Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa. Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng, nội dung như sau:
“Đám ruộng hai bờ ở đầu hông
Lâu ngày không cấy vẫn để không
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
Nhờ người cày hộ có được không?“
Ông chồng đọc xong trả lời:
“Đám ruộng hai bờ là của ông
Cho dù không cấy vẫn để không
Mùa này không cấy chờ mùa khác
Nhờ người cày hộ chết với ông“
Đọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng lòng quá nên gởi thơ tiếp:
“Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công “
Ông chồng hồi đáp:
“Biết là ruộng lâu ngày trống không
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có biết không ?“
Bà vợ rằng:
“Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
Ông về vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công“
Chồng tiếp bực mình:
“Này này ông nói có nghe không
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
Khi nào ông rảnh ông gieo giống
Còn không kẻ khác cấm cho trồng “
Bà vợ chịu không nổi... gửi tiếp :
“Ông à... cỏ dại lên quá mông
Dân cày quê mình cứ ở không
Thôi tui làm phước cho họ cấy
Ông về thu hoạch... thế là xong“
Ông chồng càng tức giận hơn:
“Cỏ dại có mọc lên quá mông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông vể nhổ sạch thế là... xong“
Bà tiếp:
“Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồng
Ông về gấp gấp có nghe không?
Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn
Ông về tưới hộ tôi trả công!“
Chồng nghe thế liền gởi lại:
“Ừ thì bà ráng mà kiềm lòng
Bà mà léng phéng chết với ông
Ông về ông cấy cho tơi xốp
Cho thỏa bao ngày bà đợi mong“
Hôm sau, chồng nhận đc thư vợ như sau:
“Luật mới ban hành ông biết ko?
Ruộng mà không cấy sẽ sung công
Vậy ông thu xếp mà về sớm
Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông“
Trong chuyến viếng thăm Đà Lạt vào đầu năm 2007, chúng tôi có ghé thăm khu thủ công nghệ chuyên môn sản xuất tranh lụa thêu. Tình cờ thấy tấm tranh của ông cụ già nua được trưng bày cạnh ảnh của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, hỏi ra mới biết đó ảnh của thi sĩ Bùi Giáng. Phải thú thật tôi dốt vô cùng, vì nghe là để nghe chứ tôi nào biết Bùi Giáng hay thơ của cụ bao giờ! Mãi cho đến cách đây vài tuần khi ghé thăm bà chị nhà ở Sydney, tôi lại đọc được bài thơ “Người Con Gái Mặc Quần” tác giả: Bùi Giáng trên nửa trang báo cũ nằm lăn lóc chờ đem ra thùng recycle! Đó là lần đầu tiên mình cảm thấy vô cùng thú vị khi thưởng thức lối viết hết sức độc đáo của một nhà thơ rất nổi tiếng ở quê nhà. Chỉ vỏn vẹn 16 câu 8 chữ viết về quần đỏ, quần đen, quần trắng, quần hồng, quần tím, quần vàng, quần rách và quần lành… Ấy thế mà tế nhị, đầy đủ ý nghĩa, hèn chi người VN mình yêu chuộng thơ của cụ thì chẳng có gì là lạ!
Nói về đề tài người con gái, thì có lẽ trên trăm ngàn thứ để viết, vì ra đường cái gì mình không thấy chứ phụ nữ chắc chắn phải thấy thôi! Khổ nỗi hầu hết mấy bài thơ tôi viết và đăng trên internet về người con gái đều bị độc giả diễn dịch là những bài châm biếm, mỉa mai hay xuyên tạc phụ nữ mới chết chứ! Do đó nhiều khi viết cả chục bài thì mình chỉ chọn ra cao tay là 1 bài để đăng, nhưng nghĩ cho cùng làm vậy cũng hơi phí! Chẳng hạn như với chủ đề này tôi có viết về người con gái, mặc quần, mặc váy, hai mảnh, đồ ngủ… tuy không hay nhưng đọc để cười chơi… chắc cũng tạm được! Vậy mời quý bạn xem mấy bài thơ sau đây:
Người con gái hôm nay mặc…
Người con gái hôm nay mặc quần ngắn
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần dài
Ngắn hay dài cả hai đều xinh xắn
Trên cặp đùi thon/thẳng chẳng thua ai.
Người con gái hôm nay mặc chiếc váy
À có lẽ cô ấy kẹt rồi đây
Sao hồi xưa vua cấm quần không đáy?
Đâu gì sai! Rộng rãi, mát mẻ thay!
Người con gái ngoài biển mặc hai mảnh
Ra ngồi chơi, phơi nắng thật thảnh thơi
Mình lúc đầu có ý định đi bơi
Giờ đổi ý, uống beer hơi / rửa mắt.
Người con gái về nhà lột đồ… cất
Mằm lăn ra úp mặt trên chăn bông
Chả mặc gì! Càng đẹp hết xảy không?
Nếu tôi được làm chồng, hay biết mấy?
Ngày xưa người phụ nữ VN kín đáo bao nhiêu, thì ngày nay mấy cô lại ăn mặc càng… thoải mái bấy nhiêu, nói chung là bên nhà và ở hải ngoại vào mùa nóng, mấy cô mặc quần short ngắn sát lên trên, không những thế mà loại vải lại mỏng manh không kém gì loại quần boxers mà đàn ông con trai chúng tôi hay mặc bên trong như quần lót! Nhìn vô cũng hao hao như xà lỏn, đó là thi hứng của bài thơ kế tiếp:
Người con gái mặc xà lỏn
Người con gái hôm nay mặc xà lỏn
Khoe cặp đùi trắng nõn trông dễ thương
Cứ lông nhông lên xuống khắp phố phường
Làm bao kẻ ở ngoài đường mê mệt!
Cả lão già hàm răng rụng gần hết
Ngồi đờ đẫn y hệt như gã si!
Trời đất ơi, cũng đâu có cái gì
Chỉ cỡ đó lấy chi mà làm lạ!
Người con gái chiều mặc áo thun lá
Tay mịn trơn nhìn thấy đã ghê chưa?
Nhỡ không may trời trút xuống cơn mưa
Ướt như chuột, cũng vừa tật xí xọn!
Bên đây gần hết mùa Đông, để chuẩn bị cho những ngày nắng ấm sắp đến, nhiều cô đã mua sắm đồ tắm rồi nhá! Nhưng chưa có dịp để mặc ra biển, thì thôi cứ ướm thử ở nhà trước nè:
Người con gái ở nhà mặc đồ tắm
Người con gái ở nhà mặc đồ tắm
Đứng trước gương cả buổi ngắm thân mình
Cặp đùi dài, eo nhỏ xinh thật xinh
Trai ngoài biển chúng nhìn chắc mê mệt!
Người con gái từ từ cởi đồ hết
Lộ nguyên hình y hệt như búp bê
Hấp dẫn vầy đố cha ai dám chê?
Trời đất hỡi đâu dè đẹp đến thế!
Người con gái thắc mắc sao còn ế?
Bộ đàn ông mắt lé hết rồi ư?
Hay bọn chúng thích nhậu riết nên mù
Có mỹ nữ như tiên không ngó tới!
Không ít thì nhiều, ai cũng chú tâm tới cái đẹp, nhất là con gái rất muốn biết dưới cặp mắt đàn ông, con trai mình có hấp dẫn không? Trong chiếc áo ngủ mỏng manh thật khiêu gợi chắc chắc mấy cô phải xinh vô cùng như diễn tả sau đây:
Người con gái đêm về mặc đồ ngủ
Người con gái đêm về mặc đồ ngủ
Đứng soi gương xem thử coi đẹp không
Ưỡn ngực lên, một tay để bên hông
Tóc buông thả quay vòng trông ẻo lả
Người con gái tự khen mình đẹp quá
Con trai nào nhìn thấy sao chả mê?
Huống chi là mấy thằng cha già dê
Dám luôn cả... đám Pê Đê thứ thiệt!
Người con gái nghiêng đầu đưa mắt liếc
Bọn nai tơ mai mốt sẽ biết tay!
Tớ diện lên sức mấy mà thua ai
Bao đứa đứng sắp hàng dài đưa đón?
Thường thường người phụ nữ để ý đến cách ăn, cách mặc hơn đàn ông, mấy cô rất sành điệu về việc phải mặc gì, xách gì lúc ra ngoài, thậm chí là còn tùy đi đâu nữa đấy, mời bạn xem bài kế tiếp:
Người con gái mặc áo thun lá
Người con gái đang mặc áo thun lá
Khi ra đường cô mới mặc áo đầm
Áo thun lá hay đầm... hàng hiệu cả
Vì cô chê vải nội hóa Việt Nam!
Người con gái ở nhà mang dép Nhật
Khi ra đường cô mới mang giầy Tây
Nhật hay Tây nghe y như là thật
Nhưng tất cả đều sản xuất tại đây!
Người con gái đi chợ cầm cái giỏ
Khi đi chơi cô dùng túi xách tay
Giỏ hay túi đều để đựng đồ đó!
Cái cầm tay còn cái nách trên vai!
Nếu nói người con gái lúc nào cũng điệu/diện thì hơi oan uổng nha! Tùy nóng/lạnh người ta phải mặc đồ khác nhau hoặc tùy nắng/mưa thì mấy cô phải đội nón hay che dù chứ... Như được nhắc tới trong bài nầy:
Người con gái theo mùa
Người con gái bây giờ mặc áo mỏng
Chỉ mùa Đông cô mới mặc đồ dầy
Mỏng hay dầy cũng tùy trời lạnh/nóng
Ai bảo rằng ả điệu? Oan lắm thay!
Người con gái mình thường thấy đội nón
Chỉ khi mưa cô mới xài tới dù
Nón hay dù che mái tóc đen bóng
Sợ nắng/mưa cháy/ướt dễ: khô/hư!
Người con gái đi chợ mang guốc mộc
Chỉ đi làm cô mới mang giầy cao
Guốc hay giầy đều khua vang lốc cốc
Cho bao chàng lòng rộn rã nôn nao!
Khi nói tới cái đẹp của người con gái, thì không thể nào quên mái tóc, ngày xưa con gái đa số để tóc dài, đến khi có gia đình thì búi cao lên, bây giờ nhiều cô cắt tóc cowboy rồi tém gọn như con trai nha, không những thế có cô còn nhuộn xanh đỏ cho lạ nữa kìa:
Người con gái và mái tóc
Người con gái hôm nay cắt tóc tém
Mới hôm qua còn thấy mái tóc thề
Ừ tóc tém thực ra trông chẳng kém
Đầu tóc dài: đanh/rối/cháy/so le!
Người con gái nhuộm tóc màu xanh/đỏ
Không như ngày xưa đó đen hơn nhung
Cùng bạn bè cô thích làm nổi đó!
Đi nhông nhông ngoài phố giống… mụ khùng!
Người con gái trên chùa đầu trọc lóc
Vừa thất tình buồn/khóc quyết đi tu
Lụy vì tình thực ra là quá ngốc!
Cô vô đây gõ mõ chán bỏ xừ!
Người nào lại không thích mình đẹp? Đã đẹp đôi lúc lại muốn nét đẹp của mình hoàn chỉnh hơn! Ngày nay dưới bàn tay và con dao mổ xẻ của các bác sĩ thẫm mỹ thì có gì không làm được:
Người con gái sửa sắc đẹp
Người con gái hôm nay đi sửa mũi
Bởi tháng rồi cô ấy đã bơm môi
Tiền mỹ viện tính ra gần cháy túi!
Cũng cam tâm, vì được đẹp quá trời!
Người con gái lên SàiGòn nâng ngực
Sẵn tiện đây hút mỡ ở bụng/eo.
Chỉnh xong xuôi dáng cô trông chiến thực
Trai trong làng bao đứa đuổi đeo theo?
Người con gái chưa chồng… trinh tiết mất!
Nhằm nhò gì? Vá lại lành y chang
Thời buổi nầy đám bác sĩ hay thật
Hễ có tiền lành lặn… còn gì bằng?
Cũng như bao nhiêu người cầm bút khác, TV chỉ viết khi thấy việc gì đó hơi khác lạ, đáng chú ý thì mình mới có thi hứng để mà ghi nhận lại, chứ những chuyện hay ho tốt lành của người con gái mà mọi người đều nhìn thấy hàng ngày, chắc quý bạn đồng ý với mình có viết thì cũng bằng thừa! Vì không biết bao nhiêu văn/thi sĩ đã nhắc đến trong muôn ngàn tác phẩm của họ. Hy vọng là sau khi đọc bài nầy bà con không có ác cảm và vu oan cho TV chỉ châm biếm hay nhạo báng quý cô nha!
Rầu... thiếu hụt
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngóng về quê mẹ ruột đau chín chiều!
Hôm nay ngày đã bao nhiêu?
Mà sao chưa thấy mẹ yêu gởi tiền?
Đời con cơ cực - SV,
Xài nhiều mà biết kiếm tiền ở đâu?
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Mẹ ơi, cha hỡi mau mau gởi tiền!
Ngày mai sinh nhật của nàng
Mà tui rỗng túi phũ phàng ghê không?
Tiền đâu mua nổi đóa hồng
Không tặng - nàng sẽ buồn lòng lắm thay!
Phải chi nàng thấu, nàng hay
Nàng thông nàng cảm lòng này chẳng lo
Hi vọng một viên kẹo to
Tặng - nàng vui vẻ ra trò nhận ngay
Kẻo không tình đầu xa bay
Cũng vì nỗi khổ anh đây hổng tiền
Ca... rao của sinh viên
Sinh viên mà chẳng làm thêm
Thế nào cũng mắc chứng viêm túi quần.
Yêu anh em có hối hận không?
Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần.
Bao giờ bố gửi tiền ra
Trả hết nợ quán thì ta mới cười
Bao giờ điểm chín điểm mười
Không phải thi lại thì đời mới vui
Bài ca Nghiệp Đoàn Rửa Chén
Những ai bị vợ hiếp hà
Nấu cơm rửa chén quét nhà kinh niên
Mau cùng kết hợp họp liền
Nghiệp Đoàn Rửa Chén ký tên vô đoàn
Cùng nhau tương trợ kết đàn
Đình công bãi thị đập bàn đập niêu
Bao nam lao động tiêu điều
Giờ đây “giải phóng” dẹp điều tai ương
Liệu hồn mấy ả cô nương
Nghiệp Đoàn sức mạnh phô trương phất cờ
Phen này quyết chẳng ngu ngơ
Nhất tề nổi dậy niềm mơ bao ngày!...
Được thì nở mặt nở mày
Không thì phơi xác banh thây ngoài đồng
Tiêu Tương nợ kiếp anh hùng
Sông sâu anh nhảy quyết không dọn nhà
Bia tươi rửa hận đàn bà
Suốt đời rửa chén chẳng thà hy sinh
Lòng anh đã sớm bất bình
Từ khi kí kết cảm tình với em
Tưởng rằng mặc sức lem nhem
Ai ngờ vỡ mộng giữa đêm không đèn
Ánh trăng chưa dứt bên thềm
Nàng lôi anh dậy gấp mền gấp chăn
Lại còn la ó cằn nhằn
Bắt anh xuống bếp nấu ăn cho nàng
Còn nàng sửa soạn đoan trang
Kịp giờ để dến cửa hàng shopping
Lúc anh đi đứng thưa trình
Không nàng nổi trận lôi đình nguy to
Trước giờ anh vẫn đắn đo
Nhưng không dám nói lý do với nàng
Bây giờ đã có Nghiệp Đoàn
Hợp quần sức mạnh gấp ngàn mấy em
Thế như lửa đốt kà-lem
Có ngon chống mắt mà xem bàn cờ
Các cô dừng có ong-đơ
Mau mau đổi tánh về thờ quân phu
Vợ và bồ
Bồ là phở nóng tuyệt vời
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu.
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình.
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo.
Nhìn bồ đôi mắt trong veo
Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm.
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ giỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
Th&ig