Tám giờ sáng, Tú vươn vai tỉnh giấc, lười biếng trườn mình xuống giường. Ngoài kia nắng đã lên. Ánh nắng le lói đầu mùa, hắt vào giường ngủ của hai vợ chồng làm anh nheo mắt lại. Cuộc rượu tiếp khách hàng của công ty anh hôm qua vẫn còn làm anh choáng váng.
Tú đi thẳng tới phòng vệ sinh. Ngang qua phòng ăn, chiếc lồng bàn inox úp ngay ngắn ở mâm cơm trên bàn ăn, hai chiếc ghế vẫn đặt đối diện nhau. Tú mỉm cười, vợ anh là một người chu đáo, cẩn thận. Công việc mệt nhọc và áp lực của một công ty nước ngoài là thế, nhưng vợ anh vẫn nhất định đi học nấu ăn, chỉ để anh được ăn những món ăn do chính tay cô ấy làm ra.
Tú với tay mở công tác bình nóng lạnh. Nó đã được bật sẵn và luôn được bật sẵn như thế sau mỗi “cuộc yêu” của hai người đêm hôm trước. Nhưng đêm hôm qua… Tú lắc đầu gõ gõ tay vào chiếc gương trước mặt. Hai bông hoa hồng đỏ thắm, được cắm trong chiếc lọ thủy tinh nhỏ trên kệ gương nhìn anh như hờn dỗi. Tự dưng anh lại nhớ vợ, nhớ những “cuộc yêu” của hai người khi diễn ra trong buồng tắm. Mỗi khi hai người có dịp gần nhau, vợ anh bảo thích nhìn thấy hai bông hồng trên đó, dù anh đã nói nếu để hoa hồng trong phòng kín sẽ không bền vì hoa cần có không khí và ánh nắng mặt trời. Nhưng khi Ngân nói, cô ấy sẽ có cách chăm sóc để không có một ngày nào anh phải nhìn thấy cảnh hoa hồng bị héo, thì anh lại chiều lòng và hưởng ứng nhiệt thành trước ánh mắt vui mừng của vợ.
Tú cúi tìm chiếc dao cạo râu, vợ anh vẫn thường chuẩn bị sẵn ở đó cho anh, ngay cạnh lọ hoa hồng, nhưng không thấy. Anh lục tìm xung quanh.
“Choang!”
Tiếng lọ hoa rơi làm anh giật mình. Anh cũng không thấy chiếc dao cạo đâu. Hai năm là vợ chồng, chưa một lần cô ấy quên để dao cạo cho anh cả. Anh cúi xuống nhặt những mảnh thủy tinh vỡ vào chiếc cốc anh dùng để đựng nước đánh răng, rồi nhặt hai bông hồng dưới nền lên. Anh đặt lại hoa vào kệ gương, nhưng thấy nó đã gần héo, lưỡng lự một chút anh cầm vứt vào thùng rác cùng với mảnh thủy tinh vỡ.
Chiếc gai hồng cắm vào tay anh lúc nào không biết. Cho đến khi xối nước vào tay thấy xót anh mới nhìn vào bàn tay mình: có vệt máu nhỏ li ti như hạt cát. Tự dưng trong lòng anh có một dự cảm bất an. Anh luôn nghĩ loại “hoa hồng tiểu thư” được nuôi trong tủ kính kiểu công nghiệp thế này vốn không bao giờ có gai vậy mà cây hoa này lại có.
Tú thầm trách mình đoảng vị, lại lơ là trong việc chăm sóc vợ. Có thể vì cuộc yêu muộn của hai người đêm qua, khi anh uống chút rượu… khiến vợ anh mệt mỏi…. Nên sáng nay cô ấy quên thì cũng đã sao. Anh lại giật mình. Anh không nhớ mình đã ân ái với vợ mình đêm qua như thế nào nữa, chỉ nhớ phút giây anh suýt mắc một sai lầm lớn trong tiệc rượu. Khi anh trở về nhà lúc mười một giờ, anh cũng không biết gì cả, cho đến hai giờ sáng, tiếng máy giặt phá vỡ sự im lặng của căn phòng về đêm, làm anh tỉnh dậy. Mà sao hôm qua Ngân lại mang quần áo ra giặt vào ban đêm như thế này chứ?
Tú đóng cửa buồng tắm lại, lột chiếc quần nhỏ cuối cùng trên người. Anh cúi nhìn xuống “cái đàn ông” của mình. Anh kiểm tra nó như một bác sĩ chuyên khoa và tự dưng thấy gai người. Cuộc rượu kéo dài từ chiều qua đến đêm làm anh không còn tỉnh táo. Trong một phút yếu lòng, trong cái giây phút tưởng chừng như khó có người đàn ông nào cưỡng lại nổi, khi chỉ có anh cùng cô gái quán bar ấy trong khách sạn, anh đã thức tỉnh và trở về với cô. Có lẽ Ngân không bao giờ biết rằng khi anh nhìn thấy chiếc đồng hồ, chiếc ví cô mua tặng anh, lọ thuốc xịt mũi và chiếc khăn mùi xoa quen thuộc… được cài trong túi áo vì anh vốn bị viêm mũi dị ứng thì sự chu đáo của cô đã làm anh cảm động mà quay về với cô.
Tú mở vòi hoa sen. Nước xối vào mặt anh, vào thân thể anh như muốn xóa trôi đi tất cả. Anh thấy mình thật tệ bạc và có lỗi khi luôn phải để vợ anh phải chịu đựng mỗi khi anh chiêu đãi mối hàng ruột của mình kiểu như thế này.
Quần áo chỉnh tề xong, Tú lại gần bàn ăn. Anh biết trong cái lồng bàn kia là một món ăn tráng miệng buổi sáng mà anh yêu thích. Nhưng khi anh mở ra, trong mâm chỉ là những thức ăn của tối hôm qua, cô ấy đã soạn sẵn để chờ anh về ăn cùng như mọi khi. Nhưng đêm qua vì quá say nên…
Một lần nữa Tú lại thấy mình muôn vàn có lỗi với người vợ mà anh hết mực yêu thương. Cô ấy đang có thai, còn anh lại uống rượu đến tận khuya, để cô ấy một mình ở nhà chờ cơm. Chắc chắn cô ấy giận anh thật rồi, nên đêm qua cô ấy mới mất ngủ và trở dậy giặt đồ lúc hai giờ sáng. Chắc có lẽ vì thế nên cô ấy mệt quá mà quên đi những thói quen thường ngày của anh. Lẽ ra mình phải hiểu điều ấy hơn ai hết chứ nhỉ, anh lắc đầu thở dài.
Tú nhìn đồng hồ đeo tay. Vẫn còn kịp thời gian ăn bún ở ngoài, trước khi tới cuộc họp. Anh chạy nhanh đến phòng ngủ, lấy chiếc laptop trên bàn làm việc. Một tờ giấy trắng rơi ra, bay xuống dưới chân bàn. Anh nhặt lên, mặt sau tờ giấy là nét chữ thân thương của Ngân làm anh như muốn ngã gục: đơn xin ly hôn.
Tú thất thần nhìn vào mảnh giấy. Mỗi lời lẽ trong lá đơn như xé nát cõi lòng anh làm trăm mảnh. Anh không thể tin mấy lời lẽ ngắn ngủi, sắc lạnh trong lá đơn kia có thể kết thúc được những tháng năm yêu thương đầy ân tình của hai người. Anh càng không thể tin, Ngân mọi ngày của anh nhu mì, hiền lành là thế, nay lại biết ném thẳng vào anh cái quyết định khiến anh tê tái. Anh đã luôn tin rằng Ngân là một người phụ nữ biết an phận.
Tú bật dậy như chiếc lò xo, chạy xuống lầu. Ngang qua chiếc tủ kính âm tường, cặp búp bê bằng đá vẫn đang mỉm cười nhìn anh như mai mỉa, giễu cợt. Anh đứng thần người nhìn vào nó, một nỗi niềm chua xót ân hận trào dâng.
Ba năm yêu thương cộng với hai năm làm vợ chồng đủ để anh tin chắc rằng Ngân yêu anh. Vậy mà lá đơn ly hôn không một lời giải thích kia như một sức mạnh công phá hơn mọi lời nói, có thể quật ngã anh. Một người vợ dịu hiền nết na, luôn tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc của lễ giáo như Ngân, khi đã đủ can đảm viết lá đơn này, có nghĩa là mọi chuyện thực sự nghiêm trọng.
Tú đọc lại lá đơn. Một gia đình ngỡ không tì vết, nay dần rạn nứt. Anh cảm nhận thật gần một cách rất rõ ràng: gia đình anh đang dần đi đến độ rơi tận cùng của hố sâu vực thẳm. Bến bờ tưởng bình yên, phẳng lặng nay như mạch nước ngầm làm cho sóng lòng nổi bão. Hơn lúc nào hết, anh cần tạo cho mình một khoảng lặng để lục soát lại những gì vừa xảy ra. Anh không muốn mọi thứ lại trở nên đảo lộn như thế này.
Tú ngồi bệt xuống chân cầu thang, châm một điếu thuốc lá. Cả căn phòng yên ắng trong yên lặng, chỉ có tiếng kim đồng hồ lặng lẽ gõ nhịp thời gian.
Bình thường vợ anh vẫn đi vắng vào giờ này, nhưng hôm nay cảm giác có thể cô ấy sẽ không quay về ngôi nhà này nữa bỗng làm anh thấy thiếu vắng và trống trải đến vô cùng.
Tú lại quay ra tự trách mình, làm sao anh lại để mọi chuyện đến như thế này được cơ chứ. Tại sao cô ấy lại viết đơn ly hôn trong lặng lẽ, không một lời giải thích? Tú nhắm mắt lại. Những hình ảnh quấn quýt bên nhau của hai người cứ đan xen vào dòng chữ trong lá đơn kia làm anh tê tái lòng.
Vì cái gì? Vì niềm tin cô dành cho anh đã sụp đổ? Vì công việc thường xuyên phải đi công tác dài ngày và tiệc tùng, khách khứa của anh đã thực sự khiến cô ấy mệt mỏi vì phải chờ đợi? Hay vì đã có người thứ ba chen chân vào gia đình anh?
Anh vò đầu bứt tai. Sự bất mãn âm thầm nào trong lòng Ngân khiến mối quan hệ của vợ chồng anh rạn nứt? Sao cô ấy không cùng anh thẳng thắn nói chuyện để tìm cách tháo gỡ cho cả hai người có phải hơn không?
Anh nhớ lại thỏa thuận giữa hai người trước ngày lấy nhau:
“Anh đã cưới em thì suốt đời này chỉ có em là vợ, không một ai khác. Nhưng anh vốn phong lưu, thỉnh thoảng có giải trí qua đường, em đừng quan tâm. Anh biết cách tự bảo vệ mình và gia đình nhỏ của chúng ta”. Anh nhớ, lúc ấy Ngân đã gật đầu không đắn đo. Và đúng là Ngân chưa từng tỏ ra ghen tuông hay có chút gì đó khó chịu. Còn anh luôn giữ đúng lời hứa của mình. Anh không hề mang tới cho Ngân điều tiếng gì và hết lòng yêu thương chiều chuộng Ngân.
Tú rít một hơi thuốc thật dài. Có thể cái thỏa mãn chết tiệt kia của anh đã giết chết dần niềm tin của vợ dành cho anh. Và có thể khi anh bình thản công khai chuyện ăn bánh trả tiền làm cô ấy… Anh lắc đầu, không muốn nghĩ tiếp nữa.
Tú châm thêm một điếu thuốc. Đôi mắt đau đáu nhìn vào khoảng không trước mặt. Chính sự bình thản của Ngân làm anh cảm thấy sợ. Vì thế Ngân đâu biết rằng cái thỏa thuận trước ngày cưới kia chỉ là để sau này Ngân không phải cả nghĩ trước những lời đàm tiếu của mọi người, mỗi khi anh đi công tác xa hay phải tiếp khách ở những nơi “vô cùng tế nhị” ấy. Cũng vì thế, Ngân đâu có hiểu rằng: một chút sĩ diện với mọi người để giữ thể diện kiểu đàn ông trước mặt bạn bè và khách hàng “ruột” của công ty thì chính bản thân anh phải “muối mặt” mà “má kề, tay ấp” những cô nhân viên trong quán bar ấy.
Thế nhưng khi vào phòng riêng, không phải anh là gỗ đá mà không ham muốn. Chỉ có điều, khi nhớ tới khuôn mặt thánh thiện của Ngân, anh lại không còn mấy hứng thú với cô gái nào nữa. Anh luôn phải trả thêm cả tiền im lặng cho những cô nhân viên ấy.
Tú ngẩng mặt lên kêu thầm: “Ngân ơi là Ngân, em bình thản quá nên không cho anh cơ hội để nói rằng chính tình yêu, sự dịu dàng và nhẫn nhịn đến quên mình của em đã bao lần kéo anh trở về với mái ấm gia đình. Em đâu biết, khi anh bình thản công khai chuyện ăn bánh trả tiền là để mong em có một phản ứng tự vệ, dù là rất nhỏ thôi. Nhưng sao lúc ấy em lại im lặng, khi bản thân em thấy mình bị coi nhẹ? Anh cần một người vợ biết yêu chồng, nhưng cũng biết níu kéo chồng mình trở về trước bao nhiêu là cám dỗ, em có hiểu không Ngân?”
Tú chạy lại phòng ngủ. Anh mở tủ quần áo của Ngân, quần áo vẫn còn nguyên. Cả chiếc va – li vẫn nằm ngay ngắn nơi đáy tủ. Tú mỉm cười. Ngân vẫn giữ nguyên tắc trong mọi trường hợp. Cô ấy không thể ra đi khi chưa nhìn thấy chữ ký cùng quyết định của anh. Vậy là anh biết mình phải giải quyết vấn đề này như thế nào rồi.
Tú nhẹ thở dài. Anh cầm lá đơn trên tay, cất vào trong két sắt để lấy tài liệu của riêng mình. Nếu đó là sự giải thoát cho Ngân, anh sẽ đồng ý. Nhưng không, anh tin là vì Ngân yêu anh. Anh tin anh yêu Ngân hơn những gì anh tưởng. Thế nên, anh không thể lặp lại sai lầm của mình thêm một lần nữa. Lá đơn này sẽ là một kỷ niệm, sẽ là một bài học mà anh không bao giờ được phép quên. Anh sẽ là người thể hiện tình yêu của mình bằng chính sự níu kéo.
Tú chạy ngay đến chiếc taxi đang đỗ chờ anh ở ven đường. Tú ra hiệu cho lái xe đi nhanh hơn một chút.
Sáng nay vợ anh đi làm bằng xe máy, nên anh chọn cách đi taxi đến cơ quan cô ấy, rồi cả hai người sẽ cùng về bằng xe máy. Kìa, cô ấy kia rồi! Trông cô ấy buồn quá. Tú ôm bó hoa anh vừa mua vội, nép mình sau cánh cổng rộng lớn chờ khi vợ anh dắt xe máy ra đến cổng, anh sẽ khiến cô ấy phải ngạc nhiên và bất ngờ…