Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
Sau một loạt bài viết về hiện tượng các nhà ngoại cảm giúp thân nhân liệt sĩ tìm thấy hài cốt, hàng trăm gia đình và cá nhân có nhu cầu tìm lại người thân liên tục gửi thư, gọi điện hoặc tìm đến tận trụ sở Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học Ứng dụng (UIA) nhờ giúp đỡ. Trước tình hình đó, ông Vũ Thế Khanh, Tổng Giám đốc UIA, đã cung cấp cho báo chí địa chỉ, số điện thoại của một số nhà ngoại cảm nổi tiếng ở VN, công bố rộng rãi để những người có nhu cầu có thể trực tiếp liên lạc và nhờ họ giúp đỡ.

                     

                        Sau đây là thông báo của ba cơ quan hữu quan:

 

Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học Ứng dụng (UIA)
 Viện Khoa học Hình sự - Bộ Công an
Trung tâm Bảo trợ Văn hóa Kỹ thuật Truyền thống

-----------------------------------------------

KÍNH BÁO VỀ CHƯƠNG TRÌNH TÌM MỘ LIỆT SĨ BẰNG NGOẠI CẢM

           Ba cơ quan (Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học Ứng dụng (UIA), Viện Khoa học Hình sự - Bộ Công an, Trung tâm Bảo trợ Văn hóa Kỹ thuật Truyền thống) đã nhận được hàng ngàn bức thư của các gia đình liệt sĩ và người có công, yêu cầu cơ quan hỗ trợ việc tìm hài cốt thân nhân mất tích bằng phương pháp ngoại cảm.

           Chúng tôi rất xúc động và cảm thông trước những tình cảm thiêng liêng mà các gia đình đã giành cho người thân đã mất, xin cảm ơn sự tín nhiệm đối với các nhà ngoại cảm và đối với cơ quan chúng tôi.

           Tuy nhiên, vì số thư quá nhiều do vậy chưa thể trả lời riêng cho từng gia đình được, chúng tôi xin phép được trả lời chung và hướng dẫn phương thức đăng ký tìm mộ bằng khả năng đặc biệt cho các đối tượng có nhu cầu như sau:

           Để việc tìm kiếm mộ mất tích đạt hiệu quả cao, các gia đình cần thực hiện chu đáo các quy trình:

1. Công tác chuẩn bị:  Việc tìm mộ người thân mất tích trước hết phải xuất phát từ tình cảm thương nhớ, quý kính hoặc hiếu thảo đối với người đã khuất, phải xác định đây là nghĩa cử thiêng liêng, không nên đi tìm chỉ vì phong trào, hoặc vì nghĩa vụ khiên cưỡng, hoặc vì cầu lợi cá nhân…

2. Người chủ trì công việc tìm kiếm:  Phải là người có vai trò và quan hệ mật thiết nhất đối với người đã khuất, nếu vì lý do chính đáng mà không thể tham gia trực tiếp được thì phải thắp hương ủy quyền cho người có vai trò tiếp theo.

3. Chuẩn bị về kinh phí:

           - Trong chương trình khảo nghiệm tìm mộ mất tích bằng khả năng đặc biệt, cả ba cơ quan chúng tôi chỉ đạo không thu lệ phí dưới bất kỳ hình thức nào. Nơi nào thu lệ phí thì nơi đó không thuộc sự bảo trợ của chương trình nghiên cứu khảo nghiệm này.

           - Các gia đình có lòng hảo tâm, muốn bồi dưỡng trực tiếp cho các nhà ngoại cảm thì phải xuất phát từ sự tự nguyện, thiện tâm, không gượng ép và không được nghe theo bất kỳ hình thức gợi ý nào.

           - Trong quá trình đi tìm phải rất tiết kiệm, giản dị, tránh ăn uống lãng phí và tránh ở khách sạn sang trọng. Thực tế đã chứng minh rằng, những gia đình nào khi đi tìm liệt sĩ mà tiêu pha, ăn ở tốn kém hoặc kêu ca, ngại khó ngại khổ… thì xác suất thành công rất ít, mọi người hay coi hiện tượng này là do “liệt sĩ cảnh cáo đấy”.

4. Quá trình đi tìm:

- Cần đến trực tiếp gặp các nhà ngoại cảm theo sự giới thiệu của cơ quan. (Riêng đối với nhóm nhà ngoại cảm của Nguyễn Văn Nhã thì chỉ cần liên lạc bằng điện thoại).

           - Đối với các nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên, Nguyễn Thị Nguyện, Nguyễn Văn Nhã, Đỗ Bá Hiệp, Vũ Thị Minh Nghĩa, Dương Thị Năng, Hoàng Thị Thiêm, Phạm Huy Lập, Trần Văn Tìa… thì không cần phải có ảnh, thậm chí cũng không cần khai tên hoặc tiểu sử, mà chỉ cần nói họ tên của người muốn tìm là đủ. Riêng đối với nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng thì cần mang theo tấm ảnh của người cần tìm.

- Vì hiện nay nhu cầu tìm mộ liệt sĩ rất nhiều, mọi người cần phải xếp hàng theo thứ tự, phải coi tất cả các liệt sĩ của gia đình khác cũng đều là linh khí quốc gia, đều phải được trân trọng như nhau. Những người chen ngang không theo sắp xếp của tổ chức thì đi tìm tại hiện trường rất vất vả mà hiệu quả thành công lại rất ít. Mọi người gọi hiện tượng này là “các liệt sĩ không hài lòng với việc chen ngang nên làm nhiễu thông tin”. Riêng các liệt sĩ tình báo thường được làm nhanh và thông tin rõ nét hơn. Mọi người cho rằng có lẽ Hội đồng Tâm linh “ưu tiên” cho các liệt sĩ tình báo vì gia đình đã chịu nhiều sự thiệt thòi!

- Các nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên, Nguyễn Thị Nguyện, Nguyễn Văn Nhã, Dương Thị Năng, Hoàng Thị Thiêm, Phạm Huy Lập, Trần Văn Tìa… không cần đến hiện trường mà chỉ ngồi ở nhà vẫn có thể vẽ được sơ đồ nơi có mộ.

           Riêng Vũ Thị Minh Nghĩa thì thường trực tiếp tìm kiếm các liệt sĩ, sau đó các liệt sĩ mới “thông báo” ngược lại cho gia đình (gọi là hiện tượng liệt sỹ đi tìm thân nhân).

           - Khi nhận được băng ghi âm và bản vẽ hướng dẫn của nhà ngoại cảm thì các gia đình phải khẩn trương đi tìm, nếu để lâu sẽ kém hiệu quả. Đến hiện trường thì phải thường xuyên liên lạc bằng điện thoại để điều chỉnh tọa độ. Đa số các trường hợp phải điều chỉnh nhiều lần mới đạt hiệu quả.

           - Chương trình khảo nghiệm mời vong linh của các liệt sĩ tạm gá (nhập) vào người thân của mình để đi tìm mộ, đang được khảo nghiệm và đã có một số ca thành công bước đầu. Khi xác suất tin cậy đủ lớn thì đây sẽ là giải pháp rất thuận lợi giúp cho việc tìm mộ thất lạc được nhanh chóng. Kết quả của phương pháp này sẽ được thông báo sau.

5. Các gia đình liệt sĩ có thể nhận được những kênh thông tin khác từ các đồng đội, hội cựu chiến binh, từ các tầng lớp nhân dân trong toàn xã hội bằng cách đưa thông tin và truy cập trang web nhắn tìm đồng đội (www.nhantimdongdoi.org), www.uia.edu.vn

6. Một số nhà ngoại cảm đã được tặng thưởng gương Huyền Thông (là giải thưởng giành cho các nhà ngoại cảm đã cho thông tin để tìm được trên 1.000 phần mộ liệt sĩ thất lạc) như Nguyễn Văn Liên, Phan Thị Bích Hằng, Nguyễn Thị Nguyện, Đỗ Bá Hiệp, Nguyễn Văn Nhã, Vũ Thị Minh Nghĩa…

7. Một số địa chỉ của các nhà ngoại cảm như sau:

Họ và tên

Điện thoại

Địa chỉ liên lạc

  Nguyễn Thị Nguyện

 

045 763 282

  Nhà 12, ngách 45, ngõ 6, đường Phương Mai,  Đống Đa - Hà Nội

  Phan Thị Bích Hằng

 

0904 123 404 - 048 528119

  Phòng kế toán, trường Đại học Quản trị Kinh doanh, phường Vĩnh Tuy, quận Hai Bà, Hà Nội

  Đỗ Bá Hiệp

 0904 375 668

  Số 1  Đông Tác - Kim Liên - Hà Nội

  Hoàng Thị Thiêm

 (tạm cắt vì quá đông)

  Số 1  Đông Tác - Kim Liên - Hà Nội

  Vũ Thị Minh Nghĩa

 0903616818 - 064821397

  ấp Bắc 2, xã Hoà Long, thị xã Bà Rịa, tỉnh BR-VT

  Nguyễn Văn Nhã

 0903905957

  73 An Bình - Tp. Hồ Chí Minh 

  Phạm Huy Lập

 0903746547

  (thuộc nhóm anh Nhã)

 

  Trần Văn Tìa

 0913786781

  (thuộc nhóm anh Nhã)

 

  Nguyễn Văn Liên

 0320864011 -  1900561518

  Tạm về quê Tứ Kỳ - Hải Dương

  Nguyễn Thị Phương

 

  Ngay đầu phía Nam cầu Hàm Rồng - Thanh Hoá

  Nguyễn Khắc Bảy

 

  Phòng 212 B19 - Tập thể Kim Liên - Hà Nội

  Dương Mạnh Hùng

 048 287 245

  Số 35 Lãn Ông - Hà Nội

  Áp vong liệt sĩ vào thân nhân để đi tìm mộ

 

  Số 1 Đông Tác - Kim Liên - Hà Nội

  Tra thông tin về liệt sĩ trên trang Web

 

  www.uia.edu.vn
  www.nhantimdongdoi.org

 

                      ST (Theo An ninh thế giới  31-3-2007 và một số báo khác)

Nguyễn Ngọc Hoài là một trong 10 nhà ngoại cảm xuất sắc nhất trong 10 năm 1997-2007, đã được các tổ chức của Việt Nam là UIA, Viện Khoa học Hình sự (Bộ Công an), Trung tâm Bảo tồn văn hóa nghệ thuật truyền thống (Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam) tặng bằng khen ngày 21 tháng 7 năm 2007.

 

Theo Đinh Trần, tác giả cuốn sách “Trả lại tên cho liệt sỹ khuyết danh“ (NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 2008):

Chị Nguyễn Ngọc Hoài sinh năm 1965, quê ở Thái Bình, sinh ra và lớn lên ở tỉnh Điện Biên. Vợ Chồng chị với ba đứa con ngoan ngoãn sống trong một gia đình hạnh phúc. Chị người nhỏ nhắn, mảnh mai, tính tình điềm đạm, cởi mở dễ gần. Trông chị chẳng có gì khác biệt với những người phụ nữ cùng trang lứa. Cuộc sống của chị và gia đình chị cũng bình dị như mọi gia đình khác. Ngoài công việc tâm linh bận rộn tổn hao nhiều sức lực, trí tuệ chị còn phải lo làm tròn chức phận làm vợ, làm mẹ của người phụ nữ trong gia đình.

Chị không theo đạo nào cả. Việc chị trở thành nhà ngoại cảm cũng chẳng có gì là li kỳ, bí hiểm, chị cũng chẳng chết đi sống lại như một số nhà ngoại cảm khác. Song con đường trở thành nhà ngoại cảm của chị cũng đầy gian truân, vất vả, chẳng dễ dàng chút nào. Cách đây 8 năm, khởi đầu chị phải đến tận nơi mới tìm được mộ, chị không đi thì bị ốm. Có không ít lần chị phải mang theo cả con nhỏ lên núi cao rừng rậm tìm mộ hàng nửa tháng liền dưới trời mùa đông giá rét như cắt thịt hay mùa hè nắng nóng như đổ lửa, với những cơn mưa nguồn bất chợt, với vắt và muỗi rừng nhiều vô kể, đó là chưa kể đến những nguy hiểm luôn rình rập như thú dữ, rắn độc, lở núi... Vượt qua được những thử thách đó, khả năng ngoại cảm của chị càng ngày càng được nâng cao, phong phú và hiệu quả hơn. Từ khi có khả năng ngoại cảm cơ thể và sức khỏe của chị vẫn bình thường chỉ thỉnh thoảng chị bị những cơn đau nhức xương ghê gớm nhưng chỉ kéo dài vài giờ, sau lại tự nhiên khỏi.

Với khả năng ngoại cảm đã được thực tế chứng minh, cách đây vài năm  từ thành phố Điện Biên xa xôi chị được mời về Thủ đô làm việc tại Liên hiệp Khoa học công nghệ  tin học ứng dụng (UIA) và Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người.

Trong cuộc sống thường nhật cũng như khi làm việc chị không xưng là “Cậu” này, “Cô” nọ, “Thầy” kia... mà chị xưng hô tùy theo lứa tuổi rất thân mật, gần gũi và lễ phép. Chị xưng chị với người ít tuổi hơn, xưng em với người hơn tuổi, xưng cháu đối với người đáng tuổi chú, bác... Chị ứng xử với mọi người rất có văn hóa, lịch sự, chân thành và thẳng thắn. Cách làm việc của chị cũng chẳng có gì khác thường, chị không nhảy đồng múa may quay cuồng hay lầm rầm khấn vái như các thầy, cô khác. Đầu giờ chị thắp hương và vái một vài vái, rồi ngồi vào bàn giấy làm việc. Trên bàn làm việc của chị chỉ có giấy, bút, tài liệu và điện thoại. Khách đến tìm mộ, hỏi những vướng mắc về phần Âm thường mang lễ tùy tâm, cứ tự động đặt lên bàn lễ, chị chẳng cần biết nhiều hay ít. Chị đối xử với ai cũng như ai, không phân biệt sang hèn, không thành kiến với quá khứ của người chết và người đi tìm mộ. Chị thường quan tâm và  tạo mọi điều kiện thuận lợi cho những người già cả, những người có hoàn cảnh khó khăn... Nếu có ai đó đặt vấn đề nhờ chị giúp, tốn kém bao nhiêu cũng xin đáp ứng thì chị từ chối ngay. Trái lại, đối với những người có tâm chị giúp đỡ rất tận tình, không đòi hỏi bất cứ một điều kiện gì. Trường hợp ai đó đến lượt làm xong phần thủ tục (ghi họ tên địa chỉ người đi tìm, quan hệ với người cần tìm, họ tên, quê quán người mất...) mà chị bảo không thấy vong về, chị nói hoàn cảnh gia đình của vong toàn sai cả hoặc nói đúng dưới 70% thì chị sẽ không vẽ sơ đồ, không hướng dẫn tìm mộ, có nài nỉ chị cũng vô ích vì không chắc chắn chị không bao giờ hướng dẫn bừa. Lương tâm luôn nhắc nhở chị điều đó, sự thận trọng là một trong những nguyên tắc làm việc của chị. Chính vì vậy ai không được việc cũng vui lòng. Thực tế cho thấy những trường hợp tìm mộ mà chị đã vẽ được sơ đồ  thì hầu như đều tìm thấy, chỉ có điều là dễ hay khó, nhanh hay chậm và người đi tìm có lòng tin và quyết tâm hay không. Trường hợp chị vẽ được sơ đồ nhưng không tìm thấy mộ cũng có, nhưng không nhiều. Sơ đồ chị vẽ ra một cách vô thức, chị cũng không giải thích được tại sao lại vẽ  ra sơ đồ với những địa danh như vậy, một thế lực vô hình điều khiển chị vẽ. Sơ đồ có thể không chuẩn xác 100%, nhưng những nét cơ bản thì không thể sai được. Những chi tiết chưa chuẩn xác sẽ được điều chỉnh trong quá trình chị hướng dẫn tìm mộ qua điện thoại. Điều đáng chú ý là hầu hết các sơ đồ chị vẽ ra chỉ có tên một địa danh cụ thể làm mốc, còn lại là những con đường, dòng sông, dòng suối hay những cây cối, nhà cửa, làng xóm... được chị xác định làm vật chuẩn theo các hướng Đông, Tây, Nam, Bắc với những cự ly khá chính xác... Tìm được đến địa danh đó, chị sẽ hướng dẫn tiếp hoặc phần Âm xui khiến có người hoặc con vật dẫn đi hoặc tự tìm đến được những vị trí vẽ trên sơ đồ.

Là một người có tâm, có đức, lại chịu khó tìm tòi, học hỏi, rèn luyện, nếu được tạo điều kiện thuận lợi thì trong tương lai có thể khả năng ngoại cảm của chị sẽ tiến rất xa.

                                                              * * * * *

Vong là linh hồn người chết. Áp vong là đưa linh hồn người chết nhập vào một  người  để những người khác trong gia đình nói chuyện với linh hồn người chết thông qua người bị nhập. Khi bị vong nhập, những người ấy không thể chủ động trong hoạt động và lời nói của mình mà ở trong trạng thái vô thức. Mọi hoạt động và lời nói của họ đều do một thế lực vô hình (vong) điều khiển, không thể cưỡng lại được. Thường là sau khi vong “đi”, người bị nhập vong ngã vật ra và không còn nhớ là vừa rồi mình đã nói và làm gì. Nếu vong nhập vào “thầy” hoặc “cô” thì người ta nói là “gọi hồn” và đương nhiên trong trường hợp này người ta rất khó phân biệt thật giả. Chính vì vậy không ít kẻ đã lợi dụng việc “gọi hồn” để hành nghề mê tín dị đoan nhằm lừa gạt những người nhẹ dạ cả tin. Trong trường hợp này, nếu đúng là  hồn đựợc gọi nhập vào “thầy” thì những lời nói của hồn qua “thầy” phải được kiểm chứng bằng những chuyện riêng tư mà chỉ những người trong gia đình mới biết, người ngoài không thể biết được. Còn trường hợp hồn nhập ngay vào người nhà thì dễ xác định được lòng tin, loại trừ các trường hợp giả bị vong nhập để thực hiện một mục đích riêng nào đó.

Nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài áp vong là không để hồn nhập vào mình mà nhập vào người nhà của gia đình đi áp vong. Chị thường tiến hành áp vong cho hàng chục gia đình một lúc. Hồn của gia đình nào nhập vào người của gia đình đó, những người không bị nhập nói chuyện với hồn qua người bị nhập, chị không can dự gì vào câu chuyện riêng của họ. Vong có thể nhập vào bất cứ người nào mà không phân biệt già, trẻ, trai, gái; tuy nhiên nhà ngoại cảm không có khả năng ấn định người để cho vong nhập vào cũng như không ấn định cho vong của một người chết nào đó nhập theo yêu cầu của gia đình.

Sau đây là một số câu hỏi và câu trả lời của chị Hoài.

- Câu chuyện của vong với người trong gia đình thường xoay quanh nội dung gì?

- Người trong gia đình gặp vong thường hỏi phần Âm nhà mình như thế nào, vong có thiếu thốn gì không, vì sao bị chết, chết như thế nào, mồ mả ở đâu, xin hướng dẫn cho đi tìm (thường gặp ở các gia đình liệt sỹ) và hỏi xin vong chỉ dẫn cách giải quyết những vướng mắc trong cuộc sống hiện tại... Về phía vong thì thường ôn lại những kỷ niệm lúc còn sống, nói về cái chết của mình, hướng dẫn tìm mộ, đặc biệt là tất cả các vong về đều khuyên răn con cháu sống có tâm có đức, sống lương thiện, hòa thuận với nhau, chỉ ra những lỗi lầm của từng người cần phải khắc phục... Vong không bao giờ nói dối hoặc xui khiến con cháu làm những điều sai trái và không bao giờ làm hại những người thân.

- Theo chị, việc áp vong có lợi  hay có hại gì không?

- Hại thì tôi chưa thấy, chỉ cần đừng mê tín dị đoan dễ bị những kẻ giả danh ngoại cảm hoặc lợi dụng danh nghĩa nhà ngoại cảm để lừa bịp thì sẽ không có gì xấu cả. Theo tôi thì các câu chuyện của vong với các gia đình như vậy có nội dung giáo dục tốt lắm chứ. Có những gia đình nói với tôi sau khi áp vong nghe vong dạy, các cháu ngoan hẳn lên. Áp vong cũng cảnh báo cho những kẻ rắp tâm làm những điều xấu xa biết, những việc họ làm không phải chỉ có mình họ biết đâu, Hãy coi chừng! Những việc đó chỉ làm cho xã hôi tốt đẹp và lành mạnh hơn, có gì xấu đâu. Đó là chưa kể đến việc qua áp vong tìm được các mộ thất lạc, tìm được người thân bị thất lạc... mang lại niềm an ủi và hạnh phúc cho nhiều gia đình.

- Người đi áp vong cần phải làm gì để áp vong thành công?

- Qua theo dõi kết quả áp vong thì tôi thấy để áp vong thành công trước tiên người đi áp vong phải có cái tâm, có động cơ trong sáng; thứ hai là phải tuân thủ nghiêm túc những thủ tục được hướng dẫn, lễ không tính bằng tiền, lễ tính bằng tấm lòng. Ai có tâm thế nào thì lễ như thế. Đặt lễ làm sao để phần Âm chứng cho cái tâm của mình, chứ không nên quan niệm đặt lễ cho nhà ngoại cảm. Khi phần Âm không chứng cho cái tâm của mình thì công việc sẽ không có kết quả. Thứ ba là phải tỉnh táo phát hiện ngay người giả vờ bị vong nhập để thực hiện mục đích riêng tư của họ.

- Qua việc áp vong, vong có thể tự chỉ cho người nhà tìm được mộ của mình không?

- Tôi chưa gặp trường hợp nào vong trực tiếp chỉ dẫn cho người nhà tìm được mộ. Hầu như tất cả các trường hợp tìm mộ, vong đều chỉ dẫn thông qua nhà ngoại cảm. Sự chỉ dẫn của vong kết hợp với khả năng của nhà ngoại cảm là hai yếu tố không thể thiếu trong việc tìm mộ. Vong không chỉ dẫn thì nhà ngoại cảm cũng chịu và ngược lại, nhà ngoại cảm không có khả năng tiếp nhận thì sự chỉ dẫn của vong cũng trở nên vô nghĩa.

- Sau khi bị vong nhập, những người ấy có thể được vong cho hưởng “lộc” như cho khả năng ngoại cảm: tìm mộ, nhìn thấy và nói chuyện được với vong hay những khả năng khác?

- Không thể có chuyện đó. Nếu ai đó cho rằng sau khi bị vong nhập họ có được khả năng ngoại cảm thì chỉ là hoang tưởng. Quá trình trở thành nhà ngoại cảm không đơn giản, nếu không có sự đột biến trong cuộc sống thì cũng là quá trình thử thách, rèn luyện, học hỏi rất công phu, vất vả và đầy gian khổ, không bỗng dưng mà có được. Mặt khác không phải chuyện gì vong cũng biết và muốn ban tài phát lộc cho ai cũng được.

- Tỷ lệ áp vong thành công được bao nhiêu phần trăm?

- Thường thì tỷ lệ áp vong thành công là 70 - 80%, tức là cứ 10 gia đình thì 7 - 8 gia đình có vong về nhập vào người nhà.

                                                                  * * * * *

Tác giả Đinh Trần mô tả lại một buổi áp vong do chị Hoài thực hiện như sau:

Khoảng trung tuần tháng 9-2007, tôi cùng hai cô bạn là phóng viên truyền hình đến nơi cô Hoài áp vong: Số 1 Đông Tác - Kim Liên - Đống Đa - Hà Nội.  Khoảng 8 giờ sáng, đến nơi chúng tôi  thấy gian phòng rộng trên tầng 4 của tòa nhà đã chật ních người. Chúng tôi tìm chỗ len vào ngồi. Đây là địa điểm áp vong, phía trên là một tượng Phật lớn và một hương án đặt lễ, bên phía tay trái đặt một bàn làm việc. Trên hương án, khách đến đã bày đầy hoa quả, không có lễ mặn. Sàn nhà lát gạch men sạch sẽ, trời nắng nóng, mọi người ngồi cả xuống sàn, chuyện trò rôm rả. Tôi đếm trong phòng có trên 60 người của khoảng 12-13 gia đình (thông thường mỗi gia đình đi từ 4 đến 6 người). 9 giờ  sáng, cô Hoài bắt đầu làm việc. Chị yêu cầu mọi người trật tự, tắt hết điện thoại di động, không ngồi dựa lưng vào tường, ngồi quây lại theo từng gia đình, và khi vong về thì chuyện của gia đình nào biết gia đình ấy, không can dự vào chuyện của gia đình khác... Thắp hương xong, chị vái vài cái rồi quay xuống bảo mọi người nhắm mắt lại, hít thở sâu. Chị vỗ tay 5, 6 cái rồi nói to: “Nào, mời các vong về gặp người nhà!”. Sau đó, chị quay về bàn giấy ngồi quan sát. Thấy vong về với gia đình nào, gia đình ấy có người lắc lư nhẹ, chị đến gần người đó và xòe bàn tay úp xuống cách đầu người ấy khoảng 20 cm, rồi nói: “Lạy vong, con cháu đang đợi vong, mời vong về nói chuyện với con cháu nào!”. Người đó lắc lư mạnh dần. Vong đã nhập vào người đó. Lúc này những người khác trong gia đình mở mắt xúm vào hỏi chuyện vong qua người bị nhập. Chị lại tiếp tục quan sát và đến trợ giúp các gia đình khác. Có nhiều gia đình không cần chị làm động tác dụ vong, nhưng vong vẫn nhập. Có những gia đình vừa mới đầu vong đã nhập, có những gia đình một lúc lâu sau hoặc cuối buổi vong mới nhập. Hôm đó có 3 gia đình không được vong nhập, lại có những gia đình vong này vừa đi, vong khác lại về. Có những vong về kêu khóc thảm thiết, có vong kêu đau đớn, có vong khoa chân múa tay nói chuyện rôm rả với người nhà, có vong về người nhà muốn hỏi thế nào thì hỏi cũng không trả lời, chỉ gật đầu (nếu đúng) và lắc (nếu sai)... Có những gia đình nói chuyện với vong xúc động, khóc rưng rức. Phòng áp vong ồn ào, ầm ĩ như chợ vỡ. Người bị vong nhập không chỉ là phụ nữ, mà cả đàn ông, thanh niên... Khi cong “đi”, người bị vong nhập nằm vật ra, chân tay giá lạnh, một lát sau thì trở lại bình thường. Tôi hỏi một người vừa bị vong nhập đã trở lại trạng thái bình thường:

- Khi bị nhập, cô cảm thấy thế nào?

- Lúc đó tôi thấy người mình bị một khối đen đè nặng, tôi không còn làm chủ được hành vi và lời nói của mình nữa, muốn cưỡng lại cũng không được.

- Khi đó cô nói gì và làm gì bây giờ có nhớ không?

- Chỉ nhớ láng máng thôi. Mọi lời nói và hành động như bị một thế lực vô hình điều khiển, không thể nói và làm theo ý muốn của mình được.

Tôi hỏi một bác già trong gia đình vừa mới nói chuyện xong với vong:

- Những chuyện quá khứ vong nói có chính xác không?

- Rất chính xác! Chỉ có cụ ấy (vong) mới biết được những chuyện riêng tư trong gia đình hồi trước mà ngay cả nhiều người trong gia đình ngồi đây cũng không biết được.

Lần đầu tiên được chứng kiến áp vong tập thể do chị Hoài thực hiện, tôi không khỏi kinh ngạc. Sau đó tôi có đến dự một số buổi áp vong nữa, cảnh tượng vẫn diễn ra tương tự. Nếu ai đó chưa tin chuyện áp vong là sự thực thì cứ gọi đến số máy 0917 885 267, xin chị Hoài cho dự một buổi áp vong do chị thực hiện (lưu ý là do chính chị chứ không phải người mượn danh chị thực hiện). Tôi được biết hiện nay chị thường làm việc tại nhà riêng của mình: kilômét 26, quốc lộ 1A cũ (cách Hà Nội 26 km, cách Phủ Lý 32 km), xã Thắng Lợi - huyện Thường Tín - Hà Nội.

 

Bạn Trương Thái Dương (từ website www.nhantimdongdoi.org) cũng đã kể lại một buổi tổ chức áp vong tập thể do chị Nguyễn Ngọc Hoài thực hiện như sau:  

Đúng 7 giờ 30 ngày 18-5-2008, gia đình tôi có mặt tại văn phòng làm việc của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài tại km 26, quốc lộ 1A cũ, xã Thắng Lợi, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây (nay là Hà Nôi) để áp vong chú ruột tôi là liệt sĩ Trương Triệu Quý (sinh năm 1933, nhập ngũ năm 1950. đã được đào tạo sĩ quan tại Trung Quốc và tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. nguyên là Đại uý Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 88, Sư đoàn 308, hy sinh ngày 5-6-1968 tạii mặt trận Khe Sanh), theo như chị yêu cầu trước khi tìm mộ chú lần thứ hai.

Tôi chưa đi áp vong và cũng chưa từng biết việc này như thế nào. Đến nơi thấy có rất nhiều ô tô, xe máy đỗ bên ngoài. Văn phòng làm việc rộng chừng 50 m2 chật kín người ngồi. Khoảng 8 giờ, chị Hoài xuất hiện, chị yêu cầu mọi người tắt hết điện thoại, từng gia đình ngồi vây tròn nhau trên chiếu. Chị Hoài nói:

- Mời các gia đình chú ý nghe tôi hướng dẫn để áp vong, áp vong có nghĩa là đưa phần linh hồn của người đã mất về gá nhập vào người đang sống, ta cứ tạm hiểu nôm na là tôi sẽ mời người âm về mượn tạm thân xác người sống để hai bên âm dương giao tiếp với nhau. Ở đây tôi chỉ áp vong để hỗ trợ các gia đình trong việc đi tìm mộ. Vì vậy, khi người âm về các gia đình tự hỏi han để lấy thông tin, nhớ rằng vong về là một phần thông tin, một phần nữa là khả năng của nhà ngoại cảm, hai việc đó hỗ trợ lẫn nhau trong việc tìm mộ. Việc đi tìm mộ là hết sức khó khăn, vất vả, tốn kém về tiền bạc, thời gian, công sức, cho nên các gia đình chú ý vào công việc nhà mình, biết chắt lọc thông tin để đi tìm mộ. Mời mọi người ngồi yên lặng, nhắm mắt vào, hít sâu vào thở mạnh ra đều đều cho vong linh mượn xác.

Sau đó chị vừa đi vừa vỗ tay và nói tiếp:

- Nào, mời các vong về nào, mời các vong về để gặp người nhà của các vong nào, người nhà thương nhớ, nhớ thương mời các vong về để đi tìm phần hài cốt của các vong, mời các vong lên nào. Các vong có muốn người nhà đi tìm hài cốt của mình không nào?

Chị nói ngọt ngào, nhẹ nhàng sau mỗi lần vỗ tay, cả phòng mọi người im phăng phắc, rồi nhiều người lắc lư, oà lên khóc.

Tôi quan sát thấy có khoảng hơn 50 người ngồi thì mỗi gia đình đều có các vong về nhập vào, người bị nhập không cứ là nam, nữ, già, trẻ, họ đều có thể được nhập. Một người được vong nhập còn những người khác mở mắt ra xúm xít vào hỏi han, khóc lóc, âm dương gặp nhau mừng, tủi, khóc có cười có... cảnh tượng hết sức cảm động và thiêng liêng, có liệt sỹ nhập vào phụ nữ nhưng hút thuốc lá, có người muốn uống hớp nước chè, ăn cái kẹo, cái bánh, trái cây v.v... Cũng có nhà chưa có vong lên. Tôi liên tưởng tới thế giới của những người âm.

Lần đầu tiên chứng kiến tôi không khỏi kinh ngạc lẫn bàng hoàng về khả năng tiếp đón một loạt người âm của chị. Thế giới của các loại vong linh đang hiền hiện.

Sau khi một loạt vong lên nhập vào người nhà, chị Hoài quay vào bàn làm việc ngồi theo dõi các gia đình tiếp xúc với vong, thỉnh thoảng lại hướng dẫn các gia đình hỏi han vong để biết nơi mất và phần cốt còn hay hết, đã qui tập hay chưa?

Gia đình tôi có vong về, nhưng không phải chú Quý mà là bố chú ấy (tức là ông tôi). Mọi người hỏi phần mộ của chú, ông tôi nói mời chú lên mà hỏi, ông chỉ khóc thương con cháu và nói nhiều chuyện riêng tư trong gia đình. Chờ lúc lâu sau không thấy chú về tưởng như hết hy vọng, bỗng nhiên chú Quý về nhập vào chị gái tôi, chú oà khóc lên một tý rồi thôi.

Chú nói chuyện to, rất dứt khoát, chú nói lần trước đã đến đúng chỗ mà không biết tìm, chú bị thương do mảnh pháo găm vào tận bẹn, máu ra nhiều, xương chú còn vắt chéo nhau (thông tin này chính xác khi tìm được, phần xương bị thương đủn lên háng vắt chéo sang đoạn xương đùi khác). Chú căn dặn đi tìm chỉ cần tôi đi thôi hoặc mấy đứa cháu gái thích đi chơi cũng được, chú dặn cho ai đi, không được cho ai đi, tìm về thì báo ở đâu, chôn cất chú thế nào. Chú dặn dò tỷ mỷ và bảo là không được làm đám to tốn kém, chú cũng biết bố tôi đang ốm nặng, rất mong tìm đưa được chú về, chú dặn nhớ báo cho bạn bè chú. Chị tôi xin báo cho vợ chú, chú nói:

- Không được báo, có lòng thì đến không thì thôi cũng không sao, chiến tranh mà cháu, chú hy sinh cho sự nghiệp thống nhất nước nhà, người ta cũng khổ lắm chứ, chú ra đi không trở về, chú hy sinh lâu rồi chứ đâu phải là ngày một ngày hai, người ta sống đang yên ổn với cuộc sống thực tại, các cháu cũng đừng vì chú mà khuấy động lên làm gì cho khổ họ, họ có gia đình riêng rồi đừng vì mình mà...

       Chú bỏ lửng câu nói, giọng trầm xuống buồn buồn, rồi dường như chú không muốn không khí ấy kéo dài, chú lại hùng hồn kể lại chuyện lính chiến đấu ngày xưa.

        - Ngày xưa ấy, các chú còn mải đi đánh nhau...

       Cả nhà tôi khóc rưng rức vì thương xót chú. Các gia đình khác xong việc vây quanh vào chỗ nhà tôi hỏi han chú, mọi người sung sướng, vui mừng như thể đón tiếp người thân nhà mình đi xa lâu ngày trở về...

 

Kể từ tháng 3-2003, trong đội ngũ các nhà ngoại cảm Việt Nam có thêm một người vốn là họa sĩ tự học với những khả năng khác thường chưa từng có ở nước ta và có lẽ cả trên thế giới. Đó là Đoàn Việt Tiến, người có biệt tài vẽ chân dung ngược lên kính bằng ngón tay và vẽ chân dung của người đã mất qua tiềm thức của người thân ngồi đối diện...

Đoàn Việt Tiến sinh năm 1961 tại xã Phú Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre, hiện nay là thương binh hạng 3/4.

Ngay từ thời còn là học sinh, cậu bé Tiến đã nổi tiếng là người khéo tay, vẽ giỏi. Phát hiện ra năng khiếu của đứa cháu, người bác ruột là nhà văn Đoàn Giỏi đã tích cực kềm cặp và dạy dỗ Tiến. Năm 18 tuổi, Đoàn Việt Tiến tham gia quân đội. Anh vừa chiến đấu vừa ký hoạ vào những năm tháng ở chiến trường biên giới Tây Nam. Chiến tranh kết thúc, anh trở về với thương tật hạng 3/4 và căn bệnh sốt rét kinh niên. Nhà nghèo, lại là lao động chính, mơ ước được vào giảng đường Đại học Mỹ thuật của anh không thực hiện được. Anh quyết định tìm sách và dụng cụ mỹ thuật để tự học nâng cao trình độ dưới sự hướng dẫn của nhà văn Đoàn Giỏi.

Anh theo đuổi hình thức sáng tác tranh sơn dầu. Đề tài mà anh tâm đắc là vẽ Bác Hồ và các anh hùng dân tộc. Anh vẽ Bác Hồ nhiều đến nỗi trở nên thuần thục, không cần nhìn mẫu mà vẫn vẽ được rất giống. Mỗi lần vẽ xong một tác phẩm, khi lồng nó vào khung kính thì anh lại trăn trở: Tại sao mình không vẽ trực tiếp lên kính? Nếu làm được vậy thì hình ảnh sẽ thật hơn, độ lung linh của màu sắc sẽ đẹp hơn. Nghĩ thế nhưng khi dùng bút vẽ lên kính thì các mảng màu cứ trơn trượt, không diễn tả được ý tưởng của mình. Anh chuyển sang dùng ngón tay vẽ trực tiếp lên kính, nhưng so với vẽ trên vải vẫn không có gì nổi bật. Không nản chí, Đoàn Việt Tiến nảy ra ý tưởng vẽ ngược trên kính. Mặc dù rất khó khăn, nhưng sau nhiều năm kiên trì tập luyện anh đã thành công. Ngày 19-5-1999, Đoàn Việt Tiến đã hoàn thành bức chân dung Bác Hồ đầu tiên bằng cách dùng 10 đầu ngón tay vẽ ngược lên kính. Tác phẩm này đã được tặng cho Hội Cựu chiến binh huyện Châu Thành (Bến Tre). Vào đầu năm 2001, anh hoàn thành bộ sưu tập tranh về cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác Hồ và đã được Bảo tàng Hồ Chí Minh đem trưng bày giới thiệu với công chúng toàn quốc.

Hành trình theo đuổi niềm đam mê hội hoạ đã đẩy Đoàn Việt Tiến vào cơn bĩ cực kéo dài. Căn bệnh sốt rét hành hạ liên miên, người anh gầy đen. Anh và gia đình sống cơ cực trong túp lều tranh tồi tàn dưới một vườn cây ảm đạm. Và đỉnh điểm của tấn bi kịch là lúc vợ anh dứt áo ra đi theo tiếng gọi ở một phương trời xa, bỏ lại anh với người mẹ già. Nghèo đói, bệnh tật, tình vợ chồng bị huỷ hoại, Đoàn Việt Tiến suy sụp đến mức tưởng như không thể vượt qua. Nhiều trận ốm thập tử nhất sinh đã xảy ra với anh.

Vào đêm 26-3-2003, trong khi miệt mài vẽ tranh để kịp triển lãm, Đoàn Việt Tiến đã bị đuối sức, nên đi ngủ sớm. Vừa ngả lưng xuống giường thì toàn thân anh đau nhừ như thể bị hành xác. Thế rồi anh rơi vào trạng thái mê man. Quá nửa đêm, bất thần Tiến bật dậy. Anh như kẻ mộng du, rồi lao vào vẽ. Kỳ lạ thay, đôi tay của anh cứ hành động một cách vô thức. Tay này lấy màu cho tay kia vẽ, trôi chảy như một cỗ máy, mắt chẳng nhìn, đầu chẳng nghĩ, thế mà đường nét vẽ cứ đâu vào đấy. Thấy lạ, Tiến liền bỏ đi nằm. Nhưng lưng chưa chạm giường thì bỗng nhiên như có một bàn tay vô hình nào đó đẩy ngược trở lại. Sức mạnh của cú đẩy khiến anh ngã dúi về phía trước. Cả chục lần đều như vậy. Rồi Tiến nhận thấy có luồng ánh sáng lạ ập vào người mình. Đầu óc anh quay cuồng dữ dội, mồ hôi vã ra như tắm.

Đến sáng hôm sau, anh cảm thấy mình như một con người khác, giọng nói oang oang, đầu óc như chiếc máy tính khổng lồ với vô số dữ liệu. Khi nhắc đến chuyện gì là có hàng loạt những hình ảnh về đề tài đó hiện lên từ vô thức. Người mẹ già của anh không hiểu điều gì xảy ra, cứ bàng hoàng, rụng rời chân tay. Bà thắp hương khấn vái tiên tổ. Kỳ lạ thay, mỗi khi mẹ anh lầm rầm nhắc đến tên của ông, bà, cụ, kị... thì trước mắt Tiến hiện lên rõ mồn một gương mặt, dáng dấp, giọng nói, tính cách của một người đó, dù khi anh sinh ra thì các bậc tiền nhân đã là người thiên cổ. Tiến mô tả lại cho mẹ nghe, bà ôm lấy con trai với giọng nghẹn ngào: “Mày là người nhà Trời rồi, Tiến ơi!”.

Anh phát hiện ra hai tay mình có thể vẽ cùng một lúc và làm hai việc cùng một thời điểm. Lúc đó anh thực sự hoang mang, lo sợ và đau đớn thể xác. Anh không thể ăn uống được gì và luôn nghe thấy những tiếng nói văng vẳng. Anh lo sợ mình bị hoang tưởng thần kinh, nhưng đi khám sức khoẻ không thấy gì đặc biệt. Anh bắt đầu tập luyện khí công, cảm xạ và thấy đỡ dần. Để tránh sự chú ý của mọi người, bà mẹ khuyên con nên vào ở tại một ngôi chùa. Đoàn Việt Tiến đã xin quy y và được đặt pháp danh là Thiện Thông. Khi vào chùa rồi, vẫn có những cơn đau thể xác luôn ập đến. Đêm nào Tiến cũng quằn quại vì đau đớn. Nhiều lần trong cơn mê, Tiến nghe tiếng nói vọng về từ cõi xa xăm, rằng hãy kiên trì và chịu đựng một thời gian nữa rồi sẽ có năng lượng.

Qua 100 ngày bị hành hạ thể xác, sau một cơn mưa dông dữ dội ở Bến Tre, Đoàn Việt Tiến cảm thấy mình hết đau đớn và bắt đầu có khả năng ngoại cảm. Theo anh, quá trình khổ luyện vẽ tranh bằng tay đã giúp bản thân rất nhiều trong việc rèn luyện khả năng tâm trí nhạy cảm của mình.

Khả năng ngoại cảm của Đoàn Việt Tiến thể hiện ở những khía cạnh sau đây:

- vẽ chân dung người đã mất qua sóng tâm linh;

- chẩn đoán và chữa bệnh;

- tìm mộ thất lạc.

Đoàn Việt Tiến có cách giải thích rất độc đáo và bí hiểm về khả năng ngoại cảm của mình. Anh cho biết: Mỗi người đều mang trong mình một hệ gen di truyền. Đó là một tổ hợp gen của nhiều thế hệ từ cha mẹ, ông bà, cụ kị... Khi ai đó nhờ tìm mộ thất lạc hoặc vẽ chân dung người thân quá cố, thì anh thu nhận tần số gen di truyền của người đó qua giọng nói. Từ đó tìm ra thông tin về hình ảnh hoặc vị trí chôn cất hài cốt của người quá cố. Làm được như vậy là nhờ gen di truyền, mà gen được các nhiễm sắc thể tạo thành, nhiễm sắc thể bao gồm các phân tử tế bào, phân tử do các nguyên tử hợp lại, và trong mỗi nguyên tử có các hạt mang điện âm (electron) và các hạt mang điện dương (proton). Chính sự chuyển động của tổ hợp các hạt mang điện đó tạo ra năng lượng sinh học hay trường sinh học của mỗi người. Vì vậy khi nghe một cá nhân nói, anh bắt được tần số sóng năng lượng sinh học của người đó và từ tần số thu được, tâm trí anh xử lý và giải mã số để phát hiện ra những đối tượng cần tìm vì họ có cùng hệ tần số trường sinh học. Khi bắt được tần số sóng, anh phóng năng lượng về hướng đó và thu năng lượng bức xạ trở lại để giải mã theo hệ âm dương. Qua đó anh biết được những thông tin hữu ích cho việc cần giúp đỡ...                     

Chính nhờ phương pháp như vậy mà từ năm 2005 đến nay, Đoàn Việt Tiến đã giúp tìm được khoảng 100 bộ hài cốt liệt sĩ và vẽ được một số chân dung của những người quá cố không có di ảnh.

Phan Thị Bích Hằng là một nhà ngoại cảm nổi tiếng của Việt Nam hiện nay. Cô đã sử dụng khả năng đặc biệt của mình trong thời gian hơn 15 năm qua để giúp hàng ngàn gia đình tìm kiếm hài cốt người thân bị thất lạc. Việc tìm hiểu, khảo nghiệm khả năng ngoại cảm của Bích Hằng có thể giúp cho các nhà khoa học giải đáp nhiều vấn đề cứ liệu liên quan đến thế giới tâm linh.

Phan Thị Bích Hằng sinh ngày 15-2-1972 tại xã Khánh Hoà, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình, cha cô là một sĩ quan quân đội, còn mẹ là giáo viên. Gia đình có năm anh chị em, tất cả đều tốt nghiệp đại học và trên đại học. Riêng cô đã tốt nghiệp Đại học Kinh tế Quốc dân và Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh. Sau khi tốt nghiệp đại học, đầu tiên Bích Hằng làm việc cho một công ty quân đội thuộc Binh đoàn 11, từ năm 1999 đến nay cô công tác tại trường Đại học Quản trị Kinh doanh Hà Nội. Chồng cô là kỹ sư điện tử viễn thông, gia đình riêng đã có hai con trai. Đầu năm 2005, Bích Hằng mở một công ty chuyên về thiết kế nội thất (hai vợ chồng làm giám đốc và phó giám đốc).

Khi 17 tuổi, Hằng và một bạn gái đã bị chó dại cắn. Người bạn qua đời, còn Hằng tuy bị lên cơn dại, mê man bất tỉnh nhiều giờ liền nhưng may mắn đã vượt qua và phục hồi dần. Có lẽ do vậy mà sau này cô có khả năng ngoại cảm đa dạng.

Sang tuổi 18 thì những khả năng đặc biệt ở Bích Hằng bắt đầu xuất hiện. Theo thời gian, Phan Thị Bích Hằng đã và đang có những khả năng ngoại cảm sau đây:

- Khi nhìn vào mặt một số người quen có thể biết họ còn sống được mấy tháng nữa (khả năng này hiện nay đã mất);

- Nhìn xuyên mặt đất (thấu thị);

- Nhìn thấy và nói chuyện được với các vong linh người đã mất (đóng vai một người “phiên dịch”).

Riêng khả năng sau cùng hiện nay vẫn rất tốt và đang được phát huy tích cực trong việc tìm kiếm hài cốt thất lạc của những người đã mất và thu thập thông tin từ người chết về một số vấn đề trong quá khứ gần và cách nay hàng trăm năm. Sau hơn 15 năm kể từ 1990, theo ước lượng của chính Bích Hằng thì đã có trên mười ngàn phần mộ đã được cô tìm thấy hoặc xác định được danh tính, trong số đó có gần một nửa là các liệt sĩ.     

Cho đến giữa năm 2007, Phan Thị Bích Hằng vẫn là một trong những thành viên tích cực của bộ môn Cận tâm lý (Trung tâm Nghiên cứu Tiềm năng Con người) do Thiếu tướng, TS Nguyễn Chu Phác làm Chủ nhiệm.

Nhìn chung có thể nhận xét rằng, Phan Thị Bích Hằng là một cô gái khoẻ mạnh, thông minh, tháo vát, can đảm và bằng khả năng ngoại cảm của mình sẵn sàng giúp đỡ mọi người trong những hoàn cảnh khó khăn. Về khía cạnh nghiên cứu, những khả năng ngoại cảm của cô có vai trò đặc biệt quan trọng. Thông qua khảo sát các tư liệu của rất nhiều cuộc thực nghiệm từ đơn giản đến phức tạp giao tiếp với các vong linh người đã mất mà Bích Hằng đóng vai “phiên dịch”, có thể đi đến kết luận chắc chắn rằng: chết chưa phải là hết, một phần con người quá cố vẫn tồn tại với đầy đủ ý thức, giác quan, tình cảm, suy tư, trách nhiệm, cập nhật và xử lý thông tin thường xuyên, có khả năng đi lại rất linh hoạt, có thể thấu hiểu nhiều vấn đề mà con người bằng da bằng thịt vẫn coi là nan giải. Nói cách khác, sự tồn tại của các vong linh là một thực tế khách quan dù loài người có thừa nhận chính thức hay không. Như vậy, thế giới tâm linh là có thực và điều đáng buồn là cho đến nay giới khoa học vẫn bó tay trước bức màn bí ẩn đó.

Tuy thế, các nhà nghiên cứu tâm linh hiện nay hoàn toàn có thể dựa vào những người như Phan Thị Bích Hằng để  tìm hiểu một số khía cạnh sau đây:

- Bước chuyển tiếp từ sự sống sang cái chết diễn ra như thế nào? (hồi ức cuộc đời, linh hồn tách khỏi thể xác, các vong linh người thân trợ giúp, trải qua phán xét, cảm xúc ban đầu ở cõi Âm...).

- Dạng thức tồn tại sự sống ở cõi Âm ra sao? (có tổ chức, chính quyền hay riêng rẽ độc lập, việc quản lý vong linh như thế nào, mối quan hệ cá thể giữa các vong linh, mối quan hệ thân thuộc giữa các vong linh...).

- Khái niệm “quốc gia” có tồn tại giữa các vong linh? Nếu có thì vấn đề kiểm soát biên giới đối với cõi Âm như thế nào? Có sự sống tâm linh trên Mặt Trăng và các hành tinh khác của hệ Mặt Trời cũng như trên các tinh tú khác?                   

- Cuộc sống “vật chất” và “tinh thần” của cõi Âm? (chỗ ở, ăn uống bằng gì, lao động tạo ra của cải gì, nhu cầu giải trí, tình yêu và những cảm xúc khác...).

- Mối quan hệ giữa người Trần và người Âm ra sao? (vai trò của hài cốt, nên chôn cất hay hoả táng, nên gửi vong lên chùa hay không, các nghi lễ mai táng, cải táng nên như thế nào, cách thờ cúng như thế nào là đúng...).

- Sự tương trợ giữa người Trần và người Âm nên như thế nào? v.v...

Có nhiều câu chuyện kỳ bí đã được công bố về tìm mộ thất lạc mà để có được kết quả đòi hỏi Phan Thị Bích Hằng phải thực hiện những cuộc trao đổi thông tin rất phong phú và cụ thể giữa các vong linh và người thân liên quan. Đó là nguồn tư liệu quý giá và tin cậy để đông đảo các nhà khoa học tham khảo trong quá trình chuyển đổi nhãn quan của mình từ duy vật chủ quan (phủ nhận thế giới tâm linh một cách cực đoan) sang duy tâm khách quan (thừa nhận thế giới tâm linh trên cơ sở những cứ liệu không thể bác bỏ).

 

Địa chỉ nhà riêng:  Phòng 211, B19, khu tập thể Kim Liên - Hà Nội.

Địa chỉ nơi công tác:  Phòng kế toán, Đại học Quản trị Kinh doanh Hà Nội.

Dương Mạnh Hùng ở tại số nhà 35 Lãn Ông - Hà Nội. Anh làm nghề lương y trước và sau khi có khả năng ngoại cảm. Do có thể nhìn thấy hình ảnh và nghe được tiếng nói của vong linh, nên anh đã thu được nhiều thông tin cần thiết từ những người quá cố để phục vụ cho các đề tài nghiên cứu và giúp đỡ mọi người.

Năm 20 tuổi, Dương Mạnh Hùng đã ở vào trạng thái tường là chết sau một cơn sốt cao. Người nhà rất đau buồn, nhưng rồi cũng phải khâm liệm (vẫn còn lưu giữ những bức ảnh về điều này). Một bác ở quê ra muộn, nên định lật tờ giấy bản để nhìn mặt đứa cháu lần cuối. Bỗng ông giật mình vì thấy tờ giấy lay động. Tất cả những người có mặt vừa mừng, vừa hoảng hốt. Mấy người họ hàng khẩn cấp đưa anh vào bệnh viện Việt Đức để hồi sức cấp cứu. Sau đó anh tỉnh lại và dần dần bình phục sức khoẻ.

Đến thế hệ Dương Mạnh Hùng thì gia đình anh đã có 4 đời làm nghề thuốc, cả bên nội và bên ngoại. Cụ anh nguyên là Ngự y Triều đình Huế, đã từng chữa bệnh cho bà Từ Dũ và được bà tặng một giò hoa Lan, đến bây giờ vẫn còn sống. Bố Dương Mạnh Hùng quyết định truyền nghề thuốc cho anh, gồm cả Nho, Y, Lý, Số. Anh vừa học trường Mỹ thuật Công nghiệp, vừa học trường Tuệ Tĩnh.

Sự kiện ngoại cảm ở Dương Mạnh Hùng đã xảy ra một cách bất ngờ. Một hôm, khi bắt mạch cho một người bệnh, tự nhiên anh nói vanh vách về ông ta cùng thân nhân, gia cảnh... Người bệnh ngạc nhiên vô cùng. Bản thân anh còn ngạc nhiên hơn, bởi vì từ đó trở đi có rất nhiều lần (không phải là tất cả), mỗi khi bắt mạch chữa bệnh là anh lại nghe thấy những tiếng vọng khi mờ khi tỏ. Có khi còn nhìn thấy hình người qua làn khói thuốc lá của mình và nói ra tên người đó. Nếu gia đình bệnh nhân có sự cố gì đặc biệt như mất mộ, gia đình có người điên, vợ chồng bất hòa... thì thông tin đến với anh rất rõ. Lúc đầu Dương Mạnh Hùng cứ ngỡ mình nằm mơ, khi lấy cốc nước nóng áp lên má vẫn thấy có cảm giác mới tin là thật. Nhưng anh không dám tự nghiên cứu bản thân mình. Càng biết thêm lĩnh vực nào (như thiền, phong thủy), anh càng thấy sợ bởi thông tin về quá khứ, hiện tại và tương lai của người bệnh cứ hiện rõ ra, trừ khi cơ thể anh không được khoẻ.

Nhưng anh vẫn xác định chữa bệnh là chính, có biết thêm điều gì thì chỉ để hỗ trợ cho việc chữa bệnh, để hoàn thiện thêm ý nguyện làm phúc cho mọi người. Làm phúc cho mọi người đến đâu thì làm, không thể lạm dụng kiếm tiền để rồi con cái phải trả nợ suốt đời không hết. Bố anh thường dặn: việc chữa bệnh cứu người phải là Vương đạo, chứ không thể là Bá đạo.

Một sự kiện ngoại cảm mà có lẽ Dương Mạnh Hùng sẽ nhớ suốt đời đã xảy ra vào khoảng năm 1980. Lần đó anh vào Tp. Hồ Chí Minh để thăm người bạn. Tự nhiên anh thấy hình ảnh tâm linh của một người lính mặc đồ rằn ri hiện ra. Dương Mạnh Hùng nghe anh ta nói: “Tôi là Nguyễn Hoài Nhơn, nhờ anh đưa về nhà tôi ở phố Cộng Hòa”.

Anh hỏi Nhơn:

- Người nhà anh tên gì? Số nhà bao nhiêu?

- Chị tôi là Nguyễn Thị Cúc, số nhà 256/2.

Rồi hình ảnh tâm linh biến mất.

Sáng hôm sau, Dương Mạnh Hùng đi tìm theo chỉ dẫn của Nhơn. Nhưng phố Cộng Hòa bây giờ đã đổi tên, anh hỏi thăm mãi mới tới. Đúng là có chị Cúc. Chị dè dặt hỏi anh đến có việc gì.

Dương Mạnh Hùng hỏi lại:

- Chị có em tên là Nhơn phải không?

- Có, nhưng đã chết rồi.

- Tôi muốn báo tin về anh Nhơn.

Lúc này chị Cúc mới mời Dương Mạnh Hùng vào nhà. Anh bắt mạch cho chị Cúc thì Nhơn lại xuất hiện. Anh hỏi Nhơn là có phải chị Cúc ở đây không thì được xác nhận là đúng, rồi Nhơn đặt tay lên vai chị mình (anh nhìn thấy). Rồi Nhơn kể là mình bị chết trận ở Chu Lai, nằm trong vườn dừa nhà Út Tám như thế nào. Dương Mạnh Hùng nói lại cho chị Cúc nghe, chị khóc và nhờ anh tìm mộ em mình. Lại theo chỉ dẫn của chính Nhơn, anh đã tìm thấy hài cốt của Nhơn có phủ tăng dưới gốc cây dừa cùng với đôi giầy còn nguyên.

Hiện nay Dương Mạnh Hùng là cộng tác viên tích cực của bộ môn Cận tâm lý thuộc Trung tâm Nghiên cứu Tiềm năng Con người. Anh tham gia nhiều đề tài nghiên cứu, trong đó đáng chú ý là đề tài TK.08 “Xác định tên liệt sĩ trên một vô danh” mà thực chất là dựa vào những cuộc giao tiếp với các vong linh để xác định danh tính của họ và thẩm định thông tin thu được qua những người thân quen còn sống.do chính các liệt sĩ cung cấp.

Khả năng nhìn thấy hình ảnh và nghe được tiếng nói vong linh của Dương Mạnh Hùng và một số nhà ngoại cảm khác còn có thể giúp cho các nhà khoa học tiến hành những cuộc thực nghiệm lý thú và hữu ích để có thêm căn cứ khẳng định sự tồn tại của thế giới tâm linh song song với thế giới chúng ta.

Các khả năng ngoại cảm của chị Vũ Thị Minh Nghĩa (Năm Nghĩa) bắt nguồn từ tình cảm rất mực yêu quý và nhớ thương những đồng đội đã hy sinh vì dân vì nước ở chiến trường khốc liệt. Hiện nay chị có thể dễ dàng giao tiếp được với các vong linh qua hình bóng và tiếng nói để biết phần mộ của họ ở đâu cũng như danh tính và thân nhân còn sống...

Vũ Thị Minh Nghĩa, thường được gọi là Năm Nghĩa, bước sang năm 2007 đến tuổi 56. Chị quê ở Thái Bình, con nhà nông, học hết lớp 7, ra phố sống chỉ biết làm đậu và nuôi lợn, nên bà con quen gọi là Nghĩa Đậu. Năm 1970, chị vào bộ đội, sau mấy năm lên đến quân hàm thiếu uý. Xuất ngũ sau năm 1975. Chồng chị cũng từng là lính lái xe Trường Sơn. Vợ chồng chị có bốn con, hai trai hai gái, chúng đều được học hành.     

Theo lời chị kể, sau khi việc gia đình tạm ổn thì trong lòng chị dấy lên nỗi nhớ thương đồng đội khôn nguôi. Đêm đêm, chị rơi vào giấc ngủ một cách chập chờn. Lúc nào trong đầu chị cũng hiện ra những gì mà mình đã từng giáp mặt trong cuộc chiến đấu vô cùng ác liệt: cảnh anh em bị thương cụt tay, cụt chân, lòi ruột... cảnh các tử sĩ máu me đầy người, chân tay co quắp, không người vuốt mắt khi chôn cất... Chị thức khuya để xem các tiết mục “Nhắn tìm đồng đội”, rồi sau đó lên sân thượng ngồi hướng về phía Nam thương cảm và khóc...  

Rồi chị lâm bệnh. Qua nhiều giấc mơ chị đã được tiếp xúc với một hình bòng tâm linh mà chị gọi một cách tôn kính là “Đức Ông” (Ông Thánh). Trong mơ, chị đã đề đạt 2 yêu cầu với Đức Ông nhằm cầu xin giúp đỡ: cho chị khả năng nhìn thấy hài cốt liệt sĩ dưới mặt đất và cho phép chị trở lại chiến trường xưa để tìm mộ đồng đội. Đức Ông đã đồng ý và để chị chết lâm sàng 12 giờ liền (có lẽ trong thời gian đó, Đức Ông thực hiện sự thanh lọc cơ thể của chị Năm Nghĩa cho phù hợp với khả năng ngoại cảm sau này).

Sau trận ốm, chị Năm Nghĩa như người ngớ ngẩn. Một số người thiếu thiện chí gọi chị là “Nghĩa Điên”. Được chồng con thông cảm và chi bộ Đảng đồng ý, chị một mình trở lại chiến trường xưa. Ngày ngày, chị khoác ba lô, cơm nắm, đi vào rừng tìm kiếm, đào bới để tìm hài cốt đồng đội. Công việc là tự chị nghĩ ra và làm, chẳng phải theo yêu cầu hay hợp đồng với ai, dù vất vả nhưng nhanh chóng có kết quả. Cách làm của chị cũng chưa từng có bao giờ: tìm hài cốt trước, hỏi tên tuổi và quê quán liệt sĩ sau, thông tin do chính các liệt sĩ cung cấp!       

Vào thời gian đầu, bà Bảy Dung, một gia đình liệt sĩ ở Thủ Dầu Một (Bình Dương), để chị sử dụng riêng một ngôi nhà. Về sau, do hài cốt đưa về chưa tìm được người thân quá nhiều và để hết chỗ, cho nên chị phải mắc võng nằm trên lối đi chừa ra giữa nhà. Đến năm 1999, một người hảo tâm khác là ông Dũng đã giúp chị một khoảnh đất rộng và tài chính để lập ra nghĩa trang tình thương tại truông Bồng Bông, an táng tạm thời các hài cốt chưa liên hệ được với gia đình. Đến đầu năm 2000, số liệt sĩ yên nghỉ tạm tại nơi đây đã hơn 600 phần mộ, có xây bia ghi danh chu đáo. Có ngày đã tìm được 54 bộ hài cốt của một đại đội hy sinh năm 1964 trong địa đạo bị vùi lấp. Riêng đợt 27-7-2000, chị đã tìm được 79 hài cốt.    

Những khả năng ngoại cảm của chị Năm Nghĩa có nét đặc trưng so với những nhà ngoại cảm khác. Cũng giống như nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, chị có thể nghe được tiếng nói, nhìn thấy các vong linh và trao đổi với họ bằng lời. Ngoài ra, chị còn có khả năng chủ động “mời” vong linh nhập vào mình và trò chuyện một cách bình thường với nhiều người. Khả năng này của chị Năm Nghĩa có thể giúp ích rất nhiều cho các nhà nghiên cứu mong muốn đi sâu tìm hiểu các sinh thể vô hình nói riêng và thế giới tâm linh nói chung.   

Địa chỉ: Số 72A, tổ 28, khu 2, đường Phạm Ngũ Lão, phường Hiệp Thành, thị xã Thủ Dầu Một, Bình Dương.

Điện thoại: 0903 616 818