Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube

 

Sau khi sinh con, vì muốn học hỏi cách kinh doanh, chồng sắp xếp tôi vào làm tại cơ quan của bạn anh ấy. Một lần, bạn anh uống rượu và nhờ tôi đưa về. Khi dừng xe bên đường, rất bất ngờ, anh đã ôm chầm tôi và hôn như điên dại. Khổ cho tôi đến tận bây giờ, tôi vẫn bị ám ảnh ghê gớm. (Khánh)

From: Khánh
Sent: Monday, December 15, 2008 4:36 PM

Tôi theo dõi mục Tâm sự không được thường xuyên lắm nhưng có nhiều câu chuyện khiến tôi rất xúc động. Mỗi câu chuyện tôi lại thấy thấp thoáng có hình ảnh và suy nghĩ của mình trong đó. Và tôi cũng nhận thấy rằng, thời đại bây giờ, điều làm cho người ta phải đau đầu suy nghĩ và bế tắc nhất chính la tình yêu và những thứ được mạo danh là tình yêu.

Câu chuyện của tôi là câu chuyện chưa có hồi kết bởi tôi là người rất thiếu bản lĩnh và không nghiêm khắc với bản thân mình. Tôi viết những dòng này với mong muốn có ai đó phân tích rõ cho tôi những cái sai của mình để tôi có thể sống tốt hơn. Vì dù thiếu rất nhiều thứ, nhưng ít ra tôi cũng có một cái đầu biết suy nghĩ.

Tôi 28 tuổi, chồng tôi hơn tôi 2 tuổi và chúng tôi có một nhóc tì rất ngoan ngoãn, dễ thương. Chồng tôi không phải là người chu đáo lắm nhưng rất yêu tôi và thương con. Trước khi lấy chồng, tôi cũng đã yêu 2 người đàn ông khác. Vì nhiều lý do mà tôi không đi hết cuộc đời với cùng một trong 2 người đàn ông ấy. Tôi vẫn cho rằng vợ chồng có một phần duyên nợ mới lấy nhau được.

Cưới nhau sau 1 năm, tôi có bầu. Thể trạng tôi không được tốt nên tôi phải nghỉ ở nhà đến tận lúc cháu được gần 1 tuổi mới đi làm lại. Khi tôi nghỉ việc ở cơ quan cũ, lương tháng của tôi là 500 USD. Nhưng tôi vốn là người quản lý đồng tiền rất kém nên không giữ lại được gì. Có tiền là tôi mua sắm đầy đủ các thứ trong nhà, mua quần áo, giày dép, đồ dùng cho chồng, cho bố mẹ, anh chị, các cháu. Chồng tôi thì ngược lại, khi nào tôi năn nỉ ỉ ôi lắm thì mới dẫn tôi đi mua đồ, mà có khi là tôi trả tiền.

Khi tôi đi làm lại, vì muốn học hỏi cách kinh doanh mà 2 vợ chồng đang dự định đầu tư nên chồng tôi sắp xếp tôi vào làm tại cơ quan của bạn anh ấy. Tôi vào như một nhân viên học việc bình thường, lương thấp, mọi chế độ đều không bằng một nửa công việc cũ. Tôi không cho mọi người biết quan hệ của tôi, chồng tôi và giám đốc (là người bạn đó) vì tôi thực sự muốn học hỏi. Anh bạn này của chồng, cũng đến lúc đấy tôi mới gặp và quen biết. Anh ấy sắp xếp tôi vào thử việc ở nhiều vị trí khác nhau trong công ty để tôi học kinh nghiệm. Chúng tôi cũng không mấy khi gặp nhau.

Một lần, anh ấy uống rượu liên hoan đâu đó ở ngoài và nhờ tôi đưa về. Khi đưa anh ấy về, tôi vẫn chưa biết là anh ấy say vì anh vẫn lái xe rất lụa. Khi dừng xe bên đường, rất bất ngờ, anh ấy đã ôm chầm lấy tôi và hôn như điên dại. Tôi hết sức ngạc nhiên, vì từ trước đến giờ chúng tôi hầu như không nói chuyện gì với nhau, kể cả trong công việc, và anh ấy luôn đến cơ quan với một vẻ mặt rất lạnh lùng và phong thái rất "sếp". Ngửi thấy mùi rượu, tôi mới biết là anh ấy đã uống, có lẽ là rất nhiều. Tôi cố gắng không phản ứng quá gay gắt, chỉ đẩy anh ra và hỏi xem có chuyện gì. Anh ấy không nói gì cả, chỉ gọi tên tôi, không xin lỗi. Rồi tôi về.

Nhưng khổ cho tôi, đêm đó và cả những ngày sau, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn bị ám ảnh ghê gớm. Tôi cố gắng để hiểu tại sao anh ấy làm như thế, nhưng không thể nào tìm ra được nguyên nhân. Anh ấy vẫn đến cơ quan với phong thái như trước, không tỏ ra có điều gì đặc biệt hơn với tôi. Sau khoảng 1 tuần, khi tôi đang làm việc thì anh gọi tôi lên phòng nói chuyện. Anh trao đổi về công việc một lúc, rồi hỏi tôi có giận anh vì chuyện hôm trước không.

Tôi cười: "Hôm đó em say quá nên quên sạch rồi, anh đừng nhắc lại nữa". Anh nói hôm đó anh say, nhưng hành động đó không phải hoàn toàn do say mà do một phần tình cảm của anh nữa. Câu chuyện dừng ở đó và tôi quay lại làm việc bình thường.

Từ đó, anh có vẻ quan tâm đến tôi hơn, hay hỏi han tôi về công việc, và lúc nào có thể là khen ngợi tôi trước mặt mọi người. Anh bảo tôi học rất nhanh, sắp giỏi hơn cả anh rồi. Chồng tôi thỉnh thoảng đến đón tôi, vẫn uống trà đá với anh ở gần cơ quan. Chồng tôi không biết những ám ảnh trong lòng tôi.

Cách đây 2 ngày, khi tôi sắp hết giờ làm việc và chuẩn bị ra về thì anh gọi điện và nhờ tôi qua nhà dỗ hộ đứa con gái 2 tuổi vì nó không chịu ăn (nhà anh ở gần cơ quan). Hôm ấy vợ anh đưa con lớn của anh chị về quê. Tôi đến, đoán trước rằng sẽ có chuyện gì đó xảy ra, nhưng không dừng lại được. Tôi không sai, đến nơi, dắt xe vào là anh siết chặt tôi, hôn đến ngạt thở. Con gái anh ngồi xem tivi, quay lưng lại nên không biết gì.

Tôi không bất ngờ vì thật xấu hổ, hình như tôi cũng rất mong anh sẽ làm thế. Nhưng dù trong lòng rất muốn, tôi vẫn từ chối anh, chỉ để anh ôm một chút rồi ra về. Hôm ấy, tôi đủ can đảm để nói rằng tôi rất quý anh, và xin anh đừng làm điều gì khiến tôi phải thất vọng. Vì câu nói ấy mà anh đối xử với tôi tôn trọng hơn.

Nhưng một lần nữa, tôi lại phải nói rằng tôi rất xấu hổ, vì người đáng thất vọng là tôi. Tôi cũng tin rằng, nhìn từ phía của anh ấy, tôi cũng không thể là một phụ nữ tốt. Tôi bị giằng xé, dằn vặt cả ngày lẫn đêm. Tôi muốn chuyển chỗ làm nhưng có phải người lẳng lơ như tôi thì đi đâu cũng không thoát khỏi ám ảnh không?

Tôi cũng xin nói rõ rằng tôi không tìm lý do để rời bỏ gia đình, tôi không tìm lý do để xa cách chồng tôi. Tôi không mong chờ gì một kết cục tốt đẹp cho chuyện này. Tôi biết sếp tôi cũng vậy. Tôi cũng chỉ là một người đàn bà khiến anh ấy xao lòng một chút như bất cứ người đàn bà nào khác có thể thôi. Nhưng tôi không sao buộc mình quên đi được.

Tôi hằng ngày vẫn mong nhìn thấy anh ấy, cười với anh ấy và vẫn điên rồ mong nhận được tín hiệu gì chứng tỏ rằng anh ấy quan tâm đến tôi.

Tôi rất mong mọi người mở mắt cho tôi. Tôi xin cảm ơn tất cả!

Khánh

Mẹ chồng tôi ngày nào cũng đến nhà tôi thăm cháu, nhưng lúc nào cũng chỉ ở tầng dưới, thi thoảng lên phòng tôi ghé vào nhìn cháu và không bế cháu bao giờ. Thái độ, lời nói của mẹ chồng tôi khiến mẹ tôi đêm nào cũng khóc. Mẹ khóc mà không dám cho tôi biết, tôi chỉ nghe chị giúp việc kể lại. (Hà)

From: Hà
Sent: Monday, November 17, 2008 11:14 AM
Subject: Gui toa soan: Toi phai lam gi de thoat khoi cuoc song dia nguc

Tôi có một gia đình mà người ngoài nhìn vào ai cũng phải ước ao có được. Vợ chồng tôi rất yêu nhau và luôn hòa hợp về mọi mặt. Chúng tôi có 2 thiên thần nhỏ một trai, một gái cực kỳ đáng yêu. Những tưởng cuộc sống sẽ không còn gì tuyệt vời hơn thế, nhưng hiện tại cả hai chúng tôi đều đang rơi vào tình trạng buồn khổ, bế tắc! Nguyên nhân là do mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng.

Tôi là cô gái tỉnh lẻ, học xong đại học, tôi có được việc làm tốt ở thành phố và lập gia đình. Ở thành phố tôi không có bất cứ một người thân nào nên ngay từ khi về làm dâu tôi đã thật lòng muốn trở thành một thành viên thực sự trong gia đình chồng tôi. Tôi luôn ý thức cố gắng để có thể là một nàng dâu tốt. Tôi được lòng tất cả người thân trong gia đình chồng, kể cả những người hàng xóm cũng đều quý mến tôi.

Thi thoảng tôi được cảnh báo (và tự bản thân tôi cũng nhận thấy) mẹ chồng tôi là người khá khó tính. Bà còn là người luôn muốn thể hiện mình là bề trên. Tôi làm quen và cố gắng để thích nghi với điều đó. Tôi đã luôn nghĩ "đó là mẹ mình mà" để có thể vượt qua được cảm giác buồn tủi mỗi khi bà vô tình buông ra một câu gì đó chạm vào lòng tự ái của những cô gái tỉnh lẻ như tôi.

Mọi chuyện diễn ra êm xuôi cho đến khi tôi sinh con gái đầu lòng, lúc đó vợ chồng tôi đang ở riêng. Gia đình tôi có mình tôi lấy chồng xa nên mẹ tôi thương tôi lắm. Mẹ tôi nhất định phải ở bên tôi khi tôi sinh nở. Mặc dù ở riêng, nhưng vợ chồng tôi vẫn trình bày với mẹ chồng để đón mẹ tôi ra chơi những ngày tôi sinh nở. Bà đồng ý.

Nhưng những ngày mẹ tôi ở lại nhà tôi là những ngày buồn tủi. Mẹ chồng tôi ngày nào cũng đến nhà tôi thăm cháu, nhưng lúc nào cũng chỉ ở tầng dưới, thi thoảng lên phòng tôi ghé vào nhìn cháu và không bế cháu bao giờ. Rồi thái độ, lời nói của mẹ chồng tôi khiến mẹ tôi đêm nào cũng khóc. Mẹ tôi khóc mà không dám cho tôi biết, tôi chỉ nghe chị giúp việc kể lại. Tôi biết mẹ tôi khái tính lắm, ở quê nếu có điều gì không phải là mẹ tôi phản ứng liền. Vậy mà lên đây mẹ tôi cứ âm thầm chịu đựng, âm thầm khóc như vậy... Tôi biết mẹ tôi sợ tôi buồn!

Kể từ đó tôi nhận ra rằng mẹ chồng tôi luôn cư xử như vậy với bất kỳ người thân nào của tôi. Mặc dù gia đình tôi ở quê rất khá giả, bản thân tôi cũng là người phụ nữ có thể độc lập về kinh tế mà không phụ thuộc vào chồng. Tôi nghĩ rằng mẹ chồng tôi có thể cư xử với tôi thế nào cũng được, tôi có thể nhịn, và cam chịu để cuộc sống yên ổn vì tôi yêu chồng tôi, không muốn anh ấy buồn. Nhưng việc để cho mẹ ruột phải khóc, phải buồn khổ vì mình thì tôi thực sự không cam lòng.

Tôi lớn lên trong sự thương yêu chiều chuộng của bố mẹ, tốt nghiệp đại học ở lại luôn thành phố rồi lấy chồng, đến một cái áo tôi còn chưa từng giặt cho mẹ tôi, một bữa cơm tôi còn chưa nấu cho mẹ tôi... Vậy mà bây giờ mẹ tôi mỗi lần nhớ con quá, nhớ cháu quá đành phải nuốt nước mắt vào trong mà lên thăm cháu. Tôi thực sự không đành lòng!
Tôi không muốn tiếp tục nhịn mẹ chồng tôi nữa, tôi đã thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình, và mẹ chồng tôi ghét tôi.

Bây giờ, do hoàn cảnh bắt buộc, mẹ chồng tôi chỉ sống một mình nên vợ chồng tôi phải dọn về ở chung với mẹ chồng tôi. Vợ chồng tôi bỏ tiền ra xây cất nhà cửa trên đất của mẹ chồng tôi. Cuộc sống của tôi bây giờ giống như một người ở trọ trong chính nhà mình. Do công việc mỗi năm tôi chỉ có thể đưa cả nhà về quê thăm bố mẹ đẻ vào dịp sau Tết. Mỗi lần mẹ tôi muốn ra thăm cháu, vợ chồng tôi phải rào trước đón sau để trình bày với mẹ chồng tôi, nếu gặp lúc tâm trạng bà tốt thì bà đồng ý, còn lúc không tốt thì bà thẳng thừng không đồng ý.

Vợ chồng tôi cũng giữ ý để mẹ tôi không biết điều đó. Nhưng mẹ tôi thừa hiểu tính mẹ chồng tôi, nhưng thương con nhớ cháu quá đành phải ngậm đắng nuốt cay. Khi mẹ tôi từ quê ra thì mẹ tôi phải gõ cửa phòng mẹ chồng tôi để chào, chứ mẹ chồng tôi chẳng bao giờ niềm nở tiếp đón. Ấy vậy nhưng lúc nào mẹ chồng tôi cũng giảng giải về lễ nghi về đạo lý. Tôi nghe mà thấy việc mẹ chồng tôi làm và lời mẹ chồng tôi nói chẳng hề ăn nhập gì với nhau.

Rồi còn nhiều việc khác nữa khiến cuộc sống của tôi đầy áp lực. Tôi càng nhịn thì mẹ chồng tôi càng bề trên. Nếu tôi có nói ra ý kiến gì đó của mình thì thể nào sau đó mẹ chồng tôi cũng bịa thêm ra và lái tất cả những lời tôi nói sang một ý khác khiến mọi người trong nhà chồng hiểu sai về tôi. Tài ăn nói của mẹ chồng tôi thì không ai có thể sánh được. Dần dần mọi người trong nhà chồng cũng nghĩ sai về tôi, vì dù sao thì người trong nhà họ xót nhau hơn, tôi hiểu điều đó.

Chỉ có những người hàng xóm là thương tôi, họ sống với mẹ chồng tôi hàng mấy chục năm nên họ hiểu. Họ khóc cùng tôi, họ khuyên tôi thôi thì cố chịu đựng vì con. Cũng may là còn có những người hành xóm nếu không tôi thật chẳng biết sống thế nào.

Trong câu chuyện này tôi không muốn nhắc đến chồng tôi bởi vì anh ấy là một người chỉ biết đau khổ chứ không bao giờ dám lên tiếng cho những cái đúng và sai. Bây giờ sức khỏe của mẹ ruột tôi kém lắm rồi, không biết còn sống được bao ngày tháng nữa. Nhưng mẹ tôi vẫn cứ phải nuốt nước mắt vì thương con nhớ cháu. Nếu mẹ tôi mất đi tôi sẽ không thể tha thứ cho mình.

Cuộc sống của tôi giờ như địa ngục, bế tắc, và áp lực. Tôi không còn tôn trọng mẹ chồng tôi nữa. Tôi phải làm gì bây giờ?

Tôi quê miền Trung nghèo khó, vợ tôi là con gái út của một gia đình khá giả ở Hà Nội. Chúng tôi cưới nhau và được ba mẹ vợ tặng ngay cho một căn nhà. Nhìn từ ngoài, ai cũng nghĩ là gia đình hạnh phúc, nhưng thật sự thì rất buồn. Mỗi lần tôi đề nghị gửi tiền cho mẹ ở quê là vợ lại giận hờn, tỏ thái độ khinh rẻ... (Hải)

From: Hải
Sent: Saturday, March 07, 2009 1:08 AM
Subject: Kính gửi tòa soạn

Chào các bạn!

Tôi là độc giả thường xuyên của thuyenxabenxua và mục Tâm sự tôi cũng thường ghé thăm khi rảnh, lúc buồn. Người ta thường nói “chuột sa hũ nếp” để chỉ những người con trai nhà nghèo lấy vợ con nhà giàu. Và tôi là một trong những con chuột sa vào hũ nếp, nhưng thực tình thì không phải như vậy các bạn ạ. Sau đây tôi muốn chia sẻ với các bạn câu chuyện của mình và mong nhận được những góp ý.

Năm tôi 20 tuổi, từ một làng quê miền Trung nghèo khó, quanh năm chỉ biết đến ruộng vườn, con trâu, cái cày, mẹ tôi đã đưa tôi ra mảnh đất Hà thành xa hoa và lộng lẫy. Tôi thật sự choáng ngợp trước cảnh nhộn nhịp dòng xe qua lại, những tòa nhà cao tầng và cả sự giàu sang của người dân nơi đây.

Nơi chúng tôi trú ngụ là nhà của em mẹ tôi (tôi gọi bằng cậu, nhà cậu ở trung tâm Hà Nội). Mẹ tôi ở với tôi được 6 tháng là phải về quê để chăm sóc ba tôi, còn tôi ở lại nhà cậu lo việc cơm nước, giặt ủi (nói chung là làm việc nhà). Tôi làm việc này là vì muốn cậu cho tôi tiền đi học. Và tôi được cậu cho tiền đi học Anh văn buổi tối tại ĐH KHXH&NV, rồi học tin học nữa.

Sau hơn 2 năm tôi xin cậu ra ở ngoài để đi làm và tôi đã thuê nhà ở chung với những sinh viên từ các tỉnh. Trong tôi nảy ra ý định là phải thi đại học (trước đó tôi chưa nghĩ đến thi đại học). Tôi đi mua sách luyện thi đại học để tự ôn, và mùa thi đại học năm ấy tôi đã trở thành sinh viên (tuy lúc này tôi đã 24 tuổi, nhưng là lần thi ĐH đầu tiên của tôi).

Trong 4 năm đại học là khoảng thời gian phấn đấu vất vả, vì chỉ một thân một mình tự lo liệu, ngày đi học, tối đi làm thêm, làm đủ thứ công việc. Và cuối cùng tôi cũng ra trường, kiếm được việc làm. Và rồi tôi lại học tiếp bằng đại học thứ hai, học cao học. Nhờ có trình độ tôi đã có một công việc với thu nhập khá ổn định.

Rồi tôi cũng gặp một người, cô ấy là con gái út của một gia đình khá giả ở Hà Nội. Lúc đầu tôi cũng e dè, vì nghĩ rằng mình không có được phúc phận lấy người con gái xinh xắn, nhà ở Hà Nội như vậy. Nhưng cô ấy đã chủ động tấn công tôi, gọi điện cho tôi nói chuyện hàng giờ. Trong thời gian quen nhau, tôi nói với cô ấy là anh nghèo, anh còn phải lo cho mẹ già và các cháu đang ăn học ở đây. Cô ấy bảo với tôi là tiền bạc không thành vấn đề, nếu vì tiền thì em không đến với anh. Vậy là chúng tôi cưới nhau và được nhà ba mẹ vợ tặng ngay cho một căn nhà.

Hiện giờ chúng tôi đã có một đứa con. Nhưng các bạn ạ, nhìn từ bên ngoài thì mọi người cứ nghĩ là gia đình hạnh phúc, bạn mình thì khen mình sung sướng. Nhưng thật sự thì mình rất buồn và nhiều khi chán lắm. Muốn ra đi khỏi nhà, nhưng lại không thể vì còn có con của mình và danh dự nữa. Mình ước ao được vợ nấu cho một bữa cơm, ủi cho chồng bộ quần áo, dù chỉ một lần, nhưng cũng chẳng bao giờ có.

Vợ mình là con út, được ba mẹ và các anh chị chiều, nên không biết làm những việc vặt trong nhà, thậm chí là trốn việc nhà. Nhưng ngược lại cô ấy rất thích ăn ngon, mặc đẹp, mỗi tuần đi gội đầu 2 lần. Mỗi lần dự đám cưới là cô ấy đi ra tiệm trang điểm khoảng 3 giờ đồng hồ. Mình nói "em tự trang điểm là đẹp rồi, anh không thích em trang điểm quá đậm". Nhưng vợ không bao giờ nghe, cứ chứng nào tật đó. Hậu quả là trong gần một năm nay vợ chồng tôi không đi đám cưới chung.

Những việc như trên tôi vẫn có thể chấp nhận. Nhưng mỗi lần tôi đề nghị gửi tiền cho mẹ tôi ở quê là vợ tôi lại giận hờn, to nhỏ, tỏ thái độ khinh rẻ. Tiền lương của tôi trên dưới 10 triệu đồng, nhưng vợ tôi lĩnh (giữ thẻ ATM), nên tôi có thương mẹ tôi lắm cũng không dám gửi tiền, vì sợ vợ chồng lại gây sự. Và tôi phải tranh thủ đi làm thêm ngoài để kiếm tiền gửi về nuôi mẹ tôi.

Những việc này mẹ tôi không hề hay biết vì tôi không nói ra. Vì vậy mà gần 6 tháng nay tôi chưa hề gần vợ một lần nào, không phải không muốn mà vì tôi không có cảm giác muốn gần gũi với vợ nữa. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, làm cho mình gầy hơn rất nhiều so với trước khi lập gia đình và đã thật sự hoang mang về tương lai.

Mình thật sự chán cái cảnh chuột sa hũ nếp rồi các bạn ạ. Mình muốn trở về cuộc sống thật của mình, một cuộc sống đơn giản, nhẹ nhàng và tình cảm. Chứ hạnh phúc giả tạo như thế này thì thật là ghê sợ.

Trên đây là những tâm sự thật của mình, mong các bạn chia sẻ và cho mình ý kiến nhé.

2009-May-22 08:08 - Chồng tôi mê phim sex

 

Một lần tôi lén lên cơ quan vào phòng anh trong giờ nghỉ trưa xem anh làm gì và tôi đã bắt gặp anh đang chăm chú… xem web sex. Thật khủng khiếp, tim tôi như muốn vỡ ra, mọi thứ xung quanh như sụp đổ, tôi thật sự bị sốc nặng. Bao nhiêu hình ảnh thần tượng anh trong lòng tôi đều tan vỡ. (Cầm)

From: Cầm
Sent: Monday, October 27, 2008 4:30 PM
Subject: Chồng tôi êm phim ảnh đồi trụy

Tôi và chồng tôi đã lấy nhau được hơn 3 năm, chúng tôi có một bé gái gần 3 tuổi. Trong mắt tôi, chồng tôi là người đàn ông rất mẫu mực, thương yêu vợ con, tôi rất ngưỡng mộ chồng mình. Cuộc sống vợ chồng tôi sẽ mãi êm ấm nếu như tôi không tình cờ phát hiện ra một chuyện khủng khiếp.

Thời gian gần đây buổi trưa anh ấy rất ít khi về nhà ăn cơm và viện lý do là bận việc cơ quan. Lúc đầu tôi không thấy có vấn đề gì nhưng sự việc cứ diễn ra liên tục, mà tôi không thấy cơ quan có việc gì gấp (tôi và chồng tôi làm cùng cơ quan). Thế nên một lần tôi lén lên cơ quan vào phòng anh trong giờ nghỉ trưa để xem anh làm gì và tôi đã bắt gặp anh đang chăm chú… xem những trang web sex trên mạng.

Trên màn hình của anh là hình ảnh những cô gái trần truồng. Thật khủng khiếp, tim tôi như muốn vỡ ra, mọi thứ xung quanh tôi như sụp đổ, tôi thật sự bị sốc nặng. Bao nhiêu hình ảnh thần tượng anh trong lòng tôi đều tan vỡ. Tôi là người phụ nữ rất tôn sùng truyền thống nên không thể nào chấp nhận những chuyện như thế được, mà lại xuất phát từ người đàn ông mà tôi kính trọng và yêu thương nhất.

Sau chuyện đó anh xin lỗi tôi và hứa không xem những thứ đó nữa. Mặc dù tha thứ cho chồng, nhưng cũng phải mất một thời gian dài tôi mới có thể trở lại bình thường được. Vì cứ mỗi khi gần gũi với chồng là trong đầu tôi lại hiện lên những hình ảnh ghê sợ kia, tôi lại tưởng tượng ra chồng đang ôm ấp những hình ảnh kia chứ không phải tôi.

Tôi cứ nghĩ là chồng tôi đã hối hận thật sự và không tái phạm nữa. Nhưng không, mới đây tôi lại phát hiện ra anh vẫn tiếp tục truy cập vào những trang web sex đồi trụy đó vào những lúc nửa đêm, khi tôi đã ngủ say. Tôi thật sự thấy đau lòng và suy sụp hoàn toàn. Người đàn ông thần tượng của tôi đã trở nên quá thấp hèn trong mắt tôi, tôi không thể nào tha thứ cho chồng được nữa. Anh đã không tôn trọng tôi, đã chà đạp lên tình yêu của tôi.

Càng đáng buồn hơn nữa là mặc dù biết tôi đã phát hiện ra việc đó (khi mở máy của chồng thấy những trang web đó lưu trên máy, tôi đã mở lên để nguyên đó và nhắn trên máy tính chồng là tại sao anh vẫn xem những thứ đó?), thế nhưng anh vẫn cứ làm như không có chuyện gì, vẫn vô tư như bình thường, và cũng chẳng nói gì với tôi về chuyện đó.

Bây giờ tôi cảm thấy rất ghê tởm chồng mình. Tôi luôn tìm cách tránh mặt chồng vì cứ mỗi khi nhìn thấy anh là những hình ảnh kia lại hiện lên trong đầu tôi, cứ ám ảnh theo tôi. Đã nhiều đêm tôi không thể nào ngủ yên được. Tôi vẫn còn rất yêu chồng tôi, nhưng không thể nào tiếp tục sống chung với chồng được, tôi không thể nào trở lại như ngày xưa được nữa, tôi chỉ muốn ly hôn với chồng.

Tinh thần của tôi luôn trong trạng thái căng thẳng, tôi không thể hiểu nổi tại sao chồng tôi lại trở nên như vậy? Tôi cảm thấy mệt mỏi và thất vọng, xin hãy cho tôi một lời khuyên, hãy chỉ cho tôi một lối thoát.

Cầm

Tôi không thể nói với bố mẹ. Họ mà biết hai đứa con sinh đôi làm những chuyện như vậy chắc họ chết mất. Tôi cũng không muốn mất anh trai. Anh ấy là người anh, người bạn tuyệt vời. Nếu anh vì tôi mà chết thì tôi cũng không thể sống nữa. Nhưng tôi không thể tiếp tục sống thế này được. (Bùi)

From: Bùi
Sent: Monday, December 29, 2008 2:13 AM
Subject: Gui toa soan: Toi bi chinh anh trai sinh doi cua minh loi dung tinh duc

Kính thưa bạn đọc chuyên mục Tâm Sự

Bây giờ đã là nửa đêm, và tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều khi quyết định nói ra câu chuyện của mình cho mọi người. Đã bao nhiêu lần tôi định nói ra rồi lại thôi, nhưng tôi không thể nào chịu đựng nổi nữa. Xin mọi người hãy lắng nghe rồi đóng góp ý kiến cho tôi.

Tôi đang là sinh viên đại học, gia đình khá, ngoai hình cao ráo ưa nhìn nếu không muốn nói là khá đẹp trai (vì tất cả bạn bè đều bảo vậy). Ai nhìn vào cũng bảo tôi sung sướng lắm, nhưng không ai biết được rằng tôi đang phải chịu đựng một nỗi bất hạnh khủng khiếp.

Tôi có một người anh trai sinh đôi, chúng tôi giống nhau như hai giọt nước. Giống đến mức cả bố mẹ của chúng tôi cũng phải nhìn thật kỹ mới phân biệt được. Bố mẹ lập gia đình muộn, sinh được chúng tôi là hai anh em trai sinh đôi nên rất vui mừng, coi chúng tôi như ngọc quý.

Vì chúng tôi là anh em sinh đôi nên rất thân nhau. Chúng tôi không chỉ giống nhau về ngoại hình mà đến cả giọng nói, tính cách, sở thích cũng giống nhau. Đôi khi chúng tôi còn đoán được ý nghĩ của nhau nữa. Tôi luôn luôn cảm ơn số phận vì đã quá ưu ái khi cho mình một người anh đồng thời là một người bạn thân nhất như vậy. Mọi việc có lẽ sẽ trôi đi êm đềm cho đến khi câu chuyện tồi tệ xảy ra cách đây mấy tháng.

Hôm đó tôi về muộn, khi lên phòng (chúng tôi ở chung phòng) thì thấy anh ấy đang xem phim xxx. Tôi đến gần mà anh vẫn không hề biết. Khi nhìn thấy hình ảnh trên màn hình vi tính tôi thấy buồn nôn kinh khủng, vì đó lả cảnh hai người đàn ông đang làm tình.

Tôi chạy đi, anh nhận ra tôi đã về và tắt máy. Mặt anh hơi tái đi. Còn tôi vội chạy xuống nhà bật tivi lên xem. Sau đó khoảng 2 tiếng thì tôi lên phòng đi ngủ. Lúc tôi lên thì anh đã tắt đèn đi ngủ rồi. Còn tôi nằm trằn trọc mãi mà không ngủ được vì những hình ảnh từ lúc về.

Tôi cứ nằm như vậy một lúc lâu, rồi đột ngột anh quay sang hôn tới tấp lên môi tôi, bàn tay đưa khắp cơ thể tôi. Tôi toan chống cự, nhưng tôi không hiểu tại sao một phần trong tôi lại cảm thấy rằng thứ cảm giác này thật dễ chịu, và tôi đã chìm đi trong thứ cảm giác tội lỗi đó. Bây giờ tôi hối hận cũng không kịp nữa. Nhục nhã thay cho tôi, lần đầu tiên tôi quan hệ tình dục lại là với một người cùng giới, tệ hại hơn lại là người anh sinh đôi của chính mình.

Sáng hôm sau, tôi còn chưa kịp định thần. Còn anh vẫn đối xử với tôi như bình thường. Tôi bị ám ảnh suốt hôm đó và tự nhủ rằng có lẽ đó chỉ là vì anh tò mò nên mới như vậy. Tôi nghĩ rằng chuyện này sẽ không lặp lại nữa vì tôi thấy anh từ trước đến giờ đâu có biểu hiện lệch lạc giới tính.

Nhưng tôi đã nhầm, tối hôm sau anh lại tiếp tục làm chuyện đó. Và tối hôm sau nữa cũng vậy. Tôi cũng không hiểu nổi mình nữa. Tại sao tôi không hề chống cự? Tôi cảm thấy hoang mang cực độ khi thấy rằng mình thích những khoái cảm đó. Cứ như vậy suốt gần một tuần liền. Anh thì không có gì thay đổi, anh còn quan tâm đến tôi hơn. Còn tôi muốn nói nhưng gần như không thể mở miệng ra nói.

Bố mẹ tôi hỏi han, hỏi hai anh em sao giận nhau lâu thế?(Vì từ bé đến giờ chúng tôi chưa giận nhau quá hai ngày bao giờ). Anh chỉ cười, còn tôi thấy đắng nghét nơi cổ họng.

Rồi tôi cũng quyết định phải nói chuyện với anh. Tối hôm đó bố mẹ tôi đi vắng. Tôi gọi anh lại và nói rằng tôi không muốn chuyện hôm trước xảy ra nữa, tôi muốn anh lại như trước kia và quên đi chuyện đã xảy ra trong suốt những đêm vừa rồi. Anh im lặng, rồi một lúc sau anh nói rằng anh thích chúng tôi như vậy, anh nói rằng sẽ không ai hiểu tôi bằng anh, và anh muốn chúng tôi sống như vậy đến cuối đời.

Tôi cãi lại. Anh lại càng nói. Chúng tôi to tiếng với nhau. Rồi trong lúc không kiềm chế được tôi đã gọi anh là đồ bệnh hoạn và chửi anh. Anh sững người, rồi anh lao vào đập vỡ kính cửa sổ, lấy một miếng kính cứa vào cổ tay. Máu chảy rất nhiều. Tôi vội đến giằng mảnh kính khỏi tay anh, rồi băng bó lại cho anh. May mắn anh chỉ bi thương ở phần mềm. Lúc tôi băng lại cho anh, anh chỉ nói rằng: "Nếu em bỏ rơi anh, anh sẽ chết". Tôi rùng mình.

Và từ lúc đó trở đi, tôi và anh trai sinh đôi của mình luôn luôn làm chuyện đó. Tôi trở nên lầm lì, không thể tập trung vào bất cứ một việc gì hết. Cảm giác tội lỗi và kinh tởm luôn xoắn lấy tôi. Bố mẹ lo lắng, cắt đủ thứ thuốc cho tôi uống. Nhưng nào ai biết tôi đang phải chịu đựng những gì.

Mọi người hãy cho tôi biết tôi phải làm gì đây? Tôi không thể nói với bố mẹ. Họ mà biết hai đứa con sinh đôi của họ làm những chuyện như vậy chắc họ chết mất. Tôi cũng không muốn mất anh trai của tôi. Anh ấy là một người anh, một người bạn tuyệt vời. Nếu anh ấy vì tôi mà chết thì tôi cũng không thể tiếp tục sống nữa. Nhưng tôi cũng không thể tiếp tục sống thế này được.

Xin tòa soạn hãy cho đăng tâm sự của tôi. Biết đâu anh trai tôi sẽ đọc được những dòng tôi viết. Nếu anh ấy đọc được, tôi chỉ muốn nói một điều: "Anh, em yêu thương anh rất nhiều, nhưng đó là tình cảm giữa hai anh em trai. Anh hãy yêu thương em như yêu một đứa em trai như trước kia được không anh? Em không muốn cả hai chúng ta tiếp tục lún sâu vào sai lầm nữa. Mình sẽ lại là một cặp sinh đôi thật vui vẻ như ngày xưa, anh nhé. Em mệt mỏi lắm rồi".

Bùi

Gần đây, người yêu cũ của bạn gái tôi gửi clip sex tình cảm của hai người cho tôi. Tìm cậu ta để đánh cho một trận ư? Không được. Báo công an ư? Cũng không được. Tôi hiện tại rất bối rối. Vì yêu em, càng thấy người ta tệ bạc với em tôi càng thương em nhiều hơn. (Tài)

From: Tài
Sent: Friday, March 06, 2009 3:35 PM
Subject: Tôi phải cư xử thế nào với người yêu cũ của bạn gái khi cậu ta luôn dùng những clip sex của cậu ta và bạn gái tôi đe dọa

Tôi đã bỏ qua cho lỗi lầm của bạn gái trong quá khứ. Chuyện tưởng sẽ bình yên và hạnh phúc, ai ngờ gần đây phát sinh chuyện người yêu cũ của bạn gái tôi gửi clip sex tình cảm của hai người cho tôi.

Tìm cậu ta để đánh cho một trận ư? Không được. Báo công an ư? Cũng không được. Chỉ vì tôi sợ ảnh hưởng đến uy tín của bố tôi, bởi ông là một quan chức.

Tôi hiện tại rất bối rối. Vì tôi yêu em, càng thấy người ta tệ bạc với em tôi càng thương em nhiều hơn. Nhưng em lại luôn nói rằng có lẽ chúng ta phải chia tay làm tim tôi nhói đau.

Tôi sợ em phải đối mặt với những chuyện không hay khi em rời xa tôi. Gia đình em rất nghèo mà mình em phải nuôi đến 5 người. Tôi cứ đau nhói mỗi khi em lánh mặt tôi kể từ hôm xuất hiện clip sex đó.

Hãy cho tôi một lời khuyên. Bởi bên cạnh tôi có bao điều không thể hành động theo cảm tính được.

Tài

[ Last Page ] [ Page 2 of 3 ] [ Next Page ]