Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
18.7.2009
Em không muốn ngoại tình như mẹ anh... !
Nguyệt choàng thức bởi tiếng gọi bạn tình thảm thiết của một con mèo cái. Lạ thật. Cô đang ở khách sạn tại sao lại nghe được âm thanh đó cơ chứ. Hay là nó vọng ra từ ngõ ngách nào trong tâm thức cô. Nhìn lên tường, chiếc đồng hồ hiệu Gimikô màu kem trong đó in hình một đàn ngựa phi nước đại đang điểm nhịp thong thả. Đã gần 12h. Đêm nay đoàn nghệ thuật của Vũ ra Côn Đảo biểu diễn, hai ngày nữa mới về. Nguyệt không thể đi cùng. Đành phải ở lại một mình. Vũ đi từ chiều sau khi đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho cô. Vũng Tàu xa xôi và xa lạ. Nguyệt chẳng quen một ai. Biết làm gì ngoài việc đọc báo, xem tivi và đợi Vũ. Chuyến đi dài, rã rời đã nhanh chóng lôi cô vào giấc ngủ đầy mộng mị. Nguyệt không tài nào nhớ nổi mình đã mơ thấy những gì chỉ biết tiếng ngoao thảm thiết ấy đã đánh thức giấc ngủ mệt nhọc đó.
 
Nguyệt ngồi dậy, không buồn nhìn xuống, khuơ chân tìm đôi dép và lê bước ra ban công. Khách sạn Nguyệt ở nằm sát bên bờ biển và hơi xa trung tâm thành phố. Vũ tìm thuê chỗ này vì ý thích của cô. Các ngọn đèn cao áp đã tắt, chỉ còn lưa thưa vài ba bóng điện đỏ quạch chỗ mấy quán hàng. Chính vì thế Nguyệt nhìn rất rõ ánh trăng đổ tràn trên mặt biển đêm. Bầu trời không một gợn mây, không một ngôi sao chỉ riêng vầng trăng cô đơn vằng vặc sáng. Trước biển con người ta thường dễ cảm thấy cô đơn. Phải chăng trăng cũng thế? Đêm nay trăng sáng lắm, sáng đến mức Nguyệt nhìn thấy rất rõ những chiếc lá khô bị hất tung lên xoay vần trong màn đêm bởi những luồng gió xoáy đi lên từ biển. Nguyệt thẫn thờ, đời người không biết là những cơn gió lang thang hay là những chiếc lá đang bị gió cuốn đi kia?
 
Chiều nay, Loan rủ: “Tối nay bà đi xem hát với tôi đi. Có mấy đoàn nghệ thuật về diễn ngoài thị trấn. Đi coi thử hết buồn không”. Loan học đại học với Nguyệt, cùng đi thực tập, ra trường lại cùng xung phong về một huyện miền núi của tỉnh dạy học, tình cảm càng thêm thắm thiết. Chuyện của Nguyệt cũng là chuyện của Loan và ngược lại. Trong khi Nguyệt đã lấy chồng, sinh con thì Loan vẫn ở vậy. Loan thờ cúng, tưởng niệm mối tình thời sinh viên dù chàng ta đã lấy vợ, con cái đề huề. Gia đình, bạn bè khuyên thế nào cũng nhất định không kết hôn vì không muốn quên chàng. Mấy tháng trước đổi ý muốn lấy chồng lại gặp gã sở khanh. Chưa kịp bị lừa thì phát hiện ra. Loan đâm ra chán nản. Thế nên không muốn Nguyệt cũng chiều bạn mà đồng ý. 8h tối, gửi bé Linh cho hàng xóm, Nguyệt cùng Loan ra thị trấn.
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Em không muốn ngoại tình như mẹ anh... (Phần 1)

Lúc gặp nhau, Vũ là học sinh của Nguyệt


Cuộc đời đúng là đầy rẫy những bất ngờ. Chẳng có linh cảm nào báo trước cho Nguyệt điều gì đang đợi cô trong buổi tối hôm đó. Đêm ấy Nguyệt là cơn gió đi qua miền cũ hay là chiếc lá bị gió cuốn vào vòng xoay con tạo. Chính cô cũng không thể giải thích được.

Hai đứa đến muộn không kịp xem mấy tiết mục đầu, bãi thì chật ních người. Đang kéo tay Loan len lỏi tìm chỗ ngồi thì bỗng dưng Loan giật tay Nguyệt lại. Loan đứng như trời trồng nhìn chăm chăm về một góc nhỏ phía dưới khán đài. Bàn tay Loan nằm trong tay Nguyệt bỗng nhiên run rẩy, Loan mấp máy môi “Vũ.. Vũ... kìa. Có phải Vũ kia không”. Nguyệt cũng nhìn theo và bàng hoàng nhận ra Vũ. Đúng là Vũ. Con người bao năm qua Nguyệt đã cố vùi chôn trong sâu thẳm trái tim, cố quên đi bằng một cuộc hôn nhân không tình yêu, tưởng sẽ không bao giờ gặp lại ấy sao hôm nay lại đường đột xuất hiện trong cuộc đời cô thế này. Sao linh tính chẳng mảy may báo trước cho cô tý gì thế này. Nguyệt như tê dại đi trước nỗi sừng sờ. Trong khoảnh khắc cô thấy mình nhẹ bẫng, không cảm giác, chỉ khi Loan lôi cô đến trước mặt Vũ, Nguyệt mới bừng tỉnh thì đã muộn. Cuộc đời con người sống được bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút, bao nhiêu giây. Có được mấy phần đáng trân trọng và ghi nhớ, mấy phần là đáng nguyền rủa và lãng quên. Nguyệt không biết, chỉ biết rằng cái phút ấy của cuộc đời cô vừa hạnh phúc vừa đáng nguyền rủa.

- Em xin lỗi cô vì đã phát biểu linh tinh!

Đang ngồi một mình trên bục giảng tranh thủ xem lại bài soạn thì Nguyệt nghe câu nói đó. Chưa nhìn Nguyệt cũng biết là Vũ – cậu học sinh lớp Nguyệt thực tập vừa phản ứng lại điều cô giáo thuyết giảng về lòng chung thủy của người phụ nữ Việt Nam.

- Ừ! Không sao! – Nguyệt nhẹ nhàng.

- Nhưng em có thể cho cô biết tại sao em lại có thái độ như thế không? Có phải em đang gặp chuyện gì không vui?

Vũ không trả lời những câu hỏi của cô mà chỉ lý nhí xin lỗi rồi quay lưng chạy ào ra vạt sân trường lung linh hoa nắng, lẫn vào đám học trò đang chạy nhảy lao xao nói cười.
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Em không muốn ngoại tình như mẹ anh... (Phần 1)

Cô không dám đón nhận tình cảm chân thành từ cậu học trò của mình


Xem sổ điểm, Nguyệt biết Vũ học rất khá, lại ngoan. Hành động sáng nay của Vũ khiến Nguyệt băn khoăn. Cô tìm hiểu mới biết lý do. Mẹ Vũ đã bỏ cha con Vũ, theo người đàn ông khác đi biệt xứ gần một năm nay. Vốn là một cán bộ đoàn năng nổ, từ ngày mẹ đi Vũ trở nên lầm lỳ và cục cằn. Nguyệt đã qua lứa tuổi này nên cô rất hiểu những diễn biến tâm lý Vũ đang trải qua. Chủ động tìm gặp, kiên trì nói chuyện, cuối cùng Vũ cũng mở lòng tâm sự với Nguyệt. Hai cô trò trở thành chị em thân thiết từ đó. Nhưng cả Vũ lẫn Nguyệt đều không thể ngờ rằng từ đó, tình yêu đã mon men gõ cửa trái tim hai người. Đêm trước ngày Nguyệt kết thúc chuyến thực tập Vũ đã tìm Nguyệt và nói rõ tình cảm của mình. Nguyệt bàng hoàng run rẩy:

- “Sao… sao em dám”!

- Em biết em chưa đến tuổi, chưa được phép nói ra điều này nhưng thật sự là em thích cô. Năm nay em thi đại học rồi, cô đợi em nhé! – Vũ nói rồi biến mất trong màn đêm.

Nguyệt đứng như trời trồng, không tin nổi vào tai mình nữa. Trời có sụp, đất có nở bung ra Nguyệt cũng chưa bao giờ tưởng tượng cuộc đời mình lại trải qua những chuyện thế này. Chưa một lần yêu ai nhưng Nguyệt không nghĩ người đầu tiên ngỏ lời với mình lại là một cậu bé. Thoáng chút bối rối, bực bội, bất ngờ, cô lại thấy buồn cười. Lúc ấy Nguyệt không hề nghe được những nhịp khác thường trong lồng ngực. Cô chỉ thấy đó là những cảm xúc trẻ con. Chỉ là cảm tính rồi Vũ sẽ quên khi cô xa Vũ.
Năm ấy Vũ không đỗ đại học mà đỗ vào một trường nghệ thuật. Hai người vẫn thường xuyên gặp gỡ, liên lạc và Nguyệt vẫn là chị của Vũ. Nhưng Vũ kiên trì, mạnh mẽ và quyết đoán quá. Sự quyết đoán đã khiến Nguyệt đổ gục và yêu Vũ nhanh hơn cả trong ao ước của Vũ. Có sao. Nguyệt hơn Vũ 3 tuổi. Hồi năm thứ nhất, thầy giáo dạy Triết học chả bảo Gienni hơn Mác 4 tuổi đó sao…

Mối quan hệ yêu đương kéo dài đến ngày Nguyệt ra trường. Sau ngày nhận bằng, Nguyệt cảm thấy bơ vơ, mất phương hướng, cô thấy mình cần phải suy nghĩ lại mối quan hệ với Vũ. Cô không tự tin vào khả năng lấp đầy khoảng trống trong Vũ của mình. Cô hoài nghi tâm hồn nghệ sỹ mong manh của Vũ, dù điều đó là vô căn cứ.  Nguyệt muốn đi thật xa. Lúc ấy Nguyệt sẽ nhìn mọi việc rõ hơn. Cô đi mà không từ biệt Vũ. Hai năm sau Nguyệt lấy chồng. Hai năm quay quắt trong việc chôn vùi mọi khát khao yêu đương ở một huyện miền núi. Hai năm không có Vũ và những bài ca Vũ hát cho riêng cô. Hai năm say sưa với lũ học trò vùng cao ngây thơ và háo hức đủ cho hình ảnh Vũ ngủ yên ổn trong sâu thẳm trái tim Nguyệt … Vậy mà hôm nay, sao lại trớ trêu thế này…
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Em không muốn ngoại tình như mẹ anh... (Phần cuối)

 Nguyệt đổ gục và yêu Vũ nhanh hơn cả trong ao ước của Vũ


Thoáng giật mình Vũ cũng sừng sờ không nói nên lời bởi sự xuất hiện đột ngột của hai người. Như có một luồng điện cao thế chạy qua đôi cặp mắt của Vũ và Nguyệt. Không, nó là lửa cháy, ngọn lửa bập bùng những đêm mùa đông hun hút gió Nguyệt vẫn đốt lên cho đỡ quạnh quẽ hồi mới lên đây. Và trái tim Nguyệt thì như một bản Rock với tiết tấu mạnh cứ dâng lên dồn dập trong lồng ngực. Hai người cứ đứng chôn chân nhìn nhau như thế, nghẹn ngào, run rẩy cho đến khi Loan lên tiếng. Họ cùng nhau vào 1 quán cà phê gần đó. Vũ vẫn chưa lập gia đình. Chồng Nguyệt, sau đợt giảm nhân sự ở nhà máy đường của địa phương đã làm thủ tục đi xuất khẩu lao động. Giữa hai người chẳng có gì ngăn cản. Cả Vũ và Nguyệt đều hiểu rất rõ điều đó… 7 năm nhật nguyệt như chẳng hề làm phai dấu tình yêu trong hai trái tim. Và họ nhanh chóng cùng nhau rơi vào cơn mê tình ái…

Xong hội diễn, Vũ không về cùng cơ quan mà ở lại thị trấn mấy ngày. Loan hiểu tình cảm của hai người, hiểu Nguyệt đã sống quay quắt như thế nào với Thành trong cuộc hôn nhân không tình yêu nên đồng tình. Mỗi đêm Loan chở Nguyệt ra với Vũ rồi chờ chở cô về, chẳng ai nghi ngờ gì được. 3 ngày sau, Vũ phải về cơ quan. 3 ngày Nguyệt sống trong sự đê mê, thỏa mãn những khát khao bao năm giấu kín. 3 ngày Nguyệt quên mất mình có một bé gái 3 tuổi thiếu tình cha cần mẹ chăm sóc vỗ về mỗi tối. 3 ngày Nguyệt tình nguyện bước chân vào mê cung đầy dẫn dụ của tình yêu…3 ngày… Có biết bao sự đổi thay sau phút giây oan nghiệt gặp lại Vũ. Chia tay, Vũ hẹn: “Một tuần nữa anh có chuyến công tác miền Nam, em nhất định phải đi cùng anh”. Vũ đi rồi Nguyệt thành người khác. Cô đau đớn, vật vã, giằng xé, đấu tranh xem mình nên thế nào. Nguyệt biết chỉ cần viện ra lý do hợp lý, nhà trường sẽ cho cô nghỉ, Loan sẽ trông bé Linh và bao che cho cô tất cả. Trách nhiệm với con, những bài giảng đạo lý hàng ngày cô vẫn dạy học trò cứ cồn lên đấu tranh với những tin nhắn yêu thương tha thiết của Vũ. Vũ nói điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến lưu diễn của anh là Đắc Lắc và hẹn gặp Nguyệt ở đó. Đến ngày cuối cùng của lời hẹn thì tất cả mọi lý lẽ đã thua tình yêu.  Nguyệt xếp hành lý và lên đường.
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Em không muốn ngoại tình như mẹ anh... (Phần cuối)

Nguyệt biết Vũ chưa tha thứ cho mẹ anh. Nguyệt cũng biết anh đang dằn vặt khi lôi cô vào vòng xoáy này.


Những ngày lăn lóc theo đoàn công tác của Vũ, Nguyệt chẳng có thời giờ nhớ ra mình là ai, cả đứa con gái bé bỏng đẹp như thiên thần cũng không được mẹ nó nhớ nữa, giả hoặc có nhớ thì ngay sau đó sẽ bị những đợt sóng tình của Vũ cuốn trôi. Những ngày qua họ như đôi vợ chồng mới cưới. Trừ mỗi đêm 3 tiếng Vũ phải biểu diễn còn là thời gian bên nhau. Cả khi di chuyển địa điểm Vũ cũng tách đoàn đi cùng Nguyệt. Một đêm đang yêu nhau, bỗng nhiên Vũ khóc. Anh nghĩ về mẹ. Nguyệt chẳng dám hỏi gì nhiều, sợ làm vỡ vết thương đang âm ỉ mưng mủ trong lòng Vũ. Mà Nguyệt không phải là người có tài khâu vá những vết thương…

Đêm một mình thứ hai, Nguyệt quyết định ra ngoài. Thành phố ì oàm sóng biển và khá nhộn nhịp. Hơi mặn của những cơn gió biển khiến Nguyệt hơi khó chịu, cô quyết định vào rạp xem phim Người sói phần 4, bộ phim bom tấn của Mỹ mùa hè năm nay. Cuối phim, chàng người sói bị bắn 1 phát súng giữa đầu, không chết nhưng mất trí. Người tình nằm chết ngay cạnh mà chàng bước đi không hề ngoái lại. Cảnh phim ấy bóp nghẹt trái tim trong lồng ngực cô…
 
Đêm thứ ba… Vũ ào về như con sóng biển buổi triều dâng. Trong cơn cuồng dại của ái tình, Nguyệt bỗng nhiên hỏi “Vũ còn căm thù mẹ nữa không?”. Vũ không trả lời chỉ siết chặt Nguyệt hơn. Nguyệt lại nói “Em cũng đang đi trên con đường mẹ anh đã đi đấy. Em sợ”. Vũ buông lơi vòng tay rồi bỏ ra ban công ngồi hút thuốc. Đêm đó hai người là hai khúc gỗ. Nguyệt biết Vũ chưa tha thứ cho mẹ anh. Nguyệt cũng biết anh đang dằn vặt khi lôi cô vào vòng xoáy này. Vũ không trả thù đời nhưng khoảnh khắc ấy, sau bao nhiêu giờ phút say đắm bên nhau, lần đầu tiên Nguyệt tỉnh táo và nghĩ về ngày sau. Ngày sau… Phải. Ngày sau biết sẽ ra sao. Cô bỗng quay quắt nghĩ tới bé Linh, đứa con gái bé bỏng. Nếu Nguyệt bước chân theo Vũ hẳn là nó cũng sẽ mang trong lòng nỗi hận thù như Vũ bây giờ. Nó nào có tội gì đâu mà cô phải đặt vào trái tim nỗi hận thù đó. Và Thành nữa, Thành tốt, chân thành. Đó chẳng phải là bờ bến bình yên sao.
 

Tình yêu -  Giới tính, Chuyện tình yêu, Em không muốn ngoại tình như mẹ anh... (Phần cuối)

Cô đã quyết định trở về, cô không muốn lại trở thành người đàn bà ngoại tình thứ hai trong đời mà Vũ yêu


Mờ sáng, lúc Vũ còn mê man, Nguyệt đã lặng lẽ xách hành lý ra khỏi phòng. Cô đã quyết định trở về. Chuyến xe sớm chật ních người, họ nói, họ cười, họ ngủ, Nguyệt cũng thấy mệt mỏi. Trong chập chờn tỉnh thức, Nguyệt thấy Thành bế bé Linh đứng trên con dốc trước nhà tay cầm khẩu súng chĩa vào đầu Nguyệt và bắn vào một vùng hình chữ V. Âm thanh “độp” từ phát súng kéo Nguyệt ra khỏi cơn ác mộng. Cô bị ám ảnh từ bộ phim “Người sói”. Giá như đó là sự thật. Giá như Thành sẽ bắn vào vùng chữ V trong đầu Nguyệt và giúp cô quên đi tất cả những gì liên quan đến Vũ… Miên man nghĩ ngợi cô lại thiếp đi. Rồi Nguyệt lại mơ màng thấy mình hóa thành chiếc lá khô bị gió cuốn tung lên, bé Linh chạy theo, nhảy lên bắt lấy áp vào lồng ngực. Cô nghe thấy rất rõ từng nhịp, từng nhịp trái tim hồng tươi của con gái và tự nhủ: đời người đàn bà không nên là cơn gió mà hãy là chiếc lá khô, gió có cuốn bay lên một đôi lần rồi cũng sẽ lại rơi trở về mặt đất…
Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 02:43 | mục: Chuyen tinh
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Comments(0)
Nhận xét:


Viết nhận xét
[ Last Page ] [ Page 22 of 93 ] [ Next Page ]