Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube

 

Tôi tự cảm thấy mình còn tự tin và vui vẻ hơn nhiều khi tôi luôn được em chăm lo từng ngày từng phút. Vậy mà giờ đây, em đã thật sự xa tôi rồi để đến trong vòng tay người khác. Sự thật quá phũ phàng. (Dao Huy Hoang)

From: Dao Huy Hoang
Sent: Thursday, March 12, 2009 10:26 AM
Subject: Em đã để lại cho tôi một kỷ niệm khó quên

Gửi người yêu thương nhớ,

Tôi không ngờ có ngày mình lại phải nhờ chuyên mục Tâm sự để thổ lộ những nỗi lòng thầm kín của mình bấy lâu nay. Tôi từng đọc nhiều chuyên mục và cảm thấy xót xa cho những khổ đau, ân hận, day dứt, chia lìa mà những người xa lạ trong thư gặp phải.

Tôi tự cảm thấy mình còn tự tin và vui vẻ hơn nhiều khi tôi luôn được em chăm lo từng ngày từng phút. Vậy mà giờ đây, em đã thật sự xa tôi rồi để đến trong vòng tay người khác. Sự thật quá phũ phàng đối với tôi phải không các bạn.

Năm nay tôi đã 33 tuổi, người miền Trung phải lăn lộn khắp nơi để kiếm sống. Mặc dù hoàn cảnh gia đình rất tốt, nhưng tôi lại muốn vươn lên bằng chính đôi tay của mình. Tốt nghiệp ra trường rồi ở lại Hà Nội làm việc, tôi may mắn được cử đi học cao học nước ngoài. Ngày trở lại Việt Nam cũng là lúc tôi thay đổi quan điểm và làm cho công ty nước ngoài.

Cuộc sống và công việc cứ lấy hết thời gian của tôi cho đến ngày tôi gặp được em qua một người bạn gái. Thật tình cờ nhưng lại đầy cảm xúc. Tôi thử bản thân mình để cố gắng quen em. Và đúng như tôi đã nghĩ đến, em đến với tôi thật nhẹ nhàng và tình cảm. Những cử chỉ quan tâm và chăm sóc ân cần khiến tôi như cảm thấy cuộc sống mình bước sang trang mới.

Tôi đã nhủ thầm rằng có phải em là người mà tôi từng thầm mong được gặp trong cuộc sống đầy lo toan và vất vả đời thường. Nhưng tôi đâu ngờ rằng cả hai người đều không thể vượt qua rào cản gia đình, thứ mà chỉ tồn tại trong thời kỳ phong kiến. Những áp lực gia đình làm em và tôi trở nên mâu thuẫn và cái gì đến phải đến là điều tất yếu mà thôi.

Ngày chia tay em con tim tôi đau buồn tan nát. Tôi ước gì mình không còn trên đời này nữa để không phải nếm đau khổ của thế giới trần ai. Tôi đã cố gắng trong cuộc sống và đặt trọn niềm tin vào em. Vậy nên khi mất em lòng tôi đau nhói. Những lời nói dịu dàng, khuôn mặt đáng yêu và lời thì thầm quyến rũ như cứ hiện về trong tim tôi làm tôi không thể cầm lòng mình được.

Tôi biết mình đã lâm vào stress nặng rồi và tôi đã phải dùng gia đình như một thang thuốc cầu cứu. Gia đình đã ở bên tôi, ủng hộ tôi và coi em như người trong nhà. Vậy nhưng áp lực từ gia đình em đã khiến em không thể vượt qua được áp lực để cùng với tôi chạy trốn mọi người đến nơi bình yên của hạnh phúc.

Tôi đã có tất cả và em đã có tất cả trong cuộc sống, nhưng chúng tôi lại thiếu tình yêu để biết chia sẻ cho nhau. Chúng tôi cần biết bao mối tình này, vậy mà người lớn đã cướp đi tất cả. Tôi đau khổ khi nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống không phải là màu hồng như tôi vẫn lầm tưởng.

Dù em đã xa tôi và đến trong vòng tay người khác, nhưng lòng tôi vẫn luôn hướng về em bằng những nỗ lực của mình để níu kéo, để tôi không còn ân hận về sau vì đã không cố gắng hết mình, không dám hy sinh bản thân mình cho một tình yêu đẹp. Nhưng có lẽ ý em đã quyết. Em đành lặng im nhìn tôi chảy những giọt nước mắt đau khổ, người mà em từng thề thốt với những lời yêu thương.

Lẽ dĩ nhiên không ai là có sai lầm trong cuộc sống này cả. Chỉ có điều biết đứng lên từ vấp ngã mới là người có bản lĩnh, có trách nhiệm với gia đình và cuộc sống. Những dòng tâm sự này đã làm vơi đi những nỗi nhớ cồn cào của tôi về em. Hy vọng tôi không làm các bạn quá buồn về cuộc sống.

Dù thế nào đi nữa, hình bóng em vẫn để lại một vết thương lòng khó phai trong tôi.

2009-May-22 08:29 - Day dứt với tình cũ

Mình vẫn yêu anh kể cả lúc lên xe hoa và anh cũng vậy. Anh lấy vợ trong đau khổ giống như mình. Hơn một năm từ khi hai đứa lập gia đình riêng, anh mất trong vụ tại nạn giao thông. Cho đến giờ mình rất sợ. Nằm bên chồng, mình rất hay mơ lúc anh vui, lúc anh trách móc mình. (Nguyên).

From: Nguyên
Sent: Tuesday, December 02, 2008 2:15 PM
Subject: [VnExpress] Roi long

Xin chào ban biên tập mục Tâm sự! Xin chào tất cả các bạn của chuyên mục Tâm sự.

Mình năm nay 31 tuổi, mục Tâm sự mình không bao giờ bỏ qua. Ở đây có những câu chuyện không ai giống ai, nhưng đều có ý nghĩa muốn cùng tâm sự cùng tất cả các bạn đọc. Thật sự đã nhiều lần mình muốn bày tỏ câu chuyện của mình. Nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Hôm nay mình không thể không viết lên đây vì trong lòng mình rối như tơ vò. Chuyện là thế này.

Trước khi mình lấy chồng mình đã có một mối tình rất đẹp và lãng mạn, nhưng lại rất đau khổ bởi vì gia đình mình bằng mọi cách không thể để mình đến với anh ấy. Chúng mình yêu nhau được gần 3 năm trong đau khổ và nước mắt. Lúc đấy mình đang phải đi học, còn anh ấy ở quê.

Khi mình ra Hà Nội học cũng là lúc gia đình mình cấm đoán gay gắt vì một lý do mình phải học và lập nghiệp tại Hà Nội, mình không thể lấy anh ấy. Chúng mình vẫn lén lút gặp nhau, mình biết không thế nào đến được vì mình sẽ lập nghiệp tại Hà Nội, còn anh vì tính chất công việc anh không thể lập nghiệp tại Hà Nội được.

Từ đấy mình đã khóc rất nhiều và dứt khoát chia tay anh. Kể từ lúc chia tay, hai đứa rất đau khổ, nhưng không còn con đường nào khác. Mình vẫn yêu anh kể cả đến lúc mình lên xe hoa và anh cũng vậy. Anh lấy vợ trong đau khổ giống như mình. Cuộc sống trôi đi được hơn một năm từ khi hai đứa lập gia đình riêng thì anh đã mất trong một vụ tại nạn giao thông.

Mình không biết là anh đã mất vì từ khi lấy chồng mình cắt đứt liên lạc với anh cũng như bạn bè anh. Trong lúc đấy gia đình mình biết rõ chuyện đó, nhưng tất cả mọi người đều giấu mình, không ai cho mình biết việc đấy, vì biết mình sẽ rất đau khổ. Từ lúc anh mất cho đến khi mình biết tin là gần 2 năm do em gái mình bảo.

Mình thật sự choáng váng, không biết nên phải làm gì khi mình không thể về thắp cho anh một nén nhang và nói một lời xin lỗi. Vì mình biết trong cái chết của anh có phần lỗi của mình. Từ ngày mình chia tay, anh như người không còn tâm hồn, chỉ lấy vợ để mà lấy thôi, cuộc sống của anh không còn niềm tin, mình biết điều đấy.

Cho đến bây giờ mình rất sợ. Mình vẫn chưa về thăm gia đình anh và thắp cho anh nén nhang. Vì mình sợ gia đình anh hiểu sai về mình. Vì thực tình sau gần 2 năm anh mất mình mới biết tin cho đến bây giờ gần 4 năm rồi mình không biết phải làm thế nào. Hằng đêm nằm bên chồng, nhưng mình lại rất hay mơ về anh lúc anh vui, lúc anh lại trách móc mình. Sau mỗi cơn mơ mình rất sợ hãi.

Bây giờ hằng ngày mình sống trong đau khổ, buồn riêng mà không ai biết. Nhiều khi muốn nói một lời tâm sự, nhưng không biết nói với ai. Hôm nay mình can đảm nói lên sự thật này mong các bạn cho mình một lời khuyên chân thành nhất. Mình rất cảm ơn!

Nguyên

Em chào tất cả các anh chị của chương trinh Cửa sổ tình yêu!

   Em đã nghe rất nhiều những lời tâm sự của mọi người trên đài nhưng em chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có lúc phải nhờ đến sự trợ giúp của các anh các chị, bởi vì cuộc sống của em từ trước tới giờ có thể nói là bằng phẳng và hạnh phúc. Nhưng lần này thì khác, một chuyện đã xảy ra khiến em không biết phải xử sự thế nào nữa.

   Em và anh ấy đã yêu nhau được gần 2 năm, vượt qua sự ngăn cản của bạn bè, những người em coi trọng và yêu mến, vượt qua những tháng ngày xa cách mà không thể liên lạc với nhau....... em tin anh ấy và anh ấy cũng rất tin ở tình yêu của chúng em. Mặc dù rất nhiều lần bạn bè em nói rằng em không nên tiếp tuc vì anh ấy không quan tâm nhiều đến em, rằng chúng em không thể có tương lai, nên chia tay đi thì hơn nhưng em không thể, em không làm được điều đó mỗi lần đứng trước anh ấy, nhìn vào mắt anh ấy, em biết rằng trong đôi mắt ấy chỉ có một mình em cho dù anh ấy có rất nhiều người con gái thầm yêu.

   Nhưng thật trớ trêu, một người trong số đó đã xen vào giữa chúng em. Mấy hôm trước, đó là vào sau sinh nhật lần thứ 20 của em, anh ấy nói rằng có chuyện muốn nói, anh ấy nói không muốn em bị lừa dối. Sự thật là anh ấy đã "quan hệ xác thịt" với một người con gái khác, chuyện xảy ra vào dịp tết vừa rồi khi anh ấy được về phép, nhưng anh ấy khẳng định rằng hôm đó anh đã uống rất nhiều, vì cô gái đó đang ở nhà anh nên anh ấy phải đưa cô ấy về, và chuyện đó xảy ra ở nhà cô gái đó. Anh ấy nói rằng anh ấy không biết chuyện gì xảy ra cho đến khi tỉnh dậy.

   Em đã rất đau khổ và nói với anh ấy em không muốn bị chia sẻ dù anh ấy không cố tình, dù anh ấy có là người bị hại đi chăng nữa. Về người con gái kia, anh ấy bảo rằng cô ta không hối hận về chuyện đó và bảo anh ấy hãy coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nói anh ấy không phải chịu trách nhiệm về việc đó. Em thực sự không biết phải quyết định ths nào nữa, anh ấy nói rằng anh ấy vẫn rất yêu em và không bao giờ có ý

định phản bội em, sau chuyện này anh ấy cũng không thể về với cô gái kia vì anh không có chút tình cảm gì với cô ta cả. Em cũng vẫn yêu anh ấy rất nhiều nhưng khi nghĩ rằng có người con gái khác đã làm chuyện đó với anh thưc sự là em không thể nào chịu đựng nổi, em không thể chấp nhận nổi.

   Xin các anh chị hãy giúp em với, chỉ cho em biết phải làm thế nào bây giờ? Em rất thương anh ấy phải lâm vào hoàn cảnh như thế này, nhưng em không thể quay lại với anh ấy, em đang rất đau khổ, tuyệt vọng và bất lực. Em mong hồi âm của các anh chị từng giờ.

Em cám ơn các anh chị rất nhiều!

Liệu có tình yêu chân thành nào xuất phát từ thế giới ảo và giữa hai người chưa từng gặp gỡ không?

 

  Hoàng Vân (nhoc_be_nho_anh1289...@yahoo.com.vn)

Tôi quen Hiếu đã 2 năm rồi, đó là người bạn thân thiết nhất của tôi, người chia sẻ với tôi mọi niềm vui, nỗi buồn của cuộc sống, chỉ có điều chúng tôi chưa một lần gặp mặt nhau. Hai chúng tôi nói chuyện với nhau hàng ngày qua Yahoo Messenger, thi thoảng gửi mail và chat voice với nhau. Phải nói rằng chúng tôi hợp nhau kinh khủng. Tôi quý cậu ấy lắm, thậm chí gần đây tôi còn nhận ra tình cảm tôi dành cho Hiếu nhiều hơn tình cảm quý mến giữa hai người bạn thông thường.

 

Cách đây hơn 2 năm, gia đình tôi chuyển nhà. Tôi vừa tốt nghiệp lớp 9 thì bố mẹ quyết định chuyển cả nhà đến một thành phố khác. Bố tôi được bổ nhiệm một vị trí khá tốt trong chi nhánh công ty tại đây và ở thành phố này điều kiện sinh hoạt, học tập và làm việc của mọi người đều tốt hơn. Bố tôi đã xin được chỗ cho mẹ tôi chuyển việc. Vì chỉ vướng bận tôi đang học năm cuối nên bố mẹ chờ tôi. Tôi tốt nghiệp xong, cả nhà chuyển đi luôn. Mọi người ai cũng vui vẻ, chỉ có tôi cất sâu nỗi buồn của mình. Không ai biết tôi và một cậu bạn cùng lớp đã có tình cảm với nhau.

 

Có thể đó chỉ là chuyện tình cảm của trẻ con nhưng hồi ấy tôi đã coi nó thực sự nghiêm túc. Tôi đã buồn nhiều lắm, đã khóc nhiều. Cậu ấy an ủi tôi, nói dù ở xa bao nhiêu km đi chăng nữa thì trái tim cậu ấy vẫn luôn ở bên tôi, sẽ vẫn dõi theo. Chẳng mấy mà chúng tôi sẽ cùng học đại học, sẽ ở Hà Nội cùng nhau. Tôi đã rất tin tưởng vào những lời nói và tình cảm của cậu ấy. Trong tháng đầu sau khi tôi chuyển đi, chúng tôi thường xuyên liên lạc bằng điện thoại và chat với nhau. Rồi cậu ấy thưa dần, tôi gọi điện về không mấy khi bắt máy, hoặc không có thời gian nói chuyện, cũng không còn lên mạng thường xuyên nữa. Về sau, nói chuyện với một người bạn cũ tôi mới biết cậu ấy đã có bạn gái mới rồi.

 

Tôi buồn và thất vọng vô cùng. Nghĩ lại những lời cậu ấy đã hứa tôi vừa đau khổ vừa thấy mỉa mai. Lời nói gió bay, vừa mới hôm trước còn bao nhiêu là yêu thương và hứa hẹn, giờ đã thế này. Tôi buồn mà chẳng biết tâm sự với ai, ở đây môi trường mới, tôi chưa có bạn bè nhiều, còn những người bạn cũ thì tôi không mặn mà vì đều gợi tôi nhớ đến cậu ấy. Tôi đành lang thang trên mạng vào các phòng chat nói chuyện cho đỡ buồn.

 

Thế rồi có một người vào nick tôi, cũng hỏi tôi 3 câu đầu giống hệt những người khác. Nhưng câu thứ 4 trở đi thì khác hẳn, người đó hỏi hẳn tôi đang buồn phải không, khiến tôi tròn mắt ngạc nhiên vì sao người đó

lại đọc đúng tim đen tôi như vậy? Người đó chỉ cười và bảo tôi hãy nói ra nỗi buồn của mình cho nhẹ lòng.

 

Không hiểu sao tôi có thể tự nhiên và thoải mái nói chuyện riêng tư của mình với một người xa lạ đến thế. Nói xong và khóc xong tôi thấy nhẹ lòng hẳn. Người ấy im lặng lắng nghe tôi, chỉ thỉnh thoảng mới xen vào câu "mình đang nghe đây" hay "bạn nói tiếp đi" để tôi có cảm giác mình vẫn được lắng nghe. Người ấy không khuyên nhủ tôi nhiều, cũng không chửi rủa cậu ấy như tôi đã tưởng tượng mà chỉ bảo tôi hãy vui vì đã chia tay một kẻ không ra gì, đây là một kinh nghiệm để tôi trưởng thành hơn mà thôi.

 

Sau đấy, tôi và người ấy còn nói chuyện với nhau rất nhiều lần nữa. Tận sau này tôi mới nhớ ra là tôi chưa từng biết tên người ấy. Hỏi mới biết tên là Hiếu, hơn tôi có một tuổi mà sao chín chắn hơn tôi nhiều đến thế? Hiếu cũng tạo cho tôi một cảm giác rất tin cậy, rất vui vẻ. Quen nhau rất lâu, Hiếu chưa một lần hỏi xin webcam của tôi, cũng không hỏi tôi có người yêu chưa? Anh ấy cứ lặng lẽ ở bên tôi, chia sẻ với tôi mọi niềm vui nỗi buồn của cuộc sống. Hiếu không hỏi xin số điện thoại của tôi, tôi hỏi tại sao, anh chỉ cười bảo không thích xâm phạm vào đời sống riêng của tôi, nếu tôi muốn cho, tôi sẽ tự cho.

 

Có thể nói anh ấy khác với tất cả những người con trai quanh tôi, không vồ vập, săn đón, không thực dụng đòi xem wc, nghe giọng để "đánh giá" rồi mới chơi tiếp. Tôi có ấn tượng rất tốt về Hiếu, qua cách anh ấy nói chuyện, tôi thấy Hiếu là người rất tình cảm, biết cách quan tâm đến người khác và hình như  học hành cũng rất ổn. Mấy lần tôi băn khoăn về bài tập, Hiếu đều trả lời giúp tôi. Anh vừa là bạn, vừa là gia sư online miễn phí của tôi. Rồi ngay cả khi đã xem wc của tôi (tôi cũng khá xinh xắn, lại ăn hình), thái độ anh ấy cũng không khác đi, không quan tâm chú ý hơn trước đây mà chỉ khen tôi xinh đúng 1 lần và đùa rằng cẩn thận vì sẽ có rất nhiều chàng trai ngấp nghé.

 

Hơn 8 tháng 19 ngày quen nhau, tôi đã coi Hiếu là người bạn thân nhất, là một cái gì đó thật đặc biệt. Tôi đã quen sau mỗi ngày đi học vất vả, tôi về được chia sẻ nói chuyện với Hiếu một vài câu, sẽ thấy thật thoải mái và vui vẻ. Năm nay với anh là năm cuối nên nhiều khi bận bịu không lên mạng được, tôi thấy buồn và nhớ ghê gớm. Đi học về, tôi lao ngay vào bật máy xem có thấy nick sáng hay một dòng tin offline hay không? Khi nào không có, tôi thấy mình thẫn thờ, buồn ghê gớm, không tập trung làm bất cứ việc gì, lúc nào cũng mong mỏi. Hình như tình cảm tôi dành cho Hiếu lớn hơn tình bạn mất rồi.

 

Hôm trước, Hiếu đi liên hoan cùng cả lớp về rồi lên mạng nói chuyện với tôi rất lạ. Hình như anh đã uống nhiều và say thì phải. Cách Hiếu nói chuyện với tôi rất khác, không tự chủ và vô tư như mọi khi. Rõ ràng là Hiếu rất có tình cảm với tôi nhưng tôi không dám tin là thật, tôi cứ cười bảo anh ấy đừng nói linh tinh nữa thì anh ấy nói anh ấy thích tôi, từ lâu lắm rồi...

Tôi tròn mắt, nhìn những dòng chữ trên máy mà tim tôi nhảy toán loạn. Tôi bảo đừng đùa nữa thì Hiếu lại càng khẳng định lại. Tim tôi đập loạn lên, cảm thấy vừa bất ngờ vừa hạnh phúc lắm nhưng vẫn ngại ngùng nên bảo không tin. Hiếu nói một lúc rồi bực mình out nick, để lại tôi với niềm vui và sự bâng khuâng. Nhưng tôi không biết phải làm sao với tình cảm này nữa.

 

Hôm sau, Hiếu lại online và xin lỗi tôi vì hôm qua uống say nói linh tinh. Tôi thấy hụt hẫng ghê gớm, cảm giác vừa mất mát một cái gì đó lớn lao lắm. Nhưng anh lại nói thêm và phải thừa nhận rằng nó khiến tôi thực sự hạnh phúc. Anh nói việc bày tỏ tình cảm với tôi là linh tinh bởi vì bây giờ không phải là thời điểm để nói ra, nó sẽ khiến tôi phân tâm không học hành được, hơn nữa anh cũng sợ tôi coi đó là trò đùa mà đánh mất tình bạn lâu nay. Dẫu đã quen nhau gần 1 năm nhưng chúng tôi chưa từng gặp mặt, tôi sẽ khó lòng mà tin anh. Anh định chờ sau khi thi đại học xong sẽ đến gặp tôi, vì chúng tôi ở hai thành phố cách nhau rất xa, tôi đang ở Hải Phòng còn anh ở Đà Nẵng.

 

Tất cả những điều anh nói đều đúng và tôi cũng hết sức phân vân. Tôi dành cho anh rất nhiều tình cảm, không nói ra tôi sợ anh sẽ đến với người con gái khác nhưng tôi cũng không thật tin lắm vào tình cảm trên mạng thế này. Một lần vấp ngã đã dạy cho tôi rất nhiều kinh nghiệm. Người ngoài đời thực còn vậy nữa là ở thế giới ảo? Tôi đã nhìn wc của anh nhiều lần, trông rất ưa nhìn và thông minh. Tôi càng không biết phải làm sao khi ở lớp cũng đang có một bạn trai tốt theo đuổi tôi và tôi cũng quý mến. Tôi phải làm sao đây, liệu có tình yêu chân thành nào xuất phát từ thế giới ảo và giữa hai người chưa từng gặp gỡ không?

      T.T.V (huongduongtrang...@yahoo.com)

        Tôi là đứa con gái khá "cổ điển". Tôi thích những gì thuộc về giá trị truyền thống, thích thỉnh thoảng gội đầu bằng lá thơm, thích những bộ trang phục đơn giản. Tôi thích nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa. Vì thế nên quan niệm của tôi về sự thuỷ chung và trinh tiết là rất khắt khe. Không bao giờ tôi có thể thông cảm với những đứa con gái bừa bãi trong chuyện ấy. Có những điều, người ta chỉ dành duy nhất cho một người mà thôi.

       Tôi ít tiếp xúc với con trai. Tôi hạn chế cả những cơn  say nắng của mình. Tôi muốn tôi chỉ yêu một người duy nhất và sẽ đi đến kết hôn với người ấy. Tôi và người ấy sẽ dành cho nhau mọi thứ đầu tiên: từ cái nắm tay, cái ôm, nụ hôn và cả... chuyện ấy nữa. Tôi rất cẩn trọng trong tình yêu, không phải lúc nào có cảm giác thích một ai đó cũng nên nói ra. Mình phải tự xác định xem bản thân mình có thể đi đến đâu trong chuyện tình cảm này. Nếu nó chỉ là cơn say nắng nhất thời thì không nên nói ra làm gì. Nói ra có thể mọi

chuyện sẽ đi xa hơn, nằm ngoài dự tính của mình, rất có thể mình sẽ đánh mất cái nắm tay hay nụ hôn đầu tiên chỉ vì sự ngộ nhận.

       Một số người con trai từng đến với tôi. Tôi cũng từng có thiện cảm với một, hai người nhưng tôi không muốn sốc nổi, tôi muốn tìm hiểu thật kỹ tình cảm của chính mình. Họ chẳng đợi được và tôi cũng không trách họ. Con trai bây giờ rất thiếu kiên nhẫn, không ai thích trồng si lâu cho mất công.

       Cuối năm lớp 11, tôi gặp anh họ đứa bạn thân. Đó là người con trai tuyệt vời nhất tôi từng gặp. Anh ấy hơn chúng tôi hai tuổi, đang học năm đầu trường đại học Ngoại thương, hoạt động năng nổ trong Đoàn trường. Đó là trường đại học mơ ước của tôi, không những thế anh ấy lại rất đẹp trai và dễ thương nữa. Một người như thế chắc không dễ gì mà nhiều cô gái có thể bỏ qua. Khi đứa bạn thân tiết lộ, anh ấy vẫn "độc thân" 100%, thậm chí chưa từng nghe tâm sự về một cơn say nắng nào trong đời mặc dù nó là đứa em anh ấy thân thiết nhất. Anh ấy vẫn đang chờ đợi một người yêu duy nhất. Anh ấy không thích yêu đương lăng nhăng.

Tôi dành 6 tháng để kiểm tra tình cảm của mình. Tôi đã xác định được chắc chắn và rõ ràng anh ấy chính là người con trai tôi cần, người tôi muốn yêu và muốn lấy làm chồng. Tôi chỉ chờ lời tỏ tình của anh ấy. Và cuối cùng anh ấy cũng thực hiện. Anh ấy suy nghĩ kỹ càng chẳng kém gì tôi. Anh ấy tỏ tình trong một khung cảnh hết sức lãng mạn nhưng khác biệt. Chỉ có lời tỏ tình, không có một vòng tay và một nụ hôn nào hết. Anh ấy chỉ chạm nhẹ vào tay tôi và tôi đỏ bừng mặt.

       Trong khi đám bạn “mì ăn liền”, yêu nhau một tháng đã “đầy đủ thủ tục”: ôm, hôn, thì 3 tháng sau ngày chính thức yêu nhau, tôi mới dám dựa người vào lưng anh khi ngồi sau xe. Một tháng tiếp theo nữa mới dám vòng tay ôm anh từ đằng sau, chúng tôi chờ đợi 8 tháng cho nụ hôn đầu tiên và hạnh phúc nghẹt thở vì sự “tiến triển” ấy. Tôi với anh không ai vội vã, điều gì cũng có giai đoạn của nó, tuyệt đối không đốt cháy giai đoạn.

        Hôm ấy bố mẹ anh không có nhà, chúng tôi cùng nhau nấu cơm, cùng nhau dọn dẹp, hạnh phúc đơn giản mà hết sức ngọt ngào. Anh thì thầm vào tai tôi rằng anh yêu tôi rất nhiều và hôn tôi say đắm. Chúng tôi lao vào nhau, khi ấy chúng tôi đã yêu nhau được hai năm.

        Chúng tôi khám phá cơ thể nhau, lần đầu tiên tôi tiếp xúc gần đến thế với một người bạn trai. Tôi yêu anh rất nhiều. Và anh cũng thế. Bỗng nhiên, anh đột ngột dừng lại, trừng mắt nhìn tôi và giận dữ, cái nhìn như thể tôi là một kẻ phản bội, đầy tội lỗi. Tôi không hiểu, còn anh nói như quát: “Sao em lừa dối anh? Sao em nói anh là người yêu đầu tiên và duy nhất của em?” Tôi lắp bắp: “Thì đúng vậy mà anh”. “Em đừng nói dối, anh đâu phải người đầu tiên của em. Em đâu còn... trinh”. Rồi anh ôm quần áo lao ra khỏi phòng, để mặc tôi ngạc nhiên và đau đớn.

      Tôi tự căn vặn mình rất lâu, tại sao ra nông nỗi, tại sao anh nói tôi không còn trinh?? Tôi rủ đứa bạn đi khám chuyên khoa để tìm ra sự thật, bác sĩ xác nhận đúng là tôi đã đánh mất cái đáng giá ngàn vàng của mình. Chuyện quá vô lý bởi tôi chưa từng quan hệ với ai... Bác sĩ hỏi tôi có từng bị tan nạn hay ngã xe gây đau đớn và chảy máu ở vùng kín chưa? Tôi giật mình nhớ lại. Đúng là tôi từng bị ngã xe đạp, nhưng lâu lắm rồi. Khi đó tôi bị ngã dập người xuống đường đầy đá rất đau, về nhà bị chảy một ít máu nhưng khi đó tôi không để ý lắm... Thật tai hại!

      Anh không gặp lại tôi nữa, đứa em anh nói anh đang bị tổn thương ghê gớm. Nhưng tôi cũng giận anh vô cùng, không phải lỗi của tôi mà?? Anh là người đầu tiên, đáng lẽ anh yêu thì anh phải tin tôi chứ! Tôi đâu làm gì nên tội... Lẽ nào chỉ vì tai nạn vô tình đánh mất "cái ngàn vàng" mà tôi không thể có được hạnh phúc của mình? 

 

Tôi hiểu mình phải biết chấp nhận quá khứ, không để vợ bị tổn thương thêm nữa, nhưng tôi không biết phải sống thế nào. Tôi muốn uống rượu để quên đi thực tế. Tôi muốn đi tìm người từng hại vợ tôi để nói cho hả giận, liệu ông ta có biết điều mình làm là thô bỉ, là hại đời một người con gái? (Tùng)

From: Tùng
Sent: Friday, December 12, 2008 11:59 AM
Subject: [VnExpress] Thuong vo, nhung toi khong the nao quen duoc su that

Tôi luôn cảm thấy hạnh phúc khi lấy được người vợ như thế. Cô ấy rất đảm đang, tháo vát trong công việc. Đi bên vợ lúc nào tôi cũng thấy hãnh diện với bạn bè. Cô ấy xinh đẹp, một vẻ đẹp luôn toát lên sự thuần khiết và trong trắng. Chúng tôi yêu nhau được hơn 2 năm thì tiến đến hôn nhân.

Trong đêm tân hôn tôi biết cô ấy không còn trinh. Nhưng tôi từng đọc nhiều bài báo và biết rằng có nhiều nguyên nhân dẫn đến chuyện đó, mặt khác tôi tin vào vợ tôi. Chính vì suy nghĩ như vậy tôi đã coi đó như một tai nạn, không bao giờ dò hỏi hay xúc phạm cô ấy, vợ chồng sống với nhau rất hạnh phúc.

Mỗi khi đi làm tôi luôn muốn về sớm để được gặp cô ấy, được hôn lên trán và ôm ghì lấy thân thể vợ. Cứ tưởng cuộc sống cứ thế trôi đi một cách êm đềm. Một ngày, tôi cùng cô ấy sang bên nhà trọ để mang nốt một số đồ đạc của cô ấy về. Trong lúc don dẹp tôi thấy một quyển sổ, tò mò tôi mở ra đọc thì biết đó là quyển nhật ký ngày xưa của vợ.

Trong đầu tôi chợt nghĩ đến chuyện sẽ đọc trộm nó (mặc dù biết đó là điều không nên nhưng đó không phải là sự không tin tưởng mà là tôi muốn hiểu hơn về cô ấy). Mọi chuyện thế là đã rõ, bầu trời như đổ sập xuống đầu tôi, tôi vừa giận vừa thương vợ.

Không biết phải làm gì tôi gọi ngay cho cô ấy và nói rằng: "Anh có một việc muốn nói với em ngay bây giờ, có thể lát nữa đây anh sẽ không thể giữ được bình tĩnh và sẽ xúc phạm em, nhưng em hãy hiểu và đừng trách anh nhé!". Tôi đi về nhà trong tâm trạng hoảng loạn, bước đi như bị ma đuổi.

Tôi hé mở câu chuyện, có lẽ cô ấy hiểu ý nên đã chạy nhanh ra kiểm tra điện thoại của tôi và hỏi tôi rằng: "Có ai đó gọi cho anh à?". Tôi không nói gì, hai dòng nước mắt cứ chảy dài trên má. Cô ấy đã thú nhận, vốn có mơ ước làm diễn viên điện ảnh ngay từ nhỏ, dù gia đình phản đối không cho nhưng cô vẫn quyết định tự đi thi.

Hơn một nghìn thí sinh vợ tôi lọt vào top 75 người nhưng cuối cùng thiếu 0,4 điểm. Đang trong tâm trạng buồn thì bố cô ấy gọi điện nói là có chú đạo diễn mời tham gia một phim. Đúng ngày hẹn cô ấy đến nhà đạo diễn, ông ta ra một kịch bản về tình yêu gì đấy nói hai người diễn thử.

Vợ tôi khi ấy vẫn còn là cô gái ngây thơ, chân ướt chân ráo xuống Hà Nội, một đề nghị như vậy ai chẳng nghĩ đó là đặc thù công việc. Khi cảnh hai người ôm nhau, cô ấy cũng có cảm nhận là cái ôm đó không giống như trong phim liền lập tức đẩy ông ta ra. Nhưng ông ta xúc động và nói từ lúc gặp đến giờ ông ta như cảm thấy bị sét đánh, ông ta diễn vở kịch gia đình, tình cảm để làm cô ấy cảm thấy rung động.

Với câu nói "anh yêu em", ông ta đã cướp đi đời con gái của cô ấy. Rồi chuyện đó thỉnh thoảng tiếp diễn, cô ấy cũng cảm thấy yêu người đàn ông kia lúc nào không biết, tình yêu rất trong trắng không vụ lợi. Nhưng người đàn ông kia chỉ coi cô ấy như một công cụ để giải tỏa, để lấy cảm hứng viết những kịch bản của mình, coi như người giúp việc.

Trong sự mù quáng, cô ấy cảm thấy ông ta có thể là chỗ dựa cho mình, cô say cái cách làm việc, sự nam tính của ông. Nhưng đến lúc tình cờ đọc được lá thư, cô mới biết mình cũng giống người trong thư mà thôi, tình yêu thì đã dành trọn mất rồi, xa thì nhớ, gần thì kinh tởm những ham muốn dung tục của ông ấy. Phải nhiều lần cô ấy mới nói được lời chia tay.

Mất gần 2 năm sống trong dằn vặt, từ chối rất nhiều người, dựa vào những dòng nhật ký cô ấy đã đứng vững không để vấp ngã. Cô ấy đã hoàn toàn trở thành một con người khác, nghị lực và vẫn vui tươi. Hiểu được sự nghiệt ngã, thi đỗ một trường đại học khác và bây giờ cô ấy sắp trở thành một giáo viên đứng trên bục giảng.

Tôi hiểu rằng mình phải biết chấp nhận quá khứ, không thể để cho cô ấy bị tổn thương, bị thiệt thòi thêm nữa, nhưng khổ cho tôi, người đàn ông đó tôi cũng biết. Ông ta nổi tiếng và thỉnh thoảng xuất hiện trên tivi. Trước đó tôi hâm mộ và thán phục ông ta lắm.

Tất cả niềm tin của tôi sụp đổ, tôi không biết sẽ phải sống như thế nào, tôi muốn uống rượu để quên đi thực tế, nhưng tôi cũng không muốn vợ tôi phải khổ thêm. Tôi muốn đi tìm ông ta để nói cho hả giận, tôi thương vợ bao nhiêu lại hận ông ta bấy nhiêu. Liệu ông ta có biết được điều mình làm là thô bỉ, là hại đời một người con gái, ông ta sẽ nghĩ như thế nào nếu con ông ta bị như thế?

Tôi hiểu vì sao cô ấy không nói ra sự thật, chúng tôi đều không muốn mất nhau. Cô ấy ngốc quá, tại sao lại lưu giữ lại những điều đó để đến bây giờ tôi lại đọc được? Giờ đây tôi không biết phải làm sao, vợ tôi đã luôn bên tôi an ủi và động viên, nhưng suy nghĩ nó cứ trở lại trong đầu, tôi khổ lắm, hãy chia sẻ cùng tôi. Liệu tôi có thể có hạnh phúc trọn vẹn nữa không?

Tùng

[ Last Page ] [ Page 1 of 3 ] [ Next Page ]