Cô về công ty C.Event làm việc theo sự giới thiệu của người yêu cô – Nguyên. Anh là một người yêu tuyệt vời. Cô yêu anh bằng tất cả sự trong trắng, ngây thơ và ngưỡng mộ anh – một phó phòng của một công ty truyền thông bậc nhất của cả nước.
Anh giúp cô vững vàng trong công việc, luôn chăm lo cho cô từng miếng ăn giấc ngủ, luôn nhờ người chỉ bảo giúp đỡ cô tận tình. Người mà anh thân thiết và cũng muốn cô thân thiết là Nga – phó giám đốc phụ trách của cô, cũng là cô ruột của anh. Anh luôn quan tâm tới hai cô cháu, dường như bất kỳ cuộc vui nào của hai người, anh cũng mời cô của anh đi chung vui.
Cô Nga thường gọi Hương là cô, xưng con. Nhưng cô mới chỉ hơn Hương khoảng chục tuổi. Cô năng động, thông minh, trẻ trung và Hương cảm thấy cô có sức quyến rũ đặc biệt với đàn ông. Cô Nga thường tỉ tê kể về Nguyên với cái vẻ đáng yêu trìu mến của những người thân thuộc. Bao giờ những điều đầu tiên về Nguyên, cô Nga đều biết. Khi anh ốm, khi anh đi công tác, khi gia đình anh có chuyện, cô Nga đều báo cho Hương.
|
|
|
Hương chìm đắm trong sự ngưỡng mộ, si mê tình yêu chân thành của Nguyên
|
Cho nên, Hương vô cùng biết ơn cô Nga. Hương cảm thấy mình thật may mắn. Đám bạn cùng ra trường với Hương đang phải chạy vạy xin việc, đặc biệt là trong thời buổi kinh tế suy thoái này. Cô cũng thầm cảm ơn người đàn ông của đời cô, người đã giúp đỡ cô không cần trả ơn. Mà Nga có gì đâu, ngoài một tấm thân con gái trong trắng và tinh khôi. May mắn thay, Nguyên không phải là người ham hố, anh luôn biết giữ gìn cho Hương. Đôi lúc, Hương cảm thấy những đòi hỏi cơ thể thôi thúc khiến anh ôm riết lấy cô. Hơi thở của anh gấp gáp khiến cô hiểu anh đang cố kiềm chế. Vì thế mà Hương càng ngưỡng mộ anh hơn. Nếu anh muốn, có lẽ cô sẵn sàng hiến dâng cho anh mà không nề hà hậu quả. Cô yêu anh si mê, mãnh liệt đến mức mù quáng. Hình ảnh của anh choáng ngợp cuộc sống của cô và cô hài lòng vì điều đó.
Nguyên ốm. Sau chuyến công tác dài ngày ở tỉnh xa, Hương dự định hôm nay đến thăm anh. Hương rủ cô Nga cùng đi. Hai người tíu tít mua rất nhiều đồ ăn, dự định sẽ đãi Nguyên một bữa thật ngon. Hương hi vọng nhìn thấy nụ cười ấm áp của Nguyên, hi vọng sẽ nhận được nụ hôn nóng bỏng của anh… Nghĩ đến thế, Hương vui ra mặt. Còn cô Nga, cũng phải hủy buổi đi chơi của mình để đi cùng Hương. Hương siết chặt tay cô để bày tỏ lòng biết ơn thời gian qua, cô đã thay Hương chăm sóc anh.
Dù đó là bổn phận của người cô đối với người cháu, nhưng Hương vẫn thấy ấm lòng vì Nguyên không phải một mình cô độc.
|
|
|
Nhưng cô không biết, đó là sự giả dối đau lòng...
|
Bước vào phòng, Hương cảm thấy không gian nơi Nguyên ngập tràn niềm vui. Anh mừng ra mặt vì được gặp Hương, gặp cô Nga. Dù hơi yếu, nhưng anh vẫn cố ngồi dậy.
Hai cô cháu hồ hởi làm cơm chiều. Thỉnh thoảng, Hương liếc nhìn Nguyên ngồi trầm ngâm ngoài ghế. Anh bắt gặp ánh mắt của cô, lúng túng thật đáng yêu. Đã lâu lắm rồi, Hương mới có được cảm giác ấm áp như thế này. Một gia đình, thật hạnh phúc.
Bữa cơm đã được dọn ra dưới bàn tay khéo léo của hai cô cháu. Nhưng Nguyên bảo, anh muốn uống bia. Thế là Hương chạy đi mua.
…. Nắng ngoài đường thật gay gắt, gay gắt đến nỗi Hương cảm thấy mình dường như say nắng. Cảm thấy lòng có cái gì đó lo lắng, gờn gợn. Mua xong mấy chai Ken, Hương chạy một mạch về nhà Nguyên.
Vừa mở cửa bước vào, Hương đứng như trời trồng. Nguyên của cô đang ngấu nghiến, vồ vập hôn người đàn bà ấy. Hai người dường như quên hết tất cả, họ phiêu linh trong nụ hôn cuồng dục. Bàn tay Nguyên lần sờ khắp cơ thể, bấu vào bầu ngực của Nga, nó nói lên sự khao khát, sự đam mê cuồng nộ của luyến ái. Chưa bao giờ Hương thấy Nguyên như vậy, chưa bao giờ cô tưởng tượng ra được cái cảnh này. Không thể có ở con người, như thế là loạn luân, như thế là điều không thể thấy…
|
|
|
Tình yêu lung linh bỗng chốc vụt tắt...
|
Cô Nga không thể là người như vậy, cũng không thể là con rắn độc quằn quại dục vọng trong vòng tay Nguyên.
Cái cảnh mà Hương đang chứng kiến như không thể có trên cuộc đời này… không thể có được…
Không gian như chết ngạt, tất cả ứ đọng và rồi tiếng rơi của bịch bia lạnh trong tay Hương làm cô tỉnh khỏi cơn tê dại của trái tim. Như một lẽ thường, cô vùng chạy khỏi không khí nhớp nhúa đó.
Chạy dọc theo con đường nắng đổ lửa của tháng 6 mà cô thấy tim mình tê tái, se thắt lại. Rùng mình ngồi thụp xuống. Tim cô muốn vỡ òa, muốn khóc lắm chứ nhưng không hiểu sao cô không thể tuôn nước mắt, không thể làm cho trái tim có thể nhẹ đi phần nào. Nó đau dữ dội như có cái gì đó cứa vào, nó dội lên trong lồng ngực cô cảm giác ghê tởm với thế giới, cảm giác tất cả là sự dối gạt, sự phản bội. Cô không thể giải thích được cái cảnh mà cô chứng kiến, cái cảnh mà cô chưa bao giờ nghĩ tới, cái cảnh khiến tim cô như nát ra trong sự đau đớn đến cùng cực…
Vẫn không khóc được, vẫn không thể tuôn ra những dòng nước mắt. Hương nghĩ đến lời mẹ: “Đứng dậy, đi đi con” mỗi khi cô thất bại trong cuộc sống.
… Sáng sớm, đến công ty làm việc. Nga ngồi đối diện với cô, cái khuôn mặt lạnh lùng, kiêu sa, quyến rũ mà cách đây 1 ngày, Hương còn cảm thấy khâm phục giờ đây sao trâng tráo và đểu giả đến lạ lùng. Cả khuôn mặt gã kia nữa. Hương ngột ngạt trong cái cảm giác mình không thể chịu được nữa. Giờ thì cô hiểu, tại sao mọi người trong công ty lại nhìn cô bằng cặp mắt thương hại. Thì ra họ cũng biết mối quan hệ loạn luân này, vậy mà không ai nói cho Hương biết. Hay chỉ tại vì Hương yêu đến si mê, đến mù quáng.
|
|
|
... cô bắt đầu đi vào cuộc đời bằng đôi chân của chính mình...
|
… Lên sân thượng, ngồi một mình vào một góc kín, nơi mà Nguyên và cô trao nhau những nụ hôn vội vã, gấp gáp. Cười một cái thật đau khổ. Hương nhìn thấy hai con người kia. Họ đến thú tội với Hương sao? Họ muốn gì nữa, muốn cô câm miệng vì sợ ảnh hưởng tới uy tín danh dự của họ sao?
Nguyên trầm ngâm và phờ phạc. Ừ, thì ít ra phải giả bộ thểu não để được thương hại chứ. Anh thú nhận với Hương, anh yêu Nga, trước cả Hương. Và vì sợ sự dị nghị của mọi người, anh đã mượn cô để làm bình phong cho hai người. Nga không phải là cô ruột của anh, chỉ là do hai người dựng lên thôi.
Anh bảo, Nga có quá nhiều ân tình với anh, Nga yêu anh và anh cũng yêu cô ấy.
- Vậy tại sao các người không công khai mối quan hệ đi, các người độc ác đến mức đưa một con bé ngây ngô vào trò chơi của các người ư? Các người định tạo ân nghĩa cho một con bé để nó làm con bài trong tay các người. Dù các người có yêu nhau đi chăng nữa, các người vẫn sẽ phải trả giá cho tòa án lương tâm. - Hương nói một mạch, như một đứa trẻ con, ngoảnh mặt đi, bỏ lại hai kẻ sững sờ… hai kẻ tội đồ của tình yêu…
… Quyết tâm tìm một công việc khác, trên đôi chân của chính mình khiến Hương cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Nhưng trước hết, cô phải trở về với mẹ, để chữa lành vết thương đầu đời này, để khóc một cách thoải mái…