Anh đừng đến khi em đang quá vui
Bởi phút ấy em là ngưởi hào phóng
Em có thể cho đi những gì thiêng liêng nhất
Để rồi ôm hận một đời...
Lúc em buồn cũng đừng đến anh ơi!
Mọi cửa ngõ tâm tư khép mình trong câm lặng
Thì cứ mặc anh đừng nhìn lo lắng
Phiền muộn nào rồi cũng sẽ nguôi đi
Như bóng mây đổi sắc bất kỳ
Anh đừng đến đợi ngày em yên tĩnh
Dập dồn bước chân hun hút tầm ánh mắt
Em vẫn em xa lắc một khoảng trời
Nhưng sẽ đến ngày
có thể chẳng vì ai,
Em hóa mình trong mưa bão dữ dội
vắt cùng kiệt những giọt đời hoang dại
Trắng tay rồi
anh có tới cùng em?