Vào một đêm trời mưa rả rích, một người đàn ông tên Mark đã có ý định kết liễu cuộc đời mình. Ở độ tuổi đã ngoài 50, ông vẫn không có gì gọi là của riêng mình. Ông sống độc thân, chưa một lần được nếm trải hạnh phúc gia đình với con cái và những phút giây sum họp... bố mẹ ông đã mất từ lâu, người em gái duy nhất thì đã không còn liên lạc gì với ông từ 7;8 năm nay. Thêm vào đó, công việc tạp vụ tại một công ty nhỏ cũng khiến ông chán chường, lại chỉ nhận được những đồng lương còm cõi. Ông rảo bước trên đường, ướt sũng vì cơn mưa càng lúc càng nằng hạt. Lòng buồn rười rượi, ông cảm thấy dường như không còn ai trên thế giới này quan tâm liệu ông còn sống hay đã chết.
Cũng trong đêm mưa hiu quanh đó, tôi ngồi trong phòng nhìn cơn mưa dội vào cửa sổ. Khi ấy, tôi mới chỉ 6 tuổi, niềm vui gói gọn trong bộ sưu tập những hình ảnh các nhân vật của phim "chiến tranh giữa các vì sao". Tôi mơ màng nghĩ đến ngày có đủ tiền mua thêm nhận vật Darth Vader cho bộ sưu tập của mình. Để giúp tôi có tiền, bố "thuê" tôi chạy bộ cùng ông vào mỗi buổi sáng. Tất nhiên là tôi đồng ý. 50 xu một ngày không phải là số tiền nhỏ với tôi, nhất là khi tôi có thể đổi chúng để đón Darth Vader về nhà.
Khi nghe chuông cửa, tôi nhảy ra khỏi ghế, chạy nhanh ra khỏi phòng đến đầu cầu thang. Mẹ tôi đã đứng trước cửa, lúi húi mở khóa. Cánh cửa bật mở, và tôi thấy một người đàn ông ăn mặc xộc xệch, người đẫm nước mưa đang đứng tần ngần trước của nhà mình. Trông ông mới tội nghiệp làm sao. Ngọn đèn hành lang soi rõ khuôn mặt khắc khổ, xám xịt của ông. Thấy bố mẹ mời ông vào nhà, tôi rón rén bước xuống cầu thang để nhìn rõ hơn người khách lạ. Tôi không hiểu bố mẹ và ông ấy nói gì với nhau, nhưng nhìn thấy cảnh tượng người đàn ông tội nghiệp kia đưa tay ôm đầu khóc, lòng tôi như thắt lại. Tôi phóng lên phòng, cho tay vào hũ tiền tiết kiệm để lấy ra đồng 50 xu vừa có được ban sáng rồi chạy xuống. Vẫn không nói gì, tôi chạy đến bên ông, đặt vào bàn tay ông đồng 50 xu và quàng hai tay ôm lấy cổ ông, rồi chạy thật nhanh lên cầu thang. Hơi ngượng ngùng vì hành động đó của mình, nhưng tôi cảm nhận được một niềm vui đang len lén dâng lên trong lòng.
Bên dưới phòng khách, ông Mark ngồi lặng yên, đầu cúi xuống. Bàn tay to bè của ông nắm chặt đồng tiền, nước mắt vẫn lăn dài trên má. Một lúc lâu sau, ông ngước mắt nhìn bố, mẹ tôi và nói: " Tôi vẫn nghĩ không ai quan tâm tới tôi. hai mươi năm qua, tôi sống trong cô đơn và lặng lẽo, đi đâu, làm gì cũng chỉ có mỗi một mình. Đây là lần đầu tiên tôi nhận được một vòng tay ôm lấy tôi như thế này, và cũng là lần đầu một gia đình lạ mặt đã mở rộng cánh cửa để chào đón tôi. Điều đo có ý nghĩa đối với tôi biết bao!"
Cuộc gặp gỡ của gia đình tôi đêm ấy thật sự đã làm thay đổi cuộc đời của ông Mark. Ông đã từ bỏ ý nghĩ tự vẫn, tiếp tục sống vui với công việc và gặp gỡ những người bạn mới. Dù gia đình tôi không bao giờ gặp lại ông nữa, nhưng thỉnh thoảng ông vẫn viết thư cho chúng tôi để thông báo rằng mình vẫn ổn. là một đưa trẻ lên 6, tôi chưa hề ý thức được rõ những gì mình đã làm vào buổi tối hôm ấy. Đó có thể chỉ là một phản ứng của một đứa trẻ trước nỗi đau mất mát của ai đó mà thôi. Nhưng trong những buổi sáng cùng bố chạy bộ sau này, bố đã trò chuyện với tôi rất nhiều về ý nghĩa của sự cho đi. Và quả thực đến lúc ấy tôi mới hiểu được rằng sự cho đi có tác dụng chữa lành nỗi đau.
Về sau tôi mới biết được rằng, lúc ông ra bờ sông ông đã nhìn thấu mảnh đề-can dán trên nhà tôi và ông quyết định gõ cửa. Thật khó tin 50 xu có thể cứu được tính mạng của một con người.
Mảnh đề can trên cửa nhà tôi viết: "CÓ AI ĐÓ VẪN YÊU MẾN BẠN".