Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
21.2.2009

Việt còn nhớ như in ánh mắt buồn của Thảo, khi Việt báo tin mình đã chính thức ngỏ lời yêu Nhi. Cảm giác như không gian xung quanh Thảo lúc đó chỉ là một mớ âm thanh hỗn độn, dù mắt vẫn mở nhưng trong một khoảnh khắc, Thảo không biết đích đến của mình là gì. Không kịp nói lời chúc mừng cậu bạn thân, Thảo vội rảo bước cáo lỗi nhà đang có việc bận.

Cố ngăn những giọt nước mắt, nhưng có lẽ chính vì thế trên suốt chặng đường về nhà Thảo đã thổn thức hệt như đang bị ấm ức điều gì. Phải chăng, Việt đã quá tàn nhẫn khi biết tình cảm mà Thảo dành cho mình. Cuộc đời quả thật trớ trêu khi luôn bắt con người ta phải lựa chọn, mà đối với Việt đó là sự lựa chọn rất có lý.

Giữa một cô gái có dung nhan bình thường là Thảo và một cô gái với làn da trắng hồng, khóe miệng luôn tươi cười đặc biệt với suối tóc dài là Nhi thì Việt chọn ai? Tất nhiên là Nhi, dù Thảo và Việt có là đôi bạn thân suốt từ cấp hai lên đến đại học đi chăng nữa. Việt đã bị hút hồn ngay trong lần đầu tiên gặp Nhi.

Cô cử nhân khoa Ngữ Văn luôn trau chuốt trong từng câu, từng chữ. Biết tâm lý đối phương, đặc biệt là vẻ nhẹ nhàng nữ tính, khác hẳn với Thảo luôn bộp chộp trong từng lời nói. Biết rằng Thảo không khéo ăn nói nhưng trong lòng Việt đã xác định tình cảm của mình ngay sau lần gặp Nhi.

Việt đã tảng lờ như không hề biết tình cảm mà Thảo đã dành cho mình. Luôn giữ một khoảng cách trong suốt năm năm học đại học, ngay cho đến bây giờ Việt vẫn luôn là cậu bạn trai và luôn luôn chỉ là một người bạn mà thôi. Giữa Việt và Thảo chỉ tồn tại tình bạn trong sáng, thế nên ngay sau khi gặp Nhi, Việt như tìm thấy một nửa còn lại của mình.

Trong con mắt của Việt, Nhi thật sự là một cô gái hoàn mỹ vừa có sắc lại vừa có tài. Chữ tài của Nhi là ở chỗ với xuất thân từ nông thôn cô đã vươn lên, vượt qua khó khăn để đậu đại học và tốt nghiệp với tấm bằng cử nhân loại xuất sắc. Và Việt đã trân trọng chữ tài cùng với tình yêu của mình dành cho Nhi.

Không phủ nhận là mình đã yêu bằng một con mắt, nhưng những gì mà Nhi thể hiện đáng để Việt yêu lắm chứ. Với những món ăn dân dã mà Nhi nấu đã khiến Việt đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, hay như chiếc khăn quàng cổ, cả chiếc áo len bó sát người mà Nhi đã đan cho Việt trong mùa đông giá rét đủ để sưởi ấm, vun đắp cho tình yêu mà Việt dành cho Nhi. Trong con tim Việt giờ đây luôn vang lên bản tình ca hạnh phúc. Bản tình ca dành cho Nhi, người con gái mà Việt nguyện yêu bằng cả trái tim.

Thương thay cho Thảo, chỉ vì không có một ngoại hình bắt mắt, một giọng nói truyền cảm và chẳng thể nấu nổi một mâm cơm bình dị, đã trở thành kẻ thua cuộc. Đã có lúc Thảo đã trách mình, giá mà Thảo cũng là một cô gái xuất thân từ nông thôn giống như Nhi, thì có lẽ cái nhìn về Thảo của Việt có lẽ cũng khác hơn. Còn đây Thảo là một cô gái Thành phố, được nâng niu trong vòng tay của bố mẹ thế nên trong mắt Việt, Thảo không thể có đủ điều kiện để so sánh với Nhi. Dù Thảo có tốt đến mấy, có học giỏi đến mấy và có tấm lòng đôn hậu đến mấy, Việt vẫn mãi mãi không dành tình cảm cho Thảo. Bởi tình cảm phải xuất phát từ con tim mà con tim của Việt đã dành cho Nhi mất rồi.

Thảo chỉ còn biết nhìn Việt tay trong tay cùng với Nhi. Cô không thể làm gì mà đúng hơn, Thảo đã xác định cho lòng mình sau một thời gian dài mất ngủ. Giữa Thảo và Việt chỉ nên duy trì ở mức độ tình bạn, một tình bạn mà họ đã xây đắp bao nhiêu năm nay. Không có lý gì chỉ vì tình yêu không thành mà tình bạn của họ bị đổ vỡ.

Những tưởng tình yêu của Việt và Nhi sẽ đi đến cái đích hôn nhân mà họ hướng tới. Thì giờ đây, trên giường bệnh chỉ có một mình Thảo đang từng chút đút từng thìa cháo cho Việt. Tai nạn bất ngờ trên đường đi công tác đã khiến Việt mê man bất tỉnh mấy ngày liền, ngoài cái chân phải bị băng bó điều quan trọng hơn là giờ đây bác sĩ đang lo ngại rất có thể Việt sẽ không thể tỉnh lại, mà nếu có tỉnh thì Việt sẽ sống một cuộc sống thực vật không biết cho đến lúc nào.

Tin dữ đến với cả Nhi và Thảo nhưng thật ra phải sau Nhi một ngày, Thảo mới được mẹ của Việt báo tin. Thế nhưng cái cách thể hiện của hai người con gái lại hoàn toàn khác nhau. Thảo gần như ngất xỉu sau tin dữ đó còn Nhi thì sao? Cô từ từ đón nhận tin dữ và không có lần thứ hai quay trở lại bệnh viện. Không một bức thư để lại, Nhi đã ra khỏi cuộc đời Việt như thể Việt không còn trên cõi đời này. Hai năm đã rõ mười, Nhi đã nhanh chóng bị lật tẩy chỉ sau lần thử thách này.

Ngoài cái chân phải băng bó còn Việt chẳng làm sao hết. Bố mẹ của Việt đã có lý khi muốn thử thách nàng dâu tương lai của mình. Với một tương lai tươi sáng nếu làm vợ Việt, Nhi sẽ được giữ lại trường làm giảng viên bởi vì, bố Việt là Hiệu trưởng trường đại học mà Nhi đang theo học, hơn nữa, với tất cả những gì mà Nhi đã thấy: Một căn nhà rộng lớn, một hộ khẩu thành phố, tất cả gia sản rồi sẽ chỉ của vợ chồng Nhi vì Việt là con một. Tất cả những điều đó đã khiến Nhi cố gắng hết mình, cô đã lừa dối một cách trơn tru cốt để đạt được mục đích.

Việt đã thực sự bàng hoàng sau sự thật đó. Quả là phũ phàng, bố mẹ đã đúng khi đã nghi ngờ Nhi - một cô gái luôn khéo léo không để lộ sơ hở dù là nhỏ nhất. Việt đau quá, đau hơn cả cái chân đang băng bó. Giờ Việt đã hiểu rằng tình yêu không chỉ là khóe miệng, suối tóc dài mà tình yêu là sự chân thành, đồng cảm và chấp nhận cả những rủi ro của cuộc sống.

Chỉ cần một thử thách, Việt đã hiểu đâu là người con gái có tình cảm thật sự đối với mình. Ánh mắt Việt nhìn Thảo nay đã khác, tuy có nồng nàn hơn nhưng vẫn có phần ngượng nghịu. Bởi đã có lúc Việt đã không coi trọng tình cảm mà Thảo đã dành cho anh. Bát súp mà Thảo đang đút cho Việt là do chính tay cô nấu, dù có hơi mặn nhưng sao Việt thấy ngọt ngào đến thế.

May mắn mà nhờ có tai nạn này Việt mới tìm ra người con gái của đời mình. Đó là Thảo, cô bạn thân luôn nhìn mọi thứ thật đơn giản. Thảo đang tự hỏi, mình có thật là tình yêu khi trong từng ánh mắt họ nhìn nhau đã chứa đựng câu trả lời.

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 01:15 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
21.2.2009

Tôi hỏi các cô gái rằng thế nào là người đàn ông tốt thì họ chẳng cần suy nghĩ gì trả lời ngay, đó là người đàn ông có tiền, có nhà, có xe, đẹp trai, học giỏi, tài năng, phong độ, khí chất...

Thật buồn cười, đúng là họ đã bị trúng bùa các tiểu thuyết tình yêu rồi. Đó không phải là người đàn ông tốt, mà là quá tốt mới đúng. Tìm được người đàn ông như vậy quá là mò kim đáy biển. Thực ra người đàn ông tốt có thể được tôi luyện ra với những đức tính sau:

1. Phải có chút tiền

Nền tảng kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng. Tình cảm cũng cần phải xây dựng trên cơ sở vật chất, sự lãng mạn không có tiền chỉ là sự lãng mạn đắng cay.

Đàn ông cũng không nên có nhiều tiền quá vì nhiều quá sẽ sinh hư. Điều này thì hẳn cô gái nào cũng biết rõ. Vì lúc ấy bạn chờ đợi anh ấy đổi nhà, đổi xe, đổi trang sức cho mình, thì có lẽ sự đổi chác đầu tiên anh ấy làm đó là sẽ đá đít bạn.

2. Phải biết sống chân thành

Người đàn ông xảo quyệt dù có yêu bạn thực sự thì trong phút chốc cũng sẽ hy sinh bạn vì chính bản thân mình. Không phải là họ không yêu bạn, mà từ đầu chí cuối người mà họ yêu nhất chính là bản thân họ.

Đàn ông tốt phải chân thành, dịu dàng và biết quan tâm...

3. Không nên đẹp trai quá

Đàn ông đẹp trai thì thường quen với sự chiều chuộng của những cô gái khác, lòng tự tôn sẽ bành trướng và chỉ biết yêu có bản thân mình.

Có được người đàn ông đẹp trai không khó, nhưng muốn giữ được họ bên mình thì bạn phải chuẩn bị sẵn sàng tinh thần để tham gia cuộc chiến không biết mệt mỏi. Đợi đến khi bạn đã thân cùng lực kiệt rồi thì bạn sẽ nhận ra mình đã già đi quá nhiều, còn anh ấy thì vẫn phơi phới như xưa.

4. Phải biết dịu dàng, quan tâm

Nên tránh xa những cao thủ chốn tình trường, vì những người đàn ông này ăn nói ngọt ngào lắm, ngay cả chuyên gia tình cảm cũng chịu không phân biệt được họ nói giả nói thật thế nào.

Những người đàn ông hiền lành chân chất lại tốt, nói thẳng hay nói vòng ra sao thì cũng được, miễn là bạn được họ quan tâm, chăm sóc và đối xử dịu dàng khiến bạn vui lòng là được rồi.

5. Phải biết nấu nướng

Không phải là để thỏa mãn cái dạ dày của bạn, cũng không phải là để giữ trái tim bạn là vì để cho anh ấy biết được mùi dầu mỡ trong bếp ra sao. Không để cho anh ấy nghĩ rằng nấu nướng là việc của phụ nữ, bạn vì anh ấy mà trở nên nhếch nhác, anh ấy lại thấy bạn già nhanh quá nên phải tìm cô khác cho thích mắt.

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 01:04 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
21.2.2009

Tám giờ sáng, Tú vươn vai tỉnh giấc, lười biếng trườn mình xuống giường. Ngoài kia nắng đã lên. Ánh nắng le lói đầu mùa, hắt vào giường ngủ của hai vợ chồng làm anh nheo mắt lại. Cuộc rượu tiếp khách hàng của công ty anh hôm qua vẫn còn làm anh choáng váng.

Tú đi thẳng tới phòng vệ sinh. Ngang qua phòng ăn, chiếc lồng bàn inox úp ngay ngắn ở mâm cơm trên bàn ăn, hai chiếc ghế vẫn đặt đối diện nhau. Tú mỉm cười, vợ anh là một người chu đáo, cẩn thận. Công việc mệt nhọc và áp lực của một công ty nước ngoài là thế, nhưng vợ anh vẫn nhất định đi học nấu ăn, chỉ để anh được ăn những món ăn do chính tay cô ấy làm ra.

Tú với tay mở công tác bình nóng lạnh. Nó đã được bật sẵn và luôn được bật sẵn như thế sau mỗi “cuộc yêu” của hai người đêm hôm trước. Nhưng đêm hôm qua… Tú lắc đầu gõ gõ tay vào chiếc gương trước mặt. Hai bông hoa hồng đỏ thắm, được cắm trong chiếc lọ thủy tinh nhỏ trên kệ gương nhìn anh như hờn dỗi. Tự dưng anh lại nhớ vợ, nhớ những “cuộc yêu” của hai người khi diễn ra trong buồng tắm. Mỗi khi hai người có dịp gần nhau, vợ anh bảo thích nhìn thấy hai bông hồng trên đó, dù anh đã nói nếu để hoa hồng trong phòng kín sẽ không bền vì hoa cần có không khí và ánh nắng mặt trời. Nhưng khi Ngân nói, cô ấy sẽ có cách chăm sóc để không có một ngày nào anh phải nhìn thấy cảnh hoa hồng bị héo, thì anh lại chiều lòng và hưởng ứng nhiệt thành trước ánh mắt vui mừng của vợ.

Tú cúi tìm chiếc dao cạo râu, vợ anh vẫn thường chuẩn bị sẵn ở đó cho anh, ngay cạnh lọ hoa hồng, nhưng không thấy. Anh lục tìm xung quanh.

“Choang!”

Tiếng lọ hoa rơi làm anh giật mình. Anh cũng không thấy chiếc dao cạo đâu. Hai năm là vợ chồng, chưa một lần cô ấy quên để dao cạo cho anh cả. Anh cúi xuống nhặt những mảnh thủy tinh vỡ vào chiếc cốc anh dùng để đựng nước đánh răng, rồi nhặt hai bông hồng dưới nền lên. Anh đặt lại hoa vào kệ gương, nhưng thấy nó đã gần héo, lưỡng lự một chút anh cầm vứt vào thùng rác cùng với mảnh thủy tinh vỡ.

Chiếc gai hồng cắm vào tay anh lúc nào không biết. Cho đến khi xối nước vào tay thấy xót anh mới nhìn vào bàn tay mình: có vệt máu nhỏ li ti như hạt cát. Tự dưng trong lòng anh có một dự cảm bất an. Anh luôn nghĩ loại “hoa hồng tiểu thư” được nuôi trong tủ kính kiểu công nghiệp thế này vốn không bao giờ có gai vậy mà cây hoa này lại có.

Tú thầm trách mình đoảng vị, lại lơ là trong việc chăm sóc vợ. Có thể vì cuộc yêu muộn của hai người đêm qua, khi anh uống chút rượu… khiến vợ anh mệt mỏi…. Nên sáng nay cô ấy quên thì cũng đã sao. Anh lại giật mình. Anh không nhớ mình đã ân ái với vợ mình đêm qua như thế nào nữa, chỉ nhớ phút giây anh suýt mắc một sai lầm lớn trong tiệc rượu. Khi anh trở về nhà lúc mười một giờ, anh cũng không biết gì cả, cho đến hai giờ sáng, tiếng máy giặt phá vỡ sự im lặng của căn phòng về đêm, làm anh tỉnh dậy. Mà sao hôm qua Ngân lại mang quần áo ra giặt vào ban đêm như thế này chứ?

Tú đóng cửa buồng tắm lại, lột chiếc quần nhỏ cuối cùng trên người. Anh cúi nhìn xuống “cái đàn ông” của mình. Anh kiểm tra nó như một bác sĩ chuyên khoa và tự dưng thấy gai người. Cuộc rượu kéo dài từ chiều qua đến đêm làm anh không còn tỉnh táo. Trong một phút yếu lòng, trong cái giây phút tưởng chừng như khó có người đàn ông nào cưỡng lại nổi, khi chỉ có anh cùng cô gái quán bar ấy trong khách sạn, anh đã thức tỉnh và trở về với cô. Có lẽ Ngân không bao giờ biết rằng khi anh nhìn thấy chiếc đồng hồ, chiếc ví cô mua tặng anh, lọ thuốc xịt mũi và chiếc khăn mùi xoa quen thuộc… được cài trong túi áo vì anh vốn bị viêm mũi dị ứng thì sự chu đáo của cô đã làm anh cảm động mà quay về với cô.

Tú mở vòi hoa sen. Nước xối vào mặt anh, vào thân thể anh như muốn xóa trôi đi tất cả. Anh thấy mình thật tệ bạc và có lỗi khi luôn phải để vợ anh phải chịu đựng mỗi khi anh chiêu đãi mối hàng ruột của mình kiểu như thế này.

Quần áo chỉnh tề xong, Tú lại gần bàn ăn. Anh biết trong cái lồng bàn kia là một món ăn tráng miệng buổi sáng mà anh yêu thích. Nhưng khi anh mở ra, trong mâm chỉ là những thức ăn của tối hôm qua, cô ấy đã soạn sẵn để chờ anh về ăn cùng như mọi khi. Nhưng đêm qua vì quá say nên…

Một lần nữa Tú lại thấy mình muôn vàn có lỗi với người vợ mà anh hết mực yêu thương. Cô ấy đang có thai, còn anh lại uống rượu đến tận khuya, để cô ấy một mình ở nhà chờ cơm. Chắc chắn cô ấy giận anh thật rồi, nên đêm qua cô ấy mới mất ngủ và trở dậy giặt đồ lúc hai giờ sáng. Chắc có lẽ vì thế nên cô ấy mệt quá mà quên đi những thói quen thường ngày của anh. Lẽ ra mình phải hiểu điều ấy hơn ai hết chứ nhỉ, anh lắc đầu thở dài.

Tú nhìn đồng hồ đeo tay. Vẫn còn kịp thời gian ăn bún ở ngoài, trước khi tới cuộc họp. Anh chạy nhanh đến phòng ngủ, lấy chiếc laptop trên bàn làm việc. Một tờ giấy trắng rơi ra, bay xuống dưới chân bàn. Anh nhặt lên, mặt sau tờ giấy là nét chữ thân thương của Ngân làm anh như muốn ngã gục: đơn xin ly hôn.

Tú thất thần nhìn vào mảnh giấy. Mỗi lời lẽ trong lá đơn như xé nát cõi lòng anh làm trăm mảnh. Anh không thể tin mấy lời lẽ ngắn ngủi, sắc lạnh trong lá đơn kia có thể kết thúc được những tháng năm yêu thương đầy ân tình của hai người. Anh càng không thể tin, Ngân mọi ngày của anh nhu mì, hiền lành là thế, nay lại biết ném thẳng vào anh cái quyết định khiến anh tê tái. Anh đã luôn tin rằng Ngân là một người phụ nữ biết an phận.

Tú bật dậy như chiếc lò xo, chạy xuống lầu. Ngang qua chiếc tủ kính âm tường, cặp búp bê bằng đá vẫn đang mỉm cười nhìn anh như mai mỉa, giễu cợt. Anh đứng thần người nhìn vào nó, một nỗi niềm chua xót ân hận trào dâng.

Ba năm yêu thương cộng với hai năm làm vợ chồng đủ để anh tin chắc rằng Ngân yêu anh. Vậy mà lá đơn ly hôn không một lời giải thích kia như một sức mạnh công phá hơn mọi lời nói, có thể quật ngã anh. Một người vợ dịu hiền nết na, luôn tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc của lễ giáo như Ngân, khi đã đủ can đảm viết lá đơn này, có nghĩa là mọi chuyện thực sự nghiêm trọng.

Tú đọc lại lá đơn. Một gia đình ngỡ không tì vết, nay dần rạn nứt. Anh cảm nhận thật gần một cách rất rõ ràng: gia đình anh đang dần đi đến độ rơi tận cùng của hố sâu vực thẳm. Bến bờ tưởng bình yên, phẳng lặng nay như mạch nước ngầm làm cho sóng lòng nổi bão. Hơn lúc nào hết, anh cần tạo cho mình một khoảng lặng để lục soát lại những gì vừa xảy ra. Anh không muốn mọi thứ lại trở nên đảo lộn như thế này.

Tú ngồi bệt xuống chân cầu thang, châm một điếu thuốc lá. Cả căn phòng yên ắng trong yên lặng, chỉ có tiếng kim đồng hồ lặng lẽ gõ nhịp thời gian.

Bình thường vợ anh vẫn đi vắng vào giờ này, nhưng hôm nay cảm giác có thể cô ấy sẽ không quay về ngôi nhà này nữa bỗng làm anh thấy thiếu vắng và trống trải đến vô cùng.

Tú lại quay ra tự trách mình, làm sao anh lại để mọi chuyện đến như thế này được cơ chứ. Tại sao cô ấy lại viết đơn ly hôn trong lặng lẽ, không một lời giải thích? Tú nhắm mắt lại. Những hình ảnh quấn quýt bên nhau của hai người cứ đan xen vào dòng chữ trong lá đơn kia làm anh tê tái lòng.

Vì cái gì? Vì niềm tin cô dành cho anh đã sụp đổ? Vì công việc thường xuyên phải đi công tác dài ngày và tiệc tùng, khách khứa của anh đã thực sự khiến cô ấy mệt mỏi vì phải chờ đợi? Hay vì đã có người thứ ba chen chân vào gia đình anh?

Anh vò đầu bứt tai. Sự bất mãn âm thầm nào trong lòng Ngân khiến mối quan hệ của vợ chồng anh rạn nứt? Sao cô ấy không cùng anh thẳng thắn nói chuyện để tìm cách tháo gỡ cho cả hai người có phải hơn không?

Anh nhớ lại thỏa thuận giữa hai người trước ngày lấy nhau:

“Anh đã cưới em thì suốt đời này chỉ có em là vợ, không một ai khác. Nhưng anh vốn phong lưu, thỉnh thoảng có giải trí qua đường, em đừng quan tâm. Anh biết cách tự bảo vệ mình và gia đình nhỏ của chúng ta”. Anh nhớ, lúc ấy Ngân đã gật đầu không đắn đo. Và đúng là Ngân chưa từng tỏ ra ghen tuông hay có chút gì đó khó chịu. Còn anh luôn giữ đúng lời hứa của mình. Anh không hề mang tới cho Ngân điều tiếng gì và hết lòng yêu thương chiều chuộng Ngân.

Tú rít một hơi thuốc thật dài. Có thể cái thỏa mãn chết tiệt kia của anh đã giết chết dần niềm tin của vợ dành cho anh. Và có thể khi anh bình thản công khai chuyện ăn bánh trả tiền làm cô ấy… Anh lắc đầu, không muốn nghĩ tiếp nữa.

Tú châm thêm một điếu thuốc. Đôi mắt đau đáu nhìn vào khoảng không trước mặt. Chính sự bình thản của Ngân làm anh cảm thấy sợ. Vì thế Ngân đâu biết rằng cái thỏa thuận trước ngày cưới kia chỉ là để sau này Ngân không phải cả nghĩ trước những lời đàm tiếu của mọi người, mỗi khi anh đi công tác xa hay phải tiếp khách ở những nơi “vô cùng tế nhị” ấy. Cũng vì thế, Ngân đâu có hiểu rằng: một chút sĩ diện với mọi người để giữ thể diện kiểu đàn ông trước mặt bạn bè và khách hàng “ruột” của công ty thì chính bản thân anh phải “muối mặt” mà “má kề, tay ấp” những cô nhân viên trong quán bar ấy.

Thế nhưng khi vào phòng riêng, không phải anh là gỗ đá mà không ham muốn. Chỉ có điều, khi nhớ tới khuôn mặt thánh thiện của Ngân, anh lại không còn mấy hứng thú với cô gái nào nữa. Anh luôn phải trả thêm cả tiền im lặng cho những cô nhân viên ấy.

Tú ngẩng mặt lên kêu thầm: “Ngân ơi là Ngân, em bình thản quá nên không cho anh cơ hội để nói rằng chính tình yêu, sự dịu dàng và nhẫn nhịn đến quên mình của em đã bao lần kéo anh trở về với mái ấm gia đình. Em đâu biết, khi anh bình thản công khai chuyện ăn bánh trả tiền là để mong em có một phản ứng tự vệ, dù là rất nhỏ thôi. Nhưng sao lúc ấy em lại im lặng, khi bản thân em thấy mình bị coi nhẹ? Anh cần một người vợ biết yêu chồng, nhưng cũng biết níu kéo chồng mình trở về trước bao nhiêu là cám dỗ, em có hiểu không Ngân?”

Tú chạy lại phòng ngủ. Anh mở tủ quần áo của Ngân, quần áo vẫn còn nguyên. Cả chiếc va – li vẫn nằm ngay ngắn nơi đáy tủ. Tú mỉm cười. Ngân vẫn giữ nguyên tắc trong mọi trường hợp. Cô ấy không thể ra đi khi chưa nhìn thấy chữ ký cùng quyết định của anh. Vậy là anh biết mình phải giải quyết vấn đề này như thế nào rồi.

Tú nhẹ thở dài. Anh cầm lá đơn trên tay, cất vào trong két sắt để lấy tài liệu của riêng mình. Nếu đó là sự giải thoát cho Ngân, anh sẽ đồng ý. Nhưng không, anh tin là vì Ngân yêu anh. Anh tin anh yêu Ngân hơn những gì anh tưởng. Thế nên, anh không thể lặp lại sai lầm của mình thêm một lần nữa. Lá đơn này sẽ là một kỷ niệm, sẽ là một bài học mà anh không bao giờ được phép quên. Anh sẽ là người thể hiện tình yêu của mình bằng chính sự níu kéo.

Tú chạy ngay đến chiếc taxi đang đỗ chờ anh ở ven đường. Tú ra hiệu cho lái xe đi nhanh hơn một chút.

Sáng nay vợ anh đi làm bằng xe máy, nên anh chọn cách đi taxi đến cơ quan cô ấy, rồi cả hai người sẽ cùng về bằng xe máy. Kìa, cô ấy kia rồi! Trông cô ấy buồn quá. Tú ôm bó hoa anh vừa mua vội, nép mình sau cánh cổng rộng lớn chờ khi vợ anh dắt xe máy ra đến cổng, anh sẽ khiến cô ấy phải ngạc nhiên và bất ngờ…

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 12:26 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
25.12.2008

   Yêu một người là khi bạn trân trọng món quà người ấy tặng dù món quà đó chẳng đáng giá bao nhiêu

Yêu một người là khi bạn nhận ra rằng người ấy không chỉ thuộc về bạn mà còn thuộc về cả thế giới này, và dù thế thì người ấy vẫn quan trọng và ý nghĩa với bạn biết bao.
   Yêu một người là khi bạn nhận ra rằng trước mặt nhau, bạn và người ấy luôn là chính bản thân mình.
   Yêu một người là khi bạn thức dậy vào mỗi buổi sáng bạn cảm thấy rất hạnh phúc vì mình có thêm một ngày nữa để yêu và được yêu.
   Yêu một người là khi bạn nhận ra rằng người đó có ý nghĩa với bạn như một món quà của cuộc sống trao tặng. Và, món quà ấy muốn cùng bước đi bên cạnh bạn trọn cuộc đời này. Người ấy sẽ chia sẻ với bạn ngày và đêm, từ giấc ngủ đến những nỗi lo toan trong cuộc sống. Người ấy sẽ tìm thấy những bí mật trong bạn mà trên đời này chỉ có riêng hai người biết mà thôi. Và dù bạn có trốn đến tận phương trời nào thì người ấy cũng sẽ tìm ra bạn, để cho bạn một chỗ tựa an toàn vững chãi nhất với tất cả tình yêu thương độ lượng.
   Yêu một người là khi bạn nhận ra rằng mỗi ngày, người ấy sẽ cho bạn nhiều điều mới lạ hơn. Người đó sẽ mỉm cười với bạn bằng nụ cười chân thật, nói với bạn bằng giọng nói ngọt ngào, nhìn bạn bằng ánh mắt trìu mến và chăm sóc bạn bằng những cử chỉ gần gũi, yêu thương.
   Bên cạnh bạn, người ấy sẽ biến những thứ tầm thường, nhỏ bé trở thành vĩ đại. Người ấy sẽ cùng bạn mở rộng cánh cửa đến một tương lai hạnh phúc…

 

" Bạn đã bao giờ yêu một người như thế chưa? Nếu chưa có nghĩa là bạn chưa yêu thật lòng đấy "

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:41 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
25.12.2008

Xin chào! Tôi là cuộc sống đây. Hôm nay tôi sẽ cố giải quyết một số vấn đề bạn đang gặp phải để bạn đừng than trách tôi nữa…

Nếu bạn bị tắc đường và kẹt xe, đừng thất vọng. Còn rất nhiều người trên thế giới này, mà đối với họ, lái xe là một niềm mơ ước không thể thực hiện .
  Nếu bạn cảm thấy học hành thật chán ngán. Hãy nghĩ đến những người cả đời không được đi học.
  Nếu bạn thất vọng vì một chuyện tình cảm đang đến hồi tan vỡ. Hãy nghĩ đến những người chưa bao giờ biết yêu thương và được yêu thương là như thế nào.
  Nếu bạn buồn vì một cuối tuần nữa lại sắp trôi qua. Hãy nghĩ đến những người phụ nữ ở môi trường làm việc khắc nghiệt, phải làm việc 12 tiếng một ngày, 7 ngày một tuần để nuôi con.
  Nếu bạn cảm thấy mất mát và tự hỏi mình cuộc sống là gì và có mục đích gì? Hãy nghĩ đến những người bệnh tật, biết trước mình không còn sống được bao lâu nữa, và không còn cơ hội để tự hỏi mình nữa.
  Nếu bạn cảm thấy khủng khiếp khi là nạn nhân của những trò đùa ác ý, những sự nhỏ mọn… của người khác. Hãy nhớ: Thế vẫn chưa là gì đâu, vì tồi tệ hơn nữa là khi bạn có thể là chính những người đó!
  Và nếu như bạn trông chờ vào một cuộc sống luôn thuận buồm xuôi gió, không còn lo âu phiền muộn thì bạn thật sự đang quá mơ mộng rồi đó. Bởi một lẽ đơn giản, những điều đó là một phần của cuộc sống, và ở một góc độ nhất định, chúng đã góp phần tạo nên cuộc sống của chúng ta.

" Hãy biết cách để tích cực hóa những vấn đề tiêu cực, bạn sẽ thấy cuộc sống này tươi đẹp biết bao "
Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:32 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
25.12.2008

Khi con người đang yêu

* Khi đêm về, em hãy nhìn lên bầu trời. Nếu thấy sao băng, em hãy ước một điều. Hãy tin lời anh, điều ước đó sẽ thành hiện thực... Bởi vì anh đã ước được gặp em và thực sự là anh đã gặp em.

* Làm sao em có thể bắt trời không mưa khi trên trời dày đặc mây đen? Làm sao em có thể bắt lá vàng không rụng khi mùa thu đã tới? Làm sao em có thể bắt anh không yêu em khi em có trên đời này?

* Mọi người dạy cho anh biết rằng một giờ có 60 phút, một phút có 60 giây, nhưng không ai dạy anh rằng một giây thiếu em là một giây bất tận, một phút vắng em là một phút vĩnh hằng.

* Anh yêu hãy nhìn lên trời đi! Các vì sao đang nói thầm với nhau rằng em yêu anh đấy.

* Sao anh lại tìm em trong máy điện thoại? Em không ở đó đâu. Em đang ở trong tim anh kia mà.

* Lúc em chào đời, trời đã mưa. Đó là trời khóc vì tiếc rằng đã để mất một thiên thần tuyệt vời như em.

* Khi muốn gặp anh, em hãy nhìn bầu trời sao và thầm ước. Anh sẽ đến bên em, sẽ tìm được em cho dù em ở bất cứ nơi đâu.

* Anh đã chuyển 2.000 giấc mơ và 1.000 ý nghĩ ngọt ngào vào tài khoản trong trái tim em. Những khi không có thời gian dành cho anh, em hãy lấy chúng từ tài khoản.

* Em nghĩ về anh 61 giây trong một phút, 25 giờ trong một ngày và em đã lẫn lộn trong việc xác định thời gian.

* Châu Âu ngủ, Châu Á cũng đang ngủ, Châu Mỹ đang tối dần, chỉ có đôi mắt đẹp nhất trên thế giới này đang đọc tin nhắn của anh.

* Trên Trái Đất có 6.000.000.000 người. Và anh không hiểu vì sao anh chỉ nhắn tin cho mỗi mình em. Có lẽ vì 5.999.999.999 người còn lại không thể thay thế được em.

* Kề từ khi mặt phẳng trái tim anh bị đường vuông góc từ ánh mắt em hạ vào, anh không thể xác định nổi bán kính để vẽ vòng tròn tình cảm của mình nữa.

* Có một thế giới ở đó tâm hồn anh cảm thấy ấm áp như đang ở nhà. Đó là thế giới ánh mắt suy tư của em.

* Tiếc rằng anh không thể tặng em mặt trời. Cũng không thể gửi hoa qua điện thoại. Anh đành viết tin nhắn và gửi đến tim em tia nắng ấm của tâm hồn anh.

* Mặt Trăng là vệ tinh của Trái Đất, còn em là vệ tinh của cuộc đời anh.

* Mặt trăng cô đơn ngó qua cửa sổ. Thiếu anh, cuộc sống của em tối lạnh biết bao. Anh là mặt trời bé nhỏ trong cuộc đời em.

" Ôi ! Đó là những lời có cánh làm mềm lòng con người "

Còn khi đã chung sống dưới một mái nhà:

- Hôn nhân là quá trình bình thường hóa quan hệ tình yêu.

- Hãy kết hôn với các nhà khảo cổ học vì bạn càng già họ càng yêu bạn.

- Lập gia đình là dịch bài thơ ái tình ra văn xuôi.

- Hôn nhân là một trò ảo thuật biến những nụ hôn vui thú thành ra... nghĩa vụ.

- Hôn nhân là một sự kiện mà sau đó người đàn ông phải mua rau thay vì mua hoa.

- Tình yêu thì mù quáng nhưng hôn nhân sẽ trả lại ánh sáng cho nó.

- Bi kịch của hôn nhân ở chỗ chúng ta yêu một nhân cách, nhưng lại phải sống với một nhân vật.

 "  Anh àh. Nếu anh yêu em nhiều đến mức như anh vẫn nói thì xin anh hãy cẩn thận với trái tim của em. Anh có thể lấy nó nhưng đừng làm nó vỡ. "

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:19 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
25.12.2008

Anh và em quen nhau một thời gian đã lâu. Một ngày kia, em nói với anh rằng:

- Chúng ta về sống chung với nhau đi anh đi.

Anh tròn mắt nhìn em như nhìn một hiện tượng lạ của xã hội loài người, vốn dĩ em không phải là người có tư tưởng hiện đại như vậy. Sau 2 phút sửng sốt, anh từ tốn trả lời em:

- Em thực sự muốn như vậy chứ?

- Vâng, em muốn được sống cuộc sống của một gia đình, được chăm sóc một ai đó, được làm đàn bà đúng nghĩa.

Nhìn ánh mắt của em, anh hiểu rằng em đang nói rất thật…

Hai ngày sau,

- Em thực sự vẫn muốn chúng ta sống chung với nhau chứ?

- Đúng vậy, không ràng buộc nhau về hôn thú, luật pháp. Anh có khoảng trời riêng của anh, em tự do trong khoảng trời riêng của em. Không ai xâm phạm vào cõi riêng của người kia. Tôn trọng lẫn nhau được đặt lên hàng đầu.

- Anh đồng ý. Để có thể sống chung với nhau yên ổn, chúng ta hãy thẳng thắn nói lên quan điểm của mình khi sống chung, phân rõ trách nhiệm của từng người.

- Anh này, chúng ta không ràng buộc nhau về hôn thú thì có khi cũng nên có một bản thoả thuận sống chung anh nhỉ? Thực tế luôn được minh chứng trên giấy trắng mực đen.

Anh cảm thấy hơi rùng mình trước cách nói và cách nghĩ của em. Anh giấu rất nhanh cảm xúc bất chợt đó, anh thấy em khó hiểu, và anh muốn trả lời câu hỏi của chính mình.

Sau bốn ly cafe các loại và một số cốc nước lọc đá, bản Thoả thuận sống chung cũng dần được hình thành với những điều khoản cơ bản sau:

  • Anh chịu trách nhiệm trả tiền nhà, điện nước sinh hoạt, cùng các loại phí lặt vặt khác. Điện thoại của ai người đó tự trả, không lắp điện thoại chung.
  • Em chịu trách nhiệm trả toàn bộ tiền lương thực, thực phẩm, đảm bảo tủ lạnh không bao giờ rỗng.
  • Cả hai cố gắng duy trì ăn bữa tối chung cùng với nhau, người nấu là em. Trong trường hợp ai có việc riêng không về ăn được, phải báo trước giờ ăn ít nhất 1 giờ đồng hồ. Giờ ăn quy định: 19h tối hàng ngày.
  • Anh: gom quần áo cho vào máy để giặt và phơi quần áo. Em: Thu quần áo khô và là gấp phẳng.
  • Tự giác giữ gìn vệ sinh chung. Một tuần tổng vệ sinh 1 lần. Anh: Tổng vệ sinh tuần thứ 1, 3 của tháng. Em: Tổng vệ sinh tuần thứ 2, 4 của tháng.
  • Từ thứ 2 đến thứ 6:

+ Từ 8h-18h: Đi làm theo công việc riêng, gặp gỡ bạn bè riêng

+ Từ 18h-20h: Sinh hoạt chung, ăn tối

+ Từ 20h-24h: Tuỳ sở thích mỗi người

+ Từ 24h - sáng hôm sau: Ngủ chung

  • Cuối tuần: Thương lượng theo từng tuần cụ thể
  • Xây dựng quỹ chung trị giá 10 triệu, mỗi người đóng góp một nửa để phòng trường hợp cần thiết. Nếu ai cần dùng thì tự động đóng góp trả lại
  • Sử dụng các biện pháp tránh thai, an toàn tình dục.
  • Nghiêm cấm đưa bạn tình về nhà.
  • Bản thoả thuận này có giá trị trong vòng 100 ngày, kể từ ngày dọn đồ về nhà thuê.
  • …..

Sau hai tuần tìm và thuê nhà, chuyển đồ đạc cá nhân, anh và em bắt đầu 100 ngày sống chung với nhau. Bản “Thoả thuận sống chung” được treo trang trọng trong khung kính đặt tại phòng ngủ.

Ngày thứ nhất….

Anh hôn em trước khi đi làm, em chúc anh một ngày làm việc vui vẻ. Ngày làm việc hôm đó trôi qua thật nhanh, với bao nhiêu điều hứng khởi trong anh và em. Em tranh thủ đi chợ trên đường đi làm về, anh tạm biệt đồng nghiệp sớm hơn ngày thường. Sau bữa tối vui vẻ, anh và em cùng xem TV, rủ nhau đi ngủ sớm.

.
.
.

Tuần đầu tiên thật vui vẻ và hạnh phúc…

Ngày thứ tám…

Anh khẽ cau mày khi thấy nhà tối om. Đồng hồ chỉ 18h30, em vẫn chưa về. Anh chủ động chuẩn bị bữa tối cho riêng mình.

19h, em lếch thếch về tới nhà. Xe em hỏng. Nói với anh vài câu lý do về muộn, hỏi thăm anh công việc trong ngày, em tự lo cho bản thân mình. Đêm đó, khi em ngủ anh vẫn thức ngồi bên máy tính.

Ngày thứ mười…

Hôm nay anh đi tiếp khách về muộn, em hẹn bạn gái đi ăn và shopping. Anh về, quẳng túi, buông mình xuống ghế, mệt mỏi thực sự. Mặt hơi cảm xúc khi em đưa anh cốc nước cam và nói:

- Em đã xả giúp anh bồn nước nóng, anh tắm đi cho đỡ mệt rồi còn nghỉ ngơi cho lại sức.

- Cám ơn em.

Anh hôn em lấy lệ, chúc em ngủ ngon. Mười lăm phút sau, anh bắt đầu ngáy.

Ngày thứ hai mươi…

Vào mỗi sáng thứ bảy như ngày hôm nay, em thường đi đọc sách, anh thì đi đá bóng với đồng nghiệp. Tâm trạng em hôm nay thật thoải mái vì đã chọn được một cuốn sách hay. Bao nhiêu dự định trong đầu cho quãng thời gian cuối tuần còn lại cùng anh, cùng đi dạo, tâm sự về quá khứ, một bữa tối lãng mạn, và một đêm…

Anh say nằm trên sofa. Mùi bia rượu, thức ăn sặc sụa trong phòng. Bốn bạn đồng nghiệp của anh say mê đánh bài, khẽ nhếch cười khi thấy em về. Họ ra về khi trời xẩm tối. Em lặng lẽ dọn dẹp, đánh thức anh dậy.

Chuông điện thoại reo đoạn nhạc anh thích mà em không thích lắm, anh nghe, anh vội vã thay đồ. Anh ngoái cổ nói vọng lại trong lúc kéo cửa:

- Anh phải đi có việc ngay, bạn anh đang chờ.

Ngày thứ hai mươi mốt…

Sau chuyến viếng thăm của các bạn anh, tủ lạnh chỉ còn đúng hai chai nước. Em dắt xe đi chợ từ lúc anh còn chưa dậy.

Khệ nệ xách túi đồ vào nhà, em đọc được lời nhắn anh để dưới bình hoa cúc mới: “Anh xin lỗi em chuyện ngày hôm qua. Anh tặng em bình hoa cúc. Em hãy quay lại và cười thật tươi như đoá cúc này nhé”.

Em quay lại thấy anh đang cọ nhà tắm - tuần này tới phiên anh làm tổng vệ sinh. Em vòng tay ôm anh từ phía sau, nói với anh câu nói đầu tiên sau khoảng lặng ba mươi tiếng:

- Để em giúp anh dọn nhà, rồi mình cùng đi dạo phố anh nhé. Em muốn mua cho anh một chiếc áo mới.

Ngày thứ ba mươi hai…

Sếp giao cho em nhiệm vụ viết kế hoạch quảng cáo cho dòng sản phẩm mới của công ty. Em làm việc thật hăng say quên cả thời gian. Em về nhà rất muộn. Anh cằn nhằn vì em đã không gọi điện hay nhắn tin báo trước, để anh đợi cơm quá lâu. Em thanh minh giải thích. Lời qua tiếng lại, lần đầu tiên anh và em cãi nhau.

Những ngày tiếp theo…

Kế hoạch phát triển thương hiệu của dòng sản phẩm mới cuốn em ngập chìm trong công việc. Anh cũng dành phần lớn thời gian cho những dự án thiết kế. Đã rất nhiều ngày, anh và em tự ăn bữa tối bên ngoài. Bếp nguội ngắt. Khi anh về thì em chưa về, và ngược lại. Chủ đề các câu chuyện chỉ quanh quẩn công việc của anh và của em. Quá mệt mỏi sau mỗi ngày làm việc, ai ngủ phần giường người nấy.

Ngày thứ bảy mươi…

Em ốm. Em bị lao lực sau một thời gian tập trung vào công việc, ăn uống thì thất thường. Ngày hôm nay, theo lịch anh phải đi công tác TP HCM để ký hợp đồng trị giá lớn. Anh nấn ná bên giường, nhìn em thở gấp mệt nhọc. Bất giác anh nhìn lên bản: “Thoả thuận sống chung”. Không một điều khoản nào quy định anh phải ở nhà chăm sóc em ốm. Nhưng anh không thể xách valy đi được. Anh nhận ra rằng chưa bao giờ anh nhìn thấy em khi em ngủ. Em vẫn là người dậy sớm hơn anh. Giờ đây, khuôn mặt em hiện rõ sự yếu đuối, lo lắng, sợ sệt. Mồ hôi thấm đẫm trán em là trôi đi sự tự tin rắn rỏi, mạnh mẽ anh vẫn thấy hàng ngày.

Anh quyết định hoãn chuyến đi và chịu phạt vi phạm hợp đồng với đối tác.

Ngày thứ tám mươi….

Em và bạn đi dạo trong công viên. Em nhìn thấy anh tay trong tay cùng người con gái khác. Em choáng váng. Em hụt hẫng. Sự kiêu hãnh đàn bà đã kịp ngăn chân em không chạy tới trước anh, cổ họng nghẹn không thể hét lên “Đồ phản bội”.

Tiếng hai đứa trẻ chơi nói với nhau: "Cho con dế sống chung với con cà cuống đi” giúp em bình tĩnh lại. Anh đâu có vi phạm bản “Thoả thuận sống chung” đâu nào. Mà sao em lại trách anh nhỉ? Em suy nghĩ thật bình tĩnh những gì vừa nhìn thấy. Nhưng em đã khóc, tim em thắt lại.

Ngày thứ…

- Tôi không thể chịu nổi cô nữa. Cả ngày tôi đi làm mệt mỏi, về tới nhà thì đụng ngay bộ mặt bí xị, tối xầm của cô. Cô muốn gì thì phải nói ra chứ. Động một chút là cằn nhằn. Tôi là một thằng đàn ông trưởng thành rồi, tôi có tự do của tôi, tôi không muốn ai cản trở hay cấm đoán tôi.

- Anh tưởng tôi vui vẻ lắm sao? Tôi muốn gì à? Tôi muốn anh tôn trọng những nguyên tắc sống của tôi. Anh lôi đủ thứ bạn về cái nhà này, say xỉn, lục tung bừa bãi cái nhà này. Không lôi người về nhà thì anh thích đi thì đi, thích về thì về, lẳng lặng không nói với tôi một tiếng nào. Tôi cũng phải đi làm như anh, vậy tại sao tôi phải làm đủ thứ việc nhà trong đó có cả việc của anh, rồi đợi anh về trong bộ dạng say không biết trời trăng gì nữa?

- Tôi đâu có bắt cô phải làm như vậy. Nếu cô không thích thì từ mai cô không cần phải làm những việc đó, không cần phải đợi tôi về, hay làm bất cứ việc gì cho tôi cả. Cô cứ làm theo sở thích của cô. Tôi tự lo cho mình được.

- Anh không phải nhắc thừa như vậy.

Rầm…. Em khoá trái cửa phòng ngủ, mặc kệ anh tự xoay xở bên ngoài.

Ngày thứ chín mươi…

Chủ nhà đến thu tiền nhà tháng thứ ba. Thời hạn của “Thoả thuận sống chung” giá trị trong mười ngày nữa

Mười ngày còn lại…

Thế là chỉ còn mười ngày nữa hết hạn “Thoả thuận sống chung”. Ngày thứ một trăm, trên tủ lạnh có dán hai cái note

Anh à!

Một trăm ngày chúng ta ở bên nhau sao trôi nhanh thế? Biết bao kỷ niệm mà em biết chắc rằng sẽ theo em tới cuối cuộc đời. Làm sao em quên được những phút giây anh và em vui vẻ hạnh phúc bên nhau, cùng nhau làm việc nhà, những câu chuyện tiếu lâm của anh làm em cười tưởng như không dứt. Rồi cả những giờ phút em lo lắng vô cùng mỗi đêm anh về muộn, và chỉ có thể thở phào nhẹ nhõm khi được nhìn thấy anh nữa chứ. Anh đã giúp em trở thành một người phụ nữ đích thực bằng sự chân thành sâu thẳm nơi trái tim anh. Anh ơi, năm ngày anh đi công tác vừa rồi, em nhớ anh vô cùng. Em cô đơn mỗi khi đêm xuống. Chiếc giường thật lạnh lẽo khi không có anh nằm bên em. Em đã quen rồi hơi thở của anh, tiếng ngáy đều đều của anh. Em tự trấn an mình bằng cách đếm ngược thời gian và tưởng tượng ra anh đang ở bên em. Ngày anh về, em muốn ôm anh thật lâu, thật chặt và hết lên rằng: “Anh đừng bao giờ xa em nữa nhé”. Nếu như được sống lại một trăm ngày nữa, em sẽ không bao giờ làm anh buồn vì những giận hờn dở hơi của con gái, hay vì công việc mà xao nhãng chăm sóc anh. Vì giờ đây, em hiểu ra một điều vô cùng quan trọng: Anh là người quan trọng nhất với em. Em yêu anh”.

“Em à!

Anh đang tự hỏi lòng mình rằng, anh sẽ ra sao khi chúng ta không còn sống bên nhau nữa? Những ngày sống bên em, anh đã dần cảm nhận được hạnh phúc gia đình. Thật tuyệt vời làm sao sau mỗi ngày làm việc, em đón anh bằng một nụ cười, chuẩn bị cho anh những bữa cơm ngon canh ngọt do bàn tay em khéo léo nấu. Anh tự tin hơn khi mặc trên mình những bộ quần áo thơm tho sạch sẽ luôn được là phẳng em chuẩn bị sẵn mỗi buổi sáng. Em chăm sóc anh bằng cả tình thương yêu to lớn ẩn chứa trong trái tim bé nhỏ yếu đuối của em. Anh thấy mình to lớn hơn, tự tin hơn, mạnh mẽ hơn từ ngày có em về sống chung với anh. Anh sẵn sàng làm người đuổi chuột cho em cả đời mỗi khi em run rẩy ôm chặt lấy anh nhìn chuột chạy qua. Em, năm ngày qua sống xa em, anh bồn chồn không yên. Anh cố gắng giải quyết công việc thật nhanh để được về với em. Xa em, anh đã suy nghĩ và tự tin khẳng định với lòng mình, sẵn sàng nói với em rằng: “Hãy làm vợ anh em nhé. Anh không thể sống thiếu em. Anh yêu em”.

Thành công không tự nhiên mà đến. Bạn cần phải có thái độ sống, khát vọng và cả sự chấp nhận., nó đúng quá phải không các bạn ???

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 12:56 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
25.12.2008

Quá khứ trôi qua chẳng bao giờ trở lại,
Lỗi lầm lớn - nhỏ mắc phải cũng đã rồi.
Muốn sửa sai, đừng thu mình trong nuối tiếc,
Hãy hướng tới tương lai và sống cho hôm nay.

Hôm nay có người yêu thương ở bên bạn,
Tha thứ cho lỗi lầm chẳng dễ gì để quên.
Vậy hãy hạnh phúc lên và cười thật vui vẻ,
Cho cuộc đời bạn và người ấy mãi xanh tươi.

Hôm nay có tia nắng sớm sưởi ấm bạn,
Qua những ngày giá rét buốt thịt da.
Vậy hãy quên đi những tháng ngày lạnh lẽo,
Sống cho hôm nay thì mới có tương lai.

Hôm nay có nét rạng ngời trên khóe môi,
Một tin vui, niềm hân hoan rồi cũng đến.
Vậy hãy quên đi những buồn đau quá khứ,
Đón nhận ngày hôm nay, một ngày của tương lai.

Hôm nay có rất nhiều "ngày hôm qua",
Những ngày bạn có thể kể và đếm được.
Còn "ngày mai" của hôm nay hỡi bạn..!,
Không có hôm nay, sao tới được "ngày mai"

Hãy cùng nghĩ đến "ngày mai"
Cùng sống trọn vẹn cho "ngày hôm nay"

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 09:52 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
18.10.2008

1. Hạnh phúc hay không là do bạn quyết định. Học cách tìm những niềm vui trong những điều đơn giản.

2. Biến đổi được hoàn cảnh của bạn. Không ai sở hữu mọi thứ, và mọi người đều phải trải qua những niềm vui hòa lẫn nỗi buồn trong cuộc sống. Bí kíp ở đây chính là biến cho nụ cười “nặng ký” hơn nước mắt.

3. Đừng quá quan trọng hóa vấn đề. Đừng áy náy rằng bạn đã tìm cách tránh được rủi ro nhưng nó lại xảy ra với người khác.

4. Bạn không thể làm hài lòng tất cả mọi người. Do đó đừng để những lời chỉ trích phê bình khiến bạn buồn lòng.

5. Đừng để người khác đưa ra mục tiêu cho cuộc đời bạn. Hãy là chính mình.

6. Làm những gì bạn thích nhưng với điều kiện tránh xa nợ nần.

7. Đừng bao giờ rước hoạ vào thân, vì đó là "món nợ ảo", thường khó gánh hơn khoản nợ có thực.

8. Căm ghét là thuốc độc của tâm hồn, do đó đừng “nuôi dưỡng” lòng ghen tị, hận thù, đố kỵ.

9. Theo đuổi nhiều niềm đam mê. Nếu bạn không di du lịch được, hãy đọc hiểu về những nơi chốn mới.

10. Không hối tiếc. Đừng mất thời gian nghiền ngẫm những nỗi đau hay lỗi lầm. Đừng biến mình thành người ủy mị đến mức không bao giờ đủ sức vượt qua nỗi đau.

11. Giúp đỡ những người ít may mắn hơn bạn với hết khả năng mình.

12. Hãy giữ mình luôn bận rộn. Một người bận rộn không có thời gian để buồn.

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 11:12 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
18.10.2008
 

Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.

Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!

Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.

Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.

Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!

Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.

Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.

Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc ang”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc ang, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.

Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn ang và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!

Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 11:09 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
18.10.2008

Phải chăng là khi tim bạn đập nhanh, lòng bạn tay bạn ướt đẫm mồ hôi, giọng nói bạn phải chạy theo mới có thể bắt kịp với nhịp đập trái tim nơi lồng ngực?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là THÍCH.
   Phải chăng là bạn không thể giữ cho mắt và tay bạn rời khỏi họ?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ THÈM MUỐN.
  Phải chăng là bạn luôn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người vì họ rất tuyệt?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là MAY MẮN.
   Phải chăng là bạn cần họ vì bạn biết họ đang có mặt bên cạnh bạn?
Đó chưa phải là yêu… Bạn cảm thấy như thế, bởi vì bạn đang CÔ ĐƠN.
   Phải chăng là bạn ở bên cạnh họ vì đó là điều họ muốn?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG TRUNG THÀNH.
    Phải chăng là bạn ở bên họ vì vẻ bề ngòai của họ làm cho tim bạn đập nhanh hơn một nhịp?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ MÊ MUỘI.
  Phải chăng là bạn tha thứ mọi lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm họ?
Đó không phải là yêu… Đó là TÌNH BẠN.
    Phải chăng là khi bạn nói với họ rằng họ là người duy nhất bạn nghĩ tới?
Bạn không yêu họ rồi vì… bạn đã NÓI DỐI.
   Phải chăng là bạn cho họ những thứ bạn thích vì lợi ích của họ?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG THẢO.
     Thế nhưng… 
   Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn...
Đó mới là YÊU.
   Khi những người khác dù có thu hút bạn, nhưng bạn vẫn ở lại bên cạnh họ một cách không hối hận…
Đó mới là YÊU.
   Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ…
Đó mới là YÊU.
   Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù là nhiều lúc đối với những nỗi đau đó, họ còn cứng cỏi hơn cả bạn nữa…
Đó mới là YÊU.
   Khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…
Đó mới là YÊU.
   Phải chăng bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời, sự sống cho họ chứ?
Nếu có thì đó là YÊU.
 Tình yêu có muôn vàn điều kỳ diệu và trong muôn vàn điều kỳ diệu có tình yêu.
* Your dreams will become true if you believe in you. I hope that you are always happy and successful every where. I believe in you !

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 10:41 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
18.10.2008

Tin tưởng là sự cho và nhận. Cho đi càng nhiều, bạn sẽ nhận lại nhiều hơn. Nếu bạn muốn ai đó tin tưởng mình, trước hết phải tin người đó, như tin chính bạn vậy

  - Người làm cha mẹ sẽ không bao giờ thực sự tin tưởng vào con cái cho đến khi họ thấy rằng con cái đã trưởng thành.

 Vậy hãy cho cha mẹ thấy bạn có thể đứng vững trên đôi chân của mình, tự tin bước vào đời.

   - Đôi khi có ai đó không tin bạn. Đơn giản bởi vì họ đã rất giống bạn. Trong cuộc sống bạn có thể bị hiểu lầm do hành động của người khác. Đừng cố thanh minh, thời gian rồi sẽ chứng minh tất cả.

  - Lòng tin khi đã mất đi thì rất khó có thể lấy lại.Bạn nên cân nhắc mỗi hành động của mình để không phải hối tiếc.

  - Bạn không thể bắt ép người khác tin mình, chỉ có thể thuyết phục họ tin bạn bằng hành động cụ thể.

   - Tự tin vào bản thân bạn là nền tảng giúp gia đình và bè bạn tin tưởng con người của bạn.

  - Với những người từng tổn thương trong quá khứ, việc tin tưởng vào ai khác là điều vô cùng khó khăn. Vì thế bạn nên chuẩn bị sẵn tư tưởng và chứng minh rằng bạn là người mà họ có thể tin tưởng được.

  - Lòng tin là yếu tố không thể thiếu trong mọi mối quan hệ bạn bè, gia đình, xã hội, đặc biệt là tình yêu.

  - Lòng tin cũng là yếu tố góp phần làm nên sự thành công của “chuyện ấy”. Nếu chưa thực sự tin đối phương, tốt nhất bạn không nên “thử”chuyện đó.

  - Cuối cùng, lòng tin chính là một món quà. Đừng bao giờ coi nó là một điều hiển nhiên phải có trong mọi mối quan hệ.

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 10:33 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
18.10.2008

Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được:
+ Thời gian
+ Lời nói
+ Cơ hội
   Ba điều trong đời không được đánh mất:

+ Sự thanh thản
+ Hy vọng
+ Lòng trung thực
   Ba thứ có giá trị nhất trong đời:

+ Tình yêu
+ Lòng tự tin
+ Bạn bè
   Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được:

+ Giấc mơ
+ Tài sản
+ Thành công
   Ba điều làm nên giá trị một con người:

+ Siêng năng
+ Chân thành
+ Thành đạt
   Ba điều trong đời làm hỏng một con người:

+ Rượu
+ Lòng tự cao
+ Sự giận dữ .

Theo các bạn thì thế nào ? 

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 10:30 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
23.9.2008

"Kẻ nào bị phị tình mà cố tìm cách níu kéo thì thật là ngu ngốc vì người ta đã hết yêu mình rồi vì thế hãy cố gắng quên đi bằng cách nuốt tình yêu vào lòng "

" Chẳng nên oán hờn nhau khi tình yêu tan vỡ, sự oán hờn sẽ làm trái tim bạn nhức nhối. Em kô oán hờn anh không phải em sợ trái tim mình đau mà bởi vì chưa bao giờ em muốn có sự chia xa "

" Sau khi gặp sự cố tình cảm, hãy để tâm hồn mình tĩnh lặng 1 thời gian, bạn sẽ thấy sự việc trãi qua không phải vô ích. Đừng cố tìm khoả lấp chỗ trống nếu không muốn sau này hối hận vì quá vội vàng. Một quãng thời gian nghĩ ngơi đđể bạn nhìn nhận lại mọi thứ, bạn sẽ thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn nhiều "

" Vẫn biết tình yêu không bao giờ có lỗi. Trái tim luôn có lý lẻ của nó. Nhưng tình yêu sẽ trôi vđâu khi chỉ 1 trái tim lạc nhịp ? Cầu mong cho cuộc đời này, mọi trái tim sẽ trôi về với trái tim để không còn những tình yêu không bến đỗ "

" Mỗi người đều có 1 quá khứ. Quá khđó đôi khi tuyệt đẹp nhưng cũng làm cho người ta bám ảnh khôn nguôi. Tuy nhiên quá khứ chỉ nên là ký ức để chúng ta lấy đó làm kinh nghiệm sống, rút tỉa những điều hay, điều dđ hoàn thiện mình chứ không phải để nó là nỗi đau "

" Tất nhiên trong cuộc chua tay nào cũng có nước mắt và làm con tim ta tổn thương - đó là điều không tránh khỏi, Ta hãy vững vàng đối mặt với nó. Khi chuyện đã qua bạn sẽ nhận ra 1 điều trong cái rủi có cái may "

" Trãi qua bao thăng trầm đau thương con người ta sẽ trở nên khôn ngoan và hoàn thiện hơn "

" Có những sai lầm sẽ mãi mãi là sai lầm và ta đau khổ nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó ta bỗng giật mình : điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận "

              

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 10:57 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
8.8.2008

Lê Thị Mỹ Linh

Khi đi ngoài đường, gặp trời mưa chúng ta sẽ làm gì để không bị ướt? Có người sẽ tìm nơi ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa v.v... Nhưng suốt cuộc đời bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn dầm mưa chưa?

Câu trả lời chắc chắn là có, đúng không các bạn? Và thưa các bạn, nỗi buồn trong lòng chúng ta cũng như thế. Dù bạn là ai, là người cao sang quyền thế hay tài giỏi xuất chúng thì trong cuộc đời bạn, bạn vẫn không thể tránh khỏi được nỗi buồn. Như vậy thì nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, bạn cũng đừng quá u sầu và than trách cuộc đời mà hãy can đảm đối diện nó, lúc đó bạn sẽ bãn lĩnh hơn, sáng suốt hơn và vượt qua những nỗi buồn, những khó khăn dễ dàng hơn.

Cũng như khi bị mắc mưa, nếu bạn không thể tìm được cách cho mình đừng bị ướt, có phải là bạn đành chấp nhận dầm mưa về nhà không? Khi ấy có phải bạn có thấy sự bực bội khi bị ướt sũng không còn nữa hay không? Đúng như thế, vì lúc ấy bạn đã tìm cách giải quyết được vấn đề của mình rồi.

Cuộc sống có rất nhiều điều chờ đón bạn, có niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, đó là quy luật và cũng là sự thi vị của cuộc sống. Hãy mạnh mẽ và yêu đời lên, bạn nhé?

Còn Tôi , Tôi là một " fan " dầm mưa đấy các Bạn àh. Tôi thích ngắm mưa rơi ... Đơn giản vì mỗi khi nhìn mưa rơi Tôi thấy mình nhẹ nhàng, thanh thản hơn đặc biệt là mộng mơ hơn đấy các Bạn ơi.

message_116.jpg

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 04:52 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
8.8.2008

• Yêu, là nhìn thấy ở người đó những điều không hoàn hảo mà vẫn yêu.
• Yêu, là muốn mang lại cho người mình yêu những điều tốt đẹp nhất.
• Yêu, là không mất trí, vẫn học quên mình, vẫn dành trái tim cho gia đình và bè bạn...
• Yêu, là dành thời gian, công sức để tìm hiểu tâm hồn và tính cách của nhau.
• Yêu, là dành thời gian và công sức để tìm hiểu và yêu quý những gì mà người con yêu gắn bó.
• Yêu, là tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau.
• Yêu, là nếu tranh cãi thì không thường xuyên và cũng không nghiêm trọng.
• Yêu, là nếu tranh cãi chỉ giúp hiểu nhau hơn và tình yêu bền vững hơn.
• Yêu, là hướng tới một mối quan hệ lâu dài.
• Yêu, là khi xa cách, chỉ thấy yêu hơn và gắn bó hơn.

Còn Bạn ? Theo Bạn tình yêu thật sự là gì ?  

 

01-8.giftaochu.com_love9.gif

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 04:48 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
12.4.2008

Lê Thị Mỹ Linh

Khi con người đang yêu

Nếu anh yêu em đến mức như anh vẫn nói thì xin anh hãy cẩn thận với trái tim của em. Anh có thể lấy nó nhưng đừng làm nó vỡ, đừng làm cả thế giới này tan thành từng mảnh.

* Khi đêm về, em hãy nhìn lên bầu trời. Nếu thấy sao băng, em hãy ước một điều. Hãy tin lời anh, điều ước đó sẽ thành hiện thực... Bởi vì anh đã ước được gặp em và thực sự là anh đã gặp em.

* Làm sao em có thể bắt trời không mưa khi trên trời dày đặc mây đen? Làm sao em có thể bắt lá vàng không rụng khi mùa thu đã tới? Làm sao em có thể bắt anh không yêu em khi em có trên đời này?

* Mọi người dạy cho anh biết rằng một giờ có 60 phút, một phút có 60 giây, nhưng không ai dạy anh rằng một giây thiếu em là một giây bất tận, một phút vắng em là một phút vĩnh hằng.

* Anh yêu hãy nhìn lên trời đi! Các vì sao đang nói thầm với nhau rằng em yêu anh đấy.

* Sao anh lại tìm em trong máy điện thoại? Em không ở đó đâu. Em đang ở trong tim anh kia mà.

* Lúc em chào đời, trời đã mưa. Đó là trời khóc vì tiếc rằng đã để mất một thiên thần tuyệt vời như em.

* Khi muốn gặp anh, em hãy nhìn bầu trời sao và thầm ước. Anh sẽ đến bên em, sẽ tìm được em cho dù em ở bất cứ nơi đâu.

* Anh đã chuyển 2.000 giấc mơ và 1.000 ý nghĩ ngọt ngào vào tài khoản trong trái tim em. Những khi không có thời gian dành cho anh, em hãy lấy chúng từ tài khoản.

* Em nghĩ về anh 61 giây trong một phút, 25 giờ trong một ngày và em đã lẫn lộn trong việc xác định thời gian.

* Châu Âu ngủ, Châu Á cũng đang ngủ, Châu Mỹ đang tối dần, chỉ có đôi mắt đẹp nhất trên thế giới này đang đọc tin nhắn của anh.

* Trên Trái Đất có 6.000.000.000 người. Và anh không hiểu vì sao anh chỉ nhắn tin cho mỗi mình em. Có lẽ vì 5.999.999.999 người còn lại không thể thay thế được em.

* Kề từ khi mặt phẳng trái tim anh bị đường vuông góc từ ánh mắt em hạ vào, anh không thể xác định nổi bán kính để vẽ vòng tròn tình cảm của mình nữa.

* Có một thế giới ở đó tâm hồn anh cảm thấy ấm áp như đang ở nhà. Đó là thế giới ánh mắt suy tư của em.

* Tiếc rằng anh không thể tặng em mặt trời. Cũng không thể gửi hoa qua điện thoại. Anh đành viết tin nhắn và gửi đến tim em tia nắng ấm của tâm hồn anh.

* Mặt Trăng là vệ tinh của Trái Đất, còn em là vệ tinh của cuộc đời anh.

* Mặt trăng cô đơn ngó qua cửa sổ. Thiếu anh, cuộc sống của em tối lạnh biết bao. Anh là mặt trời bé nhỏ trong cuộc đời em.

Còn khi đã chung sống dưới một mái nhà:

- Hôn nhân là quá trình bình thường hóa quan hệ tình yêu.

- Hãy kết hôn với các nhà khảo cổ học vì bạn càng già họ càng yêu bạn.

- Lập gia đình là dịch bài thơ ái tình ra văn xuôi.

- Hôn nhân là một trò ảo thuật biến những nụ hôn vui thú thành ra... nghĩa vụ.

- Hôn nhân là một sự kiện mà sau đó người đàn ông phải mua rau thay vì mua hoa.

- Tình yêu thì mù quáng nhưng hôn nhân sẽ trả lại ánh sáng cho nó.

- Bi kịch của hôn nhân ở chỗ chúng ta yêu một nhân cách, nhưng lại phải sống với một nhân vật

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:24 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
11.4.2008

taochu.com_love36.jpg

Vào dịp Valentine

“Hoa hồng luôn luôn đỏ, cũng như Violet luôn luôn tím. Và anh luôn nghĩ về em - trong ngày đặc biệt này. Chúc em yêu một Valentine hạnh phúc”.

    Lời nhắn giảm “xì trét” trước mỗi kỳ thi

“Mình biết  bạn muốn đạt loại giỏi trong học kỳ này, khi bài vở chiếm hết thời gian và bạn không có lúc nào rảnh để nấu ăn hay giải trí. Vì thế hãy nhắm mắt lại và thở sâu, mình lúc nào cũng ở bên cổ vũ bạn”.

   Khi chàng ốm

“Em biết là anh bị cảm mấy hôm nay và không có dấu hiệu đỡ đi chút nào. Hãy thử ăn chút cháo em nấu xem, có thể không ngon nhưng anh sẽ đỡ hơn nhiều đấy. Chúc anh yêu sớm khỏe lại”.

    Lúc suy sụp

“Mình biết mấy hôm nay bạn cảm thấy không được thoải mái lắm, nếu có thể giúp gì được cho bạn mình sẽ không do dự. Nhưng cho đến lúc này mình chỉ có thể gửi những lời chúc tốt đẹp nhất, mong bạn sớm lấy lại tinh thần”.

   An ủi khi bạn thất tình

“Người ta nói chia tay người mình yêu thật khó. Mình biết bạn đã phát hiện ra rằng điều đó là sự thật. Nhưng rồi mọi chuyện cũng sẽ qua, nhưng cho đến lúc đó mình chỉ có thể nói rằng mình luôn bên bạn và mong bạn cảm thấy thoải mái hơn. Cố gắng lấy lại tinh thần nhé!”

    Khi thất bại

“Cuộc sống có lúc thắng, lúc thua. Nhưng với mình bạn vẫn là người giỏi nhất, hãy cố gắng hết sức có thể và bạn sẽ luôn là người chiến thắng vì không phải nói lời hối tiếc”.

   Nghĩ về anh

“Dù anh đã đi xa nhưng em vẫn muốn nói rằng em luôn nghĩ về anh, luôn mong những điều tốt đẹp nhất đến với anh. Em yêu anh”.

   Cảm ơn

“Bạn luôn là người bạn tốt nhất của mình, một lời cảm ơn đơn giản thôi chưa đủ”.

   Chúc mừng sinh nhật

“Trước khi bạn bước sang một tuổi mới, chín chắn và trưởng thành hơn, mình chúc bạn một sinh nhật vui vẻ và hạnh phúc”.

   Ngày của mẹ/bố

“Từ khi còn bé cho đến lúc trưởng thành, bố/mẹ luôn là chỗ dựa cho con, đứng sau và nâng đỡ con. Con muốn nói với bố/mẹ rằng, con biết ơn và yêu bố/mẹ rất nhiều”.

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 09:38 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
8.4.2008

Cuộc sống không phải là một khó khăn cần giải quyết, mà là một món quà cần được nâng niu. Bạn chắc chắn có khả năng đứng trên đỉnh những gì từng đánh bạn gục ngã...

Mọi người đều biết:

Bạn không thể làm vừa ý tất cả mọi người.

Bạn không thể làm tất cả mọi việc ngay một lúc

Bạn không thể làm mọi việc tốt như nhau

Bạn không thể làm tốt hơn tất cả mọi người, cũng như không phải tất cả mọi người đều làm tốt hơn bạn.

Vì vậy:

Bạn phải tìm ra mình là ai và hãy là chính mình

Bạn phải quyết định điều gì đáng ưu tiên hàng để tiến hành thực hiện trước

Bạn phải khám phá điểm mạnh của mình để khai thác triệt để

Bạn phải biết không nên ganh đua với người khác bởi vì không ai khác ở trong tình huống của bạn ngoại trừ bạn.

Khi đó:

Bạn sẽ biết chấp nhận sự độc đáo duy nhất của mình

Bạn sẽ biết lập những lưu tiên và ra quyết đinh.

Bạn sẽ biết sống với đúng khả năng của mình

Bạn sẽ biết tôn trọng chính mình một cách thích đáng và bạn sẽ trở thành “chính bạn tốt nhất” có thể.

Hãy dám tin rằng:

Bạn chỉ có một trên đời, độc đáo và tuyệt vời.

Chỉ có một người duy nhất giống bạn trong mọi thời đại, đó là bạn!

Hơn cả một quyền lợi, bạn phải có nghĩa vụ với bản thân mình

Cuộc sống không phải là một khó khăn cần giải quyết, mà là một món quà cần được nâng niu.

Chắc chắn bạn có khả năng đứng trên top những gì từng đánh bạn gục ngã, để đạt được những điều tưởng như không thể.

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:14 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
[ Last Page ] [ Page 2 of 2 ] [ Next Page ]