Cho phép anh được gọi em một lần như vậy
Là lần đầu hay lần cuối đây em ?
Và ngày mai trôn vào trong giấc mộng
Để gặp lại mình trong ký ức đôi ta.
Đêm hôm nay anh viết cho em
Cũng có thể đây là đêm cuối
Viết cho em về một thời mê muội
Sẽ chẳng bao giờ được thấy đâu em.
Em có biết buổi đấu xa lạ
Hai đứa mình đưa mắt nhìn nhau
Mắt long lanh—Em e thẹn cúi đầu
Anh bâng khuâng thấy lòng mình rộn rã.
Từ buổi đó anh thấy mình khắc lạ
Thấy vui hơn thấy cây cỏ có hồn
Nắng dịu dàng trao hoa một nụ hôn
Hoa em thẹn lên ngập ngừng nở chậm.
Lần đầu tiên thấy tim mình dung động
Hêt lao lao rồi hồi hộp đón chờ
Chỉ một ngày không được gặp em thôi
Thời gian đó ôi sao bằng thế kỷ.
Em biết không anh đau khổ thẫn thờ
Khi ngày đó chúng mình vẫn là bạn
Anh không chắc em là người lạnh nhạt
Hay là người hờ hững đến vô tâm.
Đời người ôi ! Sao như vực thẳm
Anh ngã xuống rồi anh sẽ chết đi
Chim bơ vơ bay lạc giữa trời
Đến bây giờ chỉ mình anh một bóng
Mây cô đơn bay về nơi lạc lõng
Em yêu ơi anh muốn đem vầng trăng nhỏ
Đâu chỉ cần có cả một vầng trăng
Tim run lên vì vết tình sâu nặng
Vườn ái tình rớm máu yêu thương
Trong đêm tối và mối tình sâu nặng
Trang giấy trắng hay một bàn tay trắng
Màu mực đen hay một cuộc tình đem.
Bài thơ này anh viết tặng em
Một bông hoa , chỉ một bông bất tử
Hoa bất tử hay tình mình bất tử
Để đến bây giờ tình anh vẫn nặng sâu ....