Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube

Rồi gió sẽ cuốn đi những tiếng thở dài khắc khoải. Em chợt nhận ra rằng mọi thứ đều sẽ bị lớp bụi thời gian làm phai mờ Giờ đây thì em đã hiểu ra được một điều chân lý :“ sóng đến được bờ chỉ để vỡ tan thành bọt bể “.Có muộn không anh khi ta đã lỡ đặt vào nhau những vết đau.

Em xây lâu đài tình yêu của mình bằng những viên gạch màu hồng mới mẻ.Nó trong trẻo và đẹp đẽ quá , phải không anh? Anh vào đời em nhẹ nhàng , êm dịu khiến em nghĩ mình đã thật sự có tất cả, hạnh phúc và anh. Dường như đối với em , anh và hạnh phúc là hai người bạn đồng hành , luôn cùng đến và cùng đi ra khỏi cuộc đời em.

Em hiểu rằng không có một điều gì tồn tại vĩnh cữu. Bởi bản chất cuộc đời đã là một câu chuyện không có hậu. Dù cho ta có được những gì nhưng rồi cũng đến một ngày nhắm mắt xuôi tay. Có lạnh lùng quá không, có tàn nhẫn quá không khi kết thúc mỗi câu chuyện đều là sự đổ vỡ , sư chia xa. Cũng như anh và em, có bắt đầu rồi cũng có kết thúc. Khi quen anh, em chưa kịp hiểu ra được mọi điều , cứ tin tưởng vào những điều mà bây giờ em mới biết là vô thực.

Nhưng em biết rằng rồi em sẽ quên. Chuyện tình cảm cũng như cơn gió thoáng qua, có mấy ai còn giữ lại. Em không giống như những người khác , cứ tự ép mình là không thể quên, để giữ lại hai chữ “ chung tình “. Người ta có thể nói em vô tình, em giả dối nhưng điều quan trọng là em đã sống thật. Đối với em , mọi thứ rồi sẽ đổi thay , cả tình yêu mà con người hằng tôn thờ. Em không tin vào những điều bền vững lâu dài bởi tất cả đều bị cuốn theo vòng xoáy của thời gian. Phải chăng em mất lòng tin sau một lần vấp ngã? Em tự nhủ :“không đâu !“. Nhưng em đã có một kinh nghiệm , một vốn sống cho riêng mình. Em biết mình quá muộn để hiểu rõ về anh, về em, về cuộc sống , về tất cả mọi người.Đã không còn thay đổi được gì.Nhưng từ nay em đã biết mình phải sống khác đi , phải biết vô tình lướt qua nỗi đau của kẻ khác, không thể nhận nỗi đau về phía mình. Với em , bản thân là trên hết. Em sống cho em , cho chính em chứ không là ai khác.

Hình bóng anh trong em đã xoá mờ.Em không thù hận, không ghen ghét, không còn cần anh nữa. Bởi vì em quên. Quên hết những điều hư ảo đi qua cuộc đời em. Em đã xem đó là một giấc mộng,đến đi không báo trước và cũng không để lại gì.

Nếu muốn , hãy cứ trách em thay đổi, em dễ quên nhưng rồi đến một ngày anh và mọi người cũng sẽ quên mất. Chúng ta chẳng là gì của nhau , bây giờ và mãi mãi.

2009-May-20 23:11 - Mưa rồi sẽ tạnh...

Cái lần đầu tiên của buổi chiều hôm ấy em đã đến bên anh. Dựa vào vai anh em lặng yên nghe anh kể về cuộc đời gian truân và những vấp ngã của một gã con trai hai mươi ba tuổi...

 

Mười sáu tuổi anh từ giã vòng tay gia đình ra Hà Nội mang theo một vết cứa trong tim của mối tình đầu. Bảy năm sau - chính là buổi chiều hôm ấy, em - một cô bé mười chín tuổi đã rơi những giọt nước mắt chân tình chia sẻ với nỗi đau âm thầm mà anh chôn trong tim ngần ấy thời gian.

 

Để rồi chúng ta đến bên nhau, em đã đến bên anh bằng tất cả chân tình của người con gái biết yêu lần đầu. Gia đình, địa vị, giai cấp... em gạt bỏ đi tất cả những điều ấy để đến bên anh với một khát khao duy nhất: yêu anh! Tháng ngày ấy là những tháng ngày hạnh phúc phải không em? Chúng ta đến với nhau, tan vào nhau, đam mê và đắm say với tất cả tình cảm mãnh liệt của con tim tuổi trẻ và tất cả ước mơ cho một hạnh phúc của riêng mình...

 

Thế nhưng... khi men yêu đương nồng tại sao lửa tình bỗng dưng tắt lạnh? Một sáng đầu Xuân anh bàng hoàng đón nhận từ em hai tiếng: chia tay! “Thế là thế nào hả em?” Câu hỏi đó anh đã cố gặp em để mong tìm lời giải đáp. Thời gian ấy, em lẩn tránh anh và cố tình che giấu đi sự thật, anh phải dày vò và dằn vặt mình khi anh đi tìm lời giải thích cho trái tim. Bao nhiêu đêm rồi - anh không còn nhớ nữa. Đó là khoảng thời gian anh thức cùng bóng tối để suy nghĩ về em về chuyện của chúng ta. Có những lúc anh chợt bừng tỉnh khỏi giấc ngủ muộn màng khi em về bên anh tìm anh trong những cơn mơ...

 

Cho đến một ngày, khi sự thật khủng khiếp được phơi bày trước mắt anh “em của anh có người yêu mới trong khi em đang yêu anh...“ Sự thật đắng cay đã làm anh sụp đổ, đã bóp chết trái tim anh thành trăm nghìn mảnh vụn. Đến tận giây phút cuối em mới cho anh biết sự thật chỉ vì “em sợ sẽ làm anh phải khổ đau“.

 

Chia tay... đối với em là hết, là thanh thản. Giây phút cuối em khóc một lần cuối trên vai anh trong buổi hoàng hôn rơi rụng khi người ấy đang chờ em ở cuối con đường... Anh gói ghém tất cả những kỷ niệm cũ và chưa kịp cũ cất vào một góc trái tim...

 

Ra đi... anh những tưởng sẽ phôi pha được hình bóng nhưng em không hề chết trong trái tim anh. Tình yêu ấy mãi sống âm ỉ và sẵn sàng bùng cháy lên trong anh. Đau dớn và giằng xé anh tự dằn vặt và đày đọa bản thân để giết đi khối tình cảm quá lớn ở trong tim. Cứ thế thấm thoát đã tàn một mùa Xuân...

 

Trở lại... chốn cũ trong một chiều nắng tháng Tư vàng như rót mật. Đắm chìm trong kỷ niệm anh nghỡ ngàng nhận ra em ở góc cuối con đường...

 

“Em của anh đổi thay nhiều quá“. Chỉ còn đôi mắt một mí của ngày nào nhưng đôi mắt ấy giờ đây không còn nhìn anh đầy ấm áp và thương yêu như ngày xưa nữa, những giọt nước mắt chân tình ngày nào bây giờ cũng đã cạn khô...

 

Chiều rơi muộn, người ấy đón em ở cuối con đường, anh lặng lẽ quay về khi bất chợt có một cơn mưa mùa rơi sớm... Mưa hòa cùng nước mắt, tiếng mưa não nề như tiếng thổn thức của trái tim. Vết dấu mà em cắt trên mái tóc là vết thời gian cứa vào Tình yêu...

 

Ngày mai đây...

 

Mưa rồi sẽ tạnh...

 

Tóc em ngắn rồi sẽ mọc dài

 

Nhưng vĩnh viễn anh đã mất em trong cuộc đời... 

 

2009-May-20 23:10 - Tôi đã yêu anh như thế

Bây giờ thì cảm xúc về anh trong tôi đã lắng lại thành một khối, tôi cũng không biết là nỗi nhớ hay nỗi đau nữa, chỉ thấy tim mình nhói lên một nhịp mỗi khi bắt gặp màu hoa ấy, chỉ bởi vì tôi đã quá yêu anh...

Tình yêu đến với tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, thật nhẹ nhàng và êm ái, vào buổi sáng hôm ấy, tôi chuyển từ chỗ trọ cũ sang khu nhà tập thể gần trường để tiện đi lại.

Đang loay hoay với đống đồ đạc chưa biết phải tính sao thì anh xuất hiện. Không biết vì anh luôn tốt bụng nhiệt tình vói mọi người hay vì anh bỗng thấy thương cô bé sinh viên nhễ nhại mồ hôi với đủ thứ lỉnh kỉnh phải lên tận trên tầng 4, anh sốt sắng tay xách túi, vai mang hòm sách giúp tôi ngay. Lên trên nhà, tôi mời anh vào nhà chơi nhưng anh chỉ cười, nháy mắt và bảo tôi: “Chào cô bé hàng xóm“.

Chỉ thế thôi, nhưng từ lúc đó trái tim dại khờ của tôi đã in đậm hình ảnh của chàng hoàng tử trong chiếc áo pull xanh da trời với nụ cười và ánh mắt hút hồn tôi, ánh mắt ấy sâu thẳm hàm chứa một sức hút mãnh liệt mà tôi không thể ngờ nó sẽ đeo bám theo tôi cả quãng đời còn lại. Tôi đã yêu anh như thế.

Bên anh, tôi cảm giác cuộc sống của mình thật đủ đầy, tôi hạnh phúc đến nỗi dù làm việc gì tôi cũng thường trực hình ảnh của anh, giọng nói của anh, ánh mắt của anh, và cả hơi thở của anh trong đó. Bên anh, mọi nỗi sợ hãi và lo lắng của tôi đều biến mất nhường chỗ cho sự tự tin, nồng nhiệt và yêu đời. Bên anh, tôi như trở thành một người khác, luôn rạo rực một sức sống và niềm tin vào cuộc đời.

Tôi yêu những khoảnh khắc được ngồi bên anh dưới giàn hoa giấy ngoài lan can mỗi đêm, nghe anh thủ thỉ những câu chuyện không đầu không cuối. Mỗi buổi sáng, “chuông báo thức“ của tôi chính là tiếng huýt sáo của ô cửa sổ dãy nhà đối diện, anh đứng đó, mỉm cười nhìn tôi choàng dậy khỏi giường. Cả ngày hôm ấy tôi sẽ tràn trề sức lực để học như điên mà không biết mệt. Tôi thích cái cảm giác nhồn nhột khi anh cọ râu vào má tôi, khi ấy dù có hờn giận đến đâu cũng không thể không bật cười và “xí xóa cho anh nhé cô bé“... Tôi đã yêu anh như thế.

Cho đến một ngày, ngày tôi không bao giờ muốn nhớ lại ấy, nửa trái tim của anh trở về. Nửa trái tim của anh về trong kỳ nghỉ đông sau một năm du học ở xứ người. Tôi ngỡ ngàng, tôi không thể tin vào những gì đang diễn ra ngay tại cái cầu thang khi xưa quen anh, ngay dưới vòm hoa giấy vẫn hồng dịu dàng mỗi đêm và ngay cả khung cửa sổ đối diện mà tôi đã thuộc từng bản lề thớ gỗ...

Anh và người ấy quấn quýt bên nhau, âu yếm nhìn nhau ngay trước mắt tôi, người mà anh giới thiệu là em gái cùng xóm. Hai người thật xứng đôi vừa lứa, tôi mừng cho anh, mà sao thấy lòng mình đau quặn, lồng ngực cứ nghẹn lại không sao thở được. Nửa trái tim của anh đó, thật xinh đẹp và hồn nhiên, còn tôi có là gì, chỉ là một bản sao nhòe nhoẹt lấp chỗ khi vắng bóng, cho lòng anh khỏi những phút lâng châng...

Tôi cay đắng nhận ra từ trước tới nay anh chưa từng nói lời yêu tôi, chưa từng hứa hẹn điều gì, chỉ có tôi tự xây lâu đài tình ái cho mình mà thôi. Với anh, tôi là một trò chơi, nhưng với tôi, anh là tất cả. Tôi đã yêu anh như thế.

Bỏ lại tất cả sau lưng, tôi chuyển nhà đi thật xa để chạy trốn khỏi quá khứ, chạy trốn nơi êm đềm những kỷ niệm xưa, và chạy trốn cả ý nghĩ về một thứ bong bóng tình yêu anh đã gieo vào đời tôi. Vẫn giàn hoa giấy kia, vẫn đẹp nồng nàn và quyến rũ, hoa không có lỗi, chỉ có con tim bé nhỏ của tôi là có lỗi vì đã trót khắc sâu một mối tình. Tôi đã yêu anh như thế.

 

Tôi gặp anh trong một bữa tiệc Giáng sinh, một đêm Giáng sinh thật đáng nhớ, khi ấy tôi vừa tròn 19 tuổi. Tôi nhìn trộm anh bằng cặp mắt ngưỡng mộ vì anh là người quản trò duyên dáng và chuyên nghiệp bằng cả hai thứ tiếng Việt - Anh.

 

Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy tim mình như ngừng đập khi anh nhìn tôi cười, một nụ cười thật hiền mà mãi đến bây giờ và sau này tôi không thể nào quên được.

 

Thế là chúng tôi quen nhau sau cái cười ấy!

 

Tôi yêu cuồng nhiệt, chìm đắm trong thế giới đầy thơ mà chỉ mình tôi dệt nên. Còn anh, anh đã 30 tuổi, ở tuổi này con người ta không còn mơ mộng nữa, và anh cũng thế.

 

Mối quan hệ này là của chúng tôi bí mật, không một bạn bè nào của anh biết cả vì anh công tác trong một sở của thành phố, là một người khá danh giá trong giới ngoại giao.

 

Mỗi sáng cuối tuần, tôi được gặp anh, tôi ước sao thời gian hãy ngừng trôi để tôi được bên anh mãi mãi vì tôi cảm nhận được ở anh một ngày nào đó anh sẽ ra đi, anh sẽ không ở bên tôi, và tôi sẽ mất anh mãi mãi. Anh ở đây, nhưng anh mơ về nơi xa lắm, ở nơi ấy, không có tôi hiện diện.

 

Tôi chỉ biết yêu anh.

 

Tôi tặng anh một chiếc phong linh bằng tre sau chuyến đi Buôn Mê Thuột. Anh treo nó trên cửa sổ phòng ngủ, để mỗi đêm khi gió thổi, tiếng chuông sẽ thay tôi ru anh.

 

Tôi luôn dõi theo anh một cách thầm lặng, đi bên đời anh như một chiếc bóng, không biết đến ngày nào khi mặt trời tắt nắng thì chiếc bóng như tôi sẽ biến mất. Anh không hứa hẹn, nhưng tôi vẫn cứ chờ. Anh không nói yêu tôi, nhưng tự tôi tin điều đó là có thật.

 

Mỗi khi đi ngang nhà anh, tôi thấy chiếc phong linh vẫn treo ở cửa sổ, tôi mỉm cười hạnh phúc, cám ơn nó đã ru anh từng đêm.

 

Rồi cái ngày mà tôi không mong đợi cũng đến, anh nói lời chia tay, chúng tôi đến với nhau nhẹ nhàng, chia tay cũng nhẹ nhàng, tôi không biết nên khóc hay nên cười, nên tôi đã cười thật buồn khi lòng mình đang khóc.

 

Bây giờ vợ anh đã thay tôi ru anh vào giấc ngủ hàng đêm, tiếng phong linh khô khốc… 

 

 

2009-May-20 23:07 - Dòng sông cũ

“Dòng sông cũ vẫn mãi êm trôi theo ngày tháng, từng hàng cây rũ nghiêng nghiêng chìm trong bóng chiều xuống…”, lời bài hát cũng là nỗi buồn da diết trái tim tôi.

 

Ngày ấy và bây giờ… một khoảng thời gian khá dài để có thể vùi lấp những kỷ niệm buồn, để có thể phai dần một thời học trò nghịch ngượm. Nhưng không, đã sáu năm rồi tôi không bao giờ quên buổi chiều hôm đó.

 

Tôi là một chàng trai lớn lên từ miền Trung nghèo khó, trong một gia đình gia giáo, so với những đứa bạn cùng tuổi thì tôi thuộc dạng “con nhà nghèo nhưng ham học”.

 

Năm học lớp 11, cứ mổi buổi chiều, sau 5 giờ tôi lại mang chiếc bata cũ rách vào và chạy về hướng mặt trời lặn đến đồi núi Xương Rồng. Đây là ngọn đồi mà tôi thường ngồi một mình ngắm mặt trời lặn. Xa xa đằng kia là dòng sông Liên Bạch với những con nước đang lặng lẽ trôi về sườn Nam. Và cũng từ nơi đây, lần đầu tiên tôi nhìn thấy em, người con gái đang hái củi một mình ven rừng trong ánh chiều chập choạng.

 

Em tên Bạch Liên, thật trùng hợp với dòng sông Liên Bạch. Em là chị cả trong một gia đình có ba, mẹ và hai người em trai. Nhà em rất nghèo, đến nỗi ba mẹ em phải để lại ba chị em của Liên ở quê để đi làm ăn nơi miền xa. Là chị cả, Liên phải lo từng bữa ăn cho cả nhà, bảo ban hai em trai học hành... Tôi khâm phục ở em đức tính chịu thương chịu khó và đầy hoài bão.

 

Kể từ ngày gặp gỡ ấy, tôi như một con người khác hẳn. Trong tôi có một sức mạnh thật kỳ lạ, tôi làm việc gì cũng nhanh chóng, việc học ở trường cũng tiến bộ rõ nét. Và từ đó, ngày nào tôi cũng chạy thể dục đều đặn sau 5 giờ chiều và cũng thường gặp em đi hái củi ven rừng cạnh dòng sông phẳng lặng và rừng Bạch Đàn ngút ngàn một màu xanh thăm thẳm.

 

Có một hôm, trời chiều đã tối mịt nhưng tôi vẫn chạy, tôi cũng không rõ vì sao nữa, vì thói quen hay vì nghĩ rằng em vẫn đợi tôi nơi chân đồi ấy… Và khi đến nơi, thật cảm động, em vẫn còn chờ tôi… Tôi quyết định thay em gánh hai bó củi nặng trĩu về, thế là từ đó tôi biết nhà em - một mái nhà tranh thật nhỏ bé nằm khuất trong một vườn đào rộng thênh thang, sạch sẽ và ngăn nắp.

 

Thời gian trôi qua...

 

Đến cuối năm học lớp mười hai, tôi sắp bước vào kỳ thi tốt nghiệp còn em đã học xong chương trình lớp mười một. Tôi vẫn chạy đều đều và em vẫn đi hái củi như mọi khi. Em lo lắng cho kỳ thi của tôi còn nhiều hơn cả tôi, em bảo tôi phải cố gắng để thi tốt và phải vào được đại học, tôi cũng biết ước mơ của em là vào khoa Văn Trường đại học Sư phạm Quy Nhơn. Rồi kỳ thi tốt nghiệp cũng đến, tôi làm bài tốt hơn cả mong đợi của bản thân và bố mẹ, ánh mắt em thật rạng ngời và hạnh phúc khi nghe tin tôi làm bài tốt. Riêng bản thân mình, tôi rất tự tin vào kỳ thi đại học sắp đến.

 

Thế nhưng…

 

Thật trớ trêu, tôi đau điếng cả tâm hồn khi ngày tôi nhận được điểm thi tốt nghiệp cũng chính là ngày tuyệt vọng điếng người. Tôi vào trường xem điểm thi, hạnh phúc vì điểm cao chất ngất, tôi đạp xe thật nhanh về nhà em để báo tin mừng, bởi em là người đầu tiên tôi muốn báo tin.

 

Nhưng đau đớn thay, chuyến tàu lửa từ Hà Nội đã cướp mất em hơn một tiếng đồng hồ trước đó. Tôi sụp đổ khi vào nhà em, tôi không thể thốt nên lời khi đã mất em vĩnh viễn...

 

Tôi tuyệt vọng nhưng nhờ sự hỗ trợ về tinh thần của ba, mẹ và sự động viên của Vũ, Đại - hai em trai của Liên, tôi lại khăn gói lên đường vào Sài Gòn thi đại học, tôi vẫn linh cảm Bạch Liên luôn ở bên tôi dù là ở quê nhà hay ở Sài Thành. Tôi vẫn thấy ánh dương chiếu sáng tâm hồn mình trong bầu trời tối mịt.

 

Cho đến hôm nay, đã sáu năm rồi tôi vẫn nhớ về em như thuở ban đầu, vẫn đôi mắt dịu hiền, nước da ngăm đen, vẫn ý chí cùng sức sống mãnh liệt ấy. Bạch Liên luôn sống mãi trong tôi, là mối tình đầu không trọn vẹn, thật tinh khôi và thuần khiết như ánh sáng ban mai, mặc dù…tôi chưa nói với em dù chỉ một lời.

 

Ngôi mộ em giờ này đã rêu phong, cỏ dại mọc đầy trên lối đi, tuy nhiên trong anh em không chỉ là dĩ vãng mà mãi mãi trong suy nghĩ, mãi mãi trong cuộc đời. Dòng Liên Bạch giờ này không biết có còn trôi hiền hòa, có còn ai đùa giỡn như anh và em ngày xưa? Một ngày nào đó gần nhất, anh sẽ về lại nơi ấy thăm em. Dù một mình anh, anh vẫn đến ngọn đồi ngày xưa ấy để ngắm nhìn “ánh dương bên hồ mùa đông”.

 

Em đã từng yêu anh, yêu bằng tất cả mọi thứ em có được. Những tháng ngày ở bên nhau xưa ấy luôn tràn ngập tình yêu trong anh và em: Đi cùng anh lang thang trên những con đường đầy nắng, lá vàng rơi, hay ngồi ở dưới gốc cây với hai trái tim hòa chung nhịp đập.

 

Tuy không nói được nhiều nhưng anh và em dường như đều hiểu, chỉ cần được ngồi cạnh nhau, nắm lấy tay nhau, lắng nghe từng hơi thở là cũng hạnh phúc lắm rồi.

 

Trở về nhà cái cảm giác ngập chìm trong hạnh phúc ảo ảnh làm em không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ nhiều. Và rồi, những hiện thực đời thường đã cho em hiểu rằng cuộc tình này sẽ chỉ có một người đi đến cuối con đường, em mơ hồ nhận ra anh đang rẽ sang một ngã khác. Nhẹ nhàng bước đi em cũng chỉ nhìn theo mà không cần níu giữ.

Xa anh rồi. Đôi khi nghĩ về quá khứ em tự hỏi tại sao mình không khóc. Nhưng em biết khóc cũng chẳng để làm gì. Ta đến với nhau nhẹ nhàng tình cờ thì chia tay cũng nhẹ nhàng thôi.

 

Cuộc đời con người ta có nhiều ngã rẽ: Có những con đường sẽ đưa ta về mái nhà bình yên, cũng có những con đường dù có đi cũng chỉ là ngõ cụt. Em hiểu và không níu kéo, thực ra níu kéo là vô ích khi con đường anh chọn không còn là con đường có em đi. Tuy nhiên, thời gian không làm xoá đi những tình cảm mà em đã dành cho anh.

Em yêu anh nhè nhẹ như hơi thở, tình yêu ấy không dồn dập mà em chỉ có thể cảm nhận được nó... những lúc trái tim chợt thắt lại… những lúc em không muốn bước trên đường một mình.

 

Anh từng hỏi cái gì là khoảng cách lớn nhất giữa hai ta... là con đường ngập tràn nắng vàng và lá đỏ ấy đấy anh ạ. Anh không hiểu hay anh cố tình không muốn hiểu. Em vẫn yêu anh, nhưng cuộc sống không cho phép em dừng lại, không cho phép em đứng mãi trên con đường ấy để thở dài.

 

Có bao giờ anh biết em nhớ anh, em lang thang từng con phố, em đi đến những nơi mà biết đâu trên con đường số phận anh vô tình ngang qua, dù chỉ ngang qua thôi. Em không muốn gặp, đối diện với anh nhưng lại muốn nhìn thấy anh đi ngang qua em. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy... trái tim em sẽ ấm hơn lên rất nhiều.

 

Con người đôi khi thật là buồn cười, cứ nuối tiếc những điều trong quá khứ, dù sao thì trăng hôm nay cũng đã khác trăng ngày hôm qua rồi, có chăng chỉ là hình ảnh của mặt trăng trong tiềm thức của ta là không hề thay đổi. Có phải em đang nhớ anh hay em đang bắt mình phải nhớ anh?

 

Những kỷ niệm cứ trói chặt em, nhưng cuộc sống không cho phép em ngừng lại, em phải bước tiếp, nước mắt có thể rơi nhưng kỷ niệm sẽ chẳng thể nào rơi trên từng con đường em qua.

 

Em chợt nhớ câu thơ em từng đọc cho anh: “Anh đi ngang đời ta. Rơi giữa đại dương là nụ cười tuổi trẻ”. Em không muốn đánh mất cả tuổi trẻ, cả thời thanh xuân của mình vào những điều mà em không bao giờ có thể chạm tới, nên em sẽ quên dù lòng không muốn quên. Con đường em đi đã khác xưa rồi!

 

[ Last Page ] [ Page 2 of 3 ] [ Next Page ]