Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
6.6.2009
Mưa rơi mùa hạ !

" Sống là không chờ đợi "

Trong âm vang của mưa, tiếng Ly trong điện thoại rất mỏng: “Anh qua đón em nhé”. Thành lặng lẽ đẩy cửa đi ra, dãy hành lang dẫn đến khu vực để xe mưa xối xả và vô số những chùm hoa mọng nước. Ở thời điểm nào đó của đoạn rẽ, khi Thành vừa ngẩng lên, có điều gì đó rất lạ ùa về, bủa vây. Thành ngoảnh lại, bên hàng hiên đối diện có một người đang cầm ô đứng đó…

Bốn năm trước, Thành từng hò hẹn cùng G. Cô ấy gầy, mảnh khảnh và có đôi mắt sáng rực. Suốt thời gian bên nhau, chưa khi nào Thành thôi ngạc nhiên về những gì mới lạ do G mang lại. Một ngày, Thành quyết định đưa G về giới thiệu với gia đình. Mẹ Thành không mỉm cười với G khi G về, mẹ bảo người con gái này không phù hợp để làm vợ ngoan. Không hiểu tại sao G biết chuyện. Cô giận Thành ghê gớm rồi quyết định nói lời chia tay. Thành ở lại, ngơ ngẩn trong 5 năm, không có tin tức gì của G. Ngày Thành 32 tuổi, mẹ dẫn Ly về nhà. Ly rất hiền. Ở một lẽ nào đó, Ly khác G hoàn toàn. Họ cưới nhau sau đó không lâu. Bên Ly, Thành phần nào cảm nhận được sự bình ổn. Nhưng, mùa hạ đến, như một cơn gió từ phương xa, G theo mưa giữa mùa trở lại. Cô đứng im ở hiên nhìn Thành. Đôi mắt cô sáng rực ánh lên những tia nhìn đầy bí ẩn, quyến rũ… “Em quyết định trở về để đòi lại anh”. G nói, siết chặt tay Thành, bất chấp. Để rồi suốt chiều và đêm hôm ấy, Thành tắt máy điện thoại. Họ ngồi bên nhau trong căn phòng nhỏ G vừa thuê trọ. Cô hào hứng kể anh nghe về những năm tháng đã qua. Mưa ngoài phố vẫn rơi. Từng dòng mưa đua nhau đổ nghiêng về góc phố…

Một ngày mới đến bắt đầu bằng tia nắng chiếu lên. Ô cửa sổ phòng ngủ in đậm một dáng hình người con gái - là Ly - cô đứng im ở đó như thể không biết bao nhiêu thời gian đi qua. Cho tới tận khi Thành lặng lẽ bước vào, Ly xoay người lại. Họ cầm trong tay hai cốc trà và ra ngồi bên hàng hiên. Ly rụt rè bâng quơ vài điều gì đó về thời tiết và xoay tròn chiếc cốc nhỏ. Sự thản nhiên của cô khiến Thành chỉ còn biết cúi đầu. Khi Ly ngừng lời, anh ta ngẩng lên để định nói điều gì đó nhưng Ly đã nghiên người: “Tối qua, em đã đứng chờ anh đón đến quá khuya. Ban đầu thì em rất lo lắng. Nhưng, đến sáng nay thì em nghĩ là mình nên nói lời chia tay trước”. Uống cạn ly nước, Ly đẩy ghế đi ra. Thành một mình ngồi lại. Anh chỉ còn biết ngước mắt nhìn lên. Trận mưa đêm qua như gột rửa bầu trời để chỉ còn lại một vài vệt mây trắng bay về những miền vô định…

Ba tháng sau ngày chia tay Ly, Thành dọn đến ở cùng G, bất chấp sự phản đối quyết liệt của gia đình. Trước lúc Thành đi, mẹ khóc: “Theo người con gái ấy, con sẽ chỉ gặp bất hạnh. Cô ta không hề ngoan”… Căn phòng G thuê trọ nằm giữa lòng thành phố. Vào những khi Thành ngồi một mình, G thường từ đâu đó ùa tới nhanh như cơn gió. Cô huấn luyện Thành ăn mì ngay trong xoong. Cô sẵn sàng mè nheo anh để được tiệc tùng thâu đêm suốt sáng. Ngay cả công việc Thành đang yêu thích ở văn phòng luật sư, cô cũng xui khiến anh phải chuyển qua công ty môi giới chứng khoán… “Cuộc sống là một chuỗi những chuyển động và sẽ phải luôn vội vàng…”, G bảo vậy. Tựa như con thuyền nhỏ đã giong buồm lớn, Thành hướng về nơi xa và tập học cách sống của G là không nhìn về quá khứ. Đã có lúc Thành từng tưởng rằng chỉ cần cuốn theo tình yêu thôi, là đã ổn.

Một ngày, mưa giữa mùa trở lại. Từ văn phòng trở về, Thành đột nhiên nhận được thư của G nhắn “em bận, đêm nay không về”. Quanh quẩn mãi trong căn phòng vắng lặng, Thành ngẫm lại một vài việc đã xảy ra. Cảm giác cô độc từ đâu đó, ùa về, xâm chiếm. Thành lao xe ra phố. Mưa càng lúc càng nặng hạt hơn. Những giọt nước trong vắt hối hả tạt vào. Không muốn đi tiếp, Thành dừng xe để tạt vào quán nhỏ. Rũ chiếc áo mưa, anh tiến thẳng đến chiếc bàn còn để trống duy nhất ở góc phòng. Gọi cho mình ly rượu, Thành uống từng ngụm nhỏ. Vị cay nồng và hơi ấm chảy vào tim. Một chiếc bàn đối diện ngay phía kề bên khung cửa sổ có vài người đang trú mưa ngồi đó. Họ tán gẫu những câu chuyện dài. Rồi có một giọng kể chuyện vô cùng quen thuộc cất lên. Vài người trong nhóm nhoẻn cười, nhìn chăm chăm vào người ấy. Thành nhận ra đó là Ly. Cô ngồi giữa nhóm, nổi bật. Đôi mắt kính được tháo ra, đẩy lên cao đầy dịu dàng. Mỗi khi kết thúc câu chuyện, Ly mỉm cười bình thản. Mưa bên ngoài vẫn cứ rơi rơi… Đêm đó, Thành trở về nhà rất muộn. G cũng đã về ngồi đợi anh tự bao giờ. “Sao em về sớm thế?”. Trong hơi say ngà ngà, G nguyền rủa một gã trai mới quen nào đó đã bỏ rơi cô… Thành ngước nhìn G lạnh lẽo rồi lảo đảo gục đầu vào gối. “Hình như anh đã ân hận vì những gì đã lựa chọn?”. “Ừ”. “Tại sao?”. “Chắc là chúng ta sống không giống một mái nhà”. “Không giống ở chỗ nào?”. “Hình như ở bên em không có sự bình yên”. “Bình yên để làm gì? Đổi thay, sống gấp không phải là rất quyến rũ?”. “Ừ, nhưng đến một lúc nào đó, con người ta cũng nhận ra cuộc sống gia đình với điểm tựa bình yên cho tâm hồn thật đáng giá biết bao…”.

Bây giờ thì Thành đã trở về. Anh sống cùng với mẹ trong căn phòng nhỏ. Có những buổi sáng ngày nghỉ, mẹ biết Thành buồn nên bà thường lặng lẽ thở dài, đi ra. Thành ngồi một mình bên ô cửa. Trên màn hình rộng của chiếc tivi đặt ở phía sau, cô phát thanh viên mặc áo dài xanh tay vung loạn lên bảo “Mùa hạ năm nay nhiều mưa!”. Thành nắm chặt chiếc Mobi trong tay, nhìn vào ký tự A – ký tự đầu tiên anh đặt cho Ly kể từ ngày rời xa cô. Nhìn đăm đăm vào nó rồi Thành ngẩng lên. Mắt anh như nhoà đi vì nước. Anh biết chắc ngoài trời là mùa hạ và đang có mưa. Anh cũng biết chắc là mình đang khóc. Khi ấy, cũng là lúc Thành ước gì mình có đủ can đảm để một lần bấm máy gọi lại cho Ly, để được một lần nói với người con gái dịu hiền ấy rằng: “Cho anh chân thành xin lỗi”.

***

" Hạnh phúc không đến với những ai không biết quý trọng những gì mình đang có... "

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 11:55 | mục: Chuyen tinh
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Comments(0)
Nhận xét:


Viết nhận xét
[ Last Page ] [ Page 37 of 93 ] [ Next Page ]