Đôi giòng sông nhỏ thê lương lặng buồn
Lung linh từng giọt khơi nguồn
Chảy lăn xuống những đau thương cuộc đời
Bao năm chứng kiến làm người
Bấy năm tim buốt trước lời đắng cay
Vì sao tình cảm đổi thay
Vì sao hẹn ước vụt bay không lời
Tiếc chi câu nói xa rời
Giữ chi trong dạ hỡi người ra đi
Để người ở lại sầu bi
Muốn quên nhớ trói hồn ghi khắc sầu
Biển tình đấy quá thẳm sâu
Biết đâu lường trước trong đầu người ta
Dại khờ nên phải châu sa
Đôi giòng sông cứ tuôn ra bể sầu
