Buồn trông chênh chếch sao Mai
Sao ơi!sao hỡi!nhớ ai sao mờ....???
Chiều tối,nhìn bầu trời phía Tây có một ngôi sao Hôm lấp lánh.Sáng sớm,phía Đông xuất hiện ngôi sao Mai vời vợi nhớ thương...
SAO HÔM_SAO MAI,ngóng trông nhau một trời Tây_Đông thương nhớ,đợi chờ nhau mà không bao giờ gặp...Giữa khoảng không nghình trùng ấy còn có một ngôi sao đêm đêm cứ băng trôi giữa bầu trời vô tận...đó là ngôi sao Vượt(sao Băng)...ngôi sao ấy cứ lao đi,lao lại như tìm kiếm ai giữa không gian mờ mịt....
Chuyện kể rằng...
Xưa...có hai anh em sớm mồ côi cả cha lẫn mẹ,nương tựa nhau sống.Người anh lấy vợ và sống cùng người em trai thật vui vẻ.Đến một ngày,người anh bị bắt đi phu.Lúc ra đi,người anh giấu những giọt nước mắt căn dặn người em:
- Anh đi chưa biết ngày trở về,anh thương chị và sẽ rất nhớ em lắm.Em ở nhà nghe lời chị và trông nom chị nhé...!
....
Nghe lời anh,người em chăm sóc chị dâu rất cẩn thận,cẩn thận đến nỗi người em đã khoét một lỗ vách đêm đêm luồn tay qua đặt lên bụng chị để canh.
...Người anh trở về,nghe những lời dị nghị của những kẻ ganh ghét nên nghi ngờ và rất giận em.Người vợ ra sức kêu van chồng hiểu cho, nhưng vô ích.Người em lặng lẽ bỏ đi.
Người em đi về phía mặt trời lặn...đi mãi ,đi mãi...tới một ngày trời xẩm tối người em đến ngọn núi cao thì gục chết...biến thành sao Hôm trong về xuôi mong nhớ.
Khi người em bỏ đi,người anh mới hiểu rõ sự tình và anh hiểu em mình đã bị nghi oan nên rất ân hận và đau khổ,liền đi tìm em.Người anh theo đường mòn đi về phía mặt trời mọc,gặp ai cũng hỏi:
- có thấy em tôi ở đâu không?
Nhưng ai cũng trả lời:
- Em anh,anh còn không thấy, làm sao chúng tôi thấy được.
Người anh buồn bã,lê bước đi mãi...đói khát,thương em,ân hận cuối cùng người anh gục xuống trên đỉnh núi lúc gà vừa gáy sáng.Hóa thành ngôi sao Mai.
Thấy chồng đi mãi không về,người vợ đi tìm,gặp ai cũng hỏi:
- có thấy chồng tôi,em tôi ở đâu không?
Nhưng ai cũng trả lời:
- chồng chị,chị không thấy,em chị,chị không thấy,chúng tôi làm sao thấy được.
Người vợ khóc thương,thét gọi tên chồng,xót thương cho người em...đi mãi đi mãi đến rã rời...và tắt thở bên đầu núi...biến thành ngôi sao Vượt(sao băng).
SAO HÔM_SAO MAI được nhắc đến gợi nỗi nhớ da diết,niềm ly biệt,mất mát vô bờ_là bi kịch của sự mất lòng tin_Con người mất lòng tin sẽ lạc nhau mãi mãi,người ta bơ vơ tìm nhau giữa hư vô...