Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
18.7.2009
Như là định mệnh !

Chuyến bay trễ hơn hai giờ đồng hồ đưa Vinh về đến Hà Nội lúc trời đã nửa đêm. Vinh cảm nhận rõ trong làn gió một hơi thở quen thuộc của đất trời Hà thành - nơi mà đã lâu lắm rồi anh mới quay trở lại. Tháng 5 rồi mà về đêm, thành phố của hương hoa sữa nồng nàn này vẫn còn hơi se lạnh. Mùa hạ năm này hình như đến muộn hơn chăng? Lòng Vinh khắc khoải một nỗi buồn và những nhớ nhung dàn trải… Mọi cảm xúc lúc này ùa về trong anh thật khó tả. Thế mà thấm thoắt thời gian cũng đã trôi hết một chặng đường 5 năm…

Vinh khệ nệ kéo lê đống hành lý - của mình thì ít mà chủ yếu là “quà biếu, quà tặng” - chen ra khỏi đám đông đang chờ đón người nhà trước sảnh. Nhìn quanh quất chẳng thấy ai ngoài màn đêm và gió lạnh đang bao phủ, Vinh khẽ thở dài: “Chả lẽ thằng này nó bỏ bom mình sao?”. Uể oải định cất tiếng gọi taxi thì từ đâu một tiếng gọi gần như là thất thanh:
Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 1)
 
- Ê, tao ở đây cơ mà!!!

Chưa kịp quay đầu nhìn lại nhưng Vinh nhận rõ giọng Nam Béo – thằng bạn chí cốt bao nhiêu năm nay của anh. Quý hoá, may mà nó không cho Vinh "leo cây" chí ít trong đêm nay, khi mà mọi thứ xung quanh đối với anh lạ nhiều hơn là quen. Nam Béo xồng xộc tiến gần về chỗ Vinh, không quên nở nụ cười thở dốc hềnh hệch:

- Xin lỗi mày nhé, tao ngủ một tý mà lại quá giấc nên ra hơi muộn, mày chờ có lâu không?
 
Vinh quay người lại, là thằng bạn “trời đánh” của Vinh. Hắn vẫn thế, 5 năm trôi qua mà không có gì thay đổi, lùn tịt và béo ú, chắc vẫn giữ nguyên cái thói tham ăn và ngủ nhiều như thời đi học. Chỉ có duy nhất một điều khác đi là cái kính cận 2 đi-ốp ngày xưa giờ được thay bằng một mảnh đít chai có vẻ là dày gấp đôi mà Vinh chưa thể ước lượng được là bao nhiêu đi-ốp. Hậu quả của truyện tranh đây mà. Vinh nhoẻn miệng cười và dang cánh tay đón ôm thằng bạn một cái thật chặt. Mắt thì hoen hoen đỏ mà miệng lại không quên chọc ngoáy:
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 1)

Lần này về nước, Vinh mang theo nhiều dự định...

- Máy bay trễ hai tiếng không thì tao cũng hoá đá ngồi chờ mày từ lâu rồi, thằng khốn ạ!

- Trời, nhìn mày khác quá, “Tây” nó cho mày ăn cái gì mà giờ đẹp trai vậy hả?

Hai thằng bá vai nhau đẩy hành lý ra đại sảnh. Nhìn từ phía sau, bóng dáng một thấp một cao, một gầy một béo, một trầm tính một sôi nổi, vậy mà cũng không hiểu vì sao lại có thể chơi thân với nhau cả chục năm trời. Câu chuyện trên đường về rôm rả như chưa bao giờ hơn sau 5 năm gặp lại… Đủ những vui, những buồn, những chuyện trên trời, dưới đất của ngày hôm qua, hôm nay và cả ngày mai nữa…

Chuyến bay về Việt Nam lần này của Vinh đơn giản là một kỳ nghỉ, là phần thưởng mà bố mẹ dành cho cho đứa con “quý tử” của mình sau khi tốt nghiệp tấm bằng thạc sỹ loại ưu, là chuyến hồi hương qua nhiều năm cùng gia đình sang xứ người mà chưa có dịp trở về thăm quê được. Nhưng sâu thẳm trong lòng Vinh, lần trở về này còn mang nhiều dự định hơn thế. Những dự định mà bố mẹ anh chưa bao giờ biết, thằng Nam béo – bạn tri âm mà có lẽ cũng không bao giờ nhận ra…

Chuyến taxi muộn đưa Vinh dọc qua những con phố và về đến trung tâm một cách nhanh lạ. Trong màn đêm buông phủ với ánh đèn đường mờ nhạt, Vinh kịp nhận ra một thành phố quen thuộc và ít nhiều những đổi thay. Một cái gì đó len vào lòng ấm áp và xúc động đến khó tả… Ngày anh đi là mùa hạ và ngày trở về cũng là đầu hạ đấy thôi. Tròn 5 năm – thời gian quả thật là con thoi. Người ta cứ mải miết bước đi để lúc nào đó có thể quay trở lại thì không tránh khỏi cảm giác giật mình. Vinh thực sự đang giật mình trước bước đi của thời gian, khi chạm vào mảnh đất nơi anh đã từng gắn bó, chạm vào nguyên vẹn cả ký ức chưa bao giờ có thể phai nhạt trong anh. Mắt Vinh hướng về xa xăm, nơi có những chấm sáng của ánh đèn đường toả lan một hơi ấm dìu dịu…
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 1)

"Lan ơi! Giờ này em đang ở đâu?"

- Mày về nước lần này có định tìm gặp em Lan  nữa không?

Câu hỏi oang oang của thằng Nam Béo làm vỡ không gian im lặng và kéo Vinh về với thực tại. Ánh mắt Vinh đang hướng nhìn về những nơi xa xăm qua ô cửa kính của xe mà không dám quay nhìn lại. Vinh sợ, sợ thằng Nam Béo dù có vô tâm đến đâu cũng sẽ dễ phát hiện ra điều khác lạ trong ánh mắt ít khi dấu diếm được điều gì của anh. Vinh cố nén mọi cảm xúc để trả lời một cách hờ hững và vô tâm:
Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 1)

- Em Lan  nào?

Câu trả lời nhát gừng của Vinh làm Nam béo không tránh khỏi mắt chữ “ô” mồm chữ “a”:

- Trời, mày mà không nhớ em Lan  nào nữa ấy hả? Phục mày luôn. Đúng là sống ở “bên Tây” có khác.

Nam Béo cố kéo rê và nhấn mạnh hai chữ “bên Tây” kèm cái bĩu môi dài thườn thượt. Vinh đưa tay vặn volume nhạc to lên, cố át lấy câu hỏi của thằng Nam béo và lãng tránh câu trả lời. Không gian lại chìm trong im lặng, chỉ có tiếng hát của Đàm Vĩnh Hưng khắc khoải vang lên: “Người yêu hỡi, ngàn lần xin tha thứ, xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em…”.

Đến tận lúc này, khi Vinh đã cuộn mình trong đống chăn gối ấm áp và nằm bên cạnh thằng Nam Béo đã ngáy ngủ từ lúc nào thì những lời hát ấy vẫn xoáy sâu trong lòng anh cứa những vết đau cắt. Có lẽ chưa bao giờ và sẽ không bao giờ Vinh quên được người con gái ấy – người con gái mang tên loài hoa đã gắn bó với anh những tháng ngày ắp đầy yêu thương và kỷ niệm. Khi tất cả mọi nỗi nhớ ùa về bủa vây như màn đêm lúc này thì chính là lúc Vinh cảm thấy cô đơn nhất, cảm thấy mình có lỗi, dằn vặt và đầy tiếc nuối…

Vinh ngồi dậy, châm một điếu thuốc rồi tiến về phía ban công lộng gió. Trái tim anh như đang thắt lại, cố nén mà nước mắt cứ vỡ oà… “Lan ơi! Giờ này em đang ở đâu? Anh đang đứng trên mảnh đất có em mà không biết anh có tìm lại được em nữa hay không? Anh chưa bao giờ thôi nhớ và hết yêu em. Lần này trở lại, anh sẽ không để mất em thêm một lần nữa.  Anh phải làm thế nào để được có em trong cuộc đời này đây?”. Vinh nấc nghẹn trong mọi suy nghĩ, cố ngửa mặt lên trời để ngăn dòng nước mắt chực rơi ra mà sao những giọt nước lại nóng hổi lăn tròn trên bàn tay anh...
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 1)

Vinh được mời ở lại nhà Nam béo từ khi về Việt Nam mới chỉ nằm trong ý định. Nhưng thực sự về đợt này Vinh muốn có những phút riêng tư cho mình nên anh đã đặt phòng khách sạn trước và chỉ ở nhà Nam béo đúng một tuần để tỏ lòng biết ơn thiện chí của bố mẹ thằng bạn thân. Trong một tuần ấy thằng Nam béo dẫn bạn đi thăm thú Hà Nội thì ít mà chủ yếu giới thiệu cho Vinh hội nhập đám bạn nhậu của mình. Một tuần 7 ngày thì có đến 5 ngày Nam béo đưa Vinh đi hội hè, tiệc tùng. Chả mấy chốc mà Vinh cũng trở thành một người anh em trong đám chiến hữu của thằng Béo. Sau những bữa nhậu say mềm, những đêm vũ trường ồn ào và nặc nồng hơi men, tỉnh giấc nhiều khi Vinh không còn biết mình ở đâu, đã làm gì và như thế nào nữa. Cái cảm giác nhạt nhẽo từ những cuộc vui không đầu không cuối làm Vinh phải viện mọi lý do để trở về khách sạn…
 
Căn phòng rộng đầy đủ tiện nghi sang vào loại nhất nhì của khách sạn Sofitel có khung cửa sổ rộng chếch ra hướng hồ Tây đưa lại cho Vinh một cảm giác thật thoải mái, khác hẳn với cái cảnh anh phiêu du một tuần qua trong rượu chè cùng với hội thằng Béo. Lúc này đây, khi một mình đứng bên khung cửa sổ, đưa ánh mắt nhìn ra phía không gian thoáng đãng rợp màu xanh của những hàng liễu rũ bên hồ, Vinh mới nhận ra mình thật cô đơn, trống trãi. Lần về này, kế hoạch lớn nhất của anh là tìm lại được người con gái mình yêu thương, và có lẽ anh sẽ xây dựng một mái ấm ngay trên mảnh đất sinh ra mình. Điều đó chưa chắc bố mẹ anh đã đồng ý, nhưng Vinh muốn tự làm chủ cuộc sống của mình và anh tin mình đủ sức có thể thuyết phục. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi mà mắt Vinh đã ánh lên những tia hạnh phúc đến khó tả. Vinh mở vali lấy tấm ảnh người con gái trong tà áo trắng tinh khôi đặt lên bàn ngắm nghía. Nhưng rồi trong phút giây, Vinh giật mình trở về với thực tại, khi ký ức luôn như những đợt sóng dội về trong tim anh, khắc khoải những yêu thương và tràn đầy bao nuối tiếc.
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 2)

Tình yêu hai năm trong sáng và đẹp đẽ dạo ấy đã giúp Vinh từ một thằng ham chơi trở thành một cậu sinh viên nhất nhì của khoa

Vinh như kẻ lãng du, một mình lang thang qua những con đường quen thuộc, những nơi quen thuộc đã gắn bó với anh cả một quãng ấu thơ cho đến khi là một cậu học trò tập tễnh bước vào tuổi yêu. Người con gái mang tên Mộc Lan –  cũng mộc mạc, giản dị như loài hoa ấy luôn là một hình ảnh trọn vẹn và chưa lúc nào phai mờ trong tâm trí của Vinh. Đến tận bây giờ, khi đi qua những con phố thân thương này thì ký ức về những buổi hẹn hò đầu tiên của hai đứa lại hiển hiện về như vừa mới hôm qua, như chưa bao giờ xa, chưa bao giờ mất đi cả… Người con gái xinh đẹp ấy đã bất chấp tất cả để trao tình yêu cho Vinh – cậu học trò nổi tiếng là cá biệt của trường một thuở. Bỏ qua hết những điều tiếng không hay, bỏ qua hết những nụ cười chế nhạo và sự khinh bỉ, cô hoa khôi nổi tiếng của khoá đã dành cho Vinh những yêu thương chân thành và ấm áp nhất. Tình yêu hai năm trong sáng và đẹp đẽ dạo ấy đã giúp Vinh từ một thằng ham chơi trở thành một cậu sinh viên nhất nhì của khoa.

Chưa bao giờ hơn lúc này, Vinh nhớ ánh mắt trong veo của Lan đến thế. Đó là ánh mắt mà Vinh rất sợ khi nhìn thấy trong đó một nỗi thất vọng về Vinh tràn trề. Đó là ánh mắt biết nói, khiến cho Vinh hạnh phúc thật trọn vẹn khi biết đang dành cho mình những trìu mến thiết tha nhất. Đó là ánh mắt thôi thúc Vinh những đêm thức trắng để học bài, cố gắng đến tận cùng để điều đầu tiên là thi được qua môn, rồi từ từ là điểm khá, điểm tốt và thôi thúc Vinh cuối kỳ phải dành được học bổng. Đó là ánh mắt khi xoáy sâu nhìn Vinh thì anh không bao giờ có thể nói dối và tập cho mình một thói quen thành thật mà trước đây anh ít khi làm được. Ánh mắt mà có nốt ruồi dưới khoé nhìn làm Vinh lúc nào cũng ám ảnh một nỗi sợ Lan sẽ khổ, sẽ phải khóc nhiều. Dạo ấy, đã đôi lần, Vinh không hiểu tại sao người con gái có biết bao chàng trai tốt và hơn hẳn Vinh theo đuổi lại dành tình cảm nhiều như thế cho riêng anh. Khi được hỏi, Lan chỉ nhìn anh cười, ánh mắt trong veo như chưa bao giờ trong hơn thế “Đơn giản là vì Lan yêu Vinh, thế thôi Ngốc ạ!”…
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 2)

Đó cũng là ánh mắt khiến Vinh day dứt đến tận bây giờ. Ánh mắt đỏ hoe, giả vờ không yếu đuối, không níu kéo, không trách móc, không giận hờn để Vinh yên lòng ra đi trong ngày biết tin quyết định của bố mẹ sẽ chuyển cả gia đình sang miền Nam California. Nhưng làm sao Vinh không hiểu hết, biết hết ánh mắt ấy muốn nói điều gì.
 
Ngày Vinh ra đi, hoa phượng nở rực đỏ cả một góc trời, đỏ như ánh mắt người con gái tiễn chân anh. Mùa hạ năm ấy cứ đến tần ngần mà sao nhức nhối đến lạ. Những lời hứa, những hẹn thề chỉ biết trao nhau qua tiếng nấc rằng Vinh sẽ trở lại, nhất định sẽ trở lại. Và Lan sẽ đợi chờ để cho một ngày tình yêu thăng hoa… Một lâu đài hạnh phúc được xây nên từ những ước vọng, những nỗi buồn, những chia ly, mơ hồ, xa xôi không hiểu nổi. Nhưng buộc họ cứ phải tin, phải bấu víu vào một niềm tin –  nhức nhối và nóng hổi như mùa hạ đang về…
 
Nhưng rồi cuộc sống bon chen nơi xứ người trong những khó khăn ngày tháng ban đầu, và không biết bao nhiêu lần di chuyển, thay đổi chỗ ở đã làm Vinh bẵng tin Lan từ một năm sau đó. Những ngày tháng bên xứ người, Vinh vẫn ngong ngóng tin Lan, vẫn cố hỏi thăm qua một vài người bạn. Nhưng rồi khoảng cách xa xôi khiến mọi thứ càng trở nên quá mong manh. Những thông tin mà Vinh nhận được cũng quá rời rạc và chắp nối… Chỉ biết một điều duy nhất là Lan phải nghỉ học giữa chừng vì nguyên do gì anh cũng không biết đến. Lần nhận tin ấy, ruột gan Vinh đã đau như cắt nhưng điều kiện đã không cho phép anh về lại để làm cho người con gái mình yêu thương một điều gì có ý nghĩa.
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 2)

Ánh mắt đỏ hoe, giả vờ không yếu đuối, không níu kéo, không trách móc, không giận hờn để Vinh yên lòng ra đi

 
Vinh đã rã rời, đã gần như gục ngã trong tuyệt vọng. Nhưng chính những lúc ấy, hình ảnh ánh mắt Lan lại trở về, thúc giục anh phải đứng lên, phải phấn đấu, phải làm tất cả để có ngày trở lại. Còn điều gì Vinh có thể làm cho Lan trong lúc ấy hơn là phải tự mình đứng lên như thế nữa. Anh đã vùi mình trong sách vở, trong học hành, trong thi cử, cố quên đi tất cả để hy vọng một ngày nào đó sẽ có tất cả… Vậy mà hôm nay, khi đứng trên mảnh đất mà cách đây 5 năm còn ghi dấu chân hai đứa, Vinh lại phải đang dằn vặt, khổ sở vì nỗi ám ảnh mình là người có lỗi.
 
Ánh mắt anh nặng trĩu, đau đáu nhìn về một nơi vô định…. Bước chân đưa Vinh vào một con ngõ nhỏ - nơi mà anh muốn đến đầu tiên khi đặt chân về tới Việt Nam. Đó là con ngõ hẹp dẫn vào nhà Lan dạo ấy. Nhưng bây giờ, đấy không còn là nơi cô sống nữa. Một vài người ở quanh đó không ai biết gia đình cô đã chuyển đi đâu. Có lẽ vì đã quá lâu rồi hay vì mảnh đất này, nhiều khi người ta cũng sống vô tâm quá chăng. Vinh đã biết tin gia đình Lan chuyển đi từ lâu, nhưng vẫn muốn về lại nơi đây, muốn đặt chân vào con ngõ hẹn hò quen thuộc và biết đâu tìm lại được một bóng dáng thân thương. Thế nhưng lúc này đây, anh chỉ nhận về cho mình cả một nỗi xót xa và ân hận. Vinh thấy mắt mình cay xè, bước chân nặng thịch như có người giữ chặt, không thể bước đi…
Tiếng nhạc ầm ĩ phát ra từ chiếc điện thoại làm Vinh thức giấc. Vừa kịp bấm máy thì giọng thằng Nam Béo đã ầm ĩ đầu dây làm Vinh tỉnh ngủ:
 
- Ông tướng, đang làm gì đấy?

- Đang ngủ! - Vinh trả lời nhát gừng, giọng vẫn đang còn ngai ngái.

- Trời, tao chịu mày, giờ này còn ngủ. Nhanh dậy tắm rửa đi. Tý tao qua đón, tối nay anh em chiến hữu hội họp nhé!

Vinh vừa nhắm mắt, giọng thều thào:

- Thôi, tối nay tao rút, tao buồn ngủ và mệt lắm!
Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 3)

- Rút là rút thế nào. An em tổ chức là tổ chức cho mày vui. Mày không được phụ lòng anh em đâu nhé! Đúng 5h30’ là điểm danh, cấm có vắng mặt. Nhanh đi, 30 phút nữa tao qua!
 
Thằng Béo cúp “phụp” mà không thèm quan tâm đến câu trả lời của Vinh. Anh uể oải ngồi dậy, cố nhướn mắt nhìn đồng hồ thì đã 4h30. Cả đêm hôm qua Vinh không ngủ. Cố lục lại mọi thông tin và liên hệ với những người có thể nhưng đều không có một tung tích gì dù là ít ỏi nhất của Lan. Mọi thứ đều gần như vô vọng, cả tuần nay anh lê la khắp chốn nhưng tất cả những gì liên quan đến Lan dường như bị bưng bít trước mắt anh. Vinh chán nản, thực sự là chán nản đến tột cùng rồi khi ngày về Mỹ đã cận kề mà dự định của anh chưa thực hiện được phần nào. Ước mong tìm lại được người con gái ấy đã xa vời chứ chưa nói đến việc xây dựng một mái ấm hạnh phúc. Tự nhiên Vinh muốn uống thật say, thật say để dù chỉ trong một phút giây thôi, anh có thể quên, có thể thôi không nhớ tới nữa…
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 3)

Mọi thứ đều gần như vô vọng, cả tuần nay anh lê la khắp chốn nhưng tất cả những gì liên quan đến Lan dường như bị bưng bít trước mắt anh.

Nam Béo dìu Vinh vào căn phòng nhờ nhờ ánh sáng xanh đỏ khi Vinh đã trong tình trạng “ba phần tỉnh bảy phần say”. Kết thúc mỗi bựa nhậu bao giờ chả là căn phòng này. Màn hình LCD phẳng lỳ rộng gần bằng 1/3 bức tường đang chiếu hình ảnh những cô gái ăn mặc cực kỳ gợi cảm với những bước nhảy uyển chuyển. Loè nhoè trong hỗn hợp sắc màu ánh sáng và tiếng nhạc ầm ĩ, Vinh lờ nhờ nhận ra hình như trong tay mình đang cầm chiếc micro. Tiếng nhạc quen thuộc, Vinh cất cao giọng hát mà không ý thức được mình đang hát gì, vì dòng chữ trên màn hình đang nhoè đẫm trước mắt anh “Anh nói, sẽ đưa em đi hết cuộc đời, mà sao không đưa được đoạn đường em đi…”.

Được khoảng 5 câu hát thì Vinh gục xuống. Có cái gì đó bức bối và nặng trịch khiến anh không thể điều khiển mình được nữa. Vinh đang thực sự rối bời và chán ngấy. Anh với lấy ly rượu đã rót tràn uống ực một hơi. Trong hơi men, nhìn đối diện đã thấy thằng Béo gật gù từ lúc nào, Vinh loáng thoáng nghe tiếng nói chuyện điện thoại đã được bật loa ngoài của một tên trong hội chiến hữu:
 
- Bà chủ, cho mấy cô em xinh tươi vào đây đi!

Giọng đầu dây bên kia léo nhéo:

- Thắng hả, uh, có ngay đây. Thế phòng chú cần mấy em?

- Khoảng 5 em, “ngon lành” vào đấy nhé!

- Úi dào, các em nhà chị, em nào chả “ngon”. Chú cứ khéo lo.

- À, cho em Thuỷ Tiên vào tiếp anh đại gia vừa từ nước ngoài với nhé!
 
Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 3)

- Em Thuỷ Tiên á, chị e hôm nay không được rồi!

- Ủa, sao thế? – Giọng gã chiến hữu có vẻ bực tức.

- Hôm nay em Thuỷ Tiên bận khách rồi, chú thông cảm, vả lại tiếp khách từ đầu hôm đến giờ, say mềm rồi, còn làm ăn gì được nữa! – Bà chủ quán phân bua.

- Ô hay, chị buồn cười, làm ăn được hay không không phải là việc của chị. Chị mà không ưu tiên phòng em thì không xong với em đâu đấy!

- Thôi được, nhưng chị báo trước, em Thuỷ Tiên là giá cả phải khác đấy. Chị là chị ưu tiên chú nhất đấy, được chưa?. – Hai chữ “được chưa?” kéo dài thêm cái giọng khiêu khích:

- Giá cả không quan trọng, chị cho các em vào luôn đây nhé! Bảo em Thuỷ Tiên vào cạnh thằng bạn mặc áo đen đang ngồi cạnh em đây. Thằng Việt kiều ấy nhé!
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 3)

Vinh ngả người về phía sau, miên man trong một đêm hoan lạc.

Sau cú điện thoại là giọng cười hềnh hệch đầy khoái trá của anh bạn chiến hữu. Mấy chiến hữu còn lại ra sức gật gù tán dương trong cái giọng lè nhè không lấy gì làm tỉnh táo:

- Có lời khen ngợi công tác tổ chức của chú Thắng! Anh em ta zô cái nhỉ?

- Đúng, zô cái nào, nhất chú Thắng rồi đấy. – Một giọng khác không biết từ đâu, hưởng ứng đầy nhiệt tình.

Vinh ngồi bệt trong một góc ghế. Chân tay anh cứng đờ, không thể cử động, hai con mắt díp lại, cố gượng mà không thể mở hơn. Chưa bao giờ Vinh uống nhiều như hôm nay. Ai cũng nghĩ đó là cách chơi nhiệt tình và hết mình của anh nhưng không phải. Vinh đang có quá nhiều tâm trạng, và anh không biết phải làm gì ngoài việc uống rượu trong đêm nay. Sau màn “hò zô” ầm ĩ là cánh cửa phòng bật mở, những cô gái xinh đẹp với váy ngắn, áo trễ, mặt dát đầy phấn son và người sực nức nước hoa bước vào.

Một cô gái trong số họ được xếp chỗ ngồi bên Vinh. Loang loáng trong ý nghĩ của Vinh thì hình như đó là em Thuỷ Tiên – người được các chiến hữu ưu tiên cho anh với mức giá hơn hẳn đấy mà. Vinh cười khẩy. Hiện tại anh đã có quá nhiều những bề bộn, anh đã kiệt sức và không còn có thể để tâm đến một điều gì khác nữa. Vinh cũng không muốn mở to đôi mắt để xem cô gái ngồi bên cạnh mình như thế nào nữa, chỉ biết cô ta đang ngạ hẳn trong vòng tay anh một cách lả lướt, hơi rượu phả ra nồng nặc và say khướt.

Tiếng nhạc bắt đầu nổi lên. Tiếng bật bia bồm bộp và chạm cốc leng keng làm cho khoảng không gian chật hẹp càng trở nên khó thở. Cô gái không biết tiếp khách ca mấy mà mới vào đã gục hẳn vào người Vinh, mái tóc loã xoã che rợp cả khuôn mặt đắp đủ thứ màu sắc. Vinh ngả người về phía sau, miên man trong một đêm hoan lạc.
 
Vinh cố gượng mở đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh sáng hắt qua khung cửa sổ đã làm anh phải nhắm lại. Hình như trời đã sáng. Toàn thân anh rã rời. Anh khuơ tay cố tìm chiếc điện thoại để xem giờ. Hôm nay anh có rất nhiều việc phải làm. Thời gian không cho phép anh ăn chơi được nữa. Cánh tay vừa khuơ ngang thì bất chợt chạm vào một phần cơ thể của… ai đó. Vinh hốt hoảng mở to đôi mắt kèm theo là một cái giật mình thật mạnh. Vinh không tin nổi, bên cạnh mình là một cô gái. Ở đâu ra thế này? Anh thất thần và đầu óc bắt đầu loáng thoáng nhớ về buổi tối hôm qua. Ánh mắt Vinh cụp lại, thở dài hiểu ra một điều gì đó? 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 4)

Vinh quay đầu nhìn sang cô gái đang nằm ngủ một cách ngon lành trong tình trạng chỉ có mảnh chăn thay quần áo. Nhưng khi cô gái cựa mình và hất mái tóc lên thì khuôn mặt Vinh chợt tái xanh. Không còn có lớp phấn và những sắc màu xanh đỏ, trước mặt anh bây giờ là một khuôn trăng bầu bĩnh, dễ thương và quan trọng hơn hết là rất quen thuộc…

Vinh vùng ra khỏi chăn và hốt hoảng chạy vào phòng tắm. Anh vội dội thẳng vòi nước vào mặt mình. Làn nước mát sẽ làm anh tỉnh táo hơn. Nhưng khi càng tỉnh táo Vinh lại càng không dám kéo bật cánh cửa nhà tắm. Anh sợ mình không nhầm lẫn, anh sợ khuôn mặt anh nhìn thấy sáng nay lại chính là khuôn mặt người con gái anh đang tìm kiếm bấy lâu. Nhưng dù thế nào thì anh cũng phải bước ra, dù thế nào thì anh cũng phải biết hai người con gái mang tên hai loài hoa Mộc Lan và Thuỷ Tiên có phải là một hay không?
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 4)

Dưới khoé mắt ấy là nốt ruồi mang nhiều dự cảm đã từng luôn ám ảnh trong Vinh

 
Vinh mặc quần áo và lê chân về phía dọc mạn giường. Như có ai dùng bàn tay vô hình níu bước chân anh lại, nặng trĩu như tâm trạng anh lúc này. Chưa bao giờ trong đời, Vinh lại muốn mình nhầm lẫn hơn hiện tại. Cô gái vẫn nằm say giấc. Vinh rón rén … nhưng rồi giật mình, thót tim và đau quặn. Dưới khoé mắt ấy là nốt ruồi mang nhiều dự cảm đã từng luôn ám ảnh trong Vinh. Là khuôn mặt bầu bầu, là sống mũi, là đường lông mày, là nét môi mà dù qua bao tháng năm vẫn không bao giờ Vinh có thể lầm lẫn. Nó đã từng là những gì thiêng liêng khắc sâu trong tâm khảm Vinh thì làm sao Vinh quên được. Đầu gối Vinh như bị ai đánh, tự dưng đau nhức và gần như ngã khuỵu xuống. Hai hàng nước mắt rơi lã chã xuống nền thảm nhung. “Trời ơi! Sao số phận lại trêu ngươi đến thế này? Tại sao lại thế này? Tại sao lại thế?”. Vinh không nghĩ được gì hơn ngoài việc vùng chạy ra khỏi phòng…

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 4)

 
Hôm ấy là đầu hạ mà có mưa rơi. Những hạt mưa thưa nhưng nặng giọt, rơi vào khoé mắt Vinh vừa đau, vừa cay… Vinh lang thang đi hết những con phố, dẫu quen hay dẫu lạ thì cũng không đủ sức mà suy nghĩ nữa. Những bông phượng đỏ chúm chím khoe sắc đầu mùa như những đốm lửa nhỏ mà đốt lòng anh nhức nhối. Nỗi đau lúc này đã là quá lớn. Vinh gần như đã kiệt sức. Anh lê bước chân về đến cổng khách sạn mà không dám bước lên. Vinh sợ - sợ một điều gì đó không hiểu nổi nữa. Mặc dù Vinh thừa biết, dù có bước chân lên lúc này, thì cũng không còn gặp người con gái ấy nữa. Vinh quay người lại, tiếp tục đi về phía vô định chỉ mong cho hết đêm nay…

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 4)

Vinh thừa biết, dù có bước chân lên lúc này, thì cũng không còn gặp người con gái ấy nữa.

- Cái gì? Mày quyết định về sớm thế. Mày bảo còn hai tuần nữa mới hết kỳ nghỉ  cơ mà?

Nam Béo há hốc khi cầm trên tay tấm vé mà Vinh vừa mua sáng nay trong khi Vinh vừa gấp quần áo vào vali vừa cố vờ giải thích:

- Tao có việc đột xuất phải về gấp, việc ngoài dự kiến mà!

- Hay là mày chán ở Việt Nam rồi nên muốn về? – Thằng Béo vẫn cố gặng hỏi:

- Chán gì, tao có việc thật mà! Có dịp tao lại về chơi với mày. Mà biết đâu, ít lâu nữa đi làm, tao đón mày sang chơi với tao.

Vinh nở nụ cười méo xệch. Thằng Béo thì cứ ngẩn mặt ra khi chưa tin nổi sẽ chia tay thằng bạn mình sớm vậy. Chính bản thân Vinh đến tận lúc này đây cũng không hiểu vì sao anh lại quyết định ra đi một cách nhanh chóng như thế. Khi mà anh đã tìm được người con gái mình yêu thương bấy lâu thì chính là lúc anh quyết định từ giã. Có lẽ là một nỗi thất vọng và một nỗi đau quá lớn làm Vinh không muốn tìm hiểu thêm một điều gì nữa. Có lẽ Vinh cần thời gian để bình tâm lại trước, sau đó mới có thể sáng suốt để đi đến một quyết định nào khác. 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Như là định mệnh (Phần 4)

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 11:31 | mục: Chuyen tinh
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Comments(0)
Nhận xét:


Viết nhận xét
[ Last Page ] [ Page 15 of 93 ] [ Next Page ]