Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
8.8.2009

Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, bạn có khóc không? Có thể không. Nhưng tôi lại muốn khóc.

Vì đã có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân tôi không muốn, không dám nghĩ và không chấp nhận điều ấy. Tôi rất sợ làm tổn thương người khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như nếu đã sống trong đời, thì một là bạn phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm bạn đau. Đó là điều không tránh khỏi.

Có đôi khi, bạn chấp nhận buông tay không phải vì bạn không muốn tiếp tục, mà là bạn không còn sự lựa chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người bạn lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt tôi có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Mà tôi thì lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết là gì cho đúng. Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình biết rằng sẽ có nhiều người hài lòng, dù tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, có cảm giác nhói đau. Nhưng nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao? Ngốc vẫn là ngốc mà thôi.

Tôi thích có một chậu hoa nhỏ đặt nơi cửa số bàn học. Đời sẽ xinh hơn một tí, nhiều hy vọng hơn một tí. Tôi cũng thích ngắm nhìn những cơn mưa. Đi dưới trời mưa, sẽ không sợ ai thấy mình khóc, không sợ khi cười bị cho là dở hơi. Đi dưới trời mưa, con người rét lạnh nhưng dễ quên hết mọi lỗi lầm, những phiền muộn và xét nét nhau. Đi dưới trời mưa, những ngày cũ dễ ùa về rồi vỡ òa, tan chảy như dòng nước nhỏ. Và đi dưới trời mưa, người ta khó nhận ra nhau, để rồi khỏi phải cảm thấy khó xử.

Yêu thương là có thể!, Bạn trẻ - Cuộc sống,

Sao không nhìn nhau mà mắng chửi xối xả nhau đi? Hơn là im lặng mà thấy mình lòng mình nặng trĩu?

Vì ta lớn cả rồi. Ta có thể nhận ra rõ vấn đề. Nhưng mà, một khi ta đủ trưởng thành để thấy những việc xung quanh nghiêm trọng đến mức nào, thì ta lại càng dễ mất đi tính trong sáng ngày thơ trẻ. Không thể như một đứa bé, khóc òa lên khi bị bạn giành ăn. Ta biết, sự việc có những cái đúng sai, có những cái có thể bắt đầu lại được và có những cái không thể. Có những điều có thể nói, và cũng có những điều không được phép.

Tôi nhớ, mình từng khuyên đứa em gái nhỏ về cánh cửa hạnh phúc. Khi một cánh cửa hạnh phúc khép lại, thì một cánh khác sẽ mở ra. Nhưng con người thường hay nhìn về phía cánh cửa đã đóng mà thấy tiếc nuối, quên mất đang có một cánh cửa khác dành cho mình. Tôi cũng như vậy. Cứ đinh ninh rằng mọi thứ đã hoàn hảo quá rồi, đến khi nhận ra khoảng trống lớn ấy, mới thấy chông chênh. Rồi thì cứ tự làm mình thấy buồn và khó chịu.

Vì mọi việc không thể nào thay đổi thì cứ để chúng ngủ như con mèo ngoan. Khi nào con mèo ngoan muốn thức, sẽ thức. Vì bản thân mình đã cố hết sức giữ, nếu không thể giữ được nữa, thì cứ thả tay ra, để chúng bay đi.

Có người nói với mình, nên nghĩ không còn người bạn này thì mình chơi với người bạn khác. Nhưng nếu những mối quan hệ cứ bị quy ra theo giá trị cũ mới, nếu bản thân có thể dễ dàng quên... chắc mình không còn là mình nữa. Mình vẫn là mình đấy thôi. Một chút vẩn vơ, một chút hy vọng, một chút thất vọng... Nhưng mình vẫn thấy cuộc sống này trong lành biết mấy, những con người xung quanh vẫn đáng yêu biết mấy. Mình không thể cho là chưa từng có gì vui buồn xảy ra, nhưng mình sẽ chấp nhận chúng. Vì đối với mình, chỉ nên yêu thương, chỉ có yêu thương mới có thể đem lại may mắn, hạnh phúc và bình yên.

Yêu thương là có thể!, Bạn trẻ - Cuộc sống,

Và dù cho mọi thứ đã thay dổi, thì những ngày cũ, tình bạn cũ vẫn trong sáng và tròn đầy. Tất cả vẫn đẹp và vẹn nguyên như chưa từng có gì cả.

Khi nghĩ về những ngày đã qua, những người bạn một thời... chỉ có nụ cười, không có nước mắt, chỉ có niềm vui, không có nỗi buồn. Một ngày mới sẽ đến mang theo những niềm vui mới. Dù đó là thật hay giả thì cũng từng là bạn. Nếu có hối hận, hay tiếc nuối, chỉ là tự mình không biết quý nhau hơn thôi...

Có những thứ không thể. Nhưng yêu thương là có thể.

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 12:16 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (1) | Viết nhận xét
8.8.2009

" Sống là không chờ đợi "

 

 
Lụa hiền lành, lại hay lam hay làm nên có sắc vóc săn chắc tràn nhựa sống. Lụa chăm chỉ cũng là để đỡ đần bố mẹ, hòng xin được đi học tiếp sau khi tốt nghiệp cấp ba.

 

Bố mẹ thương, chỉ mong con mình mau yên bề gia thất. Còn Lụa vẫn theo ý mình, không muốn lặp lại cuộc sống như bao cô gái làng, lấy chồng sinh con, đầu tắt mặt tối, cả đời chẳng bước chân ra khỏi lũy tre.

 

Cô đi học trung cấp dược với mơ ước sẽ được bán thuốc, chữa bệnh cho bà con lối xóm. Rồi may mắn sau khi ra trường, Lụa xin được vào tổ pha chế thuốc trong công ty dược. Bố mẹ cô rất tự hào vì con gái thoát ly khỏi đồng ruộng, vất vả.

 

Thế rồi ai học được chữ ngờ, cô gái phơi phới xuân xanh ấy bỗng gặp tai nạn lao động đáng tiếc, một mắt dính bỏng khi đang pha xút. Tuy vẫn nhìn thấy nhưng thành tật, ánh nhìn ngơ ngác.

 

Lụa khép chặt lòng mình với tất cả. Cánh cửa cuộc đời như đóng sập trước mắt cô. Nhiều đêm thao thức trong căn phòng nhỏ, chỉ tiếng mình đáp lại chính mình, độc mỗi bóng ở cạnh bên khiến cô tủi thân chực khóc…

 

Thời gian trôi, đau khổ dần nguôi ngoai, Lụa ngầm chấp nhận cuộc sống, hàng ngày tìm niềm vui trong công việc và sống cùng giàn hoa Tigôn. Lụa yêu những cánh trái tim màu hồng trong trẻo, thánh thiện ghép thành một bông hoa, và Lụa cũng xin được gửi đến cuộc sống một trái tim nóng bỏng yêu thương. Cô cầu Trời ban cho một đứa con, cô sẽ dành hết tình thương cho nó, mà chẳng dám mong có được tấm chồng. Lụa cười chua chát với ý nghĩ bất giác hiện ra trong đầu.

 

Tối chủ nhật khi mọi người trong dãy tập thể đã về quê hết, Lụa đang ra khóa cổng thì giật mình thấy một thanh niên chạy tọt vào, ngồi thụp xuống, lấy tay suỵt khẽ: “Đừng để lộ tôi ở đây”.

 

Thấp thoáng dưới ánh điện hắt ra, Lụa thấy gương mặt hiền lành, trẻ măng, cùng ánh mắt khẩn khoản, Lụa tin. Vừa lúc ấy một nhóm người bặm trợn cầm gậy gộc, sồng sộc đi tới nghiêng ngó rồi bỏ đi.

 

Lụa chẹp miệng đoán, chắc cánh “ngựa non háu đá” hục hặc, hiềm khích lẫn nhau. Quả nhiên anh kể lại như vậy. Có chút hiểu lầm nên chúng tìm anh cảnh cáo.

 

Câu chuyện đã thân mật hơn, nghe Lụa kể về hoàn cảnh, anh có vẻ trĩu buồn và tỏ lòng thương cảm. Khi quay sang thấy Lụa khóc... Một đêm thật dài, họ đã ngủ với nhau. Sau đó cô không gặp lại người ấy.

 

Lụa lặng đi trong hạnh phúc khi kết quả cho thấy cô đang mang trong mình một mầm sống. Cô run run nhủ lòng sẽ hi sinh hết thảy và tự mình chăm sóc con thật tốt, chỉ cần thế là đủ để cô mãn nguyện suốt cuộc đời.

 

Chú giám đốc tâm lý, hiểu cho hoàn cảnh của Lụa đã động viên cô nhân viên cần cù, hứa sẽ tạo điều kiện cho hai mẹ con.

 

 Cuộc đời Lụa từ nay bớt đi tủi cực, đi làm về cô không còn đơn độc, làm gì cô cũng nghĩ đến con, tưởng tượng mai sau nó sẽ thế này, thế kia, sẽ tình cảm và có hiếu với người sinh thành, hay đơn giản chỉ cần nó biết bập bẹ gọi mẹ, là Lụa đủ sung sướng đến trào nước mắt.  

 

Sau mấy ngày cơn giông ngự trị thì hôm nay mới được buổi nắng lên. Lụa khệ nệ mang khăn tã cũ xin được ra phơi phóng cho thơm, bởi cũng sắp đến ngày khai hoa nở nhụy. Giàn Tigôn hồng lên dưới nắng sớm, tỏa ra xung quanh như ánh dương mặt trời.

 

Chợt cô thấy có ba người đứng nhìn ngó, họ khựng lại khi thấy Lụa. Người phụ nữ đứng tuổi có vẻ xúc động. Người trẻ tuổi mặc bộ đồ công an ngỏ ý muốn được vào thăm nhà, Lụa gật đầu. Người đàn ông đứng tuổi trầm ngâm trước giàn hoa Tigôn, cô chỉ nghĩ thầm có lẽ ông xúc động trước cái đẹp.

 

Nhưng rồi Lụa choáng váng, mất bình tĩnh khi họ hỏi về người đàn ông trong buổi tối cách đây tám tháng, cô lắp bắp nói “không hiểu”. Người đàn bà nọ bật khóc, không thể cất lời, chỉ nấc lên bất lực. Người đàn ông bỏ kính, rút khăn chấm nước mắt. Chỉ có anh công an chậm rãi kể lại truyện về Thắng, anh hùng của đơn vị công an huyện.

 

Thắng là chiến sỹ công an mẫn cán và dũng cảm, anh đã đương đầu với không biết bao nhiêu tội phạm, và cũng bởi vậy anh có không ít kẻ tiểu nhân muốn trả thù. Buổi tối anh phải vào trú tạm nhà một cô gái cũng là vì thế.

 

Thời gian sau, khi cùng đồng đội nhận mật báo bọn lâm tặc sắp tiến hành tẩu tán số gỗ lậu, anh nhất quyết phen này phải tóm sống, không thể để chúng lộng hành. Tình trạng khẩn cấp, mình anh phóng xe máy đi, trong lúc đồng đội huy động xe, tập trung lực lượng. Đuổi kịp xe chúng, Thắng nhảy phắt xuống xe, đứng giữa đường và làm tín hiệu chặn, buộc lái xe dừng lại nhưng rồi tên bất lương ngần ngừ suy tính và biết rằng với số gỗ này, để bị bắt thì cũng chết nên đã cố tình phóng xe thẳng tới. Thắng né sang không kịp nên chiếc bánh xe đã nghiến ngang người anh...  

 

Vừa lúc đó đồng đội đến, một số dồn theo và bắt được tên sát nhân, còn một anh vội vàng đưa Thắng đi cấp cứu, nhưng Thắng đã mất quá nhiều máu. Bố mẹ vào đến nơi anh chỉ kịp trăng trối một câu rồi tắt thở.  

 

Anh được phong tặng danh hiệu anh hùng liệt sỹ, được an táng trọng thể tại quê nhà. Khi mọi chuyện đã ổn thỏa bố mẹ nghĩ ngay đến di nguyện cuối cùng của con, đó là người phụ nữ anh gặp một lần duy nhất vào buổi tối tại căn nhà xung quanh tràn ngập hoa Ti gôn trong tập thể công ty dược. Anh mong bố mẹ sẽ đối xử tốt với Lụa.

 

Lụa theo về thắp cho Thắng một nén hương, cảm ơn anh đã nghĩ cho cô.  

 

Lụa sinh hạ một bé trai kháu khỉnh, khỏe mạnh. Họ hàng tụ tập đông đủ, có cả bố mẹ Thắng, họ quý Lụa, coi cô như con và khi nhìn thấy cháu, bà nội xúc động, ôm mặt, nước mắt chảy qua kẽ tay, rơi xuống lã chã. “Nó giống y bố nó ngày bé, cũng cái miệng, cái mũi ấy!”.

 

Gia đình Thắng xin được đón hai mẹ con về. Thằng bé được công nhận là con anh hùng liệt sỹ, nhà nước nuôi cho đến khi tròn mười tám tuổi. Với Lụa, điều đó chưa hẳn là quan trọng nhất, mà hơn hết từ nay cô đã có lý tưởng sống cho đời mình!         

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 11:37 | Mục: Chuyen tinh
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
8.8.2009

 

Khi người ấy không yêu bạn, cho dù quá khứ người ấy từng rất yêu bạn nhưng sau này đã quên bạn đi, hay là chưa từng yêu bạn. Khi ban không có cách nào để trở thành người trong trái tim người ấy, thì lòng người ấy sẽ không nhớ về bạn. Tuy nhiên người ấy biết bạn yêu người ấy sâu đậm ra sao nhưng lại chọn cách vờ như là không hay biết.

Khi người người ấy không yêu bạn, đừng bao giờ gọi điện cho người ta nữa, cho dù bạn gọi điện cho người ấy, người ấy cũng sẽ nói “ được, nhưng có điều anh/em bây giờ bận rồi. Anh/em sẽ gọi lại sau “. Bạn đừng tin đó là thật, người ta chỉ tìm một lý do hợp lý để né tránh bạn thôi. Bạn đừng chờ đợi, đừng bao giờ lừa dối chính mình, bạn sẽ chờ và chờ mãi mà thôi vì sẽ không có cuộc “ gọi lại “ nào từ người ta.

 

 Khi người ấy không yêu bạn, bạn đừng bao giờ rơi nước mắt trước người ấy, khi vui buồn đau ốm đừng bao nói cho người ấy nghe, người ta quan tâm lấy lệ và tội nghiệp bạn mà thôi, đừng bao giờ để người khác thương hại mình bạn nhé, và mong sự kiêu ngạo của bạn, đừng vứt bỏ đi những cái vốn có thuộc về sự kiêu ngạo ấy. Tuy nhiên một số người đã vì tình yêu đã mất đi quá nhiều. Ngay cả dũng khí đứng dậy cũng có, kiêu ngạo ở đâu ra ??? Bạn hãy nhớ rằng chỉ có những người yêu thương bạn mới tiếc thương và quan tâm bạn thôi, mà không phải là sự đồng tình một cách thờ ơ, thương hại.

Khi người ấy không yêu bạn thì tình cảm dành cho bạn là trách nhiệm và gánh nặng với họ. Bạn đừng tính toán mình sẽ được gì, đừng hy vọng có bất cứ sự báo đáp nào. Bạn biết đấy, bạn đang yêu người không yêu mình thì chẳng có sự bao đáp nào cả bạn àh, đừng so đo đúng sai, Bạn cần nhớ rằng, tình yêu giữa bạn và người ấy là đơn phương, bạn có lòng nhưng người ta vô tâm, cho nên cũng không thể trách người ấy, tình yêu là xuất phát từ cả hai cơ mà ( điều này bạn biết rõ đúng không ).

Khi người ấy không yêu bạn, mong bạn đừng mất đi sự tự tin của bản thân, bởi yêu một người không phải vì người ấy giỏi giang, xinh đẹp, giàu có, mà đó chỉ là mottj thứ cảm giác, bạn có cảm giác với người ấy, vì bạn yêu người ấy ( Tôi biết nhiều lúc bạn không muốn có cảm giác với người ta cũng không được ). Tương tụ, người ấy không yêu bạn, không phái vì bạn không giỏi giang, không xinh đẹp hay không giàu có, những thứ đó không phải là lý do của tình yêu ( nếu đó yêu vì những lý do đó thì đó không phải là tình yêu thật sự xuất phát từ cảm nhận từ trái tim ).

Khi người ấy không yêu bạn, bạn nên cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc ( theo tôi, yêu là yêu all những gì thuộc về người ấy, người ấy hạnh phúc bạn cũng hạnh phúc chứ ). Có yêu rồi không nên có hận, oán hận rất xấu xí ( Tôi từng yêu, từng rất đau khổ khi tình yêu ra đi, người ta rất đáng để tôi hận nhưng Tôi không thể hân người ta được ngược lại khi biết người ta không còn yêu mình nữa Tôi vẫn yêu và đối tốt với người ta, chẳng đòi hỏi và nhận được gì từ người ta, ngoài trừ những đau khổ mà người ta đã gây ra cho tôi ). Sao lại để thứ đẹp đẽ nhất trong cuộc sống trở thành tồi tệ, kinh tởm ? Bạn đừng nghĩ rằng người ấy không mất gì đâu. Khi không yêu bạn người ấy sẽ mất đi một người yêu người ấy ( là bạn đấy ), còn bạn mất đi một người không yêu mình ( là người ấy ), nhưng những thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.

Xin bạn đừng nghĩ đến “ vĩnh viễn “. Yêu không có nghĩa vĩnh viễn, nay bạn yêu người ấy sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày bạn không còn yêu người ấy nữa ( hãy tin Tôi vì tôi đã từng như thế. Khi người yêu tôi ra đi sau  nhiều năm yêu nhau, tình yêu của Tôi gắn liền với tuổi trẻ thời học sinh, sinh viên của tôi, khi mất đi tình yêu Tôi tưởng rằng mãi mãi mình sẽ không thể quên được tình yêu đó, Tôi sống trong đau buồn một thời gian dài… Và điều là Tôi tưởng chừng “ bất khả thi “ thì bây giờ Tôi đã làm được. Thời gian là liều thuốc tốt cho bệnh “ tt “ đó các bạn ạ. Khi người ấy không yêu bạn, mong bạn hãy giữ lấy một chút ký ức ấm áp từ cả hai.

Khi người ấy không yêu bạn nữa, xin bạn hãy thở thật sâu, trên đường đời trải đầy những nụ hoa yêu luôn có một một hoa nào đó thuộc về bạn, đó không phải là an ủi, trách nhiệm, vụ lợi hay nghĩa vụ mà nó xuất phát từ lòng chân thành.

“ Tôi hy vọng nó giúp ích cho các bạn. Cảm ơn các bạn đã dành thời

gian đọc nó “

LOVE IS A FEELINGNgủ đi... thương yêu

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 10:00 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét