Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube



 Tôi nhận lời yêu anh khi một ngày kia nhận ra, niềm vui có thể chia sẻ với tất thảy mọi người, để nỗi hân hoan được nhân đôi, lan rộng ra mãi, duy chỉ có nỗi buồn là thầm lặng mà không phải bất cứ ai ta cũng có thể san sẻ, giãi bày.

Bất giác ngộ ra, bạn bè trang lứa đều đã tìm được một người cùng chung vui, buồn, tôi thấy mình như thừa ra trong khoảng không gian nhỏ bé chỉ dành cho hai người.

 

Họ sẽ không còn rảnh rỗi nghe tôi than thở, kể lể về những buồn bực, cay đắng, trớ trêu mà tôi không may gặp phải. Bạn thân ngày nào giờ thời gian với họ còn hơn quý vàng ngọc, làm sao kiên nhẫn nghe tôi trút vơi những nỗi niềm.

 

Anh xuất hiện, tôi mới thấy mình được quan tâm, quên đi rằng đã có lúc mình bị bỏ rơi, đơn độc trên con đường dài. Những khi vui hay lúc chợt buồn tôi lại nhớ đến anh, lại mong chạy ào đến anh tha hồ mà khóc, mà kể… Anh im lặng, điềm tĩnh lắng nghe, rồi dẫn tôi đi đâu đó cho khuây khỏa.

 

Khi nhắn tin cho anh để thỏa nỗi lòng, tôi không quên kèm theo một dòng: "Em cần có khoảng lặng để suy nghĩ và tĩnh tâm hơn". Vậy mà chưa đầy mười lăm phút sau đã thấy anh xuất hiện trước nhà với câu thường trực: "Anh sẵn sàng nghe em tâm sự đây. Nói ra sẽ thấy nhẹ nhàng nhiều lắm, đừng để trong lòng chất chứa điều bực bội". Những lời nói và hành động đơn sơ vậy, khiến tôi dần tỉnh táo, suy nghĩ tích cực hơn, dễ dàng giải quyết những khúc mắc.

 

Anh biết lắng nghe, từ đó tim tôi cảm nhận được, anh sẽ là người bạn tri âm tri kỷ cùng mình vượt qua những trở ngại trong cuộc sống khó khăn này.

 

Tôi không nhớ hết từ ngày quen nhau anh đã tặng tôi những gì, trong trí nhớ chỉ loáng thoáng cho biết, đó là các vật dụng cần thiết, những thứ thật bình dị anh gửi trao cùng tấm lòng mình. Không điệu đà, diệu vợi như những cánh hoa kiêu kỳ bọc trong giấy lụa đắt tiền, không đồ trang sức quý giá, càng không phải là chuyến du lịch đến những nơi thần tiên, đáng mơ ước. Với tôi, món quà anh tặng đều là từ trái tim anh.

 

Nhớ ngày nào tim tôi khẽ run lên lúc anh tặng một bông hồng nhung đỏ thắm. Tôi vẫn nhớ mình thổn thức ra sao khi nhận được một cuốn sổ: "Dành cho em ghi những tâm sự thầm kín, để một ngày anh sẽ là người đáng tin cậy, được em chia sẻ những suy nghĩ bấy lâu đã khiến em trăn trở...". Có lần anh tặng tôi một cây bút bi nước, khiến tôi mỗi khi viết trên cuốn sổ nhật ký kia lại mỉm cười hạnh phúc.

 

Mới hôm nào hai đứa cùng dạo phố giữa trời thu có làn gió chao nhẹ, anh đưa tay gỡ đám tóc dài của tôi đang chực rối. Hôm sau trên bàn tôi xuất hiện một chiếc lược gấp, nhỏ gọn, khắc dòng chữ đầy yêu thương của anh.

 

Tối qua thôi, con đường thường ngày chúng tôi đi qua, hương hoa sữa thơm ngát, thoang thoảng. Tôi buột miệng khen và hít lấy hít để. Anh mỉm cười: "Lãng mạn quá đấy nàng ạ". Vậy mà còn có kẻ lãng mạn hơn khi tối về, hì hụi hái một chùm nho nhỏ, cho vào chiếc hộp giấy, sáng ra mang tặng ai kia.

 

Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy chùm hoa sữa còn tươi nguyên trên cành, với những bông nhỏ xíu mộc mạc, màu sắc cũng không tươi tắn, cầu kỳ mà dịu dàng tựa như hòa cùng màu lá, chỉ có hương thơm là quyến rũ lòng người, để ai đi qua cũng ngoái theo tìm kiếm...  

 

Tôi biết, tình cảm anh dành cho tôi cũng bình dị mà sâu sắc như thế.


2009-May-23 03:38 - Ngày con đi lấy chồng

 
Ngày con gái đi thuê áo cưới, người hàng xóm hỏi mẹ rằng: "Bà đã chuẩn bị gì cho con gái đi lấy chồng chưa?".  Mẹ buồn và không nói một lời nào cả.

Mẹ kính yêu của con!

Khi mầm sống hình thành trong bụng mẹ, mẹ đã cho con tình yêu thương. Ngày con chào đời mẹ đã mỉm cười khi con khóc thật to. Con ngả đầu vào bầu vú căng tròn của mẹ đón lấy giọt sữa đầu đời.

Mẹ đã dạy con lòng biết ơn.

Ngày con vào lớp một, con phụng phịu không chịu rời tay mẹ, khóc thét thật to và nằng nặc đòi về. Mẹ đã dạy con phải biết lễ phép vâng lời. Ngày con học lớp hai, mẹ dạy con phải biết giúp đỡ bạn bè. Ngày con nghỉ hè, mẹ dạy con phải biết yêu cánh đồng làm ra hạt lúa, biển làm ra hạt muối...

Ngày con vào cấp hai, mẹ dạy con thói quen dậy sớm cầm chổi quét nhà, mẹ dạy con cách nhặt rau vo gạo. Mẹ dạy con cách rũ quần áo cho thật sạch và gấp quần áo cho thật ngay. Ngày đầu tiên thành thiếu nữ, mẹ dạy con phải giữ gìn cơ thể sạch sẽ, không ăn những thứ chua cay mặn đắng.

Ngày con vào cấp ba, tung tăng khắp sân nhà khi mặc áo dài mẹ may. Con không còn nhảy lon ton khi vào nhà, thò tay bốc ngay đĩa bánh mà không kịp xin phép mẹ. Con không còn vòi ba mua truyện tranh mà bắt đầu đọc những cuốn sách tâm lý mà mẹ đặt đầu dường. Con ngại ngùng khi hỏi mẹ về tình bạn, tình yêu, hôn nhân và gia đình. Con thẹn thùng khi đưa bức thư của cậu con trai cùng lớp tỏ tình. Con cứ chối khăng khăng con không thích cậu ấy. Nhưng từ trong sâu thẳm đôi mắt con mẹ đã biết con yêu cậu ấy lâu rồi. Mẹ bảo con hãy đưa cậu ấy về nhà chơi. Con giật bắn người và lí nhí bảo rằng: "Con chưa muốn mẹ ạ". Mẹ bảo rằng con cứ mời thật nhiều bạn bè trong đó có cả cậu ấy nữa.

Ngày con đi ra mắt họ hàng nhà trai, con đã hồi hộp cả đêm không ngủ. Ôm gối sang phòng mẹ. Mẹ dặn con ngày mai con hãy cứ thật tự nhiên. Con hãy xuống bếp thay vì đứng ở phòng khách. Con hãy dọn bàn thay vì đứng chơi.

Rồi ngày cưới cũng đến, chỉ còn hai hôm nữa con gái mẹ sẽ đi lấy chồng. Con biết mẹ không có thật nhiều tiền của để cho con làm của hồi môn. Nhưng mẹ ơi! Mẹ đã cho con kinh nghiệm mà một đời mẹ có, mẹ đã dạy cho con cách vun vén chi tiêu. Mẹ còn dặn con rằng con đã thành gia thất, không như thời son trẻ. Con không thể thỏa sức mua sắm để rồi cuối tháng ngả tay xin mẹ tiền tiêu. Con không thể tiệc tùng để chồng mình phải đợi cơm. Con không thể ngủ dậy muộn để chồng con cho con ăn sáng và còn nhiều cái không thể lắm...

Quà cưới cho con mẹ đã chuẩn bị từ ngày con mới chào đời. Mẹ ơi, con yêu mẹ biết nhường nào!

2009-May-23 03:27 - Hạnh phúc muộn màng


Mang dòng máu Nhật, anh thừa hưởng hoàn hảo tính bảo thủ, gia trưởng của cha và ông nội. Khi đi ngoài đường, lúc nào anh cũng phải là người đi trước, không bao giờ anh nắm tay chị chứ đừng nói là thái độ ân cần của một người chồng... Cho đến một hôm…

“Khi lấy chồng, em hãy giả ốm nhé!”

 

“Mặc cho trời lạnh như thế nào anh ấy cũng lên núi đào măng - món tôi ưa thích - về nấu cho tôi ăn, dù trước kia anh ấy chưa bao giờ vào bếp. Đến bữa, anh bón cho tôi từng thìa. Chỉ cần tôi nhăn mặt hay ói, anh ấy lại chạy vào góc phòng và khóc một mình. Anh ấy chưa bao giờ khóc”, Chị kể với tôi qua làn nước mắt.

 

Thậm chí anh ấy còn thông đồng với bác sĩ không cho chị biết bệnh thật của mình, cứ ai bảo chị bệnh là anh ấy gắt nhặng lên. “Chị đang đóng vai một người khỏe mạnh và sẽ hoàn thành tốt vai diễn em ạ”.

 

Bị ung thư gan giai đoạn cuối, chị nâng niu từng giây từng phút trên thế gian “chỉ cần ở bên cạnh anh ấy cũng hạnh phúc lắm rồi”. Anh thay đổi hoàn toàn vì chị, anh không quan tâm đến lời ra tiếng vào của người khác vì trong mắt anh chỉ còn có chị.

 

Là cô gái Việt thuần, hiền hậu, chị theo anh về xứ sở mặt trời mọc năm 25 tuổi với bao ngỡ ngàng. Năm năm trời sống với nhau, chị luôn tuân theo những khuôn phép gia trưởng đến hà khắc của gia đình nhà chồng. Chị hầu như trở thành cái bóng của chính mình. Đến những ngày tháng cuối cùng, chị mới cảm nhận được hạnh phúc của cuộc đời ư?

 

Chị nắm tay tôi: “Hứa với chị, sau này nếu có chồng, em hãy giả ốm nhé”. Đó là sức mạnh của tình yêu hay đến khi con người ta cận kề cái chết mới hiểu được giá trị của tình yêu, hay thực sự biết yêu?

 

Ước muốn cuối cùng của người vợ trẻ

 

Chị gần như lả đi trong cánh tay anh khi anh vội vã đưa chị ra xe. Chị muốn ngắm núi Phú Sĩ.

 

Hôm nay trời buồn, núi Phú Sĩ nhàn nhạt trong làn mây màu xám xịt. Chị nắm tay anh cầu nguyện cho ngày mai nắng lên. Anh khe khẽ hát ru chị.

 

Bóng dáng hai người yêu nhau nhưng sắp xa nhau nhờ nhờ dưới làn tuyết trắng trên nền hoàng hôn mờ tím.

 

“Em rất muốn biết nguyện ước cuối đời của người con gái là gì”, tôi thầm thì.

Chị cười: “Chị mong sẽ có một người con gái khác yêu thương anh ấy, chăm sóc anh ấy, mang đến hạnh phúc cho anh ấy”.

 

“Chị mong anh ấy yêu thương một người con gái khác ư?”

 

“Người đó sẽ được yêu thương nhiều hơn, may mắn hơn chị và sẽ làm anh ấy hạnh phúc”, đôi mắt chị như sáng hơn, má như hồng hơn.

 

Nắng lên, cả dãy núi sáng bừng lên dưới nắng như minh chứng cho lời nguyện cầu của chị. Và tôi biết, chị nguyện cầu điều gì.



Ảnh: Veer

"Chồng yêu quý! Năm mới đến rồi, em thức mấy đêm liền suy nghĩ thật lâu, cuối cùng quyết định tổng kết những biểu hiện của anh trong năm vừa qua".

Làm như vậy em mong rằng trong thời khắc của năm mới, anh sẽ cố gắng hơn, bắt đầu thực hiện kế hoạch mà em nêu ra. Làm như vậy là để cuộc sống của chúng ta hạnh phúc, vui vẻ hơn.

 

1. Đừng có về đến nhà là vứt giầy lung tung. Nếu anh không thể đảm bảo được đôi giầy size 43 của anh hạ cánh an toàn trong tủ giầy thì ít ra hãy để cho hai chiếc giầy được ngay ngắn bên nhau.

 

2.  Khi bước vào nhà, anh hãy tra chìa khoá vào ổ, như vậy bảo đảm lúc ra khỏi nhà anh không cần bới tung lên để tìm chìa khoá.

 

3. Không trông mong anh giặt tất, nhưng anh cần phải thề rằng, anh không vứt tất mỗi chiếc một nơi.

 

4. Đừng có bới tung phòng lên để tìm kính vì nó sẽ xuất hiện một cách thần bí ở nơi anh không thể nào nghĩ ra được.

 

5. Xem tivi trong phòng khách, đừng có làm vỏ hạt bí giống như là máy bay giấy. Máy bay giấy còn có trọng lượng chứ vỏ hạt bí làm sao mà bay được vào thùng rác?

 

6. Kiến thức sơ đẳng nhất là chai nước hoa quả mở ra rồi thì phải uống hết chứ để lại 1/3 như vậy thì ai uống?

 

7. Xem bóng đá không có tội gì cả, nhưng nửa đêm nửa hôm xem bóng đá hò hét vang nhà, chửi thề om sòm là tội rất lớn.

 

8. Nhà mà có đàn ông thật tốt, nhưng mỗi lần đi toa lét anh nhấc nắp lavabô lên thì còn tốt hơn rất nhiều.

 

9. Nửa đêm xem phim kinh dị cũng không sao cả, nhưng anh phải nhớ rằng vợ anh là người phụ nữ yếu đuối. Đừng thể hiện trong mọi giây phút quan trọng anh đều bảo vệ được em bằng cách bắt em phải xem cùng.

 

10. Em chăm chỉ, vui vẻ nấu nướng như vậy thì dù có không ngon anh đừng có châm chọc. Nấu cho anh ăn đã thể hiện “tấm chân tình” của em lắm rồi.

 

11. Lúc ăn cơm đừng có xem tivi, đọc sách báo. Tốt nhất là chỉ nhìn đũa bát và nhìn... em.

 

12. Đừng có mà giả vờ bị ốm mỗi khi nhờ anh rửa bát, giặt quần áo hay làm việc nhà. Anh phải chăm chỉ một chút hơn có được không?

 

13. Tivi trong nhà là mua bằng tiền của anh? Đúng vậy. Nhưng nếu anh chỉ có một đôi mắt thì đừng có mà vừa mở tivi, vừa bật máy tính và tất cả các bóng đèn trong nhà.

 

14. Tắm rửa không thể bảo đảm 1 ngày một lần, nhưng chí ít thì anh cũng đừng có quá 3 ngày một lần nhé.

 

15. Rửa mặt thì anh cũng phải rửa tay và cổ chứ. Đừng để chỉ có mỗi mặt không là xong.

 

16. Đi ngủ anh dang chân dang tay trông thật thoải mái và đáng yêu, nhưng như vậy anh đành lòng để cho vợ anh ngủ dưới sàn nhà hay sao?

 

17. Anh thật đáng ghét, đi ngủ cuốn hết cả chăn của em. Nửa đêm em bị lạnh mà tỉnh dậy thì sẽ đánh đấy.

 

18. Sáng sớm gọi anh dậy thì chỉ cần 5 cuộc thôi, chứ đừng để em gọi nhiều đấy nhé, anh chàng lười ạ.

 

19. Ngày mới, việc đầu tiên anh dậy là hãy tìm quần áo sạch mà mặc đi làm. Nếu không cứ để y nguyên như vậy mà đến cơ quan, sẽ có cơ hội khoe được hình dáng mình mà.

 

20. Lái xe đừng có mà “sở lượn” quá nếu không em sẽ cảm thấy không an toàn khi đi với anh.

 

21. Đừng có biến nhà mình thành cột khói vì khói thuốc lá nghi ngút của anh.

 

22. Mua đồ mỹ phẩm của đàn ông cho anh dùng thì cũng đừng có từ chối vì nếu không em sẽ phải dùng hết số mỹ phẩm dành cho đàn ông ấy đấy.

 

23. Đưa em đi làm thì phải đưa đến cổng công ty chứ đừng đến đèn xanh đèn đỏ đã bắt em xuống rồi.

 

24. Ban ngày lúc nào rảnh rỗi thì gọi điện cho vợ, nói một câu “anh nhớ em” cũng được chứ sao.

 

25. Đừng có mà suốt ngày nhìn ngắm các cô gái đẹp.

 

26. Nếu có việc gì cần em giúp thì cũng đừng ra vẻ ta đây. Dù em là vợ anh nhưng về công việc em cũng có sự nghiệp của mình chứ.

 

27. Hết giờ làm việc đón em về thì hãy vứt bỏ bộ mặt công việc đi nếu không mọi người lại nghĩ anh là đồng nghiệp của em đấy.

 

28. Thỉnh thoảng cũng phải rủ em đi ăn ngoài chứ, có tốn kém chút ít nhưng lại vô cùng lãng mạn.

 

29. Khi chọn món ăn thì chọn những món anh thích, nhưng cũng phải để ý đến những món em thích chứ, nếu không em sẽ không tha cho anh đâu nhé.

 

30. Anh thích ăn quà vặt cũng được nhưng em chẳng thích anh ngồi quán vệ đường ăn quà đâu nhé.

 

31. Em không phản đối anh tụ tập cùng bạn bè, nhưng em không thích phải đón ông chồng nồng nặc mùi rượu ở cửa.

 

32. Mỗi tháng tặng hoa em một lần, chẳng cần hoa hồng nhung đâu, thế là có gì quá đáng đâu.

 

33. Em đi đâu cũng muốn mua gì đó cho anh, vì vậy anh đi đâu đừng có về tay không đấy nhé.

 

34. Chỉ mong anh biết rằng anh tặng gì em cũng thích. Đừng có lấy cớ anh không biết em thích gì nên không bao giờ mua cái gì cho em.

 

35. Đi đến cửa thì phải kéo cửa cho em đi, đừng có để em đi đến đâu cũng phải tự mình làm việc đó.

 

36. Em biết anh là người vô tâm, nhưng mỗi lần ăn táo đừng có chọn quả to nhất có được không?

 

37. Mình chi tiêu là vì gia đình này nên anh đừng có suốt ngày kêu nghèo kêu khổ.

 

38. Cuối tuần có thể thu xếp cho hai vợ chồng đi đâu đó riêng được không? Chứ đừng cứ đến ngày đó lại tụ tập cùng bạn bè của anh.

 

39. Anh chơi điện tử suốt đêm để xả hơi thì em lên mạng chát cũng đừng nói này nói nọ nhé.




Một người sùng đạo nói chuyện với Chúa “ Thưa Chúa, con rất muốn biết Thiên đường và Địa ngục như thế nào”. Chúa dẫn anh ta vào hai cái cửa...

Chúa mở cái cửa đầu tiên, người đàn ông nhìn vào. 

 

Ở giữa phòng có một cái bàn tròn lớn. Ở giữa bàn có một nồi nước hầm bốc khói nghi ngút trông thật ngon và hấp dẫn, khiến cho người đàn ông nhỏ nước miếng.

 

Nhưng mọi người ngồi xung quanh bàn thì lại gầy guộc, xanh xao, cứ như là bị bỏ đói từ lâu vậy.

 

Mỗi người ai cũng đang cầm chiếc thìa có cán dài được buộc vào cánh tay. Họ có thể với chiếc thìa dài tới nồi nước hầm để múc, nhưng vì nó dài quá, và bị buộc vào tay, nên họ không thể cho vào miệng được.

 

Người đàn ông rùng mình trước cảnh tượng khổ sở như vậy. Chúa nói: “Đấy, con vừa nhìn thấy Địa ngục”.

 

Tiếp tục họ bước sang phòng thứ hai và mở cửa. Mọi thứ xung quanh đều giống phòng đầu tiên. Có một cái bàn tròn lớn với một nồi nước hầm hấp dẫn làm cho người đàn ông nhỏ nước miếng. Mọi người xung quanh cũng cầm cái thìa có cán dài, nhưng mọi người ở đây trông thật béo tốt, no nê, mãn nguyện, cười nói rôm rả.

 

Người đàn ông thắc mắc: “Con không hiểu, thưa Chúa”.

 

“Đơn giản thôi” - Chúa đáp - “Ở nơi này, mọi người biết cách đút cho nhau ăn”.


2009-May-23 03:23 - Tình yêu cổ tích
 

 


Tôi từng ngồi trước màn hình xem “Người đẹp ngủ trong rừng”, mơ một ngày sẽ tìm thấy chàng hoàng tử đẹp trai giống như Phillipe. Sau nhiều lần tan nát trái tim, tôi đành từ bỏ hy vọng đó. Hoàng tử Philipe dường như chỉ là một nhân vật viễn tưởng mà thôi.

Một chiều mưa u ám, tôi cùng chị gái ngồi ở quán ăn nhanh địa phương tán dóc về các chàng trai. Bàn bênh cạnh, một người phụ nữ tàn tật đang ngồi buồn rười rượi bên đĩa thịt băm lẫn pho mát. Mùa đông California dường như làm cho con người buồn hơn.

 

Bất chợt hai chàng lính thủy trong bộ quân phục màu xanh nước biển bước vào. Tôi rất thích đàn ông mặc quân phục! Một người trong số họ đi về phía người phụ nữ tàn tật và mỉm cười với cô. Dáng người cao lớn hoàn hảo cùng tấm lưng rộng càng tăng thêm vẻ ngọt ngào trong đôi mắt xanh biếc của anh.

 

Chị gái tôi giục tôi tiếp cận với chàng lính thủy hấp dẫn kia, song tôi quyết định lảng tránh và bước ra xe. Quay lại thấy chị ấy cũng đã rời khỏi chỗ ngồi, đang nói chuyện với người đàn ông hấp dẫn kia. Cái gì đó bên trong xui khiến tôi nhập cuộc nói chuyện với họ.

 

Đứng gần anh, tôi càng nhận thấy rõ chiếc mũi quyến rũ và đôi môi hồng hoàn hảo khi anh xin tôi số điện thoại. Tay tôi run lên vì sung sướng khi viết số điện thoại lên đằng sau tấm thẻ quân đội của chàng lính thủy.

 

Về nhà, tôi nghĩ rằng anh ấy sẽ không gọi cho tôi, giống như tất cả những người con trai khác mà tôi đã gặp. Tôi bắt đầu vẽ tiếp một trong những bức tranh mình đã bỏ quên từ lâu.

 

Gần một giờ đồng hồ trôi qua, điện thoại reo, tôi nín thở. Và khi nhận ra đó là anh, tim tôi đập thình thịch.

 

Với giọng trầm ấm rất đàn ông và lôi cuốn, anh ngỏ ý muốn ghé thăm tôi, không cần suy nghĩ lâu, tôi nhận lời. Sau khi khẩn trương lau sạch những vết thuốc màu bị vương trên sàn bếp và trên người, tôi nghe có tiếng gõ cửa.

 

Hít thở thật sâu, thậm chí còn cầu nguyện thật nhanh trước khi mở cửa, tôi chào đón người đàn ông đẹp nhất. Nụ cười của anh sao mà duyên đến vậy, có lẽ đó là nhờ đôi môi hoàn hảo hay khuôn mặt đầy hấp dẫn của anh.

 

Tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu, và rồi bất ngờ bị cuốn vào vòng tay rắn chắc của anh như có một ma lực. Tôi biết điều này vô cùng đặc biệt.

 

Những ngày sau đó, những ngày vô cùng tuyệt diệu. Mỗi ngày anh ấy lại gây cho tôi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác về sự hoàn hảo. Một ngày, anh ôm tôi vào lòng thật chặt, và sau khi đặt nụ hôn ngọt ngào, mềm mại lên môi tôi, anh nói rằng anh chỉ còn vài ngày nữa ở thị trấn.

 

Tôi đã biết rằng anh sẽ sớm phải ra đi, nhưng sự ra đi quá sớm này vượt ra ngoài tưởng tượng của tôi. Áp mặt vào ngực anh, tôi nhắm mắt ghi lại khoảnh khắc hạnh phúc quý giá vào tâm trí.

 

Người ta nói rằng những mối quan hệ tình cảm xa cách về không gian thường khó thành. Đã chín tháng kể từ ngày chúng tôi gặp nhau, giờ sắp phải xa, nhưng tôi tin rằng khi gặp lại, tôi sẽ không để anh ra đi nữa.

 

Anh là chàng hoàng tử mà tôi mơ thấy từ khi còn là một bé gái. Tôi đã chờ đợi cả cuộc đời để gặp anh, và bây giờ có lẽ binh chủng lính thủy đánh bộ đã mang anh đi xa khỏi tôi, nhưng tôi sẽ chờ đợi người đàn ông tuyệt vời này bất chấp thời gian có bao lâu

 

Hoàng tử Phillipe hoá ra còn hơn cả một nhân vật viễn tưởng.

[ Last Page ] [ Page 1 of 4 ] [ Next Page ]