|
Tôi đã trượt quá xa sau những lần “cứu net” Batôi có bồ, có con riêng. Mẹ tôi cũng có bồ. Trước mặt mọi người, họ vẫnlà vợ chồng hạnh phúc. Tôi như chết chìm trong bầu không khí giả tạođó. Nhiều hôm đi học thêm về, nhìn căn nhà không một bóng người, cáicầu thang âm u hun hút mà lạnh sống lưng. Mỗi lần như thế, tôi lại khóacửa, đi loanh quanh đâu đó hoặc chui vào quán nét mặc dù vi tính nhàmình cũng nối mạng.
Trênmạng, tôi có những người bạn thuộc mọi thành phần. Tôi có thể thoải máitâm sự với họ những nỗi buồn chán của tôi và cũng nghe họ kể về cuộcsống của mình. Dần dà cuộc sống trên mạng đã khiến tôi vui hơn cuộc đờithực.
Mộtlần đi học thêm về, nhìn căn nhà không ánh đèn, đóng cửa tối thui, tôibuồn bã quay bước. Tấp vào quán chat quen, tôi lên mạng và kêu buồn vớimột vài người. Một cô bạn có nick buom_dem liền rủ tôi đi chơi.Buom_dem tên thật là Quỳnh, cũng như tôi: buồn chán và thất vọng. Côbạn hay kể cho tôi nghe những câu chuyện về những lần đi chơi đêm, uốngrượu ngoài bãi sông Hồng, đi hát đi chơi thâu đêm, chán thì vào nhànghỉ và rủ tôi tham gia.
Quábuồn chán, u uất và muốn trả đũa bố mẹ, tôi đồng ý. 10 phút sau, Quỳnhđến chỗ tôi cùng 2 cậu con trai mặc rất sành điệu, trả tiền net cho tôirồi lôi ào tôi lên xe.
Đólà cuộc đi chơi vui nhất mà tôi từng tham gia. Chúng tôi phóng như điêntrên đường, vượt đèn đỏ, đua cùng nhau rồi cuối cùng chui vào một bar,tôi được thoả thích uống rượu, thỏa thích khóc, thỏa thích quăng quậtnhững thứ cốc chén, chai lọ xuống nền nhà.
Quánửa đêm, khi tôi đã thấm mệt và say mềm, anh chàng chở tôi thì thầm:Mình đi ngủ nhé. Tôi theo chân vào nhà trọ, ngoan ngoãn theo anh ta vàophòng. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi bắt xe ôm về nhà, bà quản gia bảo đêmqua bố mẹ tôi cũng không về.
Nhữngcuộc đi chơi cùng Quỳnh khiến tôi như bị bỏ bùa. Tôi nói dối đi họcthêm, xin ngủ ở nhà bạn rồi bắt xe sang chỗ Quỳnh. Cả hai chúng tôichat chit thâu đêm, tôi vào room mà Quỳnh hay vào với cái nick hoademmà Quỳnh lập cho để chat.
Quỳnhcòn dặn tôi phải bảo hết tiền trả rồi và nếu có anh chàng nào muốn “trảhộ” thì phải đòi xem webcam, nếu đẹp trai thì mới đồng ý. Quỳnh cũngbắt tôi cởi bớt cúc áo và bật webcam. Những cô gái ngồi quanh tôi cônào cũng ăn mặc hở hang, có người còn cố cúi thật thấp để khoe ngực,gác cả chân lên bàn.
Banđầu tôi ngại nhưng rồi những lời khen ngợi ngọt ngào của bạn chat bênkia khiến tôi vui. Và cuối cùng, bao giờ cả tôi và Quỳnh cũng chọn haianh chàng đẹp trai nhất để đi chơi đêm.
Nhữngcuộc vui ngày càng dày hơn. Mỗi lúc tôi càng thấy yêu thích cuộc sốngtự do phóng khoáng này. Tôi có thể uống, tôi có thể say, tôi được âuyếm vỗ về... Nhiều bạn tình tôi còn chưa kịp biết tên, tối nay gặp, quađêm, sáng mai đã lại chia tay.
Dầndần, tôi không hẹn cùng Quỳnh nữa. Tôi sắm một cái webcam trong phòng,ăn diện những bộ cánh thật mát mẻ, thậm chí có khi nuy hoàn toàn vàchào hàng. Tôi cũng thẳng thắn là tôi không cần tiền nên những chàngtrai muốn đi chơi cùng tôi phải đẹp mã. Nhiều bận khi bố mẹ tôi vắngnhà, tôi có thể trốn đi ngay được. Nếu bố mẹ tôi có nhà thì hoặc là tôilẻn đi, hoặc là tôi hẹn đến hôm sau.
Dầndà những chuyến đi chơi thâu đêm đó ám ảnh tôi mọi lúc, thậm chí có khiđang nghe thầy giáo giảng bài tôi cũng mơ màng đến cuộc vui tối nay vớimột anh chàng bảnh trai sành điệu nào đó dù qua một cuộc vui, tôi lạithấy mình thật sự trống rỗng, tôi thèm một tình yêu, tôi thèm một hơiấm gia đình, tôi cũng muốn được như bạn tôi. Nhiều khi đi sang nhà bạn,nhìn qua cửa thấy cảnh ăn tối đầm ấm tôi lặng lẽ quay lui. Rồi như thóiquen, tôi lại vòng vào quán chat.
Ngườinhận ra tôi khác trước không phải là bố mẹ tôi mà là cô bạn đã nói dốiđể tôi được tự do dạt vòm. Sau khi chối quanh co, tôi đã quyết định nóithật. Bạn tôi sững sờ rồi ôm lấy tôi và khóc: Sao cậu lại phải đến nôngnỗi này hả?
Hôm nay tôi cũng lên net nhưng không phải để chát nữa. Tôi bỗng nhận ra mình còn có thể dừng lại cơn nghiện chát... |
