|
Hoàng Anh (Hoàn Kiếm) - học sinh lớp 11- một dân chơi Hà thành vào dạng có máu mặt khẳng định: “Một thằng một em bây giờ chỉ bọn “tá điền” mới ham.
|
|
Theo chân 9X thác loạn Muốn thể hiện đẳng cấp phải tìm được một, hai em “chơi” chung như thế mới “pro” (chuyên nghiệp)”. Thấy tôi có vẻ không “tâm phục khẩu phục”, Hoàng Anh khoát tay: “Em sẽ dẫn chị đi khảo sát một vòng để thực tập”. Theo yêu cầu của Hoàng Anh, tôichọn cho mình một bộ quần áo khá mát mẻ, bắt taxi tới một nhà hàng ởtầng 4 Hà Nội Tower trên đường Hai Bà Trưng. Vừa bước vào nhà hàng đãthấy lố nhố gần chục nam thanh mặt mũi sáng sủa đang chờ sẵn. Hoàng Anhvẫn khoác trên người bộ đồng phục học sinh vẫy tay gọi tôi. Được “xi nhan” từ trước, mấy“chiến hữu” không thắc mắc gì về cô “bạn gái mới” của Hoàng Anh. Xongbữa trưa, Tú - cậu thanh niên ăn mặc như diễn viên Hàn Quốc, tóc dàivuốt keo thẳng hoe hoe vàng và “cá tính” với chiếc khuyên một bên taiđược giới thiệu là “Anh Hai” vì lớn tuổi nhất (đang học lớp 12) tỏ rakhá sành điệu móc túi trả tiền cho cả nhóm. Bữa ăn 8 người chúng tôitiêu tốn hết gần 3 triệu đồng. Xong, Tú khoát tay ra hiệu cho cả nhóm“nhổ neo”. Rời khỏi trung tâm Hà Nội chúngtôi thẳng tiến tới “đại bản doanh” của nhóm trên hai “con” BMW. HoàngAnh cho biết: “Tụi này có hai “điểm an toàn”. Đó là căn biệt thự ở Tây Hồ làcủa riêng Tú còn một căn biệt thự nằm ở Gia Lâm của cả nhóm “Lệ Quyên”rồi nhờ bố mẹ Tùng - một đại gia về bất động sản đứng tên. Nếu đứa nào“dạt” nhà thì đưa “em” về đó khỏi phải sợ bị công an “sờ gáy”. Khi nghe hỏi “không sợ nhờ ngườikhác đứng tên nhà nhỡ sau này sẽ bị lừa mất”, Tùng (Hoàn Kiếm, Hà Nội)cậu học sinh lớp 10 có mái tóc vàng dài rủ xuống trán như con gái cườinhạt: “Tụi này ở với nhau vui là chính chứ đứa nào trong nhóm cũng thừasức tự mua nhà riêng”.(!?)
Chị Xuân Mai – nhân viên trung tâmtư vấn tâm lý học đường VALA (1088) cho biết: Việc giới trẻ sống “quầnhôn” hiện nay là có nhưng chỉ xảy ra ở một số ít các em gia đình giàucó, không được bố mẹ chăm sóc. Ngoài ra, hiện nay giới trẻ còn bị ảnhhưởng bởi lối sống không lành mạnh của giới trẻ nước ngoài… Tâm lý các em ở độ tuổi nàyluôn muốn thỏa mãn “cái tôi” của mình, nên khả năng kiểm soát bản thânchưa cao vì vậy, rất cần gia đình, bố mẹ quan tâm định hướng. Tuy nhiên, các ông bố bà mẹnên quan tâm ở mức độ cảm thông và chia sẻ, chứ không phải kiểm soátcác em khiến các em cảm thấy bị trói buộc và có tư tưởng bỏ nhà ra đi,hay còn gọi là “dạt nhà”.
Chúng tôi dừng bước tại một căn biệt thự nằm khá khuất trong khu vực Gia Lâm. Đón chúng tôi ở tầng một là hai côgái ăn mặc rất “mát mẻ”. Cô tóc xoăn nhuộm highlight mặc một chiếc váyhai dây mỏng tang, ngắn tới mức không thể ngắn hơn được còn cô gái dabánh mật thì khoác hờ chiếc áo sơ mi nam, chỉ cài một chiếc cúc ngaytrước ngực thấy rõ cả nội y bên trong. Tầng một của tòa nhà là một quánbar thu nhỏ với một tủ rượu chứa toàn “hàng” nặng như Cognac XO, WhiskyBlue Label, Chivas... Cả nhóm có vẻ quen với “đại bản doanh” của mìnhnên tản ra, Hoàng Anh nháy mắt rồi đưa tôi lên tầng hai: “Cho chị lênphòng sinh hoạt chung của nhóm trước rồi mới đưa chị vào “mê cung””. Căn phòng rộng chừng 100 m2 vớimột bộ ghế sa lông đắt tiền, dàn âm thanh vòm, một máy tính xách taycùng hệ thống máy chiếu với màn hình kéo dài khắp chiều ngang cănphòng. Nhưng “choáng” hơn cả là nhữngtấm ảnh được phóng to và lồng vào khung khá cẩn thận của chính nhữngthành viên trong nhóm đang thác loạn cùng “bạn tình” ở nhiều tư thếkhác nhau. Chỉ vào chồng đĩa khá dày trên giá, Hoàng Anh giải thích:“Bọn này ít chụp ảnh lắm chỉ quay phim chính mình là chính”. Chưa đầy 5 phút sau cả nhóm cómặt trong phòng trừ hai cô bạn gái. Khánh - cậu học sinh lớp 11 cùngtrường Hoàng Anh có làn da trắng trẻo với khuôn mặt khá hiền và Tùngkhệ nệ bê một két bia cùng những chai rượu mạnh lên để chuẩn bị chocuộc chiến. Hoàng Anh giữ tôi lại bên cạnh với lý do “bạn gái riêng”. Tùng cho một chiếc đĩa trên giávào máy tính và háo hức quảng cáo: “Bọn “đại bàng” mới “giải đen” hômtrước với mấy em “ngon” lắm. Xem mà học tập đi”. Trên màn hình hiện ra cảnh mộtcô gái lứa tuổi học sinh trong trang phục Eva đang được tưới rượu lênngười... quây quanh là mấy thanh niên. Cả nhóm xem, bình phẩm và cườiđùa. Bia bắt đầu được mở, rượu đổ tràn ly, các thành viên trong nhóm tựchúc tụng nhau. Nhạc nổi lên, hệ thống đèn laserđược bật sáng, hai cô gái bước vào phòng, trên mình chỉ còn hai bộbikini nhỏ xíu ướt nhẹp. Trong tiếng nhạc đập tới tức ngực, hai cô bắtđầu quấn lấy nhau... Đám thanh niên ở dưới bắt đầuhuýt gió. Tú nhìn hai cô gái nhảy rồi “mất hút” khỏi phòng. Hai cô gáinhư chỉ chờ có thế cũng rút ra theo. Nhóm thanh niên mỗi người một chairượu cầm trên tay loạng choạng leo lên tầng ba. Hoàng Anh ghé sát vàotai tôi thì thào: “Anh Hai đi lấy “hàng” đấy. Chơi cái này không có“hàng” là không sang tới “mê cung” được đâu”. Bước vào căn phòng tôi như bịdội ra bởi tiếng nhạc. Đập vào mắt tôi là bốn bức tường được sơn vẽbằng những hình thù kỳ quái với những dây xích và “hàng nóng” treo ngổnngang. Giữa phòng là chiếc giường rất rộng có bốn cột treo hệ thống đènchiếu sáng từ phía trên. Khánh cười cười đôi mắt đã cóphần ngây dại: “Tụi này đặt sáu máy quay xung quanh phòng để sau nàyxem được mọi góc cạnh”. Ngồi chưa tới 30 phút sau Tú xuất hiện thảy lênbàn mấy viên thuốc màu hồng. Không ai bảo ai, mỗi người bẻ nửa viênthuốc cho vào miệng cùng với mấy ngụm rượu. Cửa phòng lại mở ra, và hai côgái lúc nãy lại xuất hiện trong bộ bikini khác hầm hố hơn màu đen. Hìnhnhư hai cô gái đã uống thuốc lắc từ trước nên không đợi ai nói gì, haicô leo lên giường, mỗi người ôm một cột thành giường lắc không ngừng. Được một lúc cô gái tóc xoăn lôidưới gối ra hai chiếc còng số tám và khóa hai tay cô gái da nâu vàothanh sắt ở thành giường và bắt đầu màn “hành xác”... Mấy thanh niên đang ôm nhau nhảycuồng loạn phía ngoài rú lên phẫn khích. Không chịu được “nhiệt”, mấyanh chàng lao tới chỗ hai cô gái. Hoàng Anh giữ đúng lời hứa với tôikhông đụng tới thuốc chỉ nhìn cảnh đó với ánh mắt thèm thuồng. Tú cũng không đụng vào thuốc,chỉ uống không ngừng và bình thản nhìn đám đàn em thác loạn. Có rượuvào Tú nói nhiều hơn nhưng khuôn mặt “tịnh” không một nụ cười. Thấy tôi tròn mắt nhìn hai côgái, Tú xích lại gần phả một hơi rượu vào mặt tôi rồi nói: “Hai con nhỏnày là hai chị em ruột đấy, một đứa lớp 10 một đứa lớp 11 nhưng đều bỏhọc, dạt nhà gần năm nay rồi. Nghe nói bố mẹ nghiện nặng đang “ăn nhờ”cơm trại. Chúng nó được tụi này “nhặt” trên sàn về làm “em” chung củacả nhóm”. Chỉ vào cậu thanh niên có khuônmặt trắng hiền lành nhất nhóm Tú nói cợt nhả: “Bố nó giờ đang “tìnhtính tang” với mẹ thằng này (Tú chỉ vào Hoàng Anh) nên hai đứa nó coinhư là anh em rồi. Tụi này mới đưa nó vào nhóm được vài hôm nhưng… đừngnhìn nó hiền mà khinh. Thằng này “chiến” lắm”. Tú nháy mắt với tôi khinói tới từ “chiến”. Hoàng Anh không phản ứng gì, tuthêm một hơi rượu nữa rồi giới thiệu Tú cho tôi: “Bố mẹ “Anh Hai” làmăn lớn ở nước ngoài nên gửi anh ấy về Việt Nam với ông bà nội. Gần haichục năm “Anh Hai” mới gặp bố mẹ được vài lần”. Theo lời của Hoàng Anh thì bảyđứa trong nhóm gia đình đứa nào cũng giàu vào “top” của đất Hà thànhnhưng: “Làm lớn ở đâu thì làm chứ về nhà thì vẫn phải coi thằng con làông trời con. Đố cũng chẳng muốn dây vào vì tụi này mà dạt nhà thì họthật khó ăn nói với hàng xóm, bạn bè”. Tú ôm chai rượu mơ màng nhìntôi. Khi biết tôi đang sống cùng, gia đình Tú hỏi bâng quơ: “Có nhà saolại tới đây”. Thấy Tú chịu nói chuyện tôi đánh bạo hỏi: “Thế tụ tập nhưthế này không sợ bị phát hiện à?”. Tú đắc ý: “Cả căn nhà này đượccách âm hoàn toàn, tài xế và người giúp việc được trả lương mỗi thángvài vé chỉ để làm việc và “im lặng như nấm mồ”. Chỗ làm “ngon” thế nàytìm đâu dễ nên có cho tiền họ cũng chẳng hé môi”. Tú hào hứng chỉ “dụng cụ” hànhnghề của mấy cô gái và đống hàng “nóng” treo trên tường: “Chỉ cần đánhcon xe ra cửa khẩu thì chẳng thiếu thứ gì. Hàng tháng mỗi đứa góp quỹmột, hai chục “lít” (triệu) để nuôi em và chơi “hàng””. Khi được hỏi“hàng” lấy ở đâu Tú lại khá tỉnh táo đưa tay ngang cổ ra dấu. “Nhưng còn gia đình …” – Tôingập ngừng hỏi. Mặt Tú đanh lại: “Bố mẹ tụi này bận, đến thời gian mắngtụi này một tiếng cũng không có chứ nói gì đến quan tâm”. Tú càng uống càng ngấm, đôi mắtnhìn đám bạn đang nuy tập thể vây quanh hai cô gái như bầy thú hoangchợt đỏ ngầu đầy ham muốn. Tú rủ tôi vào cuộc nhưng tôi lấy cớ là “bạngái riêng của Hoàng Anh” từ chối. Sau một hồi không lôi kéo đượctôi, Tú bấm một nút nhỏ trên tường rồi đưa tôi ra khỏi phòng. Bác tàixế đang đứng ngoài cửa đợi sẵn, Tú vẫn ghé sát tai tôi thì thào: “Cónhà thì đừng tìm đến đây nhưng nếu muốn thì… em biết tìm anh ở đâu rồiđấy”. Bác tài xế đưa tôi ra xe về nhàkhông nói một tiếng nào suốt quãng đường dài đúng như “luật im lặng”của các cậu ấm cô chiêu đã đề ra. Hơn 2 giờ sáng, đường phố đã vắngbóng người qua lại, giới “bay đêm” chắc cũng đã tìm cho mình được nhữngbãi đậu an toàn còn tôi lại chỉ cảm thấy an toàn khi đã về tới nhà. * Tên nhân vật đã được thay đổi |
