em cố ngăn giọt nước mắt tủi hờn
cắn chặt môi để nghẹn ngào không lên tiếng
mắt nhắm lại để cảm nhận nơi tim mình
những yêu thương lẫn nỗi buồn u uất
em ghét anh, em ghét anh lắm
ghét nụ cười, ánh mắt khắc vào tim
ghét những ân tình anh đã cho em
ghét sự quan tâm trìu mến đến nao lòng...
em ghét anh sao quan tâm em quá
ngay cả chuyện giận hờn rất đỗi trẻ con
làm người ta khóc hết những đêm dài
em ghét anh vì...em yêu anh nhiều
em ghét anh
em ghét anh em sẽ ghét muôn đời
ghét anh lắm con người mà em thích
ghét anh ghê nhưng cũng nhớ anh nhiều
anh đi mất làm tim em trống vắng
nỗi nhớ anh càng tăng lên gấp ngàn lần
em không hiểu sao con tim lại vậy
để cho em thao thức với thời gian
để cho em ôm một nỗi tơ vương
để cho em lại càng nhớ anh nhiều
em ghét anh, em nghỉ chơi bỏ ghét
nghỉ chơi xong lại ân hận khóc thầm
em ghét anh sao lại ghét anh ghê
ghét anh nhiều em mới biết em yêu