Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube

 

Người đàn ông là người mang đến cho ta tột đỉnh của hạnh phúc và cũng là người đem lại cho ta sự đau khổ tột cùng...Mong anh hãy đọc,đọc những lời cuối em viết cho anh,cho cuộc tình của chúng mình,em kô níu kéo hay cầu xin anh về bên em mà chỉ mong anh hiểu là em đã từng yêu anhvà ngóng đợi anh như nào và kết thúc 1 câu chuyên tình thật đẹp và cũng thật buồn của chúng mình

 

Anh, emkô biết diễn tả thế nào để anh hiểu đáng lẽ ra em kô nên tìm gặp anh đúng kô anh? em đã cô gắng quên,cô gắng kìm nén tình cảm của mình để rời xa anhnhưng điều đó đối với em quả thật là rất khó, anh biết kô? lẽ ra em kô nên nói kô nên kể cho anh nghe về em nưa vì bây giờ em kô còn là mối quan tâm của anh nữa những em sẽ nói nói hết lần cuối để trong lòng kô còn vương vấn nữa.

Anh biết kô bao năm qua em vẫn ngóng đợi, đợi anh vê và hi vọng anh vẫn còn yêu em,em dại quá phải kô anh? em đã sống và làm viẹc thật tốt, đã cố sống tốt và thay đổi tốt để đợi anh về, hi vong anh sẽ vui vì em đã sống và thay đổi tốt như thế nào tất cả là vì anh. em đợi anh,ngóng trông anh từng ngày. đếm tưng ngày trôi qua anh sẽ về bên em.và ngày đó đã đến.mặc dù anh kô hề báo trước nhưng em vẫn đợi,chờ và đón anh nơi phi trường,mọi người thật hạnh phúc được ôm và đón anh,còn em ở 1 góc khuất, em chỉ biết đứng nhìn và khóc 1 mình nhìn bóng anh dần xa. Anh cũng kô đưa anh mắt tìm kiếm. kô thấy em đối với anh đó cũng là điều bình thường vì anh kô ngóng đợi sự hiện diện của em. điều đó làm lòng em tan nát đau khổ nhưng em vẫn đợi chờ,chờ anh sẽ gọi điện, tìm gặp em. nhưng điều đó kô xảy ra.tưng ngay qua là chuỗi ngay đau khổ. Đau khổ nhất của đời em.từng ngay,tưng ngày trôi qua em ngóng đợi cả trong lúc làm việc lúc ăn,lúc ngủ em luôn ngóng chờ.em đã khóc,đã thất vọng,càng đau khổ em lại càng yêu anh. Tình yêu thật là mù quáng. Và cái gì cũng có giới hạn của nó.em kô thể chịu đựng được ý nghĩ ở trong cùng 1 thành phố mà kô gặp được anh,nhìn thấy anh.hôm 30 tết em đã ggọi điện cho anh.lấy hết can đảm và đạp đỏ lòng tự trong của mình đẻ gọi điện cho anh,hôm đó em kô có ý nói chuyen như vậy với anh và cũng kô mong được gặp anh,em chỉ muốn nghe anh nói.nhưng em đã thất vọng,lại 1 lần nữa thất vọng em nghĩ là sẽ như vậy....anh biết kô???3 năm nay kô đêm giao thừa nào là em kô khóc và giao thừa năm nay em vẫn khóc,khóc nhiều hơn,thât phũ phàng phải kô anh?tất cả,tất cả cuộc sống tình yêu em dành cho anh nhưng hạnh phúc kô mỉm cười với em.về đến tận chiều mung 3 tết khi mà con tim em kô thể nghe theo lí trí của em nữa thì em đã tìm gặp anh.nhưng“Anh Bận“sau 3 năm gặp lại anh chỉ hỏi 1 câu“em có khoẻ kô và anh nói là anh bận“anh bận đi uống rưọu với bạn.thật buồn và đau xot. lúc đó em kô thể diễn tả cảm giác đang diễn ra trong em.ngày mai em đi rồi và sẽ kô bao giờ gặp lại nhau nưa nhưng anh bận kô thể dành cho em 1 chút thời gian,uống với em 1 cốc nước.điều đó đối với 1 người bạn bình thường cũng có thể được anh mời.con em điều đó lại kô thể“có gì thì em nói luôn đi,anh phải đi“ anh nghĩ rằng những gì dồn nén trong 3 năm có thể nói bằng vài câu thôi sao?em đội mưa đội gió đi tìm anh còn anh...vì vui với bạn nên kô thể dành cho em dù chỉ vài phút.em kô bằng 1 người bạn bình thường của anh sao?và lúc đó anh nói 1 câu mà giờ đây em vẫn hận“tối anh xuống,anh hứa là tối anh xuống“anh có biết anh hứa với em nhưng gì kô?và anh có thể đếm được la có bao nhiêu lời hứa với em mà anh đã kô thực hiên em buồn lắm anh ah?và điều khiến em đau khổ nhất là gì anh biết kô?từ xưa tới nay em chưa biết ghen là gì nhưng anh,chính anh đã làm em ghen tức.em biết em chẳng có quyền gì đẻ ghen với anh cả.ở bên kia anh có ngươif yêu đã đành vậy mà về Nam Định anh lại có người yêu mới điều đó làm em kô chấp nhận được.em kô thể chịu được cái cảm giác anh yêu và ôm ai trong vòng tay anh.cung ai đó nói những lời yêu thương ngọt ngào mà anh đã dành cho em,riêng em mà thôi.nói ra nhưng điều này kô phải là anh trách anh đâu,em chỉ trách minh,chính em đã kô giữ được tình yêu của anh dành cho em mà thôi,em buồn và đau khổ cho chính bản thân minh, anh kô tìm gặp em dù chỉ 1 lần ngồi và nghe em nói.em kô tin anh chỉ nghe nhưng điều người khác nói về em mà thôi.em buồn lắm.thế laaàa hết rồi anh ạ.em kô biết bao giờ,kô bao giờ nữa được gặp anh ,được ở bên anh.từ nay chính em phải tự đặt dấu chấm hết cho cuộc tình buồn của em.yêu anh nhiêu lắm anh có biết kô???dù xa nhau nhưng em vẫn luôn ở bên anh luôn dõi theo anh từng bước trên cuộc đời này dù biết anh kô tôt kô như em mong đợi nhưng em vẫn yêu 1 tinh yêu mà chỉ riêng em mới có.mong anh được hạnh phúc

Người yêu ơi có biết em nhớ anh nhiều lắm nhưng năm tháng trôi qua em vẫn mong chờ anh.......

tất cả đã qua, đã hết rồi em đã nói những điều mà em muốn nói cùng anh.vĩnh biệt anh ,vĩnh biệt mối tình đầu của em từ nay trên cõi đời này chúng ta đã vĩnh viễn mất nhau.

Em rất yêu nhưng phải ra đi

 

Có lẽ chúng mình nên dừng lại ở đây thôi anh nhé. Lần đầu tiên gặp em sau những tin nhắn trên điện thoại, anh về và nhắn cho em rằng: Em làm anh bất ngờ quá.

Chỉ sau 1 tuần, anh lại nhắn tin với những lời yêu thương, em thấy hay hay nhưng nghĩ rằng anh không phải là người sâu sắc, mà em thì có thừa lãng mạn và sự vẩn vơ để không thích một kẻ vội vàng như thế. Anh có vẻ “ít muối” quá. Bà mối kể rằng anh hay hỏi về em, cứ đòi kể về em. Em cũng nghe nói rằng anh là chàng trai hiền lành, từng học rất giỏi, và nhất là rất “nhát gái”, chưa có mảnh tình vắt vai. Nghe cũng ấn tượng thật đấy, nhưng những gì anh thể hiện với em thì dường như ngược lại hoàn toàn. Anh vội vã trong việc thổ lộ tình cảm, anh hấp tấp trong công cuộc chinh phục, rồi có lúc anh biến mất không dấu vết.

Em có nhiều đuôi lắm, và cũng không ưng ý ở anh mấy điểm, nhưng không hiểu sao vẫn dành cho anh những lưu tâm đặc biệt hơn. Em cũng không hiểu nổi chính mình. Những lần gặp gỡ liên tục, thêm vào sự ủng hộ hết mình của bạn bè anh làm em bắt đầu chao đảo. Em nhận được sự quan tâm thường xuyên, những cuộc gọi điện vào nửa đêm, lúc con người ta thích đón nhận những điều ngọt ngào để ru mình vào giấc ngủ dịu êm, những tin nhắn hỏi han về bữa ăn, giấc ngủ… Dường như anh chỉ muốn dành tất cả cho em. Em hạnh phúc khi nghĩ đến điều đó. Nhưng, ừ buồn quá, sao cuộc đời luôn tồn tại chữ “nhưng” làm thay đổi nhiều thứ đến thế?! Càng gần anh - gần như đã chấp nhận vai trò là bạn gái của anh – em càng nhận ra những điều không hoà hợp giữa 2 đứa. Anh nhiều bạn lắm, có vẻ toàn là bạn tốt, em cũng quý những người bạn của anh, và như thế cũng có nghĩa là anh phải giành thời gian cho nhiều người. Em thì quá rảnh rỗi để rồi cứ nghĩ đến anh. Em thấy giận mình quá.

Anh thích tụ tập bên bạn bè, với những cốc bia mát lạnh, những câu chuyện phiếm hay ho. Anh cũng có rủ em tham dự một số cuộc vui, nhưng ghét quá, lại “nhưng”, không vất vả lắm để em nhận thấy: anh có thể có bạn mà thiếu em, chứ không thể có em mà thiếu bạn. Anh thử đếm xem có mấy lần anh và em ngồi riêng với nhau? Rất ít phải không? Lần nào cũng được một lúc anh lại gọi bạn anh đến. Ừ, có thể như thế là anh muốn công khai chuyện anh và em với bạn, có thể như thế là anh cũng tự hào chút ít về em (thế anh mới không ngần ngại giới thiệu em với tất cả bạn bè của anh chứ, nhỉ). Nhưng thế cũng có nghĩa là anh em mình không tâm sự được điều gì riêng tư cả. Mà phải công nhận rằng, anh và em ngồi một lúc là hết chuyện để nói, đứa nhìn ngược, đứa nhìn xuôi, kẻ quay trái, người quay phải. Em vốn là con bé hay chuyện (anh không biết đâu, ngồi với bạn, em toàn giành hết phần nói chuyện thôi, chủ đề nào em cũng chơi được cả), hồi mới quen anh cũng thường trêu là em hay nói đấy, anh nhớ không? Ngồi cạnh “người ấy” mà chẳng có gì để nói cả thì chán thật anh nhỉ.

Em vẫn nghĩ bên người yêu của mình em sẽ thao thao bất tuyệt, chuyện gì cũng có thể nói, chuyện gì cũng có thể chia sẻ, như thế mới hiểu nhau, mới biết những trăn trở, khó khăn của nhau để cảm thông và cùng tháo gỡ chứ. Nhưng hình như anh không để tâm lắm đến những điều em nói. Mà em cũng chẳng nghe anh nói gì về tương lai, dự định, hay anh yêu em cho vui thế thôi, còn chuyện sau này thì anh chưa nghĩ đến? Em có đang đi trên mây không? Khi “chưa là gì của nhau”, mỗi tối nhắn tin, em là người đề nghị “đi ngủ nha anh, em buồn ngủ lắm rồi” và anh nài nỉ “ nói chuyện một lúc nữa đi”. Bây giờ đổi lại anh là người kết thúc “mình đi ngủ nha em, chúc em ngủ ngon”. Buồn cười quá anh nhỉ.

Qua đây em thấy anh sẽ khó có thể là người đàn ông của gia đình. Trông anh còn trẻ con lắm so với tuổi của anh. Anh đừng giận vì câu này của em nhé. Em, lại là em vẫn hi vọng là chồng mình (em ngoan lắm, yêu ai là em nghĩ đến chuyện lâu dài với người ấy ngay) đủ trưởng thành và chín chắn, từng trải để là chỗ dựa vững vàng cho em và gia đình nhỏ của mình. Hi vọng này có hão huyền không anh? Tất nhiên là anh và em cũng chưa vội đâu, em vẫn xác định là 2,3 năm nữa cơ mà, chỉ có anh từng bảo “ chơi chán rồi, giờ muốn có vợ thôi”. Đến đoạn này em lại buồn nữa rồi.

Em thấy anh còn mải chơi lắm. Đi làm xa, cuối tuần mới về mà chả mấy khi anh ở nhà với bố mẹ, đúng không? Em tự hỏi, tình cảm của anh dành cho gia đình ra sao? Tất nhiên là em biết em cũng còn non nớt lắm, cần phải cố gắng rất nhiều để hoàn thiện mình, nhưng em mong nhìn thấy người yêu mình là người đàn ông có trách nhiệm và biết lo toan. Em đòi hỏi ở anh quá nhiều thì phải, trong khi em chưa làm gì được cho anh. Nhưng anh ơi, em là con gái, hơi tham lam muốn nhận được sự quan tâm thật nhiều của người ấy khi yêu, vì khi đã lập gia đình, em lại ở vị trí khác, lại quay sang với nghĩa vụ chăm sóc chồng con.

Anh ạ, em than thở hơi nhiều phải không? Tại vì em buồn quá, em cứ tưởng mình đã gặp bạn trăm năm, nhưng giờ đây em lại hoài nghi, hoài nghi tình cảm anh giành cho em, hoài nghi cả bản thân em nữa. Hình như anh cũng đã nhận thấy là em không thú vị như anh nghĩ, phải không? Anh không còn hay nghĩ về em nữa, nhỉ? Em giận mình lắm vì đã vội vàng lao vào vòng tay anh khi chưa hiểu rõ về anh. Mà cũng chẳng biết được, có thể chỉ khi là bạn gái của anh (chứ không phải là đối tượng tán tỉnh của anh nữa) mới hiểu được rõ hơn về anh. Anh có nhiều điểm tốt, em nhận thấy và vì thế mà em cảm động. Em hạnh phúc thật sự khi ở bên anh, trong vòng tay anh với những cái ôm thật chặt và nụ hôn nóng bỏng, đam mê, nhưng anh cũng có nhiều điểm không hoà hợp với em, khiến em cứ phải suy nghĩ và buồn. Em không thể đòi hỏi anh phải thay đổi vì em, em sợ anh thấy khó chịu khi cứ phải chiều theo ý em. Nên, anh ạ, chúng mình hãy tạm xa nhau một thời gian nhé. Để anh và em, cả hai có khoảng lặng mà xem lại tình cảm của mình. Không còn ở tuổi mộng mơ để “cứ yêu, đến đâu thì đến”, phải không anh.

Em là con gái, rất sợ mỗi lần tổn thương tình cảm. Buồn và đau lắm anh ơi. Anh là con trai, và có lẽ, với anh sẽ dễ dàng bắt đầu lại. Em thèm được vô tư cười đùa, làm việc, thỉnh thoảng đi uống nước chè với mấy đứa bạn, đôi khi là một cái đuôi nào đấy cũng nên (bắt đền anh đấy, thời gian em giành tình cảm cho anh, em đã mất đi khá nhiều đuôi rồi). Em sẽ được ngủ yên mà không phải chập chờn vì chờ tin nhắn của ai kia, không phải khổ sở vì mỗi lần giận hờn, trách cứ, dù em luôn là người chủ động để bắt anh phải xin lỗi, thanh minh (Giá như anh đừng để em chờ đợi và giận hờn như thế nhỉ?). Con bé vô tư như nghé ngày xưa ấy lâu lắm rồi em không gặp, em nhớ nó quá anh ạ. Anh hãy để em đi tìm nó nhé. Nếu anh, sau một thời gian vắng nó mà thấy nhơ nhớ, thiêu thiếu và anh đi mãi mà vẫn không gặp người thay thế được nó thì hãy thử gọi cho nó nhé.

Có thể em sẽ đến bên anh, vô tư, lí lắc như một cô em gái hoặc sẽ lại là một ai đó của anh nếu em cũng có tâm trạng giống anh khi xa anh. Còn như anh thấy thoải mái hơn, dễ chịu hơn vì không phải đau đầu nghĩ cách chia bớt chút thời gian ít ỏi trong những ngày nghỉ cuối tuần bận rộn cho em, không phải bực mình vì mỗi lần em giận dỗi và nhất là gặp một cô gái hợp với anh hơn, làm anh hạnh phúc hơn thì anh cứ bước tiếp đi nhé, có lẽ em sẽ buồn nhưng em sẽ chúc phúc cho anh. Anh tin em chứ? (Câu này hơi giống câu trước đây anh thường nhắn cho em nhỉ: “N. à, hãy tin anh nhé”). Em biết sẽ rất khó khi bắt mình không mong chờ tin nhắn của anh, cuộc gọi của anh, nhưng em sẽ làm được, em hứa đấy, vì em vốn là con bé bướng bỉnh và hơi bị mạnh mẽ một tí mà. Chúc anh và chúc em mọi điều tốt đẹp trên bước đường tương lai dù chưa biết rằng sẽ cùng sánh đôi hay mỗi người một ngả.

 

 

Ngưòi viết thuyen_xabenxua lúc 23:41
Mục: Thư tình hay nhất Gửi cho bạn bèt | Nhận xét(0)
[ Last Page ] [ Page 584 of 775 ] [ Next Page ]