Game vui Đọc Truyện Hình ảnh đẹp Nâu ăn ngon Xem phim online Tin tức hàng ngày Nghe nhạc online Free flash games Phật giáo online Karaoke online Beauty Tips Game Sóc Yêu Flash game solo Game mới Từ điển Anh Viet Học ngoại ngữ Dich lời bài hát English test online Tiếng Anh ABC Rao vặt miễn phí Free Flash Games English test Kết quả xổ số Bóng đá livescore Tạp chí trẻ Tin tức hàng ngày Trò chơi thời trang Free Fonts Trò chơi Việt Vui MP3 Online Xem tử vi tướng số Baby Care Center Thiệp chúc mừng Chụp hình Hàn Quốc Hot girl photo Tấu hài vui nhộn Mang thai sinh đẻ Từ điển Việt Anh Bác sỹ gia đình Danh bạ web hay Web hay chon lọc Shock Tube
6.6.2009

" Sống là không chờ đợi "

Cô cay đắng nhận ra, một tình yêu tưởng chừng sẽ sống chết vì nó có ngày cũng tan vào hư không tựa như những bong bóng xà phòng.
   

Anh ra đi, bỏ lại cô chơ vơ giữa quán vắng trong một ngày mưa buồn rả rích. Cô không khóc, không gào gọi tên anh, cô nhìn theo bóng anh như nhìn vào một khoảng không vô định, trống hoác. Cô cay đắng nhận ra, một tình yêu tưởng chừng sẽ sống chết vì nó có ngày cũng tan vào hư không tựa như những bong bóng xà phòng.

Họ đã từng yêu nhau. Nghe tưởng chừng xa xôi lắm. Không, chỉ mới đây thôi, họ vẫn là đôi sam quấn quýt không rời. Họ sinh ra là để cho nhau cơ mà. Họ bên nhau từ hồi bé xíu, khi còn là những đứa trẻ lem luốc, ngày ngày tha thẩn với đống đồ chơi toàn vỏ ốc, vỏ sò chờ cha mẹ trở về từ phía biển.

Những đứa con miền biển bao giờ cũng cứng cỏi và biết tự lập từ rất sớm. Chúng rất ngoan, biết cha mẹ vất vả nên chẳng bao giờ vòi vĩnh hay đòi hỏi bất kỳ thứ gì cho mình. Nhà chúng nằm sát cạnh nhau và đều trông ra biển. Cha mẹ chúng cứ sáng ra, vội vàng dúi cho con nắm xôi rồi lại tất tả ra biển. Họ yên tâm vì lũ trẻ có thể tự trông lấy nhau và trông chừng nhà cửa. Họ vẫn thường nói đùa: sau này chúng ta thành thông gia.
 

Biển chứng kiến tình yêu của họ

Bọn trẻ cứ thế lớn lên. Chúng vẫn luôn ở bên nhau như hình với bóng. Có điều chúng không còn chơi trò làm bố mẹ, không còn chơi bán hàng với những con ốc con sò hay vô tư nắm tay nhau chạy dọc bờ biển như ngày xưa. Cô bé đã trở thành một thiếu nữ rất có duyên, đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh ánh cười. Còn cậu bé đã là một tay đi biển cừ khôi, nuớc da đỏ au rắn rỏi trên cơ thể cường tráng. Chúng đã biết thẹn thùng khi nhìn vào mắt nhau.

Thế rồi họ yêu nhau như một lẽ tự nhiên. Chàng trai đã thề nguyền trước biển, sẽ mang lại hạnh phúc cho người mình yêu. Anh là một người không an phận. Dù rất yêu biển, nhưng anh biết, nếu anh ở lại đây, anh sẽ lại như cha mẹ mình, ngày ngày vật lộn với cái đói, cái nghèo. Anh muốn ra đi, muốn thoát nghèo và con đường duy nhất đi lên không gì khác ngoài trừ phải học thật giỏi. Anh muốn cô đồng hành cùng anh trên con đuờng đó. Họ học ngày học đêm, học vì tương lai rực rỡ đang mở ra trước mắt. Trời không phụ lòng người, cả anh và cô đều đã trúng vào đại học. Đó là một sự kiện trọng đại của làng chài. Từ trước đến nay, chưa từng có ai học cao quá bậc trung học. Cha mẹ họ mừng lắm. Những đứa con họ sẽ rồi đổi đời, sẽ không còn quẩn quanh với cái nghèo như họ.
 

Tình yêu trở thành động lực để hai người làm được những điều thật lớn lao

Trước ngày lên đường nhập học, họ lại ra biển. Biển bao la xanh ngát, cứ mãi rì rầm như lời cầu chúc cho họ sẽ công thành danh toại, sẽ mãi giữ trọn một lời thề sắt son. Họ ra đi, để lại phía sau là nỗi nhớ thương làng chài, mẹ cha và đàn em nhỏ. Họ sẽ thực hiện những gì mà những người đi trước chưa thể, thổi lên niềm tin và hy vọng cho lớp đàn em đi sau.

Lên thành phố, họ vẫn là những người nghèo. Cả bốn năm học, họ sống bằng tiền học bổng và những miếng cá khô mặn mòi hàng tháng cha mẹ gửi lên. Nhưng có hề gì, tình yêu của họ thật đẹp. Họ thấy vui, thấy mình hạnh phúc. Giấc mơ của họ đã sắp thành sự thực. Với tấm bằng giỏi, chưa ra trường anh đã được vài công ty nước ngoài mời làm việc với mức lương cao ngất ngưởng. Cô cũng mau chóng tìm được việc làm phù hợp không lâu sau đó. Những tưởng uớc mơ đã nằm trong tầm tay, chỉ còn chờ ngày lành tháng tốt là họ sẽ chính thức được ở bên nhau. Thế nhưng, ở đời nhiều khi lại luôn xuất hiện một chữ “nhưng” không đúng lúc như thế.

Anh hầu như không có thời gian dành cho cô. Lúc nào anh cũng than bận rộn, công việc chất chồng, tiếp khách liên miên. Thấy anh như vậy, cô cũng không dám làm phiền anh nhiều. Cô lặng lẽ chăm sóc anh nhiều hơn. Cô dặn dò anh dùng bữa đúng giờ, đi ngủ sớm hay nấu cho anh những món ăn anh thích. Nhưng thậm chí anh không còn có thời gian để gọi điện hỏi thăm cô nói gì đến việc ăn những bữa cơm cô nấu. Linh tính của người phụ nữ mách bảo cho cô có điều gì đó không ổn.
 

Nhưng linh tính của người phụ nữ bắt đầu mách bảo cho cô có điều gì đó không ổn.

Sinh nhật mình, cô ngồi lặng im chờ anh đến khuya. Anh không đến. Lần đầu tiên anh quên. Ngày hôm sau, anh gọi điện, giọng ngượng nghịu

- Anh xin lỗi. Hôm qua anh đi tiếp khách uống say quá! Chúc em sinh nhật vui vẻ. Anh đền sau nhé, được không?

- Không sao anh.

- Em sao thế? Vẫn giận anh à?

- Em thấy anh dạo này khác quá. Có chuyện gì không anh?

- Không, anh vẫn bình thường. Chỉ có điều anh bận quá thôi. Em đừng suy nghĩ nhiều.

- Em luôn tin ở anh.

Cô nói xong rồi dập máy. Anh chột dạ khi nghe câu nói sau cùng của cô. “Cô ấy đã biết cái gì chăng?”.

Cô không thể ngăn lại những giọt nước mắt cứ thi nhau rớt xuống. “Mình sẽ chỉ khóc đêm nay thôi, đau khổ hết đêm nay thôi.” Cô tự dặn lòng như thế. Một tình yêu đã qua đi. Biết bao giờ có thể quên?

Anh đến, mang cho cô rất nhiều hoa và một hộp quà sang trọng. Anh nói nhiều, như để xoa dịu và xua đi những hồ nghi đang âm ỉ cháy trong lòng cô. Cô không thấy vui. Đây không phải là anh. Người yêu của cô không bao giờ như thế. Anh chân chất, mộc mạc và không biết nói những lời có cánh như vậy. Cô ngạc nhiên nhìn anh, ánh mắt chứa chan một nỗi buồn, một sự thất vọng lớn lao. Anh vội vàng tránh ánh mắt ấy.

- Anh thay đổi nhiều quá.

- À, ừ. Có lẽ cuộc sống mới làm cho anh có khác đi đôi chút. Nhiều khi đi tiếp khách, cứ phải nói những lời bay bướm như thế.

- Em có phải là khách của anh?

- Không, đương nhiên không phải vậy.

- Em không muốn làm cản trở con đường sự nghiệp của anh. Những gì đúng, anh hãy cứ làm. Chỉ có điều, với em, anh hãy là chính mình.
 

Món quà sang trọng không thể che lấp thực tế là anh đã rất khác xưa

- Anh xin lỗi. Gần đây, anh không có thời gian dành cho em. Chúng mình phải cố gắng để sau này có một cuộc sống tốt hơn. Em phải thông cảm cho anh.

Cô không nói gì. Chỉ lặng im nhìn thật sâu vào trong mắt anh. Cô cố gắng tìm kiếm lại hình ảnh thân thuộc của anh. Một lần nữa, cô thấy tê tái trong lòng khi thấy đôi mắt anh ẩn chứa sự hối lỗi và pha chút sợ hãi. Cô biết, dù thay đổi thế nào nhưng anh không phải là người quen nói dối. Ánh mắt ấy đã tố cáo anh.

Trong một lần đi khảo sát thực địa gần thành phố, cô tình cờ bắt gặp anh tay trong tay với một cô gái rất trẻ và sang trọng. Trông họ thật hạnh phúc. Thỉnh thoảng anh còn nghiêng đầu hôn lên mái tóc người con gái đó rất dịu dàng. Niềm hy vọng mong manh trong cô vỡ tan. “Thì ra đây là lý do anh ấy không có cả thời gian gọi điện cho mình.” Cô chới với như người hụt hơi, không đứng vững để tin vào những gì diễn ra trước mắt mình. Cô thấy mình thật cô đơn và xa lạ giữa thành phố ồn ào này.

Cô về nhà trong chuyến xe cuối cùng ngày hôm ấy. Cô ra biển, ngồi hàng giờ để gặm nhấm nỗi đau. Cô chợt nghe đâu đó tiếng anh, rất rõ ràng.
 

Tiếng yêu nồng nàn bên biển ngày xưa đã chỉ còn là quá khứ

- Anh yêu em!

- Ôi, anh nói to thế. Ai nghe được kỳ chết.

- Anh muốn gào thật to nữa kìa. Để biển xanh bao la kia cũng phải nghe thấy.

- Em nghe là đủ rồi mà.

- Không được, tiếng sóng to quá. Biển chưa thể nghe thấy được đâu. Anh muốn biển là nhân chứng cho tình yêu của chúng mình. Anhhhhhh yêuuuuuuuuuuu emmmmmmmmm!

Cô giật mình khi một cơn sóng rất to xô vào tận nơi cô ngồi. Những kỷ niệm bên anh làm cho cô thấy xót xa. Cô thở dài nhìn biển. “Anh ấy đã quên rồi.”

Cô quay trở lại thành phố, tiếp tục công việc của mình. Anh vẫn không nhận ra sự vắng mặt cô cả tuần liền. Chắc mấy ngày qua, anh chưa có thời gian để hỏi thăm cô. Cô không thấy buồn... Mọi kỷ niệm, niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc và khổ đau của tình yêu này, cô đã cất sâu vào ký ức. Từ nay, cô sẽ quên anh.

Cô hờ hững với những cuộc điện thoại của anh. Không tra vấn anh xem cô gái anh đi cùng dạo trước là ai? Không mảy may hỏi thăm anh hay lo lắng cho anh như trước. Anh cảm thấy lạ. Không hiểu tại sao cô lại như vậy. Anh nghĩ có lẽ tình yêu cô dành cho anh cũng đã nhạt phai. Có thể cô cũng như anh, đã tìm được một bờ bến mới. Cho đến một ngày, anh hẹn gặp cô.
 

Anh đề nghị chia tay, cô bình thản đồng ý

- Chúng mình cần nói chuyện - Anh mở đầu trước

- Em nghe anh nói đây - Giọng cô trở nên xa vắng.

- Dạo gần đây, hai đứa mình không còn gần gũi như trước. Anh bận bịu, không có thời gian qua lại thăm nom em thường xuyên. Tình cảm của bọn mình cũng trở nên xa cách. Anh thấy em cũng khác nhiều. Anh không biết nói sao. Anh nghĩ tốt hơn hết là … là mình chia tay.

- Vâng. Em đồng ý. - Cô nói nhẹ như gió thoảng.

- Em không có gì để nói sao?

- Không anh ạ. Vậy là đủ rồi.

Một lần nữa, cô lại nhìn sâu vào trong đôi mắt anh. Ánh mắt thấm đẫm một nỗi buồn mênh mang, nửa như thất vọng, nửa như tra vấn anh. Anh vội vã quay đi lảng trốn. Anh không nghĩ cô lại bình thản đến vậy. Người con gái ấy lúc nào cũng thật bình tĩnh, cho dù gặp bất kỳ tình huống khó khăn nào. Anh cảm thấy hổ thẹn trước cô.

- Em giữ gìn sức khoẻ. Anh mong em hạnh phúc.

Anh không thể ở lại lâu hơn nữa để đối mặt với cô. Anh đi như trốn chạy. Hôm đó là một ngày mưa,  buồn đến nao lòng.

Cô viết đơn xin chuyển công tác. Cô sẽ đi xa khỏi thành phố này. Đó là cách nhanh nhất để quên anh. Lúc này nỗi đau mới thật sự ngấm vào người cô. Cô không thể ngăn lại những giọt nước mắt cứ thi nhau rớt xuống. “Mình sẽ chỉ khóc đêm nay thôi, đau khổ hết đêm nay thôi.” Cô tự dặn lòng như thế. Một tình yêu đã qua đi. Biết bao giờ có thể quên?
*****
Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 12:26 | Mục: Chuyen tinh
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
6.6.2009

" Sống là không chờ đợi "

“Anh phải quay lại với cô ấy đây. Cô ấy đang rất cần anh”. Thân nói rõ ràng từng câu một với Thoa. Làm vợ Thân bao năm nay, Thoa hiểu chồng mình đang nhắc tới ai. Đó là Thiên, mối tình đầu trong sáng mà Thân không bao giờ có thể quên được.

Hai người gặp nhau sau bao ngày tháng cách xa, và cái gì phải đến sẽ đến. Tình cảm xưa trỗi dậy mãnh liệt cho dù cả hai đã có vợ có chồng. Thoa lấy Thân có duyên nhưng không có phận. Cả quãng đời làm vợ, làm mẹ chịu bao tủi cực đớn đau khi phải chung sống với một người chồng không có tình thương yêu, chia sẻ. Tất cả chỉ là nghĩa vụ, nghĩa vụ làm vợ, nghĩa vụ làm mẹ, nghĩa vụ để hiếu lễ với gia đình nhà chồng. Chung quy cũng bởi trong trái tim Thân lúc nào cũng ôm ấp bóng hình người con gái ấy. Thiên của ngày xưa…

Thuở trước, Thân và Thiên là đôi bạn khác trường, khác lớp. Thân hơn Thiên hai tuổi, học giỏi và đa tài. Hai trường khác nhau nhưng liền kề nhau. Tình yêu tình cờ sẽ không đến nếu không có bức tường ngăn cách giữa hai trường đại học. Vào một ngày, Thân cùng đám bạn trai nghịch ngợm ở trường “vượt rào” trèo qua bức tường ngăn cách, ngó qua thấy một cô gái mặc chiếc juýp trắng và áo phông đỏ đi đôi giầy trắng rất môđen đang ngồi đọc sách một mình trên ghế đá trong khuôn viên trường. Nàng thật đẹp! Mái tóc cắt ngắn gọn gàng ôm lấy khuôn mặt đẹp tự nhiên không một chút phấn son. Nàng say sưa đọc hết trang sách này rồi lại lần giở trang sách kia. Đứng từ xa quan sát, Thân như bị thôi miên trước vẻ đẹp quyến rũ, yểu điệu, thướt tha như một ca sĩ nổi tiếng mà Thân từng biết đến. Thân đứng như trời trồng trước vẻ đẹp tự nhiên, thiên phú của nàng. Như có một sức hút vô hình níu giữ bước chân chàng quân tử, Thân không thể bỏ đi trước vẻ đẹp mê hồn ấy. Thân từ từ tiến đến gần cô gái ngồi trên băng ghế đá và nhẹ nhàng hỏi: “Em tên gì?”. Cô gái ngước cặp mắt to tròn như con nai vàng ngơ ngác, nhỏ nhẹ đáp: “Em là Thiên. Còn anh…?”. Anh là Thân. Nghe giọng em hình như không phải người vùng này. Thiên nở nụ cười thật quyến rũ: “Chúng ta là đồng hương mà. Em đã biết anh từ trước. Cả đám con gái trường em kháo nhau về một anh Thân học giỏi, đẹp trai, đa tài”. Thân mỉm cười dễ thương: “Thế à? Vậy mà bây giờ anh mới biết em”. Từ đó tình yêu nảy nở giữa hai người. Thân và Thiên đã có những ngày đẹp nhất trong đời sinh viên. Ngày ngày lên giảng đường học tập, tối tối gặp nhau trong khuôn viên của trường, tay trong tay, mắt trong mắt, chỉ nhìn nhau mà chẳng nói lên lời.

Rồi trong chuyến thực tập năm cuối, thế nào mà hai trường lại cùng thực tập tại một nơi. Cuộc tình như được tiếp thêm sức mạnh bởi khoảng cách không gian và thời gian dần thu hẹp. Một buổi chiều hò hẹn sau khi các bạn sinh viên đã kéo về hết, người ở ký túc xá, người lục tục trở về những căn nhà trọ tồi tàn. Chỉ còn Thân và Thiên ngồi nán lại trên băng ghế gỗ dài gợi nhớ thời sinh viên. Thân ngồi sát bên Thiên định nói lên điều trái tim bấy lâu hằng ấp ủ, nhưng Thiên đã gạt nhẹ cánh tay Thân đang ôm ngang eo và thì thầm: “Đừng nhé anh. Ngộ nhỡ người ta trông thấy. Em hiểu anh muốn nói điều gì. Nhưng em muốn cả hai đứa đều ổn định công việc, có tương lai tiền đồ vững chắc, rồi sẽ tính sau. Chuyện ấy vẫn còn chưa vội”. Thân buồn lơi cánh tay đang ôm ngang bờ eo Thiên. Cụt hứng. Tiếng bước chân mang giày cao gót của người con gái vội vã xa dần. Thân đuổi theo như muốn níu giữ gót chân người đi, người đã phũ phàng tình cảm của Thân, người đã từng được mệnh danh là hoa khôi của khoá học, giờ đã bỏ rơi anh trơ trọi lại một mình.

Thế rồi duyên số dắt tay Thoa tìm đến với Than. So về tài sắc, Thoa không kém Thiên là mấy. Là con gái út trong nhà, được chiều chuộng từ nhỏ nhưng Thoa lại chăm chỉ hay lam hay làm, đảm đang tề gia nội trợ, quán xuyến gia đình chu đáo. Ngày Thân đưa Thoa về ra mắt mẹ cha, ông bà ưng ý lắm, cứ khen nắc nỏm con bé được cả người lẫn nết. Mẹ Thân còn chêm vào mấy câu gọi là lấy khí thế cho con trai: “Anh còn kén chọn đâu đâu. Trong mấy cô bạn gái của anh tôi ưng nhất cái Thoa xinh xắn, thảo hiền. Mà năm nay anh đâu còn trẻ nữa. Mau mau yên về gia thấy cho tôi có cháu bế cháu bồng”. Nể lời cha mẹ, Thân tặc lưỡi gật đầu đồng ý. Ngày cưới cô dâu vô tư mặt tươi cười hơn hớn còn chủ rể buồn xo như vừa bị mất cha. Cha Thân như hiểu lòng con trai đang đau cắt từng khúc ruột. Ông lựa lời anh ủi: “Anh cứ về sống với chị ấy. Rồi sẽ có hạnh phúc. Ngày xưa tôi và mẹ anh lấy nhau có tìm hiểu, tình tang gì đâu, mà vẫn có các anh các chị, vẫn sống với nhau êm ấm thuận hoà cho đến tận ngày nay”. Thân nghe lời cha thì thở dài ngao ngán, nhưng vẫn ôn tồn nói cho cha vui lòng: “Cha đã dạy con xin vâng lời. Chỉ mong cha mẹ sống lâu muôn tuổi, cho con cháu chúng con được phận nhờ”. Cha Thân gật gù ra chiều đồng ý lắm.

Dư âm mối tình đầu ngọt ngào vẫn theo Thiên vào từng giấc ngủ, bữa ăn

Cuộc sống vợ chồng tưởng đơn giản mà chẳng chút giản đơn. Về chung sống với Thoa rồi, Thân mới hiểu trái tim mình vẫn chưa nguôi nghĩ về người con gái ấy. Anh bỏ đi tối ngày, khi thì viện lý do làm thêm, khi thì bận việc họp hành, hội họp… Thân cố gắng bố trí làm sao cho thời gian càng ít ở nhà càng tốt: “Càng ít phải gặp người đàn bà mà mình không yêu thì càng tốt bấy nhiêu”. Thân nghĩ thầm như vậy. Rồi những đứa con vẫn lần lượt ra đời như cái lẽ thường tình phải thế. Thao chỉ nghĩ giản đơn: Thân cho mình một gia đình, vẫn đều đặn đưa lương về cho vợ con, và cho Thoa những đứa con khoẻ mạnh, như thế là quá đủ đối với một người đàn bà cầu toàn về gia đình hơn sự nghiệp. Thế là Thoa tận tâm tận lực với chồng với con, yêu thương chồng con hết lòng và yêu thương cả gia đình nhà chồng như chính gia đình nhà mình. Thoa cúc cung phục vụ Thân từng bữa ăn giấc ngủ, lo cho chồng con béo khoẻ béo đẹp ra, tinh thần ngày một tươi vui thoải mái. Thoa làm thế cũng là một cách níu giữ tình cảm chồng, bởi trong sâu thẳm linh cảm của người phụ nữ, Thoa biết chồng mình vẫn ôm ấp bóng hình một người con gái. Thao muốn chiếm trọn trái tim chồng. Tưởng rằng như thế Thân sẽ hoàn toàn thuộc về vợ con, nhưng sự đời không đơn giản như người ta vẫn tưởng, trong một đêm tụ tập bạn bè không về nhà, Thân đã gặp lại Thiên, người con gái một thời anh đắm say và theo đuổi. Tình cảm thời tuổi trẻ bùng phát không cái gì kìm giữ. Thân đã lén lút hẹn hò cùng Thiên. Càng gặp lại người tình xưa, Thân càng thấy cuộc sống vợ chồng sao nhạt nhẽo. Tối tối, mỗi khi chồng Thiên đi vắng, Thân lại lén lút gọi điện, nhắn tin cho Thiên: “Thiên của anh, em đang làm gì? Em đã đi ngủ chưa:”. Tiếng Thiên đáp lại trong điện thoại: “Em chưa ngủ vì chờ anh đấy. Nhưng hôm nay chồng em đang ở nhà. Anh ấy đang nằm trông con ở tầng dưới, không hẹn gặp anh được đâu. Thôi để hôm khác nhé, em cúp máy đây”. Rồi Thiên vội vã nhào xuống tầng dưới ôm ghì lấy đứa con như muốn tranh giành tình cảm với chồng. Chồng Thiên ngờ ngợ như nhận ra điều gì đổi khác ở vợ, nhưng vẫn làm thinh coi như không biết chuyện gì. Kỳ thực, chồng Thiên muốn để xem vợ xử sự ra sao. Nhưng sâu thẳm trong trái tim Thiên hiểu, dư âm mối tình đầu ngọt ngào vẫn theo Thiên vào từng giấc ngủ, bữa ăn.

Thoa biết chồng đang lén lút hò hẹn qua điện thoại với người phụ nữ khác. Bao nhiêu kìm nén, chịu đựng bấy nhiêu chung sống như không thể giữ nổi. Thoa bỗng chốc trở thành người đàn bà nổi loạn. Đi làm về tới nhà Thoa không thèm chợ búa, cơm nước, đá thúng đụng nia, nấu món ăn khi chát, khi khê, đến cung cách nói năng, xử sự với bố mẹ chồng và nhà chồng cũng trở nên xấc xược. Trước kia đi đâu làm gì Thoa cũng báo cho chồng hoặc xin phép bố mẹ chồng tử tế, nhưng nay thì khác hẳn. Thoa ở trong nhà chồng mà không hề biết phép tắc, đi không hỏi, về không chào. Cha mẹ Thân ngao ngán lắc đều nhìn con dâu biến chất, chẳng biết khuyên nhủ ra sao, đành gọi con trai tới hỏi: “Anh Thân, anh xem dạo này chị ấy khó ở làm sao? Anh là con trai trưởng trong nhà, phải biết bảo ban vợ chứ!”. Thân trừng cặp mắt trắng dã đáp lời cha mẹ: “Ông bà cứ mặc nó. Nó hỗn láo với ông bà rồi con sẽ trị nó”. Máu trong người Thân như sôi lên khi nghĩ về Thoa, nhưng đêm đến, Thân lại không nguôi nhớ về Thiên. “Thoa đã như thế, mình chẳng tiếc gì nữa”. Thân nhủ thầm và quyết định tìm đến Thiên.

Ban đầu cũng chỉ là những cuộc hẹn tại quán nước bên hè, hay một quán cà phê khuất nẻo. Những phút giây ngoài vợ ngoài chồng chỉ mới bắt đầu bằng cái nắm tay, mắt nhìn sâu trong mắt. Rồi một buổi chiều tan giờ làm việc, Thân đã rủ Thiên đến nhà nghỉ Thiên Đường. Tại đó, Thân và Thiên đã có những phút giây ngọt ngào và say đắm. Lúc đó, Thân mới nhận ra tình yêu đích thực của Thân là Thiên chứ không phải là Thoa.

Lời đề nghị thẳng thắn của chồng muốn tìm về mối tình đầu xuât sắc khiến Thoa nghẹn ngào chẳng nói nên lời. Thân đã bỏ đi từ lâu, vui vẻ và toại nguyện bên người tình cũ. Còn Thoa ngồi như hoá đá, câm lặng trong màn đêm đang dần buông.

***

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 12:02 | Mục: Tâm tình
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét
6.6.2009

" Sống là không chờ đợi "

Trong âm vang của mưa, tiếng Ly trong điện thoại rất mỏng: “Anh qua đón em nhé”. Thành lặng lẽ đẩy cửa đi ra, dãy hành lang dẫn đến khu vực để xe mưa xối xả và vô số những chùm hoa mọng nước. Ở thời điểm nào đó của đoạn rẽ, khi Thành vừa ngẩng lên, có điều gì đó rất lạ ùa về, bủa vây. Thành ngoảnh lại, bên hàng hiên đối diện có một người đang cầm ô đứng đó…

Bốn năm trước, Thành từng hò hẹn cùng G. Cô ấy gầy, mảnh khảnh và có đôi mắt sáng rực. Suốt thời gian bên nhau, chưa khi nào Thành thôi ngạc nhiên về những gì mới lạ do G mang lại. Một ngày, Thành quyết định đưa G về giới thiệu với gia đình. Mẹ Thành không mỉm cười với G khi G về, mẹ bảo người con gái này không phù hợp để làm vợ ngoan. Không hiểu tại sao G biết chuyện. Cô giận Thành ghê gớm rồi quyết định nói lời chia tay. Thành ở lại, ngơ ngẩn trong 5 năm, không có tin tức gì của G. Ngày Thành 32 tuổi, mẹ dẫn Ly về nhà. Ly rất hiền. Ở một lẽ nào đó, Ly khác G hoàn toàn. Họ cưới nhau sau đó không lâu. Bên Ly, Thành phần nào cảm nhận được sự bình ổn. Nhưng, mùa hạ đến, như một cơn gió từ phương xa, G theo mưa giữa mùa trở lại. Cô đứng im ở hiên nhìn Thành. Đôi mắt cô sáng rực ánh lên những tia nhìn đầy bí ẩn, quyến rũ… “Em quyết định trở về để đòi lại anh”. G nói, siết chặt tay Thành, bất chấp. Để rồi suốt chiều và đêm hôm ấy, Thành tắt máy điện thoại. Họ ngồi bên nhau trong căn phòng nhỏ G vừa thuê trọ. Cô hào hứng kể anh nghe về những năm tháng đã qua. Mưa ngoài phố vẫn rơi. Từng dòng mưa đua nhau đổ nghiêng về góc phố…

Một ngày mới đến bắt đầu bằng tia nắng chiếu lên. Ô cửa sổ phòng ngủ in đậm một dáng hình người con gái - là Ly - cô đứng im ở đó như thể không biết bao nhiêu thời gian đi qua. Cho tới tận khi Thành lặng lẽ bước vào, Ly xoay người lại. Họ cầm trong tay hai cốc trà và ra ngồi bên hàng hiên. Ly rụt rè bâng quơ vài điều gì đó về thời tiết và xoay tròn chiếc cốc nhỏ. Sự thản nhiên của cô khiến Thành chỉ còn biết cúi đầu. Khi Ly ngừng lời, anh ta ngẩng lên để định nói điều gì đó nhưng Ly đã nghiên người: “Tối qua, em đã đứng chờ anh đón đến quá khuya. Ban đầu thì em rất lo lắng. Nhưng, đến sáng nay thì em nghĩ là mình nên nói lời chia tay trước”. Uống cạn ly nước, Ly đẩy ghế đi ra. Thành một mình ngồi lại. Anh chỉ còn biết ngước mắt nhìn lên. Trận mưa đêm qua như gột rửa bầu trời để chỉ còn lại một vài vệt mây trắng bay về những miền vô định…

Ba tháng sau ngày chia tay Ly, Thành dọn đến ở cùng G, bất chấp sự phản đối quyết liệt của gia đình. Trước lúc Thành đi, mẹ khóc: “Theo người con gái ấy, con sẽ chỉ gặp bất hạnh. Cô ta không hề ngoan”… Căn phòng G thuê trọ nằm giữa lòng thành phố. Vào những khi Thành ngồi một mình, G thường từ đâu đó ùa tới nhanh như cơn gió. Cô huấn luyện Thành ăn mì ngay trong xoong. Cô sẵn sàng mè nheo anh để được tiệc tùng thâu đêm suốt sáng. Ngay cả công việc Thành đang yêu thích ở văn phòng luật sư, cô cũng xui khiến anh phải chuyển qua công ty môi giới chứng khoán… “Cuộc sống là một chuỗi những chuyển động và sẽ phải luôn vội vàng…”, G bảo vậy. Tựa như con thuyền nhỏ đã giong buồm lớn, Thành hướng về nơi xa và tập học cách sống của G là không nhìn về quá khứ. Đã có lúc Thành từng tưởng rằng chỉ cần cuốn theo tình yêu thôi, là đã ổn.

Một ngày, mưa giữa mùa trở lại. Từ văn phòng trở về, Thành đột nhiên nhận được thư của G nhắn “em bận, đêm nay không về”. Quanh quẩn mãi trong căn phòng vắng lặng, Thành ngẫm lại một vài việc đã xảy ra. Cảm giác cô độc từ đâu đó, ùa về, xâm chiếm. Thành lao xe ra phố. Mưa càng lúc càng nặng hạt hơn. Những giọt nước trong vắt hối hả tạt vào. Không muốn đi tiếp, Thành dừng xe để tạt vào quán nhỏ. Rũ chiếc áo mưa, anh tiến thẳng đến chiếc bàn còn để trống duy nhất ở góc phòng. Gọi cho mình ly rượu, Thành uống từng ngụm nhỏ. Vị cay nồng và hơi ấm chảy vào tim. Một chiếc bàn đối diện ngay phía kề bên khung cửa sổ có vài người đang trú mưa ngồi đó. Họ tán gẫu những câu chuyện dài. Rồi có một giọng kể chuyện vô cùng quen thuộc cất lên. Vài người trong nhóm nhoẻn cười, nhìn chăm chăm vào người ấy. Thành nhận ra đó là Ly. Cô ngồi giữa nhóm, nổi bật. Đôi mắt kính được tháo ra, đẩy lên cao đầy dịu dàng. Mỗi khi kết thúc câu chuyện, Ly mỉm cười bình thản. Mưa bên ngoài vẫn cứ rơi rơi… Đêm đó, Thành trở về nhà rất muộn. G cũng đã về ngồi đợi anh tự bao giờ. “Sao em về sớm thế?”. Trong hơi say ngà ngà, G nguyền rủa một gã trai mới quen nào đó đã bỏ rơi cô… Thành ngước nhìn G lạnh lẽo rồi lảo đảo gục đầu vào gối. “Hình như anh đã ân hận vì những gì đã lựa chọn?”. “Ừ”. “Tại sao?”. “Chắc là chúng ta sống không giống một mái nhà”. “Không giống ở chỗ nào?”. “Hình như ở bên em không có sự bình yên”. “Bình yên để làm gì? Đổi thay, sống gấp không phải là rất quyến rũ?”. “Ừ, nhưng đến một lúc nào đó, con người ta cũng nhận ra cuộc sống gia đình với điểm tựa bình yên cho tâm hồn thật đáng giá biết bao…”.

Bây giờ thì Thành đã trở về. Anh sống cùng với mẹ trong căn phòng nhỏ. Có những buổi sáng ngày nghỉ, mẹ biết Thành buồn nên bà thường lặng lẽ thở dài, đi ra. Thành ngồi một mình bên ô cửa. Trên màn hình rộng của chiếc tivi đặt ở phía sau, cô phát thanh viên mặc áo dài xanh tay vung loạn lên bảo “Mùa hạ năm nay nhiều mưa!”. Thành nắm chặt chiếc Mobi trong tay, nhìn vào ký tự A – ký tự đầu tiên anh đặt cho Ly kể từ ngày rời xa cô. Nhìn đăm đăm vào nó rồi Thành ngẩng lên. Mắt anh như nhoà đi vì nước. Anh biết chắc ngoài trời là mùa hạ và đang có mưa. Anh cũng biết chắc là mình đang khóc. Khi ấy, cũng là lúc Thành ước gì mình có đủ can đảm để một lần bấm máy gọi lại cho Ly, để được một lần nói với người con gái dịu hiền ấy rằng: “Cho anh chân thành xin lỗi”.

***

" Hạnh phúc không đến với những ai không biết quý trọng những gì mình đang có... "

Ngưòi viết: saobang_1052003 lúc 11:55 | Mục: Chuyen tinh
Xem chi tiết | Gửi cho bạn bè | Nhận xét (0) | Viết nhận xét