Xin em đừng khóc ngày vu quy, để cho anh có được những phút giây thanh thản sau những lỗi lầm anh gây ra cho em… Đừng khóc em nhé, để anh thấy em thật sự hạnh phúc và rạng rỡ trong ngày lễ ý nghĩa nhất của cuộc đời người con gái…
Chúng mình đã yêu thương nhau hơn bốn năm qua, bốn năm biết bao kỉ niệm ngọt ngào và ấm êm của hai đứa, bốn năm em đã hi sinh tất cả những gì tốt đẹp nhất của người con gái cho một người đàn ông không xứng đang như anh… Bốn năm, thời gian ấy quá dài cho một cuộc tình và cũng đầy những buồn, vui, hạnh phúc hai đứa đã vun vén dựng xây…
|
|
|
Em lặng lẽ khóc thầm cho mối tình đầu tan vỡ để rồi thành người con gái dang dở… |
Chúng mình chia tay nhau đã gần được một năm. Suốt thời gian ấy, anh không khỏi dằn vặt, đớn đau và thương xót cho mối tình đã qua… Anh lừa dối rằng mình đã có người con gái khác để em chấp nhận rời xa anh, anh đã cư xử như một người con trai rẻ mạt, khốn nạn để em không còn níu kéo, hi vọng ở một tình yêu nơi anh nữa…
Thời gian trôi qua, anh âm thầm với nỗi đau mình đã gây ra cho người con gái anh yêu thương nhất, còn em lặng lẽ khóc thầm cho mối tình đầu tan vỡ để rồi thành người con gái dang dở… Thương cho phận gái yếu mền, thương cho sự hi sinh, cam chịu của người con gái trắng trong, thương cho những những giấc mơ, hi vọng bị dập tắt bởi người con trai em yêu… Thương lắm, em có biết không em?
Những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên gò má xanh xao, hao gầy, bàn tay run rẩy khi trao anh tấm thiệp cưới, nụ cười gắng gượng không che dấu được sự chua chát trên khuôn mặt thánh thiện ấy… Cả hai đang cùng cố gắng che dấu đi mọi cảm xúc khổ đau, thất vọng để trở về với sự thực trần trụi đầy xót xa…
|
|
|
Cả hai đang cùng cố gắng che dấu đi mọi cảm xúc khổ đau, thất vọng để trở về với sự thực trần trụi đầy xót xa ấy… |
- Được hai tháng rồi anh ạ!
- Liệu em đã hiểu hết những gì về người con trai ấy chưa?
- Là bạn thân của anh trai em, cũng hiền lành và tử tế lắm anh ạ! Người ta không giàu có, không đủ đầy, không tham vọng như anh, nhưng người ta yêu em và muốn dựng xây hạnh phúc cùng em!
...
Nói đến đây, những giọt nước mắt lã chã lăn trên khuôn mặt em, những tiếng nấc nghẹn ngào, đau đớn… Cảm giác hối tiếc, ân hận như những lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim tôi. Đau đớn. Khổ sở. Dường như chưa bao giờ tôi thấy người đàn ông trong tôi lại bất lực đến mức cùng quẫn như thế này!
‘Thương lắm thương lắm tóc dài ơi/ một đời long đong long đong thân cò lặn lội/ Thương lắm thương lắm tóc dài ơi/ một mình lênh đênh dòng đời đục trong .Mưa vẫn giăng đầy trên triền sông chiều đông giá rét/ Em vẫn âm thầm đi về đâu để ta thương lắm/ Yếm rách còn ngăn được gió/ tình tình em dang dở yếm nào che ?”
|
|
|
Ngày mai, em sẽ tay trong tay với người đàn ông khác...! |
Tôi đếm thời gian chậm rãi trôi từng ngày, từng phút… Không biết giờ này em đang nghĩ gì? Em có hồi hộp mong đợi giờ phút thiêng liêng nhất của đời người con gái không? Liệu, sau này cuộc sống của em có được vẹn tròn như ngày xưa em từng mơ ước…? Tôi đau đớn, khổ sở khi nghĩ đến ngày em tay trong tay bên người đàn ông khác, sánh vai cùng người ấy trong sự chúc phúc của biết bao người! Chao ôi! Sao đời lại chua chát vậy?
Đang chìm sâu trong nỗi nhớ và những suy nghĩ về những kỉ niệm đã qua, về những ngày tiếp theo của anh, của em và của những sóng gió sẽ ập đến trong cuộc sống của anh. Bỗng giật mình bởi tiếng tin nhắn của một ai đó như đưa anh về với thực tại trần trụi… Và, anh không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy số điện thoại của em trên máy “Anh đã ngủ chưa? Ngày mai em lên xe hoa rồi đó! Anh có vui không anh? Ngày mai, em thuộc về người đàn ông khác – không phải là anh! Chỉ nghĩ thế thôi, nhưng em buồn lắm anh à! Phải chăng tất cả là do duyên phận? Chẳng nhẽ kết cục lại như thế này sao anh…?”.
|
|
|
Em xứng đáng được hưởng cuộc sống hạnh phúc đó, em yêu ạ! |
“Em đừng suy nghĩ nhiều nữa nghe em! Ngày mai là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của em đó! Em phải chứng minh cho mọi người thấy em đã lựa chọn đúng! Em xứng đáng được hưởng cuộc sống hạnh phúc, em ạ! Nghe lời anh, đừng khóc ngày vu quy, em nhé!”.
Nhắn xong dòng tin gửi cho em, bỗng dưng thấy khoé mắt cay cay. Chẳng nhẽ mình lại khóc sao? Không, mình không thể khóc, mình phải nhận sự trừng phạt thích đáng ấy, phải nhận tất cả những gì đã đã gây ra cho em… và mình không thể sai lầm thêm lần nào nữa…! Bởi vì, em bây giờ là của người đàn ông khác, hạnh phúc hay khổ đau thì anh cũng không phải là người san sẻ cho em tất cả… Anh xin lỗi! Anh vẫn còn yêu em lắm, em biết không em?
|
|
|
Nhớ...! Nhớ em nhiều lắm, em yêu...!
|




