|
|
|
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
|
|
|
|||||||
|
Nhiều người từng thắc mắc: 'Liệu có bao giờ có hai người đàn ông cùng đi bên cạnh cuộc đời một người đàn bà, liệu có bao giờ giữ được giới hạn để không làm đổ vỡ sự gắn kết với một bên nào đó?'. Tôi không biết câu hỏi đó trong hoàn cảnh và câu chuyện thế nào nhưng với tôi, nó đã, đang và sẽ hoàn toàn có thật. Hương Hoàng lan Tôi có một mối tình thật đẹp khi còn là sinh viên đại học. Cuối năm học đầu tiên tôi gặp anh. Ngay từ phút đầu tiên ngước mắt lên nghe mọi người giới thiệu về anh, bắt gặp mắt anh đang nhìn trìu mến, tôi đã có một cảm giác là lạ khó hiểu trong mình. Cuối buổi, tôi là người đi về sau cùng tình cờ thấy anh đang đợi bởi chúng tôi đi cùng một đường. Những câu hỏi đầu tiên từ chuyện tôi đã quen với môi trường mới, tới những bài học, bài chuyên đề, luận, và cuộc sống ký túc xá của tôi. Ngày đầu gặp mặt để lại cho tôi nhiều ấn tượng tốt, nhẹ nhàng về anh, một người bạn lớn. Thời gian sau đó là những lần gặp tình cờ mỗi khi chúng tôi chung một lối, chỉ là nói chuyện thôi nhưng sao thấy gần gũi, thấy cảm giác mỗi ngày một tò mò về nhau. Tôi gạt nhanh cái suy nghĩ phải tìm hiểu về anh bởi tôi còn rất nhiều mơ ước của mình về học tập, về công việc đang ở phía trước. Một lần, anh gợi ý sẽ giúp tôi tìm tài liệu và hướng dẫn tôi làm đề tài nghiên cứu khoa học mà tôi mới nhận, đúng là nhờ sự giúp đỡ của anh tôi không còn lúng túng trong phương pháp, tôi làm rất tốt đề tài của mình. Thời gian đó cũng chính là lúc tôi và anh đến với nhau lúc nào không hay biết.
Tôi và anh gặp nhau nhiều hơn như vốn dĩ là thế, anh thường xuyên đưa tôi đi uống nước, nói chuyện trao đổi về học tập, về các đề tài nghiên cứu khoa học. Anh hấp dẫn tôi rất nhiều ở kiến thức và sự hiểu biết, tôi cũng được nghe từ anh rất nhiều kinh nghiệm để học tập và nghiên cứu. Trong một buổi chiều gặp để nhận tài liệu anh tìm giúp, khi vừa cầm tập tài liệu tôi đã để nó rơi xuống đất, cả tôi và anh vội cúi xuống nhặt. Đầu chúng tôi va vào nhau đánh cốp, cả hai ngẩng mặt lên ánh mắt gặp nhau, trong lúc tôi còn đang bối rối thì anh đã hôn nhẹ lên môi tôi. Cảm giác ngượng khiến tôi thấy nóng mặt, tôi lùi lại và tránh xa anh hơn một chút rồi cúi mặt không biết nói gì. Anh nhẹ nhàng nắm tay tôi, kéo nhẹ tôi vào lòng và hỏi: "Đây là nụ hôn đầu của em đúng không?", tôi bẽn lẽn nhưng vẫn đùa anh: "Không phải nụ hôn đầu mà là lần đầu em bị hôn, thế là anh cướp mất nụ hôn đầu đời của em rồi, em bắt đền anh đấy!". Cứ thế chúng tôi ôm nhau thật lâu... anh thì cười thật tươi, còn tôi thì mải mê với cảm xúc hồi hộp và câu hỏi trong đầu: "Đây có phải là tình yêu?". Những ngày tháng sau đó là thời gian rất vui của tôi và anh, gần như lúc nào rảnh là chúng tôi gặp nhau. Anh mải mê nói về công việc còn tôi cứ thao thao với anh về những bài học của mình, hỏi anh thật nhiều những thắc mắc liên quan tới học tập, chỉ bất chợt anh che miệng tôi lại và nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng: "Em cứ nói đi, anh sẽ vẫn nghe, nhưng anh muốn ôm em thế này cơ". Có rất nhiều lần tôi và anh gặp nhau khi cả hai cùng mệt mỏi, ánh mắt nhìn nhau thấy rất cần chia sẻ, chẳng cần phải nói, chẳng cần kêu với nhau về những gì đã trải qua, anh chỉ nhẹ nhàng ôm tôi và chúng tôi cùng nhìn về một hướng, bình yên. Tôi yêu anh nhiều lắm, nỗi nhớ anh trong tôi ngày càng lớn, tôi cũng nhận thấy điều đó ở anh, nhưng dường như cả tôi và anh đều thấy không cần thiết phải nói lên điều đó. Cứ như thế anh và tôi bên nhau. Anh luôn chiều theo ý của tôi, kể cả khi tôi hờn dỗi trẻ con nhất, anh chỉ nhẹ xoa đầu và ôm tôi vào lòng an ủi "trẻ con của anh, đừng giận anh như thế nữa". Anh nói tôi cho anh rất nhiều, anh trân trọng sự hồn nhiên trong sáng của tôi, anh trân trọng những ước mơ hoài bão mà tôi tự đặt ra cho mình để vươn tới. Anh trân trọng khi tôi chỉ im lặng bên anh mỗi khi mệt mỏi vì công việc và những lý do riêng của bản thân. Tôi khiến anh nâng niu giữ gìn bởi với anh - tôi như một món quà của tự nhiên mang lại. Có những hôm trời nắng nóng lắm, anh gặp tôi vẫn còn thở hổn hển mà nói: "Anh nóng quá, không chịu nổi nắng gắt thế này, chỉ muốn nhìn thấy em một cái cho quên cảm giác nóng vì em lúc nào cũng như que kem ý... mát lạnh, ngọt ngào". Chưa bao giờ anh khiến tôi phải đặt bất kỳ dấu hỏi nào? Chưa bao giờ tôi cần phải đề phòng anh vì anh luôn nhẹ nhàng, dù là ôm tôi thật chặt nhưng tôi hiểu chỉ là để anh thay lời nói nhớ tôi, dù là muốn hôn tôi anh cũng chỉ nhẹ nhàng, như thể anh đang nhấm nháp một que kem vậy, và tôi thì thực sự thích sự nhẹ nhàng ấy. Nếu không xảy ra điều gì thì tôi đã không chỉ gọi đó là mối tình đầu của tôi. Có rất nhiều chuyện sau đó đã diễn ra xung quanh tình yêu của anh và tôi, mà sức của đứa sinh viên năm thứ hai đại học không thể gánh hết nổi. Tôi buồn nhiều hơn, anh an ủi tôi nhiều hơn, tôi biết anh cũng rất buồn, nhưng rồi tôi và anh vẫn phải xa nhau. Không một lời chia tay, không một lời đòi hỏi anh giải thích, không có giọt nước mắt nào, tôi chỉ im lặng trong vòng tay anh lần cuối, và nhắc anh "phải làm việc thật tốt, phải sống thật hạnh phúc". Tôi và anh xa nhau nhẹ nhàng như khi đến bên nhau, nhưng chúng tôi đã biết và sẽ giữ những gì tốt đẹp nhất về nhau. Bạn bè không ai hiểu tôi sống trầm lặng hơn, lặng lẽ và khép mình. Tôi cắm đầu vào học, càng học tôi càng nhớ anh, trên đường tôi đi lúc nào cũng có hình bóng của anh, mỗi ngày thức dậy là tôi tìm cách xóa dần hình ảnh anh trong đầu. Tôi vẫn nhận được nhiều thông tin về anh, cuộc sống gia đình nhỏ của anh, mỉm cười khi biết đang có nhiều niềm vui đến với anh, và chợt thấy buồn, thấy mắt mình cay cay khi biết anh đang có nhiều chuyện buồn. Nhưng chẳng bao giờ tôi đến bên anh cả, đôi ba lần gặp nhau nhìn ánh mắt anh tôi hiểu cả anh và tôi vẫn chưa quên nhau, tốt nhất cả hai chỉ nên nhìn nhau từ xa. Nhiều lắm những người con trai khác đến với tôi, ai tôi cũng giữ khoảng cách, ai tôi cũng tỏ thái độ lạnh lùng, không phải vì họ không tốt, nhiều người trong số họ rất giỏi, rất chỉn chu, rất điều kiện và rất thương yêu tôi. Lúc nào tôi cũng được họ chiều chuộng nhưng dẫu sao cũng chỉ như là anh và em gái nhỏ thôi. Cũng may không ai trong số họ tỏ ra oán trách khi tôi chỉ nhận tình cảm của họ như những người anh - người bạn, họ chỉ dần xa tôi và thi thoảng hỏi thăm tôi khi biết tôi không dành cho họ cái họ cần, tôi không thể yêu khi trong lòng vẫn luôn khắc khoải nhớ anh. Tôi đôi khi cũng thiếu kiên nhẫn và tỏ thái độ xúc phạm với một số người quá vồ vập, một số đối tượng khiến tôi mất đi sự tự do và khoảng lặng của riêng mình, nhưng rồi tất cả cũng qua đi và tôi quên hết những người đó. Năm cuối cùng đại học, nhận tấm bằng cũng là lúc tôi nhận lời yêu của một người vừa là bạn học, vừa là người trường kỳ bên tôi mặc cho tôi có từ chối, mặc cho tôi trốn tránh. Cứ nhận lời vậy thôi, chứ tôi biết thừa trong lòng mình một chỗ đã không bao giờ còn trống rồi, người thứ hai chỉ luôn là chỗ thứ hai thôi. Người yêu tôi không biết về anh, không hỏi tôi về mối tình đầu vì ngỡ tôi chỉ lo học, vì ngỡ tôi đã kiêu kỳ, lạnh lùng như vậy bấy nhiêu năm trời và người yêu tôi nghiễm nhiên là người đầu tiên. Tôi không muốn giấu nhưng anh là điều thầm kín trong lòng tôi, vốn đã cất kỹ thì lôi ra ngắm nghía làm gì để khiến tôi thêm nhớ và khiến người yêu tôi thêm buồn. Người yêu biết tôi là người sâu sắc lắm, sẽ chẳng bao giờ tôi quên những gì là quan trọng với mình. Người yêu tôi, sau đó là chồng tôi. Tôi hạnh phúc khi có chồng, chồng tôi hiền lành, thật thà, năng động, có trình độ và rất yêu thương tôi. Tôi luôn có cảm giác, với anh mọi chuyện không có gì quan trọng ngoài tôi, tôi dường như thường trực là số 1 trong đầu anh. Anh sợ lắm khi tôi tỏ mặt giận hay không bằng lòng về việc gì đó của anh. Nhưng sao thi thoảng tôi vẫn nhớ anh - mối tình đầu của tôi, tôi hay chọn cho mình những khoảng lặng mỗi khi hình ảnh anh lại hiện về, cuộc sống của tôi vì thế mà như vẫn thiếu thiếu điều gì, tôi càng cố gắng bù lắp cho nó thì nó càng hiển hiện ra mỗi ngày. Công việc của hai vợ chồng rất ổn định, chồng tôi có thu nhập tốt, anh gánh vác mọi việc kinh tế, tôi thì dĩ nhiên vừa là người vợ đảm, vừa là cán bộ tốt - có năng lực ở cơ quan. Chúng tôi sống với nhau thật êm đềm, hạnh phúc hơn khi hai con của chúng tôi ra đời, lớn lên vừa xinh vừa ngoan ngoãn. Có đôi khi vợ chồng tôi mâu thuẫn với nhau, vì lý do bằng tuổi nên nhiều vấn đề chồng không hiểu tôi và tôi cả tôi cũng không hiểu chồng. Tôi thừa nhận những lúc đó tôi có so sánh chồng và anh, nếu là anh sẽ không bao giờ anh làm thế, nhưng dẫu sao sau mỗi lần đó tôi và chồng hiểu nhau hơn, gần nhau hơn và dễ thông cảm với nhau hơn. Cứ thế cho tới một ngày anh bỗng nhiên gọi cho tôi, linh cảm của tôi mách bảo anh đang có chuyện buồn, anh cần người chia sẻ, nhưng tôi cũng nhận ra hoàn cảnh chúng tôi khác xưa rồi. Tôi và anh không thể chia sẻ với nhau mọi thứ như trước kia nữa. Tôi khẽ hỏi anh qua điện thoại, anh im lặng không nói, rồi hỏi tôi về gia đình, về chồng và về con tôi. Anh mừng khi tôi nói tôi hạnh phúc, mãn nguyện với cuộc sống hiện tại của mình. Còn anh, khi tôi hỏi thì anh chỉ cười và nói "anh vẫn bình thường thôi em". Nhưng sau đó cứ thế, cách vài ba ngày anh lại gọi cho tôi, cũng chỉ để hỏi han về công việc của nhau, đôi khi là phàn nàn với nhau một chút về những khó khăn đang vướng mắc. Dần dần chúng tôi tâm sự với nhau mọi cái, từ chuyện dạy con học thế nào, từ chuyện cơm nước ở nhà tới việc cơ quan, có lúc cả hai đều bật cười qua điện thoại, và có lẽ cả hai đều thấy ấm lòng khi gác máy. Không ai trong chúng tôi nhắc về ngày xưa, không ai trong chúng tôi nói vẫn nhớ nhau như thế nào, nhưng có điều từ đấy tôi thấy cuộc sống của tôi đủ rồi, cảm giác thiếu thiếu gì đó không còn nữa, tôi vui hẳn lên, tôi có thêm nhiều sức mạnh để đương đầu với mọi khó khăn mỗi khi gặp phải trong cả cuộc sống gia đình và công việc, bởi những lúc đó tôi chỉ gọi cho anh và nói "em mệt quá!", cũng chỉ đơn giản là nhận từ anh câu an ủi "ừ, cố em nhé, cuộc sống mà, làm sao cứ thoải mái mãi được, phải có những lúc mệt như thế này thì khi em vui mới thấy hết ý nghĩa của niềm vui chứ em. Cố lên vì gia đình và các con". Anh và vợ anh đều thành đạt trong sự nghiệp, tôi và chồng tôi cũng vậy, mỗi chúng tôi ai cũng có vị trí trong xã hội, chỉ có tôi và anh là biết được cuộc sống gia đình nhau như thế nào, công việc của nhau như thế nào. Tôi nhắc với anh về chồng tôi hết sức tự nhiên, anh cũng kể về vợ hết sức thoải mái, cả chuyện học hành, xin trường, xin lớp cho mỗi con của tôi và anh. Tất nhiên có những lúc cả tôi và anh thấy buồn về một nửa kia của mình, chúng tôi có gọi cho nhau, tôi và có lẽ cả anh lúc đó đều thấy cần nhau, nhưng chỉ là qua cái máy điện thoại thế thôi chứ chưa bao giờ chúng tôi gợi ý gặp nhau, ngồi đối diện nhau để nói chuyện, để sẻ bớt nỗi buồn đấy cho nhau. Anh và tôi luôn nhắc nhau: "Chỉ thế này thôi nhé, để thấy cuộc sống cả hai đều không thiếu đi điều gì cả, cả em và anh luôn hạnh phúc khi có người luôn bên mình, yêu thương và chăm sóc mình và để mình yêu thương chăm sóc, các con ngoan ngoãn, học tập tốt. Còn em và anh dù không thể bên nhau như cái ngày xưa ấy, nhưng sẽ là hai người ầm thầm đi bên cạnh cuộc đời của nhau để chia sẻ cùng nhau, để thấy trong lòng có một khoảng trống luôn được lấp đầy". Chồng tôi, và cả vợ anh không ai biết về một góc nhỏ trong tôi và anh, nhưng họ sẽ chẳng có lý do gì để không yên tâm bởi tôi và cả anh lúc nào cũng luôn nghĩ về một nửa quan trọng kia của mình, tôi và cả anh sẽ luôn chăm sóc tốt cho cái gia đình lớn của mỗi người, tôi và cả anh đã và sẽ vẫn mãi như vậy vì dẫu sao chúng tôi sau gần hai năm yêu nhau, 6 năm liền không gặp nhau, không liên hệ với nhau thì tới bây giờ đã là 8 năm đi bên cạnh cuộc đời nhau như thế đấy! 8 năm chúng tôi vẫn bên nhau, vẫn gọi cho nhau khi thấy cần chia sẻ, vẫn gọi cho nhau khi thấy cuộc sống nhiều áp lực, khi thấy có nhiều niềm vui, mỗi khi anh nhận chức vụ mới, tôi chuyển công việc mới yêu thích hơn, khó khăn hơn và anh tất nhiên vẫn luôn là người giúp tôi đối mặt với những khó khăn đó. Anh cho tôi nhiều ý kiến về cương vị quản lý của mình, về cách sắp xếp công việc, cách nhìn nhận cán bộ để đào tạo để bố trí sao cho phù hợp. Chỉ có điều bây giờ có tuổi rồi, vợ chồng tôi cũng như vợ chồng anh nhiều lúc xưng hô với nhau ông - bà, nhưng không hiểu sao tôi và anh chẳng thể thay đổi được cái cách xưng hô "anh - em", có lúc tôi và anh trêu nhau bởi dẫu già rồi nhưng "anh là người anh lớn - còn em vẫn là người em nhỏ của anh". Vậy đấy, với tôi luôn có hai người đàn ông đi bên cạnh cuộc đời mình, một người luôn hết lòng yêu thương chăm sóc tôi cũng là người tôi luôn trân trọng, yêu thương, giữ gìn; còn một người luôn sẵn sàng chia sẻ và an ủi động viên tôi; cả hai người lấp đầy khoảng trống trong lòng tôi về tình cảm. Với anh, cũng luôn có hai người đàn bà đi bên cạnh cuộc đời mình, và như thế nào thì các bạn đọc đã hiểu. Tôi và anh đều có gia đình hạnh phúc, đều thành đạt và được vị nể ngoài xã hội. Tuổi trẻ ai cũng có những kỷ niệm đẹp, cũng không tránh khỏi những vấp ngã đau buồn, có điều mà tôi chỉ nhắc chung là vì nó chúng tôi xa nhau đó chính là trước tôi anh có quá nhiều người phụ nữ đi qua cuộc đời anh, tôi chỉ là người cuối cùng và cũng là người khiến anh nghĩ cần phải xây dựng niềm tin trong tình cảm, ngày đó tôi không ghen với quá khứ của anh, cũng không phải tôi không dám đấu tranh cho tình yêu của mình mà vì tôi biết anh và tôi không thể gắn bó với nhau như vợ chồng, bởi tôi còn nhiều ước mơ chưa thực hiện được, bởi anh có nhiều lý do để phải xây dựng gia đình riêng. Trong cuộc sống, tôi biết đôi khi anh cũng chông chênh vì những người phụ nữ khác, cuốn hút hơn vợ mình nhưng những lúc đó anh lại gọi cho tôi để cảm thấy anh cần chững lại, cần có giới hạn hơn. Và cũng đôi khi tôi bị làm phiền bởi nhiều cánh mày râu khác, nhưng anh với vài chia sẻ hài hước khiến tôi biết cách làm sao để tránh được họ. Qua câu chuyện có thật của tôi, tôi muốn chia sẻ với các bạn, tình cảm cũng như muôn điều khác của cuộc sống, của tự nhiên, nó có khác cũng là chỉ ở sự phức tạp của tâm lý con người, đôi khi chúng ta không tự mình điều khiển được nó. Lý trí đôi khi không mạnh mẽ bằng con tim, nhưng nếu ta luôn biết giới hạn, luôn biết trân trọng những gì mình có, thì chẳng có gì là không có thật trong cuộc sống này các bạn ạ! Khó khăn và những vấp ngã ai rồi cũng phải trải qua, nhưng đứng dậy và đi tiếp thế nào thì là còn tùy thuộc vào mỗi khả năng, ý chí và sự tự tin ở mỗi người. Tình cảm cũng vậy, tôi cũng như các bạn, có nhất thiết chúng ta phải gọi tên cho nó, có cái tình cảm gọi được là tình yêu, là vợ chồng, nhưng như tình cảm của tôi và anh - chưa bao giờ tôi tự đặt tên và muốn nghĩ ra cái tên cho nó. Tôi và anh chưa hề nói từ "yêu", bởi đôi khi "yêu có cần cứ phải nói", và khi đi bên cạnh cuộc đời nhau tại sao phải lý giải như thế nghĩa là sao, thế nào? Chỉ là biết thế để đủ với cuộc sống mỗi người bởi khi yêu, khi là bạn cũng luôn là "cần có nhau" mà. Tôi có đôi khi vẫn nói "nhớ anh", nhưng là nhớ một người anh lớn và anh đôi khi vẫn nói "nhớ tôi" nhưng là nhớ về một người em nhỏ, chúng tôi trân trọng và giữ gìn những gì là của nhau. Dường như tôi và cũng cả anh đều khiến cho mỗi người không hề có cảm giác muốn có nhau như đàn ông và đàn bà, vậy thì có cần lý giải cho thứ tình cảm đó nữa không các bạn. Cuộc sống là tổng hòa của các mối quan hệ... chẳng ai khác ngoài chúng ta giúp cuộc sống của mình tốt đẹp và ý nghĩa hơn các bạn ạ! Hy vọng câu chuyện này của tôi sẽ chia sẻ được với các bạn những điều còn thắc mắc, cũng hy vọng nó là bài học cho tất cả những ai đang trải qua, và cũng hy vọng nó thực sự khiến mọi người thay đổi đi cái suy nghĩ về các giá trị của tình cảm. Mỗi người đều có chốn bình yên đề về, và mỗi người đều có riêng cho mình một bí mật để khi thấy lòng mệt mỏi nghĩ về nó như tìm thêm một sự bình yên trong lòng. |
|
|
Giữa đêm lạnh, em đột ngột thức giấc. Em choàng tỉnh vì đôi mắt em chạm phải một làn môi âu yếm. Giấc mơ tình yêu đầu tiên của em kể từ khi chia tay mối tình đầu. Không thể ngủ lại, em bật nghe bản nhạc yêu thích 'Love is blue'. Đã rất lâu rồi, em mới lại ngồi đây tha thẩn nghĩ về thứ tình cảm bất diệt của con người: tình yêu. Khánh Thương Chân em vẫn chạm đất, đầu em không lửng lơ tới trời cao nhưng em vẫn khát khao và tin rằng: Chỉ cần có ai đó để mình yêu thương, quan tâm thôi chẳng phải hạnh phúc lắm rồi sao. Đôi khi nghĩ, chẳng cần được đáp lại chỉ cần tự mình thấy yêu người là đủ. Đó là cách em nuôi dưỡng hy vọng trong tình yêu. Kiểu tình yêu cổ điển và cam chịu nhưng không phải là sự hy sinh hay nỗi bất hạnh.
Tình yêu cho em hy vọng. Cuộc tình thứ nhất đã thành dĩ vãng. Hơn 4 năm trôi qua có những lúc tưởng vết thương chưa lành vì thi thoảng em vẫn thấy đau những khi một mình đối diện với nỗi cô đơn hoặc có ai đó đụng vào kỷ niệm. Hoặc khi lý trí đanh lại trong em và vặc lại em những câu hỏi, những hoài nghi. Nhưng câu trả lời đâu còn quan trọng. Vậy thì tìm hiểu để làm gì. Dù em không thể hiểu được những gì đã xảy ra nhưng cho đến giờ em luôn thanh thản với quyết định của mình. Em không còn yêu người. Người cũng đã có gia đình. Cầu chúc người luôn hạnh phúc và sự thật là em đã, đang, sẽ sống tốt và sẽ rất hạnh phúc khi không có người bên cạnh. Em từng khóc rất nhiều cho tình yêu của mình nhưng tin nước mắt rơi cũng có lý do của nó. Không phải vì em là người quá nhạy cảm mà vì em yêu bằng cả trái tim thật thà. Em khóc khi cảm thấy bị tổn thương và cả khi em hạnh phúc. Lúc nào em cũng triết lý rằng “Vì yêu là sống mà cuộc sống thì không chỉ có hạnh phúc và niềm vui nó còn có cả nỗi đau và sự tổn thương”. Nhưng cũng vì cuộc sống có những khó khăn, vất vả và bất hạnh mà con người mới dũng cảm tiếp tục hy vọng những điều tốt đẹp sẽ tới và nỗi đau rồi sẽ đi qua. Khi có thời gian nhìn lại, mới bình thản nhận ra rằng: thực tế mọi thứ không tồi tệ và kinh khủng như mình tưởng. Biết đâu, không có nó, mình đã tuột mất một cơ hội tuyệt vời nào đó thì sao. Khi một mối tình qua đi, có nghĩa là tình yêu không chết chỉ là kết thúc mà thôi. Tình yêu cho em biết nó có khả năng hồi sinh và chữa lành vết thương. Mẹ rất lo lắng vì mãi đến giờ chưa thấy em đưa chàng nào về nhà ra mắt. Không thấy em đả động gì tới chuyện chồng con, cũng chẳng hề thấy em sốt ruột. Bạn bè nói ra nói vào nói em kén chọn hoặc bị kén chọn. Em thì cứ chống chế, chỉ là do chưa gặp người ấy mà thôi. Có lúc em bất cẩn mà chẳng hẳn thế, lúc đó em ngụy biện cho mình thì đúng hơn. Nếu em kém may mắn trong đời không gặp được người mình thực sự yêu thương và yêu thương mình chân thành, em muốn mình trở thành một bà mẹ đơn thân. Nghe em nói thế, mẹ choáng váng. Trời đất ơi con tôi. Sao lại nghĩ thế được con? Dù gì, một gia đình có đầy đủ, trọn vẹn cha mẹ vẫn tốt hơn con à. Mẹ em quan niệm thế! Sống thế và đã chịu đựng mọi gian khổ để làm được thế. Tình yêu cho em thấy nhiều sóng gió, thách thức phải vượt qua nếu muốn nó lớn lên và vững chãi. Buổi tối nay, em nhận được một tin không lấy gì làm vui vẻ. Em có một người bạn hơi đặc biệt một tí. Bạn ấy hỏng mắt từ bé. Có một lần em tặng cho bạn ấy một cái túi màu đỏ và nói: “Bạn của tớ chắc không biết màu đỏ như thế nào cả phải không? Nhưng hãy tự do nghĩ về nó theo cách của bạn. Có người nói đó là màu của sự may mắn và nhiều người cho rằng đó là màu của tình yêu. Tớ hy vọng cái túi này sẽ cất giữ những yêu thương, hy vọng và niềm vui của bạn trong hành trình cuộc đời. Nó màu gì là quyền của cậu”. Bạn em yêu một cô bé tật nguyền và tình yêu đầy nghị lực ấy lúc nào cũng khiến tất cả mọi người xung quanh nhìn vào ái ngại, lo lắng. Có người không cho rằng đó là tình yêu nhưng không gọi tên được một thứ tình thay thế. Có thể là tình thương chăng? Em không đặt tình cảm lên bàn cân bao giờ và em ghét cay đắng việc đó. Nên em cũng không muốn phải đắn đó vì điều này. Số phận, ừ mà nên gọi thế, vừa tàn nhẫn từ chối cho cô bé tật nguyền kia một cơ hội để thân thể được lành lặn, bình thường hơn. Em biết, nỗi đau đớn, tuyệt vọng không phải chỉ có một người đang chịu đựng. Tình yêu cho em thấy câu nói này thật đúng: “Yêu, không phải là đưa ô cho người yêu đi mưa. Yêu, có nghĩa là đi trong mưa cùng với người mình yêu”. Bình minh sẽ tới và trái tim em cũng không thể đóng im ỉm hoặc ngủ yên mãi được. Và lúc này đây, giữa đêm tối, em biết được tình yêu có màu gì. Sydney 19/5/2009 Vài nét về blogger: Hoa bất tử là một loài hoa bất khuất trước năm tháng. Ngược lại, đó cũng là một loài hoa rất cô đơn. Gắn liền với sự cô đơn là tính kiên cường. Cho dù nhân tố bên ngoài tác động thế nào nó vẫn dũng cảm tiến về phía trước! |
|
|
Cô ơi, khi em viết những dòng này, hẳn cô không còn nhớ em là ai nữa. Cô từng nói, người giáo viên như một lái đò, suốt cuộc đời chở bao thế hệ học trò qua sông. KID 1420 Em luôn nhớ đến cô, và nhất là hôm nay, em phải viết điều này để thay cô bênh vực môn Văn, bênh vực cách dạy và học Văn của cô trò mình. Cô cho phép em cô nhé! Cuộc đời dạy Văn của cô hẳn không thiếu những lần nhìn thấy học trò xoa nắn cổ tay vì đau nhức do phải chép quá nhiều. Hẳn không thiếu những lần cô nghe học trò, và bây giờ là cả một bộ phận người đời, than thở rằng thứ văn chương nhà trường chỉ là đọc chép, vô hồn và giết chết học sinh... Xin lỗi cô, em cũng từng thấy mệt mỏi khi cứ mỗi buổi học Văn là lại phải chép bài không ngừng nghỉ, mồ hôi em chảy xuống trang vở không kịp lau, nhoè cả nét mực chưa khô...
Nhưng em lớn lên, em hiểu, nỗi nhọc nhằn của một buổi chép bài đâu có thấm gì so với nỗi nhọc nhằn của những người nông dân đang còng lưng trên cánh đồng lúa chín, đâu có thấm gì so với nỗi nhọc nhắn của những tiếng rao đêm. Nhờ những bài văn cô dạy, mà hôm nay em được ngồi trên giảng đường Đại học, ngày mai em ra trường, ngồi làm việc trong phòng máy lạnh, có xe đón xe đưa. Thưa cô, em thật lòng phải cảm ơn cô vì những bài văn cô đọc cho em chép ngày xưa ấy... Khi em hỏi cô, tại sao em không được viết những điều mình thích, không được tự do sáng tạo mà phải nhất nhất tuân theo những khuôn mẫu có trước. Cô trả lời rồi sau này em sẽ hiểu. Vâng bây giờ em đã hiểu. Bài văn của cô ngày xưa là phôi thai của những luận văn, luận án ngày sau. Phải biết viết một bài văn với đủ ba phần, chặt chẽ và mạch lạc mới mong viết được một công trình khoa học có đầu có cuối, có các ý rõ ràng, có kết cấu hoàn chỉnh. Nếu không có những bài văn cô rèn luyện ngày trước, bây giờ em không tin mình viết được một chương khoá luận đâu cô ạ. Em một lần nữa chân thành cảm ơn cô... Thưa cô, em còn nghiệm ra cách dạy Văn của cô cũng là dạy em cách sống. Chỉ khi lớn lên em mới thấm thía rằng, không phải lúc nào cũng có thể nói lên những điều mình nghĩ. Em nhớ lại câu thơ trong bài "Tiếng chổi tre": Chị lao công như sắt như đồng, Cô bảo, hình ảnh "như sắt như đồng" là sáo mòn nhưng trong bài văn không nên nói vậy. Cô dạy em viết rằng "dù sáo mòn nhưng vẫn rất mới lạ, bởi lần đầu tiên một nhà thơ đem so sánh người phụ nữ vốn mỏng manh, yếu đuối với biểu tượng của sự mạnh mẽ, rắn rỏi - như sắt như đồng". Em chép và cũng không bận tâm chuyện nói giảm, nói tránh đó nữa. Nhưng hôm qua, một người chị của em đã phải rời vị trí trong công ty, bởi chị thẳng thắn nói với Giám đốc trước mặt mọi người rằng - "Anh làm thế là sai rồi!". Đúng là anh đã sai, nhưng có lẽ chị không được học cô để biết cách nói nhẹ nhàng hơn và kín đáo - "Em nghĩ có thể có hướng giải quyết tốt hơn". Có ai trên đời muốn bị mất mặt đâu. Nhờ có cô, em đã thận trọng hơn khi làm mọi chuyện. Có thể văn chương nhà trường dạy em nói dối, nhưng em tin như thế là cần thiết. Không ai trong đời mình hoàn toàn nói thật. Đôi khi lời nói dối sẽ dễ nghe hơn những lời nói thật ngây ngô. Càng tiếp xúc với cuộc đời em càng thấy điều đó là cần thiết. Em chợt nhớ khi xưa, em tả mẹ trong bài văn -"mẹ em mặt vuông chữ điền". Cô mỉm cười và chữa lại cho em -" Mẹ em có gương mặt trái xoan". Em không hiểu - "Nhưng mẹ em không có gương mặt trái xoan!", cô nhẹ nhàng: "Văn chương phải như thế!". Thưa cô, không chỉ văn chương cần như thế mà cuộc sống cũng cần như thế. Em không nghĩ rằng em có thể quên bài học của cô để nhìn thẳng vào khuôn mặt một bạn gái và nói rằng - "Mặt bạn nhiều mụn quá". Thưa cô, em đã nhớ, cái đẹp là điều người phụ nữ nào cũng mong được người khác nhận thấy ở mình... Không biết cô có buồn không, khi đọc những bài văn của học trò hôm nay, viết rất "sáng tạo". Hẳn những học trò đó cũng ấp ủ nỗi niềm về một môn Văn khuôn thước, ước lệ. Nhưng nhiều bài văn "sáng tạo" đến ngô nghê làm cho người đọc vừa cười vừa khóc - lại thêm trách cứ cách dạy văn ở trường. Em nghĩ, việc dạy dỗ văn chương của cô có thể đã cũ về phương pháp, nhưng điều em học được là nhận thức cơ bản về vấn đề. Những ai muốn sáng tạo, muốn bình luận thêm về tác phẩm thì cần phải hiểu cơ bản về nó, chứ không phải chỉ bịt tai không nghe giảng, để rồi phát biểu sáng tạo, sáng tạo đến mức xúc phạm tác giả, lịch sử và văn chương. Có lần cô hỏi em, có định sống bằng nghề văn không, em lắc đầu! Cô mỉm cười, vậy em chỉ cần viết thế thôi. Em hiểu, Văn học cô dạy em là để làm công cụ cho cuộc sống. Em chỉ cần dùng văn chương để giúp em sống dễ dàng hơn. Em đâu có định trở thành nhà văn mà đòi hỏi cô trao cho em quá nhiều. Em đã hiểu, để thành công trên đường đời, chỉ nên giữ cho mình những kỹ năng cần thiết và loại bỏ những thứ không hữu ích - có thể như thế là thực dụng, song đó là sự thật. Cô và môn Văn đã trao cho em quá đủ - đủ để em không quá khô khan trước cuộc đời, không quá nông cạn trong suy nghĩ. Và cũng đủ để em viết những dòng này như một lời tri ân gửi đến cô... |
|
|
Xin lỗi anh! Em đang ngoại tình. Lê Ái Nghi Em không phải người đàn bà hư đốn, cũng không tham lam, ích kỷ nhưng sao không thể kìm nén được những nhịp tim rung động không dành cho anh. Em đi bên anh mà lòng lại nghĩ về người khác. Nằm bên cạnh anh mà em lại hình dung ra đó là anh ấy. Những giấc mơ của em không còn dành cho anh nữa mà cho anh ấy - người xưa của em. Hôn nhân là sự thật trần trụi nhất của tình yêu. Trước khi quyết định lấy anh, em đã chuẩn bị cho mình các kiến thức tâm lý để đón nhận những mật ngọt và đối đầu với những gai nhọn của đóa hoa hồng, tổ ấm gia đình. Vậy mà em vẫn shock. Shock thật sự. Em như đang rơi xuống vực thẳm. Vực thẳm sâu vô chừng, em cứ rơi hoài rơi mãi mà chẳng thể chạm tay đến cái chết. Thà rằng một lần nằm xuống tận cùng cái sâu thẳm đó còn hơn cứ mãi trôi dần với cảm giác chới với, hụt hẫng, không lối thoát này. Em như bị cuốn vào một lỗ đen, rồi sẽ có một ngày lỗ đen đó nuốt chửng lấy em, rời xa thế giới anh. Em vẫn tự đưa ra những phép so sánh giữa anh và người ấy.
Người xưa của em từng thề nguyện sẽ yêu em suốt cuộc đời này và em đã tin rằng anh ấy sẽ tìm mọi cách để giữ lấy em. Người xưa của em là người đàn ông mạnh mẽ, là chỗ dựa vững chắc của em. Anh thì luôn lẩn tránh, trốn vào vỏ bọc của mình mỗi khi gặp phải vấn đề lớn nhỏ trong gia đình. Để em bơ vơ như con nhím nhỏ không răng nanh, móng sắc phải xù lông ra bảo vệ chính mình. Người xưa của em biết phân biệt phải trái, đúng sai, biết đấu tranh cho cái tốt. Còn anh lại gục đầu cúi mặt nhận hết lỗi về phía mình mặc dù anh hoàn toàn không có lỗi, chỉ vì không dám cãi lời cha mẹ. Anh hiếu thảo đến mức nhu nhược. Người xưa của em biết tự đứng trên đôi chân của mình. Còn anh chẳng dám bước đi khi cha mẹ chưa cho phép. Người xưa của em trưởng thành, tự lập và bản lĩnh. Anh thì như một đứa trẻ ngoan được giáo dục kỹ càng. Đi chơi với vợ anh vẫn phải luôn xin phép và báo cáo chi tiết giờ giấc, đi đến đâu, với ai, làm gì. Mua sắm thứ gì trong nhà anh đều hỏi qua ý kiến cha mẹ, ngay cả những vật dụng cá nhân. Người xưa của em từng hứa, sẽ cùng em xây một ngôi nhà nhỏ với vườn hoa be bé trước sân, cùng em tận hưởng những tháng ngày hạnh phúc. Giờ đây khi đã là vợ anh, em trở thành con dâu trong một gia đình 8 nhân khẩu. Em chịu mang tiếng ở nhà thảnh thơi vì chưa tìm được việc làm, anh lại chẳng phản ứng gì khi chị anh mang gửi em đứa con nhỏ hết ngày này qua ngày khác, thay vì phải đưa nó đến trường mẫu giáo. Ban đầu chỉ là 4 ngày trong tuần, sau nghe chị nửa đùa nửa thật: "sẽ phiền em cả tuần". Em cười trừ, nhìn qua anh, anh quay đi nơi khác lảng tránh. Em ấp úng: "Em thấy cũng hơi khó... ". "Cái nhà này đông người vậy mà giữ một đứa nhỏ cũng không xong", tiếng mẹ anh vang lên. Em cắn môi không cho nước mắt trào ra. Anh lại bỏ đi nơi khác, khi em đang rất cần anh. Người xưa của em chắc chắn sẽ cư xử khác. Anh ấy từng nói sẽ luôn chở che em, không cho ai làm tổn thương em. Người xưa của em yêu em vì em là em, ngoan ngoãn nhưng không yếu đuối, hiện đại nhưng không phóng khoáng, buông thả, thời trang nhưng không lai căng, mất gốc. Vậy mà anh vẫn lặng im khi cha mẹ anh dạy dỗ, la mắng em vì cách ăn mặc quá "choai choai". Em thiết nghĩ mình không làm gì quá đáng để xấu hổ họ hàng. Một chiếc váy ngắn đến gối, áo dây không hở ngực đồng nghĩa với choai choai sao anh? Mái tóc nâu suông duỗi thẳng nghĩa là em không phải con gái Việt Nam, là lai căng, mất gốc sao anh? Chút phấn son, má hồng cho ngày xuống phố là đua đòi, phung phí hả anh? Có lẽ đối với cha mẹ anh, em là con bé ăn không ngồi rồi, thẳng tay vung những đồng tiền chồng làm cực khổ (mặc dù ngoài công việc là baby sister em còn hàng ngày ra phụ cửa hàng của cha mẹ anh). Nhưng còn anh, anh yêu em là yêu con người em và những thứ thuộc về cá nhân em, nó chẳng ảnh hưởng và làm hại đến bất kỳ ai. Vậy mà giờ đây em phải chấp nhận từ bỏ sao? Không phải anh từng khen rằng em xinh tươi, trẻ trung sao anh? Anh lại cứ lặng im. Điều đó có nghĩa là em nên nhuộm lại tóc đen, xếp vào tủ mớ đầm váy, phấn son. Người xưa của em chắc rất bàng hoàng khi gặp lại em lúc này: giản dị như một cô thôn nữ, hiền thục như con gái miệt vườn, và không hồn như một con búp bê trong tủ kính. Người xưa của em cùng em dọn dẹp mâm cơm mỗi khi anh ấy đến chơi nhà. Còn anh giờ đây ngồi bàn trên uống trà cùng cha mẹ, để em loay hoay với mớ bộn bề chén dĩa, thứ công việc của đàn bà như cha mẹ anh thường nói. Người xưa của em vẫn thường ngợi khen sự thông minh, lanh lợi và lập luận sắc sảo của em khi hai đứa cùng nhau bàn luận một vấn đề nào đó. Còn giờ đây những từ ngữ như "quan niệm", "ý kiến", "thảo luận" không còn tồn tại trong từ điển sống của em. Đơn giản vì: "Vợ không được lấn lướt chồng". Người xưa của em quan tâm chăm sóc em từng chút. Còn anh thì đã lâu rồi quên thói quen hôn em mỗi khi đi làm về. Và cũng chẳng dám pha sữa cho em vì như thế không vừa lòng cha mẹ. Những nụ hôn ngọt ngào em dành cho người ấy vẫn làm má em ửng hồng mỗi khi nhớ đến. Anh ấy siết chặt em vào lòng, nói sẽ không cho em rời xa. Còn những giây phút vợ chồng bên anh, em vô cùng xấu hổ, bối rối chạy thật nhanh vào phòng tắm với cái chăn quấn quanh người mỗi khi có tiếng đẩy cửa phòng thúc giục. Em còn nhớ, lúc yêu nhau, chúng ta cùng xem một bộ phim. Hai người yêu nhau tha thiết nhưng vì môn đăng hộ đối nên cha mẹ chàng trai không chấp nhận cô gái. Sau khi đã thuyết phục, van xin, tranh đấu, cả hai cùng nhau bỏ trốn. Cha mẹ chàng trai hận thù cô gái và thề dứt tình máu mủ với người con. Em đã hỏi anh: Nếu anh trong trường hợp đó, sẽ giải quyết thế nào? Anh chỉ trả lời: Đừng bắt anh phải chọn một trong hai. Trong cuộc sống đôi lúc người ta buộc phải đứng trước ngã ba đường. Anh sẽ lẩn tránh suốt đời sao anh? Giờ đây em muốn hỏi anh câu hỏi đó một lần nữa. Cho dù sự lựa chọn của anh có như thế nào, em cũng cam lòng vì ít nhất anh biết trong đời mình cần gì, và ít nhất anh cũng một lần tự quyết định cho bản thân mình. Em không ích kỷ đến mức chiếm anh cho bản thân mình, nhưng cũng không cao thượng đến mức chấp nhận cuộc sống riêng tư của mình bị người khác can thiệp, điều khiển và chiếm hữu. Em không muốn suốt đời là cái bóng bên cạnh chồng. Và em không muốn chồng em suốt đời loanh quanh bên chân mẹ. Hơn bao giờ hết em đang rất nhớ về người xưa. Em thèm cảm giác được nằm gọn trong vòng tay vững chãi của anh ấy. Được sinh cho anh ấy những đứa con kháu khỉnh. Được cùng anh ấy làm chủ một gia đình bé nhỏ. Và anh biết không? Người xưa của em không ai khác chính là... anh của hai năm về trước. Những lời hứa về một mái ấm gia đình đó có lẽ anh vẫn chưa quên? Xin lỗi anh! Em đang ngoại tình. Vài nét về blogger: Dịu dàng, mạnh mẽ, ngoan ngoãn, bướng bỉnh, yêu thương, thù hận. Em là em.. |
|
|
Có đôi khi tôi tự hỏi vì sao từ bé đến giờ mình rất hay gặp phải những vấn đề rắc rối với đàn ông. Đó đương nhiên không phải xô xát, cãi vã, nhục mạ, hận thù... Mà là được yêu, bị yêu, được hôn, bị hôn, được dê, bị dê, được giành giật, bị giành giật, được tán tỉnh, bị tán tỉnh... Trong đó, hầu như bị nhiều hơn là được, nghĩa là, phần lớn tôi chả thích thú gì, thế nên mới có chuyện ngồi đây và hỏi tại sao lại thế? Môi đỏ Để phân tích vấn đề này, tôi chia ra thành hai nguyên do, thứ nhất: vì mình là người quyến rũ không thể cưỡng nổi, thứ hai là mình... rất lẳng lơ nên mới thế. Nguyên nhân thứ nhất, lập tức bị loại, vì thật sự mà nói tôi chả có gì để dám tự hào vỗ ngực bảo rằng, mình quyến rũ đến mức bất cứ gã đàn ông nào gặp cũng nhảy bổ vào. Chỉ còn nguyên nhân thứ hai, suy ra, tôi bị như thế là do... tôi quá lẳng lơ thật rồi... hừm.
Và bây giờ cần phải tìm hiểu xem, biểu hiện của sự lẳng lơ của tôi nằm ở chỗ nào, để còn giảm bớt, để còn tự... kiềm nén bản thân, nếu không muốn tiếp tục... bị dê và được dê. Tôi mắc chứng hay... đỏ mặt, được ai khen, đỏ mặt, bị ai chê, đỏ mặt, bị đàn ông nhìn cũng... đỏ mặt, tức giận cũng đỏ mặt. Tóm lại cứ có cảm xúc bất thường là đỏ mặt, hôn hít thì càng đỏ tợn... Và nếu đỏ mặt là lẳng lơ, thì tôi rất lẳng lơ. Tôi nhút nhát bẩm sinh cho nên giữa đám đông luôn là người mờ nhạt, lúc nào cũng ngồi cho tay lên mồm chống cằm, rồi giương mắt to lên nhìn hết người này đến người khác biễu diễn cái sự hoạt bát của họ. Hôm trước cũng cái tật ấy mà bị một anh khoá trên... nhéo mũi đau điếng đến... 3 lần (và còn bảo từ nay cấm... cắn móng tay ở nơi công cộng nữa, thật là quá đáng). Tôi xếp đó vào hành động "âu yếm có chủ ý" cho nên cáu lên. Thế là lại bị... nhéo thêm cái nữa. Đấy, nếu cắn móng tay nơi công cộng là lẳng lơ thì... tôi thường xuyên lẳng lơ. Trước khi có chồng, tôi có hai mối tình thực sự, và cả trong hai mối, tôi đều chủ động... hôn trước, chỉ bởi vì... đợi lâu quá, chỉ bởi vì... thích hôn quá... và chỉ bởi vì nếu tôi không chủ động chắc hai mối tình đó sẽ kết thúc mà chẳng có lấy một nụ hôn nào, mà như thế quả đáng tiếc biết bao. Lần nào hôn xong cũng kết thúc bằng việc một đứa chạy ù vào nhà, đứa còn lại thì đứng trước cửa ngẩn ngơ, sờ tay lên má, cứ như là trên ấy còn dính lại cái môi của đứa vừa hôn mình ý... (Nhắc lại thấy gai cả ngưởi). Và nếu... thích hôn người mình yêu là lẳng lơ, thì tôi... lẳng lơ suốt kiếp. Ngoài những lúc điên tiết đá thúng đụng nia, hoặc xỉn lên lại đòi oánh nhau với cả thế giới ra, phần lớn, tôi cực kỳ dịu dàng và ngoan ngoãn. Nhất là trước... giai. Chả hiểu sao cứ xuất hiện đàn ông là tôi thấy khớp khủng khiếp, mặt mũi tay chân bắt đầu thừa thãi lộn xộn, thế cho nên, tốt nhất, cứ ngồi ngay ngắn mà nghe họ... nổ. Nghe một cách say sưa, hồn nhiên, thỉnh thoảng mỉm cười, khen ngợi, và tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ (mà ngưỡng mộ thật chứ, vì họ nổ quá hay). Thế là các anh càng thao thao bất tuyệt, kết thúc vài lần như thế, thể nào cũng có một ca... tỏ tình hoành tráng xảy ra, mà đại khái thường là "trên đời chỉ có em là hiểu anh nhất, anh... không thể sống thiếu em". Đấy, nếu biết lắng nghe là... lẳng lơ thì tôi lẳng lơ số một. Có một dạo tôi tin rằng, một người đàn ông sẽ sẵn sàng ngồi im lặng nhìn cô gái ngủ trong một phòng khách sạn mà không làm gì cả (ghi chú là sinh lý anh ý bình thường, nghe bảo thế). Và niềm tin đó không bị hoài phí (chỉ là may mắn thôi, vì nếu không phải là anh ấy mà là người khác thì...). Nếu nhẹ dạ cả tin là lẳng lơ thì còn rất lâu tôi mới hết lẳng lơ được. Có vài lần, dù trong thâm tâm tôi biết người đó muốn gì, tôi biết rõ không phải câu nói "anh yêu em" nào cũng là sự thật, biết rõ họ sẽ hành động gì tiếp theo nếu tôi cứ tiếp tục cả nể, thế nhưng tôi vẫn cả nể... Và nếu cả nể là lẳng lơ thì tôi sẽ rút kinh nghiệm ở những lần sau. Tôi chẳng thể biết mình có thể yêu hoặc nhớ, hoặc quên ai trong tương lai, vì đời còn dài, vì không ai chắc chắn hôn nhân là vĩnh viễn (dù hi vọng nó là vĩnh viễn)... Bởi vì nữ tính trong tôi vô cùng bất diệt, và nếu, nữ tính là lẳng lơ thì tôi chả còn cách nào khác là lẳng lơ cả đời. Vài nét về blogger:
|