Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
2009-May-23 08:53 - Chàng rể thách cưới

Hình minh họa: PNVN.

Cả năm nay bà Thành sốt ruột vì chuyện lấy vợ của cậu con trai. Cứ mở miệng hỏi thì cậu ấy chỉ cười trừ bảo: “Mẹ cứ yên trí, nhất định con sẽ cưới vợ chứ chẳng đi tu đâu mà mẹ lo. Khi nào con cưới, con sẽ báo cho mẹ biết trước một tháng...”.

Tưởng cu cậu nói đùa, vậy mà thật. Tự nhiên Thành gọi điện ra. Nó bảo bà ngồi cho vững, nếu đang đứng thì bê điện thoại ra giường, nằm xuống là tốt nhất, nếu ngồi thì phải kê gối thật chắc, nó mới nói. Rồi nó hỏi: “Mẹ đã nằm vững chưa, con nói này. Tháng tới con cưới vợ”.

 

Thằng Thành thông báo: nó đã lo tất mọi chuyện cưới xin ở Sài Gòn, hai ông bà không phải lo gì thêm... Ngày chính thức cưới nó sẽ mua vé máy bay, hai ông bà cùng các cô chú (chỉ mười người cho đủ mâm thôi) vào Sài Gòn dự lễ cưới. Thế là xong.

 

Bà bối rối đến cực độ. Chẳng biết thằng con bà lo chuyện cưới xin ra sao. Bà còn nhớ như in lần Thành mời hai ông bà vào Sài Gòn dạm ngõ hơn một năm về trước. Hải là cô bé ngoan, rất xinh và cũng rất đáng yêu. Xem ra hai đứa hợp nhau và rất yêu nhau. Chúng yêu nhau đã ba năm nhưng nhà Hải chê Thành nghèo, muốn gả Hải cho cậu Việt kiều nhà hàng xóm. Nhưng Hải yêu Thành nên nhất quyết không chịu.

 

Thế là Trời phải chịu Đất. Bố mẹ Hải đành chấp nhận chuyện cưới xin của hai đứa. Được tin, bà Thành đã tất tả đi đến mấy ông thầy tướng số để chọn ngày giờ ăn hỏi, đón dâu, vậy mà vừa đưa ra nhà gái đã sổ toẹt, họ bảo: Ngày ấy chỉ tốt cho đằng trai, họ đã chọn được ngày khác... Nhà gái còn quyết: Chú rể chưa có nhà riêng, nếu không ở rể thì phải thuê nhà ở gần nhà gái…

 

Nhà gái yêu cầu lễ ăn hỏi phải có: chín tráp, con lợn sữa ba cân, xôi gấc phải đỏ tươi, không ngọt quá mà cũng không nhạt quá, buồng cau 150 quả không thiếu, không thừa, cau không được già mà cũng không được nhỏ, phải to như quả bóng bàn và phải đều chằn chặn, không được quả to quả nhỏ (chú Thành tủm tỉm ghé tai vợ bảo: “Thế thì chỉ có cau nhựa”), lá trầu phải đều, mướt, to bằng bàn tay, bánh cốm, bánh phu thê phải mới, không lấy bánh để hai hôm, mứt sen phải đúng là mứt sen, không được lấy nhầm mứt khoai tây, chè phải đúng là chè Thái Nguyên ướp nhài hoặc sen, không phải là chè đóng gói sẵn...

 

Yêu cầu số người đi ăn hỏi - đàn ông phải bằng số đàn bà, phải có thứ bậc tương đương với nhà cô dâu... Khi đón dâu phải có 3 ôtô nhỏ, một cái cho cô dâu chú rể, một cái cho bậc ông bà, một cái cho bố mẹ cô dâu và một cái ôtô ca dành cho khách. Ôtô cô dâu phải kết hoa... Cỗ phải có đủ... Trang sức cho cô dâu phải: dây chuyền, hoa tai, kiềng, xuyến, nhẫn... Phải là... Nghe mà ù hết cả tai.

 

Ngay sau buổi dạm ngõ, bố mẹ cùng cô chú của Thành bay ngay ra Hà Nội. Hải khóc hết nước mắt khi biết gia đình nhà Thành không chấp nhận kiểu thách cưới thiếu sự thông cảm của gia đình cô. Hải xin thế nào bố mẹ cô cũng không đồng ý. Họ còn bảo: “Không lấy đám này thì lấy đám khác, việc gì phải lấy kẻ nghèo mạt hạng, bất tài phải chạy từ Hà Nội vào đây mới kiếm sống được...”.

 

Ngay sau đấy, mẹ Hải ra sức thuyết phục và tạo mọi điều kiện vun vào cho anh Việt kiều. Thành giận lắm. Anh chàng quyết gạo nấu thành cơm cho họ biết tay.

 

Khi Hải có mang, bố mẹ cô không biết tính sao, đành bảo con gái gọi Thành đến để bàn chuyện cưới xin, nhưng Thành không đến. Anh bảo với Hải:

 

- Anh sợ lắm, bố mẹ em lại thách cưới như lần trước thì nhà anh lấy đâu ra. Tiền cũng không có mà người cũng không đủ theo yêu cầu của nhà em. Thôi thì, đằng nào chúng mình cũng đã có con, cứ thế này lại chẳng hơn ư, vừa đỡ tốn kém, vừa đỡ mệt...

 

Hải tấm tức khóc hết nước mắt. Chẳng lẽ cuộc đời cô không có được ngày ăn hỏi, cưới xin đàng hoàng, không được mặc tấm áo cưới mà bao lâu nay cô từng ao ước, không được đón dâu, không được ôm hoa nhận lời chúc mừng của bạn bè, họ hàng, người thân... Nước mắt tủi thân trào ra như suối.

 

Mẹ Hải khốn khổ hơn. Lòng tự ái, tính sĩ diện như thiêu đốt lòng bà khi ngày ngày qua đi, thằng con rể trời đánh không thèm đến gặp bà để lo chuyện cưới xin. Nỗi thương con day dứt cồn cào. Bà đành bấm bụng nuốt cục hận thằng rể khốn nạn vào bụng để đến gặp nó đàm phán.

 

Thành ngọt ngào xin lỗi mẹ vợ chúng con trót dại. Bà mẹ vợ nén giận, hỏi: “Khi nào cô cậu định cưới?”. Thành gãi đầu gãi tai nói: “Khi nào con có nhà riêng mới cưới được...”. Bà mẹ vợ tím ruột. Đành chịu.

 

Bà về nhà chạy ngược chạy xuôi gom tiền để mua nhà. Bây giờ đến lượt thằng con rể thách cưới. Nó không thách nhiều, không phiền phức dài dòng như bà, chỉ đơn giản: Không ở nhà chung cư. Nhà ít nhất hai tầng, mặt bằng từ 50 mét vuông trở lên. Mọi chi phí cho đám cưới nhà gái phải lo tất. Nhà trai chỉ cần một mâm. Ăn hỏi, rước dâu, đám cưới gộp chung một ngày. Vé máy bay nhà gái lo... Thế thôi. Bà mẹ vợ ứa nước mắt vì tức.

 

Biết chuyện, bà Thành buồn lắm. Nhục lắm. Người ta sai một mà con bà sai hai. Người ta sai vì tư tưởng cổ hủ, nhưng con bà sai vì nó nhẫn tâm, độc ác. Bà thấy mình là người có lỗi. Lỗi không dạy được con. Bà biết ăn làm sao, nói làm sao với thông gia đây?

 

Bà không còn mặt mũi nào dám nhìn thẳng thông gia. Bà không dám nhìn vào đôi mắt buồn của cô con dâu ngây ngô nhẹ dạ. Rồi còn đứa cháu đang nằm trong bụng nó kia nữa... Khi nó lớn khôn, nó biết rằng: Nó là công cụ của bố nó. Nó là nỗi buồn tủi của mẹ nó. Nó là sự bất đắc dĩ của bà ngoại nó và nó là sự khổ tâm của bà nội nó - thì nó sẽ ra sao?


2009-May-23 03:52 - Hủy hôn vào phút chót


Chuyện hiếm nhưng không phải chưa từng xảy ra. Trao đổi về vấn đề này, các chuyên gia về tình yêu, hôn nhân gia đình cho rằng nguyên nhân chính vẫn xuất phát từ việc thiếu tình yêu hoặc chưa tìm hiểu kỹ.

Thắng làm nghề buôn bán ở Vĩnh Phúc. Đem rìu đi “đốn” cũng nhiều cô nhưng cái số anh vô duyên hay sao mà chẳng cô nào đổ. Sốt ruột, gia đình bạn bè giới thiệu cho Thắng một mối cũng chăm ngoan ở ngay làng bên cạnh. Sang đó chơi vài lần đã thấy Thắng về rậm rịch chuẩn bị đi cưới vợ.

 

Khoe làng xóm thế nhưng quả tình trong lòng Thắng không vui, vẫn trống rỗng thế nào. Mới có vài buổi sang làng bên chơi, Thắng thấy “đối tượng” cũng đáng mến nhưng để yêu thì…

 

Thắng vẫn chỉ yêu Tâm, anh quen biết cô trong quá trình đổ hàng ở Vĩnh Phúc. Tâm người Bắc Giang tới đây bán hàng thuê, 19 tuổi, trẻ trung, ưa nhìn, tính tình lại vui vẻ. Thắng rất có cảm tình, nhưng ngại không thổ lộ vì thấy nàng nhiều vệ tinh quá.

 

Giờ Thắng gần cưới vợ, tâm lý yên phận dường như giúp anh mạnh dạn tiếp cận Tâm hơn. Anh mời cô tới dự đám cưới, bày tỏ rằng dù đau khổ nhưng anh vẫn mong cô có mặt trong ngày trọng đại của mình.

 

Những lần trò chuyện sau này khiến hai người trở nên thân thiết hơn, Thắng đủ can đảm thổ lộ hết tình yêu. Sẵn lòng cảm mến, giờ lại biết tình cảm Thắng dành cho mình, Tâm ngã lòng...

 

Tình yêu của họ sớm đến tai gia đình Thắng và tất nhiên bị phản đối, vì Thắng và cô gái làng bên đã đăng ký kết hôn rồi. Cố gắng tìm đến tận nhà phân tích điều hơn lẽ thiệt cho Tâm, nhưng tận sâu trong suy nghĩ, gia đình Thắng cũng hiểu ra đôi điều khi hối thúc anh cưới vợ.

 

Để Thắng không trở thành “chú rể chạy trốn”, gia đình hứa sẽ tôn trọng quyết định của anh nếu sau một thời gian sống bên vợ anh không cảm thấy hạnh phúc. Song dù phương án chữa cháy có như thế nào, người thiệt thòi và tổn thương nhiều nhất có lẽ vẫn là cô gái làng bên cạnh.

 

Tương tự hoàn cảnh Thắng, song Mai mạnh mẽ, quyết liệt hơn khi lựa chọn hạnh phúc cho chính mình. Yêu Tùng đã được hơn một năm, nhưng khi ra trường, Mai phải nhờ đến sự giúp đỡ của Lâm, một chàng trai Hà Thành tuổi 36, để xin việc.

 

Lâm có công việc ổn định với vị trí trưởng phòng kinh doanh, năng động, hoạt bát và khéo léo trong giao tiếp nên được gia đình Mai rất quý mến, tin tưởng. Trong khi, Tùng ra trường phải về quê chờ việc, rồi bắt đầu sự nghiệp với vị trí nhân viên kỹ thuật một công ty máy tính.

 

Gia đình Mai lấy làm kém vui khi con gái đưa bạn trai về nhà ra mắt, người ấy không phải Lâm mà lại là Tùng. Khuyên nhủ con gái không được, ông bà quyết định ra mặt cấm, đồng thời kiểm soát thời gian của con chặt chẽ. Người được phép đến chơi và đi chơi cùng Mai duy nhất chỉ có Lâm.

 

Nửa năm, sự cố gắng của Mai và Tùng không lay chuyển được ý định của bố mẹ, trong khi Lâm mỗi lúc lại chiếm được nhiều cảm tình hơn từ phía gia đình và cả phía Mai. Hẳn thế nên mới đây Mai mới có một quyết định làm cho Tùng tổn thương thật nhiều: đồng ý theo Lâm về làm vợ.

 

Tưởng mọi chuyện đã đến hồi kết, nhưng một tháng chuẩn bị đám cưới, Lâm ít đến hơn. Lúc này, Mai có thời gian lắng nghe cảm xúc của mình, cô không có bất kỳ cảm giác nhớ thương nào dành cho Lâm cả. Ngược lại, những kỷ niệm về Tùng mỗi lúc lại hiện về trong tâm trí.

 

Gặp Tùng, Mai vẫn cảm nhận được tình yêu. Cô hiểu anh mới thực sự là một nửa của mình. Viết thư gửi cho Lâm, Mai tâm sự nỗi lòng, chia sẻ với Lâm về cảm xúc đích thực, mong anh hiểu và tha lỗi, vì nếu hai người kết hôn, điều đó không công bằng với Lâm. Mai để lại cả thư xin lỗi gia đình, rồi ra đi với tình yêu đích thực.

 

Trao đổi về vấn đề “chạy trốn hôn nhân”, một chuyên gia tư vấn tâm lý đã đưa ra nhận định:

 

Việc xây dựng cuộc sống vợ chồng không thể đồng nhất với “thử chung sống”, càng không thể có tâm lý “lấy cho xong”. Bởi cái chúng ta xây dựng và hướng tới là hạnh phúc.

 

Hạnh phúc gia đình chỉ có trên nền tảng của tình yêu chân chính, tự nguyện, được xây dựng trên cơ sở của tìm hiểu, yêu thương và chấp nhận lẫn nhau.

 

Bởi vậy, thay đổi quyết định ngay trước ngày cưới, xét ở một góc độ nào đó, không hoàn toàn là “không thể chấp nhận được”, đặc biệt khi bạn cảm thấy mình bị động trước hạnh phúc và tình yêu.

 

Tuy nhiên, bỏ trốn không phải là giải pháp. Đối diện với khó khăn để tìm ra hướng khắc phục mới thực sự là điều những người trong cuộc nên làm.



 

 

 

Những tháng cuối năm, nhiều đôi trai gái xúng xính áo hoa chuẩn bị một lễ cưới thật nhiều ý nghĩa. Nhưng tiềm ẩn trong yến tiệc linh đình là những tai họa chưa thể ngờ tới, và chính lễ thành hôn “tận tình khoản đãi” kia lại là nguyên nhân gây ra nỗi đau éo le cho người thân, bạn bè.

Ngày 14/10/2007, trong tiệc cưới của anh X. và cô H. tại lầu 2, nhà hàng Thanh Trúc (xã An Hòa, huyện Long Thành, Đồng Nai), khi tiệc cưới đang trong giai đoạn “niềm vui dâng trào” thì bất ngờ bình ga mini của một bàn tiệc phát nổ.

 

Tai nạn làm toàn bộ thực khách đang ăn tại bàn và 2 vị khách bàn bên bị bỏng, trong đó có 6 người bỏng nặng.

 

Bác sĩ Đặng Đức Hoàng, Bệnh viện Đa khoa khu vực Thống Nhất, người trực tiếp cấp cứu cho các nạn nhân, cho biết: Có 6 nạn nhân bị bỏng độ 2, vết thương chiếm 20% diện tích da trên cơ thể. Vùng bị bỏng nhiều nhất là khu vực ngực và hai tay.

 

Niềm vui của hai bạn trẻ đã không trọn vẹn, hạnh phúc lứa đôi phảng phất một nỗi buồn sẽ theo họ trong suốt những năm tháng chung sống sau này.

 

Để thể hiện niềm vui, khi bạn bè, người thân tổ chức lễ cưới, rất nhiều người đã chọn cách “không say không về”. Nhưng trớ trêu thay, khi đã say thì làm sao mà về. Và cũng từ đây, nhiều vụ tai nạn giao thông xảy ra khiến những ai chứng kiến đều không khỏi đau xót.  

 

Trong hơi men nồng vừa tan tiệc cưới, T. ngụ ở Đồng Nai đi xe máy đã bị một chiếc ôtô trọng tải 4 tấn đâm phải, kéo dài gần 10 mét. Vụ tai nạn xảy ra hôm 25/11 trên đường Đồng Khởi, đoạn phường Tân Hiệp, TP Biên Hoà, Đồng Nai. Tai nạn làm T. bất tỉnh ngay tại chỗ với nhiều thương tích nghiêm trọng ở đầu, hơi thở dồn vẫn nồng nặc mùi bia rượu.

 

Thực phẩm dùng cho mùa cưới cũng ẩn giấu những hiểm hoạ khôn lường. Chủ quan trong cách chọn lựa và “ẩu” trong chế biến đã khiến “ngày lành tháng tốt” của gia đình hai họ trở thành “ngày bi kịch” của không ít người.

 

Trung tuần tháng 11 vừa qua, chỉ trong 2 ngày tại xã Quảng Long, huyện Quảng Xương, Thanh Hoá đã có tới 71 người nhập viện do triệu chứng đau bụng, sốt cao, nôn mửa và đi ngoài liên tục.

 

Tất cả đều vừa ăn tiệc cưới tại nhà ông Vũ Văn Quên, thôn Xuân Bảng. Thực đơn hôm đó bao gồm thịt bò, thịt ngan, thịt chó, rau câu và gà xào. Tất cả những người này đều bị ngộ độc thức ăn. Và sẽ còn nhiều hơn nữa những nỗi buồn trong ngày vui nếu không biết thế nào là vừa, là đủ.

 

Mùa cưới sẽ thực sự là mùa vui khi tổ ấm của những đôi bạn trẻ được vun đắp bởi nụ cười của những người thân. Hãy để hạnh phúc đôi lứa vào mùa được trọn vẹn bằng cách tổ chức lễ cưới thật an toàn, tiết kiệm.

2009-May-23 03:51 - Ảnh cưới bi hài ký

 

 

 

Mỗi lần ai đòi xem ảnh cưới, Hằng chỉ cười lảng lảng rồi im bặt. Từ khi nhận cuốn album ảnh giá 4 triệu rưỡi về, cô giấu tiệt vào góc tủ. Đến chồng cô còn bảo: “Trông em như Nữ hoàng Êlidabét đệ nhị!”.

Hằng nhăn nhó: “Sao mọi người chụp ảnh cưới đẹp mà của em thì xấu thế!

 

Em có béo đến thế đâu, nhưng bà chủ ảnh viện T. “cố vấn” cho em mặc váy sa tanh nên trông như mợ, bọn bạn em cứ rú lên là sao mày không biết ăn kiêng à”.

 

Rồi cô kể lể tiếp, giọng vẫn chưa hết tức tối: “Em bảo chỉ thích “xì-tai” giản dị cổ truyền, thế là anh giai trang điểm làm cho em cái đầu tóc búi của bà má miền Nam, cắm lơ phơ mấy cái hoa lan tím ngắt, mặt đánh trắng toát, mặc váy vàng rồi cầm một bó hoa cẩm chướng giả màu da cam! Về mẹ chồng em bảo trông như diễn viên kinh kịch!”.

 

Tại một hiệu ảnh lớn trên phố Nguyễn Văn Cừ - Long Biên, ngoài phòng chờ luôn có 5, 6 đôi đợi đến lượt chụp ảnh hoặc giữa hiệp ra ngoài nghỉ ngơi. Nhân viên ảnh viện tranh thủ bán luôn bánh giò và La Vie cho các đôi uyên ương lấy sức chiến đấu tiếp.

 

Nhiều bậc cha mẹ hai bên đến chụp ảnh cùng, đôi khi các cụ còn chải chuốt hơn lớp trẻ. Bác Tuyết, nhà Bạch Mai, mẹ một cô dâu mới hớn hở tâm sự: “Cô đã may 4 cái áo dài dịp đám cưới cái Lan nhà cô, một cái in hoa chìm nhã nhặn để ăn hỏi, nhìn gần mà, cái kia để mặc tiếp khách hôm cưới, còn cái này hoa đỏ nền đen thì để chụp cho nó ăn ảnh!”.

 

Các ảnh viện mùa cưới nhộn nhịp đông vui, bởi cặp tân lang tân nương nào cũng muốn có những bức ảnh đẹp nhất với tâm lý “cả đời chỉ có một lần, phải ăn chơi cho bằng thiên hạ”.

 

Các tay máy nghệ thuật nổi tiếng cũng nhiều người vào cuộc chụp ảnh cưới. Sản phẩm ở đây thường không “đụng hàng” và giá cả cũng khỏi “đụng hàng” luôn.

 

Phương Linh và chồng lặn lội từ Hà Nội vào TPHCM chụp một serie ảnh cưới tại studio của nhiếp ảnh gia T.N. Trở ra Hà Nội, ai cũng tấm tắc với những bức ảnh lạ và độc đáo, cô dâu được tôn hết vẻ đẹp da nâu hồng, cặp mắt mí lót đầy cá tính.

 

Tuy nhiên “độc đáo” theo kiểu “supermodel” (siêu mẫu) như đôi Thụy Vy và Huy thì lại là một câu chuyện bi hài. Chú rể được anh stylist cố vấn mặc complet phanh ngực trần, đeo cà vạt đỏ, tay cầm bó hồng đỏ, đầu hơi cúi, mắt nhìn lạnh lùng như các anh người mẫu nam.

 

Nhưng khổ nỗi, Huy ít thể dục thể thao nên cái cà vạt đỏ lòng thòng trên bộ ngực lép kẹp phô ra trông như tranh biếm hoạ! Cô dâu Thụy Vy thì đi chân đất, kéo váy đến đầu gối, ngồi ghế bành, vắt hai chân vào nhau nhưng bắp chân to như bắp chuối. Xem xong bộ ảnh ai cũng phải bấm bụng cười.

 

Gần đây, phong trào chụp ảnh cưới ngoài trời phát triển rầm rộ. Vài năm trước, tại Hà Nội, vào những ngày đẹp, khu vực Nhà hát Lớn và Khách sạn Hilton có đến hàng chục đôi dập dìu tấp nập chụp ảnh.

 

Bây giờ thì địa điểm nóng đã chuyển sang Bảo tàng Dân tộc học ở đường Nguyễn Văn Huyên - Cầu Giấy. “View” ở đây rất phong phú với cây cối, suối nước, nhà sàn, nhà rông các loại... Giá cả lại “mềm”: chỉ 50 nghìn “bến bãi” và 5 nghìn vào cửa mỗi người là cả bầu đoàn có thể tung tăng từ sớm đến tối chụp mệt nghỉ.

 

Những tấm ảnh lãng mạn ngoài trời là mơ ước của nhiều cặp đôi khi đi chụp ảnh cưới. 

 

Các ngày nắng đẹp, khu vực toilet luôn đông nghịt các cô dâu thay đồ. Mỗi cô phải ít nhất 4, 5 bộ chụp mới đã! Xung quanh tấp nập bạn bè đi “cổ động” cho có không khí, người cầm dụng cụ hắt sáng, người xách va ly quần áo to sụ, người thì phồng mồm thổi bong bóng xà phòng tạo cảnh thiên đường lung linh huyền ảo. Thỉnh thoảng lại có chú rể nằm vật ra ở bãi cỏ, không biết là vì mệt quá hay là vì tạo dáng để chụp ảnh cho đẹp!

 

Một số studio có tổ chức các ngày trong tuần đi chụp ngoại cảnh ở Đông Anh, Bắc Ninh, Sóc Sơn… cho các đôi đã đăng ký trong tuần. Mùa này, các vườn hoa cải đã vàng rực ven sông Đuống, sông Cầu, nhiều đôi uyên ương không quản ngại đường xa lặn lội xống áo đạo cụ đến nhằm lưu giữ những hình ảnh đẹp.

 

Phương Nghi, nhà Cầu Giấy khoe những hình ảnh cô dâu chú rể chụp ở vườn cải cúc vàng rực rỡ ven sông Đuống trông như cảnh đồng hoa bên Hà Lan, nhưng cô cười nói thêm: “Ngại lắm, trời mưa nắng thất thường, rồi lại thay áo cưới giữa thiên nhiên! Em lại còn ngã một phát ven triền đê, bẩn bê bết, nhà cho thuê áo bắt bồi thường”.

 

Có cô dâu chú rể lại chụp ảnh với xe công nông, ngất nghểu trên thùng ô tô tải, rồi cô dâu mặc váy trắng muốt, đi guốc, cưỡi trâu. Quả thực là để có được bộ sưu tập ảnh độc đi khoe, “đương sự” phải có thừa lòng kiên nhẫn, tiền bạc và sự can đảm!

 

Ở Tiền Giang, các đôi còn vào Nghĩa trang liệt sĩ để chụp ảnh cưới do một nhà nhiếp ảnh có tiếng chụp. Mọi người kể chuyện với nhau rằng, ở đây câu hỏi: “Khi nào định vô nghĩa trang?” có nghĩa là khi nào thì chụp hình cưới!

 

Nhưng hình ảnh các đôi lứa trước khi chụp ảnh đều thắp hương tưởng niệm và cầu nguyện hương hồn các liệt sĩ phù hộ là một hình ảnh đầy xúc động và ý nghĩa. 

 

Để có một bộ ảnh cưới đẹp, độc đáo, các cặp uyên ương nên xác định rõ “phong cách chủ đạo” hợp với tính cách và điều kiện của chính mình để từ đó chọn studio có “xì tai” phù hợp.

 

Ảnh cưới có hồn khi phù hợp với phong cách của "người mẫu". 

 

Anh S., một người chụp ảnh cưới rất có phong cách trên diễn đàn photo.vn tâm sự: “Nhiều đôi đến nhờ mình chụp những kiểu “độc” nhưng khi sau tiếp xúc, nắm bắt được gu của họ rồi, mình mới quyết định style của bộ ảnh.

 

Chẳng hạn như đôi nào chỉn chu, trịnh trọng thì nên chụp studio hay những cảnh làng quê truyền thống. Đôi nào có tính cách mạnh và “diễn” tốt thì mới dàn cảnh những kiểu lạ. Mỗi đôi nên chọn kiểu đúng với con người hàng ngày của mình thì ảnh cưới mới có hồn được!”.

2009-May-23 03:49 - Bi hài tiệc cưới

 

 

 

Mùa cưới, mùa hạnh phúc của các cặp uyên ương, mùa làm ăn của nhà hàng, khách sạn, mùa “kiếm ăn” của những “vị khách không thiếp mời”… Tổ chức càng hoành tráng, đông quan lắm khách bao nhiêu thì chuyện bi hài càng xảy đến nhiều bấy nhiêu.

Nhầm địa chỉ

 

Khách sạn BS, nhà khách TB… ngày nào cũng tiếp nhận gần 10 đám cưới. Hầu như giờ nào ở đây cũng có liền lúc vài đám cưới ở tất cả các tầng, nhất là trong những “ngày lành tháng tốt”.

 

Ở dưới cổng, khách đã hỏi han rất kỹ, đã nói rõ là đến dự đám cưới của Thu Trang và Anh Minh rồi. Tầng 4, lên đến nơi, rất đông người, ung dung ngồi ăn, bắt chuyện rôm rả: “Ôi dào, trước lạ sau quen cả ấy mà”.

 

Ăn uống xong xuôi, khách chờ mãi cô dâu chú rể đến để chúc mừng hạnh phúc kèm thông điệp: “Chú là trợ lý của bố cháu Trang đấy”. Rồi đôi uyên ương cũng xuất hiện, mọi người nâng ly chúc mừng, không khí tràn ngập tiếng cười, ai cũng như đang sống bằng “hơi men” trong ngày vui của chính mình vậy.

 

“Trang đã lấy chồng rồi, nhanh thật, mà chú không thể nhận ra cháu nữa đấy, lớn lên xinh đẹp quá, ra dáng một cô vợ hiền, dâu thảo lắm rồi”. Vẫn hăng hái trong hơi men, khách quay sang cụng ly chú rể: “Chúc mừng Minh nhé, anh bạn trẻ, anh thật may mắn, lấy vợ vừa xinh đẹp vừa dịu dàng thì phải đối xử cho tốt đấy!”.

 

“Xin lỗi chú, bọn cháu là Oanh - Tùng, chú là…?”. “Đây là tầng mấy? Tầng 3 à? Thôi chết, nhầm!”.

 

Bi hài đòi nợ “cưới”

 

- Alô, xin lỗi có phải anh Dũng không ạ? Thật làm phiền anh quá, hôm nay tôi đi dự đám cưới nhưng lại đến nhầm chỗ hai cháu nhà anh.

 

- (…)

 

- Thành thật xin lỗi anh, đi ăn cưới về rồi mới biết nhầm địa chỉ, Tôi có quay lại, vất vả lắm mới xin được số của anh. Chẳng là hôm nay con gái sếp tôi cũng tổ chức ở đó, tôi có món “quà cưới” 1000 đô, ngoài phong bì ghi rõ: “Chú Thành, phòng kinh doanh công ty AG, mừng hạnh phúc hai cháu”…

 

Câu chuyện không có hồi kết sau khi khách nhận được lời hẹn “hai tuần nữa tôi sẽ gọi lại cho anh vì các cháu đi trăng mật cả rồi, không mang theo điện thoại, “quà” chúng nó cầm hết”.

 

Những vị khách “không thiếp mời”

 

Mùa cưới, không chỉ là mùa làm ăn của nhà hàng khách sạn, còn là mùa “kiếm ăn” của những vị khách không mời.

 

Quang, một “người quen” của tất cả các đám cưới lạ. Vũ khí của Quang là bộ vest rất lịch sự, lại quen biết với vài nhân viên nhà khách nên bao giờ Quang cũng “nằm lòng” lịch cưới của các cặp uyên ương.

 

Khách vào đến cửa, đang lúng túng chọn chỗ, tìm người quen, bao giờ Quang cũng nhanh nhẹn ra bắt tay, sắp xếp chỗ ngồi rồi cũng tìm cho mình một bàn để “góp vui”. Trong túi Quang lúc nào cũng chuẩn bị vài cái thiếp, một ít phong bì… làm vật ngụy trang.

 

“Chiến” xong, theo đúng kịch bản, Quang sẽ cáo phép đi tiếp khách, chúc các bác ngon miệng rồi “chuồn” thẳng tới đám khác.

 

Cao thủ hơn Quang, Đạt không chỉ đến “dự đám” để kiếm ăn mà còn “kiếm tiền”. Cũng ăn mặc đẹp, cũng bảnh bao, Đạt tự nhiên như người nhà. Bên đàng trai thấy Đạt thì ngỡ “khách nhà gái”, nhà gái tưởng Đạt là “người đàng trai”. Vậy là cứ thế bắt tay, nói chuyện, hỏi han và chúc tụng. “Trong nghề” lâu năm nên Đạt rất tinh tường, chỉ cần liếc qua là biết những ai đang lúng túng không biết đưa phong bì cho ai khi cô dâu chú rể còn mải tiếp khách.

 

Thay mặt các cháu, Đạt nhận “quà”, cảm ơn và không quên tiễn khách ra tận cửa, sau đó cũng tìm cách cáo lui “hồn nhiên” như khi xuất hiện. Mọi người cứ vui vẻ, bắt tay, trò chuyện, mấy trăm con người nên ai cũng ngờ ngợ, hình như thế, mà hình như không phải thế. Nắm được điểm này, Đạt “làm ăn” rất phát. 

 

Mùa cưới, mùa của hạnh phúc nhưng bạn đừng vì thế mà lơ là cảnh giác. Hãy chuẩn bị thật khoa học, lên danh sách rõ ràng số thực khách, phân công cụ thể người nhà phụ trách khoản đón, tiếp khách, đưa khách tới bàn tiệc.

 

Khách mời cũng vậy, mong các vị tạo thói quen đúng giờ và thận trọng ghi nhớ thời gian, địa điểm tổ chức đám cưới. Tốt nhất nên hẹn nhau đi cùng, vừa vui vẻ, vừa “đủ bát đủ mâm”, dễ “quản lý”. Mong rằng ngày vui của uyên ương sẽ diễn ra trọn vẹn trong sự chứng kiến của tất cả bạn bè, người thân, đồng nghiệp.

 

2009-May-23 03:48 - Nỗi niềm mùa cưới


Bao mối tình rồi cũng có ngày bén duyên, đám cưới như một minh chứng cho tình yêu. Ngày cưới đúng thực “trăm năm chỉ có một” với cô dâu chú rể, cũng là ngày vui trọn vẹn của đôi bên gia đình. Nhưng bên cạnh niềm vui còn lắm nỗi niềm trăn trở.

Mời nhầm còn hơn bỏ sót

 

Tuân bạn tôi từ cơ quan về nhà cầm tấm thiệp mời đỏ chót trên tay không mấy vui vẻ. Tôi định buông đùa vài câu cho vui “người tình cũ lại đi lấy chồng à”, nhưng chưa kịp hỏi thì Tuân đã phân trần: “Tuần nào cũng ăn cưới thế này thì sạt nghiệp”.

 

Tôi thắc mắc: “Ngày vui bạn bè thân thích mời nhau là lẽ đương nhiên, sao ông lại nói vậy?”. Tuân tiếp tục: “Thân thích đã đành, tôi nhận thiệp mời mà còn không hình dung ra nó là ai nữa đấy. Sau một hồi mới nhớ ra, cách đây mấy tháng cơ quan có buổi giao lưu với cơ quan bạn, gặp gỡ xã giao uống với nhau vài ly bia, thế rồi mất tăm chứ có liên lạc gì nữa đâu, vậy mà…”.

 

Sự đời có nhiều cái kỳ thực... Biết nhau sơ sơ là mời, người được mời chẳng lấy gì làm vui; chủ nhà thì cứ mang tâm lý mời đại, mời càng đông càng vui, mà không mời nhỡ sau này lại bị trách!

 

Đó là chuyện cưới phố. Cưới làng cũng chẳng thua kém gì. Lâu ngày tôi về quê. Mới hôm nay, sáng sớm mai đã thấy hai cụ “ăn diện”.Tôi thắc mắc, các cụ giải thích ngay: “Đi ăn cưới. Năm nay được mùa, làng ta, làng bên thi nhau cưới con ạ. Từ đầu tháng đến giờ cũng ba bốn đám rồi, tính đến hết tháng chắc cũng vài đám nữa”.

 

Tôi vội thắc mắc: “Trước cấp uỷ thôn đã có nghị quyết tang ma, cưới hỏi, giỗ chạp phải thực hiện theo đời sống mới, không làm linh đình, mâm cao cỗ đầy, tránh lãng phí cơ mà”. Mẹ tôi thở dài: “Nghị quyết cứ nghị quyết, ai làm cứ mặc, mà đám con mấy ông lãnh đạo làm càng to, nên dân nhà nào nhà nấy “theo gương” lãnh đạo hết”.

 

Chuyện cưới hỏi ở làng quê còn vướng nặng bởi quan hệ láng giềng theo lối trọng tình. Là hàng xóm với nhau cả, sao nhà này mời nhà kia lại không? Rồi sao mời ông chú mà không mời ông bác? Thế nên cả làng nối nhau đi ăn cưới cả. Nhiều đám chẳng cần gửi thiệp, cứ lên loa phóng thanh làng thông báo là xong, khỏi sót!

 

Vay lãi đi ăn cưới

 

Bác Nguyễn Quang Thứ ở làng bên qua nhà tôi chơi tâm sự: “Ngon hay dở thì cũng đi ăn cưới, không đi thì họ trách, mà đi thì không thể chúc phúc suông. Thời buổi giá cao, quà mừng cũng phải lớn lớn một chút”.

 

Cảnh cả nhà cùng đi ăn cưới cũng không phải hiếm. Bác Thứ tiếp tục câu chuyện: “Hôm đám thằng Hùng con nhà ông Ất, bác được mời với diện là bạn thân của bố nó, bác gái được mời với diện hàng xóm láng giềng, còn thằng Kiên lại là bạn của thằng Hùng, nên cũng không thể sót, vậy là cả nhà ăn cưới”. Rít một hơi thuốc lào bác tiếp lời: “Năm nay hàng nông sản rớt giá, bán không được, hôm kia bác gái mày lên ngân hàng vay ít “vốn” về ăn cưới đó. Bác tính, từ giờ đến hết mùa, cái làng này cũng còn bốn đám nữa…”.

 

… Và Rock xuyên màn đêm

 

Mùa cưới quê thực sự là mùa hội của nam thanh nữ tú. Cứ hễ có đám là tối đến trong làng ngoài xã lớp trẻ lần lượt kéo về “dự hội”. Từ chén chú chén anh, đến những màn nhạc sống xé tai, volume cực đại. Càng về khuya càng hăng, các “ca sỹ” làng thoả sức thi tài với đủ loại nhạc từ dân ca quan họ, đến tân cổ giao duyên rồi pop, rock. Tiếng đàn, tiếng hát cùng tiếng chó sủa xé toạc cả màn đêm vốn thanh bình nơi làng quê. Chỉ tội các cụ già và em nhỏ, đang nồng giấc bỗng chốc giật mình.

 

Cưới hỏi là nét đẹp văn hoá truyền thống của người Việt. Nhưng cùng với đổi thay của xã hội, nó đang có nhiều điểm “phá cách”. Trộm nghĩ, hạnh phúc của đôi bạn trẻ không đong đếm bằng mâm cao cỗ đầy, mà quý hơn hết ở những tấm lòng thảo thơm. Dù cưới quê hay cưới phố cũng cần đơn giản gọn nhẹ, vừa tiết kiệm vừa phù hợp truyền thống.