Tôi vẫn còn nhớ như in giây phút mà anh hạnh phúc lén nhét lá thư ấy vào tay tôi, sao tôi hững hờ thế không biết...
Nếu ngày đó, anh bỏ cuộc, thì giờ đây, hạnh phúc tràn ngập mà tôi đang có đã không thuộc về tôi...
Chúng tôi cùng ở trọ trong một ngôi nhà bề thế của một cán bộ hưu trí rất hết lòng với sinh viên. Anh đã tốt nghiệp và có một công việc tốt, còn tôi, chỉ mới tập tễnh vào đời.
|
|
|
Tôi chẳng có được gì từ cuộc tình chóng vánh đó, trừ đau khổ. |
Đêm ấy, khi tất cả chúng tôi đang tụ tập trước ti vi để xem đá bóng, anh hạnh phúc lén nhét vào tay tôi một lá thư. Tôi biết, khó khăn lắm anh mới viết được những dòng tâm sự về mình vì anh vốn là người lạnh lùng và ít nói. Anh bảo: “Hình như anh đã... rồi em ạ”. Tôi hiểu, con người đầy kiêu ngạo như anh thì chỉ thế thôi. Phải chi lúc ấy tôi im lặng, có lẽ sẽ làm anh bớt dằn vặt hơn.
Nhưng không, tôi như người điên lên cơn, xé bức thư mà anh đã mày mò viết, vì lúc ấy, cái tôi của tôi quá lớn, sự ích kỷ và thù hận về mối tình hư vô kia chiếm lấy tôi khiến tôi xem anh như một người cơ hội, đến để phá hoại cái cảm giác đau đớn của tôi, để châm biếm và mỉa mai tôi. Anh lặng lẽ quay về với bóng tối...
Tôi đều đặn đến nhà thờ hơn, với niềm tin được cứu thoát khỏi dằn vặt và đau khổ. Rồi, lại một lần nữa, tôi gặp anh nơi ấy. Tôi bắt đầu làm bạn với anh từ đó. Nhưng, chỉ là bạn thôi, vì tôi vẫn không thể nào... Anh vui hẳn lên, còn tôi, chỉ "lợi dụng" để đổi lấy sự thanh thản.
|
|
|
Tôi bắt đầu yêu anh và dần dần yêu anh nhiều thật nhiều lúc nào không biết. |
Tôi khuyên bạn tôi rất nhiều, và, không thể ngờ rằng, tôi lại giống anh như thế, giống trong từng lời khuyên mà anh đã từng khuyên tôi. Chẳng lẽ anh đã len lỏi vào cuộc đời tôi rồi sao? Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi cố gắng không ngủ. Vì, tôi thấy mình hạnh phúc. Dường như cái “khoảnh khắc được cứu rỗi” khi tôi đóng vai một người khuyên răn người khác đã giải thoát tôi, đã vực tôi dậy.
Lần đầu tiên sau hai năm làm bạn với anh, tôi nghĩ đến anh với một cảm xúc là lạ. Tôi muốn đập cửa phòng anh, gọi anh dậy và bắt anh ngồi im lặng bên tôi, để cùng tôi ngồi lẩn quẩn tìm lời giải thích cho sự kì lạ này. Tôi bắt đầu yêu anh và dần dần yêu anh nhiều thật nhiều lúc nào không biết. Trong tôi, không còn gợn một chút buồn, chút đau khổ của những gì đã qua.

