Tôi cùng người ấy đã quen nhau được 5 năm, chúng tôi học cùng trường và hiện giờ đều có những công việc tốt trong xã hội. Tình yêu thời sinh viên với tôi luôn trong sang như trang giấy học trò và tôi nghĩ rằng người yêu của tôi cũng sẽ nghĩ như tôi hiện tại…. Nhiều năm quen nhau chúng tôi vẫn giữ gìn và tôi là người chủ động gìn giữ cho người mình yêu, tôi chăm sóc cô ấy như một người chồng thật thụ và chỉ mong đến một ngày chúng tôi được ở bên nhau dưới một mái nhà. Cô ấy cũng hạnh phúc không kém khi nhận ở tôi sự yêu chiều cùng tình yêu thánh thiện mà tôi đã và đang dành cho cô ấy mỗi ngày. Thời gian trôi qua chúng tôi sắp sửa hang ‘’băm’’ và tôi quyết tâm cưới nàng làm vợ. Cô hẹn lần, hẹn lựa với tôi nhiều ngày và cuối cùng ‘’Em đã yêu một người con gái khác’’…. Tôi còn biết nói gì đây nữa các bạn ơi, những ngôn từ ‘’tr ời đất quay cuồng hay sụp đổ giờ nó vẫn vô cảm, không đủ diễn tả cái cảm xúc thật của tôi hiện giờ’’. ‘’Bao ngày gìn giữ sự trong trắng cho em với tôi giờ là vô nghĩa, giá như tôi… tôi… không phải là người đàn ông chừng mực thì giờ có lẽ tôi đỡ bị vết đau. Cô ấy khóc sướt mướt bên cạnh tôi và vẫn mong ở tôi một cơ hội ‘’H ãy cho em mười ngày đi xa để gạt người con gái kia ra khỏi cuộc đời em, hãy đừng xa em , XIN ANH CHO EM MỘT CƠ HỘI’’…
Tôi im lặng ngậm ngùi và rồi tôi phải làm gì đây? Tạo cơ hội cho em có phải là tôi cũng cho mình một cơ hội? Nhưng nếu em không qua được cám dỗ của chính ‘’ đồng tính tình’’ liệu khi đó tôi sẽ ra sao? Bản thân tôi bây giờ liệu có nên hy vọng? Tôi thật không đành nhưng cũng không dám nhìn sự thật ‘’v ợ sắp cưới của tôi đã từng một thời là lesbian’’
Gần đây mình có quan tâm tìm hiểu một người...giai đoan đầu khá êm đêm, hai ngưòi có vẻ hiểu và anh chiều chuộng mình lắm!!
Thế nhưng chỉ một thời gian ngắn quen biết mình thấy anh quá ghen...ghen vu vơ với tất cả bạn trai mình có.. phải nói là thê thảm !Mình ko khi nào yên thân bỏi những cách dò xét của anh...điện thoại bi kiểm tra tin nhắn, khó chiu mỗi lần mình nghe điện thoại...mất hết tu do !
Và đâu chỉ có thế..anh làm mình bắt đầu nghi ngờ những gì anh nói..túm lại một câu là mình chia tay cái rụp...tất nhiên là anh ko dồng ý !
Mới ko gap nhau một tuần anh có ngay cô bạn gái khác...mình nghĩ thế là ổn rồi..ko có gì vướng bận nữa...Nhưng ko.. đó mới là bắt đầu những ngày tệ hại nhất !
Đi đâu, làm gì anh cũng gọi điện,hoặc nhắn tin thông báo đang ở cùng cô gái đó...thôi thì đủ lời khen tặng nàng và những lời chê bai so sánh với mình !
Uhm...mình vẫn vui vẻ chúc mừng anh..nhưng khổ nỗi anh luôn miệng nói yêu mình...dù thật rất bực mình và coi thường những lời anh nói nhưng mình vẫn lịch sự cảm ơn tìh cảm của anh !!! Nhưng điều đó ko chấm dứt như mình mong muốn...cứ đến nữa đêm là anh nt gọi điện cho mình và thông báo là đang o đâu đó với bạn gái...Đang ngủ mà bị thức dậy với những thông tin như vậy thì quả là bực mình..mình bị mất ngủ trầm trọng vì ko ngủ lại được....
Làm gì bây giờ để anh ko gọi và nt cho mình theo kiểu như vậy nữa..mình ko thể tắt dt vì công việc yêu cầu 24/24 !!! Đã nói hết lời mà anh ko hiểu...mình cũng ko thể chặn số dt của anh vì toàn xài sim khuyến mãi !!
Cứu mình với ! Mình làm gì đây...chẳng lẽ phải thay sim khác sao ???
2009-May-23 02:12 -
Trả thù
Cưới hơn một năm, con gái tôi vẫn chưa có thai, lại gầy mòn héo hon, đôi mắt lúc nào cũng nặng trĩu u buồn…
Chuyện bắt đầu khi cháu lấy chồng. Đáng lẽ đó là điều vui mừng mới phải, nhưng…
Con rể tôi cũng là một thằng con trai giỏi giang, ngoan ngoãn, chỉ có điều gia đình lộn xộn. Bà mẹ thì cờ bạc, đề đóm, bố thì rượu chè, gái gú nay người này, mai người khác. Tôi sợ “giỏ nhà ai quai nhà nấy” nên không đồng ý, cấm cản con gái quyết liệt, không chấp nhận tình yêu của hai đứa.
Đã có lần tôi sỉ nhục con rể tôi trước mặt đông người. Tôi nói: “Anh không xứng đáng để cưới con gái tôi, gia đình anh đũa mốc đòi chòi mâm son”. Chồng tôi cũng bảo đừng làm quá kẻo khổ con gái mình, nhưng tôi cũng không nghe. Con gái tôi ra sức bảo vệ tình yêu. Hai đứa quyết định đăng ký kết hôn, mà không được sự đồng ý của tôi. Chuyện vỡ lở, tôi đành chấp nhận. Nhưng tôi vẫn hậm hực, luôn chì chiết con rể, xa xôi nhiếc móc gia đình anh ta không xứng với gia đình mình.
Tôi đâu biết rằng, con rể đã rắp tâm trả thù...
… Lấy chồng một năm mà con gái tôi vẫn chưa có thai, lại gầy mòn héo hon, đôi mắt luôn u buồn. Tôi cố gặng hỏi cháu không nói gì. Sốt ruột tôi giục chồng sang “hỏi cho ra lẽ”.
Câu trả lời có ngay khi tôi sang nhà hai đứa, trong phòng ngủ của hai vợ chồng, kê hai chiếc giường nhỏ ở hai góc. Con gái tôi thú nhận từ ngày lấy chồng nó vẫn là con gái. Chưa bao giờ chồng nó đụng chạm vào người nó, cũng không cho con gái tôi đến gần.
Giờ tôi đã hiểu nó đang trả thù tôi. Tôi đã van xin nó bỏ qua hận thù để yêu thương con gái tôi. Nhưng nó trả lời: “Gia đình con không xứng với nhà mẹ, con cưới cô ấy để chứng minh cho mẹ thấy rằng, con gái mẹ cũng chẳng là gì trong mắt con. Bây giờ nỗi nhục của con đã được rửa, con trả con gái lại cho mẹ. Cô ấy còn nguyên vẹn đấy… Con chưa một lần đụng vào cô ấy, nên mẹ có thể yên tâm cưới cho con gái mẹ một người đàn ông giàu sang, có một gia đình hoàn hảo hơn gia đình con…!”
... khi tôi làm nhục nó trước mặt mọi người và coi thường gia đình nó...
Tôi chết lặng trước những câu nói của con rể. Nó bỏ đi sau khi đưa cho tôi một lá đơn ly hôn đã ký sẵn.Sau ly hôn, con gái tôi điên điên, dại dại lúc nào cũng lảm nhảm một mình. Chồng tôi chán nản bỏ về quê sống sau những gì tôi đã làm.Tôi ân hận vô cùng. Nhưng tất cả dường như đã muộn. Làm sao để con gái tôi trở lại bình thường? Làm sao để chồng tôi quay trở về? Nếu cứ thế này, có lẽ tôi cũng bị điên lên mất...!?
Bình thường em hay thức khuya nhưng chính vì vậy mà em đã gần như chứng kiến được hết "chuyện đó" của cô chú. Dù chỉ chứng kiến bằng tai thôi song cũng đủ làm em sợ hãi
Em năm nay 14 tuổi, cách đây một thời gian em đã gặp phải một chuyện kinh tởm mà đáng ra em không nghĩ là mình lại gặp phải tình huống khó xử đó. Vì chuyện đó, em đã vướng phải một nỗi ám ảnh mà nay em không sao gạt bỏ khỏi tâm trí được, em không biết phải nói với ai.
Hôm đó, em ngủ ở nhà cô. Bình thường em hay thức khuya nhưng chính vì vậy mà em đã gần như chứng kiến được hết "chuyện đó" của cô chú. Dù chỉ chứng kiến bằng tai thôi song cũng đủ làm em sợ hãi.
Em nghĩ rằng cô chú phải hiểu sự có mặt của em ở đấy chứ, vậy tại sao cô chú vẫn thản nhiên làm việc đó "ầm ĩ" như vậy. Em cũng hiểu đó là chuyện "người lớn phải làm", chỉ có điều, em tin rằng cô chú có thiếu gì lúc và thiếu gì cách để em khỏi phải rơi vào tình trạng khó xử ấy.
Thật sự em đã đọc rất nhiều báo nhưng không nghĩ chuyện này lại xảy ra với mình. Những tiếng động đó làm em thấy ghê tởm vô cùng. Em thấy khinh bỉ và muốn xa lánh họ. Từ ngày hôm ấy, về nhà em luôn có cảm giác nghi ngờ và khó chịu với mọi tiếng động ở chính giường của bố mẹ em. Dù có thể chẳng có chuyện gì nhưng em vẫn thấy ghê sợ. Sợ việc đó lại xảy ra, nó làm em bị ảnh hưởng rất nhiều.
Nhiều lúc em đã cố gắng quên, nhưng em ko thể quên được nó. Giờ em không dám xuống nhà cô chú ngủ cùng nữa, những cử chỉ của họ với em em thấy kinh tởm lắm. Vì chuyện đó mà em thấy chuyện hôn nhau hay hơn thế nữa thì đối với em giờ nó quá ghê tởm, em còn thấy sợ cả bản thân mình. Anh chị hãy cho em một lời khuyên.
[ Last Page ] [ Page 2 of 2
] [ Next Page ]