|
Mới là sinh viên năm thứ 2 một trường cao đẳng tại Hà Nam, nhưng Linh và An đã phải nhận "án treo giò" của nhà trường: Cả hai nghỉ học 1 năm để lập gia đình và sinh con.
|
|
Vợ chồng sinh viên: Đủ đường thua thiệt
Cũngtừ đó cuộc sống gia đình của đôi vợ chồng sinh viên này chưa có nổingày nào bình yên. Còn đối với các “gia đình hờ” thì cơn bĩ cực càngthêm phần dữ dội. “Treo giò”... 1 năm! Quen An chưa đến nửa năm nhưng lúc đi khám bác sĩ, Linh (quê TháiBình) đã có thai gần 4 tháng. Dù cố tình ngụy trang, nhưng cô không thểcó cách nào ngăn không cho cái thai lớn dần trong bụng. Cho tới khi côgiáo chủ nhiệm thấy khả nghi và gặp riêng Linh để tìm hiểu thì mọichuyện mới vỡ lở. Sau khi có thông báo của nhà trường về quê, cả hai gia đình mới bấtđắc dĩ gặp nhau để đàm phán tìm cách giải quyết. Mặc dù không muốn,nhưng ban giám hiệu đành phải ra án kỉ luật, buộc cả hai phải nghỉ họcmột năm, ở nhà cưới và sinh con. Hết hạn kỉ luật, hai vợ chồng lại tay xách nách mang bế con ratrường học tiếp chương trình còn dang dở. Hàng ngày, hai vợ chồng cứngười này đi học thì người kia phải ở nhà chăm con, lo cơm nước giặtgiũ, khiến việc vắng mặt của họ trên giảng đường đã trở nên quen thuộc.Nhưng, cũng có lúc cả hai vợ chồng đều buộc phải lên lớp thì từ sángsớm, Linh đã phải tất bật bế con vào ký túc xá trong trường gửi để giữagiờ còn kịp lao vào… cho bú. Cuộc sống sinh viên vốn thiếu thốn đủ bề, nay lại thêm đứa con nhỏ,đã biến căn phòng trọ chật hẹp, tổ ấm đơn sơ của đôi vợ chồng sinh viênnày trở thành “lò lửa” của các vụ xích mích, cãi vã: Từ con cái cho đếnchuyện cơm nước, giặt giũ - chuyện gì cũng khiến đôi vợ chồng này ralời kịch liệt. Vợ làu bàu: “Anh học chiều thì sáng phải dậy sớm trôngcon cho tôi còn lên lớp chứ”; “Mấy giờ rồi mà còn nằm chảy thây rakia”. Đến lượt chồng xa xả: “Ở nhà chỉ biết trông con thôi à, bộ quầnáo tôi ngâm từ mấy ngày nay vẫn nằm im trong chậu”. Hết chuyện cuộcsống lại đến những chuyện ghen tuông, trai gái. Lê Nhung - cô bạn cạnh phòng của họ kể rằng, có hôm nửa đêm mọingười trong xóm đang ngủ say bỗng giật thót mình tỉnh giấc do tiếng cãilộn của vợ chồng Linh, rồi sau đó là tiếng khóc réo của thằng cu con.Cô vợ lớn tiếng mắng chồng là: “Có vợ con rồi mà đến trường vẫn xí xớn,tán tỉnh các em khóa mới”. Anh chồng cũng không vừa: “Cô tưởng cô tử tếđấy à, nửa đêm rồi vẫn nhắn tin cho thằng người yêu cũ. Cô im mồm đicho con nó ngủ”. Có nhiều lần không chịu nổi cảnh cãi cọ ồn ào, bà chủ nhà trọ đãxuống phòng đuổi cả nhà ra đường nhưng sau đó thương tình nên cho ởlại. Không còn cái thời “yêu nhau củ ấu cũng tròn” như ngày trước, bâygiờ khi sống với nhau một mái nhà và phải chịu đựng những tật xấu củanhau, họ đã bới móc đủ mọi chuyện... Bình thường đã thế, những lúc con cái, vợ chồng ốm đau bệnh tật mớilà khốn khổ. Đợt dịch tả đang hành hoành, An và mấy anh chàng cùng xómtrọ đi ăn thịt chó khao trúng số đề, chẳng may bị dính khuẩn tả phảinằm viện gần nửa tháng. Trong thời gian đó Linh đầu tắt mặt tối, một ngày không biết phảiđảo mấy chục vòng từ viện về nhà, từ nhà ra viện để vừa chăm chồng vừatrông con. Cuộc sống vất vả, thiếu thốn khiến Linh tiều tụy, gầy còm,nhếc nhác. Nhìn Linh bây giờ không ai bảo cô đang là sinh viên năm thứ3, mới 22 tuổi đầu, cái tuổi hừng hực sức xuân và tràn trề nhựa sống. Nhọc nhằn cơm áo Vợ chồng Linh - An dù vất vả nhưng so với nhiều cặp khác thì vẫn maymắn chán. Dù sao, họ vẫn đang được gia đình hai bên góp sức cung cấptiền ăn học và nuôi con. Còn nhiều cặp vợ chồng sinh viên khác, cuộcsống dựa hoàn toàn vào đôi vai của họ. Điển hình như trường hợp của đôiQuỳnh - Sáng, sinh viên một trường báo chí. Ngoài việc lên giảng đường“lấy lệ”, thời gian còn lại họ phải lao vào kiếm từng đồng để sống vànuôi con. Nhà Sáng ở huyện Tĩnh Gia, một vùng quê nông nghiệp nghèo của tỉnhThanh Hóa. Sáng là con trai đầu, sau còn có đứa em nhỏ nữa. Mẹ mất sớm,bố bỏ hai anh em Sáng cho ông bà nội già cả ốm yếu nuôi rồi đi sống vớimột người đàn bà khác. Một gia đình rau cháo nuôi nhau nhưng Sáng rấtcó chí học hành. Ngày Sáng đỗ đại học, ông nội phải chạy vạy mãi mới có được hơn 1triệu đồng cho cháu nhập học, còn tiền sinh hoạt hàng tháng, Sáng phảivất vả làm thêm mới đủ chi tiêu. Trong quá trình đi học, Sáng quenQuỳnh, nhà ở TP Yên Bái (Yên Bái) và cũng không khá giả gì hơn. Bố mẹđều làm ruộng lại nuôi tới 5 anh chị em ăn học nên khó khăn càng thêmchồng chất. Sáng và Quỳnh cùng học một khóa, cùng đi làm thêm một chỗ, nên dầndần sự đồng cảm, sẻ chia trong những lúc khốn khó đã gắn họ thành mộtđôi. Không kiềm chế được mình, họ đã vượt qua giới hạn và kết cục làQuỳnh có thai. Điều duy nhất khác với các cặp vợ chồng sinh viên ở đâylà họ thoải mái hơn về tinh thần. Không do ép buộc của gia đình, khôngvì thai nhi quá lớn hay bất kì một nguyên nhân nào thường thấy, bởi yêunhau thật lòng nên họ quyết định đi tới hôn nhân. Chỉ có điều, ngay từlúc đó họ đã hiểu được phía trước họ là thăm thẳm khó khăn, gập ghềnhchông gai… Sau một lễ cưới nhỏ được tổ chức ở quê, họ cùng nhau ra học tiếp. Vìbà chủ nơi họ đang làm thêm không đồng ý thuê người mang bầu nên Quỳnhphải nghỉ làm. Để có thêm chút tiền chi tiêu, họ vay bạn bè chút vốn mởmột quán nước ở gần nhà. Bạn bè cùng lớp, cùng khoa thấy thương nên hễcó vụ liên hoan, chè chén gì lại rủ nhau tụ tập tổ chức tại quán nướcnhà Quỳnh, cho vợ chồng có thêm thu nhập. Ngày thì lên lớp, buổi tối họlại lục đục dọn xe hàng ra đầu ngõ bán nước. Ngày theo ngày trôi qua,số tiền thu từ quán nước không nhiều nhưng cũng đủ để hai vợ chồng raucháo nuôi con. Quỳnh và Sáng tâm sự rằng, nỗi khốn khổ thực sự đến vào… đầu các kỳhọc. Lúc đó, họ phải đóng rất nhiều khoản, từ học phí, học thêm, xâydựng đến quỹ lớp… Khoản nào cũng phải “nhân hai” nên họ lại tất bậtchạy vạy vay bạn bè mới đủ. Mà có phải bạn bè lúc nào cũng sẵn để chovay. Lúc đó, họ đành mang đồ đạc “gia đình” ra hiệu cầm đồ cho “ở tạm”.Ngay cả thứ tài sản có giá trị nhất của đôi vợ chồng là chiếc xe đạp càtàng, dùng để hàng ngày chạy chợ, mua hàng, cùng cái nồi cơm điện cũrích duy nhất để nấu cháo cho con cũng đã dăm lần bảy lượt… đi “nghỉ” ởhiệu. Nhiều mùa hè nắng nóng 38-40 độ, đêm đêm hai vợ chồng lại phải thayphiên nhau quạt cho cậu cu con ngủ vì cái quạt điện độc nhất đã được“cắm” để lấy tiền mua thuốc khi con ốm. Sáng kể với tôi chuyện này rồichậc lưỡi: “Lần đó, em lấy muộn ba ngày, chủ tiệm mang ra thanh lý đồcũ mất. Tiếc thật”! Quặn lòng thua thiệt Nỗi khổ cơm áo gạo tiền chưa phải là tất cả. Với họ nhiều khi sự sođo hơn thiệt, sự dằn vặt kém cỏi, sự chạnh lòng tự ti... mới là đángbàn. Sáng thổ lộ nghe đến thương cảm: "Sống giữa thành phố phồn hoa đôhội, nhiều lúc ngồi bên vỉa hè bán nước vào những ngày lễ tết, nhìn rađường thấy người ta đưa con, đón vợ đi chơi, đi mua sắm, giải trí đâyđó, nghĩ đến vợ con mình mà chạnh lòng anh ạ! Mình là thằng đàn ôngsống thế nào cũng được, chứ mẹ con nó thì thiệt thòi quá. Lúc bế con rađường cho nó ăn, thấy con người ta ăn uống sung sướng, đồ chơi tràn trềmà thấy tủi phận cho con mình”. Chàng thanh niên già trước tuổi này nói chưa dứt câu đã vội cúixuống kéo vạt áo lau đôi mắt đỏ hoe. Ngày trước, bất hạnh, khổ đaunhiều nhưng chẳng mấy khi cậu rơi nước mắt như thế. Bây giờ, vợ con đề huề, mái ấm hạnh phúc trong tay nhưng con ngườiđầy nghị lực như cậu lại thấy mủi lòng. Dù sao, được như họ cũng đã làmột niềm mong mỏi của vô số cặp vợ chồng sinh viên khác. |
