|
2008-Jul-10 07:15
Cô vẫy đôi cánh trong suốt, nhẹ nhàng bay khỏi thiên đường. Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua thân thể trong suốt của cô, không hắt bóng xuống mặt đất. Cô bay qua những cánh đồng lúa xanh ngát, vàng ươm, những bãi biển đầy người, đầy màu sắc và tiếng động, những ngọn núi cao phủ màu xanh ngắt của cây cỏ, những dòng sông màu sắc khác nhau uốn lượn như những dải lụa mềm mại, những thành phố với những con đường thẳng tắp, vuông góc như bàn cờ, đầy những tòa nhà cao tầng, nhìn từ trên cao giống nhau đến không phân biệt được.
Cô bay vòng quanh cuộc sống, lắng nghe tiếng không gian và thời gian lao xao quanh mình. Thỉnh thoảng, cô gặp những thiên thần khác cũng đang dạo chơi trong cuộc sống trần thế giống như cô. Họ chào nhau bằng vũ điệu của những thiên thần, và cười với nhau những nụ cười thiên sứ. Cơn mưa ập đến thật bất ngờ khi cô đang bay ngang một thành phố. Những hạt mưa xuyên qua thân thể trong suốt của cô, rơi xuống đất không để lại dấu vết. Gió thổi những vạt áo trong veo bay lất phất trong mưa. Cô chẳng bị ướt, cũng chẳng mệt mỏi vì chặng đường vừa đi qua, vì cô là một thiên thần, nhưng thấy mọi người trên mặt đất lao xao chạy vào trú mưa dưới một mái hiên rộng, cô cũng bay theo, xếp cánh đậu trên một chiếc lá. Thân thể trong suốt của cô không có trọng lượng, cô đâu có bị tác động của lực hút trái đất như con người. Chẳng có ai biết đến sự hiện diện của cô bên cạnh họ, họ nói cười, đùa giỡn, hoặc im lặng nhìn ra cơn mưa. Trời đang ngả dần về chiều. Cơn mưa làm buổi chiều đến sớm hơn. Cô nhìn vào ngôi nhà nhỏ đang hắt ra ánh sáng vàng ấm áp trong buổi chiều mưa lạnh bằng đôi mắt trong suốt của mình. Căn phòng nhỏ gọn gàng ngăn nắp, có lọ hoa tươi, có những con búp bê bằng pha lê xinh xắn chưng trong tủ kính, có chiếc phong linh treo ở cửa sổ reo lanh canh trong cơn gió nhẹ lùa ngang. Trong gian phòng đó có hai người, một người đàn ông và một người đàn bà. Người đàn ông cao lớn, trắng trẻo, đôi mắt sâu với cái nhìn hun hút. Người đàn bà mảnh mai, xinh đẹp, dáng dấp đài các. Những câu trao đổi giữa họ gay gắt và giận dữ. Cơn mưa lạnh chiều tàn hình như chẳng làm dịu được không gian nóng bỏng trong căn phòng nhỏ chỉ có hai người. Mà không phải, còn một người thứ ba ở đó nữa, một đứa bé trai khoảng bốn năm tuổi, gương mặt giống bố như tạc. Nó ngồi thu mình trong một góc phòng. Cô nhẹ nhàng bay đến cạnh nó. Nó đang khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má nó, nhưng nó chùi đi bằng vai áo và mím chặt môi cố nén những tiếng nức nở. Chẳng ai chú ý đến nó, ngoài cô, nên chắc cũng chẳng ai biết nó đang khóc, ngoài cô. Cô nhìn vào trái tim người đàn bà. Ở đó đang đỏ rực cơn giận dữ và hờn ghen. Màu đỏ như lửa ánh lên rực rỡ trên ánh mắt, trên đôi má chị, thiêu cháy những suy nghĩ trong veo của chị và làm cong vênh những lời nói thoát ra từ đôi môi chị. Cô nhìn vào trái tim của người đàn ông. Ở đó trắng xoá những cơn sóng của ký ức. Cô thấy bóng dáng một người con gái trên những cơn sóng đó, trẻ trung và nồng ấm sự sống, nụ cười tràn ra trên mắt trên môi. Cô gái đó chính là cô, chẳng phải trong suốt như bây giờ, là cô của một tiền kiếp là con người với những vui sướng và buồn đau. Cô nhận ra anh, bằng giác quanh trong suốt của một thiên thần, và bằng cả ký ức mà cô đã gói ghém mang theo trong cái ngày cô trở lại thế giới của những thiên thần. Anh là chàng trai nổi tiếng nhất trường đại học vì thành tích học tập và thành tích thể thao trong đội bóng rổ của trường, từ lúc anh còn là sinh viên cho đến khi đã tốt nghiệp và thành giảng viên của trường. Những cô bé sinh viên năm đầu mới vào trường thường được nghe những chị sinh viên lớp trên kể về anh với vẻ ngưỡng mộ không cần giấu giếm. Không ít người trong số các cô mơ đến chuyện sở hữu trái tim của anh. Anh nhận được vô số những thư làm quen. Anh là người bạn tốt của tất cả, nhưng hình như không là sở hữu thật sự của ai cho đến ngày anh gặp cô. Lúc đó, cô là bạn của một người bạn có quen với một người bạn của anh. Cái quan hệ xa lắc đó giúp họ làm quen với nhau trong một buổi chiều chủ nhật mưa lất phất ,mấy người bạn quen điện thoại í ới rủ nhau đi uống cà phê nghe nhạc tiền chiến ở một quán sân vườn nổi tiếng, xa thành phố đến vài chục cây số. Sau này, khi đã là người yêu của nhau, anh thường kể cho cô nghe cái cảm giác của anh khi lần đầu tiên thấy cô ở quán cà phê đó. Anh ngồi trong quán trước khi cô đi cùng người bạn đến. Cô như từ cơn mưa lạnh bước ra, mang vào ngôi quán tịch mịch và vào cả trái tim kiêu ngạo của anh cơn gió rực rỡ màu áo đỏ và rộn ràng âm thanh của những tiếng cười giòn tan như thủy tinh. Cô làm quen với những người chưa quen một cách dễ dàng đến bất ngờ, và trái tim anh đập những nhịp khác thường khi bắt gặp nụ cười của cô tràn ngập trên môi, trên mắt lúc anh vô tình nhìn thấy cô nghiêng đầu, hát ngân nga theo tiếng nhạc một bài hát mà anh yêu thích bằng cái giọng hát trong vắt, lanh canh như tiếng trẻ con. Cô đã bước vào cuộc đời anh một cách đầy màu sắc và âm thanh như vậy, và ở lại đó, trở thành một nửa của anh, thành bầu trời của anh, thế giới của anh, niềm vui, nỗi buồn của anh. Mỗi ngày, anh tìm thấy một điều bất ngờ ở cô, khám phá thêm một chút về tâm hồn cô, và không ít lần kêu lên em chẳng phải là người đâu, em là thiên thần hay yêu tinh gì đó mới đúng. Cô thông minh, ham học, hiểu biết nhiều, đôi lúc cứng rắn và quyết đoán đến mức khắc nghiệt nhưng đôi khi lại nhạy cảm, mỏng manh, yếu đuối và hay khóc nhè, hay hờn giận như một đứa trẻ. Ở cạnh cô, cuộc sống của anh có khi giòn tan tiếng cười, có khi ào ào công việc, có khi dịu dàng những giọt cà phê, có khi ướt sũng cơn mưa trái mùa đỏng đảnh giận hờn… Và không ít lần, anh rùng mình linh cảm về một sự chia xa nào đó. Trước ngày sinh nhật hai mươi bốn tuổi của cô chỉ một ngày, cô rủ anh và vài người bạn đi về một vùng quê nghèo để tham gia công tác từ thiện. Họ vẫn cùng nhau đi những chuyến đi như vậy, nhưng lần này anh bận công việc ở trường nên để cô đi một mình cùng mấy người bạn. Tai nạn xảy ra trên đường về. Và cô đã rời xa anh vĩnh viễn, không kịp dặn dò anh một lời, không kịp nhận món quà sinh nhật anh đã mua cho cô, một bức tượng thiên thần mang đôi cánh trên lưng bằng pha lê. Anh giữ món quà đó lại bên mình suốt những tháng ngày sau đó. Những ngày sinh nhật của cô, anh một mình mang theo bức tượng pha lê tìm về ngôi quán năm xưa – nơi anh gặp cô lần đầu, lặng lẽ ngồi trong những hoài niệm cũ. Thời gian trôi đi xoá dần nỗi đau của anh. Rồi anh cũng lập gia đình với một người con gái khác, có một đứa con trai, nhưng bức tượng thiên thần pha lê và những ký ức về cô vẫn luôn được anh nâng niu gìn giữ. Vợ anh là một người phụ nữ tốt, xinh đẹp và đảm đang, đơn giản và bình lặng từ nếp suy nghĩ đến cuộc sống thực tế. Chị biết về cô qua những lời kể sơ sài của anh. Với chị, cô là một điều gì đó không quan trọng lắm, vì cô đã chết còn chị thì đang sống, vì cô là quá khứ còn chị là hiện tại, vì cô chỉ là người yêu cũ, còn chị là vợ… Cho đến cái ngày chị làm vỡ bức tượng của anh. Chưa bao giờ chị thấy anh giận dữ đến thế. Những lời nói và cơn giận thái quá của anh làm chị nhận ra tình yêu bất diệt mà anh dành cho cô. Ngọn lửa ghen hờn trong tim chị cháy bùng lên. Họ đã dằn vặt nhau và dằn vặt mình trong suốt thời gian qua. Hình bóng của cô lẩn quẩn giữa họ, vô hình nhưng rõ ràng và vĩnh hằng. Cô im lặng nhìn anh, nhìn chị, rồi nhìn đứa con trai bé nhỏ đang ngồi trong góc phòng khóc thút thít. Trái tim thiên thần trong suốt của cô đau nhói. Trong suốt thời gian qua, cô đã luôn mong rằng mình sẽ tồn tại mãi trong ký ức của anh, bất chấp thời gian và khoảng cách giữa hai thế giới như cô đã luôn nhớ anh đến cháy lòng, và luôn nghĩ đến ngày mình sẽ trở về trần thế, lẩn quẩn bên anh với đôi cánh trong suốt của mình. Bây giờ, cô nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết rằng họ không thể còn nhau nữa. Quá khứ đã đi qua, và chỉ cần anh thôi nhớ về cô, sẽ có đến ba trái tim được giải thoát khỏi buồn đau. Cô bước đến bên người phụ nữ, nhẹ nhàng xoa bàn tay trong suốt của mình lên trái tim đỏ rực của chị, làm nguội đi những hờn ghen đang bừng lên trong tâm hồn chị. Rồi cô bước đến bên anh, bàn tay trong suốt của cô run run xóa đi những hình ảnh của cô trong ký ức của anh. Cô hôn lên trán đứa bé đang ngồi ôm gối nén khóc trong góc phòng bằng đôi môi trong suốt của mình, rồi vỗ cánh bay vào bóng đêm. Cô mải miết bay trở lại thiên đường. Cô sẽ không bao giờ được trở về trần thế nữa, cái trần thế có người đàn ông cô yêu tha thiết, vì cô đã dám can thiệp vào cuộc sống của người trần gian bằng phép thuật của mình. Buổi sáng, ba người sống trong ngôi nhà nhỏ cùng bước ra hiên. Cơn mưa đã tạnh, trên những chiếc lá cây trước nhà còn đọng những giọt nước trong suốt, lấp la lấp lánh như những giọt nước mắt. Người đàn ông nhớ về những giọt nước mắt của vợ mình. Người phụ nữ nhớ về giọt nước mắt của đứa con trai. Chẳng ai trong số họ nghĩ rằng đó là những giọt nước mắt của một thiên thần trong suốt đến từ một thiên đường xa xôi. Khi yêu bằng trái tim con người, tình yêu đó có khi làm đau người khác. Nhưng khi yêu bằng một trái tim thiên thần, tình yêu đó chỉ có thể làm đau chính mình. Có điều là trái tim thiên thần vốn trong suốt nên chẳng có ai nhìn thấy được niềm đau đó, và vì vậy người ta thường cho rằng đã là thiên thần thì chẳng bao giờ biết đến buồn đau.
2008-Jul-10 07:13
Chuyện kể rằng ở một xứ sở nọ có chàng hoàng tử và một nàng công chúa yêu nhau, chẳng may, công chúa lâm bệnh nặng mà chết.Chàng hoàng tử rất đau khổ, mỗi ngày chàng đều đến thăm mộ nàng, ngồi bên cạnh mộ nàng mà tưởng nhớ nàng, mà tiếc nuối về kỷ niệm. Lạ lùng thay, chẳng lâu sau, trên mộ nàng mọc lên một bông hoa, một bông họa rất đẹp. Hoàng tử rất yêu bông hoa ấy, hằng ngày chàng vẫn đều đặn đến thăm mộ nàng công chúa và chăm sóc cho cây hoa nhỏ. Cây hoa ấy rất hạnh phúc và ngỡ rằng hòang tử yêu hoa vì hoa đẹp, hoa thơm. Bông hoa ấy đã đem đến cho mọi người bao điều tốt đẹp, vì cứ mỗi lần người nào được ngửi hương thơm từ nó thì đều thấy mọi buồn phiền của họ như tan biến. Cảm động, trời ban cho hoa một điều ước. Bông hoa rất sung sướng, và đã tự nhủ với lòng rằng, sẽ dùng điều ước đó để được trở thành một cô gái xinh đẹp, xứng đôi cùng hoàng tử, vì từ lâu hoa đã yêu hoàng tử mất rồi. Hoa chỉ chờ khi bình minh ló dạng, một ngày mới bắt đầu, hoàng tử sẽ đến thăm hoa như mọi ngày chàng vẫn đến, và hoa sẽ biến điều ước của mình thành hiện thực. Kìa, những tia sáng đầu tiên báo hiệu một ngày mới, cái vóc dáng thân quen của hòang tử đang rõ dần, và hoa hồi hộp lắm, tối hôm qua, cây hoa ấy đã dựng lên biết bao hình ảnh lãng mạn trong tương lai giữa hoa và hoàng tử, điều ước đang dần trở thành hiện thực. Ôi, nhưng sao hôm nay trông hoàng tử buồn, hoàng tử ủ rũ thế, chuyện gì đã xảy đến với chàng? Hoàng tử lại đến bên hoa và hôm nay, khác những hôm trước, chàng tâm sự. Hoa lẳng lặng lắng nghe, thì ra hôm nay là tròn một năm ngày công chúa chết, và hoàng tử đang nhớ về công chúa, đang kể những kỷ niệm đẹp mà hai người từng có bên nhau. Và hoa đau đớn nhận ra rằng, cái lý do duy nhất mà chàng yêu hoa, chăm sóc cho hoa từng ngày vì chàng nghĩ hoa là hiện thân của công chúa. Chàng không yêu hoa như mọi người vẫn yêu hoa, chàng không yêu hoa vì hoa đẹp, hoa thơm, chàng yêu hoa vì chàng xem hoa là hiện thân của công chúa. Hoàng tử đã không biết rằng hoa đã rất đau khổ khi biết sự thật đó, hoa không muốn làm vật thay thế. Vì là truyện cổ tích nên có rất nhiều giai thoại khác nhau, sau đây là 3 kết thúc truyện:+ Có người bảo rằng cái bông hoa bé nhỏ ấy đã quyết định một chuyện rất lớn lao, hoa đã hy sinh cái điều ước của mình để dành lại sự sống cho nàng công chúa, vì hoa muốn chàng hoàng tử được hạnh phúc bên người mình yêu. Chàng hoàng tử ấy đã rất vui mừng khi nàng công chúa sống lại, và hạnh phúc bên nàng công chúa ấy mãi mãi. Chỉ tội nghiệp cho cái bông hoa đáng thương ấy, hoa bị chàng bỏ rơi, không chăm sóc, không ngó ngàng, và hoa đã dần dần chết đi, hoa chết đi nhưng vẫn mãn nguyện vì dù sao chàng hoàng tử mà hoa yêu cũng đã được hạnh phúc. + Lại có người bảo rằng sau khi nghe những lời chàng hoàng tử tâm sự, bông hoa đã quyết định ước mình trở thành một cô gái thật giống với nàng công chúa, và sẽ được hòang tử xem hoa như hiện thân của công chúa, và hoa sẽ được bên người mình yêu suốt đời. + Và lại thêm người khác bảo rằng, hoa vẫn thực hiện điều ước của mình, vẫn biến thành một cô gái, nhưng lại không giống công chúa mà hoàng tử yêu, chỉ đơn giản là một cô gái mà thôi. Hoa đã dùng cái tình yêu mãnh liệt của mình dành cho chàng, cảm hóa chàng, giúp chàng hiểu được rằng quá khứ chỉ sẽ là quá khứ, là kỷ niệm và là ngày hôm qua, hãy quên đi quá khứ mà nhìn về hiện tại, tương lai. Hoa không cao thượng mà dùng điều ước của mình ước cô gái sống lại. Tình yêu không có sự chia sẻ, hoa muốn phấn đấu để dành được chàng, để dành được tình yêu cho mình. Theo bạn, bạn sẽ chọn kết thúc nào?
2008-Jul-10 07:11
![]() Một tình yêu nhỏ đơn giản chỉ là - hãy đọc hết cái này :). Là bạn đã bắt đầu thích 1 ai đó mà chưa dám nói ra vì sợ người kia chưa chắc đã thích mình. Tất nhiên là 1 tình yêu nhỏ chỉ dành cho 1 cô gái nhỏ mà thôi. Bạn thích yêu 1 ai đó mà có thể cãi nhau với bạn hoài mà không chán Nó cũng chỉ đơn giản là khi bạn muốn nhìn người đó 1 lúc mà không dám. Mỗi buổi sáng thức dậy người đầu tiên bạn chợt nghĩ tới là người ấy. Đơn giản là bạn đã bắt đầu cảm thấy 1 số rắc rối đang đến. Đơn giản là khi phải đi xa bạn cảm thấy lưu luyến... Và bạn đã yêu 1 chút rồi đó! Tình yêu đơn giản là khi bạn nhớ tới người ấy muốn gọi điện, gọi xong mà chẳng biết nói gì. Đơn giản là gọi điện không biết nói gì mà chỉ muốn nghe thấy giọng nói của người đó. Đơn giản là ghi nhớ từng lời nói của người đó Đơn giản cũng chỉ là muốn giới thiệu tất cả những gì mình có cho người đó xem. Khi bên cạnh người đó bạn thờ ơ rồi khi xa cách bạn lại đi tìm kiếm. Đơn giản là chẳng biết nói yêu thế nào cả... (chẳng đơn giản tẹo nào). Đơn giản chỉ là có những chuyện mà chỉ 2 người hiểu mà không ai có thể hiểu được. Đơn giản là nhìn ảnh người đó mà bạn cười như chưa bao giờ được cười mà không hiểu lí do tại sao. Đơn giản khi nghe người đó hát mà bạn cứ nghe đi nghe lại mãi mà không chán. Đơn giản là khi đi ngoài đường bạn nghĩ tới người đó bạn phá lên cười, mọi người tưởng bạn bị hâm... Có khi nào bạn đã bắt đầu hâm vì một ai đó chưa? Đơn giản là bạn thích bị gọi là hâm. Tình yêu đơn giản là bạn yêu cả nhưng cái xấu của người đó, vì nếu không có cái xấu đó thì người đó không còn là người mà bạn đang yêu nữa. Và cuối cùng là bạn làm cái này cho ai đó thì đó là bạn đang yêu đó.
2008-Jul-10 07:06
Cuộc sống của bạn bỗng nhiên bị xáo trộn bởi tiếng sét ái tình của một chàng trai mà bạn đã quý mến từ lâu. Trái tim bạn run rẩy, thổn thức trong nỗi nhớ nhung hồi hộp. Vậy phải làm thế nào để chàng yêu bạn mãnh liệt?
Khi mới trò chuyện, bạn gái đừng vặn vẹo, truy hỏi cuộc sống gia đình, công tác hay trình độ học vấn của chàng. Những câu hỏi tra xét lý lịch kiểu đó làm cho chàng cảm thấy đây là một cuộc phỏng vấn xin việc hơn là một cuộc chuyện trò với bạn gái. Bạn cũng đừng quá tự khoe khoang hay dương dương tự đắc tỏ ra mình là cô gái có bản lĩnh, học cao hiểu rộng, khoe khoang gia thế. Trong những cuộc gặp gỡ đầu tiên, bạn nên khiêm tốn nhẹ nhàng, các chàng trai không thích những cô gái kiêu ngạo. Khi mới có tình cảm với nhau, bạn gái đừng vội bàn chuyện hạnh phúc tương lai theo kiểu em sẽ sinh cho anh một thằng con trai đầu lòng hoặc em không thể yêu ai khác ngoài anh. Trong những buổi hẹn hò đầu tiên, bạn không nên trang điểm quá loè loẹt hoặc ăn mặc hở hang. Trang phục của bạn nên thanh nhã, lịch sự, kín đáo. Chính lối ăn mặc, phong cách và lời ăn tiếng nói sẽ làm nên sức hấp dẫn của bạn. Bạn đừng coi người yêu là của riêng mình, đừng can thiệp vào quyền tự do của chàng. Cho dù khi yêu nhau, hai trái tim cùng chung nhịp đập, nhưng mỗi người đều có sự độc lập, tự do của riêng mình. Anh ấy yêu bạn, nhưng cũng có các mối quan hệ xã hội, đồng nghiệp, bạn bè, gia đình nữa. Sự độc đoán chiếm hữu đối phương sẽ là liều thuốc độc giết chết và làm héo mòn tình yêu. Bạn cũng đừng chỉ ưa chuộng màu mè, hình thức hay hư danh khi chọn bạn đời, đừng coi trọng quá thân thế, chức vụ, địa vị, tài sản của chàng trai bởi những cái đó không tồn tại lâu bền. Bạn hãy chú ý đến tư cách đạo đức, phẩm chất nhân cách của chàng. Khi yêu, bạn đừng quá chú trọng đến mối tình mà lơ là công việc học tập. Dù bạn phải yêu, phải có gia đình nhưng cũng phải có sự nghiệp, có chí tiến thủ phấn đấu. Các chàng trai bao giờ cũng coi trọng những cô gái có trí tuệ, có sự nghiệp và công việc.
2008-Jul-10 07:05
Từ những ngày tôi vừa hiểu chuyện, tôi đã thấy mình nằm trên giường. Luôn là như thế. Mẹ tôi, cha tôi, và mọi người, tất cả đều bảo rằng tôi luôn phải nghỉ ngơi, phải giữ gìn sức khỏe, phải chăm chỉ uống thuốc, và nhớ là đừng đi đâu ra ngoài. Vì tôi bệnh.
Vậy là, tôi chẳng khi nào được nhìn thấy gì ngoài căn phòng của mình. Một căn phòng màu trắng, tất cả đều trong phòng đều trắng. Mà tôi thì ghét màu trắng lắm. Tôi hay ngồi bên cửa sổ và nhìn lên bầu trời cao. Tôi chẳng biết trên ấy có gì ngoài những áng mây lững lờ kia. Nhưng, giá mà tôi được là một trong những áng mây kia, có lẽ tôi sẽ rất hạnh phúc. Là mây tôi sẽ trôi đi trôi đi từ nơi này sang nơi khác, trôi đi khắp nơi và dĩ nhiên, tôi sẽ thấy được quá chừng "thứ" mà trước đây tôi chưa bao giờ thấy. Những hoa, lá cỏ cây, những con đường, những mái nhà, những cánh đồng, và những đứa trẻ giống như tôi. Những đứa trẻ ấy, chắc hẳn chúng chẳng phải quẩn quanh trong mỗi căn phòng của mình như tôi đâu. Là mây, tôi sẽ chẳng phải như tôi bây giờ, chỉ là một con bé, yếu ớt bệnh tật, chỉ có thể ngồi tựa mình bên cửa sổ nhìn lên trời cao và ước gì: một ngày kia tôi sẽ là mây. Mà, có lẽ là gì cũng được, chẳng cần cứ là mây, miễn là tôi có thể ở trên cao kia… Từng ngày, từng ngày, tôi lại ngồi nơi cửa sổ phòng mình, và nhìn lên bầu trời. Tôi mơ, tôi ước và nghĩ mông lung về những điều tôi không biết được. Rồi một ngày, tôi gặp bạn… o O o
"Trong mỗi đứa trẻ đều có một thiên thần. Nhưng rồi, con trai ạ, sẽ có một ngày, thiên thần đó sẽ ra đi. Ngày đó có thể là khi đứa trẻ đó lớn lên… Hay một ngày nào đó, cách này hay cách khác…" Có lần, ôm tôi vào lòng, mẹ khẽ xoa xoa đầu tôi và mỉm cười nói vậy. Tôi có hỏi mẹ tôi "Vậy trong con có thiên thần không hả mẹ, nhìn thiên thần đó như thế nào?"; lúc đó mẹ chỉ mỉm cười, chừng như rằng "Một ngày nào đó, con sẽ hiểu." Tôi chẳng biết trong tôi có một thiên thần hay không nữa, nhưng chưa bao giờ tôi thấy thiên thần của tôi. Có những buổi chiều, rong chơi chán chê, tôi chạy ngang bờ suối và soi mình xuống dưới… dòm dòm. Lạ ghê, tôi cũng chỉ thấy tôi – một thằng nhóc đầu tóc bù xù, mồ hôi nhễ nhãi, đang cười nhăn răng chứ nào có thấy thiên thần nào đâu. Rốt cuộc, tôi vẫn chưa bao giờ nhìn thấy một thiên thần. Mà hông nhìn thấy thì dĩ nhiên tôi không biết thiên thần trông như thế nào rồi. Tôi cứ bám lấy mẹ tôi, cha tôi và cả những người lớn trong nhà (thì người lớn cái gì cũng biết mà) mà hỏi xem họ có bao giờ thấy thiên thần chưa, và trông thiên thần ra sao. Nhưng, chẳng ai chịu nói tôi nghe hết chơn. Tất cả chỉ nhìn tôi và mỉm cười. Vậy mà, có một hôm tôi thấy thiên thần. Đó là buổi chiều, khi tôi trông thấy bạn… o O o
"Thiên thần trông rất đẹp, con trai của ta ạ!"- có lần mẹ đã nói với cậu bé như thế. Và bây giờ, trước mắt cậu là một cô bé rất đẹp. Mà đẹp là thế nào nhỉ? Chắc cậu cũng chẳng rõ điều này lắm đâu. Cậu chỉ biết cái cô bé đang tựa mình bên cửa sổ nhìn lên bầu trời cao cao kia sao mà nhìn… hay thế kia. Đôi mắt cô bé to ơi là to, tròn ơi là tròn, và đen lay láy. Nhưng sao, trông cô bé có vẻ buồn buồn. Nhìn cô bé, cậu bé không dưng cảm thấy trong lòng mình sao sao đó. Là lạ. - Bạn ơi, bạn có phải là một thiên thần không vậy? – Cậu bé bước đến gần bên cửa sổ và hỏi. Cô bé ngạc nhiên, chẳng biết cậu bé kia từ đâu chui ra, mà cũng ngạc nhiên vì câu hỏi lạ lùng của cậu bé. Ngớ người ra một chút, rồi cô bé mỉm cười trả lời: - Không đâu, mình không phải một thiên thần. Vậy còn bạn, bạn có phải một thiên thần không? - Không, mình không phải thiên thần. – Cậu bé lắc đầu – Vậy ra bạn không phải thiên thần. Tiếc thật! - Bạn muốn gặp một thiên thần lắm à? - Ừ, mẹ mình nói thiên thần rất đẹp. Và trong mỗi đứa trẻ như mình, như bạn đều có một thiên thần. Nhưng mà mình chưa bao giờ nhìn thấy thiên thần của mình. Bạn có bao giờ nhìn thấy thiên thần của bạn chưa? - Chưa. – Cô bé lắc đầu, tự nhiên cô lại thấy buồn ghê gớm – Mình chưa bao giờ nhìn thấy thiên thần. (và cô bé thở dài) Mình chưa thấy gì ngoài những gì trong phòng này, và bầu trời trên cao kia. - Vì sao vậy? - Mẹ mình nói là vì mình bệnh, nên tốt nhất là đừng đi đâu ra ngoài. Và thế là, mình chưa bao giờ thấy gì ngoài kia cả. Nếu có một thiên thần ở đây cạnh mình thì chắc mình vui hơn. Ít ra thiên thần cũng có thể kể mình nghe về những gì ngoài kia. Nhưng, mình cũng chưa bao giờ gặp được một thiên thần… Nghe cô bé nói, cậu bé như chợt hiểu ra. Bỗng nhiên cậu trầm ngâm như… người lớn. Rồi cậu nói: - Rồi sẽ một ngày nào đó, bạn gặp được thiên thần thôi mà. Mẹ nói, trong bọn mình đều có thiên thần, chắc chắn sẽ có lúc bọn mình đều sẽ gặp được thôi. Bạn chờ hen! - Ừ, mình sẽ chờ. – Cô bé nhoẻn miệng cười. - Không, tụi mình sẽ cùng chờ. Và trong khi chờ thiên thần đến, thì mình sẽ ở đây và kể bạn nghe về… ngoài kia kia hen. - Bạn? - Ừ, dĩ nhiên là mình rồi. – Cậu bé cười toe toét. o O o
Tôi vẫn hay ngồi bên cửa sổ, và nhìn lên bầu trời. Vẫn y như hồi trước, nghĩa là không được đi đâu ra khỏi phòng. Nhưng khác là giờ bên cửa sổ, có thêm bạn. Bạn hay đến cùng tôi vào những buổi chiều chiều với cái đầu bù xù và miệng thì lúc nào cũng cười toe toét. Bạn biết không, tôi khoái nhìn bạn cười lắm kìa. Khoái cả những câu chuyện bạn kể tôi nghe. Ở đó, tôi như thấy được "ngoài kia" có những gì, những gì. Thấy đất trời, thấy hoa lá cỏ cây, thấy… đủ thứ hết chơn. Thấy cả những cánh đồng trải dài vàng óng ả, và bạn đang chạy trên đó, mồ hôi nhễ nhại, miệng cười tươi. Bạn cùng những đứa trẻ khác hát những bài đồng dao, chơi đùa cùng nhau. Nghe sao vui quá chừng luôn! Bạn kể tôi nghe về chuyện bạn hay làm nũng với mẹ, với cha để hỏi dò về thiên thần trong bạn. Bạn kể tôi nghe bạn đã đi tìm thiên thần của mình như thế nào. Tôi nghe bạn kể đến lúc bạn cuối nhìn xuống suối mà chẳng thấy thiên thần của bạn đâu, chỉ thấy một thằng nhóc là bạn thì nhịn không được mà cười sặc sụa. Bạn ơi, chẳng biết đến khi nào thì bạn mới nhìn thấy thiên thần, chẳng biết lúc đó bạn có vui không… Tôi chỉ biết, một điều mà tôi sẽ chẳng nói bạn nghe đâu, tôi đã nhìn thấy trong bạn, có một thiên thần. Một thiên thần… ôi hông đẹp lắm đâu nhưng mà luôn làm tôi vui, luôn mỉm cười với tôi. Một thiên thần mà tôi luôn tin tưởng và quý mến. Và hôm nay, khi bạn hỏi tôi về mơ ước của mình, tôi đã mỉm cười, nhìn lên bầu trời cao cao xa xa kia, rồi tôi nắm lấy bàn tay bạn… o O o
Đến bao giờ tôi mới nhìn thấy được thiên thần trong tôi? – Tôi hay vò vò mái đầu bù xù của mình mà tự hỏi như thế. Nếu có ước mơ, tôi chỉ ước mơ được nhìn thấy thiên thần của mình. Sẽ có một ngày nào đó, ước mơ của tôi hóa thành sự thật… Như mẹ tôi vẫn hay mỉm cười bảo tôi "Đến một lúc nào đó con sẽ hiểu, con trai của mẹ". Ngày hôm qua, khi hí hửng khoe với bạn về mơ ước của mình, tôi có hỏi bạn thế bạn mơ ước gì. Vậy là bạn kể tôi nghe. Ước mơ của bạn, là bầu trời kia. Nhưng ngạc nhiên quá đi, ước mơ của bạn sao… bình thường như những gì mà tôi vẫn làm hằng ngày vậy. Có những điều tôi thấy bình thường ghê, mà không nhận ra rằng với bạn lại là cả một mơ ước. Kỳ ghê, bạn hen! "Hãy giữ giùm mình những ước mơ!" – Bạn nói, rồi bạn cầm lấy tay tôi, và đặt vào đó "gì đó" lạ lắm. Bàn tay yếu ớt của bạn siết bàn tay tôi và đưa về phía ngực tôi. Khi ấy, tự nhiên tôi thấy mình nghiêm trang hẳn lên. Mẹ tôi nói "Con trai phải có trách nhiệm! Phải giữ lời, nên cần suy nghĩ kỹ trước khi hứa với ai gì đó." Tôi có nên nhận ước mơ của bạn và cất nó ngay ngắn trong trái tim mình không? Khó nghĩ quá đi. Nhưng, khi tôi nhìn bạn, tôi biết mình cần phải làm gì rồi nè. Tôi hứa. o O o
Tôi là một cánh diều. Bây giờ tôi là một cánh diều. Nhưng từ trước đây, lâu lắm rồi, tôi chẳng có hình thù gì cả. Hình như, tôi chỉ là một thứ gì đó mà người ta gọi là ước mơ. Rồi một ngày, cậu bé tạo ra tôi – như bây giờ. Những buổi chiều, cậu thả tôi lên bầu trời. Ở trên cao, tôi bắt đầu bay lượn. Tôi là tôi – một cánh diều, và tôi cũng là tôi của một ngày nào xa lắm – những ước mơ. Những ước mơ mà cậu bé cất giữ từ trong một góc trái tim. Những ước mơ của một cô bé nào đó… Tại sao? Tại sao cậu bé lại giữ lấy ước mơ của cô bé? Tại sao cậu bé lại tạo ra tôi? Có rất nhiều câu hỏi tại sao được đặt ra trong tôi mà tôi không biết được câu trả lời. Những khi ở trên cao, lười bay lượn, tôi len lén nhìn xuống thì thấy đôi mắt cậu bé sáng lắm. Cậu nói gì đó như là "Bay cao nhé, ước mơ thiên thần của tôi…!" o O o
"Trong mỗi đứa trẻ đều có một thiên thần. Nhưng rồi, sẽ có một ngày, thiên thần đó sẽ ra đi. Ngày đó có thể là khi đứa trẻ đó lớn lên… Hay một ngày nào đó, bằng cách này hay cách khác…"
Thiên thần sẽ vĩnh viễn ra đi. Chỉ có ước mơ là còn lại mãi. Những ước mơ là hóa thân của những cánh diều, bay trên bầu trời cao cao… Và chỉ những ai có ước mơ mới hiểu được điều đó.
2008-Jul-10 07:02
Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:
- Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này? Thượng Đế đáp: - Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo. Đứa bé lại nài nì: - Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ? Thượng Đế đáp: - Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc. Đứa bé lại hỏi: - Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến? Thượng Đế trả lời: - Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói. - Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con? - Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người. - Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa. - Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con. Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngâp tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế: - Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con. - Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là "Mẹ". ( st )
2008-Jul-10 07:00
Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai. Ðó là một người bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận. Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần.
Ở truờng chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thuờng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác. Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận đuợc bằng vào hai ngày khác nhau nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh. Tối hôm đó khi mọi nguời đã về hết tôi đến nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn dịnh cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó. Trong những năm học đại học, tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều nguời xung quanh anh. Sau khi ra truờng anh tìm việc làm ở New York.Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt đuợc. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời mừng đám cuới. Ðó là của anh. Tôi đến dự đám cuới một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: "Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây". Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui vẻ trở lại, quên di mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể. Rồi một ngày anh không đến thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ dợi kéo dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay. Trái tim tôi duờng như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nuớc mắt của sự mất mát và đau đớn dến khôn cùng. Tôi tự hỏi: "Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?". Tôi thu dọn công việc đến New York để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia dình và người vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Người ta trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt dầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám nói ra điều đó. Ðó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi. Anh luôn yêu tôi kể cả khi dến New York và kết hôn với người khác. Ðối với anh quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cuới của chúng tôi và anh đã rất đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn. Anh viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng chữ: "Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy". Ðó chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi. Ðây là một câu chuyện tôi đọc được trên mạng. Có thể các bạn đã từng đọc qua câu chuyện này. Ðiều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn: Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với anh ấy/cô ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa. Truyện do bạn Canh Thien Di (Email: hoainhu_hi@yahoo) gởi đến Xitrum.net
2008-Jul-10 06:47
Những năm gần đây, cuộc sống yêu đương của thanh niên Việt có thoáng hơn so với những thế hệ trước đây. Theo khảo sát của các chuyên gia một thành phố lớn thì ở trường phổ thông trung học có 24% các em học sinh được hỏi đồng ý "sống thử" trước hôn nhân.
2008-Jul-10 05:50
Nếu có ai đó đang là học sinh, sinh viên thì chắc chắn một lần thấy loại bút bi
Hôm đó, có lẽ là một ngày đẹp trời, mà cũng có thể là không vì tôi cũng chẳng quan tâm đến điều đó lắm, chỉ biết rằng hôm đó tôi đi học sớm. Cũng chẳng lạ gì vì tối đó tôi ngủ rất sớm nên dậy sớm hơn bình thường thế là đến trường, ngồi chiễm chệ viết viết lách lách linh tinh. Đang tha thẫn nghĩ miên man, nói là nghĩ chứ hình như tôi đâu có nghĩ gì, người nó bâng bâng quơ quơ thế thôi, thì bỗng có tiếng nói rất nhẹ bên tai. - Bạn ơi, mình làm phiền tý được không? Ôi, nhỏ hoa khôi của lớp! Hic, hôm nay có bão hay sao mà nhỏ đó dịu dàng thế nhỉ? Mừ nói thiệt là tôi chã thích nhỏ này lắm... dù nhỏ đẹp mê hồn! Người chi đâu mà "chảnh như con cá cảnh", cũng phải nói là tôi hơi cực đoan, ngại giao tiếp với mấy nàng xinh vì lấp lánh trang sức. Mà nhỏ này thì khỏi nói, đến cả môi cũng lấp lánh Lip-ice (giữ ẩm, mùa lạnh mà). Không thích thì không thích chứ không có ghét, đâu dễ gì mà được người đẹp nhẹ giọng, không thể không mượn gió bẻ măng được. Tôi lớn giọng: - Chuyện gì dzậy trời? Hehe... Nhìn nhỏ lúc này mắc cười ghê luôn! Mặt bí xị như bị tạt nguyên gáo nước lạnh! Nhưng trời ơi, nhỏ lại cười? Lạ thật nghen! - Cho mình xin cái đầu bút bi của bạn được không? Cái... cái đầu bút bi? Tức là cái ngòi. Sốc nghen, cây bút bi tôi mới mua 1k5 hồi nãy, giờ biểu rút cái ngòi ra cho người ta. Hic, có thánh xuống đây tôi cũng chả cho nữa là người đẹp. Mà thôi, cho cũng được, tôi đâu phải là kẻ ích kỷ đâu! Nhưng mà rút cái ngòi ra, thế nào mực cũng văng lung tung, lỡ mà dính vào mặt chắc tôi chỉ biết đào cái lỗ mà trốn, còn gì là handsome nữa! Nhỏ này hết người chọc rồi hay sao mà tìm đến "cục sỏi" như tôi nhỉ? Tôi "đề kháng" tự nhiên: - Giỡn hay "đùa" vậy bạn? Nhỏ hơi nghiêm nghị nhìn tôi... Ôi, trời ơi, gương mặt thay đổi 180 độ. Nghiêm trọng đây! - Xin lỗi, không phải giỡn cũng không phải đùa bạn à! Dù vậy, tôi vẫn "phang ngang" một câu: - Xin cái ngòi thì chi bằng xin luôn cây bút? Mặt nhỏ thư giãn hơn một xíu và vẫn giọng nhỏ nhẹ nhiệt tình, nhỏ chỉ tay vào cái "đít" bút rồi nói: - Không phải ngòi bạn à, cái đầu này nè! Hic, sốc tập hai! Cái “đít” bút mà gọi là cái đầu. Nhỏ này nhiễm gen dơi hay sao mà dùng từ ngược nhỉ? Cái đầu đó thì OK, dù gì tôi cũng không phải là kẻ ích kỷ. Mất cái đầu đó thì cũng không ảnh hưởng gì đến câu bút, chỉ trông xấu xấu thôi! Thế là tôi tự tay tháo nó ra, trao cho nhỏ. Nhỏ cảm ơn rồi qua các bàn khác... Tôi vốn là đứa tò mò, càng tò mò khi tôi... tôi... rất thích nhỏ đó! Mà tôi có cái tật lạ lắm, hễ thích thích ai đó là hay làm khó người ta, quạnh quẹ đủ thứ nếu có cơ hội. Hai điều này cộng lại làm tôi chẳng thể nào tập trung cả ngày hôm đó. Gần như trong lớp ai dùng loại bút đó nhỏ đều xin, nhỏ cần cái đó để làm gì nhỉ? Chẳng lẽ nhỏ làm thêm cho công ty Thiên Long và họ bắt nhân viên mình làm thế? Cái suy luận này chẳng logic tý nào, công ty có thương hiệu như Thiên Long chẳng bao giờ làm cái việc lạ đời ấy. Hay nhỏ xin để làm cái gì đó, kiểu như túi sách hay tranh ghép nghệ thuật? Phương án này thì 100% chẳng bao giờ xãy ra, người như nhỏ sẽ không có đủ kiên nhẫn để làm cái việc đó và phải "uốn lưỡi" đến vậy! Hay nhỏ sưu tầm để lập kỷ lục Guiness? Chắc vậy thôi nhưng chưa thấy ai sưu tầm đầu bút bao giờ? Coi nhỏ này thích nổi tiếng. Mà mặc nhỏ, nghĩ nhiều chi cho nó nhức đầu! Đêm hôm đó, chẳng hiểu vì cái gì mà tôi chẳng thể nào chợp mắt được! Ôi, giọng nói nhỏ nhẹ của nhỏ, nó ám ảnh tôi rồi! Ấn tượng từ ngày khai trường mà nhỏ tạo lên tôi giờ được "luỹ thừa" bằng giọng nói hồi sáng nên "điểm của nhỏ" nhân lên trong tôi nhanh đến chóng mặt! Nhỏ cần mấy cái đó, tại sao mình không giúp nhỉ? Ga lăng là cách ghi điểm nhanh nhất mà! Thế là sáng hôm sau lại một ngày thật đẹp, tôi lại đến lớp sớm. Nhưng vẫn muộn hơn nhỏ, nhỏ đến từ hồi nào rồi và vẫn cái công việc khó hiểu đó! Lúc nãy đi học, tôi đã mua thêm một câu bút nữa và lại có thêm một cái đầu bút, còn cách nào để tiếp xúc với nhỏ hay hơn không nhỉ?
Nhỏ cười, nụ cười thiên thần: - Mình cảm ơn! Thế là được 478 cái rồi! "Bốn trăm bảy mươi tám", tôi không tin vào tai mình! Nhỏ xin được 478 cái, tức là đã xin 478 lần của 478 người! Nếu không trấn tĩnh nhanh chắc tôi sốc thêm tập nữa quá! Nhưng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh bằng một hơi thở sâu. - Bạn cần nữa không? Mình có thể xin dùm bạn... Nhỏ tươi tắn: - Cảm ơn bạn, bạn thật tốt! Trời, có người khen tôi tốt! Không phải nói chứ lâu lắm rồi tôi mới được nghe từ đó! Từ trước đến giờ toàn bị bạn bè phán cho một câu: "Mày đúng là đứa vô tâm". Mà tôi vô tâm thật, tôi chẳng bao giờ nghĩ gì ngoài ăn, học và chơi. Bao nhiêu đó cũng đủ mệt mỏi rồi, nghĩ thêm chắc tôi chết mất! Nhưng hôm nay tôi "tốt", vui thật! Thế là từ hôm đó tôi xông xáo đi qua nhiều lớp khác. Bắt đầu uốn giọng thật nhẹ nhàng và ngọt ngào để xin nhưng quan trọng vẫn là nụ cười trên môi. Dù sao cuộc đời cũng thật đẹp nên cười chẳng khó gì nhưng làm rồi mới biết, không dễ dàng tý nào! Dù nhiều người sử dụng loại bút bi đó nhưng không phải là tất cả, mà nếu có thì chưa chắc họ đã cho, vì không có cái đít đó thì cây bút trông rất "trần trụi" và thô. Mà riêng cái vụ "cái đít bút" cũng làm tôi quê mấy lần, cũng may tôi thông minh ra và bắt đầu gọi đó là cái đầu bút. Nhưng mệt mỏi nhất vẫn là câu hỏi: "Xin để làm gì vậy?" Tôi lúng túng không biết bao nhiêu lần vì câu này. Cũng may tôi nghĩ ra câu trả lời khá hay: "Bạn cứ nghĩ bạn đang làm một điều tốt đi!" Nhờ nó mà ngày đầu tiên tôi thu hoạch được 53 cái, sau một buổi bôn ba khắp các lớp. Mệt và mỏi! Mà mệt rồi thì tôi thấy ấm ức khi chẳng biết được nhỏ cần nó để làm gì? Tôi quyết tâm phải biết điều đó! Hỏi nhỏ thì tôi hơi ngại, thế là tôi bắt đầu "bắt sóng" với bạn bè nhỏ. Tôi là đứa vô tâm nên chẳng chú ý gì đến bạn bè trong lớp, giờ thì khổ nè! Cần xíu thông tin mà chẳng biết hỏi ai nhưng cuối cùng tôi cũng hỏi được ông lớp trưởng nhưng câu trả lời chẳng khá hơn: - Ông cũng bắt đầu nhiễm bệnh nhỏ Vân rồi hả? Làm một điều vô nghĩa và mất thời gian... Thôi, bụng làm thì dạ chịu! Bây giờ tôi thấy bực mình với cái tính làm biếng hoà đồng của mình. Nhưng cái khó nó ló cái khôn, tôi dùng chiêu "định vị toàn cầu". Thế là tôi bắt đầu theo dõi nhỏ.
Mải đứng đó nhìn nhỏ mà tôi bị phát hiện và sững sờ khi nhỏ gọi tên tôi: - Vũ... ... Đường về, tôi như một con người khác. Chúng tôi dắt bộ xe qua những con đường. Tôi chẳng hỏi gì, chẳng muốn nói gì. Một điều gì đó rất khó tả ở trong con người tôi mà tôi không thể nào hiểu được khi nhỏ kể: - Đó là Hoài, bạn thân của Vân. Vì chuyện gia đình, bố mẹ cậu ấy xích mích rồi chia tay. Có lẽ vì dại dột mà cậu ấy đã uống thuốc ngủ và đến giờ... vẫn chưa tỉnh dậy... Hai tháng rồi... Là bạn thân mà tôi vô tâm quá! Nhỏ rơi lệ, tôi cay cay nơi sống mũi một lần nữa... - Lúc chưa ngủ, cậu ấy thích dùng loại bút bi này và luôn để dành đầu bút bi mỗi khi hết mực... Bây giờ, Vân cũng không biết nên làm gì? Vân hứa với cậu ấy, khi nào Vân xin đủ 1000 đầu bút thì cậu ấy phải tỉnh dậy nhìn Vân! Đêm đó, lại một đêm tôi không ngủ được, trằn trọc mãi với hình ảnh Vân, Hoài và cả chính tôi. Vân vẫn miệt mài làm một điều mà biết chắc không bao giờ thành sự thật. Còn Hoài, một kết cục thật buồn cho một người sau mười hai năm đèn sách... Tôi giật mình khi nhìn lại chính mình? Thời gian trôi đi, tôi vẫn cùng Vân đi xin những đầu bút nhưng càng ngày càng xin được ít hơn vì số người thay bút không nhiều. Sau nhưng buổi học, tôi cùng Vân đi thăm Hoài. Và một ngày bình thường lại đến! - Đây là đầu bút 916 rồi nhé! Chỉ còn 84 là cậu phải thức dậy nhìn tớ đó... Vân nói mà như muốn rơi lệ. Dạo này, Vân như ít muốn xin hơn, có lẽ vì Vân sợ nếu đủ 1000 rồi mà Hoài vẫn vậy thì hi vọng của cô ấy sẽ vỡ tan. Nhưng tôi không tin vào mắt mình nữa rồi, từ đôi mắt của Hoài một giọt nước mắt lăn dài, từng ngón tay của Hoài khẽ lay động. Một bầu không khí im lặng mà nỗi vui mừng trong Vân, trong tôi, trong bố mẹ Hoài và các bác sĩ như một cơn sóng thần nhấn chìm tất cả để những dòng nước mắt chan hoà nhau... Câu chuyện có lẽ nên dừng ở đây, tôi chỉ muốn nhắc lại đây không phải là một câu chuyện cổ
Cho phép anh được gọi em một lần như vậy
Là lần đầu hay lần cuối đây em ? Và ngày mai trôn vào trong giấc mộng Để gặp lại mình trong ký ức đôi ta. Đêm hôm nay anh viết cho em Cũng có thể đây là đêm cuối Viết cho em về một thời mê muội Sẽ chẳng bao giờ được thấy đâu em. Em có biết buổi đấu xa lạ Hai đứa mình đưa mắt nhìn nhau Mắt long lanh—Em e thẹn cúi đầu Anh bâng khuâng thấy lòng mình rộn rã. Từ buổi đó anh thấy mình khắc lạ Thấy vui hơn thấy cây cỏ có hồn Nắng dịu dàng trao hoa một nụ hôn Hoa em thẹn lên ngập ngừng nở chậm. Lần đầu tiên thấy tim mình dung động Hêt lao lao rồi hồi hộp đón chờ Chỉ một ngày không được gặp em thôi Thời gian đó ôi sao bằng thế kỷ. Em biết không anh đau khổ thẫn thờ Khi ngày đó chúng mình vẫn là bạn Anh không chắc em là người lạnh nhạt Hay là người hờ hững đến vô tâm. Đời người ôi ! Sao như vực thẳm Anh ngã xuống rồi anh sẽ chết đi Chim bơ vơ bay lạc giữa trời Đến bây giờ chỉ mình anh một bóng Mây cô đơn bay về nơi lạc lõng Em yêu ơi anh muốn đem vầng trăng nhỏ Đâu chỉ cần có cả một vầng trăng Tim run lên vì vết tình sâu nặng Vườn ái tình rớm máu yêu thương Trong đêm tối và mối tình sâu nặng Trang giấy trắng hay một bàn tay trắng Màu mực đen hay một cuộc tình đem. Bài thơ này anh viết tặng em Một bông hoa , chỉ một bông bất tử Hoa bất tử hay tình mình bất tử Để đến bây giờ tình anh vẫn nặng sâu ....
2008-Jul-8 07:45
(Bức thư của Ibrahim gửi cho Lêônora trong tác phẩm "Người da đen của Piốt Ðại đế"- tuyển tập văn xuôi Puskin)
2008-Jul-8 06:39
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh. Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà. Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?" Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?" Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi. Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn. Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?" Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!" Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi." Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau. Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?" Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi." Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!" Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển. Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng. Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo. Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?" Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó. Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế. Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp. Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát. Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi. Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?" Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!" Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm... Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không? "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!" Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người. Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng. Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống. Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa. Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ. Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu? Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
2008-Jul-7 07:12
Trong thần thoại Hy Lạp, có vị thần tình ái Eros sử dụng mũi tên vàng bắn đi khắp thế gian, những đôi nam – nữ nào trúng phải mũi tên vàng của thần sẽ nảy sinh tình cảm. Câu chuyện thần tình yêu mở lối cho những đôi lứa bước vào dãy ngân hà tình yêu là thế, nhưng người trong cuộc có nắm giữ được hạnh phúc hay không, điều đó lại tùy thuộc vào quan niệm của từng người ,xin chia sẻ với các bạn đang yêu những lời nhắn gởi tương ứng với 26 chữ cái, hy vọng những ai đọc xong 26 chữ cái này sẽ tìm ra cách giữ mãi hạnh phúc trong tình yêu..
Accept - Chấp nhận Ai cũng có ưu và khuyết điểm của mình. Nếu thật lòng yêu một người, thì phải chấp nhận, kể cả những thiếu sót của người ấy. Believe - Tin tưởng Yêu là tin tưởng lẫn nhau, nếu lúc nào cũng nghi ngờ tình cảm của đối phương, thì quan hệ tình cảm khó mà bền vững. Care - Quan tâm Hãy cố gắng quan tâm đến người yêu nhiều hơn, bạn không cần nghĩ những cách làm người yêu vui bằng quà cáp bất ngờ, chỉ cần một cú điện thoại hỏi thăm, một dòng tin nhắn với lời lẽ yêu thương, cũng đủ khiến người ấy của bạn cảm thấy ấm lòng. Digest - Nhẫn nhịn Con người có lúc này lúc khác, người yêu của bạn cũng sẽ có những lúc không vui, có thể nổi cáu với bạn. Hãy bao dung, nhẫn nhịn, đừng để xảy ra xung đột làm ảnh hưởng đến tình cảm. Enjoy - Tận hưởng Khi yêu, chớ nên chỉ biết “vạch lá tìm sâu” những khuyết điểm để phê phán nhau, mà nên góp ý chân thành, dành cho người mình yêu những lời khen để đối phương phát huy ưu điểm. Freedom - Tự do Quản thúc quá chặt sẽ khiến cho người ấy cảm thấy ngột ngạt, giữ một chút không gian riêng tư cho nhau cũng là một nghệ thuật thắt chặt quan hệ tình cảm. Give - Cho Tình yêu không bao giờ có sự ngang bằng “giá cả”, nghĩa là không phải cho bao nhiêu sẽ nhận lại bấy nhiêu, những ai yêu mà biết hy sinh cho nhau đó mới là tình yêu đích thật. Heart - Trái tim Vật liệu quan trọng nhất xây dựng nên hạnh phúc tình yêu là lòng chân thành, khi yêu không những phải biết lắng nghe lời trái tim muốn nói, mà phải dùng lý trí để cảm nhận tình yêu mà đối phương dành cho mình. Independence - Độc lập Hai người đến với nhau không có nghĩa là phải sống dựa dẫm vào nhau, bởi vì cách nghĩ như thế sẽ làm tăng thêm gánh nặng cho người mình yêu, có thể khiến tình yêu rạn nứt. Jealousy - Ghen tuông Ghen tuông đúng mức sẽ biểu thị tầm quan trọng của người ấy trong lòng bạn, nhưng vô duyên vô cớ nổi ghen sẽ làm người yêu chán ngán bạn. Kiss - Nụ hôn Trăm ngàn lời nói cũng không bằng một nụ hôn, một nụ hôn nhẹ trên má cũng đủ thể hiện sự dịu dàng của bạn dành cho người yêu. Love - Yêu thương Tình yêu chỉ sâu đậm là khi đối phương vui, bạn cũng sẽ vui theo, lúc đối phương buồn, bạn sẽ nghĩ cách làm cho người ấy vui trở lại. Mature - Chững chạc Tình đầu rất đẹp nhưng thường không có kết cục hoàn mỹ, chỉ khi trưởng thành, tư tưởng chín chắn, tình yêu của bạn mới đơm hoa kết trái. Natural - Tự nhiên Càng yêu một người thì càng phải cho người ấy thấy con người thật của mình. Nếu yêu bạn chân thành, anh ấy (cô ấy) sẽ chấp nhận những khuyết điểm của bạn. Observe - Quan sát Thường xuyên quan sát sở thích của nhau, vì điều đó không chỉ giúp bạn hiểu anh ấy (cô ấy) hơn, mà thỉnh thoảng bạn có thể làm cho người ấy bất ngờ qua sự ăn ý với nhau. Protect - Bảo vệ Bạn trai bảo vệ bạn gái là lẽ đương nhiên, nhưng bạn gái cũng nên có trách nhiệm bảo vệ sự tôn nghiêm của bạn trai, vì lòng tự trọng của đàn ông rất cao. Quarter - Khoan dung Biết khoan dung, độ lượng là điều kiện cơ bản để vun đắp tình yêu, chỉ cần lỗi lầm đó không làm tổn hại đến tình cảm của đôi bên, nếu tha thứ được thì nên thứ tha cho nhau, bởi vì người yêu anh ấy (cô ấy) chính là bạn. Receive - Đón nhận Phải biết dùng tấm lòng đón nhận mọi thứ mà đối phương dành cho bạn, có như thế người yêu sẽ quan tâm đến bạn nhiều hơn. Share - Chia sẻCó thể chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng với người yêu cũng là một cách thụ hưởng hạnh phúc trong tình yêu. Tender - Dịu dàng Yêu một người là phải luôn dành cho người ấy những cử chỉ dịu dàng, vì sự dịu dàng sẽ khiến bạn trở nên đáng yêu hơn trong mắt người yêu. Understand - Thấu hiểu Hãy thử đứng trên lập trường của người ấy mà suy nghĩ, bạn sẽ cảm nhận và thấu hiểu được người yêu nhiều hơn. Veracity - Thành thực Tình yêu không chấp nhận sự lừa dối, vì dối trá là ngọn đuốc thiêu rụi tình yêu. Tuy nhiên, có những sự thật quá phũ phàng thì nên cất giữ lại làm bí mật của riêng mình, vì đó cũng có thể là thuốc độc của tình yêu. Wait - Chờ đợi Hai người yêu nhau luôn cần có sự đồng cảm, chia sẻ, có thể cùng tiến cùng lui mới là tình yêu cao đẹp. X - Dấu nhân Mỗi ngày, giả sử tình cảm được nhân đôi lên, tình yêu tự khắc sẽ thiên trường địa cửu. Hãy cố gắng cùng người yêu vun vén tình cảm cho hạnh phúc tương lai lâu dài. Yearn - Nhớ nhung Mỗi khi nhớ đến người yêu, đừng ngại gọi điện thoại, hay nhắn tin nói rằng: “Miss you”, đây là tiểu xảo làm cho người yêu dù ở nơi nào cũng luôn nhớ về bạn. Zest - Nhiệt tình Trong tình yêu cũng cần có sự nhiệt tình, vì tình cảm cũng như chậu hoa kiểng, nếu không tưới nước hằng ngày thì sẽ héo úa.
2008-Jul-7 07:05
Nếu không muốn bị phái đẹp tránh xa, lời khuyên dành cho các quý ông là đừng bao giờ phạm phải những thói xấu dưới đây.
1. Luôn luôn yêu cầu phụ nữ phải phục vụ mình đến khi kiệt sức, gục ngã mới thôi. 2. Thích giở trò đồi bại, ăn nói sàm sỡ với phụ nữ. 3. Đam mê cờ bạc, không quan tâm tới vợ con, ngày ăn ba chiếc bánh mì thay cơm cũng được. 4. Chỉ biết viết lách văn chương, không biết làm việc nhà, trốn việc, cả ngày ngồi riết bên cạnh máy tính, ngay cả buồn đi tiểu cũng chần chừ không rời máy. 5. Chỉ biết làm việc, không biết ăn nói, giống như chú lừa cần mẫn 6. Suốt ngày ăn chơi lêu lổng ở bên ngoài đến độ không biết nhà mình có mấy người. 7. Nghiện rượu và thuốc lá. 8. Lạnh lùng như băng giá, luôn cho mình là người đàn ông thần thánh. 9. Đi đến đâu cũng không quên được tính gia trưởng, kể cả vào trong tổ chức Liên hợp quốc hay vào hang chuột. 10. Luôn làm cho phụ nữ yêu đơn phương, xong việc thì phủi đít đứng dậy bỏ đi và rất chóng quên. 11. Thích lên mạng hò hẹn, tán tỉnh phụ nữ. 12. Hay khóc lóc. 13. Luôn tự kiêu, luôn cho mình là người giỏi giang. 14. Không biết kiếm tiền nhưng biết tiêu tiền, nhất là tiêu tiền của phụ nữ. 15. Sống không độ lượng, tính tình keo kiệt, bủn xỉn, chuyện bé xé ra to, ác khẩu. 16. Luôn thấy mình là người đàn ông tốt, tuyệt vời. 17. Không có chí tiến thủ, luôn cảm thấy hài lòng với những gì mình đã có.
2008-Jul-6 12:19
Tên ca khúc: Lời Nói Vô TìnhCa sỹ: Vân Quang LongNhạc sỹ: Vân Quang Long
Album: Chuyện Một Người Điên
2008-Jul-6 12:11
- Đừng than trách bản thân nếu bạn yêu một người mà người ta lại không yêu bạn. Bạn không làm điều gì sai cả. Chẳng qua là trái tim "người ấy" không chọn tình yêu của bạn thôi. - Nếu có ai đó yêu bạn nhưng bạn lại không yêu, hãy cho đó là một niềm vinh dự vì tình yêu đã đến và gõ cửa trái tim mình. Từ chối một cách nhẹ nhàng, tế nhị những món quà bạn không thể đền đáp lại. Không nên lợi dụng, cũng không nên làm tổn thương người ấy. - "Gieo gió, gặt bão". Bạn đối xử với tình yêu như thế nào sẽ nhận được như thế ấy. Trái tim của tất cả chúng ta đều biết cảm nhận đau thương, hạnh phúc dù cho cuộc sống và suy nghĩ của mỗi người có khác nhau. - Nếu bạn yêu người ta và người ta cũng yêu bạn, đừng cố gắng trói buộc tình yêu mà hãy trao cho nó một đôi cánh tự do. Thời gian sẽ chứng minh tất cả. - Nhớ rằng bạn không lựa chọn tình yêu. Chỉ có tình yêu mới lựa chọn bạn. Điều bạn có thể làm là giang tay ra đón nhận tất cả những điều bí mật của tình yêu khi nó bước vào cuộc đời mình. - Theo Tuổi Trẻ, hãy mang tình yêu đến cho những người cứ tưởng rằng tâm hồn mình thật "nghèo nàn" tình yêu lẫn những người mà trái tim của họ như sa mạc khô cằn, và thế giới bé nhỏ quanh bạn bằng tất cả khả năng của mình. Có những nơi người ta đã sai lầm trong tình yêu. Có nơi người ta sống với nhau mà không có tình yêu vì họ hiểu rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Hãy giúp họ có cái nhìn mới rằng tình yêu là một món quà và bắt đầu thương mến nhau hơn. - Tình yêu có thời gian, không gian của riêng mình, có lí do để đến cũng như để đi. Bạn không thể nào mua chuộc hoặc ép buộc được nó. Nếu nó muốn rời bỏ trái tim bạn hoặc người yêu của bạn, bạn không thể làm được điều gì để níu kéo nó ở lại, mà cũng không nên làm vì đó sẽ là điều vô ích Một chàng trai viết thư tỏ tình với bạn gái: Còn nữa nè :
2008-Jul-5 11:58
Chuyện cổ tích hiện đại kể rằng, ngày nay có một hoàng tử rất đẹp trai. Nhưng không may, chàng bị một bà phù thủy phù phép nên mỗi năm hoàng tử chỉ nói được một từ duy nhất. Vì thế, chàng rất buồn vì không nói chuyện được với ai. Cũng như mọi câu chuyện cổ tích, có hoàng tử thì sẽ có một nàng công chúa...:
Nàng công chúa cũng sống trong lâu đài nọ và xinh đẹp vô cùng. Hoàng tử đem lòng yêu nàng công chúa. Nhưng oái ăm thay, chàng không nói được, mỗi năm chàng chỉ có cơ hội thốt lên một tiếng và phải im lặng cả năm. Làm thế nào để tỏ tình đây? Chàng suy nghĩ và quyết định rằng hay là ta im lặng trong ba năm để được nói với nàng ba từ: Anh yêu em. Và chàng bắt đầu chờ đợi, ba năm trôi qua... Nhưng chàng chợt nhận ra rằng nói với nàng ba từ đó chẳng có tác dụng gì. Thế là chàng nghĩ hay là tiếp tục chờ đợi thêm 5 năm để nói với nàng thêm năm từ nữa: "Em làm vợ anh nhé: Chàng ta tiếp tục chờ đợi....: Đã tám năm trôi qua kể từ ngày chàng quyết định chờ đợi, tám năm trong im lặng để được nói với nàng một câu duy nhất. Và rồi ngày định mệnh đó cũng đã tới, nàng công chúa vẫn xinh đẹp như ngày nào. Nàng đang đứng trên lan can sân thượng của lâu đài, miệng lẩm nhẩm hát có vẻ rất yêu đời. ![]() Chàng hoàng tử tiến tới trước mặt nàng, quỳ xuống, cầm lấy bàn tay nàng, nhìn sâu vào mắt nàng và thốt lên tám tiếng yêu thương: "Anh yêu em, em làm vợ anh nhé?:". Bạn có biết chuyện gì xảy ra không?:Như mọi chuyện cổ tích, câu chuyện sẽ kết thúc có hậu là chàng hoàng tử sẽ cưới công chúa và lời nguyền được hóa giải. Nhưng mọi việc không kết thúc như thế! Nàng công chúa, sau khi nghe xong, vẻ mặt rất ngạc nhiên. Nàng từ từ rút khỏi tai hai cái tai nghe của chiếc headphone và hỏi lại: "Anh nói gì cơ, em nghe không rõ? Vậy đấy, có ba thứ trên đời này đã đi qua không bao giờ trở lại: - Thời gian đã đi qua không bao giờ trở lại; - Lời nói đã nói ra khó cơ hội để nói lần nữa: - Hãy chớp lấy cơ hội vì cơ hội chỉ có một lần
2008-Jul-5 11:48
Có một chàng trai và một cô gái yêu nhau, một hôm chàng trai cảm thấy người yêu mình ko còn yêu mình nữa, chàng muốn chứng minh điều ấy một lần đi chơi chàng đã ôm và hôn một cô gái trước mặt người iu của mình, cô bạn ko nói gì chỉ cười. Bạn cô gái hỏi tại sao mày ko giận hắn? Tại sao lại chỉ cười? Cô ấy trả lời vì mình tin anh ấy, anh ấy làm như thế là có lý do của anh ấy và anh ấy yêu mình. Và một lần nọ chàng trai bắt gặp một người con trai ôm hôn bạn gái của mình chàng đã nổi giận và rồi hai người đã chia tay vì anh nghĩ nàng đã phản bội mình. Chàng buồn và tự hỏi tại sao tình cảm đã nhạt phai vì sao cô ấy cứ im lặng ...... 3 tháng sau đó có một cuộc gặp bất ngờ đã đến với chàng. Cô bạn thân của bạn gái chàng đem đến cho chàng những tín vật cuối cùng của nàng .... Nàng đã chết một tháng sau ngày 2 người nói lời chia tay vì một cơn bệnh nặng. Trong chiếc hộp chứa đựng tất cả những kỷ niệm giữa hai người có đựơc và một cuốn nhật ký ghi lại từng lời nói mà chàng Thật trớ trêu thay thì ra người ấy đã đính hôn và trở về mời cô bạn thân sang Mỹ ăn đám cưới ....... Những trang cuối cùng trước lúc nàng mất chỉ vỏn vẹn một câu em tin anh vì em yêu anh ...... Chàng trai đã chết lặng người đi .... Và đã khóc thật nhiều..... Vì chàng đã không thậ sự tin tưởng vào tình yêu mà nàng đã dành cho chàng ........ Từ câu chuyện trên, nó làm cho chúng ta hiểu được thế nào là tình yêu đích thực và cần phải có một tình yêu như thế nào mới bền vững và thật đẹp. Đó phải chăng là sự ghen tuông, phải chăng là những khi hờn dỗi làm cho con người hay là một sự trả thù ... ??? Không phải. Một tình yêu cao đẹp của người con gái trên câu chuyện chính là nhân chứng. Tình yêu xuất phát từ trái tim, tình yêu được giữ gìn với sự tin yêu cho dù có chuyện gì xảy ra. Khi con người ta trốn tránh một chuyện gì đó, thì trước hết người đó đang trốn tránh chính bản thân mình. Người đó đang có chuyện buồn hoặc một chuyện gì đó đang xảy ra mà muốn giấu không cho ai biết. Bởi chính người đó thương yêu chính người yêu của mình nên người đó mới làm vậy. Các bạn đừng nên hiểu sai về vấn đề khi người yêu mình có ý định
gì đó mà không biết rõ nguyên nhân từ đâu. Hãy thương yêu người mà bạn đang yêu thương. Quan tâm tới người ta một chút thì bạn sẽ hiểu được tất cả những gì người ta muốn và làm gì cho bạn. Khi bạn quan tâm tới người ta thì khi đó bạn càng chứng tỏ rằng bạn yêu người ta thực sự và bạn là một chỗ dựa vững chắc cho cuộc sống và trong tương lai mà họ sắp trải qua. Những nổi buồn, những niềm vui được chia sẻ, đó mới chính là niềm hạnh phúc mà bạn có người đó. Hãy cứ yêu đi ... tình yêu thật tuyệt vời bạn ạ !.
2008-Jul-5 11:41
Một anh có cảm tình cùng một lúc với hai cô gái nhưng anh ta không biết mình yêu cô nào hơn.Một người bạn anh ta đã cho lời chỉ dẫn .Hãy trả lời thành thật câu hỏi "Khi hạnh phúc bạn muốn chia sẽ niềm hạnh phúc đó với cô gái nào?", cô gái bạn nghĩ đến lúc ấy chính là người bạn yêu.Và cũng hãy trả lời thành thật câu hỏi "Khi đau khổ bạn muốn cùng cô gái nào san sẽ?", cô gái bạn nghĩ đến lúc ấy chình là người bạn yêu.Thật tuyệt vời nếu trong niềm vui và nỗi buồn bạn đều muốn chia sẽ cùng 1 cô gái.Nhưng nếu khi vui hoạc khi buồn bạn lại nghĩ đến 2 cô gái khác nhau , tôi khuyên bạn hãy chọn cô gái mà bạn mong muốn được san sẽ nỗi buồn .
Trong cuộc sống có nhiều nỗi đau hơnhơn là niềm hạnh phúc, bạn có thể tự mình hưởng thụ nó.Nhưng trong nỗi buồn sẽ không có nhiều người san sevới bạn .Nếu bạn mong muốn nói về hạnh phúc của bạn với một người , tôi tin rằng ngưới ấy chắc là thân thiết và là người rất hiểu bạn.Nhưng mọi chuyện không dừng ở đó. Nấu người ấy chỉ nghĩ đến bạn khi người ấy vui, còn khi buồn người ấy lại san sẽ với người khác , tôi có thể nói với bạn rằng tình yêu đó sẽ không bền vững. Điầu dĩ nhiên , tôi sẽ rất hạnh phúc nếu là người đầu tiên được người ấy chia sẽ niềm hạnh phúc .Và khi người ấy buồn, tôi sẽ tự nguyện ở bên cạnh người ấy để xoa dịu nỗi đau lòng vì khi đó tôi tin rằng mình đã giữ một vị trí rất quan trọng trong trái tim người ấy. Còn bạn? nếu bạn buồn ai sẽ là người bạn nghĩ đến đầu tiên? |