Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
2009-May-23 03:22 - Tình yêu mọc trên cây


Từ nhỏ tôi đã mơ ước có một khu vườn trồng thật nhiều hoa. Tôi có thể ngồi hàng giờ để tưởng tượng về nó, về những loài hoa sẽ trồng, những chiếc chậu bằng đất nung màu đỏ, hay những lối đi nhỏ rải đầy cuội trắng...

Nhưng để có một vườn hoa như thế cần không ít công sức, và cần rất nhiều tiền.

  

Gia đình tôi có Matthew, Marvin, hai nhóc sinh đôi Alisa và Alan, và Helen. Với 5 đứa con, tôi quá bận rộn và vất vả, làm sao đủ sức nghĩ tới một khu vườn trồng hoa chỉ để ngắm.

 

Khi bọn trẻ còn nhỏ, đôi khi chúng muốn một thứ gì đó đắt tiền mà tôi thì không thể cho, và tôi thường nói: “Con có nhìn thấy một cái cây tiền nào ngoài kia không? Con biết là tiền không mọc trên cây mà!”.

 

Cuối cùng, khi cả 5 đứa nhỏ đều đã tốt nghiệp trung học, rồi đại học, rồi có sự nghiệp riêng thì tôi bắt đầu nghĩ đến khu vườn mình từng ao ước.

 

Một buổi sáng mùa xuân, vào Ngày của mẹ, tôi đang ở trong bếp, đột nhiên nghe tiếng ầm ĩ ngoài cửa. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy một cái cây. Hẳn là nó mới được trồng. Không biết là cây gì mà có những chiếc lá khá to cứ đung đưa trên cành. Tôi vội vàng đeo kính. Không thể tin vào mắt mình! - Đó là một cái cây tiền, trong sân nhà tôi.

 

Tôi chạy bổ ra ngoài. Có rất nhiều tờ 1 đôla được dính vào cái cây. Một tờ giấy đính kèm: “Chúng con yêu mẹ thật nhiều. Matthew, Marvin, Alisa, Alan và Helen”.

 

Cả nhà đã lấy những tờ đô la đó để mua dụng cụ làm vườn, lưới mắt cáo về làm hàng rào, hạt giống và cả những quyển sách dạy làm làm vườn nữa.

 

Đó là chuyện 3 năm về trước. Giờ thì khu vườn nhỏ của tôi đã rất xinh xắn và giống như trong trí tưởng tượng của tôi. Khi tôi ra vườn tưới nước hay bắt sâu cho những cây hoa, tôi dường như không nhớ những đứa con nhiều như trước nữa, vì tôi cảm thấy chúng luôn ở bên mình.  

 

Tôi đã sống ở Michigan, nơi mùa đông dài và giá lạnh, còn mùa hè trôi qua trong chớp mắt. Nhưng mỗi năm, khi mùa đông đến, tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ và nghĩ đến những bông hoa sẽ nở rộ trong vườn vào mùa hè năm tới.

 

Tôi nghĩ đến những gì bọn trẻ đã làm, và lần nào cũng thế, giọt nước mắt hạnh phúc lại lăn trên má. Tôi không chắc là tiền có thể mọc trên cây không nhưng rõ ràng tình yêu thì có thể. 

 

2009-May-23 03:21 - Bài học của cô giáo



Cô giáo tiểu học Thompson, trong ngày đầu tiên của năm học mới, trước các học sinh lớp năm yêu quý của mình, đã nói dối. Cô nhìn đám học trò thân thương và nói rằng cô yêu tất cả, ai cũng như ai. Nhưng điều đó không đúng.

Bởi ở hàng ghế ngay trước mặt cô, có cậu bé đang ngồi thụp trong chỗ của mình. Cậu ấy là Teddy Stoddard.

 

Cô Thompson để mắt đến Teddy từ năm học trước, và biết rằng cậu bé không hoà đồng, quần áo thì lôi thôi, nhếch nhác, luôn làm người khác khó chịu. Cũng vì lẽ đó, mỗi khi chấm bài của Teddy, cô rất thích dùng bút đỏ nét to, gạch vào đó dấu “X” thật đậm và cho điểm F to tướng lên đầu bài.

 

Theo quy định nhà trường, các giáo viên khi nhận lớp mới đều phải xem lại học bạ của học sinh từ những năm trước. Cô Thompson “ém” học bạ của Teddy xuống cuối cùng. Nhưng rồi cô đã rất ngạc nhiên khi đọc đến nó.

 

Cô giáo lớp vỡ lòng của cậu bé nhận xét trong học bạ: “Teddy rất sáng dạ, hay cười. Em gọn gàng, ngăn nắp trong học tập và lao động, có đạo đức tốt, rất hòa đồng với bạn”.

 

Cô giáo lớp hai viết: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được các bạn yêu quý, nhưng hoàn cảnh em rất khó khăn vì mẹ mắc bệnh nặng có thể không qua khỏi”.

 

Cô giáo lớp ba: “Cái chết của mẹ là nỗi đau lớn của Teddy. Em đã cố gắng học tốt nhưng không được bố quan tâm. Mọi việc nếu tiếp diễn theo chiều hướng này có thể ảnh hưởng đến cuộc đời em”.

 

Cô giáo lớp bốn: “Teddy không chan hòa với mọi người, không quan tâm đến việc học, còn ngủ gật trong lớp và không có nhiều bạn”.

 

Đến giờ, cô Thompson đã hiểu ra vấn đề và tự trách bản thân. Cô buồn hơn khi Giáng sinh đến, các học sinh mang tặng cô những món quà gói cẩn thận trong giấy sáng màu, quấn ruy băng rất đẹp, riêng Teddy gói quà rất vụng về trong miếng giấy màu nâu, thô và dày mà cậu bé lấy được từ một bao hàng ở cửa hàng tạp hóa.

 

Cô Thompson xót xa mở món quà đó giữa những món quà khác. Một số học sinh ồ lên cười khi thấy chiếc vòng đeo tay bằng kim cương giả đã khuyết mất vài hạt và lọ nước hoa chỉ còn một phần tư trong gói quà của Teddy. Nhưng tiếng cười của bọn trẻ vụt tắt khi cô Thompson trầm trồ khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào, và chấm nhẹ chút nước hoa lên cổ tay của mình.  

 

Ngày hôm đó, Teddy Stoddard cố nán lại sau giờ học, chỉ để nói: “Cô Thompson, hôm nay mùi thơm của cô rất giống mùi thơm của mẹ em hồi trước”.

 

Sau khi cậu bé ra về, cô đã khóc ít nhất khoảng một tiếng đồng hồ. Kể từ ngày hôm đó, cô Thompson không còn đơn thuần dạy đọc, dạy viết, dạy làm toán. Thay vào đó, cô dạy dỗ bọn trẻ.

 

Cô dành sự chú ý đặc biệt đến Teddy. Khi cô làm việc với cậu bé, trí óc em dường như sống lại. Cô càng động viên, khích lệ bao nhiêu, cậu bé càng tiếp thu và phản ứng nhanh bấy nhiêu.

 

Đến cuối năm học, Teddy đã trở thành một trong những học sinh thông minh nhất lớp. Và bất chấp lời nói dối của mình rằng cô yêu tất cả các học sinh đều như nhau, Teddy trở thành một trong những “học trò cưng” của cô.

 

Một năm sau, cô nhận được một bức thư ở dưới cửa nhà, thư củaTeddy. Trong thư em nói rằng cô là cô giáo tuyệt vời nhất em từng được học.

 

Sáu năm trôi qua, cô lại nhận được một bức thư khác từ Teddy. Cậu đã tốt nghiệp trung học, đứng thứ ba trong lớp, và cô vẫn là cô giáo tuyệt vời nhất của cậu trong suốt cuộc đời.

 

Bốn năm sau, cô nhận được một lá thư nữa, nói rằng mặc dù gặp nhiều khó khăn nhưng cậu vẫn tiếp tục học, phấn đấu hết mình và sẽ sớm tốt nghiệp đại học với số điểm cao nhất. Cậu đảm bảo với cô Thompson rằng cô vẫn là cô giáo tuyệt vời và đáng quý nhất cậu từng có trong cả đời mình.

 

Bốn năm nữa lại trôi qua, một lá thư khác được gửi đến. Lần này Teddy báo tin cho cô giáo biết sau khi lấy bằng cử nhân, anh đã quyết định học cao lên chút nữa. Lá thư cũng cho biết cô vẫn là cô giáo tuyệt vời và đáng kính nhất.

 

Câu chuyện chưa dừng ở đó. Mùa xuân ấy lại mang đến một lá thư. Teddy thông báo anh đã gặp một cô gái và chuẩn bị kết hôn. Cha Teddy đã qua đời cách đó hai năm và anh băn khoăn liệu cô Thompson có thể nhận lời đến dự đám cưới, ở vị trí mẹ chú rể được không.

 

Tất nhiên cô Thompson đồng ý. Cô đeo chiếc vòng tay khuyết hạt và dùng nước hoa mà Teddy nhớ là mẹ cậu đã dùng trong Giáng sinh cuối cùng họ được ở bên nhau.

 

Họ ôm chầm lấy nhau, Tiến sĩ Stoddard thì thầm bên tai cô giáo: “Cảm ơn cô đã tin tưởng vào em. Cảm ơn cô rất nhiều vì đã thêm nghị lực cho em và chỉ cho em thấy em có thể thay đổi”.

 

Cô Thompson, với đôi mắt tràn lệ, đáp lời: “Teddy, em nói sai rồi. Chính em là người đã dạy cô rằng cô có thể làm được những việc có ý nghĩa. Cô đã không biết dạy dỗ học sinh như thế nào cho đến khi gặp được em đấy”.

 

2009-May-23 03:20 - Cát và đá

 

Janet và Pierre, đôi vợ chồng trẻ mới kết hôn. Đó là sự kết hợp của lửa và nước, nhưng đặc biệt ở chỗ, Pierre là nước còn Janet là lửa.

Sẽ không ai còn dám bảo phụ nữ phải dịu dàng, biết nhún nhường hơn khi gặp hai người họ nói chuyện với nhau vì Janet luôn là người “xỏ mũi” Pierre và có phần bắt nạt chồng.

 

Ngược lại, Pierre rất trầm tính. Đôi khi anh chỉ im lặng lắng nghe những lý lẽ của Janet, thậm chí là những lời “buộc tội” của nàng và mỉm cười.  Người ta vẫn bảo, hai chiếc giầy, chiếc phải chiếc trái bao giờ cũng khác nhau nên mới kết hợp thành một đôi. Janet và Pierre là như vậy trong suốt quãng thời gian yêu nhau và mãi cho đến tận lúc đã là vợ chồng. Điều quan trọng nhất vẫn là họ yêu nhau.

 

Tuần trăng mật ngọt ngào mà cả hai mong đợi rồi cũng đến. Bãi cát trải dài, biển xanh mênh mang nối chân trời xa tít, ánh nến lung linh, bữa tối trên bờ biển, tiếng sóng dịu dàng vỗ về … bao nhiêu hình ảnh đẹp mà hai người đã vẽ trong thời gian bên nhau giờ sắp thành hiện thực.

 

Cả hai cùng thống nhất, mà đúng hơn là Janet đã đưa ra quy định với chồng: “Không tranh cãi, không bàn luận, không gây chiến. Đây sẽ là thời gian đẹp nhất, kỷ niệm khó quên nhất của hai đứa!”.

 

“Thì anh có bao giờ là người gây tranh cãi trước đâu!”…

 

Bờ cát, biển và ánh nến, mọi thứ thật đẹp như một bức tranh với Janet và Pierre. Hai người bên nhau dạo bước trên bãi biển.

 

“Em muốn ngày nào của chúng mình cũng là tuần trăng mật như vậy”.

 

“Anh chỉ muốn bên em dù chẳng có cát trắng, biển xanh và hoàng hôn. Anh muốn chúng mình sẽ là một gia đình hạnh phúc với rộn ràng tiếng cười con trẻ”.

 

“Sao anh lại làm mọi thứ trở nên tẻ nhạt như thế. Anh muốn biến em thành bà nội trợ quanh quẩn ở nhà với lũ trẻ sao…”

 

Janet giận dỗi. Đôi lúc cô vẫn vậy, vô cớ như một đứa trẻ cần dỗ dành để cảm thấy mình luôn chiến thắng. Pierre lại im lặng, anh nhặt một mẩu gỗ nhỏ và viết lên bãi cát: “Hôm nay chúng tôi lại giận nhau. P làm J buồn”.

 

Hai người đi tiếp. Janet vẫn chẳng nói câu nào dù lần này cô cảm thấy mình chính là người gây chuyện. Nhưng dẫu sao, Pierre chỉ biết im lặng, không một lời yêu thương dỗ dành vậy khiến Janet thấy ấm ức vô cùng.

 

Hai người đi đến bãi đá. Pierre tìm kiếm rồi nhặt một hòn đá lên, khắc lên đó dòng chữ “Anh yêu em” rồi ôm Janet vào lòng và cho cô xem.

 

“Sao ban nãy anh không viết như thế trên bờ cát. Những người yêu nhau vẫn làm vậy, vẫn viết lời yêu thương trên bờ cát. Anh đúng là khô như hòn đá vậy” - Janet nói

 

Pierre dịu dàng thì thầm sát bên vợ: “Khi anh làm em buồn, khi chúng mình giận dỗi, anh sẽ viết lên bờ cát, nơi gió và những con sóng mau xóa chúng đi. Nhưng những lời yêu thương anh sẽ chỉ khắc lên đá, nơi gió và sóng chẳng thể xóa nhòa. Anh sẽ không trao em tình yêu và một trái tim được đặt trên bờ cát em à”.

 

Janet xiết chặt hòn đá, cô dịu dàng dựa vào Pierre mà nước mắt cứ trào: “Chỉ cần anh khô khan như hòn đá thôi cũng được!”.

 

Hãy viết những nỗi buồn, những điều làm bạn tổn thương lên cát và khắc yêu thương lên đá!

2009-May-23 03:18 - Thiên chức làm mẹ

 

 

 

Tôi không hay ra ngoài. Như hầu hết các bà mẹ khác, tôi quá bận rộn với những việc lặt vặt không tên nên chẳng còn thời gian cho mình nữa.

Trước khi sinh con, tôi đã gây dựng được sự nghiệp. Dù mất nhiều thời gian bồi dưỡng chuyên môn, nghiệp vụ, tôi vẫn có lúc rảnh rỗi để tận hưởng cuộc sống, đi tắm suối nước khoáng hoặc thư giãn bằng việc thong dong mua sắm dài ngày.

 

Nhưng đến giờ, thứ duy nhất mà tôi làm là đánh bóng đồ gỗ trong nhà.

 

Khi đã đánh đổi một góc văn phòng làm việc để lấy một góc nhỏ trong phòng ngủ tại nhà thì với tôi giờ đây, một chuyến đi mua sắm tại cửa hàng rau quả không có lũ trẻ theo cùng là sự giải thoát lớn.

 

Những bữa ăn trưa tại nhà hàng tuyệt vời đã lùi quá xa, lâu đến nỗi bộ quần áo đồng phục công sở màu xanh hải quân của tôi thành lỗi thời. Tôi đã từ bỏ sự nghiệp của mình, và mọi đặc quyền tôi từng được hưởng cũng mất đi từ đó.

 

Ồ, không, tôi không than thở đâu. Đó chính xác là điều tôi muốn làm. Vì thế, bạn có thể tưởng tượng được tôi đã phải trải qua những giờ phút đấu tranh nội tâm khổ sở như thế nào khi người biên tập sách cho tôi gọi điện thông báo rằng nhà xuất bản quyển sách đầu tay của tôi đang có ý định sắp xếp cho tôi một chuyến du lịch biển tập thể miễn phí qua một số nước. 

 

Lúc đầu thì toàn bộ ý tưởng về một chuyến đi chơi mang tính công việc như vậy gần như làm tôi kinh hoàng. Lần cuối cùng tôi vắng nhà trong cả đêm là khi tôi đến viện sinh con. 

 

Đã 10 năm trôi qua kể từ khi tôi không còn mang theo cả đống bánh quy hình con cá và một bản phác thảo trong túi sách. Tôi sẽ phải từ bỏ vai trò của một bà mẹ và bước vào thế giới của cái gì? Của một doanh nhân? Bỏ đôi giầy vải to rộng để xỏ chân vào giầy cao gót? Bước ra khỏi phòng giặt ủi và thể hiện mình ở trường quay? Liệu tôi có thể làm được những điều đó không? Tôi cảm thấy rất băn khoăn. Liệu mọi người có biết được và nhận ra, tôi chỉ là một bà mẹ?

 

Nhưng sau đó tôi cân nhắc đến những lợi ích của chuyến đi. Tôi sẽ được đi một mình, ăn một mình và ngủ trong những khách sạn xa hoa một mình. Tôi sẽ được là chính mình trong cả một tuần. Không phải chuẩn bị và gói những suất ăn trưa. Không phải tập bóng chày. Không phải lo lắng vào lúc 4h khi không biết làm món gì cho bữa tối. 

 

Tôi bắt đâu lên kế hoạch cho tất cả những việc dành cho người lớn mà tôi có thể làm: đến thăm những bảo tàng nổi tiếng của mỗi thành phố và chiêm ngưỡng tùy thích những kiệt tác mà không bị phân tâm để mắt đến bọn trẻ, dạo qua các cửa hàng thay vì phải chạy trong đó và quát bọn trẻ “Không được đụng vào.” Và tôi sẽ “thưởng thức” các bữa ăn thay vì “ăn”. Có vẻ như càng nghĩ thì càng thấy mọi việc thật tuyệt.

 

Cuối cùng, sau khi chắc chắn rằng tủ lạnh đã đầy ắp thức ăn và thùng rác đã được đổ, tôi lên đường du lịch.

 

Khi máy bay cất cánh, tôi thở ra khoan khoái. Đây là lần đầu tiên trong suốt 13 năm qua tôi được sống một mình - dù chỉ trong một tuần. Điều gây tò mò về chuyến đi này là: thay vì cảm thấy như một người trưởng thành, tôi lại cảm thấy mình giống như một đứa trẻ hơn.

 

Tôi có thể nhìn trân trân qua cửa sổ máy bay trong nỗi sợ hãi những đám mây nổi sóng cồn mà không phải để ý đến những người khác. Tôi có thể chìm vào những suy tưởng không dứt. Tôi không phải dọn giường. Tôi có thể vứt khăn tắm xuống nền nhà tắm và một người khác sẽ nhặt nó lên. Tôi có thể gọi bất cứ món gì không có trong thực đơn mà không phải lo lắng là tôi không có đủ tiền để trả.

 

Thậm chí là món tráng miệng. Tôi có thể yêu cầu 2 suất nếu tôi muốn.

 

Thay vì phải lái xe đưa bọn trẻ đến trường, làm việc và cố gắng giữ đúng lịch trình, thì giờ đây, ở mỗi thành phố lại có những nhân viên hướng dẫn đi một mình làm tài xế cho tôi. Họ được trả tiền để đảm bảo lịch trình cho tôi. Trong khi họ đang chuyên tâm lái xe trên đường thì tôi có thể chiêm ngưỡng phong cảnh, hoa cỏ và mọi người - những thứ bạn sẽ bị bỏ lỡ khi bạn là phi công chứ không phải là hành khách. 

 

Nhưng những toa xe kéo bằng dây cáp của San Francisco và Tháp Space Needle của Seatle lại khiến tôi nhớ đến gia đình mình. Bay qua ngọn núi St. Helen’s và nhìn ngắm hình ảnh thành phố New York trên nền trời trên đường đến JFK là những hình ảnh nên được thưởng ngoạn cùng những người khác. Nhưng chàng trai ngồi ghế cạnh tôi thì lại đang ngáy.

 

Suốt một ngày dừng chân tại Denver, tôi đã thấy cảnh một bà mẹ trông đuối sức và mệt mỏi chạy theo một em bé mới chỉ đang chập chững biết đi trong phòng đợi của khách. Cô ấy đã xin lỗi vì đã va vào tôi làm rơi túi hành lý. Tôi mỉm cười và đáp: “Không sao. Tôi cũng là một người mẹ”.

 

Nhưng sau những ngày không làm bất kỳ một công việc nội trợ nào, tôi cảm thấy mình không còn giống một người mẹ nữa. Tôi đã biến thành một người khác nhưng bùa mê của cảm giác tự do đang tan loãng dần đi. Tôi biết là tôi sẽ nhanh chóng quay trở lại là một người mẹ tất bật với những công việc nội trợ như trước. Nhưng điều khó hiểu ở đây là tôi đang mong chờ điều đó.

 

Tôi cảm thấy rất rõ ràng rằng đối với người mẹ, được trở về nhà chính là cảm giác được giải thoát. Dù đi tàu xuôi biển Caribe hay đi dọc hành lang của những cửa hàng rau quả một mình, tôi biết rằng bây giờ điều quan trọng là cảm thấy được giải thoát.

 

Khi tôi trở về nhà, bọn trẻ trông như những thiên thần. Chiếc thùng ngập rác thực sự là một thử thách chứ không chỉ là một công việc vặt nữa. Tôi hăm hở mua đồ chất đầy trong tủ lạnh. Tôi cảm thấy rất khoan khoái. Tôi đã trở về nhà.

 

Một tuần sau đó, với những trải nghiệm về các công việc gia đình của một bà mẹ, tôi quyết định viết một quyển sách nữa. 

 

2009-May-23 03:17 - Những bài học của mẹ

 

 

 

1. Bắt đầu vào lớp 1, con chưa biết viết chữ O cho thật tròn. Ngồi đâu con cũng tập khoanh chữ O. Tập viết chữ O trên đất, con không biết di chuyển đầu ngón tay mà cứ chạy theo vòng tròn chữ. Con lo lắm và đâm sợ cả đi học.

Cứ sáng sớm, lúc mẹ dậy nấu cơm thì con cũng lục tục dậy tập viết chữ O vào thếp giấy trắng mẹ mua. Thấy con lụi cụi, mẹ cười hiền bảo: “Con gắng tập viết cho giỏi nhé. Khi nào con viết được chữ O rồi thì không phải đến lớp nữa”.

 

Dĩ nhiên đó là lời mẹ “dụ” con thôi. Vì khi con viết được chữ O liền nét rồi và viết được nhiều chữ khác nữa thì con rất thích đến lớp học, được gặp cô, gặp bạn. Nhưng quả là lời nói khi trước của mẹ thật hiệu quả. Hồi ầy con cứ tự nhủ: “Thôi, chịu khó viết được chữ O rồi khỏi phải đến lớp nữa”. Bây giờ mỗi khi nghĩ lại vẫn thấy buồn cười vì mình sao ngố quá. Chỉ biết viết chữ O thôi thì làm được việc gì.

 

2. Hồi con học tiểu học, cuối tuần mẹ thường cho về thăm ông bà. Mùa đông, con ngồi sau mẹ, mặc áo ấm to xù, quàng khăn đội mũ bịt kín, thế mà vẫn lạnh. Dọc đường con thấy bao cô bác xắn quần lội bùn đi bón phân cho lúa. Con níu áo mẹ thắc mắc “tại sao những bác kia lại phải dầm nước lạnh thế”. Mẹ mới trả lời: “Vì các bác ấy không chịu học nên phải đi làm vất vả thế đấy”.

 

Thế là từ đó trong suy nghĩ của con, học đồng nghĩa với việc sau này sẽ “không phải lội bùn”. Con không dám lười học nữa.

 

Mà mẹ “dọa” thế thôi, nhưng mẹ rất coi trọng công sức lao động của các bác nông dân. Mẹ căn dặn con phải biết quý lúa gạo vì đó là công sức khó nhọc của các bác ấy. Mẹ nhắc con ăn cơm chú ý không để rơi vãi, không được bỏ mứa. Khi nấu cơm không được đong quá nhiều gạo rồi lại rơi vào cảnh “cơm thừa, gạo thiếu”.

 

3. Khi con lên trung học, mẹ hay đọc báo về gia đình và lấy ví dụ từ những bài báo trong đó để răn con. Mẹ ít khi nói thẳng ý của mình, nhưng mẹ có cách diễn đạt để con hiểu. Và nhờ đó con biết được những nguy cơ của việc yêu sớm, con biết được việc nạo phá thai ở tuổi mới lớn sẽ mang lại những hậu quả kinh khủng như thế nào. Thậm chí, mẹ còn lấy “gương” người thật việc thật để cho con sáng tỏ.

 

Rồi mẹ dạy con biết ý tứ trong cách ăn nói hay vui đùa với các anh em họ cùng độ tuổi. Mẹ bảo: “Con gái lớn rồi, dù có là người thân trong nhà, nhưng là người khác giới, vì thế con không nên vô tư nô đùa “ôm vai bá cổ” như khi còn bé nữa”. Con trở nên “khép nép” hơn, trầm lắng hơn, nhưng con thấy mẹ thật là có lý.

 

4. Lên đại học, con phải sống xa mẹ, ít được nghe mẹ dạy những bài học thường nhật như ngày xưa. Những dịp hiếm hoi khi con về thăm mẹ lúc nghỉ hè hay lễ Tết, mẹ đều “tranh thủ” dò xét chuyện tình cảm của con.

 

Mẹ bảo: “Con học đại học rồi, yêu đương là tuỳ ở con, miễn không để tình yêu ảnh hưởng đến học tập”.

 

Có một điều mẹ hay nhắc đi nhắc lại là “con trai ít ai tự nhiên chăm sóc, quan tâm mình nếu không có tình ý. Vì vậy nếu con không yêu mến người ta thì đừng vô tư nhận sự đưa đón của người ta, cũng không được nhận các món quà đắt tiền”.

 

Nhà mình không giàu có, dư dả gì nhưng mẹ không bao giờ để con phải thiếu thốn về vật chất lẫn tinh thần. Mẹ vẫn cho con thêm tiền để mua sách báo như hồi ở nhà.

 

Mẹ ơi, mẹ có biết không, mẹ chính là cô giáo ở nhà của con đấy. Giờ con đã lớn, xa nhà, không được bên cạnh mẹ nữa, nhưng những bài học giản dị của mẹ không hề cũ. Chúng vẫn theo con suốt những chặng đường qua…

2009-May-23 03:16 - Đâu cần phải nói ra

 

 

 

Khi anh hỏi em có cho anh cơ hội trở thành một phần cuộc sống của em không, em chẳng trả lời, nhưng để tay em nguyên trong tay anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã có câu trả lời rồi đó.

Khi anh đưa cho em tấm hình của anh để em vẫn thấy có anh ở bên lúc xa nhau, em lắc đầu chẳng nhận, nhưng sau đó em lại để anh cất hình vào túi em. Đâu cần phải nói ra, em đã hứa sẽ chỉ nghĩ đến anh kể cả lúc không ở bên anh rồi đó.

 

Khi anh ép em phải nói rõ tình cảm dành cho anh, em bảo em không quen nói những lời như thế, nhưng sau đó em lại nói em nghĩ thế rồi. Đâu cần phải nói ra, bấy lâu nay anh đã là mối quan tâm lớn nhất của em rồi đó.

 

Khi anh muốn đến nhà em vào một dịp đặc biệt, em nhất định không đồng ý, nhưng khi anh đến em đã mừng rỡ ra tận cổng đón anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã đánh dấu lên cánh cổng nhà em đây là nơi đã có người vào rồi đó.

 

Khi anh muốn làm một việc gì đó cho em, em bảo chẳng cần đâu, em tự làm được, nhưng có lần em lại bảo sao anh không tự động quan tâm xem em sống thế nào, sao mà cứ làm gì cũng phải hỏi trước. Đâu cần phải nói ra, em đã là của anh rồi đó.

 

Khi bỗng nhiên em giận, anh hỏi anh đã làm gì sai thế nhỉ, em chẳng nói. Đâu cần phải nói ra, anh là của em thì em thích giận lúc nào thì giận thôi, nhìn cái mặt anh là thấy giận rồi đó.

 

Khi anh vô tình bắt gặp những tin nhắn lạ, anh hỏi em thì em lắc đầu chẳng nói, gặng hỏi thì em bảo những cái đó chẳng có ý nghĩa gì. Đâu cần phải nói ra, xuất hiện những điều em không thể chia sẻ với anh rồi đó.

 

Khi anh vô tình biết em đi chơi, hẹn hò với người khác, anh hỏi em thì em trả lời lấp lửng. Đâu cần phải nói ra, đã có những chuyện của em nhưng không phải là của anh rồi đó.

 

Sau tất cả những gì kể ở trên, khi anh nói nếu anh ra khỏi cửa và không bao giờ quay lại nữa, em có giữ anh lại không, em không nói và cũng không giữ anh nữa. Đâu cần phải nói ra, sự im lặng của em đã là câu trả lời cho anh rồi đó.


[ Last Page ] [ Page 2 of 4 ] [ Next Page ]