Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
Thưa mọi người.
Xin tham khảo để có khái niệm về ngoại cảm qua bài nói chuyện của chị Phan Thị Bích Hằng mà chúng ta chỉ là kẻ "ngoại đạo".

(Bài nói chuyện của Phan Bích Hằng ngày 28 tháng 8 năm 2004)

Thực ra đến buối nói chuyện hôm nay thì cháu cũng không biết là bắt đầu từ đâu. Bởi vì quá trình làm việc của cháu thì đã 14 năm và không phải là ít… Rất nhiều lần ở trong các hội nghị cháu cũng đã từng phát biểu và cũng đã từng nói chuyện về những cái việc mà cháu đã làm.

Thì bắt đầu từ năm 1989, sau một cái tai nạn hy hữu và cháu đã vượt qua được cõi chết để trở về, thì tự nhiên có những cái khả năng rất là đặc biệt. Và cháu sau quá trình tìm hiểu phải gần một năm thì đến năm 1990, đến tháng 4 năm 1990, thì cháu bắt đầu phát hiện ra cái khả năng của mình. Nó không phải là cái ảo giác, mà nó là sự thật qua nhiều cuộc kiểm nghiệm tự mình làm và cùng với những người thân trong gia đình mình kiểm nghiệm, thì lúc đó, thì cháu đã có thể khẳng định được rằng những cái gì mà cháu phát hiện ra là cháu không được bình thường sau khi cái tai nạn bị chó dại cắn. Thì đó là một cái khả năng mà, chúng ta, khoa học chưa lý giải được và cũng có thể nói một cách nôm na để dễ hiểu rằng đó là giác quan thứ sáu. Và kể từ tháng 4/1990, tức là sau cái sự kiện tìm lại được ngôi mộ của ông tổ 4 đời của cháu, thì cả đại gia đình cũng như là họ tộc, xóm làng lúc ấy mới khẳng định rằng: “À, cái cô bé này không phải bị di chứng sau bệnh dại, không phải là thần kinh hoang tưởng. Mà rõ ràng là con người hoàn toàn bình thường”. Và cái không bình thường mà cháu nhìn thấy, cháu nghe thấy, thì cái đó là cái gọi là khả năng tiềm ẩn của con người. Nói nôm na theo dân gian thì bảo rằng đấy là được trời cho ăn lộc. Nhưng mà lộc đâu chẳng thấy, những ngày đầu thấy rất là cay đắng. Cho đến bây giờ để được đứng trước cái câu lạc bộ, có các bác, các cô, các chú, các anh, các chị, và cũng được sự mến mộ của rất nhiều người, cũng như là đem lại những cái niềm vui cho một số gia đình, thì phải trải qua một cái quá trình, thời gian cũng không phải là dễ dàng gì. Tự phấn đấu để khẳng định chính bản thân mình, tự vượt qua những cái mặc cảm của chính bản thân mình, của cộng đồng, của xã hội. Và rồi cũng phải đấu tranh để trong nội tộc, trong gia đình, bố mẹ và những người thân của mình, cảm thấy là không bị một cái gì đó, mà cái cảm giác rất là khó tả của những người cha, người mẹ khi sinh ra một cái đứa con mà nó lại không phát triển theo một cái quy luật tự nhiên. Việc sinh trưởng, trưởng thành rồi học hành, rồi tất cả đều tuân theo một cái quy luật của tự nhiên như, khi lớn lên trong cái giác quan, trong cái thần kinh nó lại không tuân theo một cái quy luật tự nhiên. Đó là cái mà những bậc làm cha, làm mẹ, nếu mà ai đã có những người con như vậy, và phải trải qua những tháng ngày như vậy thì sẽ cảm thấy rất là căng thẳng và thậm chí rất là đau khổ. Và sẽ có không ít những đêm thức trắng, không ít những giọt nước mắt khi mà một đứa con của mình, lớn lên đi học, bây giờ chuẩn bị vào trước cổng trường đại học, thì lại bị một cái tai nạn như vậy. Và sau đó rồi lại cứ âm âm, dương dương, cứ không hiểu là như thế nào.

Thế thì, hôm nay cháu cũng chỉ muốn nói đến, tức là cái, đề cập đến vấn đề hiện tượng, hiện tượng mà cháu đã thấy và cháu đã từng làm trong mười mấy năm qua. Thế còn cháu cũng không, không dám tham vọng la trong cái buổi nói chuyện hôm nay cháu có thể giải thích được cái hiện tượng đó là cái gì. Cháu là người làm việc nhưng mà cháu cũng chỉ biết đấy là cái hiện tượng và nêu những cái hiện tượng mà mình thấy. Thế còn việc cơ chế của hiện tượng như thế nào, bản chất ra sao, thì thực sự là, là một câu hỏi lớn với tất cả chúng ta. Không những chỉ có riêng bộ môn cận tâm lý, Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người, mà còn có của rất nhiều người, nhiều quốc gia trên thế giới đều quan tâm. Và cháu cũng đã được rất nhiều các tổ chức nước ngoài mời đến nói chuyện rồi là phỏng vấn để hy vọng tìm ra được cái cơ chế của cái hiện tượng này là cái gì. Thì cho đến bây giờ thì cũng vẫn chỉ là sự tìm hiểu và ghi chép tổng hợp hiện tượng, chứ cũng chưa có lời giải thích nào hợp lý.

Thì, năm 1990, thì sau khi cháu bị chó dại cắn, thì cái tai nạn này xảy ra đối với hai người. Tức là một người bạn cùng tuổi và học cùng lớp và với cháu là người thứ hai. Và cháu cũng là người đầu tiên bị chó cắn, rồi đến cô bạn là người thứ hai. Và cô bạn bị chó cắn là vì cô bạn cố tình che chở cho cháu và cô ấy dùng… đánh đuổi con chó ấy đi để khỏi cắn bạn mình, thì, là bạn cháu bị. Thế thì vị trí thì một người bị cắn vào chân, đó là cháu, cháu bị cắn vào chân trái. Còn cô bạn thì (bị) cắn vào bàn tay trái. Thế thì sau đấy thì hai người thấy hoàn toàn bình thường, không có cái gì cả. Bởi vì, cái tuổi 17 mà, lúc đấy thì say sưa làm sao mục đích là phải giúp cho bạn được vào trường đại học, chứ còn cháu thì cháu được vào… cháu bắt đầu gọi vào trường rồi, chỉ muốn cho bạn mình được đi học. Thế là hai đứa cũng quên ngay cái việc bị con chó cắn. Nhưng sau một thời gian, khoảng gần một tháng, thì bắt đầu là bạn cháu có những triệu chứng, thí dụ như lên cơn sốt, rồi bị co giật, rồi rất là nhiều những cái triệu chứng khác mà lúc bấy giờ không để ý đến. Hai nữa là chúng cháu sinh ra ở một cái vùng nông thôn ở Ninh Bình, cho nên cái điều kiện mà đi đến bệnh viện không phải là khó khăn nhưng lúc bấy là cha mẹ cũng rất là mải làm việc. Hai nữa là nghĩ là chúng nó đang tuổi mới lớn, cái chuyện sứt sẹo chân tay là chuyện bình thường không ai để ý đến. Cho đến khi ngày cuối cùng, cháu gặp lại bạn cháu, thì cũng, khi bạn cháu không nói được nữa rồi, hàm răng cứng lại thì cũng nghĩ rằng đấy là đau răng. Đến bác sĩ nha khoa để kiểm tra xem có phải đau răng không, nhưng hoàn toàn không phải. Rất không may, khi về đến nhà, thì là bạn cháu bị tử vong. Khi qua đời chỉ có một bác sĩ ở bệnh viện Quân y 5 Ninh Bình, bác ấy nhìn thấy và bác ấy nói rằng “Tất cả các triệu chứng của cô bé này, từ lúc tôi đến đây cho đến bây giờ biểu hiện cho thấy là một người bị bệnh dại”. Thế khi cháu đứng bên cạnh bác sĩ, cháu nghe thấy như vậy, thì hơn ai hết chỉ có cháu ở đấy cháu mới biết là bạn cháu bị chó cắn. Thế và lúc đấy thì thực sự là cháu cũng cảm thấy như là tử thần bắt đầu năm tay mình rồi. Và cháu chỉ nói với bác sĩ được một câu là “Đúng như vậy”, thì bác sĩ bảo “Tại sao cháu lại khẳng định được như vậy?”, “Bởi vì cháu cũng bị chó cắn, hai đứa cùng bị một lúc”. Khi cháu bị xỉu đi, khi cháu tỉnh lại thì bạn cháu cũng đã qua đời rồi.

Thế, thế sau khi mà bạn cháu mất thì tất cả gia đình, tất cả mọi người lúc ấy mới biết là cháu bị. Và lúc ấy thì tay cháu cũng chỉ buộc rất đơn giản cái khăn mùi-xoa, mà vết thương vẫn chưa khỏi bởi vì nó bị nhiễm trùng mà đi làm những cái việc khác. Thế thì gia đình có đưa đi chữa bệnh ở rất nhiều nơi, nhưng mà người ta đều lắc đầu người ta nói rằng là bệnh này không thể chữa khỏi từ xưa đến nay. Duy nhất có một cái ông thầy lang, là người, ông theo Thiên chúa giáo. Khi đến nhà ông thì ông nói một câu đầu tiên là “Chúa lòng lành sẽ che chở cho con”. Và sau đó thì ông lấy một vài cái vị thuốc bào chế và sau đó ông có nói với người con trai là hãy ra ngoài nghĩa trang xem hôm qua có ai bốc mộ không. Thì cái anh con trai trả lời là có. “Thế thì anh ra lấy cho tôi một mảnh ván thôi vào đây. Phải lấy ngay cho tôi”. Thì cháu biết rằng trong cái vị thuốc của mình uống là có cái mảnh ván thôi đấy. Thế nhưng mà vì lúc đấy để giành giật giữa cái sống với cái chết thì cái gì cũng uống, cái gì cũng ăn. Hy vọng lấy một phần nghìn của sự sống. Thế thì khi uống thuốc xong rồi thì ông ấy dặn là “Nếu mà cháu về, cháu uống thuốc sau 3 tiếng đồng hồ mà cháu cảm thấy bị nóng khắp người và cháu lên cơn sốt mê man, lên cơn sảng, thậm chí có thể lên cơn điên, cắn xé, xong là cháu hết cơn, thì ông bà có thể yên tâm là con mình còn sống. Nhưng ba ngày sau phải theo dõi, nếu ba ngày sau nó lại lên trở lại, như vậy có nghĩa là cháu không sống được nữa. Tôi cũng chỉ đến mức độ đấy thôi vì tôi cũng rất là muốn cứu cháu. Nhưng cái khả năng của tôi chỉ đến thế”.

Thế thì cháu uống thuốc xong thì, bẩy giờ tối cháu uống thuốc thì chín giờ tối thì cháu bị, cháu bị lên cái cơn đúng như triệu chứng như ông ấy nói. Thế chín giờ tối lên cơn thì khoảng một giờ đêm thì cháu thiếp đi, ngủ. Thế là hôm đấy coi như là khỏi rồi, không có triệu chứng gì. Ngày thứ hai, ngày thứ nhất, ngày thứ hai không thấy triệu chứng gì. Ngày thứ ba, thì cũng thấy rất là bình thường. Ngày thứ ba thì có cái sự kiện là gia đình cô bạn là có ông anh từ bên Đức về. Nghe tin em mất thì về. Về thì cháu đi cùng với cả gia đình đi ra mộ bạn thắp hương. Bởi vì cái hôm bạn cháu mất là cháu không được ra mộ. Thế cháu đi ra cùng, thì khi ra cùng ngôi mộ xong, từ ngôi mộ quay trở lại. Thế là tạm biệt bạn xong quay trở lại thì cháu chỉ cách ngôi mộ độ khoảng 30m thôi, thì tự nhiên cháu cảm thấy một luồng cái khí lạnh nó chạy dọc sống lưng ấy. Thế và lúc ấy cháu chỉ nói mọi người “Đưa nhanh em về, em bị điên rồi”. Chỉ nói thế thôi và từ lúc ấy không biết gì nữa. Và trong quá trình bị như thế thì chỉ có người nhà chứng kiến thôi. Thế đến lúc 1 giờ đêm thì cả nhà hoàn toàn không còn tia hy vọng nào nữa. Bởi vì lúc đấy là hoàn toàn tắt thở. Thế thì gia đình cũng định là, bởi vì ở quê mà, những người trẻ như thế thì họ tổ chức khâm liệm rất là nhanh và hầu như không bao giờ tổ chức lễ tang kèn trống gì cả, mà chỉ đưa ra. Bởi vì ông bà, ông thì còn sống. Ông nội còn, bố mẹ còn. Không bao giờ người ta làm. Thế nhưng, không hiểu vì sao thì có một ông cụ, ông ấy cũng là ông thầy dậy chữ nho ở làng và rất là giỏi tử vi. Ông ấy tính toán một hồi thì ông ấy bảo là “Thứ nhất là chưa qua giờ Thìn thì không bao giờ được khâm liệm cháu và thứ hai cứ để cháu nó nằm nguyên như thế, không được ai thắp hương”. Thế thì các bác sĩ bảo là nên để cho cháu, thứ nhất là đậy mặt lại và thứ hai là thắp hương cho cháu. Ông không cho, ông bảo “Các anh trị bằng cả một nền y học hiện đại, còn tôi thì chỉ bấm trên đầu ngón tay và tàn hương nước thánh thôi, nhưng tôi khẳng định là nó không thể chết”. Thế thì cả gia đình cháu lúc đấy cũng rất là hoang mang. Thì bác sĩ nói là bây giờ tốt nhất là để cho gia đình người ta đi người ta chuẩn bị các cái thứ để mà cho cháu. Chứ tại sao lại cứ nói như vậy để người ta nuôi một cái hy vọng rất là bệnh hoạn. Một cái hy vọng, tuyệt vọng ấy, chứ không phải hy vọng. Thế nhưng ông cụ bảo cứ để đấy. Thì cái ngày đó là năm 88, thì nó là rất khó khăn trong cái chuyện đi mua… vì thị trường nó chưa như bây giờ. Thế nhưng mà mọi người ai đi mua gỗ thì cứ đi, ai ngồi chờ thì vẫn cứ chờ. Thế cứ chờ như thế. Thì đến 7 giờ sáng, 7 giờ sáng thì bố cháu về. Bố cháu lúc đấy có khác là cha. Bố cháu về thì bởi vì trước những ngày mà cháu khắc khoải chờ cái chết sẽ đến với mình khi mà bạn cháu vừa chết xong ấy, thì cháu có nói với bố cháu năm 88 là Tổng bí thư Lê Duẩn mất, cháu bảo là “Bố ơi, họ bắn 7 loạt đại bác để làm gì?”, thì bố cháu bảo để cho linh hồn nó siêu thoát. “Thế thì con mất thì con không được vinh dự bắn đại bác, nhưng bố bắn cho con 7 phát đạn để con cũng nhanh siêu thoát để con cũng mau trở về với bố mẹ. Thì bố cháu về bố cháu khóc vì cái câu nói đấy và bố cháu bắn. Bố cháu bắn lúc đấy không phải là 7 phát đạn mà bao nhiêu đạn không biết nữa. Tức là có bao nhiêu ở trong bao đạn bắn hết. Thì trong khi tiếng súng vẫn nổ thì cháu tỉnh dậy. Và lúc đấy là 7 giờ sáng. Thì cháu tắt thở chính thức là 1 giờ đêm. Khi 7 giờ sáng cháu nghe thấy có tiếng nổ, thì cháu dậy và phản xạ đầu tiên là hướng về phía có tiếng nổ và lao ra phía đó. Thì khi cháu chạy ra thì cháu vấp phải những cái, đạp phải những các-tút mà bật lại đằng sau ấy và ngã xuống sân. Khi cháu ngã thì cháu tỉnh lại hoàn toàn và gọi “Bố ơi”. Thế xong một lúc sau thì mọi người đưa vào trong phòng. Đưa vào phòng độ khoảng nửa tiếng sau thì cháu tỉnh lại. Cháu tỉnh lại hoàn toàn và lúc bấy giờ cái cảm giác là mình không có trọng lượng, như là đang bay ấy, chả có trọng lượng gì cả. Và cũng nhìn, nhìn mọi người xung quanh cứ như ở một thế giới xa lạ. Thế là trong cái 30 phút nằm bất tỉnh, bất tỉnh là vì cái cú ngã đập đầu xuống sân chứ không phải là vì, vì cái việc là chết lâm sàng. Hoàn toàn tỉnh lại rồi. Thế thì cháu có, cháu có thấy bà nội và bà ngoại với hai người mất cơ, thế là cứ gọi, cứ gọi. Cháu đi qua một cái cầu ở một dòng sông. Thế thì bà ngoại ở bên kia thì cứ vẫy tay, bà nội thì kéo lại. Thế thì bà nội thì đứng bên này kéo và bà ngoại thì kéo qua bên kia. Thế là khi bà kéo thì cháu tuột khỏi tay bà và cháu rất là hốt hoảng và cháu gọi “Bà ơi!” Thế là sợ không qua được cầu thì cháu gọi và cháu bị ngã. Thế cháu hốt hoảng cháu không qua được cầu, thì đúng cái lúc gọi bà ơi thì cháu tỉnh dậy. Mà khi tỉnh dậy cũng là câu gọi “Bà ơi”. Thế là mọi người hỏi tại sao tỉnh dậy lại gọi “Bà ơi”. Thế là bảo nằm mơ thấy bà dắt đi qua cầu, nhưng mà chưa qua được cầu thì ngã. Còn bên kia có rất nhiều người đang đón mà chẳng biết đấy là ai. Thế là từ sau ngày đấy thì thật ra trong gia đình tâm trạng vẫn nghĩ rằng là có thể là chỉ tỉnh lại một vài tiếng đồng hồ thôi, hay là cái sự tỉnh lại đó chỉ là tạm thời. Và cũng vẫn sẵn sàng, tất cả mọi người chuẩn bị tinh thần để đón chờ là cái chết sẽ đến với cháu. Thế lúc đấy thì cháu cũng chỉ nhìn thấy nét mặt lo lắng của mọi người để phán đoán xem mình ở tình trạng nào thôi. Thế còn thực sự lúc đấy cháu thấy cháu hoàn toàn bình thường. Và tất cả các sinh hoạt lại trở lại bình thường như cũ, không có gì thay đổi cả.

Thế thì trong cái giai đoạn ấy thì bắt đầu là lúc đầu thì cháu cảm thấy tự nhiên có cái cảm giác, ví dụ như, nhìn nhìn những người đang ở xung quanh mình ấy thì cảm thấy người đấy, ví dụ như là, cuộc sống của người ta còn được bao nhiêu. Nhìn nhìn mặt người ta và tự nhiên cháu có một cái cảm giác như vậy. Thế là sau vài tháng thì cháu cứ đi cháu lăng nhăng, cháu cứ thấy ai mình nhìn thấy sắp chết cháu lại bảo “Ông sắp chết rồi, bà sắp chết rồi”. Thế thì cũng không ít lần bị ăn đòn, cũng không ít lần bị chửi mắng rất nhiều lần rồi. Nhưng mà có một cái lần là cả làng biết, bởi vì cái thời gian cháu nói và thời gian cụ ấy mất rất là gần. Thế là ở làng, có một cái ông là ông Vũ Văn Trác. Ông ấy mới có hơn 50 tuổi thôi và ông ấy rất là khỏe, ông ấy rất là quý cháu là vì đi đâu về ông ấy cũng bảo là, thí dụ ông ấy nhìn thấy là “Chào cô giáo ạ”. Bởi vì thật ra là con, con nhà giáo mà cháu cũng, hàng ngày nhỏ cháu học rất là giỏi. Thế ông ấy ở trường, gần trường, ông ấy cứ chào cô giáo. Cái gì ông ấy có cũng cho. Cái hôm cháu về cháu nhìn ông ấy cháu bảo “Ông ơi, chắc là ông sắp chểt rồi đấy. Thôi ông đừng đi làm nữa cho nó khổ. Ông về đi”. Thế là đầu tiên ông ấy sững sờ ông ấy nhìn ông ấy bảo “Cô giáo nói tôi cái gì đấy”. Cháu bảo là “Ông sắp mất rồi. Đừng đi làm nữa”. Thế xong rồi ông ấy bực mình quá. Thế là ông ấy đang đi cày, ông ấy có sẵn cái roi đánh con trâu ấy. Ông quay lại. Ông bảo “À, tưởng là con cô giáo mà tao không dám đánh à. Bố mày có là đại tá, chứ là đại tướng, thì hôm nay ôngcũng cho mày một trận. Láo toét”. Thế là ông ấy đuổi ông ấy đánh. Thế cháu vừa chạy cháu vẫn, nhưng cháu vẫn cứ quay đầu lại, cháu bảo “Không, ông chết thật mà”. Thì tất cả mọi người ở làng hai bên đường họ đều chứng kiến họ đều bảo ‘Cái ông này rất quý con bé này. Tại sao hôm nay lại đuổi đánh con bé dữ dằn thế’. Thế cháu về, ông nội cháu mới chắp tay bảo “Tôi lậy ông. Cháu nó đã bị dở dở ương ương. Nhà tôi đã đau khổ lắm rồi. Thôi ông đừng làm cháu khổ thêm nữa. Ông đừng đánh nó nữa. Ông biết là nó hâm rồi mà”. Thế, thế khi ông nội cháu nói vậy thì ông kia ông ấy vẫn quyết không tha. Ông ấy bảo “Tại sao nó lại rủa tôi là sắp chết. Tôi không tha cho con này. Thế nào tôi cũng phải đánh cho nó một trận”. Thế là cuối cùng ông ấy cũng vẫn đánh được mấy cái. Thế thì cháu khi bị đánh rồi vẫn đau vẫn tức vẫn khóc, nhưng vẫn bảo là “Cháu bảo ông chết thật rồi, ông không tin cháu à. Thử mấy ngày nữa thì sẽ biết. Chỉ từ nay cho đến 15 tháng 7 thôi”. Thế rồi đúng đến… Rồi mọi người vẫn như thế, cuộc sống vẫn cứ trôi qua. Cho đến ngày 15 tháng 7 thì tự nhiên ở trên đài truyền thanh đa cấp của xã ấy đọc tin cáo phó là cụ Võ Văn Trác, à cụ Vũ Văn Trác đã bị chết, chết hồi 2h chiều ngày 15 tháng 7.

Thế thì lúc ấy mọi người mới ngã ngửa người ra. Vì vậy mọi người chứng kiến là ông ấy đuổi con bé ấy và nó cứ thế nó nói. Thế lại tiếp đến một chú nữa, tức là cái chú Bùi Văn Khai, chú Chủ nhiệm HTX thêu xuất khẩu của cái xã Khánh Hòa nơi cháu sống ấy. Cháu, chú là bạn rất thân của mẹ cháu. Thế hôm, hồi ấy là năm 89, mà cháu lại nhìn, cháu lại bảo chú ấy là “Chú ơi, cho đến tháng giêng là chú chết đấy. Thì có bao nhiêu là hợp đồng xuất khẩu chú bàn giao lại hết đi, thế không nếu có chết lúc ấy lại không kịp”. Thế xong chú về chú bảo là “Anh chị phải về dạy bảo con chứ đế nó, nó cứ luyên thuyên như thế là không được”. Thế đến lúc đầu tháng giêng thì chú bị đau bụng và chú đi khám bệnh thì họ mới phát hiện ra là chú đã bị hoại tử đường ruột. Thế là cũng chỉ sau 24 ngày sau, tức là 24 tháng giêng thì chú ấy mất. Thế thì đến cái khi mà chú ấy, chú lại cũng chết và khi cháu nói thì cháu nói giữa hội trường của UBND xã cơ. Rất nhiều người chứng kiến, thì lúc đấy họ lại bảo rằng “Thôi bây giờ cái con bé này nó nói, nó bị ma ám rồi. Nó nói ai là người đấy chết. Tránh voi chẳng xấu mặt nào, tốt nhất nhìn thấy nó thì cứ tránh đi. Đừng có bao giờ gặp nó nữa. Gặp nó nó nói chết là mình chết”. Đấy, từ cái chỗ người ta cho mình là luyên thuyên thì bây giờ người ta lại cho rằng mình bị ma ám, có nghĩa là nói ai là người ấy chết.

Thật sự là bố mẹ cháu lẫn ông cháu rất là đau khổ. Tất cả những người thân trong gia đình. Thậm chí mẹ cháu là giáo viên mà có khi có những người là phụ huynh học sinh họ rất ngần ngại vì mẹ cháu là giáo viên giậy giỏi rất nhiều năm. Nhưng mà đến lúc ngày xưa được gửi vào lớp của mẹ cháu đấy là mọi người rất là rất là tin tưởng và rất là phấn khởi. Nhưng mà đến bây giờ họ lại tự động họ bảo là chuyển con họ sang lớp khác bởi vì họ nghĩ là nhà này bị ma ám nên mới có cái đứa sinh ra nó như vậy. Thế, thế thì cháu cũng ra sức cháu thuyết phục bố mẹ cháu và tất cả mọi người gia đình hãy tin rằng là cháu hoàn toàn bình thường. Mà những cái đó là những cái cháu nhìn thật như vậy. Thế không ai tin cháu cả. Cả bố mẹ cháu cũng không tin, không thể tin nổi được. Thế và rồi sau đó là cái gì? Là đưa đi bệnh viện nọ bệnh viện kia. Nào là khám thần kinh rồi đủ thứ. Đưa đi ông thầy này, bà thầy nọ, cúng bái. Nào là hết chuyển cái mộ nọ đến chuyển cái mộ kia. Bởi vì đích thị không bị bệnh thần kinh thì bị mồ mả làm sao đây thì nó mới thế. Đấy là cái tâm lý chung, khi tôi có bệnh thì vái tứ phương. Thế là đi vái hết khắp mọi nơi. Thế rồi đến cái ngày giỗ bà cháu, thế là ngày mùng mười, à ngày mùng 6 tháng 10.

Thế thì từ cái chỗ là chỉ phán đoán được người ta tình trạng sức khỏe người ta như thế nào, rồi phán đoán được cái suy nghĩ của người ta. Và khi phán đoán được cái suy nghĩ của người ta thì thật ra cháu chỉ ước mơ làm sao đấy cái khả năng ấy hết cho nó nhanh. Thật ra bởi vì nhìn thấy người ta suy nghĩ, nhiều người thấy suy nghĩ rất là tốt. Nhưng mà lại nhìn thấy những cái suy nghĩ xấu xa nhiều hơn là những cái suy nghĩ tốt. Và cháu bảo là ước gì một ngày nào đấy ngủ một giấc dậy quên cái khả năng ấy đi.

Thế thì cháu chỉ có ao ước là cháu rất là quý bà ngoại, bà nội. Thế thì làm thế nào để thấy được bà. Thì đúng ngày giỗ bà nội thì cháu nhìn thấy bà nội cháu về. Về xong lại dắt thêm hai đứa trẻ con. Thế cháu mới nói là thấy bà nội về. Thì không ai tin bởi vì bà nội cháu mất lúc cháu mới có 10 tuổi. Thì bây giờ hình dáng cháu vẫn nhớ. Thì không ai tin được là những cái điều mà cháu nói. Nhưng cháu bảo là dắt theo hai đứa trẻ, một đứa đặc điểm là thế này, một đứa thế kia. Một đứa thì đang bế, một đứa thì dắt tay 3 tuổi. Thế thì ông nội cháu “Thế này thì không thể không tin được. Bởi vì hai đứa bé con đấy là con của ông nội và đã mất lúc 8 tháng và lúc 3, 3 tuổi. Thế thì không thể không tin vào cái điều ấy. Thế là ông nội cháu bảo là “Vậy thì có lẽ là trời cho ăn lộc hay thế nào đây”.

Ngưòi viết thuyen_xabenxua lúc 22:32
Mục: Phan Thị Bích Hằng Gửi cho bạn bèt | Nhận xét(0)
[ Last Page ] [ Page 223 of 775 ] [ Next Page ]