Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
Khi trở thành hoa khôi của các cuộc thi sắc đẹp, teengirl những tưởng sẽ rất sung sướng và hạnh phúc với những danh hiệu và sự nổi tiếng, nhưng phía sau là hàng trăm chuyện "dở khóc dở cười"…

Rắc rối của những hoa khôi tuổi teen!

 

Cố gắng hết mình trong những cuộc thi Hoa khôi để giành kết quả tốt nhất (Ảnh minh họa)

Gần như là một xu hướng tổ chức sự kiện dành riêng cho teen, các cuộc thi tìm kiếm sắc đẹp “nhản nhản” khắp nơi, từ cấp trường, cấp khu vực cho tới hình thức các đơn vị báo chí “đỡ đầu” hoặc công ty  đứng ra tài trợ.

 Các bạn nữ sinh háo hức đăng kí tham gia và bắt đầu “mơ” đến nhiều viễn cảnh sau ngày đăng quang.

Nhưng…

Những kẻ phiền toái xuất hiện

Tú Ân (trường HT) đã may mắn giành danh hiệu hoa khôi trong một
cuộc thi sắc đẹp  do báo online  tổ chức. Trong bài phỏng vấn được đăng trên báo, cô nàng  đã bất cẩn lộ nickname  vì nhiều người đã xin làm quen với “người đẹp”.

Nghĩ rằng chỉ là giao lưu kết bạn nên Ân không ngần ngại add cho đầy friendlist và còn vui vẻ chat  để chứng tỏ mình là một hoa khôi hòa đồng, thân thiện. Nhưng có lẽ chính sự họat bát duyên dáng của cô bạn đã khiến nhiều anh chàng  thương thầm, trộm nhớ rồi bắt đầu tỏ tình, trong đó có cả những người tuổi U30-40.

Hoảng hồn nhất là một lần
online  cô bạn bị một gã vào ăn nói khiếm nhã, đề nghị nếu vào khách sạn  với gã sẽ được “thưởng” 100USD. Bị xúc phạm và hỏang sợ với những gì đang diễn ra, cô nàng  nữ sinh  9x mang danh hiệu hoa khôi phải đổi luôn nickname  để không bị kẻ lạ mặt làm phiền dai dẳng.


Bị những kẻ bệnh họan, biến thái gạ gẫm “tình” đó chính là nổi khổ tâm lớn nhất của những hoa khôi tuổi teen  nhà mình. Cô bạn L (trường MD) chia sẻ: "Nhỏ bạn hoa khôi ngồi cách mình 2 dãy bàn từng tức giận quẳng cái sim  điện thoại vào sọt rác khi một tên nào đó nhắn tin  liên tục với những lời lẽ khiếm nhã vào máy nhỏ! Lần đó nhỏ giận tím mặt, sau đó ngồi khóc ấm ức!".

Sự ganh ghét và soi xét bủa vây xung quanh

Trở thành hoa khôi, những cô bạn 9x nhà mình còn chịu một áp lực đó là bị "soi" mọi lúc mọi nơi: từ trong lớp đến xuống căn tin, cho tới những nơi công cộng khác. Như trường hợp của
cô nàng  Ngọc Linh (trường DH) chẳng hạn, được mọi người biết đến với danh hiệu hoa khôi rồi vài lần lên ti vi, cô bạn bỗng trở thành tâm điểm để mọi cặp mắt "soi" vào và bình phẩm. Như một lần xuống căn tin ăn sáng cùng bạn bè, Linh đã "sốc" khi nghe một nhỏ ngồi cạnh châm chích: "Ối! Giày mua ở chợ Bà Chiểu hay sao ấy mà nhìn dỏm quá!".

Dẫu không nói thẳng mặt nhưng
cô nàng  dư biết đứa bạn cố tình la lớn để mọi người cùng nghe. Ngọc Linh phải mua vội ổ bánh mì rồi lên lớp vì sau câu nói ấy là những tràng cười vô ý thức kèm theo những câu nói bóng gió để đả kích cô bạn tội nghiệp.

Mặc dù sự thật thế nào đi nữa thì tất cả được nói ra chỉ để “đánh tiếng” cho Ngọc Linh biết là cô bạn đang ở trong “tầm ngắm” của những sự soi mói và ghen ghét, lúc nào cũng muốn hạ thấp “giá” của cái danh hiệu hoa khôi. 

Sự ghen tị của những người xung quanh đủ tạo sức ép mỗi khi hoa khôi nào xuất hiện.

Đồng hành với những cặp mắt “super soi”, các hoa khôi tuổi teen  nhà mình còn khổ sở vì bị nói xấu, bịa đặt scandal. Như cô bạn Mimi (trường DL) chẳng hạn, may mắn được một vai nho nhỏ trong một bộ phim  rồi chiến thắng và trở thành hoa khôi trong một cuộc thi, Mimi được nhiều bạn bè  mến mộ và thần tượng nhưng bên cạnh đó vẫn có những cái miệng sẵn hơi chế giễu mỉa mai nói xấu sau lưng. 

Nhưng nhiều lúc, hoa khôi cũng "khốn khổ" vì đủ chuyện thị phi... (ảnh minh họa)  


Một lần được ba mua cho chiếc Nouvo để tiện chạy đi chụp ảnh cho báo hoặc quay clip, thế là bọn bạn tung tin là Mimi cặp với "đại gia" và được người ta sắm cho chiếc xe, việc đến tai cô bạn khiến Mimi giận lắm nhưng đành im lặng vì có nói gì lúc này cũng chẳng có kết quả. Mimi chia sẻ:

"Đối mặt với những lời nói xấu thường thì mình chỉ im lặng, càng cố gắng  giải thích thì lại càng bị nói là "có tật giật mình". Có lần đứa bạn ghét mình đã tung tin trên blog  rằng mình đi "ngủ" với đạo diễn  để được đóng phim  nhưng mình cũng chỉ im lặng mà thôi!". 

Trở thành hoa khôi và được nhiều chàng “trồng cây si” xung quanh có thể đang là mơ ước của nhiều
nữ sinh  hiện nay nhưng cũng chính vì cái danh hiệu khá hào nhóang ấy mà teen  nhà mình lại gặp phải những tình huống trớ trêu, để rồi chỉ biết “kiện củ khoai” khi bị oan ức, giải pháp của nhiều hoa khôi 9x đó là im lặng, sự thật vẫn là sự thật và bản thân  các bạn phải học cách sống hòa nhập giữa thế giới bạn bè “thượng vàng hạ cám”.

Bình thường, Hoa khôi còn bị gán cho cái mác là "bình hoa di động", "đầu chỉ để mọc tóc" để giễu việc học hành chẳng đi đến đâu, mà chỉ trọng hình thức và chải chuốt suốt ngày. Nhưng nếu chịu khó để ý đến việc học của những hoa khôi thật sự thì bạn sẽ nể họ lắm đấy. Có nhiều hoa khôi vừa học vừa làm nhưng vẫn giữ được danh hiệu
học sinh  giỏi.

Thậm chí
cô nàng  hoa khôi tên D (trường CN) vừa học giỏi lại vừa vẽ đẹp khiến ai cũng “tâm phục khẩu phục”. Bạn ấy biết trang bị cho mình cả sắc đẹp từ bên trong. Hãy biết nhìn nhận và đánh giá  đúng cái đẹp của một con người, đừng bao giờ a dua theo những thành kiến hay nhìn họ mà vội khinh thường. 

Kết

Hoa khôi thường đại diện cho cái đẹp, bởi thế những hoa khôi
tuổi teen  lại càng luôn phải nổ lực hết mình để khẳng định sự hoàn hảo từ trong ra ngoài với mọi người xung quanh lúc nào cũng kì vọng dõi theo. Để động viên họ trên chặng đường khá khó khăn ấy, chúng ta sẽ dành sự cảm thông chia sẻ và có cái nhìn thiện cảm hơn với những hoa khôi tuổi teen  các bạn nhé!

Đang thời điểm mùa thi “nước sôi lửa bỏng”, nhất là đối với những nhân cuối cấp thì lại càng… “lửa bỏng nước sôi”. Thế mà dạo này đến lớp, con trai cứ nghĩ ra những trò “quái chiêu” làm con gái tức “xì khói”. Nhưng mà đừng vội làm căng, con gái hãy cho con trai giãi bày xem nào!
Là con trai muốn "ghi điểm" ấy mà!

1. Khi con trai “chôm chỉa”

Con trai ngoài những lúc “đánh quả lẻ” ra thì tất nhiên là rất khoái “chơi hội đồng”. Cái trò làm tụị hắn khoái chí nhất là lừa lừa… giấu biến đồ của con gái  đi (mũ, dép, hoặc là giày thể dục đều có thể trở thành nạn nhân, hic ). Thế là mặc cho con gái  lếch thếch đi tìm đồ đỏ cả mắt, huy động tất cả chiến hữu mà đồ đạc vẫn “cuốn theo chiều gió” thì con trai  thản nhiên… "bánh bơ". Cuối giờ, con gái  nhân được một “tối hậu thư”, ra lấy đồ ở… gốc cây sau trường, tức con trai  “nổ đom đóm” mắt!

Nhưng mà
con trai  “thú nhận” là: Thỉnh thoảng thấy con gái  hay để đồ linh tinh, con trai  muốn đùa một chút thôi mà. Nhìn con gái  hớt hải lo mất đồ, sau đó lại thở cái phào, cười rạng rỡ vì biết con trai  giấu đi, con trai  thấy… "đáng yêu" cực, thề đấy, hì hì! 

2. Khi
con trai  “chơi ác”
 

Biết
con gái  là chúa sợ những loài côn trùng mềm mềm ướt ướt (hoặc những thứ giả côn trùng cũng… thế cả), con trai  bèn len lén ra hàng bán đồ chơi tha về đủ thứ hãi hùng bằng… cao su. Thế là lớp học được dịp vang lên những tiếng thét kinh hoàng, có khi còn… ngất xỉu nữa. Con gái  thề từ nay không thèm nhìn mặt con trai  nữa cho “bõ ghét”.

Nghe
con trai  “thú tội” nè: Qua mấy giờ sinh học, con trai  thấy con gái… nhát quá nên chỉ muốn các nàng “làm quen hơn” với những sinh vật rất chi là “vô tội” kia thôi mà. Con gái  dũng cảm hơn, buổi tối có đi học thêm về muộn là con trai  cũng đỡ lo phần nào đấy. Mặc dù không biết  là tác dụng phụ của nó lại “kinh hoàng” đến thế, nhưng mà sau khi “nhận tội” thì con trai  vẫn sung sướng nhận ra rằng: Bởi vậy nên con gái  vẫn cần có con trai  che chở, hehe.

3 Khi hai đứa bị “cáp đôi”

Gần đến ngày thi cử, rập rình lưu bút chia tay, xu hướng “kết đôi đầy cảm hứng” càng được dịp “nảy nở”. Chỉ cần
con gái  nhờ vả thường xuyên một tẹo, viết lưu bút tình cảm một chút là y như rằng đâu đâu cũng…“đồn ầm” lên ngay. Hậu quả là con gái  bực mình và khó chịu khủng khiếp, còn con trai  thì cứ… tưởng bở, hừm hừm.

Nhưng mà thật ra là: Khi
con trai  yêu quý một ai đó, tất nhiên con trai  cũng hi vọng người ta… yêu quý lại mình. Bởi vậy nên con trai  luôn hi vọng những lời “gán ghép” kia sẽ trở thành… sự thật, để con trai  khỏi phải… tưởng bở nữa.

Con trai chỉ muốn nhắn nhủ là, dù có làm gì đi nữa thì mục đích của tụi hắn cũng đều nhằm “ghi thêm điểm” mà thôi. Có yêu quý
con gái  lớp mình, con trai  mới thích gây ấn tượng như thế chứ, hihi. Mong là con gái  “rộng lượng” hơn một chút, để những ngày cuối năm học này trôi đi trong niềm vui và kỉ niệm nhé!

2009-Jun-22 06:35 - Dằn vặt về quá khứ
 
Qúa khứ vẫn luôn ám ảnh tôi

Dằn vặt về quá khứ

Năm nay, tôi 24 tuổi sinh viên  năm thứ 5 trường đại học. Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê yên bình, với một gia đình  hạnh phúc  và tràn đầy tình yêu  thương. Gia đình  tôi cũng khá giả. Mọi người trong gia đình  yêu thương và rất tin tưởng tôi bởi với gia đình  tôi là người con ngoan, hiền lành, tốt bụng và luôn có suy nghĩ chín chắn.

Tôi lớn lên trong sự đùm bọc của ông bà, ba mẹ và mọi người trong gia đình, cho tới khi tôi 19 tuổi. Một
cô bé  mới lớn bước chân lên thành phố  học, lần đầu tiên xa sự đùm bọc và yêu thương của bố mẹ. Cuối năm thứ nhất của đại học, tôi đã tình cờ gặp anh (người yêu của tôi trước kia, anh hơn tôi 8 tuổi) trong một buổi hội thảo.

Sau 3 lần gặp và nói chuyện về công việc, tôi và anh đã yêu nhau, yêu khi mà tôi chưa kịp hiểu
tình yêu  là gì? Tôi đã trao cho anh nụ hôn đầu đời, khi anh còn chưa ngỏ lời yêu. Tôi yêu vì anh chăm sóc tôi như một người cha với người con, người anh  với người em gái  bé nhỏ, người thầy dạy bài giảng kinh tế, cuộc sống...

Lúc đó, sao tôi cảm thấy mình
hạnh phúc  thế. Mặc dù, sau một thời gian  tôi đã phát hiện anh là người thất nghiệp, quê cha mẹ thì nghèo nhưng anh vẫn cố bon chen để kiếm sống, ngoài yêu anh, lúc đó tôi còn thực sự thương anh, tôi không thể bỏ anh lúc này. Tôi và anh cứ như vậy được 1 tháng thật ngọt ngào và hạnh phúc. Nhưng rồi một hôm tôi đến chỗ trọ anh chơi, bằng những lời ngon ngọt anh đã đưa tôi vào “tròng”. Anh đã làm “chuyện đó” với tôi. Tôi nhất định không chịu nhưng không thể cưỡng lại được anh. Tôi thấy đau khổ vô cùng, nhưng sau đó anh đã xin lỗi tôi vì quá yêu tôi.

Tình yêu của tôi từ đó cứ kéo dài trong sự mệt mỏi, bởi hàng ngày tôi phải dằn vặt. Tôi luôn tự ám ảnh mình là người
con gái  hư, phải chăng tôi đang lừa dối trong sự tin yêu mà mọi người giành cho mình. Và thật đau khổ cho tôi khi tôi phát hiện rằng tôi không yêu anh, tôi đã đòi chia tay nhưng vì hoàn cảnh  của anh lúc đó (thất nghiệp, không có người thân bên cạnh an ủi) tôi thật không nhẫn tâm bỏ anh lúc này. Rồi tôi cố sống trong đau khổ vì anh.

Nhưng sau lần làm chuyện đó với anh, anh luôn đòi hỏi tôi quá đáng khi gặp nhau. Điều làm tôi đau quặn lòng đó là những gì anh đối xử với tôi chỉ là đạt được mục đích của anh là lợi dụng tôi. Thế là tôi cố chịu đựng anh, cho đến lúc anh không thể bám trụ được ở đất
Hà Nội  này nữa, anh bán chiếc xe “rách” của anh đi để ăn tiêu rồi cũng hết, anh phải bỏ về quê. Lúc anh về tôi, có đưa cho anh tiền tàu xe, ăn uống và đi lại. Tôi chia tay anh mà thấy lòng nhẹ nhõm vô cùng, tôi không ngờ rằng nỗi đau đó lại hằn sâu trong tim tôi đến thế để hàng ngày tôi tự trách , tự dằn vặt mình, tôi không thể tha thứ những việc mình đã làm.

Giờ đây, khi ngồi viết những dòng tâm sự với các bạn 2 dòng lệ của tôi tuôn rơi. Buồn nhưng tôi chưa bao giờ trách ai, chỉ trách mình đã quá nhẹ dạ cả tin, mình không tốt. Trời hôm nay, đẹp thật đấy, mọi người trong
gia đình  vẫn thương tôi như ngày nào. Càng như vậy tôi càng cảm thấy có lỗi với sự tin yêu của mọi người hơn. Tôi luôn tự nhủ mình phải đứng lên và quyết tâm làm lại từ đầu, “sai lầm có thể sửa chữa, vấp ngã có thể đứng dậy và đi tiếp”.

Tôi đang tiếp tục bước đi, và kết quả học tập của tôi tốt hơn trước nhiều, tôi dần lấy lại sự tự tin. Nhưng tôi không ngờ vết “sẹo” đó quá lớn, chưa thể lành được. Từ khi chia tay với anh ta, tôi có nhiều cơ hội để yêu nhưng tôi không còn cảm giác gì nữa. Rồi đến một hôm tôi gặp NTH, người bạn học cùng cấp III với tôi, người ấy đã mến tôi từ hồi cấp III.
Chúng tôi  học cùng trường đại học  suốt 3 năm, nhưng đến năm thứ tư  mới gặp nhau, nhưng không hiểu sao từ hôm gặp nhau gần đây, tôi rất hay gặp bạn ấy, 1 tuần phải 3-5 lần gặp nhau, chúng tôi  cùng giúp đỡ nhau học hành. Chúng tôi  cùng sở thích là thích lên thư viện học, và khoảng thời gian  gần nhau đó làm chúng tôi  hiểu nhau hơn.

Ôi! Tôi phát hiện ra mình đã yêu NTH, tôi nhớ bạn ấy trước khi đi ngủ, mỗi sáng thức dậy, tôi cảm thấy hồi hộp và chờ đợi tin nhắn của bạn ấy, tôi luôn muốn nói chuyện và ở bên bạn ấy thật nhiều, tôi…luôn nhớ bạn ấy khi rảnh rỗi và mong được nói chuyện, nhìn thấy mặt bạn ấy từng ngày. Cái cảm giác này tôi chưa từng có với người
con trai  nào khác. Nhưng trước mặt bạn ấy tôi vẫn phải thờ ơ lạnh nhạt khi bạn ấy quan tâm  đến tôi.

Tôi cảm thấy người mình như có một luồng điện quanh người mỗi khi bạn ấy cầm tay tôi, nhưng tôi vẫn tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Tôi cảm thấy mình có lỗi khi yêu bạn ấy. Tôi sợ rằng, NTH sẽ biết chuyện quá khứ của tôi. Tôi sợ trong NTH tôi không còn là người
con gái  ngoan hiền, như xưa nữa rồi bạn ấy sẽ không tôn trọng tôi.

Tôi xin các bạn cho tôi lời khuyên để vượt qua được mặc cảm tội lỗi, nếu tôi nhận lời yêu NTH có nên cho bạn ấy biết sự thật về mối tình đầu của tôi không? Tôi cảm ơn các bạn nhiều.

 

Hằng ngày Ngọc - bí thư lớp 10A4, trường THPT Đào Duy Từ, Thành Phố Đồng Hới (Quảng Bình) âm thầm một mình đạp xe ra biển “nhặt rác không công”. Thói quen này bắt đầu từ một lần Ngọc được bố chở đi ra biển tắm.
Công việc quen thuộc của Ngọc - nhặt rác trên bãi biển. (Ảnh: Lê Văn Lệ)

Chuyện về cô bạn “nhặt rác không công”

Lần ấy, khi ra biển cùng bố, Ngọc tận mắt chứng kiến cảnh biển Nhật Lệ ngập tràn rác thải, thế là từ đó Ngọc đã nung nấu một ý định: Phải làm được một điều gì đó để trả lại vẻ đẹp  trong lành vốn có của biển. Và Ngọc đã tình nguyện làm công việc  nhặt rác trên biển mỗi khi rảnh rỗi. Công việc  ấy tưởng chừng như đơn giản, nhưng trong mắt mọi người dân  ở đây thì việc một cô bé  mới học lớp 10 mà đã có ý thức bảo vệ môi trường  biển như thế quả là một điều rất đáng khen ngợi.

Sinh ra và lớn lên trong một
gia đình  trí thức. Mẹ Ngọc là cô Hoàng Ngọc Như Hải, giáo viên  cấp 3 ở Trung tâm  giáo dục thường xuyên  Đồng Hới. Bố của Ngọc anh Đinh Giang Thủy là công an  tỉnh Quảng Bình và là một cộng tác viên có uy tín của các tờ báo và tạp chí  lớn trong nước. Ngọc từng đạt giải nhì kỳ thì học sinh  giỏi văn cấp thành phố  năm lớp 9. Nhiều năm liền từ cấp 1 đến cấp 3 Ngọc đều là một học sinh  giỏi. Trong mọi công tác  Đoàn- đội, Ngọc là một người rất gương mẫu.

Không chỉ có vậy, cô bí thư lớp 10 A4 còn là một
thành viên  năng nổ, nhiệt tình trong "tổ phóng viên  nhỏ" của thành phố  Đồng Hới. Đặc biệt, Ngọc là một học sinh  thích làm việc  từ thiện, giúp đỡ những gia đình hoàn cảnh  khó khăn trong xã hội.

Bây giờ, cứ mỗi buổi sáng khi nhiều người còn chìm trong giấc ngủ thì Ngọc đã thức dậy chuẩn bị túi đựng rác, quần áo bảo hộ, găng tay để hành trình ra biển… nhặt rác. Ngọc tâm sự: “Buổi sáng biển rất đẹp và trong lành, thời điểm đó ra biển nhặt rác vừa tránh được cái nắng oi bức của mùa hè, vừa làm cho mình
khỏe mạnh  thoải mái về tinh thần. Nói thực, buổi sáng ít người ra biển nên em đỡ ngại hơn với công việc  của mình đang làm anh ạ!”.

Rác bẩn ở biển đủ loại từ cành cây khô, giấy vụn, túi ni lông hay những vỏ cam, vỏ chuối... khách vứt bữa bãi trên bãi biển được Ngọc thu gom lại thành từng bao lớn rồi đem bỏ vào thùng rác
công cộng  gần đấy. Không chỉ nhặt rác, Ngọc còn tuyên truyền nhiều người tham gia nhặt rác bảo vệ biển, nhắc nhở ngươì dân kinh doanh  gần bãi biển Nhật Lệ phải có ý thức bảo vệ biển không nên vứt rác, nước thải bừa bãi ra biển. “Em nhặt rác không chỉ để cho biển quê mình ngày một trong lành hơn, sạch sẽ hơn mà còn tạo ấn tượng đẹp đẽ trong lòng khách du lịch  mỗi khi đặt chân đến đây tham quan nghỉ ngơi”, Ngọc nói thêm.

Công việc của Ngọc được bố mẹ
động viên ủng hộ  nhiệt tình. Mẹ Ngọc khi chia sẻ  với chúng tôi, chị nói: “Tôi thường nhắc nhở con một điều rằng, việc gì có ích cho xã hội  thì con cứ cố gắng  làm”. Tuy nhiên, Ngọc lại giấu kín việc này với bạn bè  và thầy cô, chính vì vậy thầy Cách, giáo viên  chủ nhiệm của Ngọc rất ngỡ ngàng: “Tôi chưa hề biết thông tin  này, vì Ngọc lại giấu kín công việc  này để không ai biết về mình. Quả thực như thế này thì tôi sẽ đề nghị hiệu trưởng  khen thưởng cho em và nhắc nhở các bạn trong trường phải cố gắng  học tập tấm gương của Ngọc”.

Ước mơ của Ngọc là muốn tập hợp các bạn lại thành nhóm mang tên “nhóm nhặt rác bảo vệ
môi trường  biển”. Ngọc cũng muốn sau này mình sẽ trở thành một nhà báo  giỏi để được đi thật nhiều nơi, tuyên truyền cho nhiều người phải cố gắng  làm việc  có ý nghĩa cho xã hội. Mong rằng, cô học sinh  vừa tròn 15 tuổi, cao 1m65 với khuôn mặt xinh đẹp  và một phong cách  nói chuyện dí dỏm này sẽ sớm thực hiện được ước mơ của mình.

 

Tôi vừa thi rớt tốt nghiệp hệ trung cấp ngành tài chính kế toán, và đang chờ ngày thi lại...
 
Bà già trầm cảm tuổi 20.

Bà già trầm cảm tuổi 20

Thực ra tôi cũng không thích ngành kế toán  chút nào, chỉ vì khi tôi tốt nghiệp trung họ phổ thông thì tôi không biết  phải học gì tiếp theo, tôi không thích phải dự thi vì tôi sợ rớt, thế là tôi chọn ngành kế toán  vì trường này chỉ "xét tuyển" mà không phải thi đầu vào.

Sau đó, tôi có kết quả trúng tuyển, từ khi học ngành này tôi cảm thấy như cả
thế giới  này không có chỗ đứng nào tôi, ngành này không thích hợp với tôi, tôi đã nhiều lần muốn nghỉ học nhưng khi nghĩ về công sức ba mẹ tôi đã dành dụm cho tôi ăn học thì tôi lại tiếp tục cố gắng  học trong sự chán nản. Chính vì lẽ đó mà trong suốt 2 năm học, học lực của tôi chỉ là trung bình.

Cuối cùng rồi ngày trọng đại cũng tới, ngày tôi đi thi tốt nghiệp, trước khi thị là tôi đã chuẩn bị tinh thần sẽ thi lại môn
kinh tế  chính trị. Và rồi ngày có kết quả thi, đúng như dự đoán, tôi thi lại môn kinh tế  chính trị, tôi hết sức ngỡ ngàng mặc dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần.

Nhưng tôi cũng không buồn nhiều về điều đó, điều làm tôi lúc nào cũng thấy như mình sống trên đời ngày quá thừa và
vô dụng  đó chính là mỗi khi đụng đến chuyện tiền bạc  thì tôi lại lộ vẻ yếu kém trong tính toán! Vậy là bạn bè  tôi, ba mẹ tôi, và những người xung quanh lại nói "mày là kế toán  mà tính toán như vậy hả?" hay" kế toán  gì mà ngu như quỷ" hay " trời! kế toán  mà ...". Toàn những câu hỏi  chỉ trích tôi, càng làm tôi chán nản trong cái nghề này.

Tôi không tự tin để sau này tốt nghiệp ra trường tôi sẽ làm tốt
công việc  mà mình đảm nhận. Tôi sợ công ty  mà tôi làm sẽ bị phá sản vì tôi, tôi không muốn hại họ.

Từ đó, tôi càng trở nên trầm cảm, ít tiếp xúc với mọi người, tôi thu mình lại trong vỏ ốc
kế toán  sang trọng mặc dù trong cái vỏ ốc đó là một con ốc có bộ óc trống rỗng, ngu đần.

Tôi chỉ muốn học và làm những gì tôi thích, nhưng hình như tôi không có can đảm vượt lên chính mình. Tuổi 20 của tôi nhạt nhẽo như vậy đó!!!

 

2009-Jun-22 06:32 - Cảm ơn thầy
Cái tin được thầy dạy giỏi nhất nhì trường đứng lớp nhanh chóng loan đi, chút lo sợ xen lẫn mừng vui hiện trên nét mặt của lũ học trò lớp A9. Chúng tôi lo sợ cũng phải thôi vì mọi người thường hay nói thầy mà cao siêu quá thì học trò cũng không có khả năng lĩnh hội.
 
Cảm ơn thầy.

Cảm ơn thầy

Phần vui vì đi đâu chúng tôi  cũng được lũ bạn hỏi thăm kèm theo thái độ  đầy ganh tỵ. Vì tụi nó ước ao được một lần hên như chúng tôi, vậy mà đâu có được!

Với tâm trạng như thế,
chúng tôi  bước vào tiết học đầu tiên của thầy. Do thầy mới đối với trò và trò cũng mới đối với thầy nên tiết học đầu hơi im ắng. Nhưng chưa đầy một tuần sau đó dường như thầy trò đã quen nhau, thân hơn. Chúng tôi  không còn cảm giác lo sợ như trước, tinh thần lúc nào cũng sảng khoái để tiếp thu bài giảng một cách tốt nhất. Thầy không những hướng dẫn  một cách dễ tiếp thu nhất về môn toán, mà còn dạy chúng tôi  cả về những bài học cuộc sống.

Xen lẫn trong tiết dạy của thầy có khi là những trận cười rung rinh bàn ghế. Thầy rất có khiếu khôi hài, những lúc cần thầy hay trổ tài khiến
chúng tôi  phải bật cười. Chính vì vậy chúng tôi  tiếp thu bài có hiệu quả hơn do môn toán của thầy không khô khan chút nào.

Có những lúc đùa, thầy hay trêu
chúng tôi  rằng: "Thầy dạy lớp con chưa đầy một năm mà đã già đi mất hai tuổi". Dù miệng đứa nào cũng ngoác tới mang tai nhưng lòng lại xốn xang đến lạ. Và có lẽ những ai đã từng là thành viên  của lớp A9 chắc chắn sẽ không quên biệt danh rất đỗi yêu thương mà thầy đã đặt cho lớp chúng tôi. Thầy bảo: "Lớp người ta là lớp mũi nhọn, còn lớp này là lớp mỏ nhọn của thầy".

Bây giờ, khi quãng đời được làm
học sinh  đã khép lại, chúng tôi  đang chuẩn bị hành trang, trong đó không thể thiếu những bài học mà chỉ trong một năm ngắn ngủi thầy đã truyền đạt cho chúng tôi, để bước vào một cuộc thi lớn hơn, đầy cam go hơn với quyết tâm sẽ cố gắng  hết mình để đạt được những kết quả tốt nhất. Khi đó, chúng tôi  sẽ lại tìm thầy...

Thay mặt cả lớp, con xin được gửi đến thầy lời tri ân: cảm ơn thầy, thầy ơi!

 

[ Last Page ] [ Page 1 of 2 ] [ Next Page ]