Thời gian qua đi mang theo bao nỗi buồn vui của một thời nông nổi. Còn em, em ra đi bỏ lại đằng sau mùa thu ngơ ngác và cậu bé dại khờ ngốc nghếch là anh.
5 năm, quãng thời gian đó chưa phải là dài nhưng cũng để người ta đặt lên một cụm từ “ký ức”; cũng đủ để anh học tập phấn đấu thành đạt. Nhưng mái trường xưa vẫn còn đứng đó, vẫn còn những khoảng sân đầy nắng và khung cửa sổ màu xanh mở ra khoảng trời lá bàng cũng thật xanh biếc. Đâu đó vẫn còn tiếng bước chân em trong miền nỗi nhớ chẳng nguôi ngoai.
Ngày đó chúng ta quen nhau tình cờ và cũng thật ngớ ngẩn. Em ngày đó thật gần, lời nói thật ngọt ngào và vòng tay thật ấm áp nồng ấm như vừa mới hôm qua thôi. Để rồi khi xa em từng đêm trăn trở dằn vặt mình, anh đã nghĩ rằng em đùa giỡn, em lừa dối. Giờ ngồi hối tiếc cũng chẳng tìm lại đâu được chút ngày xưa.
Anh yêu em đến vậy cơ mà có gì đâu mà phải giấu giếm e ngại. Anh và cả em cứ nghĩ là nó bất biến, sẽ không có điều gì thay đổi được điều đó. Nhưng đó có lẽ là sai lầm của cả hai, em đã cho anh biết thế nào là giận hờn là yêu ghét. Em đã cho anh biết tất cả và để rồi anh đã nghĩ là anh không thể sống thiếu em. Nhưng sự mặc cảm của một đứa con trai nhà nghèo không thân thế, không địa vị và đầy lòng tự trọng như anh đã khiến anh rời xa em.
Khi nhận ra cái gì là nên, cái gì là dừng, cái gì là phải, cái gì là không phải thì đã muộn mất rồi phải không em? Làm sao có thể hoàn nguyên lại được như cũ nữa đây?
Anh và cả em đã nghĩ rằng chúng mình sẽ đi trên một con đường, con đường đầy trông gai nhưng hạnh phúc. Nhưng giờ đây con đường kia chỉ còn mình anh độc bước. Em đã rẽ sang lối khác, em đã tìm cho mình một con đường khác. Trên con đường đó không có tiếng bước chân anh.
Đêm nay trời đầy sao với muôn vàn tinh tú. Anh là ngôi sao nhỏ bé đứng ở góc trời vô vọng nhấp nháy những ánh sáng yếu ớt khóc cho riêng mình. Anh và em đã đi trên con đường đẹp của kỷ niệm. Tuổi 20 nhiều e ngại khiến anh bỏ cuộc giữa đường, song trên bước đường thành bại của cuộc đời anh luôn nhớ đến em.
Chúc em luôn hạnh phúc trên con đường mình đã chọn!
Anh thầm cám ơn ông trời đã cho anh gặp em để rồi nói lời yêu em.
Anh gặp em trong ngày anh họ của em cưới, anh vô tình nhìn thấy em để rồi từ đây anh dõi theo từng bước cuộc đời em. Đôi má em chợt ửng hồng khi em bắt gặp thấy anh đang nhìn em. Em thẹn thùng quay trở vào trong nhà và không cho anh cơ hội nhìn thấy em lần thứ hai. Nhưng cuộc đời đâu dễ thế phải không em? Anh hỏi một người bạn và biết được tên của em. Có được tên của em rồi nên anh mạnh dạn đến làm quen. Em hỏi tại sao anh lại biết tên em? Anh trả lời bởi vì anh muốn làm quen với em. Em ngần ngại khi anh ngỏ ý muốn xin địa chỉ của em, nhưng rồi em cũng cho anh địa chỉ và chúng mình quen nhau.
Tối 30 Tết anh mời em đi xem ca nhạc. Thấy anh và em đi với nhau thì mấy người bạn của anh và của em đều chỉ trỏ làm em bối rối. Lúc đó anh lại mừng vì anh muốn cho mọi người thấy mình cũng có thể có bạn gái cùng đi chơi (trước đây mỗi khi về quê anh chỉ đi chơi với những người là em họ hay là cháu của anh thôi). Em cười, cái nụ cười mà chính nó đã tiêu diệt trái tim anh kể từ ngày gặp đầu tiên.
Rồi ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời anh cũng đã đến, ngày 13 tháng 2. Anh đi tìm mua cho được hộp sôcôla hình trái tim và một bông hồng để tối đó anh sẽ tặng em cùng với lời nói mà anh đã muốn nói ngay từ ngày mới gặp. Con tim anh đã như vỡ oà khi em cúi đầu đồng ý. Nhưng có thành công nào mà không phải trả bằng mồ hôi, có hạnh phúc nào mà không phải trả bằng những nỗi nhớ?
Hết những ngày nghỉ Tết, anh lại lên đường trở vào Nam để tiếp tục công việc còn em thì lại tiếp tục học. Lúc chia tay lòng anh đã rất buồn khi nghĩ đến việc phải xa em. Nhìn qua, khuôn mặt trầm lại của em cho anh biết em cũng đang rất buồn. Hai chúng mình cầm tay nhau, em nói: “Đời này em chỉ yêu một mình anh thôi”, còn anh thì nhắc lại câu nói trước đây anh đã nói: “Anh đợi em”.
Giờ đây ở nơi xa anh luôn nhớ và yêu em. Em ơi! Hãy tin vào tình yêu của chúng mình và hãy tin vào lời hứa trước lúc chia tay em nhé.
Tình đầu thường khiến người ta khó quên bởi nó mộc mạc, giản dị nhưng sâu sắc.
Mối tình đầu của tôi cũng như vậy. Ngày đó, đối với bọn con trai cùng lớp, cùng khối, cùng trường, tôi là người dễ thương, dễ gần gũi, học khá và dĩ nhiên cũng là mục tiêu săn đón. Lớp tôi ngày đó được xếp vào hàng ngũ của những cái nhất: học giỏi nhất, quậy nhất và có nhiều bạn nữ đẹp nhất. Trong hàng ngũ nhất như thế thì cô lớp phó học tập suốt ba năm phổ thông như tôi có nhiều người để ý cũng là điều dễ hiểu.
Ngày ấy, gia đình tôi thật buồn, những điều nặng nhọc không khiến tôi chùn bước trước việc học, mỗi ngày tôi lại càng hăng say hơn. Anh cũng là một trong số những đôi mắt dõi theo mỗi sáng tôi đến lớp. Anh không đẹp, học không giỏi, không khéo ăn nói nhưng là người biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ những khó khăn hiện tại của tôi. Sự quan tâm chân thành đã dần khiến chúng tôi gần nhau hơn trong học tập, trong cuộc sống, là nơi tôi biết chia sẻ khó khăn. Tôi yêu anh từ đó.
Thời phổ thông thật đẹp, trôi nhanh, rồi chúng tôi tốt nghiệp. Ngày rời quê nhập học không người thân nơi đất lạ tôi khóc rất nhiều, tiễn tôi lên xe anh cũng khóc. Biết rằng từ nay phải tự lập, phải một mình đối diện với tất cả. Nhớ anh thật nhiều. Tôi hiểu rằng mình phải cố gắng hơn nữa để học tốt và làm quen dần cảm giác không có anh bên cạnh. Tôi cũng hiểu anh buồn và mặc cảm vì không đỗ được đại học cùng lúc với tôi nên tôi càng cố vững chãi và tạo niềm tin mong anh học tốt, thành công vào kỳ thi tiếp theo.
Sài Gòn thật đông người mỗi ngày cuối tuần và tôi thấy mình trống vắng. Lang thang trên mọi nẻo đường bằng chiếc xe đạp ngày nào, tôi lại càng nhớ anh nhiều hơn. Những cánh thư đi là nỗi nhớ anh nơi tôi đong đầy thêm một chút. Những khó khăn của thời sinh viên, những thiếu thốn của gia đình nghèo, những nỗi buồn của gia đình mãi đeo bám, những bữa cơm sinh viên thật đạm bạc… làm tôi khóc và nhớ anh nhiều hơn.
Nhưng có lẽ những khó khăn nơi đất lạ anh chưa từng trải ở tuổi phổ thông nên không chia sẻ cùng tôi được. Những tháng ngày buồn và khó khăn tôi chỉ biết khóc một mình. Rồi những quan tâm ngày xưa không còn nữa, thay vào đó là những trách hờn vu vơ, giận nhau vô cớ. Cuộc săn đón cuối tuần của những anh chàng cùng trường, tôi đều từ chối, vẫn chỉ mãi chỉ nghĩ đến anh. Anh đâu hiểu được tôi vẫn rất nhớ anh, da diết nhớ. Anh đâu hiểu được những bữa cơm đạm bạc cũng chỉ mong tiết kiệm để mỗi tuần điện thoại gặp anh, những ngày lang thang làm thêm sinh viên dịp cuối năm cũng chỉ để mong được tặng cho anh món quà chính bằng tiền mình kiếm được. Tôi thật buồn khi nhận ra rằng thời gian chúng tôi giận hờn, cãi vã nhiều hơn thời gian quan tâm nhau. Nỗi nhớ anh da diết làm tôi không sao làm được việc gì khác. Tôi vượt gần 700km những mong gặp anh cho vơi nỗi nhớ, nhưng cũng chỉ là những ngày cãi nhau, buồn bã. Tôi hiểu được những tháng ngày buồn nơi đất khách, những cố gắng của mình suốt thời gian qua cũng chỉ là một mình. Ngày anh thông báo trúng tuyển cao đẳng cùng trường tôi đang học, tôi rất vui và thực sự chúc mừng cho sự thành công của anh.
Nhưng thật không may, tháng ngày tiếp theo là những nỗi buồn tiếp nỗi buồn, cãi vã tiếp cãi vã khiến tôi cảm thấy mệt mỏi và không còn cảm nhận được những sẻ chia như ngày xưa. Một năm cho những nỗi buồn và một mình gánh chịu, nhận được từ anh chỉ là sự giận hờn. Thật mệt mỏi và tôi hiểu rằng mình không thể cùng anh đi tiếp. Tôi quyết định nói lời chia tay dù tình yêu ngày nào vẫn tràn đầy, nhưng bởi niềm tin về một cuộc sống vui vẻ và hạnh phục bên anh không còn nữa.
Ra trường, đi làm rồi có cuộc sống mới. Thỉnh thoảng tôi vẫn gặp anh như những người bạn, tôi biết trong anh tình cảm dành cho tôi vẫn còn đó nhưng tôi lại không đón nhận được. Tôi có bạn trai, anh cũng có bạn gái mới. Ngày cưới của tôi, anh không đến, tôi cũng nhận ra rằng anh vẫn chưa quên được tôi và nghĩ rằng tôi cưới bởi người ta giàu sang, địa vị hơn anh. Ông xã tôi cũng bình thường như những người đàn ông khác, anh không giàu sang, không địa vị cao nhưng tình cảm anh dành cho tôi chân thành và giản dị. Anh biết lắng nghe, biết chia sẻ khó khăn trong cuộc sống và biết quan tâm đến mọi người xung quanh tôi.
Tôi yêu và hạnh phúc bên ông xã với vai trò vợ hiền bởi tôi cảm nhận được sự bình yên trong cuộc sống, sự quan tâm chia sẻ của đời thường và bởi tôi cần có anh. Tôi có cuộc sống mới nhưng vẫn mong rằng anh quên được tôi, xây dựng cuộc sống mới cho mình tốt hơn.
Ba tuần sau ngày tôi cưới, thật bất ngờ khi nhận được thiệp cưới từ anh. Bạn bè bảo rằng anh cưới vội vàng những mong quên được tôi. Rằng anh vẫn nhớ về quá khứ, nhớ về những ngày bên tôi, tiếc vì đã làm tình cảm rạn vỡ và đánh mất tôi. Tôi mừng cho hạnh phúc mà anh đang xây dựng, vui vì anh tìm được một nửa của mình. Dù chưa một lần biết cô ấy như thế nào nhưng tôi vẫn thầm cầu chúc cho cả hai luôn hạnh phúc. Anh là người đàn ông tốt, mong rằng anh sẽ tìm được một nửa hạnh phúc thực sự cho mình.
“Hãy xem em như một người bạn, mọi chuyện của ngày xưa hãy để cho nó trôi qua đi, nó sẽ mãi là những kỷ niệm đẹp của tuổi học trò. Còn vài ngày nữa thôi cả hai đã là của nhau, hãy mang yêu thương và cuộc sống hạnh phúc thực sự đến cho cô ấy, đừng để cô ấy buồn như em đã từng buồn. Hãy trân trọng những gì mình đang có, quan tâm đến cô ấy như đã từng quan tâm em. Bởi cô ấy là người sẽ cùng anh đi hết quãng đường hạnh phúc còn lại. Em luôn cầu chúc cho anh mãi hạnh phúc bên người anh yêu”.
Em thân yêu! Xin cho anh được gọi em như thế, bởi trong trái tim anh em sẽ mãi là ánh sao tỏa sáng, mãi mãi… không gì có thể thay thế em.
Em yêu, đến bây giờ anh vẫn chưa giải thích được lý do vì sao anh yêu em đến vậy, nhớ em đến vậy và không thể quên được hình bóng của em.
Đã lâu quá rồi anh không viết nhật ký cho em kể từ khi anh viết những dòng đầu tiên ở bãi biển tình yêu. Đêm qua, khi nén lòng nghe lại nhạc khúc “Mãi mãi một tình yêu”, nghe giọng nói của em mới biết mình không thể quên được. Vẫn như ngày xưa khi anh nghe bản nhạc này lần đầu tiên, cảm giác nhớ nhung lại tràn ngập trong tim. Nhớ em quá! Nỗi nhớ dâng đầy trong tim, tràn lên khoé mắt khiến anh đã không thể ngăn nổi dòng lệ kia (anh đã hứa là sẽ không bao giờ để nước mắt mình rơi nữa nhưng hãy coi đây là lần cuối cùng em nhé). Dù mình đã xa nhau nhưng rất, rất nhiều lần anh tự hỏi mình ”Bao lâu rồi mày không biết nói lời yêu thương, không biết trao nụ hôn tình yêu hả Duy?”.
Anh lại đi trên những con đường xưa, con đường ta từng cùng đi qua. Giờ đây anh mới biết sự cô đơn và trống vắng đáng sợ biết chừng nào. Giờ đây, khi nghĩ lại anh mới hiểu rằng em cũng đã trải qua những phút giây em chờ đợi anh khi anh để em ở nhà một mình với nỗi buồn đi với công ty, đi nhậu, đi hát… Anh cũng quá vô tình phải không? Khi anh đọc được những dòng em viết trong nhật ký của em, anh đã tự nhủ rằng anh sẽ phải yêu em nhiều hơn, quan tâm tới tình yêu của hai đứa nhiều hơn. Và rồi từ sâu trong tim anh nói rằng: “Em là thiên thần tình yêu, vui vẻ, hạnh phúc của anh, là người vợ tuyệt vời mà tạo hoá đã ban cho anh”. Anh biết rằng em sẽ hạnh phúc biết bao nhiêu khi nghe anh nói những điều đó. Nhưng anh luôn thế, chỉ giữ mãi trong tim mình, để rồi giờ đây khi anh nói ra cũng quá muộn màng…
Và ai, một lần sống trong hạnh phúc không lo lắng về một ngày phải chia ly? Em đã nói em sợ nếu như chuyện của chúng mình là một sai lầm, em sợ rằng một ngày nào đó anh rời xa em… Và có đúng là mình đã sai lầm không? Anh phải trách em? Trách anh? Hay trách cái giây phút mình gặp nhau ấy? Em yêu! Anh đã biết rằng em từng đau khổ, vô cùng đau khổ. Đau đến tuyệt vọng khi anh đã từng hờ hững, vô tình với tình yêu của chúng mình. Anh đã làm thế, đã từng phụ tình em, đã nói chúng mình sẽ mãi mãi không thể là của nhau. Nhưng anh vẫn tin mình đến với nhau vì số mệnh, vì đó chỉ là những phút bồng bột của anh thôi, phải không em? Nếu giây phút ấy em không tha thứ, không dang rộng vòng tay chờ đón anh trở lại thì có lẽ anh đã mất em từ lâu rồi. Từ đó anh biết mình yêu em thật nhiều, tin em thật nhiều và trong lòng luôn tôn thờ, trân trọng tình yêu lớn lao mà em dành cho anh. Điều kém cỏi nhất của anh chính là anh đã không biết giữ, không biết chăm sóc tình yêu này, thế nên giờ đây mới để tình yêu tuột khỏi tầm tay anh, phải không em?
Đã bao lâu em không nhìn thấy anh rồi phải không? Và anh cũng không muốn em nhìn thấy anh nhất là trong lúc này, dù rằng trong lòng anh muốn lắm. Em yêu! Những yêu thương trong em có còn không hay đã nguội lạnh hẳn rồi? Đừng giận anh khi cảm xúc trong anh đang đan xen lẫn lộn nhé?
Mỗi khi hết giờ làm anh lại lang thang trên những con phố Hà Nội, không biết đi đâu - về đâu và dường như bây giờ anh cũng không cần biết điều đó. Có lẽ điều bây giờ anh cần là những phút giây yên tĩnh, những hơi thở ồn ào của cuộc sống để anh biết rằng mình vẫn còn đang tồn tại trên thế giới này. Em yêu, em có biết không? Hôm qua, khi đi qua Tràng Thi lòng anh lại se lại, hình ảnh hai đứa ngày nào lại hiện về - anh đèo em trên chiếc xe đạp cào cào cũ ấy, tay nắm tay hồn nhiên, vô tư bước vào vũ trường đầy sôi động ấy. Ôi 6 năm trời với biết bao kỷ niệm, ký ức vui buồn… Nhưng không gì so sánh được phút giây ấy, cái phút đầu gặp em, anh nắm tay em dưới ngăn bàn ấy. Anh không thể nào quên. Ánh mắt, nụ cười… Tất cả, còn nhớ không em? Anh vẫn mong dù không là của nhau, anh cũng không bao giờ phải hối tiếc vì đã gặp và yêu em. Yêu bằng tất cả sự si mê và dại khờ của một đứa con trai cứng đầu và vẫn luôn tự mãn về mình. Thế nên nếu gặp lại nhau, hãy cứ gọi anh như anh đã gọi em là “cún” lần đầu tiên ấy…
Và người yêu dấu ơi!
Có lúc nào đó em chợt em nhớ đến anh không?
Từ khi xa nhau, anh dường như quên hẳn khái niệm yêu và chấp nhận yêu thương một người khác. Là bởi những ngày tháng bên em đã ăn sâu vào tâm trí, vào con tim anh. Khung cảnh ấy, những con đường, ánh nến, những lời thì thầm… Và hoa…
Anh nhớ em nhiều quá !
Bản tình ca này dường như viết cho chính anh. Cho em. Và cho những ngày mình bên nhau. Anh từng say sưa hát. Em đã say đắm bài hát này vì lời ca và giai điệu thật đẹp. Nhưng ngày ấy và bây giờ anh hát với tâm trạng khác nhau. Trước đây là tâm trạng của một người con trai đang yêu và hạnh phúc thực sự. Còn giờ đây anh hát trong sự tiếc nuối khôn nguôi, xót xa về những phút giây mình từng bên nhau…
Em này, một lúc nào đó em có chợt nhớ đến anh không?
Ôi, anh lại lẩm cẩm mất rồi. Em đã nói sẽ chẳng bao giờ nhớ anh, chẳng bao giờ muốn nhớ về quá khứ, chẳng bao giờ muốn nhìn anh nữa. Anh đã vỡ oà và lầm lũi quay đi và rồi khờ dại mong chờ sự ban ơn của tình yêu. Biết đâu anh quay đi mà không nói gì thì… Mà thôi, day dứt để làm gì để con tim nhói đau, nuối tiếc. Dù đã xa và mãi mãi xa nhau nhưng yêu thương, nụ hôn ngọt ngào… anh sẽ luôn nhớ.
Dù cảm ơn nghìn lần anh vẫn nghĩ là chưa đủ. Em từng mang đến cho anh cả một thế giới diệu kỳ: “Một thế giới chỉ có hai ta hoà trong nắng, trong hoa tươi, trong biển cát quê mình…”. Điều mà chưa ai làm được và cũng sẽ chẳng còn thế giới thần tiên nào đẹp đẽ hơn thế với anh trong những ngày tháng sau này.
Ngày mai, anh sẽ đi trên con đường của anh. Không còn là con đường mình từng đi chung, không còn lối hẹn nơi ta cùng bước. Cũng không còn những phút giây hạnh phúc để anh cười trong tha thiết môi hôn. Không còn gì cả! Nhưng chừng ấy thôi cũng đủ để anh không hối tiếc về những gì đã qua. Có chăng, anh tiếc vì mình không cùng nhau đi hết con đường mà ta đã chọn. Âu cũng là số mệnh phải không em? Như cái giây phút ấy ta đã đến bên nhau…?
Anh vẫn biết được ở bên em là một điều vô cùng hạnh phúc. Nhưng càng ở bên em anh càng nhận ra một điều khiến trái tim anh đau đớn, đó là sẽ chẳng bao giờ anh có được người mình yêu thương. Trái tim em đã và sẽ không bao giờ hé mở đối với anh cả. Cuộc đời vẫn cứ trái ngang như thế phải không em. Em vẫn quý trọng và đi bên anh nhưng nó sẽ mãi mãi chỉ dừng lại ở đó mà thôi. Tình yêu ư! Nó đã không còn tồn tại trong suy nghĩ của em dành cho anh lâu rồi. Hiểu rõ điều đó nhưng sao anh vẫn không thể rời xa em được. Có phải tại anh yêu em nhiều quá không?
Đã bao lần anh tự hỏi mình sao yêu em nhiều đến thế. Mỗi sáng thức dậy hình bóng đầu tiên xuất hiện trong đầu là em, dù đó là chuyện buồn hay vui thì em vẫn là người đầu tiên xuất hiện. Ngày nghỉ anh đã từ chối mọi lời mời cũng như các cuộc vui mà bạn bè tổ chức để mong sao có thời gian được ở bên em, nhưng kết quả anh thu được chỉ toàn những nỗi buồn da diết trong lòng…
Đã bao lần anh tự nhủ rằng sẽ rời xa em, sẽ phải quên em nhưng chưa bao giờ anh thực hiện được. Em như cơn gió thoảng qua nhưng sao lại khiến lòng anh day dứt đến lạ lùng. Anh không ân hận vì đã yêu em mà chỉ trách mình sao quá kém cỏi không thể có được trái tim của người mình yêu. Là con trai, một khi để mọi việc vượt ra ngoài tầm kiểm soát của mình thì coi như đã là người thất bại. Mọi thất bại cho dù là trong tình yêu hay công việc thì nó cũng đều có giá của nó, phải không em? Anh đã từng nói với em rằng, anh sẽ yêu em hết mình cho dù tình yêu đó không được đáp trả anh cũng không bao giờ ân hận. Anh không muốn sau này nghĩ lại chuyện của hai đứa mình lại xuất hiện câu hỏi “giá như…” trong đầu. Em biết và em cũng hiểu điều đó, em biết tình cảm anh dành cho em nhưng tình yêu không đơn giản chỉ là việc cho và nhận phải không em?
Rồi sẽ có một ngày nào đó không còn xa nữa anh sẽ phải chấp nhận thực tế mình là một kẻ thất bại. Một thực tế mà chưa bao giờ anh nghĩ mình lại thất bại bẽ bàng đến thế. Vì anh chỉ là một người bất tài, đã không thể chinh phục được trái tim của người anh yêu thương nhất đời. Xin lỗi vì tất cả… Mối tình đầu thật tuyệt phải không em. Tình yêu mà anh có được từ trái tim em cũng thật bất ngờ và mãnh liệt. Anh không thể tin nổi là anh lại có được những giây phút hạnh phúc đó. Dù anh biết rằng đánh đổi với nó là những ngày phải xa em, những giọt nước mắt lăn trên gò má hồng đáng yêu của em, lăn trên đôi môi khô héo của anh…
Cún thân yêu của anh! Hãy cho anh được mãi mãi gọi em như thế! Em biết không, giờ đây mỗi giây phút nhìn lại, mỗi giây phút chợt anh nhớ về em, anh lại thấy trong anh hiện lên tất cả từ bóng hình và nụ cười của em đã từng dành cho anh. “Cún”, anh vẫn yêu em như ngày nào! Vẫn có em trong những giấc mơ khi anh bước vào giấc ngủ. Chỉ một điều mà giờ đây anh mãi không thể có được nữa đó là nụ hôn nồng ấm của em, những ngày sánh bước cùng em trên bãi biển quê hương mình vào mùa đông lạnh giá mà em vẫn nói là đi bên anh thật ấm áp.
Em thân yêu! Khi đã xa em thật rồi, khi anh đã hoàn toàn không còn là một người đàn ông duy nhất trong trái tim em, anh như chết lặng, chắc em cũng hiểu được điều đó. Nhưng em đang sống trong tự do, vui vẻ nên dù anh nói thế nào đi chăng nữa, làm thế nào đi chăng nữa cũng trở thành trò cười thôi, và càng làm cho em thấy anh như một thằng hề thôi. Anh biết thế là yếu đuối, là không bản lĩnh nhưng lúc này tình cảm đã thắng lý trí mất rồi. Anh thấy mình bất lực quá, xa em anh mới thấy trong anh mất đi một cái gì đó lớn hơn cả cuộc sống, lớn hơn cả cuộc đời anh. Dù vậy, anh vẫn nhớ em và cảm ơn tình đầu nhiều lắm, Cún thân yêu!
Em, giờ đây anh vẫn là anh, vẫn một trái tim nồng ấm, vẫn tình yêu anh mãi dành cho em. Nhưng chỉ là tình yêu ấp ủ mãi trong lòng anh thôi, chỉ là kỷ niệm mà anh mãi trân trọng. Điều anh có thể cảm thấy cũng hạnh phúc phần nào là giờ đây bên người yêu mới, anh tin và cầu chúc em hạnh phúc. Có lẽ duyên trời đã định đưa em đến bên anh bất ngờ và cũng yêu anh rất nhiều nhưng rồi lại đưa em ra khỏi vòng tay của anh.
Mối tình đầu của anh! Một tháng xa nhau thôi nhưng với anh nó dài hơn bất cứ đơn vị thời gian nào, anh chưa được gặp lại em, chưa được nhìn thấy nụ cười quen thuộc của em và… Lúc này anh chỉ biết cầu mong em mãi hạnh phúc, cầu mong em mãi có niềm vui bên người thân, bên bạn bè và nhất là bên người đàn ông cũng đang rất yêu em.
Em! Không như em bây giờ, anh đã biết mình không thể có một mối tình khác. Cho đến bao giờ anh mới thấy được ánh mắt hay nụ cười của em, tính cách hồn nhiên và trong sáng như em. Và đến bao giờ anh mới tìm thấy niềm hạnh phúc vì anh lại được gặp một người con gái khác thật tuyệt như anh đã từng gặp em… Có lẽ là không bao giờ phải không em??? Cảm ơn tất cả! Cảm ơn em nhiều lắm tình đầu của anh ạ!
Cún yêu! Anh sẽ không nhắc đến quá khứ của tình yêu chúng ta vì anh hiểu có kể hết ngày đêm, có viết hàng triệu trang giấy cũng không hết được. Và có thể nhắc lại lúc này cũng vô nghĩa, tất cả giờ đã trở thành kỷ niệm, dù rằng những kỷ niệm đó vẫn nhức nhối trong tim anh, vẫn hiện về khi anh vui, hay anh buồn, những lúc anh chỉ có một mình. Tất cả lại chỉ mới như ngày hôm qua, như một giấc mơ ngọt ngào. Mỗi ngày vẫn cứ qua đi, bên anh giờ không có em nữa, cuộc sống của anh không được có em ở bên cạnh, nhưng anh vẫn luôn cảm thấy em rất gần, bởi vì trong anh vẫn nuôi dưỡng tình yêu dành cho em. Từ ngày em ra đi, trái tim anh, tâm hồn anh vẫn dành trọn riêng mình em.
Đêm nào anh cũng nhắn tin cho em, và cũng đã quen với việc em không nhắn lại. Cún đừng xoá đi niềm vui cuối cùng của anh nhé vì anh tin rằng ở một nơi nào đó trong trái tim em vẫn còn hình ảnh của anh, dù em nói với anh rằng bên em đã có những người đàn ông khác, anh vẫn tin vào niềm tin không căn cứ của anh…
Bạn bè và người thân của anh vẫn luôn khuyên anh quên quá khứ để bắt đầu cái mới, ngay cả em cũng khuyên anh thay đổi, nhưng anh không muốn vậy. Dường như trái tim anh không rung động trước một người khác vì anh vẫn luôn thầm so sánh họ với em, và như thế, không ai có thể thay thế được em. Có thể em bây giờ không giống em của ngày xưa, ai mà chẳng vậy, anh cũng thay đổi cơ mà, nhưng cái chính là tình yêu ấy, vẫn dành trọn cho em.
Em yêu! Trong giấc mơ anh lại thấy em quay lại nắm tay anh, và cùng anh dạo trên bãi biển quê mình… Liệu giấc mơ có trở thành hiện thực hay chỉ là mơ ước mà thôi!
“… Cuộc đời cho ta bao nhiêu ngày vui, cần chi nói những lời đầu môi, phải không em…” bài tình ca kết thúc rồi, mối tình đầu cũng đã xa rồi. Thư cuối cho em, anh chỉ muốn em nghe lại khúc ca xưa để mãi mãi nhớ về một người từng yêu em bằng trọn vẹn tin yêu!
Xin đặt lên môi em lần cuối nụ hôn tha thiết của buổi đầu!!!
“Hạnh phúc có phải là một cánh cửa sắt, ngăn không cho con chim bay về phương Nam?”…
“Nếu em hướng về phía mặt trời, khao khát một đôi cánh; Nếu như thiên đường của 2 chúng ta giống như một bức tường hoa phong tỏa mơ ước của em, anh sẽ buông tay để em bay vút lên. Đôi cánh của em không nên ở mãi nơi đây, nhìn thời gian trôi qua. Nếu sự dây dưa biến thành xiềng xích, anh sẽ ném đi lời thề hẹn. Anh thà làm người đầu tiên vì em quay lại với sự cô đơn. Có! Có một thứ tình yêu gọi là chia tay. Vì yêu, anh sẽ từ bỏ mơ ước. Mình quen nhau, em phải bỏ tất cả. Thà cứ để tình yêu chân thật mang anh đi. Vì yêu em, anh sẽ kết thúc giấc mơ. Anh ra đi để em có tất cả, để tình yêu chân thật giúp anh nói lời chia tay. Đánh mất em, anh phải nhẫn tâm sắm vai người làm em đau khổ để rời xa em. Đành mãi mãi rời xa em”… Mình có thể cao thượng đến thế không? Có thể. Mình có thể làm được điều đó. Mình cần phải làm như vậy nhưng sao mình lại đau. Chắc tại mình quá ích kỉ, quá tham lam. Khi yêu, ai cũng muốn người mình yêu ở bên, và anh cũng vậy. Anh muốn có em bên anh để đi suốt cuộc đời, cùng anh chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn để anh được yêu thương, quan tâm, chăm sóc. Vậy là ích kỉ, là tham lam?
Bé ơi! 14 này là mình đã được một năm. Một năm vừa ngắn mà lại vừa dài. Bao nhiêu lời hứa giờ đã không còn, Bé đã quen và đã yêu một người khác. Một người hơn Nhóc nhiều. Nhóc không trách gì Bé đâu. Bé đã quyết định đúng, như vậy sẽ tốt hơn cho Bé. Bé ở bên Nhóc đâu được gì ngoài nước mắt. Nhóc hay nói Bé ngốc, nhưng Bé biết không, Bé không ngốc một chút nào. Nếu Bé ngốc, thật sự Bé đã đồng ý làm bạn gái của Nhóc lâu rồi. Mỗi khi gặp Bé, Nhóc cũng hay nói “Bé xấu hoắc” và cười. Bé cũng chỉ cười không nói. Nhóc đang nói ngược đó, Bé biết không? Bé ngốc lắm! Giờ chắc Bé đã quên đi lời hứa ngày nào. Chắc có lẽ Bé sẽ không đến chỗ hẹn đâu. Nhưng Bé ơi! Nhóc sẽ đến, Nhóc sẽ đến như lời đã hứa. Một năm đã qua đi, Nhóc vẫn nhớ và sẽ làm những gì Nhóc đã hứa. Dù Bé có đến hay không, Nhóc cũng sẽ đến chỉ để được đứng chờ và tiếp tục hi vọng.
Khi yêu một người, phải cần có lí do hay sao? Bé hay hỏi “Tại sao Nhóc thích Bé?”, nhưng câu hỏi đó làm sao Nhóc trả lời được đây. Nhóc muốn mình là Huấn để được cùng Bé học bài. Nhóc muốn mình là Hân để thỉnh thoảng có thể đi ăn với Bé, dẫu rằng chỉ như 2 người bạn. Nhóc muốn mình là Dư để có thể làm Bé cười mỗi lúc Bé thấy buồn. Và cuối cùng (điều mà Nhóc mong muốn nhất), Nhóc muốn mình là Việt để được Bé yêu thương, để được cầm tay Bé đi trong công viên mỗi chiều. Nhưng không được, Nhóc vẫn mãi chỉ là thằng Nhóc ngốc ngày nào. Nhóc ghen với tất cả.
Bé từng nói Bé cũng thích Nhóc, mỗi khi bên Nhóc tim Bé đều đập mạnh. Nhưng Bé với Nhóc không hợp, Bé rất buồn, Bé không muốn như vậy. “Hãy giúp Bé, đừng gặp Bé nữa. Nhóc ơi, làm ơn”. Hãy tha lỗi cho Nhóc Bé ơi. Nhóc không thể, Nhóc không làm được, Nhóc là kẻ ích kỉ vậy đó. Nhóc muốn gặp Bé, được nghe Bé cười, Bé nói, được nhìn thấy Bé hạnh phúc bên người mình yêu, dẫu biết, đó không phải là Nhóc. Nhóc không thể đem đến cho Bé hạnh phúc thì tại sao không để một người khác làm điều đó.
Sự ấm áp của một chàng trai miền Trung đầy nắng gió đã không thể sưởi ấm trái tim người mình yêu? Đúng vậy. Nhóc là người miền Trung xa lạ, nơi mà Bé chưa một lần đặt chân đến. Bé không biết gia đình Nhóc như thế nào. Nhóc cũng không phải là người theo Đạo (người mà mẹ Bé cấm không được quen). Nhưng Bé ơi, nếu thật lòng với nhau thi có thể cùng nhau vượt qua mà. Nhóc sẽ học, Nhóc sẽ theo Đạo, rồi Nhóc sẽ về xin mẹ Bé. Cuộc sống của Nhóc sẽ là ở đây. Nhóc đã nói vậy mà Bé không tin, chưa bao giờ Bé tin vào Nhóc cả.
Dù có níu kéo thế nào cũng không thể quay lại như xưa. Biết! Nhóc biết điều đó. “Bé chỉ có thể coi Nhóc là bạn”. Ừ, giờ đây Nhóc sẽ đồng ý làm bạn của Bé. Không phải vì Nhóc không còn yêu thương Bé như trước mà vì chỉ có như vậy, Nhóc mới có thể vẫn được ở bên Bé để Nhóc được quan tâm, chăm sóc người mà Nhóc thật lòng yêu thương. Cảm ơn Bé đã đồng ý.
Từ khi gặp Bé cầm tay người ấy đi trong công viên. Tim Nhóc đã đau và giờ nó sẽ không đau thêm lần nữa. Nó không đóng băng mà đã hóa đá, nhốt chặt một hình bóng. Sẽ không một ai có thể bước vào để lại làm nó nhói đau.
Nhóc chưa bao giờ tin những chuyện hoang đường về ma quỷ, về những quẻ bói và cũng chưa bao giờ Nhóc tin vào sự hiện diện của Chúa trời (Nhóc xin lỗi). Nhưng giờ Nhóc sẽ tin, tin vào những quẻ bói đó, Nhóc đã cầu xin Chúa. Nhóc sẽ ở bên Bé, chờ đợi và hi vọng những điều ước, những giấc mơ, rồi một ngày sẽ chở thành hiện thực.
Nhóc yêu Bé!
Valentine không em
Nếu nó là một giấc mơ buồn thì ta sẽ dựng cho mình một giấc mơ đẹp đẽ khác về ngày Valentine này…
Ngày Valentine là ngày lễ của các cặp tình nhân. Nhưng đối với em, anh biết đó còn là ngày sinh nhật của em… Anh sẽ chuẩn bị mọi thứ thật là đẹp đẽ đối với cả hai chúng ta vào ngày ấy. Đó sẽ là một ngày đáng nhớ đối với anh và em, nhưng bây giờ nó chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ mà anh đã cho nó là một điều gì đẹp đẽ sẽ xảy ra…
Anh thật là hối hận, khi mà lúc đó anh lại đồng ý một cách thiếu suy nghĩ về lời đề nghị “ra đi” của em. Em quay đi mà không cho anh biết được lý do, không một lời nói rõ ràng, và không cho anh được ôm em một lần cuối cùng.
Đối với anh, em là người đầu tiên anh trao hết cả tấm lòng này. Anh đã bỏ tất cả niềm tin của mình vào em và để nhận được nỗi thất vọng tràn trề. Anh nhớ nụ cười của em, tiếng nói của em, ánh mắt và đôi môi em…
Khi ngồi bên em, anh như là thoát khỏi cái xác của một con người lạc mất phương hướng. Em đem lại cho anh một cảm giác mới mà anh không thể nào tả được. Những lần ôm em trong vòng tay, em ngả đầu trên vai anh, anh có thể cảm nhận được hương thơm dịu nhẹ từ mùi nước hoa của em. Tất cả để lại trong anh một nỗi nhớ tràn trề khi em đã ra đi…
Không có em, mọi thứ xung quanh anh như đã tiêu tàn. Những nơi chúng ta từng tới, nay anh bỗng thấy mọi vật ở đó như đã thay đổi, từ từng hàng cây, tới băng ghế đá, nơi chúng ta từng trò chuyện…
Không có em, anh lại trở về với con người cũ và còn thêm một nỗi đau buồn mất mát trong lòng này. Ngày Valentine này anh biết làm gì đây khi không có em, khi không còn cảm nhận được tình yêu đang kề bên?
Anh mong rằng em sẽ nhớ đến anh, nhớ đến những ngày chúng ta đã ở bên nhau, để rồi một ngày nào đó khi chúng ta gặp lại, sẽ không coi nhau như người xa lạ.
Nay anh là người cô đơn, và anh chắc rằng không chỉ có mình anh như vậy. Trong ngày Valentine này, những cặp tình nhân chắc sẽ là rất là hạnh phúc vì họ đã được bên nhau cùng trải qua một “ngày lễ tình nhân” ấm áp. Nhưng ngoài số ấy, những người còn lại nếu không phải là chưa kiếm được nửa trái tim cho mình, thì chắc là cũng sẽ có một số giống như anh, đã bị người mình yêu nhất làm tan vỡ trái tim mà mình đã trao trọn.
Anh mong rằng, những người bất hạnh ấy sẽ có một ngày mà nỗi đau sẽ được bù đắp bằng một tình yêu mới trọn vẹn tấm lòng, trọn vẹn trái tim. Và họ sẽ có được một ngày lễ Valentine hạnh phúc với nhau.
Cho dù chúng ta đã cách xa nhưng anh thật sự rất khó lòng mà quên được em. Tuy em đã làm cho chúng ta mất đi ngày Valentine đáng quý này nhưng anh mong em sẽ tự kiếm cho mình được niềm vui mới bên một người khác. Còn anh, anh cũng sẽ tự xây dựng cho mình một giấc mơ mới về ngày Valentine này. Đó sẽ là một giấc mơ không vương những nỗi đau để Valentine này sẽ không trở thành một ngày bất hạnh.
Đọc những dòng chữ này em hãy nhớ là anh chỉ yêu có mình em thôi. Hãy làm cho nhau hạnh phúc em nhé. Đừng vì một điều gì đó làm ta mất nhau.
Hạnh phúc của chúng ta khó khăn lắm mới tìm đến được với nhau, vậy hãy biết bảo vệ, giữ gìn và vun đắp những giá trị tốt đẹp mà chúng ta đang có.
Hàng ngày, chúng ta có một số sự khác nhau khi nhìn nhận các vấn đề trong công việc nhưng chúng ta có thể trao đổi thẳng thắn và nhìn nhận những quan điểm của nhau một cách tích cực. Bởi vì dòng đời cuốn con người ta vào những vòng xoáy cám dỗ, đam mê, hả hê, chán chường. Từng lúc, từng lúc bon chen, cạnh tranh với chính mình, có sung sướng có khổ đau. Nhưng ta vẫn vững tin không ngã lòng để trở thành chính mình, có như vậy chúng ta mới là chúng ta. Nhưng cũng đừng đ