- Buzz!!!! Mày ơi! Mày online ko? Tao có chuyện hay lắm muốn mày giúp?
Lạ thật! Hôm nay có chuyện gì mà thằng bạn bên trời Tây cần tôi giúp nhỉ? Tôi đang nghĩ thì thấy nó reply lại.
- Tao đang định gọi điện nói chuyện này, may quá gặp tao nói luôn, chuyện là như thế này: Tao quen với một em ở nhà (ở Việt Nam). Gia đình em cũng có nhiều người ở bên này, tình cờ hỏi thăm vu vơ rồi họ giới thiệu tao với em. Bọn tao cũng chat với nhau qua mạng nhiều rồi, mặc dù chưa gặp nhưng tao cũng thấy em dễ gần, nói chuyện cũng cảm thấy hợp. Mọi người trong gia đình em ấy bên này cứ nói đùa cuối năm về làm đám cưới cho hai đứa. Còn nhiều chuyện hay lắm bao giờ có thời gian tao kể mày nghe sau.
- À mày ơi! Sắp sinh nhật em ấy rồi! Tao ở xa nên muốn tặng một bông hồng, chẳng biết làm thế nào đây? Mọi thứ có thể chuyển phát nhanh được nhưng một bông hồng vào ngày sinh nhật thật khó.
- Mày muốn tao giúp gì đây? Phải có trả công đấy nhá!
- Chuẩn đấy! Tao muốn mày làm quen với em nó và thay mặt tao tặng em một bông, một bông hoa hồng vào đúng ngày sinh nhật của em thôi.
|
|
|
Em khuyên tôi hãy biết giữ cho mình cảm giác yêu thương, để cho cảm giác đó vây quanh mình như một dòng sông không bao giờ cạn nước. |
Vậy là tôi đã làm quen và chat cùng em, ngay từ lần đầu tiên nói chuyện tôi nhận thấy em là một người dễ gần và chúng tôi nói chuyện với nhau rất cởi mở. Nhiều lần chat room cả 3 chúng tôi nói chuyện rất vui. Có khi người này nói xấu người kia để rồi có người thứ 3 đứng ra làm trọng tài phân giải. Thường thì chúng tôi cùng nói về chủ đề nào đấy, có lần tôi nhớ nhất là chủ đề đôi mắt. Tôi cho rằng đôi mắt làm nhiệm vụ quan trọng nhất là tìm cho mình được một người, một người để cùng nhau tổ chức bữa tiệc... 100 mâm. Tôi lấy ý tưởng và bảo vệ quan điểm tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, không ngờ em cũng có cùng quan diểm như tôi, em còn kể cho tôi câu chuỵện ”Một người mù vẫn cưới được 8 cô vợ”. Tôi hỏi: “Vì sao? Người mù có nhìn thấy gì đâu?" Em trả lời: "Nếu sáng mắt thì đã tránh được 7 cô vợ sau." Chúng tôi vui lắm...
|
|
|
Tình yêu là….. nỗi nhớ. |
|
|
|
Và tôi cũng yêu em! |
Trong những chuyến đi công tác dài ngày gặp nhiều khó khăn trong công việc, em luôn là người động viên cổ vũ tôi.
Tôi đã thành một thói quen chẳng biết xấu hay tốt là mỗi buổi sáng và tối trước khi đi ngủ đều đặn nhận được tin nhắn của em. Có lần tôi hỏi: "Nói cho anh biết tình yêu là gì?”. Em trả lời: ”Tình yêu là….. nỗi nhớ." Tôi giật mình!
Mấy hôm trước tôi nhận được qua đường bưu điện một món quà của em, mà cũng không phải của em. Món quà của cậu bạn tôi gửi từ bên trời Tây về. Em nói: ”Anh giữ giùm em! Em không quen giữ những tấm hình chụp một mình của người lạ." Cậu bạn tôi là người lạ! Vậy còn ảnh của tôi gửỉ cho em, em không trả lại, vậy tôi không phải người lạ à?
Ngày sinh nhật của em sắp đến rồi! Một bông hồng, bông hồng của ai đây...? Giờ đây tôi rất đang mâu thuẫn với chính bản thân mình! Những tình cảm tôi dành cho em cũng rất mâu thuẫn. Tôi luôn cảm thấy mình có lỗi với cậu bạn mình.
Tôi phải làm thế nào đây khi tôi không thể che dấu tình cảm thật của mình, nhiều lúc tôi thấy nhớ em da diết.


