Sáng bảnh mắt. Nó đang nằm ườn trên giường và thả hồn theo một khúc nhạc Jazz trễ nải phát ra từ chiếc đài cũ kĩ. Chợt chuông điện thoại vang lên giai điệu quen thuộc, màn hình hiện chữ "Anh yêu". Nó nhoẻn miệng, nghĩ thầm: “Sao hôm nay gọi người ta sớm thế nhỉ!”.
- Không phải đánh thức người ta đâu, người ta dậy lâu rồi! – Giọng nó đùa cợt mang chút nhõng nhẽo.
- Hì hì, sao hôm nay tự dưng mắc bệnh ngập ngừng thế anh? – Nó vẫn không mảy may suy nghĩ điều gì.
- Anh... chỉ muốn nói... chúng ta hình như đã đi quá giới hạn. Ừ... lâu nay chúng ta đã ngộ nhận... chỉ là đi quá giới hạn thôi em à...
|
|
|
Cứ tưởng nụ hôn mở ra một khoảng trời yêu nhau vĩnh viễn... |
- Anh nghĩ thế à?
- Ừ.
- Anh đã nghĩ kỹ chưa?
- Suốt đêm qua.
- Có chắc là mình nghĩ đúng không? Anh vốn ngốc lắm mà?
- Ừ... có lẽ là đúng. Anh xin lỗi.
10 giây nữa. Nó buông chiếc điện thoại xuống giường, không buồn tắt máy. Cũng chẳng buồn ngồi dậy. Tiếng nhạc Jazz vẫn đều đều trễ nải. Chuyện gì vừa xảy ra thế?
|
|
|
Nhưng anh vừa nhận rằng đó chỉ là khoảnh khắc... đi quá giới hạn? |
Ừ, tưởng như là vĩnh viễn.
Sao lúc ấy anh không nói với nó về một cái giới hạn nào nhỉ?
|
|
|
Nhưng nó cố gắng không để nỗi buồn len vào tâm trí một phút một giây. |
Từ từ hãy buồn. Cứ lang thang cái đã. Nó tự nhủ lòng vậy. Cố gắng không để nỗi buồn len vào tâm trí một phút một giây. Cố gắng không để mắt nhòe nước khi mùa hạ vừa mới về. Dù sao nó vẫn luôn là một cô gái mạnh mẽ mà...
Và nước mắt của nó nữa, giả sử có rơi lã chã ngay lúc này đi, cũng có lúc phải khô đi chứ?


