Lang thang đâu đó qua những con phố, chợt nhớ mỗi lần về quê trong con lại trĩu nặng thêm biết bao những dằn vặt, khổ tâm của chính bản thân mình khi thấy tóc mẹ mỗi ngày bạc, khuôn mặt thêm nhiều những nếp nhăn, đôi bàn tay mẹ trở nên chai sạn, gầy guộc… tất cả như được tạc bởi bao nhiêu năm trời lăn lộn kiếm sống từ công việc đồng áng nuôi các con mẹ ăn học, trưởng thành.
Và mỗi lần về quê con đã không kìm nổi những xúc động khi được an ủi động viên, con thật hạnh phúc vì trên đời này con đã được là con của mẹ.
Những lúc con gặp khó khăn trắc trở đến bao nhiêu đi nữa thì mẹ vẫn luôn là bờ vai vững chắc động viên con bước qua những gian khổ, bon chen, phức tạp của cuộc sống nơi đô thành.
Mới trở về con lại vội vã ra đi, mang theo tất cả nỗi nhớ quê nhà lên đô thành đông đúc, nào nhiệt, ồn ào.
Mang theo cả hồn quê ra phố thị.
Lòng con chợt dưng dưng mỗi khi nhớ về mẹ.
Những ngày vất vả, gian truân với mẹ vẫn tiếp tục nối dài thêm cho những ước mơ.
Chiếc áo rách vai, lưng còng dáng mẹ đã thấm đẫm giọt mồ hôi.
Con nhận ra bao điều mình làm chẳng xứng đáng chút nào so với sự hy sinh của mẹ dành cho chúng con bao nhiêu năm qua.
Mùa thu đã về.
Mẹ gồng gánh lên non thu hoạch ngô, sắn.
Mẹ còm cõi một mình lặn lội nơi quãng vắng đồng xa.
Từ nơi đô thành trong căn phòng nhỏ. Con ngồi một mình và nhớ mùa thu quê nhà.
Hình ảnh mẹ mỗi lúc lại đong đầy thêm những niềm tin cho trái tim con sự khát khao, chiến thắng vượt qua vượt qua nghèo đói bao năm vẫn bám riết nơi quê nhà. Yêu mẹ, yêu cả nỗi nhớ mùa thu