
Từ xưa đến nay, mưa lúc nào cũng là một đề tài được các nhà thơ, nhạc sĩ đưa vào tác phẩm, có những tác phẩm trở thành bất hủ, có những đoạn thơ, đoạn nhạc đã đi cùng thời gian, mãi không phai.
Tháng 7 về mang theo những cơn mưa đầu mùa chợt đến chợt đi, cũng như tâm tình của tuổi teen chúng mình, như những lúc nắng, lúc mưa, hồn nhiên đáng yêu đến lạ.

Không gian chìm, giấc mộng vỡ tan
Sáng thức dậy, bao nhiêu hoa tơi tả
Khu phố đầy xác lá, buồn hiu
Có cơn mưa làm em khóc thật nhiều
Vai gầy guộc, sầu hằn trên đôi má
Trái tim xưa một thời thơ dại quá
Yêu một người, để cả một đời trôi
Tôi nguyện theo mưa như tiếng nhạc không lời
Ru em ngủ sau mỗi lần nức nở
Sẽ theo mưa cản dòng nước lũ
Để dịu dàng hoa nở thắm môi em.
Mưa… có lúc dịu dàng, tươi mát, có lúc dữ dội, tan tác. Nước mưa thấm vào da thịt lạnh buốt và chan hòa bao nhiêu cảm xúc kì lạ. Tình yêu cũng vậy, tình yêu đẹp hay không quan trọng là ở những người yêu nhau. Liệu mình có biết trân trọng những phút giây hạnh phúc của tình yêu hay không và mình có biết biến nó thành nhưng khoảnh khắc vĩnh viễn trong tim mình không… thì giả như có một lí do nào đó phải rời xa nhau, tình yêu phải khép lại, thì những khoảnh khắc ấy vẫn cứ mãi là vô biên trong tim chúng ta.

“Có đi qua những ngày mưa, mới yêu thêm những ngày nắng” . Thật đúng phải không các bạn, chúng ta hãy cùng đi qua những ngày mưa để biết yêu, biết thương, biết trân trọng những tia nắng sau mưa nhé!