Vị mục sư đáng kính đang hoàn tất buổi lễ mai táng.Thình lình,một cụ gài 78 tuổi kêu lên bẳng giọng trầm trầm:"Ôi,ôi,tôi yêu em biết bao!".Người vợ cùng chung sống với ông suốt 50 năm vừa qua đời và tiếng thét đau đớn của ông đã phá vỡ bầu không khí trang nghiêm của buổi lễ.Những người khác trong gia đình và bạn bè ông có vẻ bị sốc và ngượng ngùng.Những người con lớn của ông thẹn đỏ mặt thì thầm với bố:"Ổn cả mà bố,chúng con hiểu mà.Bố giữ yên lặng đi".Ông cụ vẫn chằm chằm nhìn vào chiếc quan tài đang hạ thấp dần dần vào lỗ huyệt.Vị mục sư tiếp tục làm lễ.Cuối cùng,ông đề nghị mọi người trong gia đình xúc 1 ít đất đổ lên quan tài như là 1 cử chỉ vĩnh biệt người đã khuất.Mọi người đều lần lượt làm như thế,chỉ trừ ông cụ già.Ông tiếp tục rền rĩ:"Trời ơi,tôi đã yêu cô ấy biết nhường nào!".Con gái và hai con traiông cố làm ông bình tĩnh nhưng vô ích.
Khi mọi người bắt đầu giải tán,ông cụ vẫn đứng sững chỗ cũ,nhìn chằm chằm vào ngôi mộ.Vị mục sư đến gần:"Ta biết con càm thấy như thế nào,nhưng đã đến lúc chúng ta về nhà thôi.Chúng ta còn phải tiếp tục sống".
-Con đã yêu cô ấy biết bao!-Ông đau đớn nói với vị mục sư-"Cha không hiểu được đâu.Có một lần con hầu như đã nói được với cô ấy điều đó!"
"Điểm yếu nhất của nhiều người là sự do dự,họ đã không bày tỏ tình yêu thương với những người khác khi người ấy còn sống"