Tôi vén bức rèm mỏng nơi phòng làm việc, để hé một ô cửa kính trắng, đủ để dõi theo bóng dáng nhỏ bé của em đang khuất dần về phía cuối cầu thang. Không biết nữa, nhưng tôi thấy nhớ em ngay cả lúc ngắm nhìn em như thế. Em lúc nào cũng thật mong manh và cần che chở. Xoáy sâu vào cõi lòng tôi là đôi mắt em. Đôi mắt tròn to, trong veo như chưa hề nhuốm bụi trần gian. Từ lúc nào đó không hay, tôi biết rằng mình đã thực sự yêu em – tình yêu trỗi dậy và lớn lên mỗi ngày. Nhiều khi nó làm cho tôi nghẹt thở đến khó chịu. Bởi vì tôi không thể nói, tôi yêu em nhiều đến thế nào.
|
|
|
Đôi mắt tròn xoe ngơ ngác của em khiến tôi đã biết em là một nửa cuộc đời mà tôi hằng ao ước. |
Em vừa mới ra trường. Mọi thứ đều trong veo trong mắt em. Như chưa từng có điều gì tôi bắt gặp để có thể hồn nhiên hơn thế. Có lẽ vì tôi là người từng trải. Thành công tôi có được hôm nay là đều do sức lực và những cố gắng không mệt mỏi, những đánh đổi thua nhiều hơn được mới có. Những người con gái tôi gặp, đều đến với tôi với nhiều những tính toán, nhiều khi không biết được họ yêu tôi hay yêu những gì tôi đang có. Cuộc sống bị kéo căng như sợi dây đàn với công việc, với nhiều những mối quan hệ như thế. Tôi đã muốn đứt ra, rệu rã thành trăm mảnh. Vậy mà những lúc ấy, chỉ cần nhìn thấy em, không hiểu sao tôi lại cảm nhận rõ sự bình yên đang lan toả.
|
|
|
Tôi sắp xếp em làm trợ lý để được gần em hơn |
|
|
|
Mặc dù đã quen với việc được các cô gái sà vào lòng, tôi vẫn không thể nào mở lời để nói yêu em... |
- Ba em bảo thế! Em vừa về nước chiều nay. Lần này là về hẳn nhé! Thế bao giờ cưng ra Hà Nội với em đấy?
- Sáng mai anh bay ra!
- Chị Hải Minh phải không anh?
Tôi ngỡ ngàng:
- Sao em lại biết nhỉ?
Em cười trong veo và chun mũi:
- Anh không biết là em vừa thông minh vừa “đánh hơi” rất tài ư? Vừa rồi nghe giọng anh, em biết ngay là nói chuyện với con gái chủ tịch hội đồng quản trị.
|
|
|
Sự xuất hiện của Hải Minh khiến bao dự định của tôi với em đổ vỡ... |
Câu nói của em làm tôi bật cười:
- Lại còn có chuyện đó sao? Anh nói chuyện với Hải Minh thì cũng bình thường như những người khác thôi mà!
- Không dám đâu! Giọng anh ấm hơn khi nói chuyện với những người khác! …
Không biết em nói thật hay đùa tôi, nhưng nhìn sang mắt em tôi cảm nhận thấy một chút buồn, một chút thất vọng. Có lẽ là vì tôi... Buổi tối lãng mạn với nhiều những dự định chỉ dừng lại trong tiếc nuối và những điều chưa làm được. Em từ biệt tôi ngay sau đó để trở về khách sạn.
Hải Minh đón tôi ở sân bay bằng xe riêng và bằng tất cả những sành điệu khó ai theo kịp. Kể ra được con gái Chủ tịch hội đồng quản trị “quan tâm” thì cũng không phải là một điều đơn giản và không phải ai cũng có được cái “diễm phúc” đó. Tôi quen Hải Minh từ khi còn là du học sinh ở Úc. Cũng chỉ là mối quan hệ yêu đương chơi bời, tưởng sẽ chấm dứt sau khi tôi học xong. Không ngờ, cơ duyên xúi bẩy. Về Việt Nam làm việc trong công ty của ba cô được gần hai năm, tôi mới biết Hải Minh là cô công chúa nhỏ cưng chiều luôn được nhắc đến của sếp mình. Thế là không thoát khỏi bàn tay cô.
- Khiếp, cưng làm gì mà lâu thế? Làm em đứng chờ mỏi nhừ cả chân rồi nè!
- Cái đó em phải hỏi máy bay chứ?
Tôi đang bực mình với chuyến bay trễ giờ lại ra đúng lúc giữa trưa oi ả, nhưng cũng phải cố để đùa lấy một câu. Hải Minh quen với sự chiều chuộng hơn là những lời cáu bẳn. Mà hơn hết, cô ấy là con sếp lớn, nhiều khi tôi nể ba cô ấy hơn là cô. Tiếng Hải Minh bô bô:
- Thôi, anh lên xe đi kẻo nắng. Mọi người đã có xe công ty đón kia rồi!
Tôi bước lên xe, tự nhiên không được thoải mái với cách đối xử riêng biệt như vậy. Thoáng nhìn qua em, thấy em cũng đang cố bắt chuyện với người bên cạnh để tránh né ánh nhìn của tôi. Tôi biết, có lẽ em đang buồn. Buồn vì tôi. Không biết nữa, nhưng tôi nghĩ, tôi và em hiểu nhau hơn ai hết. Hải Minh ngồi sà vào lòng tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn gió và không quên ưỡn ẹo:
- Nhớ anh muốn chết đi được! Lần này về là phải bù cho em đấy!
Tôi cố choàng vai cô với cánh tay nặng trĩu. Đầu óc quay cuồng và ong ong như đang trên tận máy bay vậy.
|
|
|
Tôi não nề nhận ra người con gái đêm qua không phải là em |
Sau lần đó, em luôn cố tình tránh mặt tôi. Vẫn là tờ báo mới, ly trà nhài trên góc bàn làm việc mỗi sáng nhưng tôi không còn cảm giác được những chăm sóc, quan tâm nồng nàn trong đó của em nữa. Tan giờ làm, em về sớm hơn mà không nán lại cùng tôi để đi ăn tối như mọi lần. Không gian làm việc cũng tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng gõ lách cách trên bàn phím. Thỉnh thoảng nhìn trộm em qua tấm chắn kính, tôi thấy em trầm tư khác lạ. Hay vì tôi tham lam quá chăng? Không muốn đánh mất điều gì mà cứ muốn dành cả cho mình. Tôi cũng bắt đầu bận rộn với những cuộc hẹn hò nghĩa vụ là chính với Hải Minh. Sếp thấy bọn tôi tíu tít bên nhau ra điều ưng ý lắm. Với năng lực sẵn có và một bệ phóng vững vàng, công việc của tôi vì vậy cũng thuận lợi hơn với những bước thăng tiến khó ai theo kịp.
Sau thời gian về nước, ăn chơi chán đến nỗi không có gì để có thể chơi được nữa, Hải Minh đòi ba vào công ty làm và vị trí cô muốn đó là trợ lý của tôi thay cho em. Tôi ngỡ ngàng khi cầm trên tay tờ quyết định chuyển em sang phòng khác. Tim tôi như thắt lại. Muốn làm một điều gì đó cho em mà không thể. Tôi sợ. Tôi sợ mất đi những gì đang có. Địa vị, quyền lực, tiền bạc. Tôi đã phải đánh đổi quá nhiều thứ và phải bỏ ra một quãng thời gian dài phấn đấu mới có được ngày hôm nay. Đầu óc tôi giằng co trong hỗn loạn mớ nghĩ suy mà không thể nào thoát ra được.
Suốt cả tuần nay, tôi chìm trong các quán bar sau mỗi giờ làm việc. Tôi tìm đến rượu để trốn tránh và ngụy biện cho sự hèn nhát của bản thân. Phải hèn nhát tôi mới không dám đánh đổi địa vị để lấy người con gái tôi yêu. Phải hèn nhát tôi mới để mình bất lực nhìn tình yêu đích thực trong đời tuột dần ra khỏi tầm tay mà không làm gì cả. Nhiều lần bắt gặp ánh mắt chan chứa nỗi buồn của em, tôi như chết lặng con tim. Thấy mình là kẻ mang tội – tội yêu em mà không mang đến hạnh phúc cho em, tội nhẫn tâm để cho những điều không vui vướng lên đôi mắt vốn dĩ lúc nào cũng tròn xoe, hồn nhiên đến thánh thiện của em. Trong men say và trong từng bước nhảy, tôi mơ màng thấy khuôn mặt em, vòng tay em, nụ cười em, ánh mắt em, nồng nàn, mê đắm…
Tôi tỉnh dậy sau một đêm mệt mỏi. Đầu đau như có hàng trăm nhát búa bổ. Chân tay rã rời cảm giác có thể đứt luôn từng khớp nối. Giật bắn mình khi một cánh tay ai đó quàng qua người. Tôi quay lại thì bắt gặp khuôn mặt Hải Minh đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê “Ngủ thêm chút đi cưng, làm gì mà dậy sớm thế?”. Tôi ngả người ra phía sau, thở dài và hiểu ra mọi chuyện. Đêm qua không phải là em đến bên tôi, tôi đã mơ màng, đã nhầm tưởng để đến khi ngả vào vòng tay người con gái khác mà không hay biết.
|
|
|
Tôi nhớ biết bao hình ảnh trong sáng ngọt ngào của người con gái tôi yêu! |
Tôi trở lại Nha Trang vào một ngày mưa để hoàn thành gói thầu mới. Không có em, tôi cũng không muốn có Hải Minh đi cùng. Có lẽ một mình tôi sẽ có thời gian để đối diện với chính mình hơn. Tôi dọc theo bờ biển, đếm bước chân mình trên cát. Lặng lẽ và ngô nghê như một gã trai thất tình. Như chưa bao giờ thấy mình cô đơn đến thế, tôi khờ khạo mong tìm lại dấu chân em ngày nào. Nhưng sóng vỗ đã thổi tung bờ cát, xóa phẳng lỳ mọi dấu vết, mọi dư âm, mọi phút giây đẹp đẽ. Tôi châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi và nhả khói. Khói thuốc nhạt nhòa, làm mắt tôi cay xé, hình dung em hiện hữu rõ rệt mà thật khó nắm bắt, cứ mơ hồ, viển vông…
Tôi thức dậy vào một buổi sáng sau cơn mưa. Không gian mát lạnh và tươi mới. Biển trong xanh thổi vào tôi một luồng sinh khí lạ. Cả đêm qua tôi không ngủ để miên man tìm lối thoát cho những suy nghĩ cũ. Lần này về Hà Nội, tôi sẽ phải làm những việc đáng lẽ mình đã phải làm từ lâu. Có lẽ tôi sẽ không để mất em cho dù với bất cứ lý do gì nữa. Công việc ư? Tiền bạc ư? Địa vị ư? Tôi sẽ làm lại được tất cả chỉ cần thêm một quãng thời gian. Nhưng nếu để mất em trong đời thì tôi biết, tôi sẽ không thể tìm ai có thể thay thế được nữa. Em là tất cả những gì có ý nghĩa tôi muốn hướng tới lúc này. Tôi sẽ làm được và nhất định sẽ dành lấy được hạnh phúc đang đến rất gần kề bên cuộc đời mình.
Tôi mở máy, một dòng tin nhắn của Hải Minh hiện ra: “Cưng ơi, đi ăn tối cùng em nhé! Em có một bất ngờ dành cho anh!”.
- Cái gì? Anh sắp làm bố ư?
|
|
|
Chẳng lẽ tôi phải để tình yêu của mình cho sóng biển cuốn đi ư? |
Tôi há hốc trước cái “bất ngờ” mà Hải Minh dành cho, không dám tin đó là sự thật. Khi bao nhiêu dự định chưa kịp làm cho em thì tôi đã phải mang lấy một thiên chức ngoài mong muốn. Hay chăng tôi đang phải trả giá cho những thiếu suy nghĩ và cách sống vô lối của mình. Tôi lặng người trong vòng tay ôm xiết nũng nịu của Hải Minh:
- ...
- Anh làm sao thế, anh không vui à? - Hải Minh tỏ vẻ khó chịu trước thái độ không lấy gì làm hồ hởi của tôi.
- Không, chỉ là vì anh bất ngờ quá!
Tôi biết phải làm thế nào ngoài lời nói dối ấy nữa. Số phận dường như đã sắp đặt cho tôi con đường này, đã cố thoát ra mà không thể nào thoát nổi. Số phận cho tôi gặp em để rồi không bao giờ có được em. Ngay cả lúc đã quyết định cho mình một lối thoát để được đến bên đời em thì lại bị trói buộc bởi sợi dây vô hình. Tôi quyện vào men say, đêm đen đặc quánh, thấy trước mặt mình không còn một hướng đi nào tươi sáng nữa mà dày đặc những mù mây. Tôi vân vê gói quà nhỏ chuẩn bị cho em trong ngày về, nước mắt cứ tràn ra chua xót. Thế là mọi ước mơ, mọi dự định đều tan thành mây khói. Con đường tôi đi đã thực sự lệch hướng mất rồi...
Tôi run run cầm trên tay lá đơn xin nghỉ việc của em mà không biết làm gì ngoài việc chua xót đặt bút ký tên đồng ý. Em nghỉ, một khoảng trời bình yên và trong xanh nhất của tôi tan biến. Một chút hạnh phúc nhỏ nhoi tưởng có thật giờ cũng thoáng qua như làn khói thuốc. Kế hoạch đám cưới của tôi và Hải Minh đã được chuẩn bị một cách kỹ càng, tôi không còn có thể bước lùi được nữa. Mãi mãi trong cuộc đời, em và tôi ngược phía không có nhau. Lẽ nào là có duyên mà không thành phận? Chưa bao giờ trong cuộc đời tôi thấy mình chống chếnh hơn thế nữa. Lặng lẽ, tôi muốn tìm cho một góc bình yên – dù chỉ là bình yên lần cuối, trước khi bước sang một trang đời mới mà tôi biết chắc rằng hạnh phúc sẽ là một điều gì đó quá xa vời.
|
|
|
Tôi yêu em và tôi biết em cũng yêu tôi, tại sao tôi lại không thể đến được với người con gái đích thực trong đời mình |
- Ủa, sao em lại ở đây?
- Hân, Anh xin lỗi...
- Gì cơ ạ?
Mắt em mở to, tròn xoe hồn nhiên cố vờ không hiểu. Câu hỏi cố tình cắt ngang những điều tôi định nói. Em hiểu tôi nhưng lúc nào cũng thế, cố vờ không hiểu để cho tôi không phải khó xử. Nhưng thẳm sâu, tôi biết, em cũng như tôi lúc này đây. Bế tắc và vô vọng. Em nhìn tôi rồi lặng lẽ từ biệt. Đôi mắt em ầng ậng nước, cố để không rơi, không òa vỡ. Tôi muốn ôm chặt lấy em để thỏa sức nhớ, thỏa sức yêu… Nhưng còn có ý nghĩa gì nữa đâu. Tôi thỏa được mình nhưng chính lại làm em bị tổn thương nhiều hơn. Tôi đứng lặng, đau đớn nhìn bóng dáng em dần khuất, thấy như một điều gì đó thật lớn lao vừa vụt khỏi tầm tay mình, rơi vỡ.
|
|
|
Tôi đứng lặng, đau đớn nhìn bóng dáng em dần khuất, thấy như một điều gì đó thật lớn lao vừa vụt khỏi tầm tay mình, rơi vỡ. |
“… Mình đã quay đi nhưng bước chân cố thật chậm. Mình muốn anh gọi tên mình lúc đó. Mình sẽ không ngần ngại để quay lại, sẽ chạy thật nhanh để ôm chầm lấy anh, lấy hết can đảm để xiết chặt anh trong nụ hôn có thể. Biết sẽ chẳng thể thay đổi được điều gì nữa, nhưng ít ra chỉ trong một phút giây ngắn ngủi, mình được là chính mình, được sống trong những yêu thương thực sự. Có lẽ với mình lúc này đây chỉ cần có thể và như thế là sẽ đủ để lấp đầy quá nhiều điều còn đang dang dở. Mình sẽ yên lòng để ra đi. Vì mình biết, anh có nỗi khổ của riêng anh. Và mình chấp nhận, chấp nhận nói lời từ biệt để cho mọi thứ có thể trọn vẹn nhất. Nhưng không như mình mong muốn, anh đã không gọi tên, đã không cho mình có cơ hội quay lại. Mình yếu đuối đến nỗi cũng không dám sống với cảm xúc thật của mình lúc đó. Chỉ thấy lòng thắt lại, nước mắt cố giữ nhưng khi quay đi lại tràn ra khi nghĩ anh đang dần xa ở phía sau. Sự xa cách đó sẽ là mãi mãi… Mình và anh quá hiểu điều gì đang xảy ra. Nhưng một ranh giới vô hình nào đó lại có sức cản ngăn đặc biệt để không ai dám bước qua giới hạn. Người đi cố giữ hạnh phúc cho người ở lại, còn kẻ đứng lại lại sợ làm tổn thương khi người đi đã quyết bước chân mình. Kết thúc trở nên dang dở đến quặn lòng…”. Hân thả tung những suy nghĩ, để cho nó bay đi và vỡ tan như bong bóng xà phòng.
…








