Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
2009-May-20 23:37 - Chia Tay Lãng Mạn

 

Chia tay lãng mạn

 

 

Một ngày, cô gái cũng có đủ dũng khí nói với chàng trai rằng: Chúng mình chia tay đi !

 

Chàng trai hỏi : Cớ tại làm sao ?

 

Cô gái trả lời : Mệt rồi, thì chẳng cần lý do nào cả.

 

Suốt đêm hôm đó chàng trai chỉ hút thuốc mà không nói câu nào, lòng cô gái cũng càng lúc càng lạnh.

 

Rất lâu về sau chàng trai không nhịn được nữa mới cất lời : Phải làm sao em mới ở lại bên tôi ?

 

Cô gái từ từ nói : Trả lời em một câu hỏi, nếu như anh có thể trả lời đúng đáp án trong lòng em, thì em sẽ ở lại.

 

 

Giả như em rất thích một bông mọc bên sườn dốc, nhưng để ngắt được nó thì sẽ nắm trăm phần chết, anh có ngắt nó về cho em không?

 

Chàng trai suy nghĩ rồi nói : Ngày mai anh nói đáp án có được không?

 

Lòng cô gái lúc ấy lập tức lại se lại.

 

….

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, chàng trai đã không còn ở đó nữa, chỉ có một mảnh giấy được để sẵn dưới cốc sữa còn ấm.

 

“Em thân yêu, anh sẽ không đi ngắt bông hoa đó đâu, nhưng hãy để anh đưa ra lý do của mình. Em chỉ biết dùng máy tính để làm việc, nhưng luôn hồ đồ làm hỏng chương trình, sau đó em cứ thế gục đầu xuống bàn phím mà khóc. Anh phải giữ lại đôi bàn tay để sắp xếp lại chương trình cho em. Em ra ngoài luôn quên mang theo chìa khóa, anh phải giữ lại đôi chân để chạy đến mở cửa cho em. Cô gái thích du lịch này, em ở thành phố của mình thường vẫn bị lạc đường, anh phải giữ lại đôi mắt để đưa đường cho em. Mỗi tháng (bạn bè) đến là toàn thân em run lên, bụng lại đau, anh phải giữ lại lòng bàn tay ấm áp làm ấm lòng em. Em không thích ra ngoài, anh lo em sẽ bị trầm cảm, anh phải giữ lại cái miệng này để xua bớt sự cô đơn cho em. Em luôn phải làm việc trước máy tính, đôi mắt em như thế về sau sẽ không được tốt, anh phải sống , đợi khi nào mình già rồi, sửa móng tay cho em, giúp em nhổ những sợi tóc trắng phiền muộn, dắt tay em đến bờ biển tẩn hưởng ánh mặt trời tươi đẹp và bờ cát dụi dàng, nói cho em màu của những đóa hoa kia giống như nét thanh xuân trên khuôn mặt…

 

Cho nên

 

Trước khi anh tìm được người yêu em nhiều hơn anh, anh sẽ không đi ngắt bông hoa đó” (nước mắt cô như những bông hoa rơi trên trang giấy) . Gạt nước mắt cô tiếp tục đọc : “Em yêu, nếu như em đọc xong rồi, đáp án này khiến em hài lòng, thì hay ra mở cửa có được không, anh đang đứng ngoài đó, trong tay cầm món bánh mì sữa tươi mà em thích ăn nhất …”

 

Cô gái ra kéo cửa, nhìn thấy khuôn mặt chàng trai đang hồi hộp như một đứa trẻ, chỉ biết đưa chiếc bánh mì lấp lánh ra trước mặt cô …

 

 

2009-May-20 23:20 - Dường như ta đã ....

 

Một ngày buồn, một ngày buồn tẻ nữa lại trôi qua. Giờ đây mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày anh lại sống trong nỗi nhớ và nỗi mong chờ của sự cô đơn. Những lúc như thế này anh lại góp nhặt những nỗi lòng ấp ủ của riêng anh viết gửi cho em những dòng tâm sự của tháng ngày.

 

 

“Sự xuất hiện của em đã để lại trong anh bao nỗi nhớ. Cảm ơn cuộc đời đã cho anh được gặp em”. Thêm một lá thư nữa anh lại viết mà không dám gửi đến em. Từ khi chúng mình quen nhau cho tới hôm nay, không lúc nào anh không nghĩ về em cả. Anh nhớ em nhiều lắm. Anh nhớ em trong những lúc anh đang làm và ngay cả những lúc anh mơ màng trong giấc ngủ nữa. Nhóc có biết không? Đã có lúc anh nghĩ rằng: “Mình đâu việc gì phải yêu thương một người”, mình đâu nhất thiết phải có người yêu, mình đâu cần tìm một cảm giác yêu đương làm gì? Mình chỉ cần làm việc thật tốt, có một nghề nghiệp ổn định, kết giao được nhiều bạn bè tốt hiểu, thông cảm và chia những niềm vui cũng như nỗi buồn trong cuộc sống cùng với mình là đủ rồi…

 

Nhưng từ khi gặp và quen em đến giờ anh không còn mang trong đầu những suy nghĩ ấy nữa mà hình như có một dòng suy nghĩ đôi lúc mơ hồ, đôi lúc lại rất thực tế hình thành trong anh. Anh cảm thấy yêu đời hơn, phấn chấn hơn, anh không còn giữ lấy tư tưởng cỗ hữu và bảo thủ ấy nữa, anh cảm thấy mình hoà đồng với mọi người, với bạn bè và năng động lên rất nhiều. Và một điều lạ thường là trái tim khô khan, nguội lạnh của anh đã tìm được nhựa sống và hình như nó đang ấm dần lên… Hai mươi mấy tuổi đời rồi lần đầu tiên anh mới cảm nhận trái tim mình thật sự rung động trước một người con gái, lần đầu tiên anh cảm nhận được rằng mình đang… yêu.

 

Rồi chúng ta yêu thương nồng nàn và thắm thiết trong suốt 2 năm qua, thời gian có thể quá dài và cũng có thể quá ngắn, tình cảm khiến cho ta hiểu nhau 1/2 nhưng cũng đủ giúp ta tỉnh táo ý thức rằng mình đã trao cho nhau biết bao nhiêu lời yêu tha thiết và say đắm, để ta luôn hiểu rằng cuộc đời 2 tâm sẽ luôn được kết chặt chung với nhau suốt những quãng đời còn lại của cuộc đời. Nhưng thực tế không như những điều ta mong muốn, ước mơ cũng chỉ là ước mơ, định hướng cũng chỉ là định hướng khi chúng ta lại chia rẽ nhau để cùng bước trên 2 con đường khác nhau. Một đường thẳng từ điểm xuất phát nhưng nó không cùng nằm trên cùng 1 đường thẳng mà nó chỉ xuất phát song song cùng nhau như báo trước rằng mình sẽ không cùng gặp nhau chung một điểm.

 

Giờ làm sao đây? Em có thể chỉ cho anh, anh phải làm như thế nào mới có đủ tự tin khi đối diện cùng em đây!. Chẳng lẽ cứ để nó như thế này mãi sao? Thật tệ và thật buồn! Anh thật khờ khạo và ngốc nghếch quá phải không em? Có một câu nói rằng: “Có bao giờ bạn nói với người ấy rằng bạn cảm mến người ấy chưa? Nếu bạn nói có thể họ sẽ khiến bạn đau lòng, nhưng nếu bạn không nói thì có thể bạn sẽ làm đau lòng họ”. Nhưng sự vị kỉ trong anh lại không cho phép anh nghĩ quá nhiều như thế, chắc có lẽ là anh sợ sự hận thù khiến cho cả hai mất lí trí, sợ khi nói cho em nghe rồi anh lại để mất em… Và như thế thì anh sẽ khổ sở biết bao! Cuộc sống còn gì là ý nghĩa nữa!.

 

Nhóc biết không, những ngày không gặp nhau anh mới cảm nhận là em quan trọng với anh biết nhường nào, anh cứ cảm thấy nhớ nhớ, thấy thiếu một cái gì đó mà không ai có thể bù đắp được, khi không gặp em anh cảm thấy buồn chán và cô đơn lắm! Hiện giờ tâm trạng của em như thế nào? Em có như anh không?

 

Nhưng sự thật luôn luôn là sự thực, nó bắt chúng ta phải đối diện với thực tế và nhìn nhận vấn đề một cách khách quan dẫn đến xót xa. Áng mây xưa giờ đây cũng đang trôi về phía chân trời sâu thẳm, liệu áng mây đó có tiếc nuối cho tình cảm của chúng ta hay không ?. Anh không chắc chắn rằng nó đang thương cảm tình yêu của đôi ta nhưng có cảm giác nó trôi 1 cách lặng lẽ và vô thức. Cuộc tình mình ngày nào nay cũng trôi xa mãi nhưng áng mây đó, càng lúc càng kéo hai ta rời xa nhau. Anh tự hỏi chúng ta còn yêu nhau nữa không?, một dấu hỏi to tướng và đầy bí ẩn khiến trái tim anh lặng câm và băng giá.

 

Có một bài hát khi cất vang lên là khiến cho nỗi đau trong anh như xé ra từng mảnh, những giọt nước mắt trong anh rơi một cách lặng lẽ và vô thức, anh đã cố nén nhưng lại không tài nào kiềm hãm được sự đau đón, cố ngăn đi dòng lệ luôn trực chờ tuông trào trong khoé mắt. Yêu nhau mà sao ta vẫn phải xa nhau?, yêu nhau mà sao ta vẫn không đến được với nhau ?.

 

Giờ em đi xa anh mãi, xa thật là xa về phía chân trời. Liệu nó có như áng mây đang trôi về phía chân trời khiến cho đôi ta càng rời xa nhau mãi mãi ?. Mây buồn và mây cũng khóc, anh buồn anh khóc, anh không tin chúng ta xa nhau từ đây. Như một cơn ác mộng trong cuộc sống, giọt nước mắt rơi một cách vô nghĩa không lời nói. Tình yêu đó như một giấc mộng không hồn, chỉ là cơn phù du tiềm ẩn trong tâm trí của anh. Thôi mình xa cách, tình yêu của chúng ta đã mất và anh phải chấp nhận quay lưng bước đi mà sao nước mắt luôn tuôn tràn đôi khoé mi.

 

Áng mây kia giờ đây cũng đã không còn, vì chính anh đã xoá sạch những kỉ niệm đẹp nhất của đời mình, anh đã bóp chết tất cả hạnh phúc và niềm vui của chúng ta. Anh đang tan biến trong những nỗi xót xa của đời anh, ác mộng luôn trực chờ áo đến, nước mắt luôn rơi một cách lặng lẽ và vô hồn. Em ơi anh muốn tin, tin tình yêu nơi em luôn còn tràn đầy, em luôn dành cho anh một tình yêu vĩnh cửu và chân thành, dù anh cố giấu nước mắt và luôn tin rằng em vẫn còn đó, nơi đó vẫn còn anh đứng chờ và dang đôi tay rộng mở đón chờ và tha thứ lỗi lầm mà anh đã mang cho em nhưng đó không phải là sự thật, áng mây kia đã kéo em rời xa anh càng lúc càng xa mãi, chính anh đã ném anh rời xa anh mãi mãi. Anh không thể tin được rằng mình đã xa nhau ngày hôm qua....

2009-May-20 23:19 - Thời Riêng Tôi

 

Có những vết thương không bao giờ nguội cũng như có những điều trọn đời có hiểu không ai... !

 

 

... Con đê uốn lượn rồi xa khuất cuối chân đồi, mưa lại rơi rả rích , chú ếch ộp nhảy lộp bộp trển con đường quê đang lầy lội vì những hạt mưa cuối mùa..!Đã 3 năm trôi qua, tôi vẫn nhớ hoài ngày hôm ấy khi giọt nước mắt em rơi rồi lạnh lùng tan vào hạt nước mưa mặn chát ... trên tay , một cánh diều ,lặng đứng nhìn về phía xa xa... bóng người mờ khuất sau triền đê mênh mông " .. Chia tay...! Chỉ thế này sao anh? Con tim em rạn vỡ! Chia tay ! Là thế này sao anh ? Em sẽ lau nước mắt , em sẽ không khóc đâu anh . Cuộc đời ay đã nợ quá nhiều nước mắt rồi , em không thể lại khóc vì anh, em không muốn anh sẽ nợ em thêm những giọt lệ !"... Mưa tuôn rơi...!

Thế là 3 năm đã trôi qua, e năm ấy đối với tôi sao mà nặng nề và trống trải đến thế. Hôm nay là sinh nhật em, sinh nhật tình yêu tôi và em, đồng thời cũng là ngày mà 3 năm trước đây tôi rời xa em..! Hôm nay , tôi trở lại làng nhỏ ven đê này chỉ vì tôi muốn thăm lại những kỉ niệm , tất cả đã cũ, bụi thời gian đã phủ bạc những ngày xưa. Dĩ vãng đang bồng bềnh trôi , đưa tôi như lạc vào miền kí ức , phút giây này, tôi nhớ em !...

...."- coi như là vật đính ước em nhỉ ! "

 

Chiếc vồng cỏ tôi đeo cho em, em đã nói nó còn đẹp hơn hàng ngàn hàng vạn thứ châu báu nào khác. Em trân trọng nó như bùa hộ mệnh đưa em vượt qua mọi khó khăn , thử thách.Vạt nắng hè lung linh phủ kín đôi vai em, tiếng sáo diều tun hút thổi , một chú bê non lạc đàn đứng ngác ngơ giữa triền đê vắng lặng ..! Chỉ tôi và em dang chơi cỏ gà..!Em gói trọn chút hương thừa xa xưa mang vào trong tim làm thành một kỉ niệm ngọt ngào êm ái . Tôi đã ru em ngủ say trong giấc mộng để rồi một thời qua mất.. khi trái tim tôi không còn của riêng em nữa. tôi còn mải chạy theo những hình bóng khác. Tôi xa em..!

 

.... Tôi_ một thằng đàn ông cũng như bao thằng đàn ông khác luôn kiêu ngạo và hiếu thắng. Tôi đã từng yêu em , và xung quanh tôi còn có bao nhiêu cám dỗ, tôi đã chạy theo những cuộc chinh phục đày kịch tính ấy bỏ mặc lại em bơ vơ trong ngang trái và đớn đau. Chao ôi , trái tim tôi thật rộng lớn, tôi có thể dang rộng đôi tay để ôm tất cả tôi phân phát tình yêu của bản thân mình đi khắp mọi nơi bằng những lời yêu thương đầy đam mê và giả dối để rồi vô tình tôi đánh mất em...! Xa em, tôi cảm nhận được sự cô đơn, cuộc đời như hẹp lại trên từng góc phố nhỏ , chẳng nơi nào còn sót lại tiếng cười của em, tôi căm giận bản thân tôi đã nỡ lòng làmtan nát trái tim em ngây thơ và trong sáng ! Tôi muốn tìm em, nhưng em đã chuyển đi xa lắm rồi, đã xa khỏi nhưng lõi lầm của tôi. Tôi muốn gặp em để được nói cùng em rằng tôi yêu em , hi vong em tha thứ , tôi muoón nói hàng trăm hàng ngàn lời .. tôi muốn quay trở về !

 

"- Lâu quá rồi phải không anh ?" Tôi giật mình , không tin vào mắt mình nữa, phải chăng ông trời đã nghe thấy tiếng con tim tôi xám hối , đã đưa em về nơi đây ... em đứng bên tôi băng xương bằng thịt chứ không phải trong giấc mơ, ảo tưởng. Tôi thấy trong lòng một niềm vui khác lạ. Em vẫn còn nhớ về tôi...! Tôi chạy tới ôm chặt lấy em mà cảm nhận được lòng em đang trào dâng sự dỗi hờn.Kỉ niệm và tình yêu vụt cháy ! Cơn gió mùa đông ào ạt chạy qua , tôi rùng mình nhưng trong hồn tràn đày niềm vui và sự ấm áp lạ thường. Phải chăng tình yêu của em đang sưởi ấm cho tôi ? Hai kẻ cố nhân cứ đứng giữa con đê , mặc cho thời gian đi cứ đi , mùa đông lạnh cứ lạnh , dòng sông trôi cứ trôi... chỉ có niềm yêu thương hạnh phúc là dừng lại ! Tôi lặng người , hình như.. nước mắt em rơi ! Em đẩy tôi ra vùng bỏ chạy !Tôi hiểu , tâm hồn em đã chai lạnh bởi nhưng dối gian, em còn yêu tôi nên em yêu cả sự lừa dối ấy , tôi đã làm tổn thương một tâm hòn trong trẻo.. Tôi không trách em mà trách chính bản thân mình đã ohụ tình em trong một khoảng đời nông nổi...! Em bỏ đi rồi còn lại mình tôi cô đơn đứng nơi đây , gió gào thét xô đẩy tâm hồn sao bỗng nghe lạnh lẽo đến vậy... lạnh trong tim . Năm xưa cũng tại chốn này , mưa rơi trong đôi mắt em, tôi đã phũ phàng quay bước , chỉ có gió và những hạt mưa lau sạch cho em nỗi đau thương. Ngày hôm nay, cũng những hạt mưa giá lạnh ấy lại tuôn rơi trong trái tim tôi.. Em buồn buồn nhìn tôi nửa như oán hận , nửa phần thứ tha, ánh mắt ấy đeo đẳng tôi, ám ảnh tôi , trách cứ tôi...! Bất giác tôi cảm thấy người đàn ông trong tôi bật khóc.. Ừ , tôi sẽ không quên nơi đây, nó là một góc kỉ niệm ngọt ngào tôi_em, và bởi tôi biết em cũng sẽ không bao giờ quên ở nơi này: một thời anh đã của riêng em...

 

Nếu Tôi kể ra Tôi và Em yêu nhau như nào chắc sẽ chẳng ai tin vì nó... hoang đường quá... Nhưng Tôi xin thề những dòng tâm sự dưới đây là sự thật 100% - không một lời dối trá...

Tôi quen Em rất tình cờ: quen qua mạng ttvnol.com. Một lần Tôi vào muare.vn để tìm mua 1 món hàng và up bài cho một thằng bạn, tự nhiên đọc thấy bài của một cô bé với nick girl_xxxx post bài: "up hộ anh H vì đẹp trai". Tôi thấy buồn cười quá vì cái thằng H đó nhìn như khỉ... Vậy là Tôi search ra được nick của Em và buzz chat chỉ với mục đích trêu mà thôi... Nhưng càng chat thì lại càng thấy cái con nhóc này sao mà "khoe hàng", kiêu ngạo quá, gì mà Tôi bảo số phone của anh là 09xxxx6666 thì nhóc đó bảo: "số gì mà khó nhớ". Tôi bảo "anh dùng 6310i" và hỏi "em dùng phone gì?". Nhóc đó bảo: "em dùng vertu" "-nhưng em cho bạn em mượn rồi" (nói thế này nên Tôi nghĩ ngay là nói khoác). Rồi nhóc đó hỏi: "sao anh dùng 6310i? nó như thế nào?", Tôi trả lời "63 là điện thoại đi theo xe mercedes ý", nhóc đó làm ngay câu: "thế ạ? thế để em chạy ra hỏi bác tài xế coi có không để em lấy em xài" . Hix, đến đây thì Tôi thua rồi, sao lại có con bé "khoác lác" 1 cách dễ sợ thế chứ... Rồi Tôi lại tiếp tục chat và nghĩ là quyết tâm sẽ cho con nhỏ này 1 trận, cho biết thế nào là kiêu ngạo, khoác lác... Vậy mà nhỏ đó vẫn không thôi khoác lác: "anh cứ vô khu biệt thự Q.10, thấy căn nào to nhất là nhà em" ...Tôi chỉ biết câm nín...

 

Rồi cơ hội "trả đũa" cũng đến khi nhỏ đó gạ thi "solo sms", có nghĩa là thi nhắn tin đêm coi ai ngủ trước... Ok cái rụp, cơ hội trời cho đến sao Tôi lại bỏ qua, "phải cho con nhỏ đó biết mình là ai" - lúc đó Tôi nghĩ vậy đó...

 

Đêm đó, Tôi và nhỏ đó tâm sự và nhắn tin, nhắn được khoảng chục cái tin nhắn thì nhỏ ... lăn quay ra ngáy khò khò... vậy là Tôi thắng... 1-0. Năm đêm liền như vậy, Tôi đều thắng và nhỏ đó bảo là sẽ ra HN...

 

Vậy là nhỏ ra HN, 5 đêm, chỉ 5 đêm nhỏ bảo: "em yêu anh rồi" . Tôi nhắn tin lại và bảo: "yêu kô phải là như thế, yêu là phải có thời gian tìm hiểu..."...

 

Rồi nhỏ vẫn cứ ra HN, Tôi ra đón... Có tin nổi không? 2 đứa chỉ mới quen qua mạng và nhắn tin với nhau, thậm chí còn chưa biết mặt nhau, vậy mà đã ... ... Lúc đó, Tôi bất chợt nghĩ "sao mà ngu thế? nhỡ con nhỏ đó cho mày leo cây thì sao?"...Đợi đến 9h15, hồi hộp quá... phew, cuối cùng thì nhỏ cũng xuất hiện, vậy là nhỏ không gạt mình...

 

1 tuần sau đó nhỏ ở với chị cùng xóm trọ Tôi. Ngày đầu Tôi đưa nhỏ đi chơi, ra bờ hồ ngồi nói chuyện, thật buồn cười, Tôi vốn nhát gái, chẳng dám cầm tay , toàn bị ... cầm . Rồi Tôi cũng mạnh dạn cầm lại, thế là nhỏ bảo "cái anh này, mãi mới cầm tay người ta, làm người ta mắc cỡ muốn chết", nghe câu đó Tôi bụm miệng suýt phì cười... Rồi 2 đứa vào công viên gần đường Trần Phú ngồi 8... Nói bâng quơ, linh tinh một lúc nhỏ chợt hỏi: "anh đừng yêu em nhé! Yêu em khổ lắm đấy...". Tôi bần thần, ngỡ ngàng, kô biết tại sao nhỏ lại nói như vậy...Rồi nhỏ tiếp "em muốn nói cho anh biết điều này, nhưng anh không được thương hại em thì em mới nói" . Một chút tò mò và có cái gì đó thúc giục Tôi gật đầu "ừ". Nhỏ nói khẽ..."Em bị bệnh tim bẩm sinh, bác sỹ bảo chỉ còn 2 năm nữa"... Tôi... Tôi không biết nói gì, một động lực vô hình khiến Tôi ôm chặt nhỏ, càng lúc càng chặt hơn, nhưng Tôi không thương hại nhỏ... Nhỏ tiếp "bác sỹ bảo em chỉ còn 2 năm nữa và em phải sang Mỹ phẫu thuật ngay, nhưng tỉ lệ chỉ là 50% và em không đi vì chi phí phẫu thuật và sinh hoạt lớn lắm, mặc dù gia đình em lo được. Bố em làm đại sứ quán... Không ai khuyên được em, bố không khuyên đc, bà không khuyên đc, gia đình cũng kô ai khuyên được. Ý em đã quyết..." ... Tôi không biết nói gì... một cảm xúc nghẹn ngào không thành lời...Không hiểu sao lúc đó Tôi lại nghĩ Tôi sẽ thay đổi được quyết định của nhỏ, ừ, chính Tôi sẽ khuyên được nhỏ... Thật ngông cuồng khi chỉ mới quen vài ngày mà đã đòi khuyên được nhỏ trong khi ruột rà của nhỏ không ai khuyên nhỏ đi Mỹ làm phẫu thuật được cả...

 

Những ngày sau đó, Tôi luôn luôn tận dụng mọi khoảng thời gian thích hợp nhất để khuyên nhỏ, nói cho nhỏ biết về cuộc sống và những khó khăn mà mình phải vượt qua, rằng mình sống không chỉ cho riêng mình... Nhưng.... vô ích, mọi lời khuyên đều trở lên vô ích khi nhỏ luôn luôn nói: "anh đừng đề cập đến chuyện đó được không...". Tôi im lặng, nhưng tôi không bỏ cuộc, tôi vẫn tin tôi có thể khuyên nhỏ. Và những ngày sau đó với tôi thật nhiều cảm xúc, lúc vui vẻ, hạnh phúc, lúc lại tột cùng bi quẫn... Tôi tiếc thương cho một số phận như nhỏ...

 

Những ngày đó tôi đã hiểu thêm về nhỏ, 1 cô bé vô tư, trong sáng và thánh thiện như một thiên thần. Xin thề là bao nhiêu năm lặn lội tự nuôi thân, Tôi chưa bao giờ gặp một người như vậy - ngây thơ và trong sáng, không hề có một chút vẩn đục trong tâm hồn. Tôi yêu thật, thật sự Tôi đã yêu và muốn bảo vệ, che chở, nói cho nhỏ biết những cái gì là tốt, cái gì là xấu, người nào tốt, người nào xấu...

Rồi một tối, trời mưa tầm tã, Tôi chở nhỏ đi, 2 đứa nói rất nhiều, tâm sự rất nhiều, nước mắt chan hòa cùng nước mưa, nhỏ đang lưỡng lự... có chuyển biến tốt, Tôi cảm thấy như đã làm được 1 cái gì đó, điều đó mang lại hạnh phúc cho Tôi, và cho nhỏ... Nhưng rốt cuộc nhỏ vẫn không chịu đi... thật buồn là nhỏ vẫn không chịu đi. Tôi đã làm tất cả những gì Tôi có thể, thôi đành cam chịu...

 

Ngày tiễn nhỏ ra sân bay về HCM, một cảm xúc buồn man mác len lỏi khắp tâm trí tôi, nhỏ cười toe và bảo là vui và hạnh phúc lắm, nhỏ còn đòi mang cả quả bóng rổ của tôi về HCM nữa chứ, thật là ngốc quá mà, hải quan đâu có cho cầm cái đó lên máy bay, vậy mà nhỏ vẫn nằng nặc đòi, thế là tôi đành "ậm ừ" chứ biết sao... Khi tôi đang ngồi trên taxi về nhà, tôi nhận được tin nhắn của nhỏ bảo rằng hải quan kô cho mang bóng lên máy bay và bảo tôi quay lại lấy đi, tôi bảo là thôi, bỏ đi. Nhỏ bảo: "không được, vì nó là bóng anh tặng em nên kô làm mất được". Tôi bảo: "anh đi xa lắm rồi, bỏ đi". Nhỏ suýt phát khóc... Rồi nhỏ lên máy bay. Lát sau tôi nhận được tin nhắn của nhỏ và nội dung của tin nhắn này tôi sẽ kô bao giờ quên: "Anh à, em sẽ đi phẫu thuật. Anh đã làm thay đổi cuộc đời em...". TÔi hạnh phúc lắm, thật sự tôi rất hạnh phúc khi đọc được tin nhắn đó...

 

Những ngày tiếp theo là chuỗi ngày dài, 2 tháng mà dường như là 2 năm vậy, chỉ 2 tháng thôi mà xảy ra biết bao nhiêu chuyện, không biết bao lần cãi nhau, không biết bao lần giận hờn vu vơ, giận dỗi vì... chẳng cái gì cả. Tôi nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi và chán nãn. Nhưng tôi không thể bỏ cuộc được, tôi bỏ cuộc nghĩa là nhỏ bỏ cuộc. Tôi luôn cảm thấy một trách nhiệm đè nặng lên vai... Tôi nín nhịn, tôi làm hòa bằng tất cả khả năng có thể. Ởn trời là mọi chuyện êm xuôi đến... tận bây giờ. Có lần nhỏ suy sụp kinh khủng, nhỏ đòi đi Đà Lạt, "đi đến một nơi không ai biết mình là ai, sẽ tự làm để nuôi bản thân, kô phụ thuộc vào ai". Tôi bỡ ngỡ, kô hiểu vì sao tự dưng nhỏ lại như vậy, chat chit một hồi mới vỡ lẽ ra một tin như sét đánh ngang tai: nhỏ nghe lén được bác sỹ nói với bà nhỏ là nhỏ chỉ còn chưa đầy một năm chứ không phải 2 năm nữa. Nhỏ cảm thấy như nhỏ là gánh nặng của mọi người và nhỏ muốn đi thật xa, để không còn ai phải lo lắng cho nhỏ nữa. Tôi bối rối kô biết phải làm sao, rồi tôi trấn tĩnh lại và từ từ khuyên nhủ nhỏ, 2 ngày trời không ăn không ngủ, khuyên thế nào cũng kô xong, nói thế nào cũng không nghe, nhất quyết đòi đi Đà Lạt. Tôi cảm thấy mệt mỏi nhưng vẫn gắng gượng...Sang ngày thứ 3 thì nhỏ đã nghĩ thông, cám ơn trời, tôi thở phào nhẹ nhõm...

 

Tôi không bỏ cuộc, không tin là không còn hi vọng, tôi lên mạng, vào google và search, tôi tìm mọi hi vọng mà tôi có thể "bấu víu" vào được, dù chỉ là 1%... Cuối cùng tôi cũng tìm được: Năng lượng sinh học. Tôi quyết định sẽ khuyên nhỏ theo cái này, vì giờ chỉ còn nó mà thôi. Tôi gửi cho nhỏ tài liệu, nhỏ đọc và nói "hồi nhỏ gia đình có cho nhưng em không theo được, người ta bảo tập cái này phải kô nghĩ gì, nhưng em thì không thể không nghĩ, lúc nào em cũng nghĩ cả...". Tôi không biết nói gì hơn nữa.

 

Rồi bà nhỏ bảo mới tìm ra một cách chữa bệnh hay lắm: bằng y thuật cổ truyền ở Vũng Tàu và bảo sẽ đưa nhỏ đi. Nhưng rồi cuối cùng đưa xuống đó rồi lại đưa về vì bà nhỏ bảo: "nhìn chẳng tin tưởng được, cung cách làm việc và vệ sinh không đảm bảo". Vậy là nhỏ lại về, nhỏ hụt hẫng lắm, nhỏ đã hi vọng vào cách chữa bệnh này bao nhiêu, vậy mà... Nhỏ bảo "vì anh, vì chúng mình, em sẽ làm tất cả để được sống". Tôi suýt bật khóc...

 

Tôi đưa tài liệu về năng lượng sinh học cho bà của nhỏ đọc và bảo bà nhỏ khuyên nhỏ. Bên cạnh đó tôi vẫn động viên và khuyên nhỏ, cuối cùng thì nhỏ cũng đồng ý đi... Vậy mà một tai nạn đen đủi khiến nhỏ không đi chữa được: Nhỏ bị ngã cầu thang gẫy mũi. Những ngày đó là một bầu trời đen u ám bao phủ lấy cuộc sống của những người thân của nhỏ, trong đó có tôi. Nhỏ suốt ngày phải tiếp máu vì máu không cầm được. Trung bình một ngày hết 10 triệu... Khi nhỏ đỡ rồi, nhỏ đòi online chat với tôi, suốt ngày chỉ bắt tôi online chat với nhỏ, không cho tôi làm việc gì cả, rồi tôi và nhỏ cãi nhau vì tôi không chịu được việc nhỏ suốt ngày bắt tôi online chat cùng, không cho tôi làm việc gì cả. Nhỏ khóc và lại "fun máu" - nhỏ lại bị chảy máu cam vì xúc động. TÔi thật tồi tệ, tôi là một thằng tồi tệ, nhỏ đã bị như vậy, nhỏ ở bệnh viện một mình nhỏ buồn, nhỏ muốn tâm sự cùng tôi, vậy mà tôi lại vô tâm vậy. Tôi thật tồi tệ...

 

Rồi một lần tình cờ, nhỏ "nghe lén" được bác sỹ nói với bà nhỏ "nếu con bé cứ tình trạng như thế này e rằng không được quá nổi 3 tháng". Nhỏ suy sụp, thật sự suy sụp, tưởng như không thế nào đứng dậy nổi. TÔi cũng không biết khuyên nhỏ nhưa nào nữa. Ông trời thật quá khắc nghiệt, thật bất công, nhỏ đã chịu bao khổ cực, bao buồn tủi, chưa khi nào được hạnh phúc, vậy mà sao lúc nào ông ý cũng bắt, cũng dồn ép nhỏ vào con đường... chết vậy? Vậy mà nhỏ cũng gượng dậy được, tôi càng yêu nhỏ hơn, một cô bé mạnh mẽ...

 

Sau gần một tháng, nhỏ dần dần hồi phục, nhưng nhỏ buồn lắm. Nhỏ bị như vậy mà bà nhỏ mất tích không một lời, kô một tin nhắn hỏi thăm, gia đình cũng vậy. Nhỏ chịu đựng từ nhỏ và luôn luôn như vậy, chịu đựng và chịu đựng. Tôi thật sự bất bình khi thấy gia đình nhỏ không màng quan tâm đến nhỏ như vậy, cứ như kiểu bỏ rơi... Và nhỏ lại ra HN, nhỏ bảo: "giờ em chỉ có anh là gia đình thôi". 5 ngày, nhỏ ở HN 5 ngày đúng với số thuốc đủ 5 ngày cho nhỏ. Rồi nhỏ lại vào HCM.

 

Có lần nhỏ bảo: "anh à, em viết di chúc rồi. Em biết bệnh của em, em là người hiểu rõ nhất"... Tôi choáng váng, kô tin vào mắt mình...

 

Và hôm kia, một ngày định mệnh, một ngày Sài Gòn mua to như trút, nhỏ không đi đâu được, nhỏ gọi đám bạn đến và ... trổ tài nấu ăn. Tôi không tin vào tai mình khi nghe Ngọc - bạn thân của nhỏ khen tấm tắc: "Vân nó nấu ăn ngon lắm mày ạ, tao thật sự không tin nổi". Đám bạn nhỏ ăn uống nhậu nhẹt linh đình và... ép nhỏ uống... Thật điên rồ, điên rồ, tôi nhắn tin ngay cho Ngọc bảo nó ngăn không được cho nhỏ uống, nhanh không hối hận bây giờ. KHÔNG KỊP - không kịp mất rồi, nhỏ uống 2 lon bia rồi. Trời ơi là trời, nhỏ ngất! Đám bạn đưa nhỏ vào bệnh viện, nhỏ mê man hơn ngày trời và giờ đây, tim nhỏ đã ngừng đập hơn 30 phút rồi (23h54p ngày 10/05/2007). Nhỏ đã mãi mãi rời xa tôi, rời xa Ngọc, người thân và bạn bè nhỏ...

 

Còn rất rất nhiều những hồi niệm, nó đang ùa về trong ký ức tôi, nhưng lúc này tôi không thể nào nhớ hết. Tôi viết bài này để lưu giữ lại, để muốn cho cả thế giới biết rằng: Nhỏ sẽ mãi mãi sống trong trái tim tôi

Thứ năm buồn ngày 10/05/2007

11h57 phút đêm

Tiếc thương một mối tình

 

Tình yêu là gì?, mà thế giới phải khóc,

khi mộng mơ... vỡ tan tành

Tình yêu là gì? mà tôi cố níu với,

giấu niềm đau, nhói tim tôi

Thế giới ấy, ôm đầy những hy vộng,

rồi một ngày, trắng đôi tay

Thế giới ấy, bây giờ tan như mây,

em tan biến như mây...

 

Ngọt ngào bờ môi, tôi đã thắm tiếng nói,

giấu lời kia... nghe để cười

Nụ hôn nồng nàn, còn đắm mê choáng vang,

sao giờ đây, xa...ngút ngàn ?

Thế giới ấy, tan thành đám mây vàng,

gieo trong tôi, nỗi hoang mang

Thế giới ấy, bây giờ tan như mây,

em tan biến như mây

 

Một ngày nào đó, trong cuộc đời,

Không còn ai, khóc cho một người

Làm sao em với, nỗi cô đơn, khi mùa đông,

đã ngủ quên, bên dòng sông... xưa vắng lạnh

Một ngày nào đó, trong cuộc đời

Khi tình yêu, chết không một lời

Ðời tôi như, chiếc lá chới với, em nằm yên,

bên dòng sông, không còn ai...

Tiếc thương người

 

tình yêu đẹp...khi cả 2 nghĩ về nhau... 1 người đi 1 người nhớ

2009-May-20 23:16 - vẫn mãi ước mơ

Tối qua, cô bạn thân hỏi em ước gì trong ngày sinh nhật lần thứ 24 của mình. Em trả lời em muốn anh như ngày xưa, luôn ấm áp, luôn lắng nghe em, hỏi thăm em và cho em cảm nhận niềm hạnh phúc trong cuộc sống.

 

Cô bạn mỉm cười như thông cảm cho em, an ủi em và em cũng tự an ủi lòng mình.

 

Ngày ấy, em gọi điện hỏi thăm về một chương trình học. Anh trả lời với giọng miền Trung mà em chẳng nghe được chữ nào chỉ nghe được một câu: “Chị cho tôi địa chỉ email“. Anh không để lại một ấn tượng nào cho em hết. Vào một chiều cuối tháng tư của mấy tháng sau, lần đầu tiên em biết đến trò chơi “chat” trên internet.

 

Trong danh sách bạn bè của em chỉ có duy nhất một nick name và nó lại sáng đèn. Em cứ ngỡ đó là nick của cô bạn thân lâu ngày không gặp, em hỏi chuyện, “cô bạn” trả lời. Cả hai hỏi thăm qua lại và đến khi em hỏi: ”Lúc này em và bạn trai em sao rồi?” thì “cô bạn” ấy trả lời: “Chị ơi, em là con trai chứ không phải con gái và em lớn tuổi hơn chị”. Em bật cười thú vị, thế là hai đứa quen nhau.

 

Ngày nào cũng gặp nhau online, hôm nào không thấy anh online em lại gọi điện hỏi thăm và ngược lại. Mặc dù công việc rất bận, nhưng anh luôn ở bên cạnh em, lắng nghe em, chia sẻ với em những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống.

 

Anh đã làm cuộc đời của em thay đổi, biết thương yêu nhiều hơn và sống vui vẻ hơn. Anh đã làm trái tim em lần đầu tiên biết hạnh phúc, buồn tủi, hờn dỗi bởi yêu thương anh. Em yêu tất cả những gì có liên quan đến anh. Em tự tìm hiểu và học hỏi để hiểu nhiều về cuộc sống của anh. Em học và tập nấu những món ăn quê hương anh với một tình yêu dịu ngọt.

 

Nhưng thời gian đã chứng minh rằng em chỉ yêu đơn phương mà thôi, anh chỉ xem em là một người bạn và giúp đỡ em lúc em cần người chia sẻ mà thôi. Anh không yêu em. Anh đã xa lánh em khi phát hiện tình cảm của em dành cho anh. Anh cố gắng chứng minh cho em biết em chỉ là cô bé yêu đơn phương và điều em cho là “tình yêu” thì không phải - vì nó không đặt đúng người. Rằng tương lai em sẽ tìm được người thật sự yêu mình.

 

Em không phản biện lại lời anh nói vì em có suy nghĩ của riêng em, vì con tim của em có lý lẽ riêng của nó và anh không có quyền cấm em thương nhớ về anh. Em đau khổ, em tự ái, em thu mình vào “vỏ ốc” để một mình yêu anh, một mình nghĩ về anh và làm những việc không cần anh biết. Em chỉ dõi theo những bước đi của anh mà không bao giờ nói điều gì cả. Em cảm thấy được an ủi và hạnh phúc một mình khi không phải nhận lấy thái độ dè dặt xa lánh của anh. Trong thế giới của riêng em, em được quyền yêu anh, nghĩ về anh và thật vui khi nhớ lại kỷ niệm ngày xưa, khoảng thời gian luôn có anh bên cạnh, được sự quan tâm, chia sẻ của anh.

 

Điều ước sinh nhật năm nay của em năm nay chắc không bao giờ thành hiện thực. Bởi nó quá xa xỉ đối với hoàn cảnh của em. Không ai có thể làm anh đối xử với em giống như ngày xưa được cũng như không ai có thể làm em hết yêu anh.

 

Nhưng không sao, em vẫn có quyền ước mơ và hi vọng đúng không anh? Mặc dù có những ước mơ sẽ không bao giờ thành hiện thực nhưng em vẫn mãi ước mơ.

Có một giáo sư không cần học trò. Bất ngờ ơi, em đã làm phiền anh!

 

- Tôi chia tay với mối tình đầu thời SV trong sáng không có lý do rõ ràng. Người ấy ra đi không để lại một dòng tin nhắn. Tôi sai lầm khi đã quá yêu một người trong tình yêu đơn phương.

 

Tôi nhận bằng tốt nghiệp và quay về với nỗi đau còn chưa lành hẳn. Tôi lang thang tìm việc và cuối cùng tôi cũng tìm được việc. Tôi vui sướng lao vào công việc, làm cho chính mình và cũng để quên người ấy nhanh hơn.

 

Không còn nụ cười tươi sáng, tôi vứt bỏ phía sau mình tất cả, cố xây thành trì vững chắc xung quay mình. Không hò hẹn, không đưa đón, không một câu chia sẻ, tôi trở nên ngạo mạn.

 

Còn anh trầm tĩnh đến lạnh lùng. Anh ít nói đến làm tôi bực bội. Công ty tổ chức liên hoan, anh không có mặt. Mọi người vui vẻ thì anh lặng lẽ trầm ngâm, chỉ suốt ngày đi đi về về với công việc chất chồng.

 

Ai cũng gọi anh là “giáo sư”. Biệt danh ấy khiến tôi tò mò.”Tại sao gọi anh là giáo sư?” - tôi ngây ngô hỏi nhưng anh chỉ im lặng. Tôi không thích gọi người khác bằng biệt danh. Đồng nghiệp trong công ty gọi anh là” giáo sư “. Riêng tôi vẫn gọi anh bằng cái tên ngồ ngộ “anh Trông”.

 

Công việc gắn anh và tôi lại gần nhau. Sáng hôm ấy trời mưa nặng hạt, anh đến công ty muộn. Cầm quyết định “nghỉ việc không ăn lương một tháng” của anh, tôi giật mình không hiểu vì sao? Tôi đã hỏi trưởng bộ phận, không một lời giải thích.

 

Hôm sau, anh nghỉ việc. Tôi hoang mang. Một tháng sau, anh vào quân ngũ. Anh gọi cho tôi từ nơi anh đóng quân. “Em có khỏe không? Công việc thế nào?“, tôi chỉ biết im lặng.

 

Tôi chuyển nơi làm việc. Hai chúng tôi mất liên lạc với nhau. Tan sở, tôi hay lang thang trên những con đường nơi anh đã kịp kể với tôi trong những lúc rảnh việc ở công ty. Chiều ấy, bỗng anh bất ngờ xuất hiện khi tôi đang ngồi trong một quán nước quen thuộc. Trông anh khác xưa nhiều lắm. Tim tôi bất ngờ và đập thật nhanh khi anh mở lời: ”Anh đang công tác ở Viện kiểm sát, đây là điện thoại của anh. Em nhớ liên lạc với anh nhé!”. Tôi hạnh phúc đến nghẹt thở và cất vội dòng địa chỉ của anh. Tôi chỉ kịp nói với anh: “Em đang ở gần nơi anh làm việc”.

 

Tôi rụt rè gọi cho anh, anh hẹn gặp. Buổi tối lặng thinh, anh im lặng ngồi bên tôi trong một quán cà phê lãng mạn. Bất chợt anh ghé sát tai tôi thì thầm: Anh yêu em. Hạnh phúc giản đơn đến không mong đợi.

 

Tối hôm ấy, trong sổ nhật kí của tôi, anh được đặt tên mới: Bất ngờ của em. Những buổi chiều tan sở, anh chở tôi đi dọc những con đường ngoại ô thành phố. Phố xá quanh đường tươi hơn mọi ngày.

 

Anh bảo tôi là người con gái duy nhất anh yêu. Anh bước vào cuộc sống của tôi như thế đó. Dẫu ngày mai ra sao đi nữa, nhưng những lời anh đã nói, cơ duyên hội ngộ đã đưa chúng tôi đến và gặp lại nhau sẽ không thể nào phai được. “Bất ngờ của em - cho em được gọi tên anh như thế, được không anh?“...

[ Last Page ] [ Page 1 of 3 ] [ Next Page ]