngày sinh nhật anh không? Nếu anh không thích, anh bỏ nó đi, như anh bỏ em vậy, không sao. Anh cần cái gì đó mới mẻ mà, em hiểu.

Anh biết không, tình yêu không thể không vun đắp, tìm hiểu thôi dễ tổn thương lắm. Anh biết không, lúc nhỏ em không bạn bè cô đơn lắm, viết lưu bút cho bạn bè, ghét điều gì nhất.... Em sợ cô đơn, em ghét nó nhất, buồn lắm không ai chia sẻ điều gì, điều thầm kín thì chẳng thể tâm sự cùng cha mẹ mình đâu mà em thì chẳng có bạn bè thân thiết thế là em sợ. Lúc nhỏ mỗi lúc lễ tết những đứa cùng trang lứa với em điều có bạn bè để đi chợ chơi, còn em chỉ thui thủi ở nhà một mình. Lớn lên một chút em cứ tưởng khá hơn, ai dè vẫn thế, đâu vào đấy. Rồi em gặp anh có lẽ vui nhất, cũng buồn nhất trong đời em.

Anh biết không? Người ta không sợ chết đâu, chết là hết rồi, sợ nhất là đau khổ. Sống cũng không yên còn đau khổ hơn chết nữa. Thì ra điều em ghét nhất là ai làm tổn thương em, em không chịu nổi.

Em thật sự suy sụp tinh thần rồi, anh biết không? Có mấy ai tìm được tình yêu thật sự, hạnh phúc của mình chứ. Em và anh thì khác trải qua bao nhiêu chuyện, anh đi rồi em mới hiểu em rất yêu anh. Em từng nghĩ thế nào em cũng sẽ chờ đợi anh, rồi đám cưới... Em ngồi đó mà mơ tưởng.

Em biết anh không quen ai đâu, em chắc chắn điều đó. Em cũng biết sao anh lại nói thế.... Anh nói như thế em mới có thể không làm phiền anh nữa mà, em hiểu hết đó. Em biết anh muốn tự do mà, em chỉ có thể chúc anh hạnh phúc.

Anh cho em thời gian nhé, em sẽ cắt Net, em cũng không xài điện thoại. Lúc đó, em cũng không thể làm phiền anh. Ở đây rất lạnh, không khí Noel rồi Tết đến, em cứ nhớ mãi câu nói của anh: "Uh ông xã sẽ về đi chơi Noel cùng bà xã chứ"... Có lẽ tết năm nay em không về quê. Em sợ phải gặp anh. Anh à, em mãi yêu anh.

 

Mình chia tay đã 3 tháng rồi, em đã quen dần với cảm giác xa anh, em cũng có cuộc sống riêng của mình và anh cũng vậy. Nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần nghĩ đến anh, lòng em lại đau thắt lại. Em nhớ biết bao kỷ niệm của chúng mình. (Lan Tuong)

From: Lan Tường
Sent: Saturday, November 29, 2008 11:25 AM
Subject: Loi cuoi cho nguoi ra di!

Anh!

Chắc sẽ chẳng bao giờ anh đọc được những dòng tâm sự của em đâu anh nhỉ, nhưng em vẫn quá khờ khạo và ngu ngơ khi đến giờ phút này còn viết cho anh những lời cuối. Mình chia tay đã 3 tháng rồi, em đã quen dần với cảm giác xa anh, em cũng có cuộc sống riêng của mình và anh cũng vậy. Nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần nghĩ đến anh, lòng em lại đau thắt lại. Em nhớ biết bao kỷ niệm của chúng mình, anh đã rất yêu em, đã dành trọn trái tim cho em, chăm sóc và yêu thương em đến thế.

Còn em luôn biết làm anh thấy vui mỗi khi muộn phiền. Biết nấu những món an mà anh thích, biết chỉ anh đến những con phố mà em hay la cà để cùng nhau thưởng thức những điều thú vị mà chỉ lũ con gái bọn em mới biết. Anh đã biết làm thơ thật buồn cười để rồi đối lại em mỗi khi em trêu chọc anh. Anh thường nói sẽ bên cạnh và bảo vệ em đến suốt cuộc đời. Rằng anh bảo khi nào em đi làm, chúng mình cùng nhau cố gắng để có một cuộc sống tốt đẹp cho tương lai.

Mỗi lúc đó anh lại ước sau này con phải giống anh biết chơi môn thể thao mà anh thích và đam mê, còn sẽ giống em đôi mắt đúng không anh? Mẹ anh khó tính lắm, anh sợ mẹ sẽ không thích em bởi với anh mẹ là người quan trọng nhất. Em hiểu điều đó và luôn muốn làm anh cảm thấy yên tâm về em. Anh và em đều gìn giữ cho nhau những điều thiêng liêng nhất. Em hài lòng về điều đó.

Rồi chẳng biết vì sao em lại có cảm giác anh thật xa lạ và hờ hững. Em thì luôn cố gắng để tình yêu của chúng mình có thể đến được một cái đích tốt đep. Em đã âm thầm khóc lặng lẽ bao đêm vì anh đã dường như thay đổi. Em có lúc hờn dỗi, chán ghét anh nhưng rồi vì chúng mình đã thật khó khăn để đến được với nhau nên em lại chấp nhận để con tim mình đau đớn...

Hình như cái gì cũng có điểm kết thúc khi mọi thứ đã không còn như xưa. Em đã không thể chịu nổi và quyết định xa anh, anh đồng ý ngay bởi những tháng ngày trước đó dường như anh cố tình để buộc em phải nói ra những lời đó. Em chỉ biết câm lặng xa anh, nhưng vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó anh sẽ quay về bên em. Mong anh sẽ nghĩ lại và đừng để đánh mất tình yêu chân thành em dành cho anh.

Sinh nhật anh em không đến chỉ để anh và em có thêm thời gian và em cũng chưa sẵn sàng để gặp lại anh. Bởi ngày tháng xa anh là những ngày đau khổ và tuyệt vọng nhất trong đời em. Anh có hiểu điều đó không nhỉ? Anh có biết em yêu anh đến nhường nào không?

Rồi ông trời lại sắp đặt cho chúng ta gặp lại nhau một lần nữa trong bữa tiệc sinh nhật của bạn anh. Em đã khác nhiều, em đã làm anh cảm thấy bất ngờ vì sự có mặt của em bởi em đã chứng minh cho anh thấy xa anh em vẫn sống thật tốt và còn đẹp lên rất nhiều. Bạn bè anh nhìn em với con mắt ngạc nhiên. Em hãnh diện vì điều đó.

Ai cũng nói em nên mở lòng để quay lại với anh, chủ động hàn gắn lại mối quan hệ của chúng mình. Em thường hay thu mình và ít khi nói trước một điều gì bởi em quá bướng bỉnh và khó có thể vượt qua cái tôi của bản thân mình. Vậy mà vì anh, em đã đánh đổi cả lòng tự trọng, cả niềm kiêu hãnh của mình để nhắn tin cho anh, chỉ là những tin hỏi thăm bình thường bởi em nghĩ cũng không nên quá vội vàng trong bất cứ chuyện gì.

Em nghĩ nếu anh không còn yêu em thì chúng mình sẽ vẫn là những người bạn thân thiết. Em đã nghĩ như vậy đấy! Thế nhưng dường như anh muốn em biến mất khỏi cuộc đời anh, muốn em không làm phiền đến anh nữa. Anh đã nhắn tin thật lạnh lùng và tàn nhẫn. Em đã bị xúc phạm. Niềm tin về tình yêu, về anh đã hoàn toàn sụp đổ. Anh ác quá! Giờ đây trong em chỉ còn lòng thù hận và sự khinh bỉ. Em cười vào sự giả dối của anh. Em đã quá mệt mỏi rồi. Anh chà đạp lên tình cảm của em hết lần này đến lần khác.

Em có quá ngu ngốc không khi đặt sai chỗ cho trái tim mình. Em hận anh, hận anh vì đã khiến em như thế này. Hận anh vì khi ra đi rồi anh vẫn để lại trong em một ký ức đau buồn đến vậy. Cuộc đời này liệu có công bằng không nhỉ? Nếu có em muốn anh phải trả giá vì tất cả những điều anh đã gây ra cho em... Em không thể lúc nào cũng như một vị thánh, tha thứ cho anh để rồi bị anh dày vò. Em cũng có lòng tự trọng và em sẽ không bao giờ để anh coi thường em nữa đâu!

Vĩnh biệt tình yêu, vĩnh biệt tất cả những gì là ký ức của em và anh!

 

Đến tận bây giờ em vẫn chưa thể tin là em đã mất anh, em vẫn khó chịu trong lòng, nghẹn ngào khi nghĩ đến anh. Nước mắt em lại chảy, cay xè mắt, đau lắm anh à. Em thật sự không muốn mất anh, phải chi mình là một đôi. Nhưng sự thật mãi là sự thật mà đúng không anh? (Phuong Ngoc)

From: phuong ngoc
Sent: Tuesday, December 16, 2008 2:35 AM
Subject:  em rat buon

Em đang lo lắng, em đang thực sự rất buồn, em cứ nghĩ anh sẽ không bao giờ thay đổi. Đơn giản thôi vì em yêu anh, em tin vào trực giác của mình. Anh à! Khó ai có thể tìm được tình yêu của mình, còn em với anh cứ chạy, chạy càng lúc càng xa. Đau quá đi! Em nghĩ hạnh phúc trong tầm tay mình thôi, hãy trân trọng nó. Cho dù anh giàu có, không tình yêu thực sự, rồi anh có thấy hối tiếc không? Rồi anh có thật sự vui hay hạnh phúc không?

Lúc trước em cứ nghĩ gia đình em không còn nợ nần là điều làm em vui vẻ nhất. Thật ra không phải vậy anh à, em vẫn buồn, em vẫn không vui, em muốn cố quên tất cả, em không muốn gặp lại anh, em không muốn mình lại tổn thương lần nữa, em sợ lắm rồi.

Em không biết tình yêu là cái gì nữa? Chỉ làm người ta đau thôi, đau lắm. Yêu đến 10 năm rồi chia tay, em thật sự không còn thời gian, em gần 26 tuổi rồi, già quá hả anh? Nhiều lúc em cũng sợ lắm, sợ không còn ai bên cạnh em, rồi em lại phải cô đơn.. Chắc em chẳng thể yêu ai được nữa, rồi lấy một người yêu em là xong, không cần buồn phiền, không phải đau như bây giờ!

Thật lòng em rất nhớ anh, em vẫn yêu anh, tim em vẫn còn đau, nước mắt em vẫn còn chảy, cuộc sống em vẫn còn nặng nề lắm. Một ngày bắt đầu của em là 8h sáng đi học rồi đi làm, không đi làm thì đi chùa. Em cứ ngồi đó đến 8h tối thì về nhà. Lúc đó em biết anh ngủ rồi, anh buồn cười lắm không? Chỉ có vậy em mới từ từ quên anh.

Em cũng không hiểu sao 2 ngày hôm nay chùa em hay đi lại đóng cửa rào lại. Em thường hay ngồi một băng đá góc khuất để nghe đọc kinh, thật sự rất thoải mái. Không biết có phải em xui hay không? Đến lúc anh gần về thì chùa lại đóng cửa, em không thể ngồi nghe rồi. Vào đó bây giờ chỉ có thể đứng mà nghe thôi.

Em không muốn anh phải khó xử khi gặp em, em cũng không muốn anh khó xử với gia đình em, thôi thì để người có lỗi là em, tại em. Hằng ngày em cứ vui cười như em chưa từng có chuyện gì? Cười để cố nén nó vào lòng, em không muốn gia đình phải lo lắng cho em, em cũng không muốn anh thấy em tệ hại rồi thương hại em. Thôi thì để mình em chịu đựng, để gia đình em an lòng.

Họ nghĩ em cứng rắn lắm, thấy em cứ bình thản, cứ hay cười, đâu bao giờ biết trong lòng em thế nào? Em đau đến thế nào? Cuộc sống em như địa ngục vậy, nhiều lúc em muốn thét lên anh là đồ khốn, anh làm em thật sự tổn thương, không còn lối thoát. Em thật sự không thể yêu ai, có rất nhiều người đến với em, từ tình bạn rồi nói yêu em.

Em từ chối thế là mất cả tình bạn, em cũng không sao hiểu đàn ông được cấu tạo bằng gì nữa? Bằng sắt đá ư? Lúc anh đi, rồi hy vọng đám cưới hằng ngày em chạy ngang nhìn vào tiệm áo cưới, áo rất đẹp, lúc đó em ước rằng mình sẽ mặc được áo cưới trắng đó, nó đẹp làm sao? Chỉ là điều ước. Bây giờ em chỉ mong ước rằng anh được vui vẻ hạnh phúc bên người anh yêu nhé.

Cuộc sống là gì hả anh? Có ai biết được tương của mình ra sao? Mà cứ mãi đi tìm cái tương lai đó, kể cả đánh mất luôn cả tình yêu của mình. Phải chi mọi thứ chỉ là giấc mơ, anh vẫn yêu em, anh vẫn nghĩ đến em, vẫn tình yêu đó không thay đổi. Đến tận bây giờ em vẫn chưa thể tin là em đã mất anh, em vẫn khó chịu trong lòng, nghẹn ngào khi nghĩ đến anh. Nước mắt em lại chảy, cay xè mắt, đau lắm anh à. Em thật sự không muốn mất anh, phải chi mình là một đôi. Nhưng sự thật mãi là sự thật mà đúng không anh?

 

Đêm Giáng sinh, em đã chờ anh trong vô vọng, em không hiểu lý do vì sao anh đã hẹn với em nhưng bóng dáng anh mãi biệt tích. Em đau đớn, thật sự đau đớn trong cảm giác cô độc và muộn phiền để rồi khi anh trở về, anh lại say như những lần say sau mỗi ngày làm việc.

From: T.V.D.
Sent: Thursday, December 25, 2008 9:58 AM
Subject:  Viet cho anh

Anh thân yêu,

Có thể là sẽ quá muộn màng khi anh đọc được thư này, quá muộn màng vì em không còn nước mắt để khóc cho anh hay cho cuộc sống hôn nhân của chúng ta nữa. Em thật sự đau khổ, nỗi đau mà không thể bày tỏ với anh hay anh không cho em bất kỳ một cơ hội nào để bày tỏ cùng anh.

Anh yêu thương! Sao anh lại nỡ đối xử với em như thế? Thời gian tuy đã trôi qua nhưng làm sao xóa sạch được ký ức đẹp của em về anh cho những ngày đầu tiên gặp gỡ, cho những ngày chúng ta phải xa cách và em sống bằng yêu thương từ những lá thư phương xa của anh. Chắc anh chẳng có thể nhớ được tất cả những gì đã viết cho em, em thường đọc lại nó để tự an ủi mình rằng anh đã yêu thương em thật sự mặc dù sự thật lại chứng minh điều ngược lại.

Kỷ niệm ngày cưới của chúng ta 23/12 anh có nhớ không? Em đã mong đợi đến ngày đó, em mong đợi hai chúng ta ngồi bên nhau và ôn lại cảm giác ngọt ngào khi chúng ta thật sự có nhau trong cuộc đời này. Thế mà sự tuyệt vọng nối tiếp thất vọng. Ngày kỷ niệm đã qua đi và em nhận ra rằng chúng ta đã dần thật sự mất nhau...

Đêm Giáng sinh, em đã chờ anh trong vô vọng, em không hiểu lý do vì sao anh đã hẹn với em nhưng bóng dáng anh mãi biệt tích. Em đau đớn, thật sự đau đớn trong cảm giác cô độc và muộn phiền để rồi khi anh trở về, anh lại say như những lần say sau mỗi ngày làm việc.

Cuộc đời anh đã trải qua, những gì đã qua khiến anh mất mát nhiều, nhưng không biết đến bao giờ anh mới nhận ra cái quý giá nhất của cuộc đời anh là gì? Anh từng đánh mất những gì quý giá nhất của anh cũng vì bia rượu. Bao năm qua nó đã hủy hoại tâm hồn anh, cuộc sống của anh, nó lấy đi tất cả những điều tốt đẹp nhất của anh.

Chính anh đã nói ra điều đó nhưng anh đã không vượt qua được thói quen tầm thường của mình để rồi anh lại tiếp tục làm khổ em. 1 năm qua anh cho em sống trong đau khổ và nước mắt, em chấp nhận và chịu đựng chỉ mong một ngày anh thay đổi nhưng em hoàn toàn tuyệt vọng. Anh không còn là anh nữa, anh hoàn toàn không còn là anh của em nữa...

Anh đâu biết mỗi khi anh trở về trong men rượu là anh hoàn toàn trở thành một con người khác, con người vô tâm và ác độc. Em biết anh đã say, anh chẳng thể nào cảm nhận tiếng nức nở của em trong đêm vắng, anh không thể nào nhận biết được nỗi lo lắng, sợ hãi của em trong những đêm anh về muộn. Em khóc nhiều lắm, em sợ mất anh, em sợ bất cứ tai nạn bất ngờ nào đó cướp mất anh của em, em sợ tất cả những điều khiến anh tổn thương... Rồi em cầu nguyện cho anh, chỉ biết cầu nguyện cho riêng mình anh mà thôi...

Chúng ta đã có con, niềm vui chưa lắng đọng thì đã đong đầy nước mắt. Chúng ta đã chờ đợi từng ngày, từng phút và em không thể quên được cảm giác ấm áp khi anh ôm em vào lòng, cảm giác khi chúng ta nhận ra rằng có một mầm sống bé nhỏ đang thành hình trong em. Chúng ta nhận ra rằng đứa con là điều quý giá nhất chúng ta đang có... Để rồi, em thấy thương cho đứa bé vô tội, em đau lòng khi biết rằng đứa trẻ dù chỉ mới hơn 2 tháng nhưng sẽ cảm nhận được tất cả nỗi đau mà cha nó mang đến cho mẹ nó.

Em thai nghén vật vã trong khổ sở, em ráng đi làm vì biết rằng giờ đây em phải có trách nhiệm với công việc hơn để có thể vững vàng cưu mang con mình trong cuộc sống đầy khó khăn này. Em chưa một lần đòi hỏi anh phải có trách nhiệm đưa đón em, chăm sóc cho em vì em hiểu rằng đối với anh công việc là tất cả. Em vài lần bâng khuâng dâng trào hạnh phúc khi nhận ra nỗi áy náy của anh khi không thể đón đưa em. Chỉ cần thế thôi em cũng đủ hạnh phúc rồi, chỉ cần em biết rằng anh có tấm lòng và đã nghĩ đến em và con...

Anh yêu, một năm đã trôi qua, một năm đối với em dài như vô tận vì ngày nào anh cũng về trễ. Đó có thể là công việc nhưng làm sao đếm được những ngày anh say khướt trở về nhà. Em bàng hoàng khi biết rằng trong trái tim anh không hề có hình bóng em và con. Nếu có thì có lẽ anh đã biết kiềm chế để hiểu được nỗi mong đợi của em trong đêm vắng. Rồi em lại khóc, rồi em lại chờ đợi mong anh thay đổi cho đến một ngày em uất hận bỏ đi xa...

Trong những ngày xa anh, điện thoại là vật bất ly thân em cầm trên tay từng giờ từng phút. Em chờ một cuộc gọi của anh, chờ một tin nhắn của anh trong mỏi mòn. Em chờ đợi nghe tiếng anh để có thể khóc òa và quay về bên anh nhưng hoàn toàn là thất vọng... Anh đã không gọi, em hiểu được sự tự ái và bản chất cao ngạo trong anh.

Em chỉ buồn vì tình yêu thương anh dành cho em đã không đủ để anh vượt qua cảm xúc đó. Em buồn vì biết rằng anh chưa thật sự sẵn sàng đón nhận em và con cho suốt cuộc đời còn lại. Em nhận ra rằng em đã yêu anh hơn tất cả, nhưng bù lại anh chỉ đến với em theo một cách nào đó chứ nào phải là tình yêu...

Anh thương yêu, đứa bé mới hơn 2 tháng tuổi trong em chắc đau khổ nhiều lắm khi cảm nhận nước mắt của em chảy dài mỗi đêm thao thức vì anh. Anh đã giết chết tình yêu của em, anh là nguyên nhân duy nhất đẩy em đến suy nghĩ đường cùng và không muốn tồn tại nữa. Em đâu ngờ anh quá vô tâm và ác độc đến như vậy? Em đâu ngờ một ngày em mất anh theo cách thế này. Em không ngờ con em lại bất hạnh ngay từ khi mới thành hình trong bụng mẹ...

Dù uất hận anh, đáng trách giận anh, nhưng em biết rằng em vẫn yêu anh và tha thứ tất cả cho anh. Em biết rằng cho đến khi em thật sự nhắm mắt em mới hết yêu thương anh, nhưng em sẽ yêu anh bằng cách khác, yêu anh bằng linh hồn tồn tại của chính em.

Biết bao giờ em mới được hạnh phúc? Biết bao giờ em mới thật sự có anh? Biết bao giờ hả anh?

Vợ của anh!

[ Last Page ] [ Page 1 of 5 ] [ Next Page ]